MỤC LỤC Lời nói đầu 1. Phật độ Hoàng Tử Ràhula 2. Phật độ Công Chúa Yasodharà 3. Phật độ ông Jambukàjivaka 4. Phật độ Ông Anàthapindika 5. Phật độ Nàng Chức Nữ 6. Phật độ Chàng YaSa 7. Phật hóa độ Quỉ Alavaka 8. Phật độ Hoàng Tử Nanda 9. Phật độ Ông Jìvaka 10. Phật độ Nàng Visàkhà 11. Phật độ Kỹ Nữ Ambapàlì 12. Phật độ Ông Upàlì 13. Phật độ Ông Bà La Môn (tìm trâu) 14. Phật độ các Hoàng Tử (đi tìm nữ nhân) 15. Phật độ Ông Phạm Chí (đố chim) 16. Phật độ Ông Angulimàlà 17. Phật độ Ông Potalimàlà 18. Phật độ Ông Bà La Môn (mắng Phật) 19. Đức Phật cảm thắng Nàng Cinca 20. Đức Phật cảm thắng bọn côn quang 21. Đức Phật cảm thắng Chàng Saccaka |
-ooOoo- LỜI NÓI ĐẦU Thánh Đạo Ca có phải là khúc Thánh ca thanh thoát, điệp khúc êm đềm gợi cảm sách tấn, khích lệ tâm linh tiến về bờ giác. Thánh Đạo Ca có phải là khúc ca Khải hoàn hồi chuông chiến thắng, tiếng trống ban dư của những Vị đã làm xong phận sự để xuống gánh nặng, diệt tận ma quân, đã dứng trwên bờ thành giác ngộ? Thánh Đạo Ca có phải là khúc Ca tán tụng, suy tôn Đấng Pháp Vương, Bậc Điều Ngự, Thiên Nhơn Sư đã khéo hóa độ chinh phục, tiếp dẫn chúng sanh hồi đầu hướng thiện, quay về Bến Giác? Thánh Đạo Ca có phải là khúc ca hùng tráng, hồi ký trường thiên, ghi lại các nẻo đường của Chư Thánh Nhơn đã vượt qua trong khi đi tìm chân lý? Thánh Đạo Ca là tất cả nhưng cũng không phải tất cả! Bởi…. GIÁC CHÁNH BỬU LONG SƠN, MÙA XUÂN TÂN DẬU -ooOoo- 1. PHẬT ĐỘ HOÀNG TỬ RÀHULA (LA HẦU LA) Vào một sáng tại Tỳ La Vệ Đức Thế Tôn vẫn lệ trì bình Hàng hàng hoa lá rung rinh Da Du trông thấy động tình bảo con: Ràhula! Sa Môn tướng hảo Đang hóa duyên đạo mạo phi phàm Đó là Từ Phụ Cồ Đàm Cha con ngày trước nay là Sa Môn Con hãy đến … khéo cung kính bạch Với Thế Tôn trong sạch lời nầy: "La Hầu … con của Cha đây Rất cần tài sản, xin Ngài từ bi …" Ràhula làm y lời Mẹ Đến bên chân … thỏ thẻ bạch rằng; Hỡi Cha! bên ánh đạo vàng Của Cha sao mát hơn ngàn bóng cây Cha yêu kính … xin Ngài hoan hỷ Cho La Hầu … vật qúy của Ngài Để con xây dựng tương lai … Bảo trì truyền thống của Ngài bền lâu, Đức Điều Ngự gật đầu hoan hỷ Thất Thánh Tài của quý Ta cho Ay là tài sản lớn to Ay là nghiệp cả hơn là làm vua Ràhula! khá tu để ý Mỗi việc làm dùng trí nghiệm suy Việc nầy: thiện, ác, an nguy? Khổ ta … hoặc có hại chi đến người? Nếu xét thấy … Ta Người có lợi Thì việc nầy, cần phải tiến hành Xem chừng việc đã đang sanh Như gương phản ảnh, soi mình thường xuyên Ràhula; Ta khuyên hãy nhớ Các ngữ ngôn giả dối nên chừa Giống như chút nước dư thừa Chẳng dùng chi được, nếu ưa dối lời. Chẳng tàm, quý, dễ duôi tội lỗi Có nói không giã dối coi thường Như Voi điên ở chiến trường Thì không tội ác nào nhường bỏ đâu Hãy dứt bỏ tham ưu dục lạc Với niềm tin vững chắc đạo mầu Vật dùng chớ quá gom thâu Những hàng Phạm hạnh nên cầu thâm giao Sống thanh tịnh rừng sâu ẩn trú Vật thực dùng vừa đủ thì thôi Nghiêm trì giới luật, chớ dễ duôi Sáu căn thu thúc chừng coi dục tình Hãy từ bỏ dáng hình hào nhoáng Của xác thân, nhàm chán cõi đời Nơi nào Tham khởi thì rời Luyện tâm kiên cố đừng lơi tịnh thiền Ràhula! cần chuyên tu tập Quan sát rằng chẳng vật của Ta Thân, tâm điều cũng thảy là Vô thường, khổ não chẳng ta vật gì; Hãy chánh quán mỗi khi hơi thở Theo dõi luôn, lớn nhỏ biết rành Đứng, đi … năng quán sở hành Mỗi khi thân động, tâm sanh biết liền. Căn lành đũ hoắc nhiên tỏ ngộ Hiểu suốt thông những chỗ chưa từng Khổ đau, già chết … sẽ ngưng Thân tâm sanh tử sẽ dừng bặt luôn. Ràhula nghe xong lời Phật Tâm hân hoan dạ rất chí thành Theo Ngài về chốn am thanh Phật truyền Xá Lợi Phất hành lễ Tu Sa di trước Tỷ Khưu chờ tuổi Chốn đạo trường sớm tối lo tu Mộ thôm vào buổi chiều thu Nghe kinh Cùla Ràhu đắc thành A La Hán, tử sanh giải thoát Cửa níp bàn tịnh lạc từ nay Không còn già chết tương lai Không còn đau khổ như ngày trầm luân Qủa nghiệp dứt khi thân tiêu hoại Tìm đâu ra chỗ tái sanh Ngài Thế là con Đức Như Lai Vô sanh bất diệt từ nay hoàn toàn. * 2. PHẬT ĐỘ CÔNG CHÚA YASODHARA (DA DU ĐÀ LA) Vào một sáng trời hồng quang đãng Thành ca Tỳ thấp thoáng bóng vàng Xa trông như đạo hào quang Đó là Chánh Giác, Chư Tăng trì bình. Khắp đô thị dân tình nhô nháo. "Ồ! đúng rồi, Thái Tử đây mà! "Ủa, Ngài đả đắp Ca sa! "Ý coi! đây vị Phật Đà mà quên! " Tiếng rần rộ vẳng lên Biệt điện Khiến nữ tỳ cũng nghiểng mắt nhìn Chợt trông thấy rõ bóng huỳnh: Chính là thái tử đi xin dưới thành! Chúng buồn bã, bên mành phi báo: Tâu Công Nương Thái Tử về thành Ngài đang khất thực trì bình Chúng dân nhộn nhịp đứng nhìn chung quanh! Yasodhara lặng thinh chẳng đáp Rồi đứng lên nhẹ bước ra xem Rõ ràng Thái tử oai nghiêm Vẫn y phong độ chỉ thêm vẽ từ Bà lặng lẽ tâm tư man mác Hồi tưởng khi an lạc bên nhau Liền ngân tám khúc thanh dao Rồi bà chậm rãi, cung lầu trở avô Ngày hôm sau, đức Vua thỉnh Phật Cùng chư Tăng thọ thực trong thành Phật về, Hoàng tộc vây quanh Đủ đầy tất cả, vắng hình Da Du Phật hiểu rõ tâm tư Công Chúa Đang nghĩ rằng: Duyên số của ta Nếu như được gặp Phật Đà Xin Ngài ngự đến, Ta ra lễ Ngài, Bằng như Đức Như Lai chẳng đến Chết cam đành, Ta vẫn ở đây! Hồi nào chung sống nơi nầy Hôm nay Ngài chẳng đoài hoài thì thôi! Đức Thế Tôn biết rồi liền bảo: Để Như Lai giảng đạo cho Nàng Và xin Tăng chúng đừng ngăn Khi Nàng đi lại ôm chân gục đầu. Đức Phật ngự lầu Công Chúa Yasodhar mừng tuổi lệ lòng Vui buồn muôn mối tơ lòng Đến qùy bên Phật, cúi hôn chân Ngài Tịnh Phạn Vương thay lời bày tỏ Bạch Thế Tôn, Công Chúa: Người hiền Khi Ngài khổ hạnh rừng thiêng Yasodhar cũng cần chuyên như Ngài … Đức Phật đáp … Như Lai đã rõ Từ xa xưa Nàng đã hy sinh Thú, Người muôn kiếp hữu tình Luôn luôn chung thủy, quên mình vì Ta. Rồi Chánh Giác, Pháp xa giàng giài Phật dứt lời bà đã Dự Lưu Nỗi niềm hoài cảm mờ lu Lòng như trăng giữa mùa thu sáng ngời Sau xuất gia đắc Ngôi La Hán Có thần thông nhất hạng bên ni Thật trang tài, sắc, trí, bi Đáng cho nhân loại muôn đời tán dương. * 3. ĐỨC PHẬT ĐỘ ÔNG JAMBUKÀJIVAKA Vào một chiều bên rừng đồi thẩm Bóng tà dương đã thẩm non tây Hoàng hôn giụa khách đường mây Chỉ còn lại một dáng gầy đứng trơ Ay là Jambukà ngoại đạo Để khỏa thân, tướng mạo khó nhìn Đứng trên tảng đá mộ tchân Đêm nò xuống hố ăn phân khách đường Nếu có khách thập phương đến hỏi Duyên cớ gì, lõa thể không ăn? Tại sao chỉ đứng một chân? Hạnh tu sao quá khổ thân thế nầy? Thì ông đáp: tu vầy mới đúng Để khỏa thân là chẳng dễ duôi An sương uống gío đủ rồi Mộ chân tôi đứng, sợ nghiêng địa cầu! Rồi cũng tại rừng sâu, hôm ấy Đức Thế Tôn đi lại bên ông Phật đà lên tiếng hỏi thăm Jambukà! vẫn hằng an vui? Jambukà đên nay ta nghĩ Tại nơi đây cùng với nhà ngươi? Jambukà nói: nơi đây Trống trơn chằng có chỗ nào nghĩ đâu Đức Phật bảo: đằng đầu đường ấy Ngươi không cần ta nghĩ đặng chăng? Chàng rằng việc đó tùy ông Nhưng mà phải nhớ: ở đàng xa xa Rồi đêm ấy phật Đà an tịnh Các vị trời bay đến thăm Ngài Hào quang chiếu sáng nơi đây Khiến jambukà nơi nầy hoảng kinh Khi đến lúc bình minh Phật ngự Ra khỏi rừng ngang chỗ Jambu Chàng kêu Phật, hỏi tại sao Ban đêm chỗ Phật rực màu sáng trưng? Đức Chánh Giác mới dừng lãi đáp Các vị trời Tam Thập Tam Thiên Cùng hành thiên chúng các miền Và khi canh chót Phạm Thiên xuống hầu. Jambukà rằng sao lạ vậy! Chư Phạm Thiên còn phải đến thăm…? Ta tu đà mấy chục năm Không ăn, chỉ đứng … chẳng thăm ta kìa? Đức Thế Tôn từ bi Ngài nói Jambukà! nói dối không nên Như Lai biết việc người hành An phận, ngủ đất … do nhân đên hèn! Jambukà ngạc nhiên hỏi Phật: Do nhân chi xin Phật giải bày Thế Tôn rằng đã lâu đời Nhằm htời Ca Diếp, chính ngươi trụ trì Rồi một hôm có vì La hán Đi lỡ đường ghé tạm nghĩ nhờ Nhân duyên hạnh ngộ tình cờ Có người thiện tín đến chù dâng hương Trông thấy vị Thánh Tăng thanh tịnh Nên phát lòng tôn kính sạch trong Thỉnh Tăng mai đến nhà ông Để dâng thực phẩm cúng dường buổi trưa Vì ganh tỵ, trụ trì bực tức Sợ jhách Tăng tấhy được cúng dâng Rồi xin ở lại chùa luôn Nên liền tìm cách ra tuồng gắt gay: Mắng khách tăng rằng Ngươi dối thế Già tu hành đặng để nuôi thân Tốt hơn: ngươi hãy ăn phân, Cạo đầu thốt nốt, mình trần ngủ trơ! Vị Thánh Tăng làm ngơ chẳng đáp Nghỉ trong tâm: tội nghiệp vị nầy Vì lòng ganh tỵ mê si Phạm nhằm bậc Thánh sau nầy khổ thân Vậy khuya nay ta nên đi sớm Để vị nầy khỏi phạm tội thêm. Thế là khi sắp cuối đêm Ngài mang y bát êm đềm ra đi. Đến khi sáng trụ trì vẫn ngỡ: Vị khách Tăng còn ở trong liêu Ông vào lấy kiểu nhẹ khiều Là làm lấy cớ: có kêu khách rồi Khi trụ trì đến nơi thí chủ Nói khách Tăng mê ngủ không đi Tín gia nghe nói sinh nghi Nhưng vì kiêng nể trụ trì, làm thinh. Trai Tăng xong, chủ xin gửi hộ Vị khác Tăng vài tổ bánh cơm … Trụ trì lo ngại nghĩ thầm: Có ăn nó sẽ làm câm ở hoài! Chi bằng liệng, rảnh tay khỏi bận Rồi tìm điều đuổi hắn là yên. Nhưng khi về đến mái thiền Mới hay là khách xa miền vân du Do nghiệp ấy, dầu tu trong sạch Vẫn đọa vào địa ngục lâu đời Đến nay mới được làm người Nhưng còn dư nghiệp nên ngươi như vầy … Jambukà rởn người mọc ốc Liền sụp mình lạy Đức Thế Tôn Phật đà trao chiếc khăn choàng Ông liền lãnh mặc vào thân tức thì Đấng điều ngự giảng bài thuận pháp Vừa dứt lời , ông đắc đạo lành Tức A La Hán vô sanh Có luôn phân Tích Tuệ thanh bốn phần Jambukà vô ngần hoan hỷ Lễ Thế Tôn tỏ ý xuất gia Thiên Nhơn Sư mới phán là "Thiện Lai Khất Sĩ" Ca sa … đủ đầy! Jambukà từ đây thánh thiện Có thần thông biến hiện tuyệt vời Chúng dân hôm ấy đến nơi Xem xong biểu diễn … dậy trời tán dương Đức Chánh Giác kim ngôn tuyên thuyết: Dù khổ thân tuyệt thực … chằng bằng Phút giây hành đạo Chánh Chân Phút giậy Chánh kiến, muôn trần tuyệt duyên Nghe Phật giảng Nhơn Thiên tán tụng Muôn thú rừing như cũng hân hoan Triêu dương cũng chiếu ánh vàng Lá rừng hồng cũng bay sang là đà. * 4. PHẬT ĐỘ (ANÀTHAPINDIKA) CẤP CÔ ĐỘC Một thời Phật tại Sàvatthi Giữa canh khuya định trí kinh hành Xa xa thoáng bóng người lành Đi vào chỗ Phật cuối canh tờ mờ Biết có người đang chờ ngoài ngõ Thiên Nhơn Sư gọi rõ tên Ông: Sudatta cứ vào trong … Khách mừng vì đấng Từ Tôn biết mình. Ông lễ Phật tỏ tìng thâm cảm Bạch Thế Tôn Ngài đặng an vui? Phật đà thanh tịnh đáp lời Như Lai thì hẳn an vui thường thường Vì dục vọng bên trong đoạn diệt Mọi tham, ưu … triền phược không còn Hoàn toàn mát mẻ luôn luôn Khổ đau phiền não cạn nguồn từ lâu Phật vừa thuyết dứt câu Pháp cú Tu Bồ Đề chứng quả Dự Lưu Rồi Ông kính cẩn thỉnh cầu Phật về kiết hạ an cư nơi nầy. Thiện Thệ bảo: Như Lai các vị Dù xưa nay, một ý như nhau: Ơ nơi thanh vằng núi đèo Thiền cư tịnh mặc ẩn theo lâm truyền Cấp Cô Độc lặng yên bái tạ Về tìm mua vườn của Kỳ Đà Giá tiền Hoàng Tử định ra: Trải vàng đủ đất thì là bán cho Mua đất xong rồi lo xây cất Chùa Kỳ Viên tịnh thất Chư Tăng Làm xong thỉnh Phật đến dâng Chư Thiên hoan hỷ mấy tầng hoan hô. Tại nơi đây Cấp Cô Độc thỉnh Phật an cư mười chín hạ tròn Ông cầu Phật độ vợ con Thảy điều đắc quả Tu Đà Huờn trở lên Ơ nơii đây Thế Tôn giàng giải Hạnh phúc người Cư sĩ bốn điều Khiến người có trí nương theo Sẽ nhiều an lạc dầu nghèo vẫn sang: Làm ra của chính thân lao động Lấy mồ hôi nuôi sống mạng mình Của do sức tạo: quang vinh Tự tâm đắc chí: tài mình làm ra. Có tài sản giúp cho kẻ thiếu Đem của mình tặng biếu người cần Vui vì làm được thiện nhân Tương lai quả kết làm thân người trời Không mang nợ thảnh thơi tâm trí Do nghĩ rằng chẳng bị ai đòi Lấy làm hoan hỷ mừng vui Tự tâm thọ lạc suốt đời lòng an. Không bị trách, khổ không lầm lỡ Khi xét mình vô tội mừng vui Thọ trì Chánh Pháp Phật Ngài vừa ban. Chánh Biến Tri đạo tràng giảng tiếp Bố thí là những dịp cúng dâng … Giúp người trong lúc trầm luân Hưởng nhiều hạnh phúc, làm thân người. Nhưng chẳng sánh bằng người giữ giới Gìn khẩu thân thắng lợi đặc thù Giới là nền tảng người Tu Tương lai thọ mạng sống lâu mạnh lành Nhưng Thiền Định phước sanh hơn nữa Rãi tâm từ bữa bữa mười phương Cõi lòng mát mẻ lạ thường Thác sanh cộng trú Phạm Thiên lâu đời Nhưng Tu Tuệ, phước thời tối thắng Hành đạo cao, nghiệp hẳn đoạn trừ Dù còn ngũ uẩn hữu dư Tâm luơn tịnh lạc thanh tư hoàn toàn. Cấp Cô Độc hân hoan lãnh hội Cả đạo tràng vang vội tán dương Chư Thiên ba cõi mười phương Trỗi lên Thánh khúc cúng dường Thế Tôn. * 5. PHẬT ĐỘ NÀNG CHỨC NỮ Một sáng nọ, ánh hồng rực rỡ Thôn tơ vàng hoa nở ngát hương Trời mai còn ướt mù sương Thế Tôn đã mấy dặm đường Pháp du. Có thiếu nữ con gnười thợ dệt Mỗi ngày đan phải hết cuộn tơ Hôm nay nghe Phật ngự về Chúng dân tấp nập đến nơi đạo trường Chức nư nghĩ: nếu còn bận việc Nghe Pháp đâu có được an vui Chi bằng gắng dệt xong rồi Sẽ đi nghe Pháp. Trọn vui đạo mầu. Bởi lẻ ấy, nàng vàohơi trễ Nhưng Thế Tôn vẫn đợi có Nàng Vì rằng trong cõi đạo tràng Chỉ Nàng đắc quả Pháp Vương đợi chờ Chức nữ đến, Phật Đà phán bảo Cho Nàng vào nghe đạo Như Lai Khi Nàng vừa đến bên Ngài Thế Tôn phán hỏi bằng lời như sau: Hỡi tín nữ! từ đâu Nàng đến? Nàng bạch rằng: Con chẳng biết đâu! Phật rằng: Nàng sẽ về đâu? Nàng liền bạch Phật: Con nào biết chi! Thế Tôn hỏi: việc ni chẳng biết? Nàng bạch rằng: con biết kia mà! Phật rằng: Nàng biết rõ à? Nàng thưa: chắc thật con là biết chi! Cả tứ chúng xầm xì phiền trách: Thiếu nữ nầy thật rất trớ trêu! Thế Tôn lại hỏi tiếp theo: Từ đâu Nàng đến tại sao chẳng tường Chức nữ đáp: Thế Tôn đã hiểu Con từ nhà đi lại, nhưng mà… Thế Tôn hỏi ý sâu xa Từ đâu sanh đến, thế là chẳng thaông! Hàng tứ cúng thảy đồng kinh ngạc Giờ mới hay Nàng rất htông minh. Thế Tôn lại hỏi tiếp thêm Việc ni Nàng biết sự tình làm sao? Chức nữ đáp: như câu Phật hỏi Có nghĩa là con rõ biết không Có thân phải chết, việc chung Nên con đáp biết, là trong ý nầy. Đức Phật khen: Lành thay! đúng lý Cả đạo tràng hoan hỷ khen Nàng Thế Tôn lại hỏi tiếp rằng Còn không biết rõ là Nàng nghĩ sao? Chức nữ đáp còn câu hỏi cuối Đức Thế Tôn muốn hỏi con rằng: Cách nào khi chết biết chăng? Nên con phải đáp là không tỏ tường. Nàng nói dứt, đạo trường vang dội Tiếng hoan hô: Sa thú lành thay! Đồng khen là trí tuyệt vời Thế Tôn thuyết giảng thêm lời kệ ngôn. Cõi đời nầy phần đông mù quáng Hiểu lý chân tuệ quán ít người Như chim thoát lưới ít thay! Nên nơi nhàn cảnh, mấy người tái sanh! Phật giảng tiếp tám ngành Chánh Đạo Tứ Diệu Đế Pháp Bảo cao siêu Nhơn Thiên ba cõi thảy đều Do nhân tham ái chịu nhiều khổ đau! Chức nữ nghe, đạo mầu bừng tỏ Thấy vô thường … quá rõ sắc danh Nhận chân nguyên lý Pháp hành Tu Đà Huờn đạo quả sanh tức thì. Cả Pháp hội, Tăng, Ni, Thiện tín Cùng Chư Thiên dự thính thảy đồng Giác tâm thắng trí tỏ thông Hướng về Đạo Quả, dứt dòng trần sa. * 6. PHẬT ĐỘ CHÀNG YASA Một lần nọ tại Ba Ra Nại Thiên Nhơn Sư qua lại kinh hành Sương mờ còn đọng lá xanh Vẳng nghe có tiếng hiền lành thở than Oi! thống khổ phủ phàng lắm đấy! Kiếp nhơn sinh đầy dẫy đọa đày! Phật rằng YaSa lại đây! Nơi nầy chẳng có đọa đày khổ đau Hỡi YaSa! làm sao than thở? Có phải chăng, con đã hiểu đời? Lại đây, con hãy tạm ngồi Như Lai sẽ giảng những lời thiện chân. Chàng YaSa vui mừng kính cẩn Đến bên Ngài nhã nhặn tháo giầy Sụp người lễ Đấng Như Lai Rồi Chành lễ phép xin ngồi một bên. Đức Thiện Thệ ngồi trên giảng giải Người tu hành trước phải xả tài Dứt lòng tham luyến mê say Bỏ tâm đắm nhiễm miệt mài sắc, thinh… Phần giới luật trọng khinh cũng giữ Gìn Khẩu Thân: ngôn ngữ việc làm Vạy tà dù lợi đừng ham Sống trong giới luật thì tâm an lành. Tu thiện hạnh, thác sanh thiên giới Hưởng phước trời, sáng chói hào quang Nhà bằng ngọc, cửa bằng vàng Chúng thiên hoan hỷ ca xang suốt ngày. Nhưng phước ấy nhứt htời hưởng lạc Làm chúng sanh khao khát dục tình Một khi thọ diệt, thác sinh Thú, người tùy nghiệp hữu tình luân lưu. Thánh thiện thay! Tỷ Khưu ly dục Bỏ ngũ trần chẳng chút tiếc thương Lòng không lưu luyến tình trường Nội Tâm giác tỉnh, sầu thương dứt trừ. Hỡi YaSa! cuộc đời là khổ Thế gian nầy chẳng chỗ thường vui Người trời muôn kiếp đắm vùi Trong già, bệnh, chết, chết rồi lại sanh … Khổ não ấy bởi nhân tham ái Vì đam mê nên phải luân hồi Ngũ trần lôi cuốn nổi trôi Ham mê dục lạc bị mồi Ma Vương; Bậc Chánh Giác chỉ đường diệt khổ Dứt lòng tham chẳng chỗ luân hồi Níp bàn chấm dứt khổ vui Thoát ly ngũ uẩn, thót rồi chẳng sanh. Đường giải thoát tám nghành tỏ rõ Dứt não phiền chứng ngộ Níp Bàn Thánh nhơn sở đắc hoàn toàn Liễu tri đạo quả, hưởng an cảnh thiền Chàng YaSa lặng yên gnhe Pháp Vừa đến đây như thắp được đèn Nhận chân mọi vật trắng đen Tức là Pháp nhãn phát lên với chàng. Giữa lúc ấy bên đàng rầm rập Có tiếng người tấp nập đi vào Kẻ kêu người hỏi lao xao Ay nhà triệu phú đi vào tìm con. Đức Chánh Giác Từ Tôn hóa hiện Vầng kim quang ám dạng chàng đi Cha chàng hỏi Đấng Đại Bi: Thế tôn có thấy người đi ngang nầy. Phật mới bảo "nơi đây ngồi tạm Nghe Pháp xong sẽ đặng gặp con " Cha chàng lòng rất vui mừng Chấp tay cung kính, trước sân sụp mình Phật thuyết lại bài kinh đã giảng Ông nghe xong cũng đặng Dự Lưu Phật Đà thần lực hồi thu Cha con bên cạnh từ đầu không hay Chàng Yasa đắc ngay La Hán Khi Thế Tôn giải tán thần thông Thế là phụ tử thảy đồng Chứng chân Thánh Đạo vào dòng vô sanh Ông triệu phú tín thành Tam Bảo Người đầu tiên thọ giáo Tam Quy Phật đà cho phép quy y Thế là Tam Bảo đủ đầy từ nay Triệu phú thỉnh ngày mai thọ thực Tại nhà Ông. Đức Phật nhận lời Sau khi triệu phú ra về Phật cho Yasa xuất gia bằng lời Hãy đến đây "Thiện Lai Khất Sĩ " Hãy sống đời cao qúy sạch trong Khổ đau sẽ được dứt dòng Sống đời Thánh Thiện mãi không luân hồi. Ngày hôm sau tại ngôi nhà cũ Yasa về, đầy đủ thân nhân. Bốn người bạn đến vấn an Sau khi nghe pháp, đạo tràng bừng khai … Năm mươi người bạn trai Yasa Đều thuộc hàng danh giá nhất vùng Đến nghe Phật thuyết, thảy đồng Đắc A La Hán tại trong chỗ ngồi. Mẹ cùng vợ Yasa nghe rồi cũng đắc Tu Đà Huờn thứ nhứt đạo lành Thế là cánh cửa vô sanh Từ từ hé mở người lành tìm ra. * 7. PHẬT HÓA ĐỘ ÀLAVAKA Hạ mười sáu tại Alavi Đức Thế Tôn độ qủi A La Quỉ nầy hung dữ hơn ma (vương) Nhưng không thắng được Phật Đà từ bi: Vào một chiều Phật sau xét thấy Alava ác quỉ duyên lành Nên Ngài thong thả dạo quanh Đến nơi ác quỉ kinh hành lại qua. Ngày hôm ấy Dạ Xoa đi hội Cùng thiên vương đến tối chưa về Núi rừng hoang vắng mọi bề Chỉ vài tiểu quỉ tỉ tê nói cười. Thấy Phật đến chúng thôi cười giỡn Thỉnh phật vào kính cẩn bạch rằng: Thế Tôn có việc chi chăng Mà trong đêm tối quang lâm đến rừng Thế Tôn bảo: Ta cần muốn nghĩ Vậy các ngươi hoan hỷ cho nhờ? Chúng thưa: xin Phật hãy chờ Tôi đi báo chủ, sẽ mời Ngài vô. Rồi chúng đến tại nơi đại hội Báo tin cho ác quỉ đặng hay Dạ xoa đỏ mặt tía tai Hét vang như sấm liền bay về rừng. Thấy Chánh Giác an nhiên tĩnh tạo Alava vội vã đi vào Hét rằng Phật hãy ra mau Ta chưa cho phép sao vào tự nhiên! Đức Điều Ngự dáng hiền vui vẻ: Ngươi không cho Ta sẽ đi ra Qủi nghe lời nói hiền hòa Nghĩ rằng Đức Phật cũng là dễ thương. Rồi hắn bảo Pháp vương dừng lại: Thôi đượ crồi Phật hãy trở vào! Phật rằng tất lắm, không sao Nếu ngươi đồng ý Ta vào với ngươi Phật trở vô, mới đi ít bước Alava nói ngược lại Ngài: Nhưng lòng ta đã đổi thay Vậy thì Phật hãy ra ngoài kia đi Phật lặng lẽ làm y lời gả Alava tính sẽ bảo Ngài Ra vô trọn cả đêm nay Nhưng sau ba lượt, Phật Ngài đứng yên. Rồi Chánh Giác oai nghiêm phán bảo: Alava! như vậy vừa rồi Bây giờ ta ở đây thôi Nếu không vừa ý thì ngươi làm gì? Ac quỉ nói: không đi cũng đặng Nhưng Thế Tôn phải giảng câu nầy Bằng không, ta nắm chân Ngài Xé làm hai mãnh quăng ngay sông hằng Đức Phật đáp: chưa từng có chuyện Bắt Như Lai đem liệng bao giờ Tuy nhiên ngươi có nghi ngờ Điều chi cứ hỏi Như Lai sẵn lòng. Ac quỉ hỏi: vật dùng gì qúy? Hành điều chi, haon hỷ lâu đời? Vật gì ngon nhất của người? Sống sao cao thượng rạng ngời thế gian? Đức Phật dáp: Đức tin vật qúy! Chánh Pháp hành, hoan hỷ lâu đời! Thật chơn: vị ngọt của người! Sống theo Trí tuệ rạng ngời thế gian Ac quỉ tiếp: Thủy nào chi thoát Với trùng dương, muốn vượt làm sao? Cách gì chế ngự khổ đau? Tâm tư ô trược, Pháp nào sạch trong? Đức Phật đáp: Thủy hồng, Tín thoát! Không dễ duôi sẽ vượt trùng dương! Tinh cần chế ngự đau thương! Rửa tâm bằng trí là phương nhiệm mầu! Quỉ hỏi thêm: làm sao đặng trí Làm việc siêng, của cải có nhiều? Cách chi danh vọng lên cao? Với tình bằng hữu làm sao thường hòa? Phật rằng nghe Pháp là đặng trí! Làm việc siêng của cải có nhiều! Thật chơn danh vọng lên cao! Khoan dung bằng hữu, thâm giao thường hòa! Alava Da Xoa hoan hỷ Bạch Thế Tôn, Cư sĩ thực hành Pháp nào đến lúc thác sang Chuyển qua kiếp khác vẫn thanh bạch hoài Đức Phật đáp: Giới trai tinh khiết Tánh thẳng ngay thành thiệt với lòng, Kiên gan bền chí sạch trong. Rộng tâm bố thí, phước hồng tái sanh! Phật giảng thuyết lời lành vừa dứt Alava chứng được Tu Đà Huờn. Cúi đầu sụp lạy thế Tôn Thọ trì qui giới, nhập môn tu hành Alava lòng thành kính bạch: Nhờ Thế Tôn dứt sạch não phiền Từ nay con đến thị thiềng Xóm làng, thị trấn tuyên dương Phật Đà. Ngay khi ấy, Sa bà các cõi Hàng Chư Thiên vang dội haon hô Lành thay! Thiện Thệ, Búch Thô… Hoa rừng chuyển cánh nhấp nhô sóng vờn. * 8. PHẬT ĐỘ HOÀNG TỬ NANDA Một hôm nọ thành Tỳ La Vệ Khắp hoàng cung rực rỡ hoa đăng Huê viên đèn sáng như trăng Khắp nơi lễ Phật thơ mừng gửi sang Đó là lễ Đăng Quang, Nhập Điện Và thành hôn tại viện Đông Cung Nanda thỉnh Phật cúng dường Sau khi thọ thực, Thế Tôn ra về Trao bình bát Nanda cầm hộ Chàng mang theo lặng lẽ về chùa Tân nương nghe báo xót chua Bước ra cửa Điện lo âu gọi rằng: Hỡi hoàng tử! thiếp đang chờ đợi Chàng mau về, chớ để athiếp trông! Nanda trong dạ phập phồng Nhưng chàng làm tĩnh ngước trông gật đầu Khi đến nơi, Phật xoay lại hỏi Nầy Nanda: có chịu xuất gia? Vì lòng kính trọng Phật Đà Nên Chàng miễn cưỡng đáp là "chịu tu " Phật cho thọ Tỷ Khưu đại giới Chốn Sơn Môn sớm tối tham thiền Nhưng lòng còn nặng trần duyên Dù tu nhưng chẳng tịnh thiền được chi! Một hôm nọ tình si bộc khởi Nên Nanda cáo thối định về Phật dùng thần lực đưa đi Viếng thăm khắp chốn cõi trời đẹp xinh Nanda đến thiên đình trông thấy Các nữ nhân thiên giới diễm kiều Thoáng nhìn lòng đã mến yêu Tâm tư thầm nghĩ: làm sao được nàng! Đức Phật biết, nghiêm trang phán bảo: Nầy Nanda! hành đạo chuyên cần Sau khi Thánh quả chứng chân Nếu như ngươi muốn, nữ thần thiếu chi! Nanda nghe Đại Bi khích lệ Về tu hành chẳng kể ngày đêm Một hôm dưới ánh trăng liềm Chứng A La Hán não phiền đoạn ly. Rồi Đức Chánh Biến Tri biết được Rằng Nanda triền phược chẳng còn Ngài liền tuyên thuyết kệ ngôn Giữa hàng Tăng chúng Chư Tôn đủ đầy: "Người nào đã bùnh nhơ vượt khỏi Tức là người diệt mọi dục trần Đoạn lìa kiết sử Tham, Sân … Thì lòng chẳng động các trần khổ vui. Tâm đã khéo trao dồi thuần thục Thì chẳng còn ái dục trần sa Cũng như khéo lợp mái nhà Thì mưa không thể lọt qua dột vào Ngài Nanda ngâm lời cảm hướng: Nhớ dạo nào lầm lẫn mê si Đắm say sắc tướng bên ngoài Nhiễm vương dục lạc tháng ngày mòn hao Rồi như kẻ từ ao được vướt Tức Thế Tôn cứu thóa khỏi dòng Từ nay đời sống sạch trong Như sen kia vượt khỏi đầm bùn nhơ … * 9. ĐỨC PHẬT ĐỘ JÌVAKA Có một vị danh y lỗi lạc Chuyên sống nghề làm thuốc nuôi thân Đời ông cũng lắm phong trần Nhưng may gặp được tử hoàng dưỡng nuôi Nghề phục dược chẳng thua Biển Thước Giải phẫu thì có trước Hoa Đà Tuổi tên thiên hạ đồn xa Vua quan có bệnh đến nhà tìm ông. Một hôm nọ, rừng tòng viếng Phật Để hỏi Ngài sự thật thế nào Vì nghe dân chúng bảo nhau: "Người dâng thịt ca, Phật sao cũng dùng! " Khi rõ chuyện thế Tôn giảng giải Người Sa Môn thì phải dễ nuôi Vật chi sống được thì thôi Nhưng không cẩu thả dễ nuôi đâu là Như Lai nói có ba "thịt sạch " Không thấy , nghe, nghi, hoặc vì mình Mà người làm việc sát sanh Thì dùng vô tội, sự tình thế ni Còn ngược lại: thấy, nghi, nghe, giết? Mà vẫn dùng thì thiệt là sai Những người xuyên tạc Như Lai Thì hằng viện dẫn lý nầy, luận kia! Rồi Phật giảng thêm về vô lương Thầy Tỷ Khưu đủ hướng rãi tâm. Thọ dùng giữ hạnh vô tham Là hằng quán tưởng để hằng tánh không … Nghe Phật giảng lòng ông hoan hỷ Gẩm thật lời đúng lý thiện chân Chẳng còn ngờ vực phân vân Cúi đầu lễ Phật, rồi ông kiếu về. Đến sau lúc Phật nơi Linh Thứu Bị Đề Bà xô đá gây thương Ông mang thuốc đến cúng dường Bó băng chỗ Phật bị thương được lành Sau ông cất am thanh thiền định Trong vườn xoài, giác tỉnh thân tâm Căn lành từ kiếp xa xâm Nên khi nghe Pháp chứng phần Dự Lưu. * 10. PHẬT ĐỘ NÀNG VISÀKHÀ Tại vương quốc Angu phú tức Có gia đình rất mực phong lưu Vườn hồng sớm nẩy lộc đào: Hạ sanh một gái trông vào như hoa Cha trọn tên Visàkhà đặt Thân nữ nhi, sức lực nam nhân Vóc người đậy đủ cân phân Nết na thùy mị, ngữ ngôn dịu hiền … Tóc nhung rũ đen huyền óng ả Môi thắm hồng như qủa đào tươi Răng như sữa trắng trong ngời Da màu hồng ửng xinh tươi mịn màng Mới bảy tuổi, đoan trang kiều diễm Các Vương tôn, ngoài cổng thẩn thờ Thi nhân nhìn để làm thơ Các nhà điêu khắc đến nhờ … làm khuôn. Một hôm dạo bên nguồn hương thủy Cùng mấy người tỳ nữ theo hầu Bỗng trời đỗ trận mưa ngâu Nữ tỳ tuôn chạy cho mau đến nhà. Nàng chậm rãi thước tha từng bước Đi thong dong dù ướt cả mình Bàn môn mấy vị đứng nhìn Ngạc nhiên đến hỏi, nàng trình cho nghe: Vua hối hả … mất đi thể cách Tượng đâm đầu chạy, hết oai nghiêm Sa Môn xốc xếch, khó xem Nữ nhân chạy nhảy ngoài đường còn chi! Rồi một hôm Phật về Vương quốc Của Anga thuyết Pháp độ đời Ông nàng chạy bảo đến nơi Đạo tràng nghe pháp Phật Ngài hoằng khai… Visàkhà vâng lời ông dạy Đến Pháp đường lễ bái Phật Đà Duyên lành từ xưa xa Nên vừa nghe Pháp Tu Đà Huờn sanh. Nàng là một gương lành Tín Nữ: Xin tám điều phục vụ Chư Tăng Xưa nay ít có người bằng Về phần đạo đức, khéo khôn … vẹn toàn. * 11. PHẬT ĐỘ AMBAPÀLI Có kỹ nữ tên Ambapàli Quen nghiệp nhà gió lá chim cành Khi vui cùng khách lầu xanh Khi buồn xót ngọc bên cành hoa ôi! Khi như khóc ngậm ngùi tiễn khách Khi hẹn hò, cắt tóc thề nguyền Khi xâm tên khách làm duyên Khi thì giả dối hương nguyền thủy chung … Rồi một hôm Phật Ngài đến ngự Nơi vườn xoài cùng với Chư Tăng Nàng nghe như gặp được vàng Liền cùng các ả tìm sang viếng Ngài. Đấng Điếu Ngự giảng khai Chánh Pháp Tứ Diệu Đế nghĩa rất uyên thâm. Xã tài, trì giới, tịnh tâm Phổ thông ba tướng, bốn hầm bộc lưu Nàng nghe xong lòng nhưi bừng tỏ Thấy cuộc đời thật rõ đau thương Ngán thay! cái thú tình trường Lành thay! chánh pháp là đường thoát ly … Nàng sụp mình lễ ngôi Chánh Giác Thỉnh Phật Đà thọ thực ngày mai. Từ bi, Thiện Thệ nhận lời, Nàng mừng hớn hở, lễ Ngài lui ra. Trên đường về xa xa trông thấy Các vương tôn đi lại vườn xoài Gặp nàng các vị mới hay Là nàng thỉnh Phật, ngày mai cúng dường. Các vị bảo nàng nhường cuộc phước Thì ngàn vàng trao trước cho nàng Nàng rằng: Phước qúi hơn vàng Xin chư công tử cúng dường bữa sau! Thế là bữa hôm sau Phật độ Cơm nhà nàng, đại cỗ linh đình Rồi nàng bên Phật cầu xin Dâng vườn xoài đến chư Tăng tu thiền. Thời gian sau nàng nguyền thoát tục Được giáo truyền Cụ Túc chúng ni Sau bao năm tháng tu trì Chứng A La Hán thoát ly nghiệp trần. * 12. PHẬT ĐỘ ÔNG UPÀLÌ Một lần nọ Thiên Nhơn Sư ngự Đi hóa duyên các xứ trở về Na Lan Da chốn hương quê Rất nhiều Tu Sĩ phái Ly Phệ Đà Có Dìghatàpà đến hỏi Bạch Thế Tôn, giáo hội của Ngài Có cho tội đúng hay sai Và tội nàao nặng, Như Lai chỉ dùm Phật liền bảo: Nầy ông nghe kỹ Pháp NHư Lai nói: "chỉ nghiệp hành Có ba là khẩu, ý, thân Nhưng ý nặng nhất; khẩu, thân tầm thường " Ba phen Phật lập trường xác định Nên Tàpà lặng nín ra về Thuật cho ông Upàlì Nghe rõ tất cả vấn đề luận tranh. Upàlì lòng sanh bực tức Nên đứng lên hậm hực thưa rằng: Bạch Thầy hoan hỷ cho con Qua chùa luận chiến Sa Môn Cồ Đàm Nhưng Dìgha vội ngăn cản lại Rằng Cồ Đàm bùa ngãi đáng ghê Ngươi đi ta sợ chẳng về Biết bao người đã mẫn mê theo rồi Upàlì nói: "Tôi tin chắc Lý luận tôi làm ngặt Cồ Đàm Như gnười lực sĩ tay cầm Khúc tơ lục nhỏ nhúng ngâm mặc tình … " Giáo chủ ấy lặng thinh cho phép Upàlì cả dẹp đi liền Tới chùa lễ phép tùy duyên Ngồi nơi phải lẽ, trước hiên bạch rằng: "Thế Tôn hỡi! phải chăng Ngài dạy " Y hành là trọng đại hơn thân? Thế Tôn xác định ba lần Upàlì cải rằng thân tội nhiều Thế Tôn bảo: vậy ngươi nên n1i Lời thiệt chơn đừng dối trước sau Rồi ngươi sẽ thấy nghiệp nào Nặng nhẹ nguy hiểm khác nhau rõ ràng. Ngươi nghĩ sau Nàlandà ấy Như có người sát hại bằng gươm Nội trong giây phút chém đâm Toàn dân trong xứ chẳng còn một ai? Bạch Thế Tôn không tài nào được Dù gươm thần mười thước cũng không! Nhưng người có phép thần thông Chỉ trong khoảnh khắc giết xong chăng là? Bạch Thế Tôn Landà mười cái Bậc thần thông họ hại như chơi Vậy thì ý gnhiệp nặng rồi Ngươi còn cả quyết do nơi thân hành? Bạch Thế Tôn sự tình tuy vậy Nhưng theo con vẫn thấy do thân. Được rồi, ngươi hằng giải phân Như người trì giới có lần té sông Họ bơi lội vì mong được sống Những cá tôm bị động chết đi Vậy theo giới luật đạo người Thì cho kẻ ấy dễ duôi chăng là? Bạch Thế Tôn chẳng qua ngộ biến Giới luật nầy chẳng khiển trách đâu Bởi không cố ý làm sầu Hoặc là giết hại, giới đâu phạm gì Qủa như vậy sao ngươi lại bảo Tội do thân đào tạo nặng hơn? Dù như lý sự đã phân, Nhưng con vẫn nghĩ là thân tội nhiều. Như Lai hỏi: nghĩ sao cứ nói Như có người trì giới thủy hàn Cho nên phải bị thác oan Đạo ngươi sẽ bảo chết sanh cõi nào? Bạch Thế Tôn dựa vào lòng chấp Nên thác sanh làm chấp ý thiên! Vậy thì do ý hay thân? Như Lai đã hỏi ba lần cũng y! Bạch Thế Tôn từ bi tha thứ Cho con làm Đệ Tử của Ngài Từ nay cho đến trọn đời Thành tâm lãnh giáo những lời diệu ngôn Đức Phật lại ôn tồn khuyên bảo: Upàli! thông thạo như ngươi Nên suy xét kỹ đi rồi Sẽ xin quy ngưỡng trọn đời muộn chi Kính bạch Đấng Đại Bi Đại Giác Lời của Ngài con rất kính tin Nếu như ngoại đạo con xin Theo làm đệ tử họ nghinh tiếp liền Thế Tôn lại nhắc khuyên suy nghĩ Lần thứ hai thành kính ngưỡng quy Phật rằng nầy Upàlì Từ lâu ngươi hộ phái ly phệ đà Nay ngươi dẫu theo ta cũng vậy Luôn cúng dường nếu thấy họ cần Upàlì rất vui mừng Chấp tay cúi lạy trước sân bạch rằng: Con cảm thấy bội phần hoan hỷ: Vì Thế Tôn chẳng ý tỵ hiềm Còn khuyên hãy bố thí thêm Cho những Thầy cũ nếu tìm đến xin. Lần thứ ba con xin qui ngưởng Mong Thế Tôn thương tưởng nhận lời Từ nay cho đến trọn đời Con là đệ tử chẳng rời tam qui Đức Thiện Thệ thuận lời tùy nguyện Rồi tiếp theo Ngài giảng Diệu Đề Chỉ trong khoảnh khắc khai huệ Bừng con mắt thánh bồ đề chứng chân Upàkì đến gần bên Phật Hôn chân Ngài, tỏ rất kính yêu Đồng thời lễ các Tỷ Khưu Rồi bạch với Phật còn nhiềui việc lo Nên xin phép về cho kịp lúc Đức Thế Tôn phúc chúc tùy thời Hoa Đàm theo gió nhẹ rơi Sa la lã ngọn khắp nơi cúng dường Trên đĩnh ngọc thiên hương nhẹ tỏa Khắp cõi trần một vẽ hân hoan Nghìn sau cũng ánh đạo vàng Trải đi trong khắp nhân gian thạnh hành. * 13. PHẬT ĐỘ ÔNG BÀ LA MÔN (tìm trâu) * Vào một sáng rừng xanh Phật ngự Giữa tinh sương hoa nở tưng bừng Từ xa một gả Bàn môn Mất trâu đi kiếm từ thôn đến rừng Gặp Thế Tôn gả ngừng lại hỏi Thưa Cồ Đàm hồi tối đến giờ Nơi đây có thấy trâu tơ Đi ăn bị lạc sương mờ đến chăng? Đức Điều Ngự dáp bằng câu hỏi Nầ bàn môn theo lối tìm trâu Và tìm tự ngã do đâu Tron ghai cách kiếm cách nào cần hơn? Nghe Phật hỏi như đờn trúng nhịp Gả bàn môn khủng khiếp sụp qùy Bạch rằng: Trâu có ra chi Chính tôi mới thật đáng đi kiếm tìm! Trong nắng gió ngàn chim bay lượn Giữa lưng đồi hoa tím hàng hàng Nhạc trời trỗi khắp không gian Chư Thiên hoan hỷ Đạo vàng bừng khai. * 14. PHẬT ĐỘ CÁC VỊ HOÀNG TỬ (Đi tìm nữ nhân) Một lần nọ, rừng mai đua nở Buổi triêu dương rực rỡ hoa vàng Trong triều các vị tử hoàng Đi cùng hầu thiếp lên đàng chơi xuân Đang giữa lúc tưng bừng hỷ hạ Đoàn nữ hầu có ả trốn đi Hay tin, Hoàng tử tức thì Bủa người cùng khắp đó đây kiếm tầm Các hoàng tử hầm hầm lục soát Gặp Thế Tôn tịnh lạc tham thiền Chấp tay cung kính bạch rằng Thế Tôn có thấy nữ nhân chốn nầy Phật liền hỏi các vì hoàng tử Rằng các ngươi hãy thử xét coi Đàn bà, cần kiếm hay ngươi Tốn hao công khó cái nào đáng hơn? Bạch Thế Tôn, tìm con mới qúi Tìm đàn bà vô lý làm sao, Thế rồi bên cánh rừng đào Các vì hoàng tử đều vào qui y. * 15. PHẬT ĐỘ PHẠM CHÍ (Đố chim) Một lần khác thôn kia có gã Phạm Chí người rất ngã mạn nhiều, Thói quen tự đắc tữ kiêu Đến bên Phật ngự làm mưu hỏi Ngài Bạch Thế Tôn trong tay tôi nắm Có con chim còn sống hay chăng? Nội tâm gả đã tính thầm Nếu Phật nói sống gả làm chết đi Còn Phật nói chim ni đã chết Gả thả ra cho trật lời Ngài Nào ngờ gặp Đức Như Lai Ngài bảo ngươi hãy cho người khác xem Rõ sống chết rồi đem trở lại Đức Như Lai sẽ nói cho nghe! Gả rằng , tôi thật không dè, Thế Tôn đại trí tôi đây ngu đần Rồi Phạm Chí bên chân sụp lạy Tán thán Ngài bậc đại thông minh Bên rừng hoa lá rung reinh Dường như cây cỏ đồng tình hoan hô! * 16. PHẬT ĐỘ ÔNG ANGULIMÀLÀ Một buổi sáng tại Kosala Đức Thế Tôn thong thả trì bình Bên đường cỏ lạ hoa xinh Nhưng dân chúng ấy vắng hình tới lui! Bởi tại đấy có người Vô Não Sát hại người để tạo tràng hoa! Mục đồng trông thất Phật Đà Vội vàng bạch Phật chớ qua ngõ nầy: Bạch Thế Tôn mơi đây tướng cướp Ngón tay là đóa hao tươi Vòpng hoa hắn kết khắp người đáng ghê Cũng vì hắn dân đi bỏ xứ Các thị thành nay trở phi thành … Thế Tôn chịu khó đi quanh Hoặc trở lui lại trong thành khác đi Đấng Chánh Giác từ bi im lặng Các mục đồng ngăn cản ba lần Nhưng Ngài chẳng chịu dừng chân, Ung dung tiến bước đến gần sào hang. Angili bên đàng trông thấy Có sa môn đi lại chỗ mình Hắn liền đeo kiếm mang tên… Vụt phi hành đến nơi bên Phật Đà Nhưng rất lạ: Thích Ca chậm rải Angili rượt mãi không gần Hắn đành bên lộ dừng chân, Kêu rằng nầy hỡi Sa môn hãy ngừng! Phật lặng lẽ bỗng dưng bảo lại: Người chưa dừng nào phải Như Lai… Hắn nghe Phật nói, châu mày Nghĩ rằng Phật đã nói sai đấy mà Ta dừng bước bảo là còn bước Ngài đang đi, nói ngược: đã dừng Còn ta trên lộ đã ngừng Sao ngươi lại bảo chưa dừng ý chi? Đấng Đại Giác từ bi bày tỏ, Trượng, kiếm cung ta bỏ chẳng dùng, Còn ngươi sát hại hành hung Do ý nghĩ đó, Ta dừng, ngươi chưa! Angili bạch thưa Đại Giác Tôi đã lâu, kính bậc Tiên Nhân Hôm nay Ngài ngự đến rừng Chắc Tôi sẽ chứng Pháp môn của Ngài Anguli bỏ ngay cung kiếm Xuống vực sâu rồi nghiểm nhiên qùy Dưới chân Thiện Thệ quy y Xin Phật cho phép nơi nầy xuất gia Chánh Biến Tri Thích Ca phán bảo: Hãy Tỷ Khưu Vô Não Thiện Lai Tức thì y bát đủ đầy Tóc râu tự rụng như Thầy tu lâu Rồi sau đó bắt đầu hành cước Bước du hành Thầy trước trò sau Bên đường hoa lá rực màu Bể đông nước cũng cuốn trào bừng vui. * 17. PHẬT ĐỘ ÔNG POTALI Một thuở nọ bên đồi hoa phượng Thiên Nhơn Sư tịnh dưỡng buổi trưa Có nhà tu sĩ đại thừa Tên Potali cũng vừa đến nơi Gả ăn mặc như gnười thế tục Tướng mạo dòng phú túc cao sang Ngao du khắp chốn xóm làng Hôm nay ghé viếng đạo tràng Thế Tôn Đức Phật bảo rằng còn chỗ trống Cư sĩ ơi! nếu muốn cứ ngồi Gả rằng sao Phật gọi tôi. Bằng danh Cư sĩ như người tại gia? Vẽ trầm lặng Thích Ca nhẹ bảo: Bởi vì ngươi tướng mạo người đời Gả rằng dù vậy nhưng tôi Đã dứt bỏ pháp của người thế gian Nào tài sản bạc vàng ngũ cốc Của trần hoàn chẳng nhọc ch8m nom Mặc ăn thì cũng tạm dùng Nghiệp nhà dứt bỏ chẳng mong việc đời. Đức Thế Tôn rằng nầy cư sĩ Việc đoạn trừ thế sự của người Khác hơn bậc Thánh đoạn trừ Thế nên Ta bảo ngươi người tại gia Thưa Tôn Giả, nào là bậc Thánh Phúc lành thay! Hãy giảng tôi nghe Phật rằng cư sĩ lắng nghe Thánh Nhơn giới luật kiên dè như sau: Một là chẳng tước thâu mạng sống Loài hữu ình đều giống như nhau Hai là những của không trao Thì không được lấy vật nào cũng kiên! Ba là nói phải luôn chân thật Có nói không là tật phải chừa Bốn là lời nói rẽ chia Làm cho người phải xa lìa, không nên! Năm là ý tham lam phải bỏ Việc muốn ham dù nhỏ cũng đừng! Sáu là hủy báng Thiện Nhơn Khi khi chế nhạo hiền lương, nên từ! Bảy là giận, tà tư cần diệt Nói hung hăng chỉ thiệt hại mình! Tám là qúa mạn phải gìn Tự cao tự đại phải nên sát trừ! Potali! nhà ngươi tự xét, Pháp đoạn trừ của các Thánh Nhơn Nhưng đây chưa phải hoàn toàn, Còn pháp trừ khác, hoàn toàn qúi hơn Potali vội vàng bạch Phật, Bạch Thế Tôn giới luật thế nào Mà rằng Thánh Pháp thanh cao Lành thay! Nếu đặng xin Ngài giảng cho… Potali! Lắng nghe niệm kỹ, Bậc Thánh Nhơn hằng niệm thế nầy, Ngũ trần ai luyến mê say, Chỉ là thiệt hại, chỉ gây não phiền Các dục lạc đảo điên tâm trí Ai luyến tham: khổ lụy ưu sầu Ví như Chó gậm xương khô Chỉ tha cho mệt, chỉ vồ mà chơi. Hoặc thí dụ: như bầy Kê Qụa Gặp tử thi thúi rã giữa đồng Chúng giành giựt xé trên không. Chỉ gây thương tích chớ không được gì Hoặc thí dụ: Như người cầm đuốc, Lửa đỏ hừng mà ngược gió đi, Nếu không chịu vứt bỏ ngay Lửa kia sẽ đốt cháy tay, phỏng mình! Hoặc thí dụ: Hỏa khanh hừng hực, Lại có người áp bức xô vào, tự nhiên phải bị khổ đau, Tất nhiên gnười ấy kêu gào khóc la! Hoặc thí dụ: như là giấc mộng Trong chiêm bao thấy động hao vàng Thấy nhiều danh lợi vinh quang… Đến khi thức giấc: trần hoàn trắng tay! Hoặc thí dụ: của người tạm mượn, Trang sức xinh, nhưng sướng ít gì, Một khi người chủ đòi đi, Cố nhiên phải trả còn gì mà ham. Hoặc thí dụ: cây Cam nhiều trái Khách qua đường thấy vậy tranh nhau: Kẻ câu, kẻ búa, kẻ sào Người quằn, người bẻ, người dao dứt cành! Hoặc thí dụ: như thanh gươm bén Chiếu sáng ngời và rổn rẻn khua Có người ham thích nên mua Trước sau gì cũng có mùa máu rơi! Hoặc thí dụ: dao với thớt, Mãi xắc bầm chém chặt nhiều phen, Thời gian năm tháng mòn tan, Dao hư vì xắc, thớt mòn vì kê! Hoặc thí dụ: như đầu rắn độc, Cắn nhầm ai: chạy nọc khắp người Có khi hộc cả máu tươi, Chịu nhiều đau đớn có người chết luôn! Bởi thế ấy, Sa môn bậc Thánh, Chán ngũ trần và tránh luôn khi, Ngày đêm tu tập xã ly, Đoạn trừ chấp thủ, sở y: Đạo thiền. Potali hoắc nhiew6n tỉnh ngộ, Tự thấy mình nhiều chỗ hiểu sai: Bấy lâu Tăng chúng các Ngài Đức Hạnh tối thắng mình hay coi thường. Còn ngoại đạo phô trương hình thức, Lại tưởng lầm là bậc cao siêu Nên dâng cúng họ đã nhiều, Từ nay phụng cúng Tỷ Khưu Phật đà Rồi Potali bạch Phật: Bạch Thế Tôn, sự thật phơi bày Như đèn trong tối cho ai Có mắt thì thấy chẳng sai lạc lầm… Bạch Thiện Thệ thành tâm con nguyện Xin Quy y tu tiến theo Ngài, Thế Tôn hãy nhận con đây, Là người Đệ Tử từ nay trọn đời. Gió nhẹ thoảng long lanh cánh phượng Giữa lưng trời ngàn hướg hoa rơi Dường như đồng thốt một lời Lành thay! Chánh Đạo rạng ngời trần gian. * 18. PHẬT ĐỘ BÀ LA MÔN (mắng Phật) Một lần khác bên làng ngoại đạo Bràhmana một lão gian manh Đến chùa giả bộ lòng thành: Kính bạch Đại Giác con xin cúng dường. Vậy kính thỉnh Chư tăng và Phật, Hãy đến nhà lễ vật con dâng, Thế Tôn lặng lẽ thuận ưng Dù Ngài hiểu rõ lão dâng những gì… Nhưng Chánh Giác từ bi thương gả, Nên nữa trưa Ngài đã đi rồi, Đến nhà lão cũng mời ngồi, Rồi lựa lời chửa một hồi Phật nghe! Lát, Phật hỏi: vậy nè Nam tử, Có khi nào khác dự tiệc nhà, Thì ngươi cơm bánh đem ra, Nhưng khách không thọ thì là tính sao? Bạch Đức Phật, dọn vào tôi thọ Khách không dùng đem bỏ uổng thay Vậy lời chửi mắng Như lai Như Lai không thọ thì ngươi hãy dùng. Phật nói dứt lão rung như rái Vội thụt đầu cúi lạy Thế Tôn Bạch rằng con trót lộng ngôn Cúi mong Đại Giác khoan dung tội tình! Ay cũng bởi Vô minh: tăm tối, Bạch Thế Tôn thứ lỗi cho con Bởi vì giận qúa mất khôn Ngưỡng xin Thiện Thệ từ tôn khoan hồng! Phật lặng lẽ nghiêm trang khẽ bảo, Thôi được rồi! thôi lão đứng lên Như Lai nào có bất bình Luôn luôn thương xót chúng sinh vạn loài Lòng như đất dù ai kính trọng, Ném thúi thơm cũng chẳng vui buồn Khen chê tâm vẫn xã luôn Chỉ e sanh chúng mắc dòng qủa nhân Ngay lúc ấy trên sân gió cuốn Quyện y vàng như muốn hoan hô Bên dòng nước cũng nhấp nhô Tỏ rằng nước cũng trầm trồ tán dương! * 19. PHẬT CẢM THẮNG NÀNG CINCÀ Một kỳ khác Phật đang thuyết Pháp Giữa hội trường tấp nập nhân dân, Có người phụ nữ đến sân Bụng như dạ chữ váo gần Như Lai Cất giọng nói vang tay thính chúng, Rằng Thế Tôn nhìn bụng tôi đây, Cũng do giọng nói của Ngài. Qúa ư hấp dẫn thật tài làm sao Đức chánh Giác từ bi lặng lẽ Nhìn vào nàng nhỏ nhẹ bảo rằng: Cinca trong việc ái ân Ta và nàng biết giả chân kia mà! Hàng tứ chúng xót xa tất dạ, Cả hội trường thiệt giả nan phân, Chỉ riêng các vị Thánh Nhơn, Vững tin Đức Phật chánh chân hoàn toàn. Đức Đế Thích long sàn an tọa Nhưng cớ chi trong dạ bàng hoàng Dùng thiên nhãn quán trần gian Thấy rằng Từ Phụ bị nàng phao vu Ngài hiện xuống hóa đôi chuột nhắt Cắn đứt dây buộc thắt lưng nàng Khúc cây rớt xuống nằm ngang Bàn chân bị đập nàng toan xây mình… Các thính chúng đồng thinh la hét! Giỏi cho nàng dám đặt chuyện phao Thế Tôn giới đức làu làu Sạch như tinh thủy có đâu tồi tàn! Đức Phật lại khuyên can tứ chúng Thôi để nàng yên ổn ra về Trách chi người lúc còn mê, Như Lai vì chúng: Bồ Đề giảng khai. Nghiệp qúa nặng dù Ngài tha thứ, Nhưng Cinca chẳng giữ được mình, Vừa ra khỏi chốn tiền đình Địa cầu nứt sụp, nữa mình bị chôn! * 20. PHẬT CẢM THẮNG BỌN CÔN QUANG Một lần khác Thế Tôn khất thực Cùng Anan qua trước hoàng cung Bỗng đâu một toán côn quang Tuôn ra chận lối, bên đàng hành hung. Chúng chưởi Phật lung tung lắm chuyện, Đức Anan xao xuyến trong lòng, Nên Ngài bạch với Thế Tôn: Hãy đi nơi khác khỏi ồn phiền tai Đức Phật hỏi: nơi đây xa lánh, Đến nơi nào để tránh họ đây? Đến như nơi khác cũng vầy, Thì Anan hỡi! Ngươi đi chỗ nào? Nầy Anan! tại so phải tránh? Hãy nhẫn kham trước cảnh sanh phiền, Như Voi lâm trận mặc nhiên Chẳng hề nao núng tên xuyên gươm rừng! Họ mắng chưởi chỉ bằng bảy bữa Rồi trở thành người vựa nương ta, Đúng như lời nói Phật Đà Về sau họ kính Thích Ca là Thầy. * 21. PHẬT ĐỘ CHÀNG SACCAKA Một thời nọ tại Vesàli Tôn giả Assaji trì bình, Bên đường có kẻ đứng nhìn, Chàng saccaka tánh khinh khi người. Gả từng đã mọi nơi tuyên bố, Chẳng có ai đối thủ cùng ta Dầu cho Chánh Giác Phật Đà Cùng ta đối thoại cũng là hoảng kinh Cho chí đến vô tình: trụ cột … Nếu luận tranh cũng rớt mồ hôi! Hôm nay nhưng buổi tốt trời, Ngao du phong cảnh núi đồi tiêu dao Gặp Đại Đức gả chào rồi hỏi: Tôn giả là trò giỏi Cồ Đàm Thế nào là những bộ môn, Để dạy đệ tử Cồ Đàm truyền giao? Nầy hiền giả thần tôi chỉ dạy, Sắc vô thường tiêu hoại đổi thay, Thọ, tưởng, hành, thức cũng vầy, Nói chung "ngũ uẩn" đổi thay liền liền. Nầy hiền giả! Sắc duyên vô ngã Thọ, tưởng, hành, thức giả hoàn toàn Hữu vi: sắc tướng hòa tan. Đó là chân lý từ ngàn đời xưa! Nầy tôn giả chúng tôi thất vọng Khi được nghe lời giảng Cồ Đàm Rồi đây có thể một hôm… Tôi cùng Đức Phật luận đàm việc ni. Sau khi đó tại nơi nhà hội Chúng đạo nhơn chừng lối năm trăm, Đang lo vài một việc làm Chàng saccaka đến thăm, bảo rằng: Chư Tôn giả! hội đàm sẽ diễn Cuộc luận tranh đối diện Cồ Đàm Ta dùng lý luận chuyển tâm, Sa môn họ Thích như làm trò chơi Chứng đạo nhơn hùa theo ca ngợi Nếu luận tranh thắng lợi về Thầy, Rồi cùng nhau đến rừng cây Tìm vào gặp Phật đang khi xã thiền, Chàng chào hỏi rồi liền ngồi xuống Hỏi Thế Tôn Tăng chúng của Ngài Tu hành theo những Pháp chi, Là Ngài đã dạy những gì môn sanh? Đức Phật đáp chư hành vô ngã, Và vô thường tan rã luôn luôn. Như thế là những bộ môn, Như Lai thường dạy chúing Tăng hành trì! Saccaka nói: vầy vô lý! Thưa Cồ Đàm có thí dụ nầy: Như trong rừng các loại cây Nương vào chất đất mỗi ngày lớn thêm Cũng dường ấy, sắc âm là ngã Thọ, tưởng, hành, thức, ngã hoàn toàn. Bởi do tự ngã hành tăng, Nên làm lành dữ qủa mang đời đời! Đức Phật hỏi: nhà ngươi xét kỹ, Chủ thuyết nầy chí lý hay chưa? Chàng rằng việc ấy có thừa, Trăm lần xác nhận cũng thưa như vầy! Saccaka! theo ngươi hiểu biết, Các vị Vua có được quyền hành Tù đày tha giết nhơn sanh Hoặc bêu đầu địch Ngài thành hay chăng? Saccaka thưa rằng có được, Với nhà Vua tha giết trọn quyền, Vậy khi thân chẳng đặng yên, Như đau hoặc nhức, Vua truyền đừng đau! Thì thân ấy, nghe theo, không hỷ? Bạch Thế Tôn đúng lý thì không, Thọ, tưởng, hành, thức cũng đồng Tại sao tự ngã lại không dưới quyền Saccaka ngồi yên không đáp, Trán mồ hôi đượm chảy rơi nhanh Thế Tôn để lộ kim thân, Cho hội chúng thấy mình trần tự nhiên Saccaka! ngươi thường tuyên bố: Nếu như ngươi đối thoại cùng ai, Dù người hoặc với cột cây, Cũng rung hoảng sợ mồ hôi dầm dề. Nay ngươi thấy Như Lai chẳng sợ, Và cũng khôn g phải đổ mồ hôi. Chính ngươi đang đổ mồ hôi, Phải vì hoảng sợ nên ngươi như vầy? Saccaka thụt vai im lặng, Bởi hổ ngươi nên chẳng một lời, Cả trong thính chúng đều cười, Rằng Saccaka như cua gảy càng. Và kế tiếp Thế Tôn giảng giải: Ngũ uẩn dù nội ngoại tế thô… Cái nầy không phải là tôi Hoàn toàn phi ngã của tôi là lầm! Nhờ quán pháp cao thâm vô ngã Nên chúng Tăng chứng quả bất hoàn Như buông gánh nặng bên đàng Tâm luôn thanh tịnh Níp Bàn vô dư Saccaka chấp tay bạch Phật, Bạch Thế Tôn con thật kẻ ngu Quả tôi lỗ mãng thất phu, Nên mong luận chiến để thâu phục Ngài Có thể yên với người đánh tượng, Không thể yên lý luận với Ngài Thật tôi có mắt không ngươi, Nên mong luận chiến tranh tài Thế Tôn Có thể yên, đánh Rồng, đánh rắn, Không thể yên lý luận với Ngài, Thật tôi là kẻ ngu si, Nên mong luận chiến với ngôi Phật Đà Có thể yên khi ra chống lửa Không thể yên, nếu sữa lời Ngài… Con xin cung thỉnh ngày mai, Phật cùng Tăng chúng đến nhà độ cơm Vẻ im lặng, Thế Tôn chấp nhận, Chúng đạo nhơn kính cẩn lui ra, Lòng còn kính phục Phật Đà Đi ra khỏi Phật xa xa còn nhìn Gió thoảng nhẹ tỏ tình tiễn bước, Chúng đạo nhơn vừa được chuyển mê Bên đồi suối chảy tỉ tê Như thì thầm bảo, Bồ đề trổ bông. -ooOoo- |