ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
1. PHẨM XÃ-Là TỬ TÆ¯Æ NG ƯNG
30. KINH TƯỢNG TÃCH DỤ[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa tại nưá»c Xá-vá», trong rừng Thắng lâm, vưá»n Cấp cô Äá»c.
Bấy giá» Tôn giả Xá-lê Tá» nói vá»i các Tỳ-kheo rằng:
âNà y chư Hiá»n, nếu có vô lượng thiá»n pháp, thì tất cả các thiá»n pháp ấy Äá»u thu nhiếp và o bá»n Thánh Äế, Äi và o trong bá»n Thánh Äế[02]. NghÄ©a là , trong tất cả pháp, bá»n Thánh Äế là tá»i thượng báºc nhất. Vì sao thế? Vì nhiếp thá» tất cả các thiá»n pháp.
âNà y chư Hiá»n, cÅ©ng như trong các dấu chân cá»§a loà i thú váºt, dấu chân voi là báºc nhất. Vì sao thế? Vì dấu chân voi rất là to lá»n váºy.
âCÅ©ng váºy, nà y chư Hiá»n, có vô lượng thiá»n pháp, thì tất cả các thiá»n pháp ấy Äá»u thu nhiếp và o bá»n Thánh Äế, Äi và o trong bá»n Thánh Äế. NghÄ©a là trong tất cả pháp, bá»n Thánh Äế là tá»i thượng báºc nhất.
âNhững gì là bá»n? Äó là Khá» Thánh Äế, Khá» táºp, Khá» diá»t và Khá» diá»t Äạo Thánh Äế.
âNà y chư Hiá»n, thế nà o là Khá» Thánh Äế[03]? Äó là , sanh khá», già khá», bá»nh khá», chết khá», oán ghét mà tá»± há»i là khá», thương yêu mà biá»t ly là khá», mong cầu mà không ÄÆ°á»£c là khá», nói tóm lược nÄm thá»§ uẩn là khá»[04].
âNà y chư Hiá»n, những gì là nÄm thá»§ uẩn? Äó là sắc thá»§ uẩn, thá», tưá»ng hà nh và thức thá»§ uẩn.
âNà y chư Hiá»n, cái gì là sắc thá»§ uẩn? Những gì có sắc, tất cả Äá»u là bá»n Äại và bá»n Äại tạo[05].
âNà y chư Hiá»n, những gì là bá»n Äại? Äó là Äá»a giá»i, thá»§y giá»i, há»a giá»i và phong giá»i[06].
âNà y chư Hiá»n, cái gì là Äá»a giá»i? Chư Hiá»n, Äá»a giá»i có hai, có ná»i Äá»a giá»i và có ngoại Äá»a giá»i.
âNà y chư Hiá»n, những gì là ná»i Äá»a giá»i[07]? Äó là , những gì á» trong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp trong thân như váºt cứng, có tÃnh chất cứng, ÄÆ°á»£c chấp thá» bên trong[08]. Äó là những gì? Äó là tóc, lông, móng, rÄng, da thô và má»n, thá»t, gân, xương, tim, tháºn, gan, phá»i, lá lách, ruá»t, bao tá», phẩn và những thứ khác tương tá»± như váºy á» trong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp bên trong, có tÃnh chất cứng, bá» chấp thá»§ bên trong. Äó là ná»i Äá»a giá»i.
âNà y chư Hiá»n, ngoại Äá»a giá»i, Äó là lá»n, là tá»nh, là không Äáng tá»m[09]. âNà y chư Hiá»n, có lúc bá» thá»§y tai, khi ấy ngoại Äá»a giá»i tiêu diá»t[10].
âNà y chư Hiá»n, ngoại Äá»a giá»i nà y cá»±c kỳ lá»n, cá»±c kỳ tá»nh, cá»±c kỳ không Äáng tá»m. Äó là pháp vô thưá»ng, pháp cùng táºn, pháp suy vong, pháp biến dá»ch, huá»ng là xác thân tạm thá»i Äình trú, ÄÆ°á»£c duy trì chấp thá»§ bá»i tham ái nà y. NghÄ©a là kẻ phà m phu ngu si, không Äa vÄn, suy nghÄ© như vầy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kiaâ. Äa vÄn Thánh Äá» tá» không nghÄ© như váºy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kiaâ. VỠấy vì sao nghÄ© như váºy? Nếu có ngưá»i khác mắng chá»i, Äánh Äáºp, giáºn giữ, quá» trách, thì vỠấy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra khá» nà y là từ nhân duyên, chứ không phải không có nhân duyên. Cái gì là duyên? Duyên và o khá» xúcâ. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng; rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó có ngưá»i Äến nói vá»i vỠấy bằng lá»i lẽ dá»u dà ng, vỠấy suy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra sá»± lạc nà y là từ nhân duyên chá» không phải không nhân duyên. Cái gì là duyên? Duyên và o lạc xúcâ. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng, rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó hoặc có ngưá»i thÆ¡ ấu, niên thiếu, trung niên hay trưá»ng lão Äến là m viá»c không xứng ý vá»i vỠấy; hoặc nắm tay thoi, hoặc lấy Äá ném, hoặc dao, hoặc gáºy Äáºp. VỠấy suy nghÄ© thế nà y: âTa thá» thân nà y vá»n là sắc pháp, thô chất, thuá»c bá»n Äại chá»§ng, do cha mẹ sanh, ÄÆ°á»£c nuôi lá»n bằng Än uá»ng, ÄÆ°á»£c che kÃn bá»i y phục, ÄÆ°á»£c chÄm sóc bằng tắm rá»a, nằm ngá»i bá»ng bế; nó là pháp phá hoại, pháp diá»t táºn, pháp ly tán. Ta vì thân nà y mà Äến ná»i bá» tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºpâ. Do lẽ Äó vá» kia rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. VỠấy nghÄ© như vầy: âTa rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. Ta thá» thân nà y Äáng Äá» cho tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºp, chá» nên siêng nÄng há»c giáo pháp cá»§a Äức Thế Tônâ.
âNà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn cÅ©ng nói như vầy: âGiả sá» có giặc cưá»p Äến cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra. Nếu ngươi khi bá» giặc cưá»p cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra, mà tâm ngươi hoặc biến dá»ch, hoặc nói nÄng hung dữ, tức các ngươi Äã suy thá»i. Các ngươi nên nghÄ© như vầy: giả sá» có kẻ giặc cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ta ra, mong sao nhân Äó mà tâm ta không biến dá»ch, không nói nÄng hung dữ, sẽ khá»i tâm thương xót Äá»i vá»i ngưá»i Äến xẻ manh mún thân thá» ta ra; vì ngưá»i Äó mà tâm ta câu hữu vá»i từ, biến mãn má»t phương, thà nh tá»±u và an trụ. CÅ©ng thế vá»i hai, ba, bá»n phương, tứ duy, thượng hạ, biến mãn tất cả, tâm câu hữu vá»i từ, không kết, không oán, không nhuế, không tránh, quảng Äại, vô biên, vô lượng, kéo tu táºp, biến mãn tất cả thế gian, thà nh tá»±u và an trụâ.
âNà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo kia, nếu do Pháºt, Pháp và Chúng, mà vẫn không an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n, thì nà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo ấy nên há» thẹn, nên xấu há» rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ.
âNà y chư Hiá»n, như ngưá»i dâu lúc má»i rưá»c vá», gặp mặt cha mẹ chá»ng, hay gặp ngưá»i chá»ng cá»§a mình thì xấu há», thẹn thùng. Nà y chư Hiá»n, nên biết, Tỳ-kheo kia cÅ©ng lại như váºy, nên xấu há» thẹn thùng rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ. Ngưá»i ấy do há» thẹn xấu há», nên liá»n an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n. Äó là diá»u, là tá»nh, là tá»ch diá»t, nghÄ©a là xả tất cả hữu[11], lìa ái, vô dục, diá»t táºn hoà n toà n. Nà y chư Hiá»n, Äó là Tỳ-kheo há»c tất cả Äại.
âNà y chư Hiá»n, cái gì là thá»§y giá»i[12]? Chư Hiá»n, thá»§y giá»i có hai; có ná»i thá»§y giá»i và có ngoại thá»§y giá»i. Chư Hiá»n, cái gì là ná»i thá»§y giá»i? Äó là Ỡtrong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp bên trong thân, những gì là nưá»c, thuá»c vá» nưá»c, ẩm ưá»t, bá» chấp thá»§ bên trong. Äó là những gì? Äó là mỡ, óc[13], nưá»c mắt, má» hôi, nưá»c mÅ©i, nưá»c miếng, má»§, máu, tá»§y, nưá»c dãi, nưá»c tiá»u, tất cả những chất khác tương tá»± như váºy á» trong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp bên trong thân, những gì là nưá»c, thuá»c vá» nưá»c, ẩm ưá»t, bá» chấp thá»§ bên trong. Nà y chư Hiá»n, Äó là ná»i thá»§y giá»i.
âNà y chư Hiá»n, ngoại thá»§y giá»i, Äó là lá»n, là tá»nh, là không Äáng tá»m. âNà y chư Hiá»n, có lúc bá» há»a tai, khi ấy ngoại thá»§y giá»i tiêu diá»t[14].
âNà y chư Hiá»n, ngoại Äá»a giá»i nà y cá»±c kỳ lá»n, cá»±c kỳ tá»nh, cá»±c kỳ không Äáng tá»m. Äó là pháp vô thưá»ng, pháp cùng táºn, pháp suy vong, pháp biến dá»ch[15], huá»ng là xác thân tạm thá»i Äình trú, ÄÆ°á»£c duy trì chấp thá»§ bá»i tham ái nà y[16]. NghÄ©a là kẻ phà m phu ngu si, không Äa vÄn, suy nghÄ© như vầy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kia[17]â. Äa vÄn Thánh Äá» tá» không nghÄ© như váºy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kiaâ. VỠấy vì sao nghÄ© như váºy? Nếu có ngưá»i khác mắng chá»i, Äánh Äáºp, giáºn giữ, quá» trách, thì vỠấy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra khá» nà y là từ nhân duyên, chứ không phải không có nhân duyênâ. Cái gì là duyên? Duyên và o khá» xúc. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng; rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó có ngưá»i Äến nói vá»i vỠấy bằng lá»i lẽ dá»u dà ng, vỠấy suy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra sá»± lạc nà y là từ nhân duyên chá» không phải không nhân duyênâ. Cái gì là duyên? Duyên và o lạc xúc. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng, rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó hoặc có ngưá»i thÆ¡ ấu, niên thếu, trung niên hay trưá»ng lão Äến là m viá»c không xứng ý vá»i vỠấy; hoặc nắm tay thoi, hoặc lấy Äá ném, hoặc dao, hoặc gáºy Äáºp. VỠấy suy nghÄ© thế nà y: âTa thá» thân nà y vá»n là sắc pháp, thô chất, thuá»c bá»n Äại chá»§ng, do cha mẹ sanh, ÄÆ°á»£c nuôi lá»n bằng Än uá»ng, ÄÆ°á»£c che kÃn bá»i y phục, ÄÆ°á»£c chÄm sóc bằng tắm rá»a, nằm ngá»i bá»ng bế; nó là pháp phá hoại, pháp diá»t táºÃ¢n, pháp ly tán. Ta vì thân nà y mà Äến ná»i bá» tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºpâ. Do lẽ Äó vá» kia rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. VỠấy nghÄ© như vầy: âTa rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. Ta thá» thân nà y Äáng Äá» cho tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºp, chá» nên siêng nÄng há»c giáo pháp cá»§a Äức Thế Tônâ.
âNà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn cÅ©ng nói như vầy: âGiả sá» có giặc cưá»p Äến cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra. Nếu ngươi khi bá» giặc cưá»p cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra, mà tâm ngươi hoặc biến dá»ch, hoặc nói nÄng hung dữ, tức các ngươi Äã suy thá»i. Các ngươi nên nghÄ© như vầy: giả sá» có kẻ giặc cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ta ra, mong sao nhân Äó mà tâm ta không biến dá»ch, không nói nÄng hung dữ, sẽ khá»i tâm thương xót Äá»i vá»i ngưá»i Äến xẻ manh mún thân thá» ta ra; vì ngưá»i Äó mà tâm ta câu hữu vá»i từ, biến mãn má»t phương, thà nh tá»±u và an trụ. CÅ©ng thế vá»i hai, ba, bá»n phương, tứ duy, thượng hạ, biến mãn tất cả, tâm câu hữu vá»i từ, không kết, không oán, không nhuế, không tránh, quảng Äại, vô biên, vô lượng, khéo tu táºp, biến mãn tất cả thế gian, thà nh tá»±u và an trụâ.
âNà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo kia, nếu do Pháºt, Pháp và Chúng, mà vẫn không an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n, thì nà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo ấy nên há» thẹn, nên xấu há» rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ.
âNà y chư Hiá»n, như ngưá»i dâu lúc má»i rưá»c vá», gặp mặt cha mẹ chá»ng, hay gặp ngưá»i chá»ng cá»§a mình thì xấu há», thẹn thùng. Nà y chư Hiá»n, nên biết, Tỳ-kheo kia cÅ©ng lại như váºy, nên xấu há» thẹn thùng rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ. Ngưá»i ấy do há» thẹn, xấu há», nên liá»n an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n. Äó là diá»u, là tá»nh, là tá»ch diá»t, nghÄ©a là xả tất cả hữu, lìa ái, vô dục, diá»t táºn hoà n toà n. Nà y chư Hiá»n, Äó là Tỳ-kheo há»c tất cả Äại.
âNà y chư Hiá»n, thế nà o là há»a giá»i? Nà y chư Hiá»n, há»a giá»i có hai; có ná»i há»a giá»i và có ngoại há»a giá»i. Nà y chư Hiá»n, thế nà o là ná»i há»a giá»i? Äó là Ỡtrong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp á» trong thân, những gì là lá»a, có tÃnh chất nóng, ÄÆ°á»£c chấp thá»§ trong thân. Äó là những gì? Äó là , thân nóng hấp, thân nóng bức, bức rức, ấm áp, và sá»± tiêu hóa ẩm thá»±c, tất cả những chất khác tương tá»± như váºy á» trong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp bên trong thân, thuá»c tÃnh nóng, ÄÆ°á»£c chấp thá»§ bên trong. Nà y chư Hiá»n, Äó là ná»i há»a giá»i.
âNà y chư Hiá»n, ngoại há»a giá»i, Äó là lá»n, là tá»nh, là không Äáng tá»m.
âNà y chư Hiá»n, có lúc khi ngoại há»a giá»i phát khá»i, nó Äá»t cháy thôn ấp, thà nh quách, núi rừng, Äá»ng ruá»ng; cháy như váºy rá»i lan Äến ÄÆ°á»ng cái, Äến sông nưá»c, cho Äến khi không còn gì cháy má»i tắt. Chư Hiá»n, sau khi ngoại há»a giá»i diá»t, nhân dân muá»n lấy lá»a hoặc dùng gá» hay tre cá» và o nhau, hoặc dùng Äá lá»a bằng châu ngá»c[18].
âNà y chư Hiá»n, ngoại há»a giá»i nà y cá»±c kỳ lá»n, cá»±c kỳ tá»nh, cá»±c kỳ không Äáng tá»m. Äó là pháp vô thưá»ng, pháp cùng táºn, pháp suy vong, pháp biến dá»ch, huá»ng là xác thân tạm thá»i Äình trú, ÄÆ°á»£c duy trì chấp thá»§ bá»i tham ái nà y. NghÄ©a là kẻ phà m phu ngu si, không Äa vÄn, suy nghÄ© như vầy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kiaâ. Äa vÄn Thánh Äá» tá» không nghÄ© như váºy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kiaâ. VỠấy vì sao nghÄ© như váºy? Nếu có ngưá»i khác mắng chá»i, Äánh Äáºp, giáºn dữ, quá» trách, thì vỠấy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra khá» nà y là từ nhân duyên, chứ không phải không có nhân duyênâ. Cái gì là duyên? Duyên và o khá» xúc. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng; rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó có ngưá»i Äến nói vá»i vỠấy bằng lá»i lẽ dá»u dà ng, vỠấy suy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra sá»± lạc nà y là từ nhân duyên chá» không phải không nhân duyênâ. Cái gì là duyên? Duyên và o lạc xúc. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng, rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó hoặc có ngưá»i thÆ¡ ấu, niên thiếu, trung niên hay trưá»ng lão Äến là m viá»c không xứng ý vá»i vỠấy; hoặc nắm tay thoi, hoặc lấy Äá ném, hoặc dao, hoặc gáºy Äáºp. VỠấy suy nghÄ© thế nà y: âTa thá» thân nà y vá»n là sắc pháp, thô chất, thuá»c bá»n Äại chá»§ng, do cha mẹ sanh, ÄÆ°á»£c nuôi lá»n bằng Än uá»ng, ÄÆ°á»£c che kÃn bá»i y phục, ÄÆ°á»£c chÄm sóc bằng tắm rá»a, nằm ngá»i bá»ng bế; nó là pháp phá hoại, pháp diá»t táºÃ¢n, pháp ly tán. Ta vì thân nà y mà Äến ná»i bá» tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºpâ. Do lẽ Äó vá» kia rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. VỠấy nghÄ© như vầy: âTa rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. Ta thá» thân nà y Äáng Äá» cho tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºp, chá» nên siêng nÄng há»c giáo pháp cá»§a Äức Thế Tônâ.
âNà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn cÅ©ng nói như vầy: âGiả sá» có giặc cưá»p Äến cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra. Nếu ngươi khi bá» giặc cưá»p cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra, mà tâm ngươi hoặc biến dá»ch, hoặc nói nÄng hung dữ, tức các ngươi Äã suy thá»i. Các ngươi nên nghÄ© như vầy: Giả sá» có kẻ giặc cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ta ra, mong sao nhân Äó mà tâm ta không biến dá»ch, không nói nÄng hung dữ, sẽ khá»i tâm thương xót Äá»i vá»i ngưá»i Äến xẻ manh mún thân thá» ta ra; vì ngưá»i Äó mà tâm ta câu hữu vá»i từ, biến mãn má»t phương, thà nh tá»±u và an trụ. CÅ©ng thế vá»i hai, ba, bá»n phương, tứ duy, thượng hạ, biến mãn tất cả, tâm câu hữu vá»i từ, không kết, không oán, không nhuế, không tránh, quảng Äại, vô biên, vô lượng, khéo tu táºp, biến mãn tất cả thế gian, thà nh tá»±u và an trụâ.
âNà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo kia, nếu do Pháºt, Pháp và Chúng, mà vẫn không an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n, thì nà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo ấy nên há» thẹn, nên xấu há» rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ.
âNà y chư Hiá»n, như ngưá»i dâu lúc má»i rưá»c vá», gặp mặt cha mẹ chá»ng, hay gặp ngưá»i chá»ng cá»§a mình thì xấu há», thẹn thùng. Nà y chư Hiá»n, nên biết, Tỳ-kheo kia cÅ©ng lại như váºy, nên xấu há» thẹn thùng rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ. Ngưá»i ấy do há» thẹn xấu há», nên liá»n an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n. Äó là diá»u, là tá»nh, là tá»ch diá»t, nghÄ©a là xả tất cả hữu, lìa ái, vô dục, diá»t táºn hoà n toà n. Nà y chư Hiá»n, Äó là Tỳ-kheo há»c tất cả Äại.
âNà y chư Hiá»n, thế nà o là phong giá»i? Nà y chư Hiá»n, á» Äây phong giá»i có hai; có ná»i phong giá»i và ngoại phong giá»i. Nà y chư Hiá»n, thế nà o là ná»i phong giá»i? Äó là Ỡtrong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp á» trong thân những gì là gió, thuá»c tÃnh chuyá»n Äá»ng cá»§a gió, bá» chấp thá»§ bên trong. Äó là những gì? Äó là gió Äi lên, gió Äi xuá»ng, gió trong bụng, gió ngang[19], gió co thắt lại, gió như dao cắt[20], gió nhảy lên, gió phi Äạo, gió thá»i qua tay chân, gió cá»§a hÆ¡i thá» ra, gió cá»§a hÆ¡i thá» và o, tất cả những chất khác tương tá»± như váºy á» trong thân, ÄÆ°á»£c thâu nhiếp bên trong thân, những gì là gió, thuá»c tÃnh chuyá»n Äá»ng cá»§a gió, ÄÆ°á»£c chấp thá»§ bên trong. Nà y chư Hiá»n, Äó là ná»i phong giá»i.
âNà y chư Hiá»n, ngoại phong giá»i, Äó là lá»n, là tá»nh, là không Äáng tá»m.
âNà y chư Hiá»n, có lúc ngoại phong giá»i phát khá»i lên. Khi ngoại phong giá»i phát khá»i thì nhà sáºp, cây bá» tróc, núi lá»; khi núi non Äã lá» rá»i, gió liá»n dừng lại, mảy lông cÅ©ng chẳng lay Äá»ng. Nà y chư Hiá»n, sau khi ngoại phong giá»i dừng lại, nhân dân tìm kiếm gió, hoặc dùng quạt, hặc dùng lá Äa, hoặc dùng áo tìm gió.
âNà y chư Hiá»n, ngoại phong giá»i nà y cá»±c kỳ lá»n, cá»±c kỳ tá»nh, cá»±c kỳ không Äáng tá»m. Äó là pháp vô thưá»ng, pháp cùng táºn, pháp suy vong, pháp biến dá»ch, huá»ng là xác thân tạm thá»i Äình trú, ÄÆ°á»£c duy trì chấp thá»§ bá»i tham ái nà y. NghÄ©a là kẻ phà m phu ngu si, không Äa vÄn, suy nghÄ© như vầy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kiaâ. Äa vÄn Thánh Äá» tá» không nghÄ© như váºy: âÄây là ta, Äây là cá»§a ta, ta là cá»§a cái kiaâ. VỠấy vì sao nghÄ© như váºy? Nếu có ngưá»i khác mắng chá»i, Äánh Äáºp, giáºn giữ, quá» trách, thì vỠấy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra khá» nà y là từ nhân duyên, chứ không phải không có nhân duyênâ. Cái gì là duyên? Duyên và o khá» xúc. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng; rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó có ngưá»i Äến nói vá»i vỠấy bằng lá»i lẽ dá»u dà ng, vỠấy suy nghÄ© như vầy: âTa sanh ra sá»± lạc nà y là từ nhân duyên chá» không phải không nhân duyênâ. Cái gì là duyên? Duyên và o lạc xúc. VỠấy quán xúc là vô thưá»ng, rá»i quán thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng là vô thưá»ng. Tâm vỠấy duyên nÆ¡i giá»i mà trụ, mà chá», mà hiá»p, mà nhất tâm, mà Äá»nh, mà không lay Äá»ng. Sau Äó hoặc có ngưá»i thÆ¡ ấu, niên thiếu, trung niên hay trưá»ng lão Äến là m viá»c không xứng ý vá»i vỠấy; hoặc nắm tay thoi, hoặc lấy Äá ném, hoặc dao, hoặc gáºy Äáºp. VỠấy suy nghÄ© thế nà y: âTa thá» thân nà y vá»n là sắc pháp, thô chất, thuá»c bá»n Äại chá»§ng, do cha mẹ sanh, ÄÆ°á»£c nuôi lá»n bằng Än uá»ng, ÄÆ°á»£c che kÃn bá»i y phục, ÄÆ°á»£c chÄm sóc bằng tắm rá»a, nằm ngá»i bá»ng bế; nó là pháp phá hoại, pháp diá»t táºÃ¢n, pháp ly tán. Ta vì thân nà y mà Äến ná»i bá» tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºpâ. Do lẽ Äó vá» kia rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. VỠấy nghÄ© như vầy: âTa rất siêng nÄng, không biếng nhác, chánh thân, chánh niá»m, không nhuế, không si, nhất tâm an Äá»nh. Ta thá» thân nà y Äáng Äá» cho tay thoi, Äá ném, dao gáºy Äáºp, chá» nên siêng nÄng há»c giáo pháp cá»§a Äức Thế Tônâ.
âNà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn cÅ©ng nói như vầy: âGiả sá» có giặc cưá»p Äến cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra. Nếu ngươi khi bá» giặc cưá»p cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ra, mà tâm ngươi hoặc biến dá»ch, hoặc nói nÄng hung dữ, tức các ngươi Äã suy thá»i. Các ngươi nên nghÄ© như vầy: giả sá» có kẻ giặc cầm cưa hay dao bén, xẻ manh mún thân thá» ta ra, mong sao nhân Äó mà tâm ta không biến dá»ch, không nói nÄng hung dữ, sẽ khá»i tâm thương xót Äá»i vá»i ngưá»i Äến xẻ manh mún thân thá» ta ra; vì ngưá»i Äó mà tâm ta câu hữu vá»i từ, biến mãn má»t phương, thà nh tá»±u và an trụ. CÅ©ng thế vá»i hai, ba, bá»n phương, tứ duy, thượng hạ, biến mãn tất cả, tâm câu hữu vá»i từ, không kết, không oán, không nhuế, không tránh, quảng Äại, vô biên, vô lượng, khéo tu táºp, biến mãn tất cả thế gian, thà nh tá»±u và an trụâ.
âNà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo kia, nếu do Pháºt, Pháp và Chúng, mà vẫn không an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n, thì nà y chư Hiá»n, Tỳ-kheo ấy nên há» thẹn, nên xấu há» rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ.
âNà y chư Hiá»n, như ngưá»i dâu lúc má»i rưá»c vá», gặp mặt cha mẹ chá»ng, hay gặp ngưá»i chá»ng cá»§a mình thì xấu há», thẹn thùng. Nà y chư Hiá»n, nên biết, Tỳ-kheo kia cÅ©ng lại như váºy, nên xấu há» thẹn thùng rằng: âTa á» trong sá»± lợi mà không có lợi, á» trong Äức mà không có Äức; nghÄ©a là ta nhân nÆ¡i Pháºt, Pháp và Chúng mà vẫn không an trụ nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»nâ. Ngưá»i ấy do há» thẹn xấu há», nên liá»n an trú nÆ¡i xả tương ứng vá»i thiá»n. Äó là diá»u, là tá»nh, là tá»ch diá»t, nghÄ©a là xả tất cả hữu, lìa ái, vô dục, diá»t táºn hoà n toà n. Nà y chư Hiá»n, Äó là Tỳ-kheo há»c tất cả Äại.
âNà y chư Hiá»n, cÅ©ng như nhá» cây gá», nhá» bùn Äất, nhá» cá» và nưá»c, che kÃn trong má»t khoảng không nên sanh ra cái tên gá»i là ânhà â. Chư Hiá»n, nên biết, thân nà y cÅ©ng lại như váºy, nhá» gân cá»t, nhá» da dẻ, nhá» thá»t, máu bao bá»c má»t khoảng không nên sanh ra cái tên gá»i là âthânâ.
âNà y chư Hiá»n, như có ngưá»i bá» hư nhãn xứ bên trong, nên ngoại sắc không ÄÆ°á»£c ánh sáng rá»i Äến, thà nh ra không có niá»m và nhãn thức không phát sanh. Nà y chư Hiá»n, nếu ná»i nhãn xứ không bá» hư hoại thì ngoại sắc sẽ ÄÆ°á»£c ánh sáng rá»i Äến và liá»n có niá»m, nên sanh ra nhãn thức.
âNà y chư Hiá»n, nhãn xứ bên trong và sắc, cùng vá»i nhãn thức biết ngoại sắc, Äó thuá»c vá» sắc uẩn. Nếu có thá», Äó là thá» uẩn. Nếu có tưá»ng thì Äó là tưá»ng uẩn. Nếu có tư thì Äó là tư uẩn. Nếu có thức thì Äó là thức uẩn. Như váºy quán sát sá»± há»i hợp cá»§a các uẩn.
âNà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn cÅ©ng nói như vầy: âNếu ai thấy duyên khá»i tức thấy pháp; nếu thấy pháp tức thấy duyên khá»i[21]â. Vì sao thế? Nà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn nói nÄm thá»§ uẩn từ nhân duyên mà sanh. Sắc thá»§ uẩn; thá», tưá»ng, hà nh, thức thá»§ uẩn cÅ©ng váºy.
âNà y chư Hiá»n, nếu nhÄ©, tá»·, thiá»t, thân và ý xứ bên trong bá» hư hoại thì các pháp bên ngoà i sẽ không ÄÆ°á»£c ánh sáng rá»i Äến nên không có niá»m, do Äó ý thức không sanh khá»i ÄÆ°á»£c. Nà y chư Hiá»n, nếu ná»i ý xứ không bá» hư hoại thì pháp bên ngoà i sẽ ÄÆ°á»£c ánh sáng rá»i Äến và liá»n có niá»m nên sanh ra ý thức[22].
âNà y chư Hiá»n, ý thức bên trong và pháp cùng vá»i ý thức biết sắc pháp bên ngoà i, Äó thuá»c vá» sắc uẩn. Nếu có thá», Äó là thá» uẩn. Nếu có tưá»ng thì Äó là tưá»ng uẩn. Nếu có tư thì Äó là tư uẩn. Nếu có thức thì Äó là thức uẩn. Như váºy quán sát sá»± há»i hợp cá»§a các uẩn.
âNà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn cÅ©ng nói như vầy: âNếu ai thấy duyên khá»i tức thấy pháp; nếu thấy pháp tức thấy duyên khá»iâ. Vì sao thế? Nà y chư Hiá»n, Äức Thế Tôn nói nÄm thá»§ uẩn từ nhân duyên mà sanh. Sắc thá»§ uẩn; thá», tưá»ng, hà nh, thức thá»§ uẩn cÅ©ng váºy. VỠấy nhà m tá»m nÄm thá»§ uẩn nà y, thuá»c trong ba Äá»i quá khứ, hiá»n tại và vá» lai nà y, do nhà m tá»m nên vô dục, vô dục liá»n giải thoát, giải thoát rá»i liá»n biết giải thoát, biết má»t cách như tháºt rằng: âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ.
âNà y chư Hiá»n, Äó là Tỳ-kheo Äã há»c tất cả vá» Äạiâ.
Tôn giả Xá-lê Tá» thuyết như váºy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Tôn giả Xá-lê Tá» thuyết xong, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Thà dụ vá» dấu chân voi. Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli: M. 28 MahÄhatthipadopama-suttaá¹.
- [02] Tứ Thánh Äế å è 諦. PÄli: cattÄri ariyasaccÄni.
- [03] Khá» Thánh Äế è¦ è 諦. PÄli: dukkhaá¹ ariyasaccaá¹.
- [04] Hán: ngÅ© thạnh ấm khá» äº ç é° è¦. PÄli: upÄdÄnakkihandhÄ dukkhÄ.
- [05] Tứ Äại å 大 và tứ Äại tạo å 大 é. PÄli: cattÄri ca mahÄbhÅ«tÄni catunnañ ca mahÄ- bhuÄtÄnaá¹ upÄdÄya rÅ«paá¹.
- [06] Äá»a, thá»§y, há»a, phong giá»i å° æ°´ ç« é¢¨ ç. PÄli: cattÄro mahÄbhÅ«tÄ: paá¹havÄ«dhÄtu ÄpodhÄtu tejodhÄtu vÄyodhÄtu.
- [07] Ná»i Äá»a giá»i å § å° ç. PÄli: ajjhattikÄ paá¹havÄ«dhÄtu.
- [08] Hán: ná»i thân trung, tại ná»i sá» nhiếp kiên, kiên tánh trụ, ná»i chi sá» thá» å § 身 ä¸, å¨ å § æ æ å , å æ§ ä½, å § ä¹ æ å. So sánh PÄli: yaá¹ ajjhattaá¹ paccataá¹ kakkhaḷaá¹ kharigataá¹ upÄdiá¹á¹aá¹, âcái gì thuá»c ná»i thân, cá biá»t, thô cứng, thuá»c thá» rắn, ÄÆ°á»£c chấp thá»§.â
- [09] Äại, tá»nh, bất tắng Ỡ大, æ·¨, ä¸ æ æ¡. Äại vì kÃch thưá»c lá»n hay phá» biến. Nói tá»nh và bất tắng á», vì không phải là Äá»i tượng Äá» quán bất tá»nh.
- [10] PÄli: hoti... samayo yam bÄhirÄ ÄpodhÄtu pakuppati, antarahitÄ tasmiá¹ samaye bÄhirÄ paá¹havÄ«dhatu, có má»t thá»i ngoại thá»§y giá»i bá» chấn Äá»ng (thá»nh ná»), khi ấy ngoại Äá»a giá»i biến mất.
- [11] Hán: diá»u, tức tá»ch, xả, ly å¦ æ¯ å¯ æ¨ é¢, tức diá»t, tá»nh, diá»u, ly, bá»n hà nh tưá»ng cá»§a diá»t Äế theo Hữu bá»; xem Câu-xá 23 (Äại, tr.119b).
- [12] Thá»§y giá»i æ°´ ç. PÄli: ÄpodhÄtu.
- [13] Hán: não cÄn è ¦ æ ¹ (chá» tá»§y sá»ng); bản Nguyên-Minh: chi nhãn è ç¼ (con mắt có mỡ, hay mỡ nÆ¡i con mắt). Không tìm thấy tương ÄÆ°Æ¡ng trong bản liá»t kê cá»§a PÄli.
- [14] PÄli: hoti... samayo yam bÄhirÄ ÄpodhÄtu pakuppati, sÄ gamaá¹ pi vahati, nigamaá¹ pi vahati, có má»t thá»i ngoại thá»§y giá»i bá» chấn Äá»ng (cuá»ng ná»), nó cuá»n Äi là ng mạc, thá» trấn...
- [15] Vô thưá»ng pháp, táºn pháp, suy pháp, biến dá»ch pháp ç¡ å¸¸ æ³, ç¡ æ³, è¡° æ³, è® æ æ³. PÄli: aniccatÄ, khayadhammatÄ, vayadhammatÄ, vipariá¹ÄmadhammatÄ, tÃnh vô thưá»ng, pháp tánh diá»t táºn, pháp tánh bÄng hoại, pháp tánh biến dá»ch.
- [16] Hán: ái sá» thá» æ æ å. PÄli: taá¹hupÄdiá¹á¹assa...
- [17] Hán: thá» ngã, thá» ngã sá», ngã thá» bá» sá» æ¯ æ, æ¯ æ æ, æ æ¯ å½¼ æ. PÄli: ahan ti vÄ maman ti vÄ asmÄ« ti, âtôi, cá»§a tôi, tôi hiá»n hữuâ.
- [18] Hán: hoặc dÄ© châu toại æ 以 ç ç§. PÄli: kukkuá¹apattena pi nahÄrudaá¸ulena, bằng lông cánh gà , hoặc bằng dây gân.
- [19] Hà nh phong è¡ é¢¨. Kinh 162 nói: hiếp phong. Pháp uẩn 21 (Äại 26, tr.503) cÅ©ng nói váºy.
- [20] Äao phong å 風, gió lúc chết, rát như dao cắt.
- [21] PÄli: Yo paticcasamuppÄdani passati so dhamman passati, yo dhamman passati so paticcasamuppÄdani passati.
- [22] Dẫn chứng cá»§a Äại Tỳ-bà -sa 12, (Äại 27, tr, 58c ). Nhược hữu ná»i ý xứ bất hoại, ngoại pháp hiá»n tiá»n, cáºp nÄng sanh tác ý chánh khá»i, nhÄ© thá»i ý thức sanh.