BuddhaSasana Home Page
This document is written in Vietnamese, with Unicode Times font
Bà i pháp tôi giảng hôm nay có Äá» tà i "Ãạo Pháºt là Äạo diá»t khá»". Bá»i vì nhiá»u ngưá»i nói Ãức Pháºt là Äấng cứu khá» chúng sanh, nhưng chúng ta tu theo Pháºt nhiá»u nÄm mà thấy khá» cÅ©ng còn hoà i chưa hết. Như váºy từ "cứu khá» chúng sanh" có hiá»u nghiá»m Äúng như tháºt hay không? Vì váºy á» Äây tôi sẽ nói rõ cho quý vá» thấy tại sao Äạo Pháºt là Äạo cứu khá» chúng sanh, mà chúng ta tu theo Äạo Pháºt, vẫn còn khá» hoà i. Lâu nay hà ng Pháºt tá» chúng ta có sá»± hiá»u lầm vá» hai chữ "cứu khá»" nà y. Má»i khi gặp tai nạn, hay là m viá»c gì thất bại, quý vá» liá»n cầu: "Pháºt cứu cho con hết khá»". nếu Pháºt cứu ÄÆ°á»£c thì bá»nh phải hết liá»n; váºy mà nhiá»u ngưá»i nằm tá»i mưá»i ngà y, hai mươi ngà y, có khi cả Äôi ba tháng. Như váºy Pháºt có cứu không? Cầu mà không như nguyá»n, thì ngưá»i ta cứ ngầm tưá»ng Pháºt không linh. Mình tin Pháºt, cầu xin Pháºt mà sao không có kết quả? Ãó là vì há» không hiá»u Äạo Pháºt. Có những ngưá»i là m Än, mua bán gặp lúc thất bại, rá»i nợ nần, liá»n cầu nguyá»n Pháºt: "Pháºt cứu cho con là m Än phát tà i mà trả nợ cho mau".v.v... Nếu cầu hoà i không ÄÆ°á»£c thì nói Pháºt thương chúng sanh, mà sao mình khá», mình cầu, Pháºt không cứu mình? Như váºy nghÄ©a "cứu khá»" cá»§a Pháºt Äâu còn. Ãó là chá» lầm lẫn cá»§a Äa sá» Pháºt tá» hiá»n nay. Do hiá»u lầm nghÄ©a cứu khá», nên cứ cầu mong Pháºt cứu mình. Nếu không ÄÆ°á»£c như nguyá»n thì tưá»ng chừng như lá»i Pháºt là lá»i hứa suông, chứ không phải là lá»i tháºt. Vì thế niá»m tin nÆ¡i Pháºt bá» suy kém Äi. Giá» Äây chúng ta phải Äá»nh nghÄ©a "Pháºt cứu khá» chúng sanh" là cưú bằng cách nà o? Chúng ta phải nắm cho vững, hiá»u cho rõ, thì má»i biết ÄÆ°á»£c ý nghÄ©a "Pháºt cứu khá» chúng sanh". Thưá»ng ngưá»i ta cứ nghÄ© khá» là từ bên ngoà i ÄÆ°a và o, mà không thấy ÄÆ°á»£c khá» gá»c từ nÆ¡i chÃnh mình ra. Bá»i váºy khi gặp khá», Pháºt tá» vá»i vã cầu Pháºt cứu. Cầu không ÄÆ°á»£c liá»n cho rằng Pháºt không linh, không sẵn sà ng cứu khá» mình. Ãó là hiá»u sai lầm. Quý vá» nhá» ngưá»i Pháºt tá», khi quy y vá»i Pháºt thì trưá»c phải giữ 5 giá»i:không sát sanh, không trá»m cưá»p, không tà dâm, không nói dá»i, không uá»ng rượu. Giữ giá»i như váºy Äá» là m gì? Nhiá»u khi Pháºt tá» cÅ©ng không biết tại sao phải giữ giá»i nữa. Bá»i giá»i luáºt cá»§a Pháºt là hà ng rà o ngÄn chặn không cho chúng ta rÆ¡i xuá»ng há» tá»i lá»i. Vì rÆ¡i xuá»ng há» tá»i lá»i là Äau khá». Như váºy giá»i luáºt giữ cho ta không rÆ¡i và o chá» Äau khá». Ngưá»i phạm giá»i sát sanh như giết ngưá»i thì khá» hay vui? DÄ© nhiên là khá», Pháºt tá» dầu có giáºn mấy, nhưng nghÄ© tá»i muá»n hại, muá»n giết ngưá»i thì phạm giá»i cấm cá»§a Pháºt nên không dám giết. Giáºn cÅ©ng ráng chá»u, phải không? Nhá» không giết ngưá»i, nên không bá» tù tá»i, không bá» oán thù. Tù tá»i, oán thù, hai viá»c Äó khá» hay vui? Hai ná»i khá» lá»n. Nhá» giữ giá»i nên dù giáºn cách mấy, chúng ta cÅ©ng cháºn ÄÆ°á»£c những ná»i khá» lá»n lao. Không giết ngưá»i thì mình không bá» tù tá»i, không bá» ngưá»i ta giết hoặc Äánh Äáºp lại. Như váºy giá»i ngừa Äón quả khá» trưá»c khi mình tạo tá»i. Giữ má»t giá»i thì hết khá» má»t phần. Nếu giữ thêm giá»i không trá»m cưá»p, thì không bá» bắt bá», tù tá»i. Ãó là tránh ÄÆ°á»£c má»t ná»i khá». Giữ giá»i không tà dâm thì bá»t ÄÆ°á»£c ná»i khá» gia Äình ly tan. Nếu gia Äình, chá»ng hoặc vợ ngoại tình vá»i kẻ khác, thì gia Äình Äó vui hay khá»? Khá». Ngưá»i chá»ng hoặc ngưá»i vợ Äau khá» và con cái cÅ©ng Äau khá» nữa. Như váºy giữ giá»i không tà dâm thì vợ chá»ng hoà thuáºn, con cái vui tươi. Ãó là tránh ÄÆ°á»£c khá» rá»i. Không nói dá»i gạt ngưá»i, thì không bá» ngưá»i chê trách, khinh bá» mình. Ngược lại, nếu dá»i gạt ngưá»i thì sẽ bá» ngưá»i chê trách, khinh bá». Khi bá» ngưá»i chê trách, khinh bá», mình có vui không? Mình khá». Bây giá» mình tránh không lừa dá»i ai, nên không bá» chê trách, giáºn há»n thì mình khá»i khá». Không uá»ng rượu say, không hút á phiá»n, không xì ke ma túy, có khá» không? Không khá». Nếu á» gia Äình, có má»t ông chá»ng cứ say lê mê, ra ÄÆ°á»ng thì ngả nghiêng, vá» nhà thì ụa má»a, quý vá» có khá» không? Rất khá». Nếu ngưá»i chá»ng là Pháºt tá» tá»nh táo, sáng suá»t, không say sưa thì vợ không khá», mà bản thân ngưá»i chá»ng cÅ©ng ÄÆ°á»£c vui. Nếu trong gia Äình không có ai hút á phiá»n, xì ke ma túy thì gia Äình Äó hạnh phúc, không bá» khá». Như váºy Pháºt dạy giữ nÄm giá»i có phải là chặn Äứng gá»c Äau khá» cho chúng ta không? Mà cháºn Äứng Äau khá» cho chúng ta tức là cứu khá» rá»i. Pháºt cứu khá» chúng sanh bằng cách cứu nhân chứ không cứu quả. Chúng ta bây giá» Äòi cứu quả chứ không chá»u cứu nhân. Khi gặp khá», thà dụ như Äi Än trá»m cá»§a ngưá»i ta, bá» lÃnh bắt liá»n cầu Pháºt cứu. Pháºt cứu ÄÆ°á»£c không? Bây giá» Pháºt dạy mình ngừa, không trá»m cắp thì sẽ không bá» bắt bá». Ãó là Pháºt Äã cứu rá»i. Như váºy Pháºt cứu khá» chúng ta là cứu khá» từ nhân. Chúng ta không gây nhân xấu, thì không gặp quả khá». Chá» Pháºt không thá» cứu khá» trên quả ÄÆ°á»£c. Bá»i vì theo luáºt nhân quả, há» gây nhân nà o thì gặt quả ấy thôi, không thá» khác ÄÆ°á»£c. Cho nên Pháºt cứu mà chúng ta không thấy cứu. Tôi thưá»ng hay và dụ:Có hai ngưá»i Äang cãi vã ngoà i ÄÆ°á»ng, má»t nhà tu Äi ngang khuyên: "Thôi, hai anh bá» qua Äi, hòa vá»i nhau Äi, cãi lẫy là m chi rá»i sanh Äánh Äáºp nhau thì khá» lắm, Äừng là m viá»c Äó". Khuyên như váºy mà hai ngưá»i kia chẳng thèm nghe. Do không chá»u nghe nên cãi má»t há»i rá»i Äáºp nhau lá» Äầu, phải chá» vô bá»nh viá»n. Tại bá»nh viá»n nhá» y tá bÄng bó, trá» liá»u cho là nh. Khi ÄÆ°á»£c là nh, ngưá»i ấy mang Æ¡n ai? Há» nói: "Mấy vá» y tá tá»t quá, Äã bÄng giùm những vết thương cho há»". Như váºy há» chá» biết Æ¡n ngưá»i cứu mình trên quả. Còn ngưá»i khuyên mình dứt từ nhân thì lại không chá»u nghe, coi thưá»ng. Lẽ ra kẻ ấy nhá» lại "phải chi hôm Äó mình nghe lá»i thầy khuyên, Äừng chá»i, Äừng Äánh lá»n, thì Äâu có bá» thương tÃch". Như váºy thì ÄÆ°á»£c là nh lặn trá»n vẹn. Ãằng nà y Äợi Äánh lá» Äầu rá»i, Äi bÄng bó, rá»t lại mang Æ¡n ngưá»i bÄng bó, mà không mang Æ¡n ngưá»i khuyên mình từ buá»i Äầu. Quý vá» thấy có dá», có muá»n lắm không? Ngưá»i ta thưá»ng bá» lá»i vì chá» biết trên quả Äang Äau khá» thì cầu cứu; mà không biết nguyên nhân ÄÆ°a Äến Äau khá» Äá» ngừa tránh. Ãức Pháºt thấy tưá»ng táºn nguyên nhân nà o ÄÆ°a chúng ta tá»i Äau khá». Ngà i khuyên dạy phải Äừng tạo nhân Äó. Nhân Äã không tạo thì quả là m gì có. Như váºy nhìn cạn, chúng ta không thấy Pháºt cứu, nhưng thá»±c sá»± Pháºt Äã cứu ta rá»i! Pháºt cứu mà không thấy, vì cứu trên nhân. Còn thế gian cứu mình là cứu trên quả. Pháºt dạy chúng ta giữ nÄm giá»i, Äó là ngừa Äón tá»i khá» cho chúng ta. Nếu chúng ta tuân theo, giữ Äúng thì sẽ hết khá». Ãó là chúng ta tu. Tu thì sẽ hết khá». Hết khá» nhá» vâng Pháºt dạy, tuân theo hà nh theo, nên chúng ta hết khá». Gá»i Äó là Pháºt cứu khá». Như váºy ý nghÄ©a cứu khá» trong nhà Pháºt rất rõ rà ng. Còn như hà ng xuất gia thì rất nhiá»u giá»i. Nhưng tôi chá» nói giá»i phá» thông, gần gÅ©i nhất là giá»i Sa di. Sa di có mưá»i giá»i. Bá»i vì ngưá»i tu phải giữ mưá»i giá»i Äầu là giá»i gá»c.
Những Äiá»u Äó nghe qua, quý vá» thấy có gì quan trá»ng mà Pháºt bắt phaá» giữ như váºy. Thà dụ như lâu lâu thân thá» hôi hám, có ai cho xà bông thÆ¡m hay dầu thÆ¡m, mình thoa má»t chút cho Äỡ hôi, có tá»i gì Äâu, có hại ai Äâu, mà Pháºt cÅ©ng cấm nữa. Chúng ta nhá» Pháºt dạy ngưá»i xuất gia, tu Äá» giải thoát sinh tá». Mà muá»n giải thoát sinh tá» thì phải dứt hết những tâm ô nhiá» m dục lạc cá»§a thế gian. Nếu xoa dầu thÆ¡m, nghe mình hÆ¡i thÆ¡m thì liá»n khá»i niá»m thÃch. Ãó chÃnh là niá»m dẫn tá»i ái dục cá»§a thế gian. Ngưá»i khác nghe mùi, há» nghÄ© rằng vá» tu sÄ© Äó còn thÃch trang sức cho Äẹp, chứng tá» là tu chưa kỹ, nên há» chá»c ghẹo, từ Äó mà dẫn tá»i nhiá»u chuyá»n không tá»t. Như váºy Pháºt ngừa Äón, không cho mình là m những Äiá»u Äó. Bá»i vì là m Äiá»u Äó là tuá»t xuá»ng, không còn Äi trên ÄÆ°á»ng giải thoát nữa. Tuy nó nhá», không là m khá» cho ai, nhưng nó là nhân tế nhá» dẫn chúng ta Äến gần các thứ dục lạc cá»§a thế gian, nên ngưá»i tu phải tránh Äi. Như Pháºt dạy không ÄÆ°á»£c xem hát, hay nghe nhạc v.v... Chúng ta thấy xem hát nghe nhạc, Äâu có là m tá»n thương ai, sao Pháºt không cho? Bá»i ngưá»i xuất gia thì luôn giữ tâm trong sạch, an Äá»nh. Nếu Äi xem hát, nghe nhạc, tâm sẽ bá» chao Äảo, rung Äá»ng. Rung Äá»ng thì mất chánh niá»m, tà niá»m sẽ dá» sinh. Như váºy trên ÄÆ°á»ng giải thoát có thá» lui sụt. Cho nên Pháºt cấm không ÄÆ°á»£c nghe nhạc, không ÄÆ°á»£c Äi xem hát, Äó là ngừa từ nhân. Giữ ÄÆ°á»£c tâm an Äá»nh thì viá»c tu táºp không bá» sụt lùi. Và dụ bên cạnh con ÄÆ°á»ng ta tá»i lui là má»t há» sâu rất nguy hiá»m. Nếu lá»t xuá»ng Äấy thi ngoi Äầu lên không ná»i. CÅ©ng váºy, muá»n hà ng xuất gia khá»i lá»t xuá»ng há», nên Pháºt dùng cái hà ng rà o chắn ngang gần miá»ng há». Chúng ta Äi vừa Äụng nó liá»n dá»i lại nên không rá»t xuá»ng há». Nếu không có hà ng rà o nà y thì há»a rÆ¡i xuá»ng há» khó tránh khá»i. Hà ng rà o là gì? Là giá»i luáºt váºy. Cho nên giá»i có nghÄ©a là phòng phi chỠác. Phòng phi nghÄ©a là ngừa, Äá» phòng viá»c ác; chỠác là dứt, dừng những tá»i lá»i. Giá»i chÃnh là hà ng rà o ngừa Äón tá»i lá»i, dẫn ngưá»i tu Äi Äến Äau khá». Do Äó Pháºt chặn trưá»c. Bắt giữ giá»i là ngừa Äón trưá»c, Äá» Äừng có xảy ra những viá»c không tá»t. Ngưá»i tu mà không chá»u giữ giá»i thì sao? Thì có ngà y lá»t xuá»ng há», không nghi ngá» gì cả! Như váºy cư sÄ© tại gia có nÄm giá»i, ngưá»i xuất gia có từ mưá»i giá»i trá» lên tùy theo cấp báºc. Cho nên biết giá»i là phương tiá»n ngừa Äón cho chúng ta không bá» khá». Nếu ai biết giữ giá»i luáºt thì ngưá»i Äó hết khá», ngược lại kẻ không chá»u giữ giá»i thì phải chá»u Äau khá». Ãó là chặng tu ban Äầu cá»§a chúng ta. Nếu chặng ban Äầu không thá»±c hiá»n ÄÆ°á»£c thì chặng thứ hai, thứ ba, chúng ta khó thá»±c hiá»n ÄÆ°á»£c. Thà dụ Pháºt dạy chúng ta Äừng tham, phải bá»t tham. Nhưng Pháºt tá» ham là m Än nên cứ vay vá»n là m Än mãi, không chá»u dừng. Ãến há»i lá» vá»n, chừng Äó kêu Pháºt cứu. Pháºt cứu ká»p không? Thôi thì mình có bao nhiêu Än bấy nhiêu, Äừng tham nhiá»u. Ãừng tham thì Äâu có lá». Không lá» thì Äâu phải thiếu nợ. Chá» Äến khi lá»vá»n, thiếu nợ rá»i má»i kêu Pháºt cứu, Pháºt cứu là m sao ÄÆ°á»£c? Ãó là những Äiá»u Pháºt tá» chúng ta không thấy, không hiá»u nên phải chá»u khá». Như Pháºt dạy Äừng nóng giáºn, vì nóng giáºn là con rắn Äá»c. Nhưng Pháºt tá» vẫn cứ nóng giáºn. Ai nói gì trái ý liá»n ná»i nóng, la lá»i, có khi chá»i Äánh nữa. Mà la lá»i chá»i Äánh nhau thì khá» thôi, chứ vui sao ÄÆ°á»£c. Vá»i ngưá»i láng giá»ng mà la lá»i, chá»i mắng om sòm thì mai má»t gặp mặt nhau có khá» không? Pháºt gá»i Äây là oán tắng há»i khá», thù oán gặp nhau là khá». Nếu Äi ra Äi vô gặp mặt hoà i thì cả ngà y khá» hoà i, phải không? Còn nếu mình không nóng giáºn, Äánh Äáºp, chá»i bá»i nhau thì gặp nhau vui cưá»i, Äó là không khá». Như váºy tất cả ná»i khá» Äá»u do chúng ta tạo. Nếu mình biết tu nó sẽ chuyá»n, sẽ hết, còn không biết tu nó còn hoà i . Tôi nhắc lại câu chuyá»n trong kinh. Má»t hôm Ãức Pháºt há»i các thầy Tỳ kheo: "Nà y các Tỳ kheo, nếu á» trong cái thất cá»§a các ông ngá»§ có ba con rắn Äá»c, thì các ông có ngá»§ yên không?" Các thầy Tỳ kheo bạch Pháºt: "Bạch Thế Tôn, chúng con ngá»§ không yên!" Pháºt há»i: "Là m sao các ông má»i ngá»§ yên?". Các thầy thưa rằng: "Chừng nà o chúng con Äuá»i hết 3 con rắn ra khá»i thất, chừng Äó chúng con má»i ngá»§ yên". Pháºt nói: "CÅ©ng váºy, tham sân si là 3 con rắn Äá»c, chúng còn hÆ¡n cả rắn Äá»c nữa. Tại sao? Rắn Äá»c chá» cắn thân nà y chết trong má»t Äá»i thôi, còn tham, sân, si sẽ khiến chúng ta tạo nghiá»p Äi trong sanh tá». Hết chết thân nà y tiếp tục chết thân thứ 2, thứ 3 cho tá»i trÄm ngà n thân. Rắn Äá»c chá» giết chúng ta má»t thân, còn tham sân si giết không biết bao nhiêu thân. Rõ rà ng nó Äá»c hÆ¡n cả rắn Äá»c rá»i . Nên biết còn má»t trong 3 cái Äá»c, tham, sân, si á» trong mình, thì chúng ta chưa thá» an ÄÆ°á»£c. Nhưng không hiá»u tại sao Pháºt tá» cÅ©ng như hà ng xuất gia còn thương 3 con rắn Äá»c quá! Thương nên không nỡ Äuá»i nó ra. Như váºy thì rõ rà ng là tá»± mình chuá»c khá». Chúng ta tưá»ng tượng trong cái thất, có 3 con rắn Äá»c cứ bò qua bò lại, thì mình sẽ thế nà o? Mất Än mất ngá»§ phải không? CÅ©ng váºy trong thân nà y còn tham sân si tức còn rắn Äá»c thì là m sao ngá»§ yên? Cho nên các vá» cá» Äức hay khuyên: "Các ông phải diá»t trừ phiá»n não. Phiá»n não còn lừng lẫy thì các ông Äâu thá» an vui mà ngá»§". Thá»±c sá»± như quý vá» Äang giáºn ai, giáºn tức bụng, nghe tiếng kẻng Äi ngá»§, mà nằm hoà i ngá»§ không ÄÆ°á»£c. Thì Äó bá»i vì còn rắn Äá»c lảng vảng trong Äầu, là m sao ngá»§ ÄÆ°á»£c! Cho nên ngưá»i tu, tại gia cÅ©ng như xuất gia, biết 3 con rắn Äá»c nguy hiá»m, chúng ta phải tránh phải Äuá»i nó ra, Äừng chứa chấp. Ba con rắn Äá»c Äó, tôi tượng trưng rắn thứ nhất là rắn há» ngá»±a. Rắn há» ngá»±a là rắn gì? Tức con rắn trong Äá»ng quê, nó lưá»t trên cá» nhanh lắm, như ngá»±a váºy. Ãó là rắn tham, rắn thứ hai là rắn há» lá»a. Há» lá»a là rắn gì? Là rắn sân. Rắn thứ ba là rắn há» Äất, nó chun và o hang tá»i, mình không thấy nhưng gặp nó, nó cắn cứu không ÄÆ°á»£c . Như váºy trong 3 con rắn, ná»i nhất hung dữ nhất là há» lá»a, nhanh nhẹn nhất là há» ngá»±a, mà lì lợm nhất là há» Äất. Chúng ta có Äá»§ 3 con rắn Äó không? Ai có Äá»§ 3 con rắn Äó thì phải là m sao? Biết trong nhà mình chứa 3 con rắn Äá»c như váºy thì không thá» nà o an á»n. Không an á»n tức là Äau khá», váºy muá»n hết Äau khá» phải tìm Äá»§ cách Äá» Äuá»i nó ra. Thế mà có ngưá»i không chá»u tìm, ÄÆ°á»£c ngưá»i ta khuyên Äuá»i ra, còn nói: "ÃÆ°á»£c Äá» Äó Äi không sao Äâu!". Như tôi thưá»ng nói, chúng ta hay nóng giáºn, ai nói trái ý liá»n Äá» mặt la om sòm. Khi Äó, huynh Äá» khuyên: "Mình tu rá»i nóng giáºn coi không ÄÆ°á»£c, kỳ lắm, bá» Äi!" Ta liá»n nói: "TÃnh tôi váºy Äó, bá» không ÄÆ°á»£c". Nói thế có nghÄ©a là tÃnh như váºy thì giữ như váºy, không bá» ÄÆ°á»£c. Ãó là không sợ con rắn há» lá»a rá»i, nên má»i chấp nháºn cho nó á» chung. Pháºt tá» sá»ng ngoà i thế gian cÅ©ng váºy, nhiá»u khi vợ chá»ng có chuyá»n cãi vã, vợ nói: "Sao anh nóng quá váºy!" chá»ng liá»n lá»n tiếng: "Tánh tôi nóng váºy Äó, Äừng có Äá»ng tá»i!" Vì giữ tánh nóng nên Äá»ng tá»i là toé lá»a liá»n. Ãã không ưng bá» nên má»i bảo vá» nó . Chúng ta má»i thấy rằng trên ÄÆ°á»ng tu, nếu mình không can Äảm, không chá»u dẹp bá» những nhân Äau khá» thì quả Äau khá» tránh sao cho khá»i. Thà dụ ngưá»i xuất gia mà nuôi rắn há» lá»a, hôm nà o huynh Äá» nói gì trái ý, ná»i giáºn tát tai ngưá»i ta. Do tát tai ngưá»i ta, nên chiá»u nhóm chúng bá» Äuá»i Äi. Bá» Äuá»i Äi liá»n Äắp y lên bà n Pháºt, thắp hương nguyá»n: "Pháºt cứu Äá» con, con bá» Äuá»i ra khá»i chúng, khá» quá!" Pháºt cứu ká»p không? Pháºt cÅ©ng không biết là m sao cứu . ChÃnh khi biết mình nóng, là do chứa con rắn Äá»c thì phải dẹp nó liá»n. Dẹp nó là y theo lá»i Pháºt dạy Äá» mình hết khá». Ãó là Pháºt cứu mình, Äằng nà y không chá»u dẹp nó, chá» tá»i quả rá»i má»i cầu Pháºt cứu. á» thế gian tham lam là táºt xấu, là tá»i lá»i mà thấy cá»§a ngưá»i ta vẫn cứ tham. Tham rá»i lén Än cắp. Aên cắp nên bá» ngưá»i ta bắt ÄÆ°á»£c, ÄÆ°a vô khám. Lúc vô khám chắp tay cầu nguyá»n: " Pháºt Äá» cho con ÄÆ°á»£c mau ra". Pháºt là báºc biết luáºt là m sao Äá» như váºy ÄÆ°á»£c. Bá»i nhân mình không tránh thì quả Äến, Pháºt cÅ©ng thua thôi, không là m gì ÄÆ°á»£c . Ãức Pháºt từ bi vô hạn, cho nên Ngà i ngừa Äón giúp chúng ta từ ban Äầu. Vì muá»n tránh khá» cho chúng sanh, nên Pháºt rÄn dạy Äừng là m những Äiá»u ấy, nhưng chúng ta không nghe thì khá» Äến Pháºt không là m sao cứu ÄÆ°á»£c . Và như ngưá»i cha, ngưá»i mẹ thương con Äáo Äá». ÃÆ°Ã¡ con trai 13, 15 tuá»i, cha mẹ khuyên cấm không cho hút thuá»c, không cho uá»ng rượu không cho chÆ¡i vá»i mấy ÄÆ°Ã¡ trẻ hư há»ng v.v...cấm nÄm bảy Äiá»u. Cấm như thế, ÄÆ°Ã¡ con thấy ba má mình khắt khe quá. Tại sao ba má thương mà lại khắt khe vá»i con? Nhưng Äiá»u Äó phải khắt khe không? ChÃnh sá»± ngÄn cấm là ngừa Äón cho con khá»i thói hư táºt xấu. Trái lại con không chá»u nghe nên giao du vá»i bạn xấu, Äánh lá»n vá»i ngưá»i ta lá» Äầu , chảy máu, rá»i chạy vá» nhà kêu ba má. Ba má là m gì ÄÆ°á»£c? Ãi chÆ¡i ngoà i ÄÆ°á»ng, á» chá» xa, Äánh lá»n thì phải ráng chá»u chứ ba má là m sao cứu. Trưá»c ba má Äã bảo Äừng chÆ¡i vá»i lÅ© côn Äá», du Äãng; bây giá» chÆ¡i vá»i nó thì nó Äáºp phải chá»u chứ sao. Cha mẹ vì sợ con hư nên má»i rÄn cấm không cho con là m những Äiá»u Äó. Nhưng Äứa con không biết, nên chuá»c quả khá». Cha mẹ dù có thương Äáo Äá» cÅ©ng không là m gì ÄÆ°á»£c. CÅ©ng váºy, Pháºt vì thương chúng sinh, dạy cho chúng sinh pháp tu Äá» hết khá». Cho nên Ngà i chế giá»i rÄn cấm các viá»c lá»i lầm gây ra Äau khá». nếu nhân không tạo thì quả Äâu có. Như váºy là Äã cứu cho chúng ta thoát khá»i khá» Äau má»t cách trá»n vẹn, an là nh. Chứ còn chá» gặp tai nạn, Äau khá» rá»i má»i cứu thì dù có cứu ÄÆ°á»£c cÅ©ng không trá»n vẹn. Thế nên, chúng ta phải hiá»u giá trá» cá»§a Äạo Pháºt, tu là tránh trưá»c những nhân gây ra tá»i lá»i, gây ra Äau khá». Nhá» tránh nên không khá». Ãó là biết tránh và biết tu theo nhân quả nghiá»p báo. Ngưá»i Pháºt tá» cÅ©ng như ngưá»i xuất gia, muá»n hết quả Äau khá» thì phải tránh nhân ác . Những gì thuá»c vá» nhân xấu, nhân ác thì tuyá»t Äá»i không là m. Và dụ, như có ngưá»i thấy gia Äình kia có má»t Äứa con cưng quý. Thấy rá»i liá»n sanh tâm Äá» ká», sao mình không ÄÆ°á»£c cưng quý như ngưá»i Äó? Do Äá» ká» nên gặp chú con cưng cá»§a ngưá»i ta Äi chÆ¡i, liá»n vây Äánh Äá» trả cái háºn ganh tî Äó. Ãánh ngưá»i ta lá» Äầu nên bá» lÃnh còng tay. Chừng Äó là m sao? Tại vì mình không tránh nhân ác thì quả ác tá»i mình phải chá»u, chá» nếu mình biết: "Chà , ngưá»i ta có phưá»c nên ÄÆ°á»£c cha mẹ cưng chiá»u, tưng tiu; còn mình vô phưá»c nên cha mẹ nghèo, không ÄÆ°á»£c như váºy. thì thôi phưá»c ai nấy hưá»ng, mình Äá» ká» là m chi cho thêm buá»n, thêm khá»". Biết suy nghÄ© như váºy thì Äâu có chuyá»n gì xảy ra. Cho nên Ãức Pháºt dạy: "Ngưá»i hay Äá» ká» là ngưá»i gây nhiá»u Äau khá»". Khi có tâm Äá» ká» thì phải dùng thuá»c gì Äá» trá»? Pháºt dạy dùng thuá»c "tùy há»·" trá» tâm Äá» ká». Tùy há»· là sao? Tùy là theo. Há»· là vui. Thấy ngưá»i khác ÄÆ°á»£c cha mẹ cưng, mình vui theo: "Anh Äó có phưá»c, ÄÆ°á»£c cha mẹ cưng tháºt là Äáng mừng Äáng vui cho anh". Không có tâm Äá» ká» thì Äâu có Äánh ngưá»i ta. Hoặc xóm mình nghèo, xóm ngưá»i già u thì mình cÅ©ng vui theo: "Tôi rất mừng cho anh (chá») là m Än có phưá»c ÄÆ°á»£c khá giả". Nếu mình vui, mình mừng giùm há», há» có ghét mình không? Là m sao ghét ÄÆ°á»£c. Ãằng nà y thấy ngưá»i ta là m Än phát Äạt già u, còn mình nghèo, nên gặp nhau không thèm nói tá»i tên, không thèm chà o ngưá»i ta. Từ Äó trá» thà nh thù Äá»ch, rá»i dẫn tá»i ghét nhau. Mai kia lỡ có chuyá»n cần chút Ãt tiá»n gấp, chạy qua mượn há» không cho. Chừng Äó có phải khá» không? Vì váºy mà Pháºt dạy phải tùy há»·, thấy ai ÄÆ°á»£c tá»t, ÄÆ°á»£c vui mình Äá»u mừng vui theo há». Há» ÄÆ°á»£c, coi như mình ÄÆ°á»£c thì không khá». Còn nếu ngưá»i thấy ai hÆ¡n mình, cúi Äầu ngó xuá»ng, không bằng lòng, ngưá»i Äó sẽ khá». Như mình mặc má»t bá» Äá» hÆ¡i sÆ¡ sà i, thấy ngưá»i ta mặc bá» Äá» Äẹp hÆ¡n thì cúi gầm mặt xuá»ng. Mình Äi chiếc xe Äạp, còn ngưá»i ta lái Honda cÅ©ng gầm mặt xuá»ng v.v... Như váºy từ sáng tá»i chiá»u, mình cứ cúi mặt không dám nhìn ai hết, khá» chưa? Còn nếu vui theo ngưá»i ta thì cả ngà y mình vui hoà i, sưá»ng không? Như váºy khá» từ Äâu mà có? Từ tâm Äá» ká» có. Nhiá»u khi anh em ruá»t, mà ngưá»i anh là m Än phát tà i, ngưá»i em là m Än tráºt lên tráºt xuá»ng nghèo khá», thì anh em cÅ©ng hết thân nhau. Hết thân là tại ngưá»i anh coi thưá»ng em, hay tại ngưá»i em có tâm Äá» ká» nên tránh xa anh? Tâm Äá» ká» là m cho ngưá»i ta Äau khá» là vì váºy. Chúng ta biết tu rá»i, thì nên có tâm tùy há»· vá»i má»i ngưá»i chung quanh. Ai ÄÆ°á»£c tá»t, ÄÆ°á»£c vui mình mừng vá»i há». Vui vẻ, chia sá»t niá»m vui, hạnh phúc vá»i há», thì có ai ghét mình Äâu. Như váºy chúng ta sẽ hết khá». Tâm cá»§a mình cà ng má» rá»ng, cà ng vui vẻ. Ngược lại, cà ng hạn hẹp chừng nà o thì cà ng Äau khá» chừng ấy. Cho nên tu là phải biết má» rá»ng lòng mình, Äừng khép kÃn, Äừng Ãch ká»·, Äừng Äá» ká», Äừng xấu xa, thì chúng ta sẽ hết khá». Ãó là nói tránh những Äiá»u ác. Kế Äến còn là m thêm viá»c là nh nữa. Như thế chẳng những mình hết khá» mà còn ÄÆ°á»£c vui. Và dụ ta ra ÄÆ°á»ng, thấy má»t Äứa bé Äi há»c, bá» sẩy chân té. Ta liá»n chạy lại Äỡ nó, phá»§i cho sạch sẽ, rá»i lượm táºp vá» lên gói ghém Äà ng hoà ng, ÄÆ°a nó ôm Äi. Giúp nó qua tai nạn bất thưá»ng Äó, nó có mang Æ¡n mình không? Tá»± nhiên khi bình tÄ©nh lại, nó biết cám Æ¡n mình. Chúng ta là m ÄÆ°á»£c viá»c Äó có vui không? Là m cho ngưá»i ta bá»t khá», Äó là nguá»n vui cá»§a mình rá»i. Mai chiá»u gặp lại, nó biết xá, biết cám Æ¡n, thì cà ng vui hÆ¡n. Nên là m ÄÆ°á»£c má»t chút Äiá»u là nh là tạo má»t cÆ¡ há»i vui cho mình. Mình vui ngưá»i cÅ©ng vui. Ãó là tu, trên ÄÆ°á»ng tu chúng ta phải hiá»u thấu Äáo, tưá»ng táºn ý nghÄ©a Äó. Ãừng nghÄ© rằng miá» n mình ÄÆ°á»£c phần mình thì thôi, còn ai khá» mặc há». Phải nghÄ© rằng tất cả cái Äau khá» cá»§a ngưá»i chÃnh là cái Äau khá» cá»§a mình. Giúp cho ngưá»i là giúp cho mình. Nhá» nghÄ© như váºy chúng ta sẽ vui hoà i, Äi Äâu là m gì chúng ta cÅ©ng vui. Ngược lại chúng ta khó là m ÄÆ°á»£c các Äiá»u vui . Trong lá phái quy y cá»§a quý Pháºt tá» có 4 câu ká» cá»§a Ngà i Ca Diếp:
Dá»ch:
Ãừng là m các Äiá»u ác là giữ giá»i luáºt, ngÄn ngừa không tạo các tá»i lá»i. Vâng là m các Äiá»u là nh là sá»ng vá»i tâm Äạo Äức. Viá»c là nh lá»n, viá»c là nh nhá» nà o, mình cÅ©ng sẵn sà ng là m, sẵn sà ng giúp ngưá»i. Ãó là tu. Chá» còn tu mà cứ nghÄ© Äi chùa tụng kinh lạy Pháºt Äá»§ rá»i, ai khá» mặc há» thì chưa phải thá»±c tu . Chúng ta sá»ng trong lòng xã há»i, nên má»i cái xấu, má»i cái dá» cá»§a xã há»i Äá»u liên há», ảnh hưá»ng tá»i mình. Cho nên ngưá»i khá» thì mình cÅ©ng khá». Ngưá»i vui mình cÅ©ng vui. Vì váºy mà chia sá»t nhau cho bá»t khá», Äá» ÄÆ°á»£c vui. Äó là chúng ta tu trong thá»±c tế. Ãừng nghÄ© chá» có cúng Pháºt, tụng kinh má»i là tu. Hiá»u như váºy là hẹp hòi, chưa thông suá»t . Thêm má»t viá»c nữa có nhiá»u Pháºt tá» biết là m là nh lánh dữ, mà cứ gặp tai há»a liên miên. Ngưá»i ấy tá»± nghÄ©: "Cả Äá»i mình là m là nh, mà sao nay cứ tai hoạ nà y mai tai há»a kia?" NghÄ© như váºy nên thá»i tâm, hết muá»n tu. Bá»i thấy tu cÅ©ng không Äi tá»i Äâu, khá» cÅ©ng vẫn khá» váºy thì tu là m chi . Tôi thưá»ng nói nếu quý Pháºt tá» chưa bao giá» bá» ngưá»i Äó là m phiá»n, thì khi gặp mặt há» ta có giáºn không? Chắc chắn là không. Còn nếu ngưá»i Äó từng là m phiá»n mình, thì khi gặp mặt há» ta thấy dá» thương hay dá» ghét? Thấy dá» ghét ngay. Như váºy do có sá»± oán há»n nên khi gặp lại chúng ta bá»±c bá»i, không vui có khi còn muá»n còn cho há» Äau khá» nữa. Ãó là tôi thà dụ . Như váºy chúng ta nghÄ© rằng mình chưa từng là m xấu, chưa từng hại ngưá»i Äó, mà tại sao há» lại hại mình? Sá»± tháºt hiá»n tại mình chưa từng là m gì xấu vá»i há», nhưng biết Äâu những nÄm vá» trưá»c hay những Äá»i trưá»c, mình Äã từng là m khá» há». Bây giá» gặp lại tá»± nhiên há» có ác cảm vá»i mình ngay. Ãó là vì chúng ta Äã gieo nhân từ trưá»c rá»i. Rá»i cÅ©ng có những ngưá»i chưa từng là bà con thân quyến gì cá»§a mình, chưa từng là bạn thân cá»§a mình, mà tại sao thấy mặt há» ta thương liá»n . Váºy tâm dá» thương dá» ghét Äá»i vá»i má»i ngưá»i Äó là do Äâu? Ngay Äá»i nà y há» chưa tạo nhân tá»t hay nhân xấu vá»i mình, nhưng nhân Äá»i quá khứ còn thừa, cho nên gặp lại thấy dá» thương hoặc dá» ghét ngay. Ngưá»i mình thấy dá» ghét Äó, ngưá»i khác lại thấy dá» thương, chứ nếu ngưá»i ta ghét nhau hết chắc trần gian nà y khó có chá»ng có vợ phải không? Như váºy Äá» thấy rằng có nợ nần, oan trái vá»i nhau nên má»i gặp lại . Nên nhiá»u ngưá»i ká» lại trong má»t xóm mà có chá» xin viá»c là m, tá»i Äâu cÅ©ng ÄÆ°á»£c nháºn hết. Còn có chá» xin chá» thấp nhất cÅ©ng không ÄÆ°á»£c nháºn. Do Äó chá» oán trách xã há»i bất công, mà không biết tại nhân xấu cá»§a mình Äã tạo từ trưá»c. Có lẽ Äá»i trưá»c mình là m cho nhiá»u ngưá»i ghét quá, bây giá» ai thấy mặt mình cÅ©ng không thèm dòm, không thèm thương. Còn chá» kia từng giúp Äỡ kẻ nà y, ngưá»i ná» nên Äá»i nà y sinh ra, ai nhìn cÅ©ng thấy dá» thương . Như vây dá» thương dá» ghét Äá»u có nguyên nhân. Nguyên nhân ấy từ ai? CÅ©ng từ mình mà ra. Chúng ta hiá»u ÄÆ°á»£c lý nhân quả trong 3 Äá»i, thì sẽ không còn thắc mắc Äiá»u nà y nữa. ÃÆ°á»£c tá»t hay bá» xấu, Äá»u có nguyên nhân cá»§a nó, chá» không phải ngẫu nhiên mà ra. Nhưng ngưá»i thế gian không hiá»u như váºy, do Äó cứ oán trách xã há»i bất công, ưu Äãi ngưá»i nà y bạc Äãi ngưá»i kia, ai ÄÆ°á»£c ưu Äãi Äá»u do phưá»c là nh cá»§a há». Ai bá» bạc Äãi Äá»u do những tá»i lá»i cá»§a há» mà ra . Hiá»u như váºy chúng ta má»i thấy sá»ng trong cuá»c Äá»i, mình không oán trách há»n giáºn ai hết. Ngưá»i xá» sá»± xấu, mình không trách há», mà trách mình há»i xưa không khéo tu, nên bây giá» bá» ngưá»i ta bạc Äãi, cứ tá»± nhắc: "Tại há»i xưa mình không khéo tu, nên bây giá» bá» ngưá»i bạc Äãi cÅ©ng Äúng thôi". Ãá»i vá»i ngưá»i ÄÆ°á»£c ưu Äãi, thì mình khen há»i xưa chá» (anh) ấy khéo tu, nên bây giá» ÄÆ°á»£c ngưá»i ưu Äãi, Äó là gương cho mình bắt chưá»c. Nhá» nghÄ© như váºy nên không ghét ngưá»i ÄÆ°á»£c ưu Äãi, cÅ©ng không buá»n vì mình bạc Äãi. Như váºy là ngưá»i biết tu . Chẳng những giá»i cư sÄ© mà giá»i xuất gia cÅ©ng váºy. có ngưá»i á» trong chúng ta cÅ©ng thương, có ngưá»i ai cÅ©ng ghét? Cứ má»i khi ngưá»i ta ghét, nói nặng nói nhẹ mình, thì mình tá»± nhá»§: "CÅ©ng phải thôi tại há»i xưa mình khôngkhéo tu". Như váºy sẽ không giáºn không phiá»n ai hết. Thấy ngưá»i ta ÄÆ°á»£c thương, mình mừng theo và bắt chưá»c, ráng tu Äá» vá» sau sẽ ÄÆ°á»£c như váºy. Tu là không có tâm oán há»n, không có tâm Äá» ká». Nếu không khéo chúng ta cÅ©ng giá»ng như ngưá»i Äá»i thôi. á» trong chúng thấy ai ÄÆ°á»£c thầy thương, huynh Äá» rá»§ nhau ghét cay ghét Äắng ngưá»i ta, Äó là tâm Äá» ká», rá»i nói xấu, kiếm cách nà y cách kia hại ngưá»i ta. Như váºy thì tháºt là tá» không xứng Äáng vá»i tư cách má»t ngưá»i xuất gia chút nà o cả. Do biết rõ ÄÆ°á»£c lý nghiá»p báo, nhân quả trong 3 Äá»i chúng ta má»i không há»n giáºn, không oán trách. Còn không biết thì chúng ta dá» há»n giáºn oán trách. Như váºy là chưá»ng trên ÄÆ°á»ng tu . Ãức Pháºt nói pháp Tứ Äế:Má»t là Khá» Äế, hai là Táºp Äế, ba là Diá»t Äế, bá»n là Ãạo Äế. Khá» Äế là cái khá» cá»§a kiếp ngưá»i, sanh già bá»nh chết v.v... là khá». Các thứ khá» nà y tá»± nhiên hay có nguyên nhân? Có nguyên nhân. Nguyên nhân là Táºp Äế, nhiá»u thứ hợp lại thà nh nguyên nhân Äau khá». Biết nguyên nhân Äau khá» rá»i, chúng ta phải là m sao? Phải tiêu diá»t nó, cho nên gá»i là Diá»t Äế. Diá»t Äế là tiêu diá»t hết nguyên nhân Äau khá». Nếu diá»t hết nguyên nhân Äau khá», thì quả Äau khá» chấm dứt. Muá»n diá»t hết khá» thì phải dùng phương pháp Äá» tiêu diá»t Äó là Ãạo Äế . Như váºy Khá», Táºp là nhân và quả cá»§a Äau khá». Diá»t , Ãạo là nhân và quả cá»§a Niết bà n, giải thoát. Nếu dùng Ãạo Äế tiêu diá»t hết nguyên nhân Táºp Äế thì chúng ta sẽ hết khá». Hết khá» là Niết bà n, cho nên gá»i là Diá»t Äế. Diá»t Äế là diá»t hết nguyên nhân Äau khá», nên ÄÆ°á»£c an vui. Như váºy kinh Äiá»n Pháºt dạy, chúng ta tu phải lấy nhân quả là m ná»n tảng. Cái khá» nà o cÅ©ng có nguyên nhân, biết nguyên nhân rá»i phải tiêu diá»t nguyên nhân thì khá» má»i hết . Pháºt tá» chúng ta thưá»ng hiá»u lầm. Do chúng ta có gây tạo nhân tham lam, nóng giáºn nên bá» ngưá»i ta trả lại những ná»i Äau khá». Lúc Äó mình cứ trách ta khá» là do ngưá»i khác là m ra, mà không nghÄ© vì nhân tham lam, nóng giáºn cá»§a mình mà chuá»c khá» vá» sau. Như váºy tu là phải diá»t nhân tham lam, diá»t nhân nóng giáºn thì khá» má»i không còn. Ba thứ tham lam, nóng giáºn, si mê không còn thì hết khá» ngay. Sá» dÄ© chúng ta còn khá» là vì 3 thứ Äó còn . Như váºy muá»n hết khá» phải diá»t Táºp nhân gâyra Äau khá». Diá»t hết Táºp nhân Äau khá» thì ÄÆ°á»£c an lạc. Nhưng diá»t không có nghÄ©a là nói suông mà phải có phương pháp. Phương pháp Äó gá»i là Ãạo Äế. Tôi thưá»ng hay nói: "Ãạo Pháºt là thá»±c tế là cụ thá», chứ không phải huyá»n bà xa xôi, nhưng Pháºt tá» chúng ta bây giá» biến Äạo Pháºt trá» thà nh huyá»n bà hết". Tại sao? Như váºy quý Pháºt tá» biết mình còn nóng giáºn còn tham lam là còn Äau khá». Như váºy Äau khá» là bá»nh. Bá»nh Äó phát nguá»n từ sá»± nóng giáºn, tham lam. Như từ vi trùng sinh ra các bá»nh khá», biết ÄÆ°á»£c vi trùng gây bá»nh rá»i thì phải kiếm thuá»c trá» vi trùng. Thuá»c trá» vi trùng là Ãạo Äế. Tiêu diá»t ÄÆ°á»£c vi trùng là m cho mình khá» thì quả khá» má»i hết. Và dụ ngưá»i bá» bá»nh rét, bác sÄ© xem thấy bá»nh nà y thuá»c vá» vi trùng nà o, tìm ÄÆ°á»£c vi trùng sinh ra bá»nh rét nà y rá»i má»i cho toa thuá»c. Bá»nh nhân theo toa thuá»c ấy, mua thuá»c vá» uá»ng thì vi trùng sẽ chết, bá»nh ÄÆ°á»£c hết, nhưng có ngưá»i tá»i bác sÄ© chẩn mạch, lại không chá»u xem bá»nh, không chá»u xin toa thuá»c, mà cứ chắp tay thưa bác sÄ©: "Cho tôi là nh bá»nh!", lúc Äó bác sÄ© nói sao? Chắc bác sÄ© cÅ©ng chắp tay vái lại: "Tôi xin bái". Ãức Pháºt từng nói Ngà i là vua thầy thuá»c, chúng sanh có bao nhiêu thứ bá»nh thì Pháºt có bao nhiêu thứ thuá»c. Chúng sanh có tám muôn bá»n ngà n phiá»n não thì Ãức Pháºt có tám muôn bá»n ngà n pháp môn Äá» trá». Thuá»c nà o trá» bá»nh Äó, bây giá» chúng ta tá»i Pháºt, không xin thuá»c mà cứ chắp tay xin Pháºt cho con khá»e, cho con vui, cho con hạnh phúc v.v... thì Pháºt phải là m sao Äây? Chắc Pháºt cÅ©ng lắc Äầu thôi. Pháºt chá» có khả nÄng biết bá»nh, cho thuá»c, còn phần lấy thuá»c vá» uá»ng là cá»§a chúng ta. Ãó là cái hạng ngưá»i thứ nhất . Hạng ngưá»i thứ hai chá»u chẩn bá»nh, lấy toa, nhưng Äem toa vá» Äá»c hoà i Äá»c tá»i Äá»c lui Äến thuá»c lòng mà bá»nh vẫn không hết. Kẻ nà y tá»i kiá»n thầy thuá»c: "Sao tôi Äá»c toa hoà i mà không hết bá»nh!" Bác sÄ© sẽ nói sao? "Tôi cÅ©ng bó tay luôn". Quý Pháºt tá» thấy mình có giá»ng như váºy không? Pháºt dạy kinh Äá» chúng ta biết phương pháp tu. Bây giá» mình không chá»u tu, mà cứ Äá»c kinh cho Pháºt nghe hoà i. Ãá»c má»t thá»i gian rá»i nói, sao tu mấy nÄm mà không hết phiá»n não! Kinh thuá»c lòng mà phiá»n não không hết. Ãó là tại sao? Tại vì chúng ta giá»ng há»t ngưá»i ÄÆ°á»£c toa thuá»c mừng quá. Có toa thuá»c hay cứ Äem khoe ngưá»i nà y ngưá»i kia: "Tôi có toa thuá»c hay", rá»i Äá»c thuá»c lòng, như váºy hết bá»nh sao ÄÆ°á»£c? Trên ÄÆ°á»ng tu chúng ta phải thá»±c tu, chứ không phải chá» tu mà bằng hình thức bên ngoà i. Như kinh Bát nhã, Äa sá» quý vá» thuá»c lòng, câu Äầu là : "Quán Tá»± Tại Bá» Tát hà nh thâm Bát nhã ba la máºt Äa thá»i, chiếu kiến ngÅ© uẩn giai không, Äá» nhất thiết khỠách". NghÄ©a là Bá» tát Quán Tá»± Tại khi hà nh sâu trà tuá» Bát nhã, Ngà i soi thấy nÄm uẩn Äá»u không, liá»n qua hết tất cả khá» nạn. Quý vá» Äá»c từ trưá»c Äến giá» ÄÆ°á»£c mấy trÄm lần rá»i, mà có qua hết khá» nạn chưa? Như váºy là Äá»c toa thuá»c, chứ không phải uá»ng thuá»c. Cho nên Pháºt nói lá»i và ng ngá»c, lá»i Äúng sá»± tháºt, mà mình chá» biết Äá»c lá»i Äó, chứ không chá»u ứng dụng tu nên không có hiá»u quả. Rá»i Äá» thừa tu Pháºt không có kết quả. Lá»i ấy tại ai? Trong kinh Ãức Pháºt dạy vá» trà tuá» Bát nhã có chia là m ba phần:VÄn tá»± Bát nhã, Quán chiếu Bát nhã và Tháºt tưá»ng Bát nhã. Ngà i Thái Hư á» Trung Hoa và VÄn tá»± Bát nhã như con thuyá»n, Quán chiếu Bát nhã như chèo, dầm hay mái Äuôi tôm. Ãó, Tháºt tưá»ng Bát nhã bá» bên kia. Ngưá»i muá»n qua sông, Äến bên Äò, có Äò Äáºu sẵn, thuyá»n Äáºu sẵn. Nhưng kẻ ấy bưá»c xuá»ng thuyá»n cứ ngá»i Äó hoà i, không chá»u chèo bÆ¡i, không chá»u quay máy, thì chừng nà o qua tá»i bá» bên kia? Chắc tá»i thuyá»n mục rá»i chìm luôn, chứ qua bá» không ÄÆ°á»£c. Chúng ta há»c VÄn tá»± Bát nhã là há»c lá»i kinh Pháºt dạy. Kế Äến mình phải soi, phải xem xét tức là Quán chiếu. Quán chiếu là soi sáng lại nÆ¡i thân tâm mình do ngÅ© uẩn gá»m:sắc uẩn là Äất, nưá»c, gió, lá»a tụ há»p lại thà nh thân; rá»i thá» uẩn, tưá»ng uẩn, hà nh uẩn, thức uẩn Äó là tâm. Thân tâm nà y là tưá»ng duyên hợp. Xem cho thấu Äáo chá» thấy nó là má»t giả tưá»ng tạm bợ, chứ không có tháºt. Thấy rõ rà ng như váºy, nhất Äá»nh khỠách nà o cÅ©ng qua hết. Thân Äã không tháºt thì ai chá»i có tháºt Äâu mà nói tai nạn. Mình Äã không tháºt thì bá»nh hoạn cÅ©ng không tháºt. Do thấy tất cả Äá»u không tháºt nên khá» nạn nà o cÅ©ng qua hết, không còn bá» các thứ trá» ngại. Từ không bá» trá» ngại, chúng ta má»i Äến ÄÆ°á»£c bá» bên kia. Ãó là Tháºt tưá»ng Bát nhã là chá» giải thoát an toà n. Như váºy ngưá»i tu phải Äá»§ ba chặng:VÄn tá»±, Quán chiếu, rá»i má»i tá»i Tháºt tưá»ng. Bây giá» chúng ta má»i chá» có VÄn tá»± thôi, mà Äã hà i lòng vá»i chá» VÄn tá»± Äó rá»i. Thuá»c lòng bao nhiêu kinh, cứ Äem ra Äá»c lại cho Pháºt nghe. Giá»ng há»t như Äứa bé Äi há»c, thuá»c bà i rá»i trả cho thầy cho cô, xong là xếp sách lại. Như váºy là m sao chúng ta hết khá», là m sao chúng ta qua ÄÆ°á»£c bá» bên kia? Ãó là chá» chân tháºt mà lâu nay chúng ta quên, cứ hiá»u mÆ¡ mà ng rá»i ngỡ Äá»c nhiá»u kinh là tu giá»i. Cho nên có Pháºt tá» Äi chùa nÄm mưá»i nÄm, mà há»i Äã hết phiá»n não chưa, thì chá» bá»t chừng hai chục phần trÄm, còn tám chục phần trÄm vẫn như cÅ©. Mấy cô á» chùa cÅ©ng váºy, tu mưá»i nÄm, hai mươi nÄm, nếu há»i hết phiá»n não chưa, cÅ©ng không dám nói hết. Như váºy tại sao chúng ta tu mà không hết phiá»n não? Là vì không thá»±c tình ứng dụng Äúng lá»i Pháºt dạy. Bá»i không ứng dụng Äúng nên phiá»n não không sạch. Phiá»n não không sạch tức tá»i lá»i không hết. Vì váºy tu mà vẫn khá» hoà i. Ngưá»i Äá»i thưá»ng nghÄ© quý thầy, quý cô vô chùa thì lúc nà o cÅ©ng cưá»i, lúc nà o cÅ©ng tươi vui. Nhưng có khi bất thần gặp má»t hai cô ngá»i khóc. Ãó là tại sao? Tại vì còn phiá»n não, nên chạm tá»i liá»n buá»n, buá»n má»i khóc. Tu mà không hết khá» là vì tu chưa Äúng, chưa Äến nÆ¡i. Qua pháp Tứ Ãế, chúng ta thấy rõ Pháºt nhắm và o nhân Äau khá», tiêu diá»t nó, chứ không nói tiêu diá»t quả Äau khá». Trong kinh Ãại Bát Niết Bà n có bà i ká», nguyên vÄn chữ Hán:
Nói các hà nh vô thưá»ng. Các hà nh là thân hà nh Äá»ng, tâm ý hà nh Äá»ng, và tất cả sá»± sanh diá»t cá»§a muôn váºt Äá»u gá»i là hà nh. Các thứ Äó Äá»u vô thưá»ng, Äá»u sanh diá»t cho nên nói chư hà nh vô thưá»ng. Quý vá» thấy như lúc chúng ta còn trẻ thì Äầu xanh, rá»i láºt báºt má»t thá»i gian nhìn lên Äầu thấy và i sợi tóc bạc. Láºt báºt má»t lúc nữa, thì thấy hết phân ná»a tóc bạc, chẳng bao lâu sau nhìn lên Äầu như là thúng bông. Ãó, vô thưá»ng chuyá»n biến dần dần và không bao giá» dừng lại. Thân như váºy, tâm cÅ©ng như váºy, má»t dòng chuyá»n biến không ngừng. Muôn sá»± muôn váºt á» trưá»c cÅ©ng váºy. Như ngà y nay chúng ta xây ÄÆ°á»£c cÄn nhà bê tông, thấy chắc biết mấy. Nhưng nÄm mươi nÄm sau nó cÅ©ng phải hư. Có cái gì không Äá»i dá»i, không biến chuyá»n Äâu. Biết rõ như váºy thì sá»± váºt là tháºt hay không tháºt. Nếu tháºt thì nó phải nguyên vẹn, không Äá»i thay; còn nó Äá»i thay thì hết tháºt rá»i. Cho nên, các hà nh là vô thưá»ng, là pháp sinh diá»t. Như váºy, muôn sá»±, muôn váºt á» trên thế gian là vô thưá»ng, là sanh diá»t. Nếu là vô thưá»ng, là sanh diá»t tức là Äau khá», phải không? Già là khá», bá»nh là khá», chết là khá». Thì chÃnh vì vô thưá»ng Äó mà Äi tá»i bại hoại. Bại hoại là Äau khá». Cho nên voâ thưá»ng là nhân ÄÆ°a Äến quả Äau khá». Vì nó là pháp sinh diá»t cho nên chúng ta không còn mãi mãi như váºy ÄÆ°á»£c. Sanh diá»t diá»t dÄ©, là sinh diá»t mà diá»t rá»i thì tá»ch diá»t vi lạc, tức lặng lẽ là vui. Lặng lẽ Äó là Niết bà n. Khi cái vô thưá»ng sanh tá» lặng, thì Niết bà n an lạc, tức cái vô sanh má»i là an lạc chân tháºt. Như váºy Pháºt dạy chúng ta tu từ pháp sinh diá»t chuyá»n lần Äến vô sanh. Sanh diá»t là Äau khá», vô sanh là an vui. Thế thì tu Pháºt là tìm vui hay tìm khá»? Mà muá»n tìm vui thì trưá»c phải biết khá». Biết khá» má»i tìm vui. Chứ còn á» trong khá» mà không biết khá»; trong khá» mà nghÄ© là vui thì Äâu chá»u bá» khá». Cho nên Äức Pháºt nói khá» Äá» chúng ta nháºn thức chÃn chắn cuá»c Äá»i là Äau khá», chúng ta má»i cá» gắng tiêu diá»t nhân Äau khá». Diá»t hết nhân Äau khá» thì má»i tháºt là vui. Như váºy có thá» kết luáºn Äạo Pháºt bi quan không? Nếu từ khá» Äi tá»i hết khá», thì Äạo Pháºt là Äạo diá»t khá», ÄÆ°a chúng ta tá»i chá» an vui. Váºy mà nhiá»u ngưá»i má»i nghe Äạo Pháºt nói Khá» Äế - cuá»c Äá»i là Äau khá» - liá»n nói Äạo Pháºt bi quan! Mà không ngá» nói khá» là chá» cho chúng ta nháºn thức như váºy Äá» phÄng tìm và tiêu diá»t nguyên nhân cá»§a nó thì Äau khá» hết . Ãau khá» hết thì ÄÆ°á»£c an vui vÄ©nh viá» n , gá»i là vui Niết bà n . Chúng ta là những hà nh giả Äang cá» gắng , Äang vươn lên tá»i mục ÄÃch an vui giải thoát . CÅ©ng như ngưá»i leo núi , từ dưá»i chân núi muá»n leo tá»i chóp núi , thì lúc Äầu là Äau khá» hay vui? Là nhá»c nhằn , là khá» . Nhưng khi lên Äến chóp núi rá»i , ngá»i yên lặng hóng gió mát liá»n nghe khá»e thảnh thÆ¡i . Như váºy là Äang leo núi là khá» , nhưng Äến chóp núi là vui . Cho nên trên ÄÆ°á»ng tu , chúng ta chá»u khó , chá»u cá»±c là m cho mòn , là m cho tan vỡ các nhân Äau khá» , khi hết nhân Äó chúng ta sẽ ÄÆ°á»£c an vui . Công phu Äó gá»i là tu hà nh . Nhiá»u ngưá»i nghe nói tu hà nh liá»n nghÄ© méo mó là tu thì phải bá» hà nh . Nên há» bảo vô chùa tu phải thức khuya , dáºy sá»m , tụng kinh ngá»i thiá»n , phải Än muá»i á»t , muá»i tiêu , hoặc chá»u Äói chá»u khát váºy má»i là tu , vì tu là hà nh mà . Chữ tu hà nh nghÄ©a là tu phải thá»±c hà nh lá»i Pháºt dạy , chứ không phải tu hà nh là hà nh phạt . Ãá» kết thúc bà i nà y tôi dẫn lá»i Thiá»n sư Mãn Giác Äá»i Lý , nhắc nhá» cho qúy vá» thấy kinh Pháºt và lá»i Tá» không hai , không khác . Lúc Ngà i gần tá»ch , Ngà i là m má»t bà i thÆ¡:
Như váºy bà i ká» trên có giá»ng bà i ká» nà y không? Má»t bên là chư hà nh vô thương, má»t bên nói Xuân khứ bách hoa lạc, xuân Äáo bách hoa khai. Xuân khứ tức là mùa xuân Äi rá»i thì trÄm hoa rụng. Mùa xuân Äến thì trÄm hoa ná». Như váºy hoa rụng, hoa ná», theo dòng thá»i gian xuân, hạ, thu, Äông. Thá»i gian chuyá»n biến thì sá»± váºt theo Äó cÅ©ng chuyá»n biến. Thá»i gian là vô thưá»ng, sá»± váºt cÅ©ng vô thưá»ng. Như váºy muôn váºt trong cõi Äá»i nà y Äá»u chuyá»n biến như má»t dòng nưá»c. Nó cứ trôi Äi không dừng. Hai câu kế Sá»± trục nhãn tiá»n quá, lão tùng Äầu thượng lai. Cây cá» hoa lá theo thá»i tiết Äá»i thay, phai tà n sinh trưá»ng., thì con ngươi theo thá»i tiết cÅ©ng như váºy. Má»i ngà y nà o tóc xanh, bây giá» ngó lại trên Äầu tóc Äã bạc rá»i. Như váºy không có gì dừng lại ÄÆ°á»£c. Bá»n câu thÆ¡ nà y nói lên dòng Äá»i là má»t dòng sinh diá»t Äá»i thay. Con ngưá»i cÅ©ng theo Äó mà thay Äá»i không dừng. Nhưng hai câu kết rất lý thú:
Chá» bảo mùa xuân qua rá»i thì hoa rụng hết, bá»i vì Äêm hôm á» trưá»c sân, còn má»t cà nh mai ná» trắng xóa. Hoa theo thá»i mà rụng, tức mùa xuân thì hoa ná», hết xuân thì hoa rụng. Ãến mùa Äông là mùa tà n tạ nhất. Tuy tà n tạ không còn hoa, nhưng sá»± tháºt, Äừng hiá»u lầm rằng không còn má»t hoa nà o ná», vì có má»t cà nh mai ná» trắng xoá trưá»c chùa. Cà nh mai Äó Äá» nói lên Äiá»u gì? Ãá» nói rằng nÆ¡i mình còn có cái chân tháºt. Cái chân tháºt Äó không bá» thá»i gian cuá»n Äi. Cái chân tháºt Äó không bá» vô thưá»ng sinh diá»t bà o mòn, nó vẫn nguyên vẹn á» nÆ¡i mình như cà nh mai ná» và o mùa Äông. Chúng ta má»i thấy cái nhìn cá»§a các Thiá»n sư Äúng như cái nhìn cá»§a chư Pháºt. Pháºt nói sinh diá»t diá»t rá»i, tá»ch diá»t là vui. Tá»i chá» lặng lẽ chân tháºt, cái Äó không mất, cái Äó má»i là tháºt. á» Äây cÅ©ng váºy, bản thân con ngưá»i, bản thân sá»± váºt bá» thá»i gian lôi kéo, vô thưá»ng sinh diá»t; nhưng trong Äó có má»t cái chưa bá» thá»i gian chi phá»i, chưa bá» tất cả pháp là m cho sinh diá»t. Nó còn vẹn toà n giá»ng như má»t cà nh mai mùa Äông. Vì thế chúng ta má»i tu, chứ nếu sinh diá»t hết thì còn gì Äá» tu. Trong cái sinh diá»t có cái chưa từng sinh diá»t. Nhà thiá»n thưá»ng hay và dụ hình ảnh hoa sen trong lá»a. Trong lò lá»a cháy hừng há»±c, mà hoa sen trong vẫn tươi thắm, Äó là sao? Lò lá»a chá» cho thân nà y vô thưá»ng, cảnh Äá»i vô thưá»ng, Äá»i thay giá»ng như lò lá»a Äang thiêu Äá»r. Tuy nhiên trong Äó có má»t cà nh hoa sen tươi thắm, không bá» thứ gì là m cho nó khô héo hết. Ãây là chá» cho cái tháºt mình, nó sẵn có, vượt qua tất cả vô thưá»ng, tất cả sinh diá»t. Do Äó chúng ta má»i có khả nÄng thắng hết, qua hết các vô thưá»ng Äá» trá» vá» cái chân thưá»ng chân lạc. Ãó là mục ÄÃch chÃnh cá»§a ngưá»i tu chúng ta váºy. (Tuần báo Giác Ngá» sá» 37-40/2026) -ooOoo- |
Source:LotusNet Production, https://www.lotuspro.net