ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
7. PHẨM TRƯá»NG THá» VÆ¯Æ NG
78. KINH PHẠM THIÃN THá»NH PHẬT[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa tại nưá»c Xá-vá», trong rừng Thắng, vưá»n Cấp cô Äá»c.
Bấy giá» có má»t Phạm thiên[02] á» cõi trá»i Phạm thiên, sanh khá»i tà kiến như thế nà y: âChá» nà y là hằng hữu, chá» nà y là thưá»ng hữu, chá» nà y là trưá»ng tá»n, chá» nà y quan yếu[03], chá» nà y pháp không hoại diá»t[04], chá» nà y là xuất yếu[05], ngoà i xuất yếu nà y không còn xuất yếu nà o khác nữa mà có Äấng Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i thượngâ.
Bấy giá» Äức Thế Tôn bằng tha tâm trÃ, biết rõ tâm niá»m cá»§a Phạm thiên Äang nghÄ©, liá»n như váºy mà nháºp Äá»nh[06]. Vá»i Äá»nh như váºy, chá» trong khoảnh khắc và như ngưá»i lá»±c sÄ© co duá»i cánh tay Ngà i biến mất khá»i vưá»n Cấp cô Äá»c, trong rừng Thắng tại nưá»c Xá-vá», Äi lên cõi trá»i Phạm.
Lúc ấy, Phạm thiên trông thấy Äức Thế Tôn Äi Äến, liá»n chà o há»i:
âKÃnh chà o Äại Tiên nhân, chá» nà y là thưá»ng hữu, chá» nà y là hằng hữu, chá» nà y là trưá»ng tá»n, chá» nà y là quan yếu, chá» nà y là pháp không hoại diá»t, chá» nà y là xuất yếu, và ngoà i xuất yếu nà y không còn xuất yếu nà o hÆ¡n nữa mà có báºc Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i thượngâ.
Bấy giá» Äức Thế Tôn bảo:
âNà y Phạm thiên, cái không thưá»ng, ông bảo là thưá»ng; cái không hằng, ông bảo là hằng; cái không trưá»ng tá»n, ông bảo là trưá»ng tá»n; cái không quan yếu, ông bảo là quan yếu; cái hoại diá»t, ông bảo là không hoại diá»t; cái không xuất yếu, ông bảo là xuất yếu mà ngoà i sá»± xuất yếu ấy, không còn xuất yếu nà o khác nữa Äá» có Äấng Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i thượng. Phạm thiên, ông có cái vô minh ấy! Phạm thiên, ông có cái vô minh ấy!â
Lúc Äó, có ma Ba-tuần[07] á» trong chúng, ma Ba-tuần nói vá»i Äức Thế Tôn rằng:
âNà y Tỳ-kheo, chá» nên trái Äiá»u Phạm thiên nói, chá» nên nghá»ch Äiá»u Phạm thiên nói. Tỳ-kheo, nếu ông trái Äiá»u Phạm thiên nói, nghá»ch Äiá»u Phạm thiên nói thì, Tỳ-kheo, cÅ©ng như ngưá»i gặp váºn may mà lại xua Äuá»i Äi. Lá»i Tỳ-kheo nói ra, lại cÅ©ng như váºy. Cho nên, Tỳ-kheo, tôi bảo ông rằng ông chá» trái Äiá»u Phạm thiên nói, chá» nên nghá»ch Äiá»u Phạm thiên nói. Nà y Tỳ-kheo, nếu ông trái lá»i Phạm thiên, chá»ng Äá»i thuyết cá»§a Phạm thiên thì, Tỳ-kheo, cÅ©ng như ngưá»i từ núi cao rÆ¡i xuá»ng, tuy dang tay chân quá» quạng hư không nhưng không bám vÃu ÄÆ°á»£c gì. Lá»i Tỳ-kheo nói ra lại cÅ©ng như váºy. Cho nên, Tỳ-kheo, tôi bảo ông rằng ông chá» trái Äiá»u Phạm thiên nói, chá» nên nghá»ch Äiá»u Phạm thiên nói. Nà y Tỳ-kheo, nếu ông trái Äiá»u Phạm thiên nói, nghá»ch Äiá»u Phạm thiên nói thì, Tỳ-kheo, cÅ©ng như ngưá»i từ trên cây cao rÆ¡i xuá»ng, tuy dang tay chân quá» quạng lá cà nh nhưng chẳng bám vÃu ÄÆ°á»£c gì. Lá»i Tỳ-kheo nói ra lại cÅ©ng như váºy. Cho nên, nà y Tỳ-kheo, tôi bảo ông rằng ông chá» nên trái Äiá»u Phạm thiên nói, chá» nên nghá»ch Äiá»u Phạm thiên nói. Vì sao? Vì Phạm thiên là Äấng Phưá»c há»±u, là Hóa công, là Äấng Tá»i tôn, là Äấng NÄng tác, là Äấng Sáng tạo, là Tá» phụ cá»§a tất cả chúng sanh Äã sanh và sẽ sanh. Tất cả Äá»u do Ngà i sanh ra. Những gì Ngà i biết là trá»n biết, những gì Ngà i thấy là trá»n thấy[08].
âÄại Tiên nhân, nếu có Sa-môn, Phạm chà nà o ghét Äất, chê bai Äất, thì sau khi thân hoại mạng chung, chắc chắn sanh là m thần kỹ nhạc trong chá»n hạ tiá»n nhất. CÅ©ng thế, Äá»i vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần[09], chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên, nếu ai ghét Phạm thiên, chê bai Phạm thiên, thì sau khi thân hoại mạng chung, chắc chắn sanh là m thần kỹ nhạc trong chá»n hạ tiá»n nhất. Äại Tiên nhân, nếu có Sa-môn, Phạm chà nà o ưa thÃch Äất, ca ngợi Äất thì sau khi thân hoại mạng chung, chắc chắn sanh là m báºc tá»i Thượng tôn trong cõi trá»i Phạm thiên. CÅ©ng thế, Äá»i vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên, nếu ai ưa thÃch Phạm thiên, tán thán Phạm thiên, thì sau khi thân hoại mạng chung, chắc chắn sanh là m báºc tá»i Thượng tôn trong cõi trá»i Phạm thiên. Äại Tiên nhân, ông há không thấy Äại quyến thuá»c cá»§a Phạm thiên ấy, chẳng hạn như bá»n chúng tôi Äang ngá»i Äây chÄng?â
Ma Ba-tuần chẳng phải là Phạm thiên, chẳng phải quyến thuá»c cá»§a Phạm thiên, nhưng lại xưng mình là Phạm thiên. Bấy giá» Äức Thế Tôn nghÄ© rằng: âMa Ba-tuần chẳng phải là Phạm thiên, cÅ©ng chẳng phải quyến thuá»c cá»§a Phạm thiên, lại tá»± xưng là Phạm thiên. Nếu nói rằng có ma Ba-tuần thì Äây chÃnh là ma Ba-tuầnâ.
Biết rõ như váºy, Äức Thế Tôn bảo:
âNà y ma Ba-tuần, ngươi chẳng phải Phạm thiên, cÅ©ng chẳng phải quyến thuá»c cá»§a Phạm thiên, nhưng ngươi tá»± xưng rằng âTa là Phạm thiênâ. Nếu nói rằng có ma Ba-tuần, thì chÃnh ngươi là ma Ba-tuầnâ.
Lúc ấy, ma Ba-tuần liá»n nghÄ©: âThế Tôn Äã biết ta! Thiá»n Thá» Äã biết ta!â Biết như thế nên rất Äá»i ưu sầu, vụt biến mất nÆ¡i ấy.
Bấy giá», Phạm thiên ấy lại ba lần thưa thá»nh Äức Thế Tôn rằng:
âKÃnh chà o Äại Tiên Nhân, chá» nà y là thưá»ng hữu, chá» nà y là trưá»ng tá»n, chá» nà y là quan yếu, chá» nà y là pháp không hoại diá»t, chá» nà y là xuất yếu, ngoà i xuất yếu nà y không còn xuất yếu nà o hÆ¡n nữa mà có Äấng Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i tôn?!
Äức Thế Tôn cÅ©ng ba lần bảo Phạm Thiên rằng:
âNà y Phạm thiên, cái không thưá»ng, ông bảo là thưá»ng; cái không hằng, ông bảo là hằng; cái không trưá»ng tá»n, ông bảo là trưá»ng tá»n; cái không quan yếu, ông bảo là quan yếu; cái hoại diá»t, ông bảo là không hoại diá»t; cái không xuất yếu, ông bảo là xuất yếu mà ngoà i sá»± xuất yếu ấy, không còn xuất yếu nà o khác nữa Äá» có Äấng Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i thượng. Phạm thiên, ông có cái vô minh ấy! Phạm thiên, ông có cái vô minh ấy!â
Rá»i thì, Phạm thiên bạch Thế Tôn rằng:
âÄại Tiên nhân, thuá» xưa có Sa-môn, Phạm chà thá» mạng rất lâu dà i. Äại Tiên nhân, thá» mạng cá»§a ông ngắn quá, không bằng má»t khoảnh khắc ngá»i yên cá»§a Sa-môn, Phạm chà kia. Vì sao? Vì những gì các vỠấy biết là trá»n biết, những gì các vỠấy thấy là trá»n thấy. Nếu tháºt có sá»± xuất yếu, ngoà i sá»± xuất yếu ra không còn xuất yếu nà o hÆ¡n nữa mà có báºc Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i thượng thì các vỠấy biết ngay rằng có; và ngoà i xuất yếu ấy ra, không còn sá»± xuất yếu nà o hÆ¡n nữa mà có báºc Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i thượng. Nếu tháºt không có sá»± xuất yếu, lại không có ngoà i xuất yếu nà o hÆ¡n nữa mà có báºc Tá»i thắng, Tá»i diá»u, Tá»i thượng thì các vỠấy biết ngay là không có. Äại Tiên nhân, Äá»i vá»i chá» xuất yếu ông nghÄ© là không xuất yếu. Trái lại, Äá»i vá»i chá» không phải là xuất yếu, ông nghÄ© là xuất yếu. Như váºy, ông không Äạt ÄÆ°á»£c chá» xuất yếu và trá» thà nh kẻ Äại si. Vì sao? Vì sẽ không bao giá» có cảnh giá»i ấy cho ông.
âÄại Tiên nhân, nếu có Sa-môn, Phạm chà nà o ưa thÃch Äất, ca ngợi Äất, thì vỠấy tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ta, là m theo ý ta muá»n, vâng theo má»nh lá»nh ta sai. CÅ©ng thế, Äá»i vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên; nếu ai ưa thÃch Phạm thiên, ca ngợi Phạm thiên thì vỠấy tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ta, là m theo ý muá»n cá»§a ta, vâng theo má»nh lá»nh ta sai. Äại Tiên nhân, nếu ông ưa thÃch Äất, ca ngợi Äất, thì ông cÅ©ng tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ta, là m theo ý ta muá»n, vâng theo má»nh lá»nh ta sai. CÅ©ng thế, vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên; nếu ông ưa thÃch Phạm thiên, ca ngợi Phạm thiên thì ông cÅ©ng tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ta, là m theo ý ta muá»n, vâng theo má»nh lá»nh ta saiâ.
Bấy giá» Äức Thế Tôn nói rằng:
âPhạm thiên, Äiá»u Phạm thiên nói sá»± tháºt. Nếu có Sa-môn, Phạm chà nà o ưa thÃch Äất, ca ngợi Äất, vỠấy tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ông, là m theo ý ông muá»n, vâng theo má»nh lá»nh ông sai. CÅ©ng váºy, Äá»i vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên; nếu ai ưa thÃch Phạm thiên, ca ngợi Phạm thiên thì vỠấy tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ông, là m theo ý ông muá»n, vâng theo má»nh lá»nh cá»§a ông sai. Và nà y Phạm thiên, nếu Ta ưa thÃch Äất, ca ngợi Äất thì Ta cÅ©ng tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ông, là m theo ý ông muá»n và vâng theo má»nh lá»nh cá»§a ông sai. CÅ©ng thế, Äá»i vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên; nếu Ta ưa thÃch Phạm thiên, ca ngợi Phạm thiên thì Ta cÅ©ng tùy theo sá»± tá»± tại cá»§a ông, là m theo ý ông muá»n, vâng theo má»nh lá»nh ông sai.
âNhưng nà y Phạm thiên, nếu tám sá»± kiá»n nà y[10], Ta tùy theo má»i sá»± mà ưa thÃch, mà ca ngợi, thì những Äiá»u ấy cÅ©ng vẫn như thế. Nà y Phạm thiên, Ta biết rõ ông từ Äâu Äến và sẽ Äi Äâu, tùy nÆ¡i ông Äang sá»ng, tùy chỠông mất, và tùy chá»n ông tái sanh. Nếu có Phạm thiên thì Phạm thiên ấy có Äại như ý túc, có Äại oai Äức, có Äại phưá»c há»±u, có Äại oai thầnâ.
Nghe váºy, Phạm thiên bạch Thế Tôn rằng:
âÄại Tiên nhân, là m thế nà o ông biết ÄÆ°á»£c Äiá»u ta biết, thấy ÄÆ°á»£c Äiá»u ta thấy? Là m sao ông biết rõ ta như mặt trá»i, tá»± tại soi sáng khắp nÆ¡i, bao trùm cả má»t ngà n thế giá»i? Ãng có tá»± tại không, trong má»t ngà n thế giá»i ấy? Ãng có biết nÆ¡i nà y và nÆ¡i kia, nÆ¡i nà o không có ngà y Äêm không? Nà y Äại Tiên nhân, ông có lần nà o qua lại các nÆ¡i ấy chưa? Hay Äã nhiá»u lần qua lại các nÆ¡i ấy rá»i?â
Bấy giá» Äức Thế Tôn bảo:
âNà y Phạm thiên, như mặt trá»i tá»± tại, soi sáng khắp nÆ¡i, bao trùm cả má»t ngà n thế giá»i. Trong ngà n thế giá»i ấy, Ta ÄÆ°á»£c tá»± tại và cÅ©ng biết nà y hay nÆ¡i kia, không có ngà y Äêm. Nà y Phạm thiên, Ta Äã từng qua lại những nÆ¡i ấy và qua lại rất nhiá»u lần. Nà y Phạm thiên, có ba loại trá»i, Äó là Quang thiên, Tá»nh quang thiên và Biến tá»nh quang thiên[11]. Nếu những gì mà ba loại trá»i ấy có biết và có thấy, thì Ta cÅ©ng có biết và có thấy. Phạm thiên, những gì mà ba loại trá»i Äó không có biết, không có thấy, thì riêng Ta vẫn có biết, có thấy. Nà y Phạm thiên, nếu những gì mà ba loại trá»i ấy và quyến thuá»c cá»§a há» có biết và có thấy thì Ta cÅ©ng có biết và có thấy. Những gì mà ba loại trá»i ấy và quyến thuá»c há» không biết, không thấy, thì riêng Ta vẫn có biết, có thấy. Nà y Phạm thiên, những gì mà ông có biết, có thấy, Ta cÅ©ng có biết, có thấy. Những gì mà ông không có biết, có thấy, thì riêng Ta vẫn có biết, có thấy. Nà y Phạm thiên, nếu những gì mà ông và những quyến thuá»c cá»§a ông có biết, có thấy, thì Ta cÅ©ng có biết, có thấy. Những gì mà ông và quyến thuá»c cá»§a ông không có biết, có thấy, thì riêng Ta vẫn có biết, có thấy. Nà y Phạm thiên, ông không thá» ngang hà ng Ta vá» tất cả, ông không thá» ngang hà ng Ta suá»t hết. Nhưng Äá»i vá»i ông, Ta là Tá»i thắng, Ta là Tá»i thượng.
Nghe váºy, Phạm thiên thưa Äức Thế Tôn rằng:
âNà y Äại Tiên nhân, do Äâu mà nếu những gì mà ba loại trá»i ấy có biết và có thấy, thì ông cÅ©ng có biết và có thấy; những gì mà ba loại trá»i Äó không có biết, không có thấy, thì riêng ông vẫn có biết, có thấy? Nếu những gì mà ba loại trá»i ấy và quyến thuá»c cá»§a há» có biết và có thấy thì ông cÅ©ng có biết và có thấy; những gì mà ba loại trá»i ấy và quyến thuá»c há» không biết, không thấy, thì riêng ông vẫn có biết, có thấy? Nếu những gì mà ta có biết, có thấy, ông cÅ©ng có biết, có thấy; những gì mà ta không có biết, có thấy, thì riêng ông vẫn có biết, có thấy? Nếu những gì mà ta và những quyến thuá»c cá»§a ta có biết, có thấy, thì ông cÅ©ng có biết, có thấy; những gì mà ta và quyến thuá»c cá»§a ta không có biết, có thấy, thì riêng ông vẫn có biết, có thấy? Äại Tiên nhân Äó không phải là lá»i nói khoác chÄng? Sau khi há»i xong, không biết có tÄng thêm sá»± ngu si chÄng? Vì sao? Vì nếu biết vô lượng cảnh giá»i nên có vô lượng biết, vô lượng thấy, vô lượng chá»§ng loại phân biá»t. Trái lại, ta thì biết riêng rẽ từng cái. Là Äất, ta biết Äó là Äất. Là nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên, cÅ©ng giá»ng như thế. Là Phạm thiên, ta biết Äó là Phạm thiênâ.
Bấy giá» Äức Thế Tôn bảo rằng:
âNà y Phạm thiên, nếu có Sa-môn, Phạm chà nà o Äá»i vá»i Äất mà có tưá»ng vá» Äất rằng: âÄất là ta, Äất là sá» hữu cá»§a ta, ta là sá» hữu cá»§a Äấtâ, thì khi chấp Äất là ta tức không biết rõ Äất. CÅ©ng thế, Äá»i vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên, Vô phiá»n thiên, Vô nhiá»t và Tá»nh[12]; nếu nghÄ© rằng: âTá»nh là ta, Tá»nh là sá» hữu cá»§a ta, ta là sá» hữu cá»§a Tá»nhâ, khi chấp nháºn Tá»nh là ta rá»i, vỠấy không thá»±c biết vá» Tá»nh. Phạm thiên, nếu có Sa-môn, Phạm chà nà o Äá»i vá»i Äất mà biết là Äất, âÄất không phải là ta, Äất không phải là sá» hữu cá»§a ta, ta không phải là sá» hữu cá»§a Äất,â do không chấp Äất là ta nên vỠấy má»i thá»±c biết vá» Äất. CÅ©ng thế, Äá»i vá»i nưá»c, lá»a, gió, quá»· thần, Sanh chá»§, chư Thiên, Phạm thiên, Vô phiá»n, Vô nhiá»t, Tá»nh mà nghÄ© rằng âTá»nh chẳng phải là ta, Tá»nh chẳng phải là sá» hữu cá»§a ta, ta chẳng phải là sá» hữu cá»§a Tá»nh,â do không chấp Tá»nh là ta nên vỠấy má»i tháºt sá»± biết vá» Tá»nh.
Nghe váºy, Phạm thiên thưa vá»i Äức Thế Tôn rằng:
âChúng sanh nà y, ai cÅ©ng ái trưá»c hữu, ưa thÃch hữu, táºp quán hữu. Chá» có ông Äã nhá» táºn gá»c rá» hữu. Vì sao? Vì ông là Như Lai, Vô Sá» Trưá»c, Äẳng Chánh Giácâ.
Phạm thiên liá»n nói bà i ká»:
- Nơi hữu thấy sợ hãi;
- Không hữu thấy sợ gì?
- Cho nên Äừng ưa hữu;
- Hữu là m sao chẳng dứt?[13]
âNà y Äại Tiên nhân, tôi nay muá»n ẩn hìnhâ.
Äức Thế Tôn bảo:
âNà y Phạm thiên, nếu ông muá»n ẩn mình thì cứ tùy tiá»nâ.
Phạm thiên liá»n ẩn hình ngay nÆ¡i Äó. Äức Thế Tôn thấy rõ, liá»n nói:
âPhạm thiên, ông á» chá» nà y. Ãng Äến chá» kia. Ãng lại á» giữaâ.
Phạm thiên váºn dụng hết như ý túc, muá»n tá»± ẩn hình mà không thá» tá»± ẩn, nên hiá»n hình trá» lại giữa cõi trá»i Phạm thiên.
Bấy giá» Äức Thế Tôn má»i bảo:
âNà y Phạm thiên, Ta cÅ©ng muá»n ẩn mìnhâ.
Phạm thiên thưa rằng:
âÄại Tiên nhân, nếu muá»n ẩn mình, xin cứ tùy tiá»nâ.
Lúc ấy, Äức Pháºt nghÄ© rằng: âTa hãy như váºy mà hóa hiá»n như ý túc[14], phóng hà o quang cá»±c sáng, chiếu rá»i cùng khắp cõi trá»i Phạm thiên, rá»i ẩn hình trong Äó, khiến cho Phạm thiên và quyến thuá»c cá»§a Phạm thiên chá» nghe tiếng mà không thấy hình Taâ.
NghÄ© xong, Äức Thế Tôn hiá»n như ý túc như váºy, phóng hà o quang cá»±c sáng, chiếu rá»i khắp cõi trá»i Phạm thiên. Phạm thiên và quyến thuá»c chá» nghe tiếng mà không thấy hình Ngà i. Bấy giá» Phạm thiên và quyến thuá»c má»i nghÄ© rằng: âSa-môn Cù-Äà m tháºt là kỳ diá»u, tháºt là hy hữu, có Äại như ý túc, có Äại oai Äức, có Äại phưá»c há»±u, có Äại oai thần. Vì sao? Vì Äã phóng hà o quang chiếu sáng, chiếu rá»i khắp cả trá»i Phạm thiên, rá»i tá»± ẩn hình trong Äó, khiến cho chúng ta chá» ÄÆ°á»£c nghe tiếng mà không thấy hìnhâ.
âLúc ấy, Äức Thế Tôn lại nghÄ© rằng: âTa Äã giáo hóa Phạm thiên nà y và quyến thuá»c cá»§a Phạm thiên. Nay Ta hãy thu há»i như ý túcâ.
âÄức Thế Tôn liá»n thu há»i như ý túc, hiá»n ra giữa cõi trá»i Phạm thiên. Khi ấy Ma vương cÅ©ng liá»n xuất hiá»n trong chúng Phạm thiên. Bấy giá» Ma vương liá»n bạch Thế Tôn rằng:
âÄại Tiên nhân, ông tháºt khéo thấy, khéo biết, khéo thông suá»t, nhưng ông chá» nên giáo huấn, chá» nên dìu dắt Äá» tá», chá» nói pháp cho Äá» tá» nghe, chá» luyến ái Äá» tá». Chá» vì luyến ái Äá» tá» mà khi thân hoại mạng chung sẽ sanh và o nÆ¡i thấp kém, sanh trong loại thần kỹ nhạc. Hãy sá»ng vô vi mà hưá»ng thụ an á»n khoái lạc trong Äá»i hiá»n tại. Vì sao? Äại Tiên nhân, vì Äó là tá»± gây phiá»n nhiá»t vô Ãch. Äại Tiên nhân, xưa có Sa-môn, Phạm chà giáo huấn Äá» tá», dìu dắt Äá» tá», nói pháp cho Äá» tá» nghe, luyến ái Äá» tá». Vì luyến ái Äá» tá» nên khi thân hoại mạng chung, vỠấy Äã sanh và o những nÆ¡i thấp kém, sanh là m thần kỹ nhạc. Äại Tiên nhân, vì thế tôi bảo ông chá» nên giáo huấn Äá» tá» và dìu dắt Äá» tá», cÅ©ng Äừng nói pháp cho Äá» tá» nghe, chá» luyến ái Äá» tá». Vì luyến ái Äá» tá», sau khi thân hoại mạng chung sẽ sanh và o nÆ¡i thấp kém, là m thần kỹ nhạc. Hãy sá»ng vô vi mà hưá»ng thụ khoái lạc trong Äá»i hiá»n tại. Vì sao? Vì Äó là tá»± gây phiá»n nhá»c vô Ãch mà thôiâ.
Khi ấy, Pháºt bảo rằng:
âMa Ba-tuần, ngươi chẳng phải vì mong cầu nghÄ©a lợi cho Ta, chẳng phải vì mong cầu sá»± hữu Ãch, chẳng phải vì mưu cầu hoan lạc, cÅ©ng chẳng phải mưu cầu sá»± an á»n cho Ta mà nói vá»i Ta rằng: âÄừng giáo huấn, dìu dắt Äá» tá», Äừng nói pháp cho Äá» tá» nghe, Äừng luyến ái Äá» tá». Vì sao? Vì luyến ái Äá» tá» thì sau khi thân hoại mạng chung, sẽ sanh và o nÆ¡i thấp kém, sanh là m thần kỹ nhạc. Hãy sá»ng mà hưá»ng thụ khoái lạc ngay trong Äá»i hiá»n tại. Vì sao váºy? Äại Tiên nhân, vì Äó là sá»± gây phiá»n nhá»c vô Ãch mà thôiâ. Ma Ba-tuần, Ta biết ngươi Äang nghÄ© rằng âSa-môn Cù-Äà m nà y nói pháp cho Äá» tá» nghe, sau khi nghe xong, các Äá» tỠấy sẽ ra khá»i cảnh giá»i cá»§a taâ. Nà y ma Ba-tuần, vì thế cho nên ngươi nói vá»i Ta rằng: âÄừng giáo huấn, dìu dắt Äá» tá», Äừng nói pháp cho Äá» tá» nghe, cÅ©ng Äừng luyến ái Äá» tá», thì sau khi thân hoại mạng chung sẽ sanh và o cảnh giá»i thấp kém, sanh là m thần kỹ nhạc. Hãy sá»ng vô vi mà hưá»ng thụ khoái lạc an á»n ngay trong Äá»i hiá»n tại. Vì sao váºy? âNà y Äại Tiên nhân, vì Äó là sá»± gây phiá»n nhiá»t vô Ãch mà thôiâ.
âMa Ba-tuần, nếu quả có Sa-môn, Phạm chà nà o Äã giáo huấn Äá» tá», dìu dắt Äá» tá», nói pháp cho Äá» tá» nghe và luyến ái Äá» tá»; vì luyến ái Äá» tá» nên thân hoại mạng chung Äã sanh và o nÆ¡i thấp kém, là m thần kỹ nhạc thì Sa-môn, Phạm chà ấy chẳng phải là Sa-môn mà tá»± xưng là Sa-môn, chẳng phải là Phạm chà mà tá»± xưng là Phạm chÃ, chẳng phải A-la-hán mà tá»± xưng là A-la-hán, chẳng phải Äẳng chánh giác mà tá»± xưng Äẳng chánh giác.
âNà y ma Ba-tuần, Ta là Sa-môn thá»±c nên má»i xưng là Sa-môn, thá»±c là Phạm chà nên má»i xưng là Phạm chÃ, thá»±c là A-la-hán nên má»i xưng là A-la-hán, thá»±c là Äẳng chánh giác nên má»i xưng là Äẳng chánh giác. Nà y ma Ba-tuần, nếu Ta có nói pháp hay không nói pháp cho Äá» tá» nghe thì ngươi cÅ©ng nên Äi Äi. Nay Ta tá»± biết nên nói pháp cho Äá» tá» nghe hay không nên nói pháp cho Äá» tá» nghe.
âÄó là sá»± thá»nh cầu Phạm thiên, sá»± chá»ng Äá»i cá»§a ma Ba-tuần, sá»± tùy thuáºn thuyết pháp cá»§a Äức Thế Tôn, cho nên kinh nà y gá»i là âPhạm thiên thá»nh Pháºtâ.
Pháºt thuyết như váºy. Phạm thiên và quyến thuá»c cá»§a Phạm thiên sau khi nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Bản Hán, quyá»n 19. Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli M.49. Brahmanimantaá¹ika-suttaá¹.
- [02] Bản PÄli nói vá» nà y tên là Baka.
- [03] Hán: thá» xứ thá» yếu æ¤ è æ¯ è¦. PÄli: idaá¹ kevalam, cái nà y là tuyá»t Äá»i, Äá»c nhất, toà n nhất.
- [04] Hán: thá» xứ bất chung pháp æ¤ è ä¸ çµ æ³. PÄli: idaá¹ acavadhammaá¹, cái nà y là pháp bất diá»t.
- [05] Hán: xuất yếu åº è¦. PÄli: nissaraá¹a, sá»± thoát ly, giải thoát, sá»± cứu rá»i.
- [06] Như kỳ tượng Äá»nh å¦ å ¶ å å®.
- [07] Ma Ba-tuần é æ³¢ æ¬. PÄli: MÄra Papiman.
- [08] PÄli: eso hi bhikkhu brahmÄ mahÄbrahmÄ abhibhÅ« anabhibhÅ«to aññud-atthu-daso vasavattÄ« issaro kattÄ nimmÄtÄ seá¹á¹ho sañjitÄ vasÄ« pitÄ bhÅ«tabhavyÄnaá¹, Tỳ-kheo, vá» BrahmÄ nà y tháºt sá»± là MahÄ-brahmÄ, là Äại Phạm thiên, là Äấng Chiến thắng, Toà n thắng, Toà n kiến, Toà n nÄng, Tá»± tại, là Äấng Sáng tác, Sáng tạo, Tá»i tôn, Chúa tá», Quyá»n nÄng, là Tá» phụ cá»§a những gì Äã sanh và sẽ sanh.
- [09] Hán: thần ç¥, Äây chá» quá»· thần; PÄli: bhÅ«ta.
- [10] Tám sá»± ká» trên: bá»n Äại: Äất, nưá»c, lá»a, gió, và quá»· thần, chư Thiên, Sanh chá»§, Phạm thiên. PÄli: paihavÄ«, Äpa, tejo, vÄyo, bhÅ«ta, deva, pajÄpati, brahmÄ.
- [11] Quang thiên å 天 (PÄli: ParittÄbhÄ); Tá»nh quang thiên æ·¨ å 天 (PÄli: ApramÄá¹ÄbhÄ) Biến tá»nh quang thiên é æ·¨ å 天 (PÄli: Äbhassara), cả ba thuá»c thiá»n thứ hai Sắc giá»i. Bản PÄli ká»: Äbhassara (Quang âm thiên, cao nhất trong Nhá» thiá»n), Subhakiá¹á¹a (Biến tá»nh quang thiên, cao nhất trong Tam thiá»n) và Vehapphala (Quảng quả thiên thấp nhất trong Tứ thiá»n). Phạm thiên thuá»c SÆ¡ thiá»n.
- [12] Vô phiá»n, Vô nhiá»t và Tá»nh, nên hiá»u là Vô phiá»n thiên, Vô nhiá»t thiên, và Tá»nh cư thiên. Xem cht.5 kinh 106.
- [13] Trong bản PÄli, bà i ká» nà y do Pháºt nói.
- [14] Như kỳ tượng như ý túc å¦ å ¶ å å¦ æ è¶³.