BuddhaSasanaHome Page
This document is written in Vietnamese, with Unicode Times font
Trong nhà Pháºt, ngà y mùng má»t Tết là ngà y vÃa Ãức Di Lặc. Ãức Di Lặc hiá»n là Bá» Tát, nhưng tương lai sẽ thà nh Pháºt. Thế nên lá» Ngà i chúng ta xưng "ÃÆ°Æ¡ng lai hạ sanh Di Lặc Tôn Pháºt". Chúng tôi gá»i Ngà i là Pháºt vì Ngà i là Pháºt sẽ thà nh, còn gá»i Ngà i là Bá» tát vì Ngà i là vá» Bá» tát hiá»n tại. Ãa sá» các chùa thuá»c há» Bắc tông Äến ngà y mùng Má»t Tết Äá»u cá» lá» vÃa Ngà i. Ãó là má»t thông lá» nhưng mang nhiá»u ý nghÄ©a quan trá»ng. Ngưá»i thế gian ai cÅ©ng quan trá»ng ngà y Äầu nÄm, cho ngà y Äầu nÄm là ngà y chứa Äá»±ng Äầy Äá»§ ý nghÄ©a trong má»t nÄm. Vì váºy, má»i hà nh Äá»ng, má»i ngôn ngữ, má»i ý nghÄ© Äá»u ÄÆ°á»£c dè dặt Äá» giữ gìn má»t nÄm Äầy tá»t Äẹp.
Ãức Di Lặc là hình ảnh Äẹp Äẽ vui tươi mà ai cÅ©ng thÃch. Gương mặt Ngà i lúc nà o cÅ©ng ná» nụ cưá»i hoan há»· gá»i là nụ cưá»i Di Lặc. Nụ cưá»i Di Lặc không bá» thá»i gian chi phá»i, lúc nà o Ngà i cÅ©ng cưá»i; thưỠbé cÅ©ng thấy Ngà i cưá»i, Äến già cÅ©ng thấy Ngà i cưá»i, sắp tắt thá» cÅ©ng thấy Ngà i cưá»i. Ãó là nụ cưá»i Di Lặc.
Ãón mừng Bá» tát Di Lặc - má»t vá» Pháºt sẽ thà nh - là hình thức bên ngoà i cá»§a buá»i lá» , còn ý nghÄ©a bên trong là Äón mừng những ngưá»i con Pháºt mai kia sẽ thà nh Pháºt. Ngà y vÃa Ãức Di Lặc là ngà y vui cá»§a má»i ngưá»i, cÅ©ng là ngà y hứa hẹn chúng ta sẽ toà n giác thà nh Pháºt.
Ngưá»i Äá»i cho rằng Äạo Pháºt chán Äá»i, yếm thế, không có niá»m vui. Nói như thế là chá»§ quan, chưa hiá»u gì Äạo Pháºt. Thá»±c tế Äạo Pháºt trà n trá» sức sá»ng, trà n trá» niá»m vui, những niá»m vui cá»§a Äạo Pháºt phát xuất từ cạn tá»i sâu nÆ¡i tâm ngưá»i qua nÄm giai Äoạn tu tiến.
1. Niá»m vui phát xuất từ tâm Tuỳ Há»·
Tùy là theo, há»· là vui mừng. Tùy há»· là vui mừng theo. Khi thấy bạn hay ngưá»i thân là m Äiá»u là nh hay viá»c tá»t chúng ta phát tâm vui theo, Äó là tùy há»·. Ngưá»i là m là nh vui bao nhiêu chúng ta vui bấy nhiêu. Ngưá»i phát ÄÆ°á»£c niá»m vui Äó công Äức bằng công Äức ngưá»i là m viá»c là nh. Thà dụ ông A Äem mưá»i Äá»ng tá»i chùa cúng, chúng ta nghèo không có tiá»n cúng, thấy ông A cúng chuà ông vui sưá»ng, chúng ta vui theo thì công Äức cá»§a ông A cúng mưá»i Äá»ng vá»i công Äức tùy há»· cá»§a chúng ta bằng nhau. Má»i nghe qua thấy như bất công vô lý, chúng ta không cúng má»t xu nà o tại sao công Äức bằng ông A cúng mưá»i Äá»ng ÄÆ°á»£c? Nhưng Pháºt nói công Äức hai ngưá»i bằng nhau.
Có ngưá»i há»i:
- Bạch Thế Tôn, tại sao công Äức tùy há»· và công Äức bá» thà bằng nhau?
Pháºt trả lá»i bằng má»t thà dụ: Cây Äuá»c thứ nhất Äang cháy, có má»t ngưá»i cầm cây Äuá»c thứ hai Äến má»i. Khi má»i xong, cây Äuá»c thứ nhất cháy, cây Äuá»c thứ hai cÅ©ng cháy, ánh sáng hai cây Äuá»c Äó không hÆ¡n kém nhau. Cây Äuá»c bá» má»i, ánh sáng cÅ©ng không giảm bá»t. CÅ©ng váºy, ngưá»i là m viá»c là nh, chÃnh há» Äã có công Äức; và ngưá»i phát tâm tùy há»· công Äức cÅ©ng ngang bằng vá»i ngưá»i là m là nh Äó. Tu nhẹ nhà ng quá, không Äợi chúng ta có nhiá»u tiá»n má»i là m ÄÆ°á»£c viá»c công Äức; chá» thấy ai là m là nh chúng ta tùy há»· tán thà nh là có công Äức rá»i.
Tại sao tùy há»· có công Äức lá»n như váºy?
- Ngưá»i có công có cá»§a Äem ra giúp ngưá»i là há» xả ÄÆ°á»£c tâm tham lam Ãch ká»·. Còn ngưá»i phát tâm tùy há»· thì xả ÄÆ°á»£c tâm táºt Äá», vì thông thưá»ng ngưá»i thế gian thấy ai hÆ¡n mình là sanh tâm Äá» kî. Thà dụ hai huynh Äá» Äi chùa, ông A có mưá»i Äá»ng cúng chùa, mình không có thì buá»n rá»i nói móc nói nghéo, chá» không có tâm tùy há»· vui theo. Thấy ngưá»i là m ÄÆ°á»£c, mình là m không ÄÆ°á»£c sanh Äá» kî là táºt xấu. Bây giá» chúng ta phát tâm tùy há»· là dẹp ÄÆ°á»£c táºt Äá» xấu xa nÆ¡i mình rá»i. Ngưá»i bá» thà xả ÄÆ°á»£c tâm tham lam Ãch ká»·, ngưá»i tùy há»· xả ÄÆ°á»£c tâm táºt Äá» thì công Äức hai ngưá»i bằng nhau.
á» thế gian, chúng ta thưá»ng thấy, tháºm chà anh em ruá»t trong nhà , em là m Än thất bại nghèo thiếu thấy anh là m Än phát Äạt ÄÆ°á»£c già u sang thì có mặc cảm Äá» kî vá»i anh. Do Äó tình anh em phai nhạt xa cách. Tại vì sao? Vì cái tâm táºt Äá» không muá»n ai hÆ¡n mình, thấy ngưá»i hÆ¡n mình là sanh tâm Äá» kî. Ãó là cái bá»nh chung cá»§a con ngưá»i. Thế nên chúng ta há»c Äạo phải táºp phát tâm tùy há»·. Không phải Äợi mình là m viá»c công Äức má»i vui, mà thấy ai là m ÄÆ°á»£c viá»c tá»t Äẹp, sá»ng hạnh phúc, chúng ta Äá»u phát tâm vui mừng theo.
Má»t thà dụ nữa. Chúng ta nghèo Än cÆ¡m hẩm vá»i muá»i há»t, bạn chúng ta già u Än cÆ¡m gạo lúa thÆ¡m vá»i thá»t cá Äầy bà n. Thấy như váºy chúng ta tùy há»· nói: "Anh sung sưá»ng quá, tôi mừng cho anh ÄÆ°á»£c Äầy Äá»§ sung túc". Thấy chúng ta tùy há»· ngưá»i bạn già u Äó có ghét chúng ta hay không? - Không ghét mà thương, có thá» còn giúp Äỡ chúng ta nữa. Nhưng á» Äá»i chúng ta có chá»u là m như váºy không? Hay mình Än cÆ¡m hẩm vá»i muá»i há»t, bạn mình Än cÆ¡m gạo lúa thÆ¡m vá»i cá thá»t Äầy bà n, thì mình không vui, rá»i kiếm chuyá»n nói xa nói gần, khiến cho tình bạn phai nhạt, dần dần xa cách? Mình Äá» kî ngưá»i ta, ngưá»i ta thương mình sao ÄÆ°á»£c ! Từ Äó mà sanh ra ngÄn cách, bạn trá» thà nh thù do Äá» kî mà ra. Từ hoà n cảnh Än á», cách xá» sá»±, cho Äến là m viá»c thiá»n v.vẨ tất cả chúng ta Äá»u táºp phát tâm tùy há»·. Ngưá»i là m ÄÆ°á»£c viá»c mà chúng ta không Äá»§ khả nÄng là m, chúng ta nên vui mừng theo.
Má»t thà dụ khác. Há»i thưỠbé Äi há»c á» trưá»ng, khi thầy giáo kêu trả bà i, hôm nà o mình không thuá»c bà i bá» Äiá»m nhá», bạn mình thuá»c bà i ÄÆ°á»£c Äiá»m lá»n thì mình Äá» kî ghét bạn. Bạn siêng há»c, há»c giá»i ÄÆ°á»£c Äiá»m lá»n, mình lưá»i biếng há»c dá» thua bạn, taá» sao mình lại ganh ghét Äá» kî? Há»c cuá»i nÄm há»c, những bạn há»c giá»i ÄÆ°á»£c khen thưá»ng những món qua xứng Äáng, còn mình há»c dá», khi thấy bạn lãnh quà , mình vui lây hay ganh ghét rá»i kiếm chuyá»n Äá» thách Äá»? Cái tâm Äá» kî có từ thưỠbé, chá» không phải bây giá» má»i có, chúng ta mang sẵn nó từ thÆ¡ ấu. Giá» Äây biết tu, chúng ta phải bá» tâm táºt Äá», vì nó tương ÄÆ°Æ¡ng vá»i tham lam; tham lam có thì táºt Äá» cÅ©ng có. Ngưá»i biết là m phưá»c há» xả ÄÆ°á»£c lòng tham, ngưá»i biết tùy há»· bá» ÄÆ°á»£c tâm táºt Äá». Như váºy má»i ngưá»i bá» ÄÆ°á»£c má»t táºt cho nên Ãức Pháºt nói:"Công Äức ngang nhau". Vá» sau, huynh Äá» Äi chùa, há» có tiá»n cá»§a cúng Pháºt, cúng TÄng, mình không có cÅ©ng vui theo, mừng cho bạn có tiá»n cá»§a cúng chùa, ÄÆ°á»£c như váºy thì cả hai Äá»u ÄÆ°á»£c công Äức như nhau. Ãừng mặc cảm mình ngheò không có tiá»n cá»§a cúng chùa không cùng Äi chung. NghÄ© như váºy là trái Äạo lý. Há»c hiá»u ứng dụng Äúng vá»i lá»i Pháºt dạy chúng ta má»i thấy Pháºt pháp công bằng, không thiên ngưá»i già u, không bá» ngưá»i nghèo. Ai cÅ©ng có phưá»c hết, chá» cần có tâm là nh lÃ ÄÆ°á»£c.
Tóm lại trong gia Äình, anh em ai ÄÆ°á»£c già u sang, ai ÄÆ°á»£c khá giả, ai ÄÆ°á»£c hạnh phúc, chúng ta Äá»u vui mừng như chÃnh chúng ta ÄÆ°á»£c. Ngoà i xã há»i, từ bạn bè cho Äến ngưá»i láng giá»ng, ai ÄÆ°á»£c phú quý, ai có danh vá», chúng ta vui mừng như chÃnh chúng ta ÄÆ°á»£c. Trong Äạo, huynh Äá» ai có cái gì hay, cái gì tá»t, chúng ta vui mừng như chÃnh chúng ta ÄÆ°á»£c thì không còn khá», lúc nà o cÅ©ng có niá»m vui; vui theo cái vui cá»§a ngưá»i ! Chúng ta không bá» táºt Äá» là m cho cách biá»t, là m mất tình anh em ruá»t thá»t trong nhà , là m mất tình bạn bè ngoà i xã há»i và là m mất tình Äạo bạn á» trong chùa. ÃÆ°á»£c như váºy Äi Äến Äâu chúng ta cÅ©ng có niá»m vui, dù tay không, không giúp ai ÄÆ°á»£c viá»c gì. Trái lại chúng ta nghèo mặc áo rách thấy ngưá»i ta mặc áo là nh thì Äá» kî xụ mặt xuá»ng, như váºy là m gì có vui ! Ãi Äâu cÅ©ng buá»n vì thấy ngưá»i hÆ¡n mình, buá»n trà n trá». á» Äá»i là m sao mình bằng tất cả má»i ngưá»i ÄÆ°á»£c ! Bây giá» chúng ta biết tùy há»·, thấy ai có cái gì hÆ¡n, chúng ta Äá»u vui theo, mừng cho há». Tâm niá»m cá»§a ngưá»i Pháºt tá» phải là tâm niá»m là m cho má»i ngưá»i hết khá». Pháºt là vá» cứu khá» chúng sanh, chúng ta là Pháºt tá», tức con Pháºt, phải có quan niá»m là m cho chúng sanh hết khá»; nếu chưa hết khá» , Ãt ra cÅ©ng bá»t khá». Thấy má»i ngưá»i bá»t khá» vá» cái Än, cái mặc, hoặc bá»t khá» vá» cái gì là chúng ta vui mừng. Nếu chúng ta Äá» kî thì không phải con Pháºt. Vì váºy muá»n ÄÆ°á»£c niá»m vui Äầu tiên, ngưá»i Pháºt tá» phải phát tâm tùy há»·, ai có Äiá»u hay, cái tá»t Äá»u vui theo chá» không Äá» kî. Ãó là cái vui thứ nhất cá»§a ngưá»i má»i và o Äạo.
2. Cái vui thứ hai sâu hơn, tế nhỠhơn là Hỷ xả
Há»· là mừng, xả là buông bá». Há»· xả có hai mặt:
- Há»· xả tà i váºt bên ngoà i.
- Há»· xả phiá»n não cá» chấp trong lòng.Nếu chúng ta có tà i váºt dư dả nên giúp cho những ngưá»i bần cùng Äói rách. Cá»§a cải do má» hôi nưá»c mắt mình tạo, mình cảm thấy Äá»§ hay dư thì vui xả cho những ngưá»i nghèo thiếu hay những ngưá»i Ãt á»i hÆ¡n. Ãó là há»· xả tà i váºt bên ngoà i. Tuy váºy cÅ©ng hÆ¡i khó là m, vì có nhiá»u ngưá»i, kẻ khác thấy há» dư mà bản thân há» lại thấy thiếu; có má»t Äá»ng muá»n hai Äá»ng, có hai Äá»ng muá»n mưá»i Äá»ng, có mưá»i Äá»ng muá»n ba mươi Äá»ng, muá»n cho Äến ngaỳ tắt thá» mà vẫn thấy chưa Äá»§. Như váºy là m sao xả ÄÆ°á»£c? Cho nên muá»n há»· xả chúngta phải há»c Pháºt; Pháºt dạy Ãt muá»n, biết Äá»§. Chúng ta biết Äá»§ thì má»i xả ÄÆ°á»£c, không biết Äá»§ thì không thá» nà o xả ÄÆ°á»£c. Ngưá»i không biết Äá»§ giá»ng như cái túi không Äáy, bá» và o bao nhiêu tuá»t hết bấy nhiêu, bá» bao nhiêu cÅ©ng không Äầy, do cái bá»nh không biết Äá»§, như váºy là m sao mà xả?
Thà dụ: má»i ngà y buá»i trưa chúng ta Än ba chén cÆ¡m là Äá»§ no, dù có Äá» Än ngon, chúng ta cÅ©ng Än ba chén, phần dư thì giúp cho ngưá»i hoặc cho váºt. Dù Äấy là phần dư cá»§a mình, nhưng cÅ©ng là má»t lá»i xả. Chá» nên Än ba chén vừa no, thấy Äá» Än ngon, Än thêm nữa, như váºy là phà phạm, vì lượng thức Än chừng Äó là Äá»§, Än thêm là dư. Ãó là vá» cái Än, còn bao nhiêu cái khác, chẳng hạn như cái mặc, chúng ta có ba bá» Äá» Äá»§ Äá» mặc, thêm bá» thứ tư là dư rá»i; nhưng có thêm bá» thứ tư thấy chưa Äá»§, mua thêm bá» thứ nÄm cÅ©ng thấy chưa Äá»§ nữa. Nhu váºy chừng bao nhiêu má»i Äá»§ Äá» xả? Không biết Äá»§ thì không bao giá» xả ÄÆ°á»£c, còn dư Äem giúp ngưá»i không má»t chút luyến tiếc. Ãó là tâm há»· xả, vui vẻ giúp ngưá»i chứ không bá» bắt buá»c.
Há»· xả tà i váºt tuy khó nhưng dá» hÆ¡n há»· xả cá» chấp phiá»n muá»n á» tâm. Khi có ngưá»i là m phiá»n mình, thì gương mặt buá»n hoặc nhÄn nhó. Muá»n hết phiá»n phải táºp xả; xả nà y là tha thứ, là bá» qua. Phiá»n á» Äây là phiá»n não và sân háºn, hai thứ Äó chất chứa trong lòng, mình phải buông xả nó Äi. Ngưá»i nà o ôm lòng phiá»n háºn thì Äau khá», Äau khá» từ hiá»n tại cho Äến mai kia, chá» không phải Äau khá» trong hiá»n tại thôi. Vì váºy, khi biết mình Äang ôm lòng phiá»n háºn ngưá»i nà y kẻ khác, thì phải vui vẻ bá», nghÄ©a là bao nhiêu cái phiá»n muá»n chứa chấp trong lòng phải há»· xả hết.
Muá»n xả cá»§a cải chúng ta phải biết Äá»§. Bây giá» muá»n bá» phiá»n háºn phải là m sao? Bá» bằng cách nà o?
- Muá»n bá» phiá»n háºn trong lòng, chúng ta phải thấy cuá»c Äá»i là vô thưá»ng, cái chết Äang ká» cáºn, ôm phiá»n não là m gì? Do nghÄ© cái chết sắp Äến nên chúng ta buông xả ÄÆ°á»£c phiá»n háºn. Phiá»n háºn chá» là m khá» mình, khá» ngưá»i, không lợi cho ai cả. Quán xét như váºy chúng ta buông hết, không buá»n giáºn ai, lo tu cho tâm an á»n.
Tiến hÆ¡n nữa, chúng ta thấy cuá»c Äá»i như aá» má»ng, ngà y nay có mặt tại Äây, ngà y mai Äã mất rá»i. Sá»ng trong tạm bợ mong manh; mình tạm bợ, ngưá»i tạm bợ; tại sao không thương nhau, nâng Äỡ nhau? Nếu chúng ta biết mình là ngưá»i bá» kêu án tá» hình và những ngưá»i xung quanh bá» kêu án tá» hình, thì Äâu có buá»n giáºn nhau. Trong cuá»c sá»ng hà ng ngà y khi lẫn lá»n chung chạ nhau, có dẫm lên nhau, hay có là m phiá»n toái nhau cÅ©ng bá» qua. Phải nghÄ© Äến cái chết, chá» Äá» tâm buá»n giáºn! NghÄ© Äến cái chết, chúng ta má»i thấy cuá»c Äá»i là tạm bợ, sá»ng không có gì bảo Äảm, váºy buá»n giáºn nhau Äá» là m gì? Hãy buông xả hết những gì còn chứa chấp trong lòng. Có ai á» Äá»i mãi Äâu mà giáºn vá»i há»n!
Chúng ta Äã há»c Pháºt nhiá»u nÄm, váºy có táºp ÄÆ°á»£c hạnh buông xả chưa? Ãi chùa cúng Pháºt có còn giáºn há»n bè bạn anh em không? Nếu ai còn phiá»n giáºn, thì ngay bây giá» hãy ưá»c nguyá»n Ãức Pháºt chứng minh xả hết, cho lòng trá»ng rá»ng không còn vưá»ng báºn viá»c gì. Dù có buá»n giáºn ai từ mưá»i nÄm, hay hai ba mươi nÄm, ngà y nay dứt khoát phải xả. Phiá»n giáºn là rắn Äá»c, dại gì chúng ta chứa rắn Äá»c trong nhà . Nếu chứa rắn Äá»c trong nhà thì sá»m muá»n gì cÅ©ng bá» nó cắn. Thế nên khi biết phiá»n não là rắn Äá»c thì phải xả ngay, Äuá»i ra khá»i nhà , không dung chứa nó. Biết như váºylà tu Äó. Phiá»n háºn thì không vui; hết phiá»n háºn, tâm há»n rá»ng rang trá»ng trải thì rất vui vẻ. Muá»n ÄÆ°á»£c vui vẻ, chúng ta phải táºp há»· xả những váºt bên ngoà i, há»· xả những phiá»n háºn trong lòng. Trong ngoà i Äá»u há»· xả hết má»i có cái vui chân tháºt.
Sá» dÄ© Ãức Pháºt Di Lặc cưá»i hoà i là vì Ngà i há»· xả, còn chúng ta buá»n hoà i là vì chúng ta cá» chấp phiá»n háºn. Cá» chấp phiá»n háºn là nguyên nhân cá»§a Äau khá», cá»§a bá»nh táºt, rất xấu xa Äê hèn, dứt khoát phải xả bá». Má»i ngưá»i ai cÅ©ng muá»n mình là ngưá»i vui tươi, ai cÅ©ng muá»n mình là ngưá»i sung sưá»ng, nhưng tại sao lại chứa cái nhân Äau khá»? Có phải tá»± mình mâu thuẫn vá»i mình không? Khi nà o giáºn ai, buá»n ai là biết mình Äang hại mình là m cho mình xấu xa, là m cho mình Äau khá», là m cho mình bá»nh hoạn. Biết như váºy thì ngà y mùng tám tháng Giêng có cần Äi cúng sao không? Cúng sao là cầu nÄm nay mình khá»i tai nạn, ÄÆ°á»£c vui sưá»ng. Bây giá» xả hết, không buá»n ai không giáºn ai thì nÄm nay an á»n vui sưá»ng rá»i, dù có gặp sao La Hầu, Kế Ãô cÅ©ng an vui như ngà y Xuân, nên không cần cúng sao ! Mình không giáºn ai thì ai thù mình? Không thù ngưá»i thì ai hại mình? Ãó là cái nhân là m cho an á»n thá»±c tế. Còn cúng sao là cái cầu mong huyá» n hoặc trên trá»i, không phải viá»c là m thiết thá»±c cụ thá».
Há»· xả là cái Äức rất cần thiết và quý báu cho cuá»c sá»ng hiá»n tại cá»§a chúng ta. Muá»n ÄÆ°á»£c vui, muá»n ÄÆ°á»£c tươi Äẹp, sá»ng lâu chúng ta phải tu hạnh há»· xả. Ngưá»i không chá»u há»· xả là ngưá»i sẽ chết yá»u, bá»nh hoạn, xấu xa. Váºy ngà y Äầu nÄm quà vá» hãy tu hạnh há»· xả cho trá»n nÄm ÄÆ°á»£c vui như Ãức Di Lặc. Ãó là cái vui thứ hai.
3. Cái vui thứ ba là "Pháp hỷ"
Pháp là chánh pháp, há»· là vui. Pháp há»· là vui vá»i chánh pháp. Khi nghe kinh há»c Äạo, thấy lá»i Pháºt dạy là chân lý rất thá»±c tế không xa vá»i huyá» n hoặc có thá» thá»±c hà nh ÄÆ°á»£c, chúng ta thÃch thú cảm thấy nhẹ nhà ng sung sưá»ng, Äó là pháp há»· hay pháp lạc. Tại sao vui? Vì nghe kinh há»c Äạo, chúng ta thấy ÄÆ°á»£c lẽ tháºt, lòng nhẹ nhà ng vui sưá»ng. Ngưá»i nà o nghe kinh há»c Äạo, thấy lòng vui nhẹ sung sưá»ng, Äó là ngưá»i ÄÆ°á»£c pháp lạc. Còn ngưá»i nà o nghe kinh há»c Äạo mà gục lên gục xuá»ng, nghiêng qua ngả lại, ngưá»i Äó không ÄÆ°á»£c pháp lạc. Nếu không có cái vui khi nghe kinh há»c Äạo, dù có Äi chùa cÅ©ng khó tinh tấn, vì có thÃch Äâu mà tinh tấn. Viá»c gì chúng ta thÃch thú má»i cá» gắng là m, nếu không thÃch thú thì là m miá» n cưỡng chứ không cá» gắng. Ngưá»i há»c Äạo phải nên nghiá»n ngẫm má»i thấy lá»i Pháºt dạy là chân lý. Thấy ÄÆ°á»£c chân lý chúng ta má»i vui sưá»ng. Cái vui sưá»ng Äó là pháp há»· hay pháp lạc, là cái vui chân tháºt. Có ÄÆ°á»£c cái vui chân tháºt má»i tinh tấn thÃch tu hà nh. Nếu không ÄÆ°á»£c pháp há»·, có tu chÄng, cÅ©ng chá» cầu mong ÄÆ°á»£c tà i lợi danh vá»áº¨.chá» không phải vui thÃch mà tu. Ngưá»i há»c Äạo chân chÃnh vui vá»i Äạo mà tu, chá» không phải cầu mong cái gì khác. Như váºy khi nghe kinh hoặc Äá»c sách Pháºt phải chá»u khó nghiá»n ngẫm tư duy. Tư duy Äúng Äắn, tá»t cùng thấy ÄÆ°á»£c lẽ tháºt thì vui thÃch; cái vui thÃch Äó tạo thà nh sức mạnh khiến chúng ta tinh tấn trên con ÄÆ°á»ng tu.
Ngưá»i Äá»i có những lúc vui mừng quá ngưá»i ta khóc. Chẳng hạn thân nhân Äi Äâu xa khoảng hai mươi nÄm, ba mươi nÄm không gặp, khi gặp lại thì mừng quá rÆ¡i nưá»c mắt. Trong Äạo cÅ©ng thế, khi Äá»c kinh Pháºt có niá»m vui cÅ©ng cảm Äá»ng rÆ¡i nưá»c mắt. Ãó là trưá»ng hợp cá»§a Ngà i Khuê Phong, Ngà i ÄÆ°á»£c ngưá»i bạn tặng má»t quyá»n kinh Viên Giác, Äá»c qua Ngà i vui sưá»ng, cảm Äá»ng rÆ¡i nưá»c mắt. Ãó là cái vui sưá»ng tá»t cùng khiến nưá»c mắt rÆ¡i. Ngưá»i há»c Äạo mà vui như thế thì không bao giá» thá»i chuyá»n. Khi nà o Äá»c kinh mà thấy Pháºt nói hay quá cảm Äá»ng sung sưá»ng, rÆ¡i nưá»c mắt, Äó là có duyên là nh khá sâu vá»i Pháºt pháp. Ngưá»i ÄÆ°á»£c cái vui Äó là ngưá»i Ãt bá» khó khÄn hay chưá»ng ngại là m lui sụt. Còn khi Äá»c kinh thấy buá»n ngá»§, tụng kinh ngáp dà i thì không tìm ÄÆ°á»£c cái vui trong Äạo. Không vui thì sá»± tu khó tiến bá». Ãó là cái vui cá»§a pháp há»· hay pháp lạc.
4. Cái vui sâu hÆ¡n nữa là "Thiá»n duyá»t"
Thiá»n là thiá»n Äá»nh, duyá»t là vui, thiá»n duyá»t là vui trong thiá»n Äá»nh. Trong nhà thiá»n có tả trong lúc toạ thiá»n, khi thân tâm an á»n, hÆ¡i thá» nhẹ nhà ng, lúc Äó cảm thấy khinh an thư thá»i khác hÆ¡n bình thưá»ng. Cái vui nà y lâng lâng nhè nhẹ chứ không phải cái vui há»n há» nhá»n nhà ng. Chá» khi nà o chúng ta lắng sâu trong thiá»n Äá»nh, thân an, hÆ¡i thá» Äiá»u hòa, tâm Äá»nh, thì cái vui nhè nhẹ xuất hiá»n, cái vui nà y nhà Pháºt gá»i là "Thiá»n duyá»t".
Ngưá»i má»i táºp ngá»i thiá»n thì thấy Äau chân, thân má»i nhá»c, má» hôi chảy, chẳng vui chút nà o cả, thấy ngá»i thiá»n khá» như má»t hình phạt. Nhưng tá»i lúc quen thì nhẹ nhà ng an á»n. Tá»i giá» ngá»i thiá»n không ngá»i, thấy như thiếu cái gì, giá»ng như Äến giá» Än mà không Än, cảm thấy khó chá»u. Tu thiá»n cÅ©ng phải như váºy. Ãến giá» ngá»i thiá»n mà không ngá»i ÄÆ°á»£c, chúng ta cảm thấy thiếu thá»n cái gì, phải Äi ngá»i thiá»n má»i thấy an á»n, giá»ng như Äói cần Än, phải Än má»i no. Do Äó mà nói "Thiá»n duyá»t vi thá»±c". Ngưá»i tu Ãt ai lấy cái vui trong thiá»n Äá»nh là m thức Än, vì phải khó nhá»c tu táºp lâu dà i, công phu Äắc lá»±c má»i có trạng thái an vui Äó, chá» không phải ngá»i nÄm tháng, ba tháng mÃ ÄÆ°á»£c. Buá»i Äầu ngá»i thiá»n nhá»c nhằn khá» sá» lắm, qua giai Äoạn nhá»c nhằn khá» sá», sau Äó má»i ÄÆ°á»£c an vui. Cái an vui nà y là thiá»n duyá»t. Bao giá» chúng ta thấy cái vui thiá»n Äá»nh không thá» thiếu như bữa cÆ¡m không thá» thiếu khi Äói, má»i ÄÆ°á»£c gá»i là "Thiá»n duyá»t vi thá»±c". Ãó là cái vui thứ tư.
5. Ãến cái vui thứ nÄm khó hÆ¡n là "Tá»ch lạc"
Cái vui nà y Ãt ÄÆ°á»£c nghe nói. Nó phát xuất từ tâm tá»ch tá»nh ÄÆ°á»£c diá» n Äạt qua bá»n câu ká» trong kinh "Ãại Niết bà n"
Chư hà nh vô thưá»ng
Thá» sanh diá»t pháp
Sanh diá»t diá»t dÄ©
Tá»ch diá»t vi lạcTá»ch lạc ÄÆ°á»£c ghép chữa Äầu và cuá»i cá»§a câu ká» chót là vui, Äó là cái vui cứu cánh cá»§a ngưá»i tu. Hai cái vui Äầu gần gÅ©i vá»i ngưá»i má»i há»c Äạo, thế mà Äa sá» ngưá»i há»c Pháºt chưa thá»±c hiá»n ÄÆ°á»£c. Phải thá»±c hiá»n từ cái vui thứ nhất Äến cái vui thứ hai, có ÄÆ°á»£c hai cái vui Äó rá»i má»i Äến cái vui thứ ba, thứ tư, cuá»i cùng Äến cái vui thứ nÄm là tá»ch lạc. Tá»ch là lặng lẽ, lạc là vui; tá»ch lạc là tâm lặng lẽ, an vui. Cái vui nà y như thế nà o?
Chư hà nh vô thưá»ng, thá» sanh diá»t pháp. Hà nh á» Äây là hoạt Äá»ng tức là thân-miá»ng-ý hoạt Äá»ng. Thân-miá»ng-ý hoạt Äá»ng thì thà nh nghiá»p, hoặc nghiá»p thiá»n hoặc nghiá»p ác. Nghiá»p phát xuất từ ý nghÄ©, miá»ng nói, thân là m; song ý nghÄ© rá»i mất, miá»ng nói rá»i mất, thân hà nh Äá»ng rá»i mất. Thân-miá»ng-ý là chá» tạo nghiá»p sanh diá»t vô thưá»ng nên nói "Thá» sanh diá»t pháp", tức là pháp sanh diá»t không bá»n chắc. Như váºy tất cả hà nh Äá»ng tạo tác trên thế gian Äá»u vô thưá»ng nên Äau khá». Khi nà o "Sanh diá»t diá»t dÄ©"thì "tá»ch diá»t vi lạc".Cái vui nà y quá sâu kÃn cÅ©ng gá»i là cái vui Niết bà n. Sau khi cái sanh diá»t nó diá»t hết rá»i má»ii tá»i chá» tá»ch diá»t. Sanh diá»t á» Äây là sanh diá»t cá»§a nghiá»p ý, nghiá»p khẩu và nghiá»p thân; nhưng chá»§ yếu là ý, vì ý chá»§ Äá»ng cho nên nghiá»p ý lặng rá»i dù có nói có là m cÅ©ng là tá»ch diá»t. Như váºy sau khi vá»ng tưá»ng tá»ch diá»t hết rá»i không còn dấy Äá»ng nữa thì tâm tá»ch diá»t. Tâm tá»ch diá»t là chá» an á»n chân tháºt, bất sanh bất diá»t. Tâm bất sanh bất diá»t Äó là Niết bà n. Ãó là cái vui cứu cánh chân tháºt Ãt ngưá»i hưá»ng ÄÆ°á»£c.
Chúng ta há»c và tu theo Pháºt có cái vui cạn và cái vui sâu. Thứ nhất là cái vui do tùy há»·, tháºt dá» là m không tá»n công, chá» xả tâm táºt Äá» cá»§a mình lÃ ÄÆ°á»£c. Thứ hai là cái vui tá»n công, tá»n cá»§a, xả bá» tà i váºt cá»§a mình và xả bá» những cái chứa chấp trong tâm niá»m mình. Hai cái Äó xả ÄÆ°á»£c là có cái vui há»· xả. Thứ ba là cái vui pháp há»· hay pháp lạc. Cái vui nà y phải có công phu nghiá»n ngẫm. Nghiên cứu Pháºt pháp chúng ta má»i ÄÆ°á»£c niá»m an vui trong Äạo lý. Thứ tư là thiá»n duyá»t, thiá»n duyá»t thì phải có công phu nhiá»u tháng nhiá»u nÄm tu hà nh má»i có cái vui thiá»n duyá»t. ÃÆ°á»£c cái vui thiá»n duyá»t rá»i cuá»i cùng má»i có cái vui tá»ch lạc; tức là tâm lặng lẽ, rá»ng rang không còn má»t miá»ng dấy Äá»ng, thấy tất cả sá»± váºt cái gì cÅ©ng nên thÆ¡, Äẹp Äẽ. Không còn phân biá»t Äây là xấu, kia là tá»t, Äây là hay, kia là dá», chá» má»t niá»m chân tháºt. Cho nên trong nhà thiá»n gá»i là "Xúc mục tức Bá» Äá»"; tức là nhìn cái gì cÅ©ng là Bá» Äá», là Giác ngá»; thấy ngưá»i váºt Äá»u vui, Äá»u Äẹp, tất cả là muà xuân, không có cái gì buá»n xấu. Như váºy nếu tá»i ÄÆ°á»£c chá» vui Äó thì chúng ta hưá»ng ÄÆ°á»£c mùa xuân, vÄ©nh cá»u, không bao giá» mất.
Thiá»n sư Pháºt Nhãn hiá»u Thanh Viá» n Äá»i Tá»ng á» Trung Hoa có má»t bà i thÆ¡ nói vá» xuân như sau:
Xuân nhựt Xuân sơn lý
Xuân sự tân giai Xuân
Xuân quang chiếu Xuân thủy
Xuân khà kết Xuân vân
Xuân khách Xuân tình Äá»ng
Xuân thi Xuân cánh tân
Duy hữu thức Xuân nhơn
Vạn kiếp nguyên nhất XuânTạm dá»ch:
Ngà y Xuân xuân trong núi
Viá»c Xuân thảy Äá»u Xuân
HỠXuân ánh Xuân chiếu
Khà Xuân kết mây Xuân
Khách Xuân lòng Xuân Äá»ng
Thi XuânXuân cà ng tươi
Chá» có ngưá»i biết Xuân
Muôn kiếp má»t mùa XuânTại sao toà n bà i thÆ¡ câu nà o cÅ©ng là xuân hết váºy? Ngà y Xuân, Xuân trong núi: Ngà y xuân trong núi giá»ng há»t như xuân hôm nay. Tức là ngà y vui vui á» trong núi.
Viá»c Xuân thảy Äá»u Xuân: Nếu lòng mình nhẹ nhà ng thênh thang, không buá»n giáºn, há»n phiá»n, không dấy niá»m phân chia thì cái gì cÅ©ng là xuân, thấy ai cÅ©ng Äẹp Äẽ dá» thương. Sá» dÄ© chúng ta không vui ÄÆ°á»£c là vì thấy cái nà y xấu, cái kia tá»t; thấy ngưá»i nà y dá» thương , ngưá»i kia dá» ghétẨ Thấy ngưá»i dá» ghét thì hết xuân, mặt xụ xuá»ng là m sao vui ÄÆ°á»£c. Còn thấy ai cÅ©ng dá» thương thì gặp ai mình cÅ©ng ná» nụ cưá»i, không phải xuân là gì? Trên mặt mình lúc nà o cÅ©ng là mùa xuân. Cho nên thấy cái gì cÅ©ng xuân. Tất cả Äá»u là xuân.
Há» Xuân ánh Xuân chiếu: Há» nưá»c mùa xuân ánh nắng mặt trá»i soi sáng dưá»i mặt há» cÅ©ng xuân, cái gì cÅ©ng Äẹp hết.
Khà Xuân kết mây Xuân: Mây loáng thoáng lưa thưa, á» chung quanh núi, mái nhà , vưá»ng cây là những mây nhạt gá»i là xuân khÃ. Xuân khà Äó kết thà nh những cụm mây. Những cụm mây Äó cÅ©ng là mây xuân. Như váºy nhìn ngưá»i, nhìn mây, nhìn nưá»c, nhìn váºt cÅ©ng là xuân; tất cả Äá»u là xuân. Tại sao váºy? Tại vì trong lòng vui tươi như mùa xuân, nên thấy ngưá»i, cảnh Äá»u xuân. Nếu trong lòng buá»n bã như Äêm ba mươi thì thấy cái gì cÅ©ng buá»n bã tá»i Äen. Sá» dÄ© thấy cảnh váºt á» ngoà i Äẹp là do trong lòng mình Äẹp.
Khách Xuân lòng Xuân Äá»ng: Như ngưá»i khách trong mùa xuân thấy cảnh Äá»u vui theo, tức lòng Äá»ng theo mùa xuân.
Thi Xuân Xuân cà ng tươi: Mùa xuân Äã tươi rá»i thì nhân còn tô Äiá»m là m cho nó tươi Äẹp thêm.
Chá» có ngưá»i biết Xuân , muôn kiếp má»t mùa Xuân: Cảnh xuân, khách xuân, tình xuân v.v.. là cái bên ngoà i. Chá» có ngưá»i biết ÄÆ°á»£c xuân má»i vui xuân muôn kiếp. Mùa xuân Äó là mùa xuân Di Lặc, cưá»i hoà i muôn kiếp, không bao giá» có vẻ mà y sầu mặt héo. Ãó là mùa xuân tươi Äẹp, Äầy cả bầu trá»i, trà n trá» cả nhân thế.
Quà vá» có muá»n hưá»ng mùa xuân nà y không? Nếu muá»n thì phải tu từ cạn tá»i sâu. Cạn nhất là từ bá» táºt Äá» Äá» phát tâm tùy há»· theo tất cả viá»c tá»t, viá»c là nh cá»§a má»i ngưá»i. Kế Äó là xả từ váºt chất cá»§a cải Äến những bá»±c bá»i cá» chấp trong lòng ÄÆ°á»£c cái vui há»· xả. Rá»i tá»i há»c hiá»u giáo lý má»t cách Äúng Äắn. Có niá»m vui chân tháºt là pháp lạc. Kế nữa là tu hà nh tiến tá»i an á»n, ÄÆ°á»£c cái vui thiá»n Äá»nh. Cuá»i cùng là dứt sạch má»i vá»ng niá»m ÄÆ°á»£c an vui tá»± tại, chá» má»t tâm thênh thang trong suá»t, thì nhìn Äá»i bằng má»t mùa xuân không Äá»i thay, bất diá»t. Xuân như thế má»i là xuân Di Lặc, má»i là xuân muôn Äá»i muôn kiếp. Nếu mùa xuân chá» có ba tháng, hoặc chá» có ba ngà y tết thì xuân Äó quá hữu hạn. Ngà y nay gượng cưá»i , ngà y mai gặp nhau quạu quá», tức tá»i thì không có xuân. Phải cá»i bá» những chưá»ng ngại trong lòng thì mùa xuân muôn kiếp xuất hiá»n. Mong rằng mùa xuân muôn kiếp sẽ Äến vá»i quà vá».
Tuần báo Giác Ngá»
Source: LotusNet Production , https://www.lotuspro.net