BuddhaSasana Home Page
This document is written in Vietnamese, with Unicode Times font
| Trong kinh Pháºt dạy pháp cá»§a Pháºt là những phương thuá»c trá» tâm bá»nh cho chúng sanh. Chúng sanh có tám muôn, bá»n ngà n phiá»n não, thì Pháºt có tám muôn, bá»n ngà n pháp môn. Như váºy má»i pháp cá»§a Pháºt trá» má»i bá»nh cá»§a chúng sanh. Nếu chúng sanh có bá»nh, biết rõ bá»nh cá»§a mình,lấy pháp cá»§a Pháºt trá» thì bá»nh sẽ là nh. Còn ngưá»i có bá»nh mà không biết thì chá»u thua, hoặc biết bá»nh nhưng không biết thuá»c cÅ©ng không dùng ÄÆ°á»£c. Như váºy, pháp Pháºt là pháp trá» bá»nh cho chúng sanh. Thế nhưng, pháp Pháºt Äã có hai ngà n nÄm trÄm mấy chục nÄm rá»i, mà bá»nh chúng sanh cÅ©ng không hết, bá»i vì chúng sanh nhiá»u bá»nh quá. Như chúng ta Äã biết khi Ãức Pháºt giác ngá» dưá»i cá»i Bá» Äá» rá»i, Ngà i tìm Äến nÄm anh em ông Kiá»u Trần Như Äá» hoá Äá». Bà i pháp Äầu tiên Pháºt nói là Tứ diá»u Äế. Tứ diá»u Äế chia ra hai phần, má»t phần chá» ra sá»± Äau khá», má»t phần dạy cách diá»t Äau khá». Vá» phần Äau khá», Pháºt chá» thân nà y chứa Äá»±ng bao nhiêu sá»± Äau khá», nên có thân là có khá». Váºy cái khá» Äó ai Äặt ra, từ Äâu Äến? Ãức Pháºt bảo cái khá» Äó có nguyên nhân. Nguyên nhân Äó gá»i là gì? Gá»i là táºp. Như váºy khá» là má»t lẽ tháºt, nguyên nhân tạo khá» cÅ©ng là má»t lẽ tháºt. Vì váºy nên nói khá» Äế, táºp Äế. Khá» Äã không phải ngẫu nhiên Äến mà có nguyên nhân. Váºy khi biết nguyên nhân rá»i muá»n cho hết khá» thì phải tiêu diá»t nguyên nhân gây khá». Tiêu diá»t ÄÆ°á»£c nguyên nhân gây khá» thì sẽ hết khá». Nhưng muá»n tiêu diá»t nguyên nhân Äau khá», không thá» nói suông, mà phải có phương pháp. CÅ©ng như thầy thuá»c biết bá»nh Äang hà nh, bá»nh nhân Äang khá», thì phải truy nguyên tìm ra vi trùng gây bá»nh. Biết chÃnh xác vi trùng rá»i thì phải diá»t vi trùng, diá»t vi trùng xong má»i hết bá»nh. Nhưng nói diá»t vi trùng suông thôi thì không ÄÆ°á»£c, phải có phương thuá»c cụ thá», má»i diá»t hết vi trùng. CÅ©ng váºy, Pháºt dạy tất cả khá» cá»§a chúng sanh Äá»u có nguyên nhân. Nếu chúng ta tra cứu biết rõ nguyên nhân rá»i thì phải tiêu diá»t nó, muá»n tiêu diá»t nó phải có phương pháp. Nên Pháºt nói khá» Äế là quả, táºp Äế là nhân. Diá»t Äế là diá»t hết nhân khá». Muá»n diá»t hết nhân khá» phải có phương pháp, phương pháp Äó là Äạo Äế. Có phương pháp má»i dùng phương pháp ấy diá»t hết nguyên nhân Äau khá». Do Äó, diá»t Äế là quả giải thoát, còn nhân cá»§a quả giải thoát là Äạo Äế, tức phương pháp diá»t khá». Ãức Pháºt dạy chúng sanh Äâu khác gì viá»c cá»§a các thầy thuá»c Äang là m. Nên Ãạo Pháºt rất thá»±c tế, không nói chuyá»n viá»n vông xa vá»i gì hết. Ai có bá»nh chá» cần dùng thuá»c Äúng thì trá» là nh bá»nh. Trá» là nh bá»nh là hết khá», nên nói Äạo Pháºt là Äạo cứu khá» chúng sanh. á» thế gian, thầy thuá»c trá» vá» thân bá»nh. Trong Äạo, Pháºt trá» tâm bá»nh. Giữa hai viá»c Äiá»u trá» Äó, viá»c nà o quan trá»ng hÆ¡n? Ãiá»u trá» tâm bá»nh quan trá»ng hÆ¡n. Bá»i vì dù thầy thuá»c hay mấy biết bá»nh nhân Äang bá» Äau tim hay Äau phá»i. Thầy thuá»c có thuá»c, nhưng ngưá»i bá»nh cứ rầu, cứ buá»n, thì trá» ná»i không? Không ná»i, vì tâm ngưá»i bá»nh không an, không vui thì Äiá»u trá» khó là nh. Vì váºy, nên tâmbá»nh rất là há» trá»ng. Nếu thầy thuá»c có ÄÆ°á»£c hai phương thuá»c, má»t trá» thân bá»nh, má»t trá» tâm bá»nh thì hay biết mấy. Trá» như váºy má»i toà n hảo, còn chá» má»t phần thì chưa ÄÆ°á»£c. Ãá» trá» tâm bá»nh, Pháºt dạy những pháp Äá» tiêu trừ nguyên nhân sanh ra bá»nh. Bá»nh cá»§a chúng sanh tá»i tám muôn, bá»n ngà n, Pháp cá»§a Pháºt cÅ©ng có tá»i tám muôn, bá»n ngà n. Nhưng nói vá» cá»i gá»c cá»§a bá»nh, thì có sáu món cÄn bản phiá»n não. Trưá»c khi nói pháp trá» bá»nh, chúng ta cần phải biết các thứ bá»nh. Bá»nh tình Äó Äang thế nà o, muá»n giá»i thiá»u thuá»c thì phải biết háºu quả hay hiá»n trạng bá»nh Äang hoà nh hà nh ra sao. Bây giá» thá» nghiá»m lại tất cả chúng ta trong hiá»n Äá»i khá» hay vui? Nếu vui thì không có bá»nh, không bá»nh thì cần gì thuá»c. Nếu có bá»nh má»i tìm nguyên nhân gây bá»nh và trá» bằng cách nà o. Trong nhà Pháºt nói con ngưá»i bá» bá»n, hoặc tám thứ khá» vây hãm, không ai thoát khá»i. Sanh khá», già khá», bá»nh khá», chết khá», có ai khá»i Äâu? Như váºy quả tháºt chúng ta là bá»nh nhân rá»i. Ngoà i ra còn ái biá»t ly khá», oán tắng há»i khá», cầu bất Äắc khá», ngÅ© ấm xà thạnh khá». NghÄ©a là thương yêu xa lìa khá», oán thù mà gặp mặt hoà i khá», mong muá»n không ÄÆ°á»£c khá», thân nà y tá»± bại hoại không an khá». Kiá»m lại trong tám thứ khá», chúng ta Äá»u có Äá»§. Rõ rà ng xác Äá»nh ÄÆ°á»£c chúng ta là bá»nh nhân rá»i, thì má»i nói tá»i trá» liá»u. Muá»n trá» bá»nh thì phải phÄng tìm nguyên nhân. Nguyên nhân nà o sanh ra những thứ khá» Äó. Pháºt nói nhiá»u lắm nhưng á» Äây tôi chá» ká» sáu thứ: tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến. Vì có nhân nà y nên có quả kia. Thà dụ như tham, cÄn bản là tham sá»ng. Có ngưá»i nà o không tham sá»ng sợ chết Äâu? Nhưng rá»i cÅ©ng phải chết, bá»i váºy nên khá». Bây giá» mình hết tham sá»ng thì không sợ chết. Mà không sợ chết thì Äâu còn khá». Từ tham sanh bao nhiêu thứ khá». Ãức Pháºt chia ra hai thứ: má»t là tham vá» ngÅ© dục, hai là ngÅ© trần. Tham ngÅ© dục là : tà i, sắc, danh, thá»±c, thụy. Tà i là tiá»n cá»§a, sắc là sắc Äẹp, danh là danh vá»ng, thá»±c là Än uá»ng, thụy là ngá»§ nghá» ; nÄm cái nà y Äá» cho mình tham. Từ những tâm tham nà y sanh ra các thứ khá» kia. Váºy chúng ta phải lấy thuá»c gì Äá» trá» vi trùng tham? Tham tà i phải lấy hai thứ thuá»c hoà hợp và o trá». Thuá»c thứ nhất là bá» thÃ, thuá»c thứ hai là vô thưá»ng. Pháºt dạy tất cả tà i sản cá»§a chúng ta bá» nÄm nhà cưá»p lấy. NÄm nhà là gì? 1. Nưá»c lụt. 2. Trá»m cưá»p. 3. Con bất hiếu. 4. Lá»a cháy. 5. Vua chuá hay quan quyá»n tìm cách cưỡng Äoạt. Như chúng ta chứng kiến nạn lụt miá»nTrung vừa rá»i, bao nhiêu nÄm dà nh dụm chá» má»t cÆ¡n lÅ© là cuá»n sạch, không còn gì cả. Như váºy tà i sản cá»§a chúng ta có bảo Äảm Äâu, nên Pháºt nói nó thuá»c vá» nÄm nhà . Nếu không bá» lụt, có khi bá» cháy cÅ©ng rụi. Không cháy thì bá» trá»m cưá»p, không bá» trá»m cưá»p thì con bất hiếu phá hết sá»± nghiá»p. Không bá» con cái thì gặp những thế lá»±c bên ngoà i cưỡng bức cưá»p lấy. Tuy nói tiá»n bạc cá»§a cải cá»§a mình nhưng không bảo Äảm giữ ÄÆ°á»£c lâu dà i, như váºy tham Äá» là m gì? NghÄ© Äến lý vô thưá»ng chúng ta bá»t tham. Bá»t tham thì bá»t khá». Con ngưá»i thưá»ng có bá»nh, há» tiá»n cá»§a trong tay thì ÄÆ°á»£c má»t Äòi hai, ÄÆ°á»£c hai Äòi bá»n, muá»n thêm hoà i. á» Äây Pháºt dạy phải xả, phải bá» thÃ. Nên nghÄ© chúng ta có bao nhiêu Äá»§ Än rá»i, phần dư bá» thà cho ngưá»i. Như váºy là bá»t lòng tham. Nếu ngưá»i dư dả Äem bá» thÃ, vì biết rằng cá»§a cải giữ không ÄÆ°á»£c, không có tâm gom góp, keo xẻn là Äã trá» ÄÆ°á»£c bá»nh tham tà i. Rõ rà ng có bá»nh thì có thuá»c. Biết ÄÆ°á»£c nguyên nhân vì tham tà i, mà cầu bất Äắc nên khá». Muá»n nhiá»u cá»§a nhưng muá»n hoà i không ÄÆ°á»£c thì khá». Bây giá» mình Äem ra bá» thà tức không cần giữ gìn nữa thì Äâu còn lòng tham. Mà không tham thì Äâu có khá». Ãá»i vá»i ngưá»i tham sắc, Pháºt dạy dùng thuá»c quán bất tá»nh Äá» trá». Bá»i vì khi tham sắc thì thấy ngưá»i Äẹp, tá»± nhiên chúng ta nghÄ© ngợi ngưá»i Äó Äẹp thế nà y, ngưá»i Äó quý, sang thế ná» v.v... Ngược lại, nếu chúng ta quán thân mình bẩn thá»u không ra gì, thân má»i ngưá»i cÅ©ng váºy, quán Äến khi mình gá»m thân mình, thì thân ngưá»i khác mình cÅ©ng gá»m luôn . Mà gá»m thì hết ham . Ãó là cách trá» bá»nh tham sắc . Ãến tham danh phải dùng pháp quán vô thưá»ng. Bá»i vì má»i thứ trên Äá»i nà y ÄÆ°á»£c rá»i sẽ mất. Thà dụ như ngưá»i ứng cá» tá»ng thá»ng ÄÆ°á»£c Äắc cá», thì bá»n nÄm nÄm cÅ©ng hết nhiá»m kỳ, có còn mãi Äâu. Bá»i nó không bá»n, vì váºy phải quán vô thưá»ng, quán nó là khá». Khi chưa ÄÆ°á»£c danh vì lo lắng chạy chá»t Äá»§ thứ Äã là khá». Khi ÄÆ°á»£c rá»i lo nó mất lại khá» nữa. Nếu tháºt sá»± nó mất thì cà ng buá»n. Cho nên quán tham danh gá»c là khá» Äau. Ngưá»i không hiếu danh dù ÄÆ°á»£c má»i gá»i cÅ©ng không muá»n. Nếu có là m viá»c gì thì vì tất cả lợi Ãch chung chá» không vì danh vá» cá»§a mình. Ãã vì tất cả lợi Ãch chung thì ÄÆ°á»£c không mừng, mất cÅ©ng không lo, như váºy má»i không khá» . Ãến viá»c Än (thá»±c) cÅ©ng là gá»c cá»§a khá». Phải dùng hai thứ thuá»c vô thưá»ng và bất tá»nh hoà lại. Thức Än khi còn á» miá»ng thì quý, nhưng nuá»t qua khá»i cá» rá»i thì hết quý. Giả sá» nó không chá»u và o mà ụa ra thì có gá»m không? Rất gá»m. Như váºy nó quý khi còn á» ngoà i. Nuá»t vô rá»i nó trá» thà nh dÆ¡, Äâu phải là quý. Tại vì chúng ta cứ mê say nên cho là quý. Nếu thấy nhÆ¡ nhá»p thì Äâu có tham. Lại má»t Äiá»u nữa, thức Än ngon ÄÆ°á»£c bao lâu? Chá» má»t hai phút á» trong lưỡi trong miá»ng thôi, qua khá»i cá» thì hết ngon rá»i, nên nó tạm bợ vô thưá»ng, tham lam gì. Xét như váºy thì bá»t ÄÆ°á»£c tham Än . Tá»i bá»nh tham ngá»§. Nhà Pháºt dạy muá»n trừ bá»nh tham ngá»§ phải dùng thuá»c vô thưá»ng, thuá»c tinh tấn hoà lại. Nên nghÄ© mạng sá»ng nà y không bao lâu, không có gì bảo Äảm. Giá» nà o còn sá»ng thì mừng giá» Äó, qua giá» khác thì không thá» biết ÄÆ°á»£c. Vì thân nà y rất má»ng manh, rất tạm bợ. Nên chúng ta hiá»n sá»ng, có những viá»c nên Äáng là m, mà không lo là m cứ nằm ngá»§ hoà i. Nhà Pháºt có câu:"Cần tu như lá»a cháy Äầu", nếu Äóm lá»a rÆ¡i trên Äầu thì chúng ta chần chá» hay phá»§i ngay? Vô thưá»ng Äến bất ká» lúc nà o, chúng ta không thá» lưá»ng trưá»c ÄÆ°á»£c. Vì váºy giá» nà o còn sá»ng còn khá»e thì nên là m tất cả những gì có thá» là m, chá» không bá» trôi ngà y giá» lãng phà má»t cách vô Ãch . Như váºy vừa quán vô thưá»ng, vừa tinh tấn thì trừ ÄÆ°á»£c bá»nh tham ngá»§. Nên tôi thưá»ng nói vá»i TÄng Ni muá»n trá» bá»nh tham ngá»§ thì dùng cây roi tinh tấn mà Äánh cho nó thức . Như váºy là trá» nÄm thứ ngÅ© dục bằng nÄm thứ thuá»c rá»i. á» Äây, tôi không nói ngÅ© trần vì ngÅ© trần cÅ©ng anh em vá»i ngÅ© dục váºy thôi . Qua sáu thứ cÄn bản phiá»n não: tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến. Bá»nh tham Äã có mấy bà i thuá»c á» trên rá»i, Äến Äây khá»i phải nhắc lại. Kế bá»nh sân, thì trá» bằng hai thứ thuá»c từ bi và nhẫn nhục. Nhẫn nhục là giải quyết cấp thá»i, khi ngưá»i ta là m trái ý, mình ná»i sân lên liá»n phải nhẫn, buông xả Äi thì gá»i là nhẫn nhục. Buông xả dừng ÄÆ°á»£c cÆ¡n thá»nh ná» rá»i, nhưng lâu lâu nhá» lại cÅ©ng tức. NghÄ© rằng ngưá»i ta nói báºy, là m báºy, mình má»i giáºn. Nhưng nếu chúng ta biết nghÄ© lại, tại vì ngu si nên há» là m quấy tháºt Äáng thương. NghÄ© như váºy má»i hết giáºn luôn, chá» còn Äè nén mai sau nhá» lại giáºn nữa thì không ÄÆ°á»£c. Cho nên có thuá»c nháºn nhục mà không có thuá»c từ bi thì cÅ©ng dá» tái phát. Có nhẫn nhục rá»i phải có từ bi quán theo sau Äó. Bá»i vì nếu chúng ta có tình thương thì lá»i nhiá»u thấy Ãt, nếu không thương thì lá»i Ãt thấy nhiá»u, không thá» tha thứ ÄÆ°á»£c. Vì váºy, phải vừa nhẫn nhục, vừa quán từ bi má»i trá» hết bá»nh nóng giáºn . Ãến si, tức si mê. Si mê có hai tầng báºc. Thứ nhất, không biết gì là tôi, gì là phưá»c, gì là tà , gì là chánh, không phân biá»t rà nh rẽ. Ãó là si mê hạng thấp. Tuy nhiên, quý Pháºt tá» thá» xét lại xem thiá»n, ác chúng ta Äã phân biá»t rà nh chưa? Ãôi khi chúng ta tưá»ng như mình Äã biết rà nh vá» thiá»n ác nhưng có nhiá»u cái thiá»n mà thà nh ác, ngược lại ác thà nh thiá»n. Thà dụ cô giáo phạt há»c trò lưá»i, trá»n há»c hoà i thì thấy như ác. Nhưng nhá» phạt nó sợ cá» gắng há»c, như váºy thì ác hay thiá»n? Còn giả sá» như kẻ ghiá»n áphiá»n bỠụa má»a, có ngưá»i thấy váºy mua á phiá»n ÄÆ°a cho há» hút, như váºy thiá»n hay ác? Má»i nhìn như thiá»n vì kẻ Äang khá», cho hút thì há» Äỡ khá», nhưng sá»± tháºt thì ác vì là m cho há» ghiá»n hoà i. Nên nhiá»u viá»c má»i nhìn thấy thiá»n, mà háºu quả lại ác, hoặc ngược lại má»i nhìn thấy ác nhưng háºu quả lại thiá»n. Vì váºy phân biá»t thiá»n ác cÅ©ng không phải dá» , phải có trà tuá» má»i có thá» phân biá»t ÄÆ°á»£c. Phân biá»t ÄÆ°á»£c thiá»n ác má»i phân biá»t ÄÆ°á»£c tá»i phưá»c. Cái gì tá»i, cái gì phưá»c? Nếu viá»c là m giúp Ãch ÄÆ°á»£c ngưá»i lâu dà i thì có phưá»c. Còn viá»c là m trưá»c mắt thấy như thiá»n mà tạo thà nh cái khá» cho ngưá»i lâu dà i thì trá» thà nh ác. Như váºy thiá»n ác tháºt khó xá», khó giải quyết. Nhưng nếu chúng ta phân biá»t ÄÆ°á»£c thiá»n ác thì tá»i phưá»c má»i không lầm lẫn. CÅ©ng váºy, Äá»i vá»i tà chánh, rất khó phân biá»t. Có những trưá»ng hợp má»i nghe như phải, như chánh, nhưng mà rá»t cuá»c lại tà . Như có ngưá»i trong Äạo Pháºt, rất cung kÃnh Pháºt. Bá»i quá cung kÃnh nên tin Ãức Pháºt có Äầy Äá»§ vạn nÄng, xin cái gì cÅ©ng ÄÆ°á»£c. Vì váºy má»i khi có tai nạn hoặc gặp vui buá»n gì Äó cứ Äến xin Pháºt cầu Pháºt. Quan niá»m như váºy là Äã thà nh tà . Cung kÃnh Pháºt tại sao lại tà , Äó là vấn Äá» mà Äôi khi Pháºt tá» chúng ta không nháºn ra. Ãức Pháºt từng tuyên bá» ta không có quyá»n ban phưá»c giáng hoạ cho ai. Váºy chúng ta xin Pháºt cho hết tai há»a thì có ngược lại lá»i Ngà i nói không? Pháºt dạy má»t Äằng, chúng ta là m má»t ngả, không phải tà là gì? Trong Äạo ngưá»i mắc kẹt bá»nh nà y rất nhiá»u. Tu thì không chá»u tu mà cứ xin. Pháºt dạy dùng pháp Äá» trá» tâm bá»nh mà chúng ta cứ xin là sao? Có nhiá»u Pháºt tá» nói "tôi theo Äạo Pháºt 10 nÄm rá»i" mà Äá»ng tá»i thì phiá»n não Äá»§ thứ hết. Tu mà không hết khá» thì Äạo Pháºt vô hiá»u, không giá trá». Như váºy kẻ ấy là m tÄng giá trá» Äạo Pháºt hay là m giảm giá trá» Äạo Pháºt? Viá»c nà y tháºt tế nhá». Nên quý Pháºt tá» phải hiá»u tin Pháºt là nên tin Äiá»u gì và không nên tin Äiá»u gì. Ngưá»i ta cứ á»· lại và o Pháºt, cầu mong Pháºt cho cái nà y cái ná». ÃÆ°á»£c như ý thì nói Pháºt linh quá rá»§ nhau Äi chùa, nếu không ÄÆ°á»£c như ý thì sao? Pháºt bây giá» không linh, Bà Chúa Xứ linh hÆ¡n Äi xin Bà Chúa Xứ, thế là Äã lạc và o ÄÆ°á»ng tà . Pháºt dạy chúng ta phương pháp tu, nếu có nóng giáºn nên tu pháp gì, Äâu có cầu ai. ng dụng pháp Pháºt Äá» tu thì phiá»n não giảm, Äau khá» bá»t. Như váºy Pháºt cứu khá» cho mình rá»i. CÅ©ng như thầy thuá»c khám bá»nh , cho thuá»c, nhưng bá»nh nhân không chá»u uá»ng, váºy là m sao hết bá»nh. Kẻ ấy thầy thuá»c cÅ©ng chá»u, không có cách khác. Pháºt là thầy thuá»c trá» tâm bá»nh cho chúng sanh. Nhưng chúng sanh không chá»u dùng thuá»c thì là m sao hết bá»nh, nên theo Äạo Pháºt mà vẫn tà như thưá»ng. Hiá»n nay có rất Äông ngưá»i theo Äạo Pháºt như váºy. Nhiá»u huynh Äá» than phiá»n nói tôi tu mà cứ chá» trÃch ngưá»i nà y chá» trÃch ngưá»i kia. Vì tôi thấy viá»c tà mà không xây dá»±ng, không chá» dạy thì Äá»i vá»i Pháºt pháp tôi Äã có tá»i rá»i. Do Äó muá»n phân biá»t tà chánh rất là khó . Ãó là chưa ká» nhiá»u ngưá»i tuyên bá» mình là Bá» tát tái thế Äá» Äá» chúng sanh, hay há» tuyên bá» có câu chú lá bùa trá» là nh tất cả bá»nh. Quý Pháºt tá» nghÄ© sao, Äiá»u Äó chánh hay tà ? Trong nhà Pháºt dạy không có vá» Bá» tát nà o hiá»n thân ra Äá»i mà vẫn vá» ngá»±c xưng tên là Bá» tát cả . Bá» tát Äi lẫn trong quần chúng hà nh máºt hạnh Bá» tát. Nếu nói ta là Bá» tát Äá» ÄÆ°á»£c ngưá»i cung kÃnh lá» lạy thì là m sao hà nh hạnh Bá» tát? Chá» như có ngưá»i bá»nh phải cõng Äi bá»nh viá»n thì Bá» tát là m. Ngưá»i gặp cảnh nghèo Äói cần giúp thì Bá» tát giúp thầm lặng, không hiá»n tưá»ng khác ngưá»i. Ãôi khi vì thá» ngưá»i, Bá» tát hiá»n thân thấp kém Äá» thá» ngưá»i mến Äạo. Nếu xưng Bá» tát, má»i ngưá»i Äá»u quý kÃnh hết thì là m ÄÆ°á»£c gì. Tá»± xưng Bá» tát còn phải hạnh Bá» tát, huá»ng nữa tá»± xưng Pháºt thì chúng ta bái, không nên lại gần, vì Äó là tà rá»i . Ãiá»m kế nữa, ngưá»i dạy tu mà bảo phải thá» Äá»c, nếu bá» Äạo sẽ bá» Äá»a Äá»a ngục v.v Như váºy tà hay chánh? Chắc chắn là tà rá»i. Bá»i tà nên há» sợ mình bá». Vì váºy, bắt thá» Äá»c, lỡ và o rá»i phải trung thà nh. Ãó là tà giáo, nhiá»u Pháºt tá» bá» lầm Äáng thương lắm . Ãức Pháºt dạy chúng ta quy y Pháºt thá» tránh Äiá»u dữ nguyá»n là m viá»c là nh chứ không thá» thá»t gì hết. Lúc nà o không muá»n tu nữa thì thôi, không có chuyá»n hÄm dá»a bá» Äạo bá» Äá»a Äá»a ngục. Phân biá»t tà chánh phải dùng trà tuá». Muá»n trá» bá»nh si mê thì váºn dụng trà tuá» quán chiếu má»i trá» ÄÆ°á»£c. Bá»i vì từ si mê ngưá»i tatạo Äá»§ thứ nghiá»p, chá»u Äá»§ thức khá». Nay muá»n có trà tuá» chúng ta phải há»c chánh pháp (hữu sư trÃ) và tu thiá»n Äá»nh (vô sư trÃ). Lấy trà tuá» dẹp si mê . Phần thứ nhất tôi nói vá» si mê cạn, phần thứ hai tôi nói vá» si mê sâu. Si mê sâu là giả mà tưá»ng là tháºt, cái tháºt lại không biết. Như thân nà y giả mà chúng ta tưá»ng tháºt. Ãó là si mê. Si mê sâu nà y rất nguy hiá»m vì chấp gá»a là m tháºt, nên không bao giá» biết ÄÆ°á»£c cái tháºt. Rá»i Äến tâm cÅ©ng chấp cái giả cá»§a tâm cho là tâm tháºt. Trong kinh LÄng Nghiêm, phần bảy, chá» há»i tâm, Pháºt há»i Ngà i A Nan: cái gì là tâm cá»§a ông? Ngà i A Nan trả lá»i:Bạch Thế Tôn cái hay suy nghÄ©a là tâm con. Pháºt quá»: Cái Äó không phải tâm ông . Ngà i hoảng há»t quá, tưá»ng mình không có tâm sao? Pháºt nói: Ãng có tâm, nhưng cái suy nghÄ© Äó không phải là tâm ông. Pháºt liá»n dùng thà dụ chà ng diá» n Nhã Ãạt Ãa Äứng trưá»c mặt gương soi mặt, thấy Äầu mặt rõ rà ng trong gương; khi úp gương xuá»ng Äầu mặt mất. Ãng ôm Äầu chạy nói:"Tôi mất Äầu rá»i, tôi mất Äầu rá»i". Tại sao ông ôm Äầu chạy lại la mất Äầu? Tại chấp bóng cho là Äầu tháºt, nên mất bóng liá»n ôm Äầu tháºt chạy la mất Äầu. Chúng ta cÅ©ng váºy, suy nghÄ© phân biá»t mà cho là tâm mình. Tháºt ra Äó là duyên theo bóng, nghÄ© vá» ngưá»i thì có bóng ngưá»i, nghÄ© vá» váºt có bóng váºt. Nó lÄng xÄng nhưng tìm lại thì mất dạng. Không phải bóng là gì? Khi không suy nghÄ©, không tÃnh toán gì hết, lặng yên lúc Äó có tâm mình không? Tâm là cái biết, mắt thấy biết, tai nghe biết. Váºy mà chúng ta không bao giá» nháºn cái Äó, cứ nháºn bóng dáng cho là mình. Như váºy chúng ta cÅ©ng giá»ng Diá» n Nhã Ãạt Ãa, cứ chấp bóng là tâm mình. Chấp bóng là mình tức chấp tâm giả cho là tháºt, thì không bao giá» thấy ÄÆ°á»£c tâm tháºt. Nên biết tại sao chúng ta phải tu thiá»n, là Äá» cái tâm tạm bợ bóng dáng Äó lặng xuá»ng, chá» nếu theo nó liên tục thì là m gì thấy cái tháºt. Tôi thưá»ng và dụ như cái gương, nhìn và o thấy có bóng ngưá»i, bóng váºt. Lúc Äó chúng ta thấy mặt gương rõ không? Bá»i mãi lo thấy bóng mà quên gương. Nếu khi không thấy bóng má»i nháºn ra mặt gương luôn trong sáng. CÅ©ng váºy, tâm chúng ta luôn hiá»n tiá»n trong sáng. Nhưng chạy theo vá»ng tưá»ng thì quên tâm. Khi dừng ÄÆ°á»£c vá»ng tưá»ng thì cÅ©ng như gương không có bóng, mặt gương hiá»n rõ rà ng. Chúng ta tu thiá»n chá»§ yếu là vì thế . Tâm theo cảnh là tâm tạo nghiá»p, buá»n thương giáºn ghét là mầm tạo nghiá»p. Nếu không nghÄ© ngợi lÄng xÄng thì có buá»n thương giáºn ghét không? Tâm không buá»n thương giáºn ghét Äâu có sanh diá»t. Không sanh diá»t má»i tháºt là cái chân tháºt cá»§a mình. Do Äó si mê tầng thứ hai nà y rất sâu. Tầng thứ nhất vừa nói có thá» biết liá»n, còn thứ si mê nà y tháºt thâm trầm, Pháºt gá»i Äó là vô minh . Ãá»i vá»i si mê cạn thì chúng ta dùng trà tuá» hữu há»c phân biá»t chánh, tà . Ãá»i vá»i si mê sâu chấp giả là m tháºt thì phải có công phu tu. Từ trà do huân tu má»i nháºn chân ÄÆ°á»£c lẽ tháºt. Ãây là nhân giải thoát sanh tá» . Tóm lại muá»n trá» bá»nh si mê phải dùng thuá»c trà tuá» và thiá»n Äá»nh. Trà tuá» là trà hữu há»c, còn thiá»n Äá»nh Äá» tÄng trà vô sư. Như chá» thắp Äèn má»i phá ÄÆ°á»£c bóng tá»i. Nếu không như thế thì là m sao phá ÄÆ°á»£c phiá»n não. Cho nên ngưá»i há»c Pháºt không có trà tuá» thì không là m sao phá ÄÆ°á»£c phiá»n não. Vì trà tuá» phá si mê, mà si mê sanh ra phiá»n não. Si mê chấp thân, si mê chấp tâm v.v Bao nhiêu khá» Äau theo Äó mà ra . Ãến bá»nh mạn, tức ngã mạn, tại sao chúng ta có bá»nh khinh mạn hay ngã mạn nà y? Vì má»t là chấp thân, hai là chấp tâm. Thà dụ ngưá»i Äẹp và sang thì thấy ta hÆ¡n thiên hạ, hoặc ngưá»i thông minh há»c giá»i cÅ©ng thấy ta hÆ¡n ngưá»i. Từ hai thứ chấp thân chấp tâm, thân Äẹp thì cho là quý, tâm lanh lợi thì cho là khôn ngoan, Äó là bá»nh ngạo mạn . Bá»nh nà y phải dùng phá ngã Äá» trá». Phá ngã có hai: vá» thân thì do tứ Äại hoà hợp, vá» tâm thì tất cả suy nghÄ© Äá»u là vá»ng tưá»ng hư dá»i, có gì tháºt Äâu mà chấp, ta Äã không tháºt mà trá»ng mình khinh ngưá»i là Äiá»u vô lý, nên dùng pháp quán vô ngã, thân tứ Äại duyên hợp nên không có ngã tháºt, tâm cÅ©ng là bóng dáng cá»§a ngoại trần nên cÅ©ng không tháºt, có gì là khôn, có gì là hÆ¡n. Lấy vô ngã Äá» phá ngã mạn, Äó là thuá»c trá» bá»nh mạn . Ãến nghi, thưá»ng nghi có hai loại: Trong nhà thiá»n hay nói Äa nghi Äa ngá» thì cái nghi nà y là nghi quý. Còn nghi bá»nh như: má»t là nghi mình, hai là nghi Tam bảo, nghi không biết Pháºt có tháºt không, pháp Pháºt dạy có Äúng không, các thầy tu có tháºt không. Do nghi như váºy nên Äá»i vá»i Tam bảo mất hết lòng tin, kế Äến nghi mình tu không ná»i, Äã nghi mình, nghi Tam bảo thì là m sao tiến ÄÆ°á»£c. Cho nên muá»n hết nghi phải lấy thuá»c chánh tÃn Äá» trá», tức là lấy lòng tin, lòng tin á» Äây là từ trà tuá» mà có, chứ không phải tin mù quáng. Bá»i tin có hai: Tin do trà tuá» gá»i là chánh tÃn. Tin má»t cách má»t mù quáng goá» là mê tÃn. Chữ tin nà y cần phải hiá»u cho rõ rà ng . Dùng chánh tÃn tức là lòng tin chân chánh Äá» dẹp cái nghi. Chánh tÃn là tin thế nà o? Má»t là tin Tam bảo bằng trà tuá», Ãức Pháºt có tháºt hay không, chúng ta phải tra khảo tìm hiá»u cho rõ. Khi nà o biết tháºt có Ãức Pháºt là con ngưá»i tu hà nh thà nh Äạo thì Äó má»i gá»i là tin Pháºt. Thứ hai là tin pháp cá»§a Pháºt, pháp nà y Äúng sá»± tháºt hay huyá»n hoặc sai vá»i chân lý. Nếu Äúng thì chúng ta má»i tin pháp. Thứ ba là tin TÄng, những vá» xuất gia tu theo Pháºt gá»m có TÄng Ni. Các vá» nà y có tu chân chánh hay không? Nghiá»m xét thấy hoà n toà n chân chánh Äúng vá»i chánh pháp cá»§a Pháºt má»i tin. Nhá» biết nháºn Äá»nh từ trà tuá» nên goá» là chánh tÃn. Vì váºy, Pháºt dạy phải vÄn, tu, tư. Xét Äá»§ thì má»i Äá»§ lòng tin Tam bảo. Tin Tam bảo là tÃn tha, kế Äến phải tá»± tÃn, tức là tin nÆ¡i mình. Tin chắc rằng mình có thá» tu ÄÆ°á»£c. Nhá» tin như váºy nên má»i cá» gắng tu, nếu không chúng ta sẽ sợ mình Än chay không ná»i, ngá»i thiá»n không ná»i. Không tin mình thì không thá» là m gì ÄÆ°á»£c, mặc dù tin Tam bảo. Cho nên tin Tam bảo còn phải tá»± tin nữa. Những viá»c Pháºt là m ÄÆ°á»£c chúng ta cÅ©ng là m ÄÆ°á»£c. Mình sẽ tu ÄÆ°á»£c, không thua ai. Lòng tá»± tÃn phải mãnh liá»t như váºy. Tóm lại lấy thuá»c chánh tÃn Äá» trá» bá»nh nghi ngá» . Cuá»i cùng là ác kiến. Trong phần ác kiến có:thân kiến, biến kiến, kiến thá»§. Giá»i cấm thá»§, tà kiến. ÃÅ© Äây, tôi chá» nhấn mạnh phần tà kiến, bá»i vì phần nà y rất tế nhá». Thưá»ng ngưá»i ta nói tà tà lá»ch, là nghiêng. Kiến á» Äây không phải thấy mà nháºn Äá»nh. Tà kiến nghÄ©a là nháºn Äá»nh má»t cách sai lầm. Thà dụ như nói chết là hết, hoặc cho rằng chết rá»i, linh há»n vẫn còn hoà i. A trá» lại là m A, muôn kiếp vẫn là A thôi, Äây là tà kiến má»t bên chấp Äoạn kiến, má»t bên chấp thưá»ng kiến. Ngoà i ra, như chuyá»n Äến núi Sam xin vay tiá»n Bà Chúa Xứ vá» là m Än v.v... là vừa thuá»c vá» mê tÃn, vừa là tà kiến . Nếu nói Bà Chúa Xứ linh thiêng, ai vay tiá»n Bà Äá»u phát Äạt hết thì từ Long Xuyên lên Châu Ãá»c má»i ngưá»i phải già u hết vì há» á» gần, dá» chạy lên vay, nhưng thá»±c tế xét kỹ từ Long Xuyên lên Châu Ãá»c hay vùng lân cáºn ÄÆ°á»£c bao nhiêu ngưá»i già u? Lẽ ra từ gần tá»i xa, nhưng á» gần Äã không ra gì thì á» xa là m sao xin ÄÆ°á»£c. Tin như váºy là tin nhảm nhÃ, tin tà kiến. Tà kiến ngay con ngưá»i mình, cứ nghÄ© mình có linh há»n, mình chết rá»i linh há»n còn nguyên trá» lại là m ngưá»i. Nhà Pháºt gá»i như thế là tà kiến, vì chấp thưá»ng kiến. còn cho rằng chết là hết, không có nhân quả báo ứng gì cả thì thuá»c vá» Äoạn kiến, cÅ©ng là tà kiến . Trong Äạo Pháºt không nói còn mãi, cÅ©ng không nói chết là hết. Quan trá»ng là phải là m sao nháºn ra nÆ¡i con ngưá»i mình phần nà o sanh diá»t, phần nà o không sanh diá»t. Nháºn ÄÆ°á»£c như váºy rá»i phải là m sao cho phần không sanh diá»t không bá» che phá»§. Còn trên mặt sanh diá»t, nói còn hoà i là sai, nói hết cÅ©ng sai. Bá»i vì lâu nay ngưá»i ta hay nói cái gì mất rá»i là hết, nhưng sá»± tháºt không hết. Tất cả Äá»u là má»t vòng chuyá»n biến tụ tán, tụ tán. Ká» cả các hình thức nhá» nhất như bụi Äất, cục Äất to Äáºp nát thà nh bụi nhá», nhìn cục Äất thì thấy mất, nhưng nó thà nh cát bụi chá» không mất, chá» chuyá»n biến Äá»i hình Äá»i dạng thôi. Thân nà y cÅ©ng váºy, khi hoại Äất trả vá» Äất, nưá»c trả vá» nưá»c, gió trá» vá» gió, lá»a trả vá» lá»a chá» không mất, không hết. Váºy mà chúng ta thưá»ng nháºn Äá»nh sai lầm, chết là hết. Ãó là tà kiến, nên ngưá»i Pháºt tá» phải biết từ thá» xác Äến tinh thần Äá»u tùy duyên. Chúng luân chuyá»n tụ nÆ¡i nà y tan nÆ¡i kia chá» không hết. Tùy duyên luân chuyá»n tức là luân há»i . Biết rõ nguyên nhân tạo thà nh luân há»i như váºy má»i có thá» cháºn Äứng nó lại. Hiá»u thế má»i tu giải thoát sanh tá». Nhiá»u ngưá»i nói tu Äá» giải thoát sanh tá» nhưng há»i giải thoát cái gì, là m sao giải thoát thì không biết. Nếu chấp thân sanh diá»t là thân mình, chấp tâm sanh diá»t là tâm mình, Äó là tiếp tục tạo nghiá»p luân há»i, không bao giá» dừng. Còn không chấp hai thứ Äó mà sá»ng ÄÆ°á»£c vá»i cái chân tháºt không sanh diá»t cá»§a mình thì không tạo nghiá»p. Ãó là giải thoát, không bá» lôi cuá»n Äi trong sanh tá» nữa. Có ngưá»i hiá»u lầm Äạo Pháºt, nói Äạo Pháºt là Äạo cứu khá», nhưng sao quý Thầy Ãt là m viá»c từ thiá»n hÆ¡n ngưá»i tu Äạo Thiên Chúa. Thầy chá» giảng kinh như váºy thì cứu khá» chúng sanh chá» nà o? Bá»i vì cái nhìn cá»§a Äạo Pháºt khác Äạo Thiên Chúa, thà dụ như thấy Äứa bé ra bãi biá»n vun cát là m núi non chÆ¡i, má»t lát sóng biá»n à o lên cuá»n trôi mất hết, rá»i nó tiếp tục là m nữa, cÅ©ng bá» cuá»n trôi mãi, như váºy tá»i nghiá»p nó tá»n công vô Ãch, sao không là m gì khác hay hÆ¡n . Ãây cÅ©ng váºy, nếu chúng ta còn luân há»i, bá» thân nà y tụ lại thân khác kiếp kiếp Äá»i Äá»i không ra khá»i. Nên Pháºt nói không có khá» nà o lá»n bằng khá» luân há»i. Cuá»c sá»ng mấy chục nÄm ra gì, có thiếu, có Äói cÅ©ng là tạm thá»i. Dà i thì chết muá»n, ngắn thì chết sá»m, tất cả cÅ©ng phải chết, không ai thoát ÄÆ°á»£c. Như váºy Äiá»u Äáng lo nhất là là m sao ngay nÆ¡i thân nà y Äừng tiếp tục là m viá»c vô Ãch nữa. Chúng ta xét xem cứ má»i lần sanh ra chết Äi ta là m ÄÆ°á»£c những gì cho ngưá»i cho mình, hay sanh ra lá»n lên rá»i già chết, Äá»i nà y qua Äá»i khác, cứ như váºy hoà i tháºt là vô lý. Nên Pháºt nói Äi trong luân há»i không có khá» nà o bằng. Cứu khá» chúng sanh là là m sao cho há» thoát khá»i luân há»i. Ãó là gá»c cá»§a Äạo Pháºt, Äiá»u nà y chá» có Pháºt thấy chứ chúng ta Äâu thấy. Con ngưá»i chá» thấy Äói rách và những thứ cần thiết trong cuá»c sá»ng. Mà thân nà y Äã tạm bợ thì những thứ phụ thuá»c trong cuá»c sá»ng cà ng tạm bợ hÆ¡n. Vì váºy Pháºt nói khá» từ Äá»i nà y sang Äá»i khác liên tục không biết khi nà o dừng. Trong kinh Äức Pháºt dạy rằng: cái khá» bá» thiêu Äá»t á» Äá»a ngục chưa phaá» là khá», cái khá» là m ngạ quá»· Äói khát chưa phải là khá», cái khá» là m trâu ngá»±a kéo cà y kéo xe chưa phải là khá», mà chá» si mê không biết lá»i Äi má»i là khá», cho nên Äức Pháºt nói vô minh mê lầm là khá» nhất. Bá»i vì nó dẫn mình Äi trong luân há»i vô sá» kiếp. Phá ÄÆ°á»£c nó không còn lầm lẫn nữa, gá»i là giải thoát sanh tá». ÃÆ°á»£c váºy má»i thá»±c sá»± hết khá». Ãạo Pháºt hết sức thâm sâu, chá» vì ngưá»i ta không biết nên má»i phê phán thế nà y thế ná». Vì Äạo Pháºt ÄÆ°a chúng ta Äi quá cái tầm thưá»ng cá»§a con ngưá»i nên con ngưá»i khó tin khó nháºn. Ãức Pháºt thấy tá»t cá»i nguá»n nên Ngà i thưá»ng chá» dạy cho chúng ta Äến chá» Äó má»i là cứu kÃnh. Không phải tu chút Ãt ÄÆ°á»£c phưá»c sanh cõi là nh mà cho là Äá»§. Sợi dây xÃch dù bằng và ng nhá»t chúng ta trong nhà lầu cÅ©ng bằng và ng, nhưng chúng ta vẫn thấy khá» như thưá»ng. Bá»i vì còn dây xÃch là còn khá», dù xÃch và ng hay sắt gì cÅ©ng Äá»u khá» hết, khi nà o thoát khá»i dây xÃch má»i hết khá». Giải thoát là như váºy. Cho nên Äạo Pháºt không khuyên chúng ta tu Äá» Äá»i sau ÄÆ°á»£c sanh lên cõi trá»i, mà phải giải thoát sanh tá». Ãó má»i là cá»i gá»c. Thế nên chúng ta phải biết những gì Äức Pháºt dạy là những phương thuá»c trá» bá»nh cho chúng sanh hết khá». Từ bá»nh tham, bá»nh sân, bá»nh si v. những bá»nh Äó bá»t ÄÆ°á»£c là bá»t khá». Nếu ÄÆ°á»£c hết sạch thì sẽ Äi Äến chá» giải thoát sanh tá». Những phương pháp Pháºt dạy gá»i là Äạo Äế. Dứt ÄÆ°á»£c mầm Äau khá» là diá»t Äế, là giải thoát sanh tá». Như váºy, há»c Pháºt tu Pháºt là ứng dụng phương pháp Pháºt dạy. Thầy thuá»c cÅ©ng váºy, chẩn bá»nh, cho thuá»c bá»nh nhân phải uá»ng thuá»c má»i là nh bá»nh. Nếu cứ xin thầy cho tôi hết bá»nh mà không chá»u uá»ng thuá»c thì có là nh bá»nh không? Ãạo Pháºt vì thế rất thá»±c tế chá» không phải huyá»n hoặc như ngưá»i ta tưá»ng. Hiá»u ÄÆ°á»£c váºy má»i thấy giá trá» Äạo Pháºt rất chân tháºt. Ngưá»i Pháºt tá» không hiá»u, vô tình là m cho Äạo Pháºt trá» thà nh mê hoặc. Lá»i Äó tại ai? CÅ©ng tại má»t phần á» nhà chùa. Giáo lý Pháºt dạy quá rõ rà ng mà ngưá»i tu không áp dụng, không Äem ra dạy lại dạy những chuyá»n Äâu Äâu, rá»t cuá»c nhìn Äạo Pháºt có khác gì ngoại Äạo. Những gì ưu, những gì quý cá»§a Äạo Pháºt cÅ©ng không biết. Cứ nói Äạo nà o cÅ©ng dạy Än hiá»n á» là nh thôi, mà không biết gá»c cá»§a Äạo Pháºt là thế nà o. Vì không thấy ÄÆ°á»£c Äiá»u Äó nên bữa nay theo Äạo Pháºt, mai má»t theo Äạo khác, miá» n Äạo nà o cÅ©ng Än hiá»n á» là nh lÃ ÄÆ°á»£c. Như váºy là không hiá»u Äạo Pháºt. Hôm nay nhân gặp gỡ quý vá» thầy thuá»c nên tôi nói vá» thuá»c cá»§a Äạo Pháºt, bá»i vì bác sÄ©, thầy thuá»c là thá»±c tế khoa há»c, thì Äạo Pháºt cÅ©ng thá»±c tế khoa há»c, không có gì huyá»n bà hết, chá» tại ngưá»i không hiá»u và nháºn Äá»nh sai lầm thôi. Mong quý vá» suy gẫm kỹ và ứng dụng tu hà nh cho có kết quả. TrÃch trong quyá»n "Ná»n tảng Cá»§a Ãạo Pháºt - Trá»n Má»t Ãá»i Tôi", -ooOoo- |
Source: Hoa Sen, https://www.thuvienhoasen.org/index.htm