Dá»ch:
á» Äá»i cái quà tá»t chá» là và ng ngá»c mà thôi. Nhưng xét kỹ chá» quà tiếc ấy, chẳng bằng thân mạng. Và như có ngưá»i già u sang ÄÆ°á»£c phong là m Äại tưá»ng, dùng và ng ròng là m giáp Äá» che Äá» cho thân. Ãến khi lâm chiến binh Äao bá» thua, hoặc cá»i giáp ném gươm mà chạy, mong ÄÆ°á»£c thân mạng an toà n mà thôi, giáp và ng ròng Äâu rảnh nghá» tiếc. Má»i biết, cái quà và ng ròng chẳng bằng cái quà thân mạng, Äây là thá»±c váºy.
Ngà y nay thì không thế, trái lại quà váºt kia mà khinh thân nà y. Chẳng biết thân nà y khó ÄÆ°á»£c có ba. Thế nà o là ba?
1. Trong lục Äạo chá» có ngưá»i là quÃ, Äến khi nhắm mắt Äi rá»i, má» má» má»t má»t chẳng biết chá» Äến. Hoặc và o ÄÆ°á»ng Äá»a ngục, ngạ quá», súc sanh, A tu la chẳng ÄÆ°á»£c là m ngưá»i. Ãây là cái khó ÄÆ°á»£c thứ nhất.
2. Ãã ÄÆ°á»£c là m ngưá»i, lại sinh nÆ¡i má»i rợ, tắm thì Äá»ng sông, ngá»§ thì chung giưá»ng, tráºt tá»± tôn ti không có, nam nữ lẫn lá»n, chẳng ÄÆ°á»£c phong tục nhân thuần, chẳng nghe chư Thánh giáo hóa. Ãây là cái khó ÄÆ°á»£c thứ hai.
3. Ãã ÄÆ°á»£c sanh nÆ¡i phá»n thá»nh mà sáu cÄn không Äá»§, thân thá» táºt nguyá»n, mù, Äiếc, câm, ngá»ng, què, thá»t, còng, gù; miá»ng mÅ©i hôi tanh, thân hình nhÆ¡ nhá»p. Thầy chẳng ÄÆ°á»£c gần, chúng chẳng ÄÆ°á»£c thân. Tuy á» nÆ¡i phá»n thá»nh dưá»ng thá» á» ngoà i quê vắng. Ãây là cái khó ÄÆ°á»£c thứ ba.
Nay Äã là m ngưá»i, ÄÆ°á»£c sanh nÆ¡i phá»n thá»nh lại Äầy Äá»§ sáu cÄn, Äâu chẳng là quà sao? Ngưá»i Äá»i luôn luôn Äuá»i theo con ÄÆ°á»ng danh lợi, luá»ng nhá»c xác tá»n thần, Äem thân mạng rất quà báu nà y là m tôi tá» cho tiá»n cá»§a Äáng khinh. Sánh vá»i ngưá»i Än bánh quên vợ, ngáºm cÆ¡m quên môi nà o có khác gì. Tuy thân mạng thá»±c là quà trá»ng, vẫn chưa quà trá»ng bằng Äạo tá»i cao. Cho nên Khá»ng Tá» nói: "Sá»m nghe Äạo chiá»u chết cÅ©ng vui". Lão Tá» nói: "Tôi sá» dÄ© có hoạn lá»n, vì tôi có thân". Thế Tôn thuá» xưa cầu Äạo xả thân cứu cá»p Äói. Ãâu chẳng phải ba vá» Thánh nhân Äá»u khinh thân mà trá»ng Ãạo Äó sao? Than ôi! Thân mạng tháºt là quà trá»ng còn phải xả Äá» cầu Vô thượng Bá» Äá», huá»ng là và ng ngá»c, tiá»n cá»§a Äáng khinh mà lại tiếc sao? Ãi trong ấp mưá»i nhà vẫn có ngưá»i trung tÃn, huá»ng là cả thế gian há không có ngưá»i thông minh sáng suá»t hay sao? Ãã nghe lá»i nà y, cần phải gắng há»c, chá» nên nghi ngá» cháºm trá». Kinh nói: "Má»t phen mất thân ngưá»i muôn kiếp chẳng ÄÆ°á»£c lại", tháºt là thá»ng thiết. Cho nên Khá»ng Tá» nói: "Ngưá»i không chá»u là m, tôi chẳng là m gì, cam Äà nh thôi váºy".
Rõ rà ng thá»i gian trÄm nÄm, toà n á» trong sát na, thân huyá» n tứ Äại Äâu thá» lâu dà i. Má»i ngà y chìm Äắm trong trần lao, má»i lúc nghiá»p thức cà ng mênh mông vô táºn. Chẳng biết má»t tánh viên minh, luá»ng theo sáu cÄn tham dục. Công danh cái thế cÅ©ng chá» là má»t trưá»ng Äại má»ng, phú quà kinh nhân khó khá»i vô thưá»ng hai chữ. Tranh nhân tranh ngã rá»t cuá»c thà nh không, khoe giá»i khoe hay cứu cánh chẳng tháºt.
Gió lá»a khi tan không già trẻ,
Núi sông bại hoại mấy anh hùng.Ãầu xanh chưa mấy lúc tóc bạc Äã sá»m Äiá»m sương; ngà y vui vừa Äến thì ngà y Äiếu cÅ©ng Äi theo. Má»t bao máu má»§ nhiá»u nÄm khá» luyến ân tình, bảy thưá»c hình hà i buông lòng tham mê tà i bảo. Thá» ra khó mong ÄÆ°á»£c hÃt và o, ngà y nay không bảo Äảm ngà y mai.
Sông yêu chìm ná»i lúc nà o thôi,
Nhà lá»a Äá»t thiêu bao giá» tắt?Chẳng nguyá»n vượt ra lá»i nghiá»p, chá» vì chưa có công phu. Vua Diêm La chợt truy tìm, Thôi tưá»ng công há cho triá»n hạn. Ngoái Äầu nhìn ngưá»i thân chẳng thấy, Äến Äây rá»i nghiá»p báo tá»± mang. Quá» vương ngục tá»t mặc sức khảo tra, cây kiếm núi Äao không chá»ng Äá». Hoặc nhá»t dưá»i ngá»n núi lá»a, hoặc giam trong núi Thiết Vi. Và o vạc dầu sôi muôn kiếp ngà n Äá»i, bá» chặt chém má»t Äao thà nh hai khúc. Ãói nuá»t hoà n sắt nóng, khát uá»ng nưá»c Äá»ng sôi. Suá»t ngà y chá»u khá» Äau, nÄm trÄm kiếp chẳng thấy hình bóng. Trả xong tá»i nghiá»p, trá» và o luân há»i. Bá»ng mất thân ngưá»i khi trưá»c, trá» lại mang lấy Äãy da. Ãá»i lông mang sừng, hà m sắc dây yên, lấy thá»t nuôi ngưá»i dùng mạng trả nợ. Sanh bá» khá» dao bằm chà y ná»n, sá»ng bá» nạn nưá»c sôi lá»a bá»ng. Hằng chứa oán thù, thay nhau Än nuá»t. Khi Äó má»i há»i háºn, há»c Äạo không nhân. Chi bằng ngà y nay tu táºp, chá» Äá» Äá»i nà y trôi qua.
Ãức Pháºt ThÃch Ca trưá»c bá» hoà ng cung Äi thẳng và o núi Tuyết. Cư sÄ© Bà ng Long Uẩn Äem gia tà i Äá» xuá»ng biá»n sâu. Chân VÅ© chẳng tiếc ngôi vua chá» cầu tu hà nh. Lữ Công Äã là m thần tiên vẫn còn tham vấn. Tô Ãông Pha thưá»ng gần Pháºt Ấn, Hà n Công lại lá» Ãại Ãiên, Bùi Công bá» Äoạt há»t nÆ¡i Thạch Sương, Phòng Tưá»ng há»i pháp á» Quá»c Nhất. Diá»u Thiá»n không nháºn phò mã, thà nh Pháºt chẳng ngá». Lục Tá» má»i gặp khách nghe kinh liá»n tá»nh ngá». Ãạo Thiá»n nếu không thú vá», Hiá»n Thánh sao chá»u quy y. Hoa Lâm cảm hóa hai con cá»p theo luôn. Ãầu Tá» có ba con chim báo sáng. Lý Trưá»ng giả giải kinh mà thiên trù dâng cÆ¡m. Tu Bá» Ãá» ngá»i yên mà Ãế ThÃch tán hoa. Ãạt Ma má»t chiếc dép vá» tây. Phá» Hóa rung chuông bay Äi. La Hán Äến tham vấn vá»i Hòa Thượng Ngưỡng SÆ¡n. Nhạc Ãế qui y vá»i Thiá»n sư Tư Ãại. Cảnh SÆ¡n Äến nay vẫn ÄÆ°á»£c Long Vương thá»nh cúng. Tuyết Phong ngà y xưa sai ngưá»i gá» phá non. Ãây là những nguyên do Äá» nghiá»m biết, chá» tá»± khinh mà lui sụt.
Chá»n hoang còn nghe Bá Trượng nói Pháp. Loà i á»c sò vẫn biết há» Kinh Kim Cang. Mưá»i ngà n con cá nghe danh hiá»u Pháºt ÄÆ°á»£c hóa là m con trá»i. NÄm trÄm con dÆ¡i nghe tiếng pháp thảy Äá»u ÄÆ°á»£c là m Hiá»n Thánh. Mãng xà nghe sám há»i ÄÆ°á»£c sanh thiên. Rá»ng nghe kinh mà ngá» Äạo. Chúng là loà i váºt còn hay lãnh ngá», huá»ng là ngưá»i sao chẳng há»i tâm.
Hoặc có ngưá»i vùi Äầu trong Än uá»ng, qua mất má»t Äá»i. Hoặc có ngưá»i trên ÄÆ°á»ng tu hà nh lầm lẫn, mà không thức tá»nh. Ãâu biết tánh giác Bá» Ãá» má»i má»i viên thà nh, nà o hay cÄn là nh Bát Nhã ngưá»i ngưá»i Äầy Äá»§. Chá» luáºn Äại ẩn tiá»u ẩn, thôi phân tại gia xuất gia. Chẳng cuá»c ngưá»i TÄng kẻ tục, chá» cá»t nháºn ÄÆ°á»£c bản tâm. Vá»n không có nam nữ, Äâu cần chấp tưá»ng. Ngưá»i chưa rõ dá»i chia tam giáo, liá» u ÄÆ°á»£c rá»i Äá»ng ngá» nhất tâm. Nếu hay phản chiếu há»i quang, Äá»u ÄÆ°á»£c kiến tánh thà nh Pháºt.
Huá»ng là thân ngưá»i khó ÄÆ°á»£c, Pháºt pháp khó nghe. Nếu muá»n vượt khá»i vòng quanh lục Äạo, chá» có con ÄÆ°á»ng tắt Nhất thừa. Cần tìm chánh kiến, chá» tin tà sư. Ngá» rá»i má»i là và o cá»a, hà nh ÄÆ°á»£c má»i hay thoát tục. Bưá»c bưá»c Äạp Äến Äất tháºt; Äầu Äầu Äá»u Äá»i hư không. Khi dùng thì muôn cảnh toà n bà y, buông Äi thì mảy bụi chẳng láºp. Vượt Äến chá» không còn tương quan sanh tá», cÆ¡ liá» u ngá» quá» thần nhìn chẳng ra.
Là phà m là thánh Äá»ng và o ÄÆ°á»ng nà y, hoặc oán hoặc thân cùng chung má»t lá» mÅ©i. Tháºt ngá» như thế, còn kẹt giữa ÄÆ°á»ng. Thôi nói tam huyá»n hưá»ng thượng, cá»t rõ má»t câu rá»t sau. Hãy nói hiá»n nay cái gì là "Má»t câu rá»t sau?"
Non xanh chá»n ấy nhìn trá»i rá»ng,
Sen Äá» ná» rá»i nghe mùi thÆ¡m.Giảng:
Trong bà i nà y Ngà i Trần Thái Tông khuyên chúng ta phải phát tâm Bá» Äá», tức là phải phát tâm cầu giác ngá».
"á» Äá»i cái quà tá»t chá» là và ng ngá»c mà thôi. Nhưng xét kỹ chá» quà tiếc ấy, chẳng bằng thân mạng. Và như có ngưá»i già u sang ÄÆ°á»£c phong là m Äại tưá»ng, dùng và ng ròng là m giáp Äá» che Äá» cho thân. Ãến khi lâm chiến binh Äao bá» thua, hoặc cá»i giáp ném gươm mà chạy, mong ÄÆ°á»£c thân mạng an toà n mà thôi, giáp và ng ròng Äâu rảnh nghá» tiếc. Má»i biết, cái quà và ng ròng chẳng bằng cái quà thân mạng, Äây là thá»±c váºy".
Trưá»c tiên Ngà i nói cái quà cá»§a thân mạng con ngưá»i. Ngưá»i thế gian không ai không quà và ng bạc, và ng bạc tuy rất quÃ, nhưng khi tai nạn Äến vá»i thân, ngưá»i ta không còn quà và ng bạc nữa, chá» nghÄ© Äến thân mà thôi. Và dụ như má»t viên tưá»ng ra tráºn mang giáp và ng, khi thất tráºn phải bá» chạy, giáp và ng nặng quá, sợ bá» giặc Äuá»i bắt chặt Äầu, bấy giá» phải cá»i giáp và ng ném Äi, miá» n chạy khá»i chết thì thôi. Như váºy thân mạng quà trá»ng hÆ¡n và ng.
"Ngà y nay thì không thế, trái lại quà váºt kia mà khinh thân nà y". Nhưng thá»i nay có nhiá»u ngưá»i Äem thân Äá» cầu ÄÆ°á»£c và ng bạc, nghÄ©a là xem nhẹ thân mà quà trá»ng và ng. Thà dụ như những ngưá»i Än trá»m Än cưá»p, dám Äem thân Äến chá» hiá»m nguy, có khi bá» Äánh giết, mà không lo sợ, miá» n ÄÆ°á»£c và ng bạc thôi. Há» quà và ng bạc hÆ¡n thân mạng, Äó là sai lầm, vì thân quà hÆ¡n và ng mà há» lại Äem thân Äá»i lấy và ng!
"Chẳng biết thân nà y khó ÄÆ°á»£c có ba. Thế nà o là ba?
1. Trong lục Äạo chá» có ngưá»i là quÃ, Äến khi nhắm mắt Äi rá»i, má» má» má»t má»t chẳng biết chá» Äến. Hoặc và o ÄÆ°á»ng Äá»a ngục, ngạ quá», súc sanh, A tu la chẳng ÄÆ°á»£c là m ngưá»i. Ãây là cái khó ÄÆ°á»£c thứ nhất". Trong lục Äạo, ÄÆ°á»£c thân ngưá»i là má»t cái khó. Nếu lấy tiêu chuẩn Pháºt dạy Äá» Äá»i chiếu, khi con ngưá»i mất thân nà y có dá» ÄÆ°á»£c lại thân ngưá»i nữa hay không? Ãức Pháºt nói: "Ai giữ tròn nÄm giá»i, bảo Äảm ÄÆ°á»£c là m ngưá»i". Nếu nÄm giá»i khuyết Äi, nghÄ©a là chá» giữ hai hay ba giá»i thì có thá» mất thân ngưá»i, nếu khuyết trá»n vẹn thì hoà n toà n không ÄÆ°á»£c là m ngưá»i. Như váºy trong nÄm giá»i, chúng ta thá» kiá»m lại xem có ai giữ trá»n ÄÆ°á»£c chưa? Khuyết chừng má»t phần tư, má»t phần tám còn khả dÄ©, nếu khuyết trá»n vẹn ba, hoặc bá»n phần thì tháºt khó trá» lại là m ngưá»i. Vì thế trong lục Äạo, nhất là ba ÄÆ°á»ng Äá»a ngục, ngạ quá», súc sanh vÃ ÄÆ°á»ng thứ tư là A tu la, con ngưá»i dá» rÆ¡i xuá»ng, còn hai ÄÆ°á»ng ngưá»i và trá»i, Ãt ÄÆ°á»£c trá»i lên. Trong sáu ÄÆ°á»ng, mà bá»n thua hai thắng, thì dá» gì Äi con ÄÆ°á»ng thắng, nên Äa sá» mất thân nà y khó tìm lại ÄÆ°á»£c. Váºy ÄÆ°á»£c thân ngưá»i là cái khó thứ nhất.
2. Ãã ÄÆ°á»£c là m ngưá»i, lại sinh nÆ¡i má»i rợ, tắm thì Äá»ng sông, ngá»§ thì chung giưá»ng, tráºt tá»± tôn ti không có, nam nữ lẫn lá»n, chẳng ÄÆ°á»£c phong tục nhân thuần, chẳng nghe chư Thánh giáo hóa. Ãây là cái khó thứ hai". Nếu ÄÆ°á»£c là m ngưá»i mà sanh và o những nÆ¡i không Äầy Äá»§ vÄn hóa, phải sá»ng trong hoà n cảnh há»n mang, không tôn ty tráºt tá»±, không phong tục nhân thuần, Äó là cái khó thứ hai.
3. Ãã ÄÆ°á»£c sanh nÆ¡i phá»n thá»nh mà sáu cÄn không Äá»§, thân thá» táºt nguyá»n, mù, Äiếc, câm, ngá»ng, què, thá»t, còng, gù; miá»ng mÅ©i hôi tanh, thân hình nhÆ¡ nhá»p. Thầy chẳng ÄÆ°á»£c gần, chúng chẳng ÄÆ°á»£c thân. Tuy á» nÆ¡i phá»n thá»nh dưá»ng thá» á» ngoà i quê vắng. Ãây là cái khó ÄÆ°á»£c thứ ba". ÃÆ°á»£c thân ngưá»i mà táºt nguyá»n sáu cÄn không Äầy Äá»§, chẳng ÄÆ°á»£c gần thầy, chẳng gần chúng bạn, Äây là cái khó ÄÆ°á»£c thứ ba.
Như váºy ba cái khó ÄÆ°á»£c là :
1. Thân ngưá»i Äá»i vá»i lục Äạo là khó.
2. ÃÆ°á»£c thân ngưá»i mà ỠnÆ¡i phá»n thá»nh là khó.
3. ÃÆ°á»£c thân ngưá»i, á» nÆ¡i phá»n thá»nh mà không bá» táºt nguyá»n là khó.Hiá»n giá» tất cả chúng ta có qua ÄÆ°á»£c ba cái khó Äó chưa? Tương Äá»i cÅ©ng qua ÄÆ°á»£c rá»i, như váºy hạnh phúc biết mấy mà không chá»u hưá»ng, lại Äi tìm hạnh phúc khác. Có khi vì tìm hạnh phúc mà bá» táºt nguyá»n khỠải.
"Nay Äã là m ngưá»i, ÄÆ°á»£c sanh nÆ¡i phá»n thá»nh lại Äầy Äá»§ sáu cÄn, Äâu chẳng là quà sao?" Chúng ta ÄÆ°á»£c là m ngưá»i má»t cách trá»n vẹn vượt qua ba cái khó rá»i, tháºt là Äáng quÃ.
"Ngưá»i Äá»i luôn luôn Äuá»i theo con ÄÆ°á»ng danh lợi, luá»ng nhá»c xác tá»n thần, Äem thân mạng rất quà báu nà y là m tôi tá» cho tiá»n cá»§a Äáng khinh. Sánh vá»i ngưá»i Än bánh quên vợ, ngáºm cÆ¡m quên môi nà o có khác gì". Ngưá»i Äá»i chạy theo danh lợi nên khá» nhá»c thân xác, hao tá»n tinh thần, Äem thân quà báu là m tôi tá» cho tiá»n cá»§a Äáng khinh, Äó là sai lầm lá»n. Sánh vá»i ngưá»i Än bánh quên vợ Äâu có khác, tức là chá» ngưá»i thấy lợi nhá» mà quên tình nghÄ©a thiết tha. Ngáºm cÆ¡m quên môi là nhá» cÆ¡m quên môi, cÆ¡m là tạm thá»i, môi là lâu dà i, tức là chá» cái ngu muá»i cá»§a con ngưá»i, nhá» viá»c nhá» mà quên viá»c lá»n.
"Tuy thân mạng thá»±c là quà trá»ng, vẫn chưa quà trá»ng bằng Äạo tá»i cao". Ãoạn trên Ngà i Trần Thái Tông kết tá»i những ngưá»i quà tà i váºt mà quên thân mạng, Äó là kẻ ngu. Ãến Äây Ngà i nói thêm, thân mạng tuy quÃ, nhưng vẫn chưa bằng Äạo tá»i cao. Tháºt váºy thân mạng rất quà nhưng Äạo tá»i cao còn quà trá»ng hÆ¡n.
"Cho nên Khá»ng Tá» nói: "Sá»m nghe Äạo chiá»u chết cÅ©ng vui". Lão Tá» nói: "Tôi sá» dÄ© có hoạn lá»n, vì tôi có thân". Thế Tôn thuá» xưa cầu Äạo xả thân cứu cá»p Äói. Ãâu chẳng phải ba vá» Thánh nhân Äá»u khinh thân mà trá»ng Ãạo Äó sao?"
Khá»ng Tá» nói: "Sá»m ÄÆ°á»£c nghe Äạo chiá»u chết cÅ©ng vui", tức là quà Äạo hÆ¡n thân. Còn Lão Tá» nói: "Có thân nà y là có hoạn lá»n, nếu không có thân thì má»i hết hoạn". Váºy hai vá» Thánh nhân Äá»u coi thưá»ng thân mạng.
"Ãức Thế Tôn thuá» xưa cầu Äạo, xả thân cứu cá»p Äói". Ãây là câu chuyá»n tiá»n thân cá»§a Äức Pháºt. Thấy cá»p Äói, Ngà i thương nên lÄn mình xuá»ng há» cho cá»p Än, Äó là xả thân cứu cá»p Äói. Ngưá»i thế gian coi thân là quÃ, nhưng các báºc Thánh thì khinh thân quà Äạo, nên các Ngà i xả thân Äá» cầu Äạo. Chúng ta chẳng nghe ngưá»i xưa nói: Tu là xả phú cầu bần, xả thân cầu Äạo Äó sao! Nhưng ngà y nay lại khác hÆ¡n, nhiá»u khi Äi tu bá» cái nghèo và o chùa Äá» là m già u, Äó là xả bần cầu phú rá»i. Xưa nói: Xả thân cầu Äạo, nay lại nói: Xả Äạo vá» thân, nghÄ©a là coi thưá»ng Äạo mà trá»ng thân hÆ¡n, Äó là những Äiá»u lầm lẫn, tháºt trái vá»i Äạo nghÄ©a.
"Than ôi! Thân mạng tháºt là quà trá»ng còn phải xả Äá» cầu Vô thượng Bá» Äá», huá»ng là và ng ngá»c, tiá»n cá»§a Äáng khinh mà lại tiếc sao?" Ãây là lá»i than, thân mạng tháºt là quà còn phải xả Äá» cầu giác ngá», sao lại tiếc và ng ngá»c tiá»n cá»§a là cái Äáng khinh. Cho nên ngưá»i tu mà còn tiếc tiá»n cá»§a bạc và ng là không Äúng.
"Ãi trong ấp mưá»i nhà vẫn có ngưá»i trung tÃn, huá»ng là cả thế gian há không có ngưá»i thông minh sáng suá»t hay sao?" Ngưá»i xưa nói: Trong ấp có mưá»i nhà , vẫn có má»t ngưá»i trung tÃn, huá»ng nữa cả thế gian nà y không có ngưá»i nà o sáng suá»t thấy ÄÆ°á»£c lẽ tháºt nà y hay sao? Lẽ tháºt nà y là lẽ khinh tiá»n cá»§a, khinh thân mạng mà quà trá»ng Äạo váºy. Ãây là lẽ tháºt Ãt ngưá»i thấy ÄÆ°á»£c.
"Ãã nghe lá»i nà y, cần phải gắng há»c, chá» nên nghi ngá» cháºm trá»". Kinh nói: "Má»t phen mất thân ngưá»i muôn kiếp chẳng ÄÆ°á»£c lại", tháºt là thá»ng thiết. Cho nên Khá»ng Tá» nói: "Ngưá»i không chá»u là m, tôi chẳng là m gì, cam Äà nh thôi váºy". Ngà i Trần Thái Tông khuyên chúng ta phải ráng tu hà nh, cần mẫn há»c táºp, chá» có nghi ngá» là m cháºm trá» con ÄÆ°á»ng tu cá»§a mình. Trong kinh dạy: "Má»t khi mất thân ngưá»i, muôn kiếp không ÄÆ°á»£c trá» lại". Thế mà chúng ta ÄÆ°á»£c thân ngưá»i không cá» gắng tu sao? Lá»i khuyên nà y tháºt là thá»ng thiết. Khá»ng Tá» dạy: "Viá»c cá»§a má»i ngưá»i tá»± là m, nếu ngưá»i không chá»u là m, không chá»u tu, dù cho báºc Thánh nhân muá»n giúp cÅ©ng không giúp ÄÆ°á»£c, nên cam Äà nh thôi váºy, không biết là m sao hÆ¡n!"
"Rõ rà ng thá»i gian trÄm nÄm, toà n á» trong sát na, thân huyá» n tứ Äại Äâu thá» lâu dà i. Má»i ngà y chìm Äắm trong trần lao, má»i lúc nghiá»p thức cà ng mênh mông vô táºn". Thá»i gian tuá»i thá» chúng ta tưá»ng là sá»ng ÄÆ°á»£c trÄm nÄm, nhưng cÆ¡ thá» chuyá»n dá»i từng giây phút, từng sát na, không phải Äợi Äến trÄm nÄm má»i thay Äá»i. Thân chuyá»n từng sát na thì thân là huyá»n hóa, tứ Äại nà y là m sao bá»n vững lâu dà i ÄÆ°á»£c. Má»i ngà y chúng ta chìm Äắm trong bụi trần lÄng xÄng, tức là chìm Äắm trong sáu trần, thì nghiá»p thức cà ng má» má»t, cà ng mêng mông vô táºn, không biết Äâu là manh má»i. Cho nên chúng ta sá»m lo tu hà nh Äá» thoát khá»i trần lao nghiá»p thức.
"Chẳng biết má»t tánh viên minh, luá»ng theo sáu cÄn tham dục". Chúng ta không thức tá»nh, không biết nÆ¡i má»i ngưá»i có má»t tánh tròn sáng, trong kinh thưá»ng dụ như hạt minh châu, gá»i là tánh viên minh. "Luá»ng chạy theo sáu cÄn tham dục", tức là sáu cÄn Äuá»i theo sáu trần nên chúng ta bá» sáu trần lôi kéo dẫn dắt Äi không là m chá»§ ÄÆ°á»£c.
"Công danh cái thế cÅ©ng chá» là má»t trưá»ng Äại má»ng, phú quà kinh nhân khó khá»i vô thưá»ng hai chữ". Dù ÄÆ°á»£c công danh tá»t thế gian cÅ©ng chá» là má»t trưá»ng Äại má»ng, dù cho già u sang tá»t Äá»nh ngưá»i nghe phải giáºt mình, cÅ©ng khó thoát ÄÆ°á»£c hai chữ vô thưá»ng, tức là khó trá»n ÄÆ°á»£c cái chết.
"Tranh nhân tranh ngã rá»t cuá»c thà nh không, khoe giá»i khoe hay cứu cánh chẳng tháºt". Nếu chúng ta còn thấy nhân ngã là quÃ, là cao, thì còn tranh hÆ¡n tranh thua vá»i nhau. Nhưng nhân ngã rá»t cuá»c cÅ©ng thà nh không, giá»i hay cứu cánh Äá»u không tháºt. Hai câu ká» sau Äây cảnh tá»nh chúng ta:
Gió lá»a khi tan không già trẻ,
Núi sông bại hoại mấy anh hùng.Gió lá»a tan rá»i, tức thân tứ Äại rã tan, lúc Äó không nói già nói trẻ nữa, già trẻ Äá»u tan không có khác nhau. Khi cÆ¡n vô thưá»ng Äến sông núi Äá»u bại hoại, còn mấy kẻ anh hùng! Trong bà i nói vá» Bá»n núi, dù cho những Äá»i quân hùng mạnh Äến Äâu cÅ©ng không chá»ng Äá» ÄÆ°á»£c bá»n núi sinh, già , bá»nh, chết. Thế nên khi cÆ¡n vô thưá»ng Äến, anh hùng thế mấy cÅ©ng là vô nghÄ©a.
"Ãầu xanh chưa mấy lúc tóc bạc Äã sá»m Äiá»m sương; ngà y vui vừa Äến thì ngà y Äiếu cÅ©ng Äi theo". Ngà y vui là ngà y sinh, nên nói mừng sinh nháºt. Nhưng có sinh thì có tá», nên vừa mừng ngà y sinh, lại sá»a soạn lo ngà y Äiếu, chứ có lâu Äâu. Thế mà ngưá»i Äá»i chẳng nhá», Äến bảy mươi tuá»i cÅ©ng lo Än mừng sinh nháºt, không nghÄ© tá»i ngà y Äiếu cá»§a mình.
"Má»t bao máu má»§ nhiá»u nÄm khá» luyến ân tình, bảy thưá»c hình hà i buông lòng tham mê tà i bảo. Thá» ra khó mong ÄÆ°á»£c hÃt và o, ngà y nay không bảo Äảm ngà y mai". Trong kinh nói thân nà y là má»t Äãy da máu má»§, nhưng chúng ta không nhá», do bao máu má»§ nà y mà nhiá»u nÄm khá» luyến ân tình vì thương ghét. "Bảy thưá»c hình hà i buông lòng tham mê tà i bảo", mang thân bảy thưá»c (thưá»c ta ngà y xưa) mà không nhá», chá» lo ham mê tà i bảo. "Thá» ra khó mong ÄÆ°á»£c hÃt và o", má»t khi thá» ra tưá»ng hÃt và o là dá» , nhưng Äến lúc nghẹt thá» muá»n hÃt và o rất khó, cho nên không ai bảo Äảm cuá»c sá»ng mình ÄÆ°á»£c lâu bá»n. "Ngà y nay không bảo Äảm ngà y mai", chúng ta cứ tÃnh viá»c phải là m á» ngà y mai, nhưng sá»± tháºt ngà y mai chưa bảo Äảm. Sá»ng ngà y nay biết ngà y nay, còn ngà y mai phải chá» xem, không biết có mặt mình hay không. Nói nghe buá»n nhưng Äó là má»t lẽ tháºt.
Ãoạn nà y kết thúc bằng hai câu thÆ¡:
Sông yêu chìm ná»i lúc nà o thôi,
Nhà lá»a Äá»t thiêu bao giá» tắt?Sông yêu dá»ch từ chữ "ái hà " trong nhà Pháºt. Chúng ta chìm Äắm mãi trong sông yêu biá»n ái biết Äến chừng nà o thôi dứt. Nhà lá»a tam giá»i thiêu Äá»t chúng ta Äến bao giá» má»i tắt. Hai câu kết nà y là lá»i nhắc nhá» cảnh tá»nh chúng ta phải mau mau thoát khá»i sông yêu Äang nháºn chìm và nhà lá»a tam giá»i Äang thiêu Äá»t chúng ta.
"Chẳng nguyá»n vượt ra lá»i nghiá»p, chá» vì chưa có công phu. Vua Diêm La chợt truy tìm, Thôi tưá»ng công há cho triá»n hạn". Sá» dÄ© chúng ta không thoát ÄÆ°á»£c lá»i nghiá»p lại bá» nghiá»p dẫn vì công phu tu hà nh chưa có bao nhiêu. Nếu không thoát ÄÆ°á»£c nghiá»p, má»t ngà y kia vua Diêm La cho lá»nh truy tìm, Thôi tưá»ng công cÅ©ng không cho triá»n hạn. Tưá»ng công há» Thôi là chá» quá» vô thưá»ng trong nhà Pháºt. Trong sá» các Thiá»n sư có câu chuyá»n quá» vô thưá»ng tìm thầy Tri sá»±. Khi xưa á» má»t Thiá»n viá»n, công viá»c quá bá» bá»n, thầy Tri sá»± siêng nÄng là m công tác không có thá»i giá» tu. Má»t hôm quá» vô thưá»ng tá»i má»i Äi, Thầy hoảng há»t nói: Tôi là m Tri sá»± mấy nÄm nay không rảnh Äá» tu, xin ông vá» tâu lại vá»i Diêm Vương hoãn cho tôi má»t tuần lá» , Äá» tôi có thá»i giá» tu hà nh. Quá» vô thưá»ng ná» tình vá» tâu lại, Vua Diêm Vương bằng lòng. Ngang Äó thầy Tri sá»± buông tất cả viá»c và tu gấp rút. Ãến Äúng kỳ hẹn, quá» vô thưá»ng trá» lại, tìm không ra thầy Tri sá»± nữa. Bấy giá» thầy Tri sá»± á» Äâu? Chúng ta cÅ©ng ráng táºp như váºy, khi là m viá»c thì là m táºn lá»±c, lúc buông viá»c thì tu gấp, như váºy má»i giá»i má»i hay, nếu không chá»u tu, tưá»ng công há» Thôi cÅ©ng không triá»n hạn ÄÆ°á»£c.
"Ngoái Äầu nhìn ngưá»i thân chẳng thấy, Äến Äây rá»i nghiá»p báo tá»± mang. Quá» vương ngục tá»t mặc sức khảo tra, cây kiếm núi Äao không chá»ng Äá»". Khi bá» quá» vô thưá»ng dẫn Äi, quay Äầu nhìn lại tìm ngưá»i thân chẳng thấy má»t ai. Má»t thân má»t mình ra Äi, còn á» nhân gian ngưá»i thân Äang khóc. Khi xuá»ng Äến Diêm Äà i, Äã chá»u nghiá»p gì phải tá»± chá»u nghiá»p ấy, không có ai thay thế cho mình. Bá» quá» vương ngục tá»t khảo tra, chá»u Äá»§ cá»±c hình Äau Äá»n, trèo lên cây kiếm núi Äao, không thá» nà o chá»ng Äá» ÄÆ°á»£c.
"Hoặc nhá»t dưá»i ngá»n núi lá»a, hoặc giam trong núi Thiết Vi. Và o vạc dầu sôi muôn kiếp ngà n Äá»i, bá» chặt chém má»t Äao thà nh hai khúc. Ãói nuá»t hoà n sắt nóng, khát uá»ng nưá»c Äá»ng sôi. Suá»t ngà y chá»u khá» Äau, nÄm trÄm kiếp chẳng thấy hình bóng". Hoặc bá» nhá»t thiêu trong núi lá»a, hoặc bá» giam ép trong núi Thiết Vi. Có khi bá» quÄng trong vạc dầu sôi không biết bao lâu, hoặc bá» dao chặt chém thà nh hai khúc. Ãói thì nuá»t hoà n sắt nóng, khát uá»ng nưá»c Äá»ng sôi, trải qua nÄm trÄm kiếp bá» khá» Äau trong Äá»a ngục.
"Trả xong tá»i nghiá»p, trá» và o luân há»i. Bá»ng mất thân ngưá»i khi trưá»c, trá» lại mang lấy Äãy da. Ãá»i lông mang sừng, hà m sắc dây yên, lấy thá»t nuôi ngưá»i dùng mạng trả nợ". Trả xong tá»i nghiá»p lại trá» và o luân há»i bá» các dư báo: Trưá»c là ngưá»i nhưng bá» tạo tá»i xuá»ng Äá»a ngục, trả xong quả báo còn các dư báo, mất thân ngưá»i khi trưá»c lại mang thân các loà i váºt. Hoặc là m thân trâu ngá»±a, hoặc là m chó lợn vá»t gà , dùng mạng trả Äá»n nợ cá»§.
"Sanh bá» khá» dao bằm chà y ná»n, sá»ng bá» nạn nưá»c sôi lá»a bá»ng. Hằng chứa oán thù, thay nhau Än nuá»t". Khi sanh là m loà i váºt, hoặc bá» dao bầm chà y ná»n, hoặc bá» nưá»c sôi lá»a bá»ng. Là m thân bò lợn bá» dao bằm thá»t, là m thân dê nai, bá» chà y ná»n cho má»m, là m gà vá»t bá» nhúng nưá»c sôi... Khi xưa mình giết há», há» oán háºn mình, bây giá» há» giết mình, mình oán háºn lại, cứ như thế mà chứa thù chất oán, Än nuá»t lẫn nhau mãi mãi không cùng.
"Khi Äó má»i há»i háºn, há»c Äạo không nhân. Chi bằng ngà y nay tu táºp, chá» Äá» Äá»i nà y trôi qua". Ãến khi nà y má»i há»i háºn tại sao trưá»c kia chúng ta không cá» gắng há»c Äạo Äến nÆ¡i Äến chá»n, nay không có cÆ¡ há»i há»c Äạo phải chá»u khá» Äau, có Än nÄn cÅ©ng không ká»p nữa. Chi bằng ngay bây giá» phải ráng tu táºp chá» Äá» Äá»i nà y trôi qua. Ãây là lá»i khuyên nhắc chúng ta phải mau mau thức tá»nh gắng tu, nếu không tu phải theo nghiá»p chá»u khá» vô cùng, hết kiếp nà y sang kiếp khác là m thân súc váºt Äá» Äá»n trả nợ trưá»c.
Ãến Äây Ngà i Trần Thái Tông dẫn những sá»± tÃch Äá» chá» viá»c há»c Äạo rất là quà trá»ng.
"Ãức Pháºt ThÃch Ca trưá»c bá» hoà ng cung Äi thẳng và o núi Tuyết". Khi xưa Äức Pháºt do thức tá»nh, Ngà i bá» cung và ng, Äiá»n ngá»c, ngôi vua, Äi và o núi Tuyết tu khá» hạnh cho Äến quên thân.
"Cư sÄ© Bà ng Long Uẩn Äem gia tà i Äá» xuá»ng biá»n sâu". Ãng Bà ng Long Uẩn là má»t nhà Nho già u có, khi hiá»u Äạo rá»i, ông Äem tiá»n cá»§a bạc và ng Äá» xuá»ng sông Tương, chá» lo tu hà nh mà thôi.
"Chân VÅ© chẳng tiếc ngôi vua chá» cầu tu hà nh". Chân VÅ© là má»t vá» Thái tá» nưá»c Trá»nh Äá»i Hán, khi sanh ra có nhiá»u Äiá»m lạ. Lá»n lên có chà trừ khá» tà ma, vượt biá»n Äông gặp thiên thần trao cho cây bảo kiếm. Chân VÅ© tu luyá»n á» núi Ãông Hải bá»n mươi hai nÄm thà nh công, ngay ban ngà y bay lên không, vâng lá»nh Thượng Äế trấn thá»§ phương bắc. Vá»n tê là Huyá»n VÅ©, sau Äá»i là Chân VÅ©. Ãây là má»t vá» Thái tá» vì ham tu mà bá» cả ngôi vua.
"Lữ Công Äã là m thần tiên vẫn còn tham vấn". Ãây là câu chuyá»n tiên. Lữ Công tức là Lữ Ãá»ng Tân, trong sách có má»t bà i viết Lữ Ãá»ng Tân Äầu Pháºt. Lữ Ãá»ng Tân quê á» Hà Dương, sinh khoảng Thiên Bảo nhÃ ÃÆ°á»ng, dòng há» là m quan, ông mấy phen thi Tiến sÄ© không Äáºu, chán nản dạo núi Hoa SÆ¡n, gặp Hán Chung Ly là Lanh tưá»ng nhà Tấn trấn loạn nÆ¡i Äây, ông xin á» lại và há»c phép dưỡng sinh. Chung Ly muá»n Äá» Lữ Ãá»ng Tân, trưá»c dùng tà i thÃ, má»t hôm Ãá»ng Tân Äứng hầu, Chung Ly lượm má»t hòn Äá lấy thuá»c bôi và o liá»n thà nh và ng ròng tặng cho Tân Äá» Äi ÄÆ°á»ng bán xà i. Tân há»i: Cái nà y có hoại chÄng? Chung Ly nói: NÄm trÄm nÄm má»i hoại. Tân liá»n ném Äi nói: Khi khác liá»n lầm ngưá»i. Ly lại thá» Tân bằng sắc Äẹp, sai Tân và o núi hái thuá»c, Ly hóa ra túp lá»u tranh có má»t cô gái Äẹp, cô gái thấy Tân vui mừng Äón tiếp nói: Chá»ng tôi mất Äã lâu, nay gặp quân tá» mong không bá» tôi, bưá»c lại gần muá»n nắm tay. Tân lấy tay gạt ra nói: Chá» Äem cái Äãy nhá»p Äến gần ta. Ngưá»i nữ ấy biến mất hiá»n Hán Chung Ly. Hán Chung Ly liá»n dạy cho Tân thuáºt kim ÄÆ¡n và phép Thiên tiên kiếm. Từ Äây Tân ÄÆ°á»£c dạo Äi tá»± tại, là m thi rằng:
Triêu du nam Viá»t, má» Thương Ngô,
Tụ lý thanh xà Äảm khà thô,
Tam nháºt Nhạc Dương nhân bất thức,
Lãng ngâm phi quá Ãá»ng Ãình há».Dá»ch:
Sá»m chÆ¡i Nam Viá»t, xế Thương Ngô,
Trong áo thanh xà gan máºt thô,
Dương Nhạc ba ngà y ngưá»i chẳng biết,
Ngâm to bay thẳng Ãá»ng Ãình há».Sau Tân Äến yết kiến Hòa Thượng Long Nha, há»i: Thế nà o là Äại ý Pháºt pháp? Long Nha Äáp bằng bà i ká»:
Hà sự Triêu sầu dữ mỠsầu,
Thiếu niên bất há»c lão hoà n tu,
Minh châu bất thá» Ly Long tÃch,
Tá»± thá» thá»i nhân bất giải cầu.Dá»ch:
Chi phải sá»m buá»n vá»i chiá»u buá»n,
Thiếu thá»i không há»c, lão há»i suông.
Minh châu nà o phải Ly Long tiếc,
Chá» tại ngưá»i Äá»i chẳng biết cầu.Tân nhân dạo núi Hoà ng Long á» Nhạc Châu, thấy mây Äá» vòng quanh nghi có dá» nhân á», liá»n và o chùa gặp Thiá»n sư Há»i CÆ¡ Siêu Huá» Äang thượng ÄÆ°á»ng. CÆ¡ biết có dá» nhân thầm ẩn dưá»i tòa, liá»n to tiếng bảo: Trong chúng có ngưá»i trá»m pháp. Tân ngang nhiên ra há»i: Trong má»t hạt lúa chứa thế giá»i, trong ná»i lá»a thÄng nấu núi sông, hãy nói ý chá» nà y thế nà o? CÆ¡ Äáp: Quá» giữ thây chết. Trong Äãy Tân vẫn có thuá»c trưá»ng sinh, Tân nói: Trong Äãy vẫn có thuá»c trưá»ng sinh bất tá» thì sao? CÆ¡ Äáp: Dù trải tám muôn kiếp trá»n là rÆ¡i trong không vong. Tân bất bình ra Äi, Äến nữa Äêm phi kiếm hại CÆ¡. CÆ¡ Äã biết trưá»c lấy pháp y trùm Äầu ngá»i tại phương trượng, kiếm Äến bay quanh mấy vòng, CÆ¡ lấy tay chá», kiếm liá»n rÆ¡i xuá»ng Äất. Tân Äến tạ lá»i, CÆ¡ nhân Äó há»i: Trong ná»i lá»a thÄng thì chẳng há»i, thế nà o là trong má»t hạt lúa chứa thế giá»i? Tân ngay lá»i há»i nà y có tá»nh , bèn thuáºt ká»:
Hạo khưá»c biá»u nhi toái khưá»c cầm,
Như kim bất luyến thủy trung câm,
Tá»± tùng nhất luyến Hoà ng Long háºu,
Thá»§y giác tùng tiá»n thá» dụng tâm.Dá»ch:
Bẻ gãy chiếc bầu, Äáºp nát Äà n,
Hiá»n nay chẳng thÃch nưá»c trữ và ng,
Sau khi gặp ÄÆ°á»£c Hoà ng Long Äấy,
Má»i biết từ xưa quấy dụng tâm.Ãây là câu chuyá»n thần tiên Äi há»c Pháºt. Lữ Ãá»ng Tân là thần tiên, còn Äi tham vấn vá»i Thiá»n Sư Há»i CÆ¡ á» Hoà ng Long.
"Tô Ãông Pha thưá»ng gần Pháºt Ấn". Trong sá» có ghi: Má»t hôm Sư (Pháºt Ấn) và Äá» chúng và o thất, cư sÄ© Tô Ãông Pha Äến thẳng thất, Sư nói: Trong nà y không có ghế ngá»i, cư sÄ© Äến Äây là m gì? Ãông Pha Äáp: Tạm mượn thân tứ Äại cá»§a Pháºt Ấn là m ghế ngá»i. Pháºt Ấn nói: SÆ¡n tÄng có má»t câu há»i, nếu cư sÄ© nói ÄÆ°á»£c thì má»i ngá»i, bằng nói chẳng ÄÆ°á»£c thì cá»i ngá»c Äái Äá» lại. Ãông Pha vui vẻ chấp nháºn. Pháºt Ấn há»i: Vừa rá»i cư sÄ© nói "Tạm mượn thân tứ Äại SÆ¡n tÄng là m ghế ngá»i", chá» như SÆ¡n tÄng tứ Äại vá»n không, nÄm ấm chẳng có, cư sÄ© Äến chá» nà o ngá»i? Tô Ãông Pha không Äáp ÄÆ°á»£c, phải cá»i ngá»c Äái Äá» lại, Sư tặng cho lá y Vân SÆ¡n, Ãông Pha là m bà i ká»:
Bách thiên ÄÄng tác nhất ÄÄng quang,
Táºn thá» hằng sa diá»u pháp vương,
Thá» cá» Ãông Pha bất cảm tÃch,
Tá quân tứ Äại tác thiá»n sà ng.
Bá»nh cá»t nan khan ngá»c Äá»i vi,
Ãá»n cÄn nhưng lạc tiá» n phong ky,
Há»i ÄÆ°Æ¡ng khất thá»±c ca cÆ¡ viá»n,
Ãoạt Äắc Vân SÆ¡n cá»±u nạp y.Dá»ch:
Ãèn trÄm ngà n ngá»n ánh sáng Äá»ng,
Cả thảy hằng sa diá»u pháp vương,
Bá»i thế Ãông Pha Äâu dám tiếc,
Mượn anh tứ Äại là m giưá»ng thiá»n.
Bá»nh xương khó chá»u ngá»c Äái rà ng,
CÄn Äá»n nên rÆ¡i máy nhá»n tên,
Hiá»u nên khất thá»±c xa ca kỹ,
Nháºn lãnh Vân SÆ¡n chiếc y xưa.Câu chuyá»n nà y cho thấy Tô Ãông Pha là má»t nhà vÄn ná»i tiếng, còn phải Äến há»c vá»i Ngà i Pháºt Ấn.
"Hà n Công lại lá» Ãại Ãiên". Hà n VÄn Công tức Hà n DÅ©, là má»t nhà Nho ná»i tiếng, ngưá»i Xương Lê Äá»i ÃÆ°á»ng, Äáºu Tiến SÄ©. Vì dâng biá»u can vua Hiến Tông rưá»c xá lợi Pháºt và o cung, nên bá» Äà y Äi Triá»u Châu. á» Äây, Hà n DÅ© có viết thÆ¡ má»i Thiá»n sư Ãại Ãiên á» chùa Linh SÆ¡n phÃa tây Triá»u Châu Äến tranh luáºn vá» Äạo, cùng nhau Äi lại nhiá»u lần, sau qui y Ãại Ãiên. Váºy là má»t nhà Nho ná»i tiếng cÅ©ng qui y vá»i nhà Thiá»n.
"Bùi Công bá» Äoạt há»t nÆ¡i Thạch Sương". Bùi Công tức là Tưá»ng quá»c Bùi Hưu Äá»i ÃÆ°á»ng. Má»t hôm Ngà i tá»i chá» Thiá»n sư Thạch Sương, Ngà i Thạch Sương thấy Bùi Công cầm cây há»t trong tay, Ngà i má»i mượn cây há»t, cầm ÄÆ°a lên há»i: Cây há»t á» trong tay vua gá»i là khuê, á» trong tay quan nhân gá»i là há»t, bây giá» á» trong tay SÆ¡n tÄng gá»i là gì? Nếu nói ÄÆ°á»£c thì trả, nói không ÄÆ°á»£c thì giữ lại. Ngà i Bùi Hưu nói không ÄÆ°á»£c, Ngà i Thạch Sương giữ cây há»t lại. Nên nói: "Bùi Công bá» Äoạt há»t nÆ¡i Thạch Sương".
"Phòng Tưá»ng há»i pháp á» Quá»c Nhất". Phòng Tưá»ng tức là Tưá»ng Quá»c Phòng Huyá»n Linh, giúp vua ÃÆ°á»ng Thái Tông dấy nghiá»p, là m Äến chức Tá» Tưá»ng. Quá»c Nhất tức là Thiá»n sư Ãạo Khâm, ngưá»i huyá»n Côn SÆ¡n thuá»c Tô Châu. Vua ÃÆ°á»ng Thái Tông má»i Ngà i và o cung há»i Äạo, ban cho hiá»u là Quá»c Nhất Thiá»n sư. Phòng tưá»ng quá»c vẫn tá»i há»i Äạo vá»i Thiá»n sư Quá»c Nhất.
"Diá»u Thiá»n không nháºn phò mã, thà nh Pháºt chẳng ngá»". Ãây là câu chuyá»n Công chúa Diá»u Thiá»n không láºp phò mã, chá» chuyên lo tu hà nh và thà nh Pháºt Quan Ãm.
"Lục Tá» má»i gặp khách nghe kinh liá»n tá»nh ngá»". Lục Tá» nghe khách tụng Kinh Kinh Cang liá»n tá»nh nghá».
"Ãạo Thiá»n nếu không thú vá», Hiá»n Thánh sao chá»u quy y". Nếu Äạo Thiá»n không có giá trá» cao siêu, tại sao nhiá»u vá» có tà i, có Äá»a vá» cao á» thế gian Äá»u phải theo há»c?
"Hoa Lâm cảm hóa hai con cá»p theo luôn". Theo sá», Ngà i Hoa Lâm á» dưá»i há»i cá»§a Tá» Bá Trượng, là sư huynh cá»§a Ngà i Qui SÆ¡n Linh Há»±u. Khi Äó Ngà i là m thá»§ tá»a và sau và o núi tu, có hai con cá»p theo hầu, cá»p lá»n tên Ãại Không, cá»p nhá» tên Tiá»u Không. Má»i khi khách Äến, hai con cá»p chạy ra mừng, nhưng khách thấy hoảng sợ, Ngà i bảo: Ãại Không, Tiá»u Không có khách Äến, ra sau Äi. Hai con cá»p rón rén bưá»c ra sau.
"Ãầu Tá» có ba con chim báo sáng". á» núi Ãầu Tá» có hai Thiá»n sư ná»i tiếng, vá» Äầu tiên là Ngà i Ãại Ãá»ng Ãầu Tá», vá» sau là Ngà i NghÄ©a Thanh Ãầu Tá», thuá»c tông Tà o Ãá»ng. " Ãầu Tá» có ba con chim báo sáng" không biết chá» vá» nà o, trong Äây không nói rõ.
"Lý Trưá»ng giả giải kinh mà thiên trù dâng cÆ¡m". Lý Trưá»ng giả tức Lý Thông Huyá»n Äá»i ÃÆ°á»ng niên hiá»u Khai Nguyên thứ bảy (719), Ngà i trưá»c tác bá» Tân Hoa Nghiêm Kinh Luáºn bá»n mươi quyá»n, do miá»t mà i viết kinh cho nên quên cÆ¡m, chư thiên Äem cÆ¡m dâng cho Ngà i.
"Tu Bá» Ãá» ngá»i yên mà Ãế ThÃch tán hoa". Câu chuyá»n nà y ÄÆ°á»£c nhắc lại nhiá»u lần. Ngà i Tu Bá» Ãá» là má»t trong mưá»i vá» Äại Äá» tá» cá»§a Äức Pháºt, Ngà i là Giải Không Äá» nhất. Má»t hôm Ngà i tạo thiá»n dưá»i chân núi, ngá»i yên lặng, hoa trá»i rÆ¡i xuá»ng rất nhiá»u. Ngà i há»i: Ai tán hoa Äó? Trá»i Ãế ThÃch thưa: Tôi là trá»i Ãế ThÃch. Há»i: Tại sao ông tán hoa? Ãáp: Thấy Hòa Thượng thuyết pháp hay quá nên tôi tán hoa. Há»i: Ta chưa từng nói mà sao nói thuyết pháp hay? Trá»i Ãế ThÃch thưa: Ngà i không nói, tôi không nghe, Äó là thuyết pháp.
"Ãạt Ma má»t chiếc dép vá» tây". Ãây là nói vá» Tá» Bá» Ãá» Ãạt Ma từ Ấn Ãá» sang Trung Hoa giáo hóa. Sau thá»i gian chÃn nÄm Ngà i an nhiên thá» tá»ch, nhục thân nháºp tháp tại núi Hùng NhÄ©. Tá»ng Vân (sứ giả Trung Hoa) Äi sứ Ấn Ãá» trá» vá» gặp Ngà i tại núi Thông Lãnh tay xách má»t chiếc dép Äi nhanh như bay trá» vỠẤn Ãá» (Tây Thiên). Vua nghe viá»c ấy ra lá»nh má» cá»a tháp má» quan tà i ra, quả nhiên quan tà i trá»ng không, chá» còn má»t chiếc dép. Vua sắc ÄÆ°a chiếc dép vá» thá» á» chùa Thiếu Lâm...
"Phá» Hóa rung chuông bay Äi". Trong sá» cá»§a Ngà i Lâm Tế, có Ngà i Phá» Hóa dưá»ng như là ngưá»i Äiên nhưng tháºt không phải, cả ngà y ra chợ Än xin lang thang, nhưng Ngà i nói nhiá»u câu rất kỳ Äặc. Khi sắp tá»ch, Ngà i nói vá»i ngưá»i ngoà i chợ: Xin quà vá» cho chúng tôi vải Äá» may chiếc áo dà i. Ngà i Lâm Tế nghe nói sai Äá» Äá» sắm cho Ngà i chiếc quan tà i. Ngà i vác ra ngoà i chợ nói: Lâm Tế cho tôi chiếc áo dà i rá»i, mai tôi tá»ch á» cá»a Äông. Ngà i mai dân chúng chạy lại cá»a Äông xem, Ngà i nói: Nay tôi chưa tá»ch, ngà y mai tôi tá»ch á» cá»a tây. Như thế hẹn Äến ba ngà y, má»i ngưá»i Äá»u chẳng tin. Ãến ngà y thứ tư, không ai theo xem nữa, Ngà i tá»± chun và o quan tà i, mượn ngưá»i Äi ÄÆ°á»ng Äáºy nắp lại. Khi hay tin, má»i ngưá»i trong chợ chạy Äến xem, giá» quan tà i ra không thấy thi hà i Ngà i, chá» nghe tiếng chuông rung xa dần trên hư không. Cho nên á» Äây nói "Phá» Hóa rung chuông bay Äi".
"La Hán Äến tham vấn vá»i Hòa Thượng Ngưỡng SÆ¡n". Trong sá» ghi rõ có vá» TÄng ngưá»i Ấn từ hư không Äến. Ngưỡng SÆ¡n há»i: Vừa rá»i á» Äâu Äến? TÄng thưa: á» Tây Thiên. Sư há»i: Rá»i Tây Thiên lúc nà o? TÄng thưa: Sá»m mai. Sư bảo: Sao mà cháºm lắm váºy. TÄng thưa: Vì còn dạo núi xem nưá»c. Sư bảo: Thần thông du hà thì chẳng không, Pháºt pháp cá»§a Xà lê cần trao lại cho Lão tÄng má»i ÄÆ°á»£c. TÄng thưa: Ãiünh sang Ãông Äá» lá» VÄn Thù, lại gặp Tiá»u ThÃch Ca. Bèn Äem sách chữ Phạn bằng lá bá»i trao cho Sư, là m lá» rá»i nương hư không mà Äi.
"Nhạc Ãế qui y vá»i Thiá»n sư Tư Ãại". Thiá»n sư Tư Ãại thưá»ng ngá»i thiá»n trên núi Nam Nhạc, tức là ngá»n núi phÃa nam. Ngà i là Huá» Tư, còn gá»i là Tư Ãại. Má»t hôm Ngà i Äang ngá»i thiá»n, có má»t Äoà n ngưá»i Äi ngang, Äi Äầu là má»t ngưá»i rất oai vá», Än mặc như má»t vá» quan lá»n. Khi Äi ngang Ngà i, há» la to cho Ngà i sợ, Ngà i sẽ Äứng dáºy tránh Äi, nhưng Ngà i vẫn ngá»i thiá»n tá»± nhiên. Nhạc Ãế là vá» Äi Äầu tá»i bên Ngà i quì xuá»ng thưa: Bạch Hòa Thượng nay tôi muá»n qui y vá»i Pháºt. Ngà i Tư Ãại má»i xả thiá»n là m lá» quy y. Buá»i lá» xong, Nhạc Ãế thưa: Bạch Hòa Thượng, tôi muá»n tặng Ngà i má»t váºt Äá» là m ká»· niá»m, vì tôi là Nhạc Ãế, là thần lá»n nhất á» núi nà y. Vá» thần nÄn ná» mãi, Ngà i Huá» Tư không chấp nháºn. Sau cùng thần nói: á» xóm dưá»i chân núi có nhiá»u ngưá»i chưa biết Äạo, Äá» tôi ám trợ há» lên núi qui y vá»i Hòa Thượng, Ngà i có bằng lòng không? Ngà i Huá» Tư bảo: Không ÄÆ°á»£c. Há»i: Tại sao? Ãáp: Vì qui y là tá»± ngưá»i thức tá»nh phát tâm, nếu do sức ám trợ là không Äúng pháp Pháºt. Thần há»i: Váºy có cái gì Äá» con Äá»n Æ¡n Ngà i? Ngà i bảo: á» trưá»c chùa ta cây cá»i xÆ¡ xác, cạnh núi bên kia tùng bá sum sê, nếu ÄÆ°á»£c, ông dá»i những cây bên Äó qua giùm ta. Nhạc Ãế nháºn lá»i và dặn: Tá»i nay nếu nghe tiếng sấm sét, Hòa Thượng bảo ngưá»i trong chùa Äừng kinh sợ, con sẽ dá»i cây cá»i. Ãúng tá»i hôm Äó, sấm sét ầm ầm ná» vang, sáng ra cây cá»i xÆ¡ xát biến mất, chá» có tùng bá sum sê. Ãó là câu chuyá»n "Nhạc Ãế qui y vá»i Thiá»n sư Tư Ãại".
"Cảnh SÆ¡n Äến nay vẫn ÄÆ°á»£c Long Vương thá»nh cúng". Có nhiá»u vá» trụ trì á» Cảnh SÆ¡n, nhưng Äây là chá» Thiá»n sư Vô Chuẩn, tức Ngà i Pháºt Giám á» Äá»i Tá»ng. Ngà i trụ trì á» Cảnh SÆ¡n, thưá»ng ÄÆ°á»£c Long cung má»i cúng dưá»ng.
"Tuyết Phong ngà y xưa sai ngưá»i gá» phá non". Tuyết Phong NghÄ©a Tá»n nói: Có những lúc tá»± có những ngưá»i bằng gá» lên núi phá rừng Äá» xây cất chùa.
"Ãây là những nguyên do Äá» nghiá»m biết, chá» tá»± khinh mà lui sụt". Những sá»± tÃch ÄÆ°á»£c dẫn chứng cá»t là m cho chúng ta sáng tá» rằng những ngưá»i có Äá»a vá» á» thế gian như những nhà Nho là m quan, hoặc những vá» tu tiên, những vá» thần Äá»u hưá»ng vá» Pháºt pháp, hưá»ng vá» thiá»n, huá»ng là những ngưá»i thưá»ng. Như váºy chúng ta thấy giá trá» cá»§a ngưá»i tu thiá»n hết sức cao quà chá» không phải tầm thưá»ng.
"Chá»n hoang còn nghe Bá Trượng nói Pháp. Loà i á»c sò vẫn biết há» Kinh Kim Cang. Mưá»i ngà n con cá nghe danh hiá»u Pháºt ÄÆ°á»£c hóa là m con trá»i. NÄm trÄm con dÆ¡i nghe tiếng pháp thảy Äá»u ÄÆ°á»£c là m Hiá»n Thánh. Mãng xà nghe sám há»i ÄÆ°á»£c sanh thiên. Rá»ng nghe kinh mà ngá» Äạo. Chúng là loà i váºt còn hay lãnh ngá», huá»ng là ngưá»i sao chẳng há»i tâm".
Ãoạn nà y Ngà i Trần Thái Tông muá»n nói loà i thú còn có thá» nghe kinh tu tiến ÄÆ°á»£c, huá»ng nữa là ngưá»i sao chẳng lo tu.
"Chá»n hoang còn nghe Bá Trượng nói pháp". Má»t hôm Tá» Bá Trượng thuyết pháp dạy chúng. Sau thá»i pháp tất cả má»i ngưá»i Äá»u lui, chá» còn má»t ông già ngá»i mãi không Äi. Tá» Bá Trượng thấy má»i há»i: Ãng ngưá»i á» Äâu vì sao mãn giá» mà không vá»? Ãng già thưa: Con không phải là ngưá»i. Tá» há»i: Váºy ông là gì? Thưa rằng: Con là chá»n á» sau núi nà y. Khi xưa má»t thá»i con Äã là m Tỳ Kheo tÄng, nhân có ngưá»i há»c Äạo Äến há»i: Báºc Äại tu hà nh có rÆ¡i và o nhân quả không? Con Äáp: Không rÆ¡i và o nhân quả. Vì trả lá»i sai lầm, con phải Äá»a là m thân chá»n nÄm trÄm kiếp. Giá» Äây con Äến nghe pháp, cầu xin Hòa Thượng nói cho con má»t chuyá»n ngữ Äá» con thoát kiếp chá»n. Tá» Bá Trượng bảo: Ãng há»i lại ta Äi. Ãng già Äứng lên há»i Tá»: Ngưá»i Äại tu hà nh có rÆ¡i và o nhân quả không? Tá» Äáp: Không lầm nhân quả. Ngay câu nói Äó ông tá»nh ngá» và thưa vá»i Tá»: Ngà y mai Hòa Thượng Äến phÃa sau núi, bên mé hang có xác con chá»n, xin Hòa Thượng cho là m lá» táng như má»t vá» Tỳ Kheo tÄng Äá» giúp con. Hôm sau Tá» Bá Trượng dẫn chúng tÄng ra sau núi chá» mé hang gặp xác con chá»n vừa chết bèn là m lá» thiêu như má»t vá» Tỳ Kheo.
Câu chuyá»n nà y quan trá»ng nÆ¡i câu trả lá»i. Ngưá»i há»c Pháºt pháp nông cạn, nghe chư Tá» nói hoặc Äá»c trong kinh rá»i hiá»u lầm, khi có ngưá»i Äến há»i Äạo, mình nói sai nên phải Äá»a. Thế nên tu mà không hiá»u thâm sâu lý Äạo, rá»i nói sai, Äó là má»t há»a lá»n. Như nói: Ngưá»i Äại tu hà nh tức là ngưá»i tu hà nh Äã ngá» Äạo, còn rÆ¡i và o nhân quả không? Ãa sá» nghÄ© mình tu hà nh ngá» Äạo rá»i, Äâu còn rÆ¡i và o nhân quả nữa, cho nên trả lá»i: Không rÆ¡i và o nhân quả. Má»t câu nói sai lầm phải Äá»a là m thân chá»n nÄm trÄm kiếp. Tại sao? Bá»i vì trong giáo lý Äạo Pháºt, nhân quả là ná»n tảng cá»§a pháp hữu vi, tức là phần tu cÆ¡ bản còn trong Äá»i Äãi. Váºy trong Äá»i Äãi nhân quả là chân lý, cho nên Äức Pháºt luôn luôn dạy má»i ngưá»i phải hiá»u thấu ý nghÄ©a nhân quả ÄỠứng dụng trong Äá»i tu và trong cuá»c sá»ng, thế má»i tiến bá» và má»i là chánh tÃn. Nếu nói ngưá»i Äại tu hà nh không rÆ¡i và o nhân quả, Äó là phá»§ nháºn lý nhân quả, nên thà nh tá»i phải Äá»a là m thân chá»n nÄm trÄm kiếp. Ãến khi ông già há»i lại câu Äó, Tá» trả lá»i: Không lầm nhân quả. Không lầm là thấy rõ, biết rõ nhân quả, thế là thoát kiếp chá»n. Ãá»i vá»i nhân quả Pháºt dạy, ngưá»i ngá» Äạo thấy cà ng rõ, chá» Äâu thá» nói không rÆ¡i không mắc. Váºy câu nói Äúng chân lý cứu ngưá»i thoát khá»i kiếp trầm luân, còn câu nói sai là m cho mình phải Äá»a.
"Loà i á»c sò vẫn biết há» Kinh Kim Cang". Tục truyá»n, thuá» xưa có má»t ngưá»i Pháºt tá» Äi biá»n là má»t Pháºt tá» chân thà nh, nên Äem Kinh Kim Cang theo Äá»c dưá»i thuyá»n. Thuyá»n chìm, ai nấy bá» trôi giạt, bá» kinh cÅ©ng bá» trôi. Nhưng sau nà y có ngưá»i chà i lưá»i vá»t ÄÆ°á»£c quyá»n kinh, thì thấy sò á»c bu quanh che kÃn nên quyá»n kinh không bá» hư hoại. Như váºy loà i ngu như sò á»c còn biết quà trá»ng và bảo vá» kinh.
"Mưá»i ngà n con cá nghe danh hiá»u Pháºt ÄÆ°á»£c hóa là m con trá»i". Theo Äiá»n tÃch mưá»i ngà n con cá do nghe danh hiá»u Pháºt mÃ ÄÆ°á»£c hóa là m ngưá»i.
"NÄm trÄm con dÆ¡i nghe tiếng pháp thảy Äá»u ÄÆ°á»£c là m Hiá»n Thánh". Trong Tây Vức Ký quyá»n hai có chép: Bá» biá»n nam có má»t cây khô có cái bá»ng lá»n, trong bá»ng có nÄm trÄm con dÆ¡i Ỡẩn. Má»t nhóm thương lữ dừng dưá»i gá»c cây, gặp lúc gió lạnh, nhóm lá»a Äá» hÆ¡. Lúc Äó có má»t khách buôn Äá»c tụng Tạng A Tỳ Ãạt Ma, dÆ¡i mê nghe kinh nên khi lá»a cháy táp tá»i vẫn cá» chá»u Äá»±ng không bay Äi nên phải bá» chết thiêu, sau hóa kiếp là m ngưá»i, ÄÆ°á»£c xuất gia há»c Äạo, Äá»ng chứng Thánh quả. Nên nói dÆ¡i ÄÆ°á»£c là m Hiá»n Thánh.
"Mãng xà nghe sám há»i ÄÆ°á»£c sanh thiên". Mãng xà là con rắn lá»n. Chuyá»n xưa nói vua Lương Võ Ãế có má»t bà phi, ông rất thương quÃ, nhưng bà có nhiá»u táºt xấu ác Äá» kỵ, nên khi chết hóa thà nh con rắn lá»n vá» báo má»ng cho nhà vua. Nghe như thế, nhà vua má»i má»i các Cao TÄng Äến, xin các Ngà i soạn ra bà i sám há»i gá»i là Lương Hoà ng Sám, và Äá»c cho bà phi nghe. Nhá» nghe sám há»i, mãng xà hết tá»i, ÄÆ°á»£c sanh lên cõi trá»i.
"Rá»ng nghe kinh mà ngá» Äạo". Trong Kinh Pháp Hoa nói: Bá» Tát VÄn Thù xuá»ng Long cung thuyết pháp, có bà Long nữ tám tuá»i nhân nghe pháp mà ngá» Äạo. Khi Äức Pháºt nói Kinh Pháp Hoa, bà hiá»n thần thông cho má»i ngưá»i thấy. Rá»ng là loà i váºt nghe kinh còn ngá» Äạo thay!
"Chúng là loà i váºt còn hay lãnh ngá», huá»ng là ngưá»i sao chẳng há»i tâm". Ãây là câu Ngà i Trần Thái Tông nhắc nhá» chúng ta phải cá» gắng tu há»c, tất cả loà i chim chá»n, sò á»c hay rá»ng rắn còn biết quà kinh, tu hà nh Äạt Äạo, huá»ng nữa là chúng ta là ngưá»i mà không tu ÄÆ°á»£c hay sao? Thế mà có nhiá»u ngưá»i nghÄ© mình nghiá»p nặng nên có mặc cảm tá»± ti, tá»± khi mình không thá» tu ná»i. Tháºt ra, trong tất cả chúng sanh, loà i ngưá»i là trên hết, các chúng sanh kia còn có thá» nghe kinh ngá» Äạo, loà i ngưá»i nghe kinh há không ngá» Äạo ÄÆ°á»£c sao?
"Hoặc có ngưá»i vùi Äầu trong Än uá»ng, qua mất má»t Äá»i. Hoặc có ngưá»i trên ÄÆ°á»ng tu hà nh lầm lẫn, mà không thức tá»nh. Ãâu biết tánh giác Bá» Ãá» má»i má»i viên thà nh, nà o hay cÄn là nh Bát Nhã ngưá»i ngưá»i Äầy Äá»§. Chá» luáºn Äại ẩn tiá»u ẩn, thôi phân tại gia xuất gia. Chẳng cuá»c ngưá»i TÄng kẻ tục, chá» cá»t nháºn ÄÆ°á»£c bản tâm. Vá»n không có nam nữ, Äâu cần chấp tưá»ng. Ngưá»i chưa rõ dá»i chia tam giáo, liá» u ÄÆ°á»£c rá»i Äá»ng ngá» nhất tâm. Nếu hay phản chiếu há»i quang, Äá»u ÄÆ°á»£c kiến tánh thà nh Pháºt."
Ãầu tiên Ngà i quá» "Hoặc có ngưá»i vùi Äầu trong Än uá»ng, qua mất má»t Äá»i". Nay Äòi Än món nà y, mai Äòi món khác. Nhưng phải là m má»i có Än, nên lo là m lo Än mãi, hết tháng hết nÄm, Äến tuá»i già chết không biết Äi vá» Äâu. Suá»t Äá»i chá» lo Än uá»ng, không là m ÄÆ°á»£c Äá»u gì cao thượng hÆ¡n. Thà dụ như ngưá»i Äạp xÃch lô suá»t buá»i sáng má»t nhoà i, tá»i trưa chiá»u kiếm ÄÆ°á»£c sá» tiá»n vá» nháºu má»t bữa cho ngon, sáng lại Äạp xÃch lô nữa, cứ như thế qua hết má»t Äá»i!
"Hoặc có ngưá»i trên ÄÆ°á»ng tu hà nh lầm lẫn, mà không thức tá»nh". Có nhiá»u ngưá»i hình thức ngưá»i tu, xem như xuất gia há»c Äạo, mà Äi lầm ÄÆ°á»ng lạc lá»i, không cá» gắng tu hà nh Äá» ÄÆ°á»£c giác ngá», lại là m những Äiá»u mê tÃn dá» Äoan gây cho bao nhiêu ngưá»i khác lầm theo, Äó là Äi ÄÆ°á»ng mê mà không thức tá»nh.
"Ãâu biết tánh giác Bá» Ãá» má»i má»i viên thà nh, nà o hay cÄn là nh Bát Nhã ngưá»i ngưá»i Äầy Äá»§". Tánh giác Bá» Ãá» ai ai cÅ©ng tròn sẵn, không có ngưá»i nà o thiếu. CÄn là nh Bát Nhã ngưá»i ngưá»i Äá»u có Äá»§, không phải ngưá»i có ngưá»i không. Váºy má»i ngưá»i chúng ta ai cÅ©ng sẵn tánh giác, ai cÅ©ng Äầy Äá»§ trà Bát Nhã, Äâu có ai thua ai, tại sao nói ngưá»i tu ÄÆ°á»£c, mình tu không ÄÆ°á»£c, ngưá»i giác mình mê? Ãiá»u nà y chúng ta phải nghÄ© xét lại, Äừng mặc cảm ngưá»i là báºc thượng còn chúng ta là báºc hạ, chẳng qua là tá»nh sá»m thì giác sá»m, tá»nh muá»n thì giác muá»n mà thôi. Không ai có trá»n quyá»n hưá»ng tánh giác, cÅ©ng không ai vô phần. Hiá»u rõ như váºy Äá» chúng ta Äừng mặc cảm ngưá»i có tánh giác mà ta không.
"Chá» luáºn Äại ẩn tiá»u ẩn, thôi phân tại gia xuất gia". Theo bên Nho, Äại ẩn là những ngưá»i trà sÄ© tại thà nh thá» mà không ham danh lợi, á» yên tu hà nh. Tiá»u ẩn là những ngưá»i cÅ©ng trà sÄ© nhưng ẩn nÆ¡i rừng hoang núi vắng, yên giữ ý chà cá»§a mình. Vá» mặt Nho giáo, Äại ẩn hay tiá»u ẩn Äá»u có thá» tu. Vá» mặt Pháºt giáo, xuất gia hay tại gia cÅ©ng Äá»u tu ÄÆ°á»£c. Không phải dà nh riêng phần tu cho ngưá»i xuất gia, còn cư sÄ© là vô phần, hiá»u như váºy là lầm. Tất cả chúng ta Äá»u có tánh giác như nhau, ai cÅ©ng có quyá»n tu, cÅ©ng có quyá»n ngá», chúng ta chá» có nghi ngá». Ãa sá» Pháºt tá» hiá»n nay hay nghÄ©: Muá»n tu ÄÆ°á»£c giải thoát, ÄÆ°á»£c giác ngá» là phải xuất gia, còn tại gia là không thá» nà o tu ná»i, nghÄ© như váºy là sai. Tháºt ra nếu xuất gia mà tâm phiá»n não không sạch, niá»m thế gian chưa hết thì là m sao giải thoát, là m sao giác ngá». Nếu là hình thức tại gia mà dứt hết phiá»n não, buông sạch những niá»m thế tục tham sân si thì cÅ©ng ÄÆ°á»£c giải thoát giác ngá» váºy. Hình thức chá» là phần phụ, cá»t yếu là dứt phiá»n não, sạch tham sân si, là chúng ta ÄÆ°á»£c giải thoát không nghi.
"Chẳng cuá»c ngưá»i tÄng kẻ tục, chá» cá»t nháºn ÄÆ°á»£c bản tâm". Không hạn cuá»c Äây là tÄng kia là tục, chá» cá»t tu và nháºn ÄÆ°á»£c nÆ¡i mình bản tâm thanh tá»nh chưa từng sanh diá»t. Nháºn ÄÆ°á»£c bản tâm rá»i, tÄng tục Äá»u tu ÄÆ°á»£c Äến chá» an á»n giải thoát. Trái lại nếu không nháºn ÄÆ°á»£c dù tÄng hay tục cÅ©ng trầm luân Äau khá».
"Vá»n không có nam nữ, Äâu cần chấp tưá»ng". Nhìn theo mắt phà m tục thì có kẻ nam ngưá»i nữ rõ rà ng, nhưng bản tánh thanh tá»nh chẳng sanh chẳng diá»t, không có nam, không có nữ. Nam nữ là giả tưá»ng do nghiá»p tạo thà nh. Thế nên trong Kinh Pháp Hoa có Äoạn Ngà i VÄn Thù ÄÆ°a bà Long Nữ Äến gặp Pháºt, Ngà i Xá Lợi Phất nghi há»i: Ngưá»i nữ có nÄm chưá»ng, tu không ÄÆ°á»£c thà nh Pháºt, váºy Long Nữ là ngưá»i nữ, lại là loà i rá»ng, là m sao thà nh Pháºt? Khi ấy Long Nữ Äem hạt châu dâng lên Pháºt, Pháºt liá»n nháºn lấy. Long Nữ há»i: Tôi dâng hạt châu Pháºt nháºn, viá»c Äó cháºm hay mau? Ngà i Äáp: Rất mau. Long Nữ nói: Tôi thà nh Pháºt cÅ©ng mau như váºy. Ngay Äó Long Nữ biến thà nh nam tá», Äá»§ hạnh Bá» Tát liá»n thà nh Pháºt.
Như váºy Pháºt là chá» cho tánh giác, tánh giác không có nam nữ chá» là giả tưá»ng thôi. Nếu chúng ta chấp tưá»ng rá»i sanh niá»m phân biá»t khen chê khinh trá»ng, là vì chúng ta không hiá»u rõ. Thế nên Äừng nói ngưá»i nam tu ÄÆ°á»£c, còn ngưá»i nữ nguyá»n tu cho Äá»i sau chuyá»n nữ thà nh nam rá»i tu tiếp. Còn chấp tưá»ng là chưa nháºn ÄÆ°á»£c tánh giác cá»§a mình. Nam nữ Äá»u có quyá»n tu, có quyá»n giác ngá». Như thá»i Äức Pháºt tại thế, TÄng chứng A La Hán, Ni cÅ©ng chứng A La Hán. Câu chuyá»n khi xưa ká» khi nghe Pháºt sắp Niết Bà n, nÄm trÄm vá» Tỳ Kheo Ni xin Pháºt ÄÆ°á»£c Niết Bà n trưá»c vì không thá» nhìn Äức Pháºt nháºp Niết Bà n. Vá» lãnh Äạo Ni chúng khi Äó là bà Ma Ha Ba Xà Ba Ãá», tức là Kiá»u Ãà m Di Mẫu. Pháºt cho phép, nÄm trÄm vá» vá» ngá»i kiết già nháºp Niết Bà n. Nếu các vá» không chứng A La Hán thì là m sao sanh tá» tá»± tại như váºy. Thế là TÄng chứng A La Hán, Ni cÅ©ng chứng ÄÆ°á»£c. Trong nhà Thiá»n, TÄng ngá» Äạo, Ni cÅ©ng ngá» ÄÆ°á»£c. á» Trung Hoa có các Thiá»n sư Ni như bà Thiết Ma, bà Liá»u Nhiên và cô cư sÄ© Linh Chiếu. á» Viá»t Nam có Ni sư Diá»u Nhân. Vì ai cÅ©ng có tánh giác nên TÄng Ni ai cÅ©ng có quyá»n ngá» Äạo, nếu hẹn Äến Äá»i sau là m thân nam má»i tu e muá»n quá. Váºy chúng ta nguyá»n tu giác ngá» ngay Äá»i nà y không chá» Äến kiếp sau.
"Ngưá»i chưa rõ dá»i chia tam giáo, liá» u ÄÆ°á»£c rá»i Äá»ng ngá» nhất tâm". Phần trên Ngà i Trần Thái Tông phá chấp TÄng tục, nam nữ, Äến Äây Ngà i phá chấp tam giáo Pháºt, Khá»ng, Lão. Dù ngưá»i tu theo giáo nà o cÅ©ng Äá»u có tánh giác, nếu hưá»ng vá» tánh giác tu ÄÆ°á»£c nhất tâm là Äạt Äạo. Ãừng phân chia Äạo nà y Äạo khác rá»i chá»ng Äá»i lẫn nhau, gây ra bao nhiêu phiá»n não. Nếu biết tu thì Äá»u giác ngá».
"Nếu hay phản chiếu há»i quang, Äá»u ÄÆ°á»£c kiến tánh thà nh Pháºt". Phản chiếu há»i quang là bá»n chữ rất há» trá»ng vá»i ngưá»i tu thiá»n. Há»i quang là xoay ánh sáng trá» vá», phản chiếu là quay lại chiếu soi nÆ¡i mình. Trong kinh Pháºt cÅ©ng như trong sá» các Thiá»n Sư có dạy: Sá» dÄ© chúng ta muôn kiếp mê lầm là vì buông sáu cÄn giong ruá»i theo sáu trần, Äó gá»i là phóng ra. Hiá»n giá» kiá»m lại có ai không phóng ra chÄng? Mắt thấy sắc khen Äẹp chê xấu, tai nghe tiếng phân biá»t dá» hay, dù ai nói lén nói thầm cÅ©ng rán lắng nghe cho kỹ, không chá»u bá» qua. Còn mÅ©i ngá»i mùi lạ liá»n tìm hiá»u cho ra mùi gì. Vì thế cả ngà y sáu cÄn giong ruá»i theo sáu trần, Äó gá»i là buông cho chúng chạy ra. Trái lại nếu chúng ta xoay sáu cÄn trá» vá», tức là xoay cái chiếu trá» vá» soi lại thân và tâm mình Äá» tìm ra cái chân tháºt, Äó gá»i là há»i quang phản chiếu. Biết tháºt rõ, hiá»u tháºt kỹ con ngưá»i mình là cái gì, thân nà y là mình chÄng, tâm suy nghÄ© vá»ng tưá»ng là mình chÄng, rá»i tá»± mình giác ngá». Thế nên chúng tôi thưá»ng nhắc nhá» TÄng Ni, ngưá»i biết phản chiếu há»i quang Äâu có rảnh nói chuyá»n thiên hạ, lúc nà o mình cÅ©ng lo nhìn lại mình, nhìn những vá»ng tưá»ng cá»§a mình. Ai nói gì là m gì Äâu có phân biá»t Äá» khen chê. Ngưá»i hay khen chê, hay nói chuyá»n thiên hạ chắc rằng ngưá»i Äó không có phản chiếu há»i quang, vì ngưá»i tu nhiá»u thì Äâu có rảnh. Như Thiá»n sư Lại Toản, Lại là lưá»i biếng, tức là Thiá»n sư Toản lưá»i biếng. Ngà i và o rừng núi cất am Äá» tu, má»i ngà y chá» bươi cá»§ nần hoặc cá»§ khoai mà i Äem vá» nưá»ng hoặc luá»c Än. Vua ÃÆ°á»ng nghe hạnh cá»§a Ngà i, biết là ngưá»i quyết chà tu nên sai Sứ Äến thá»nh Ngà i vá» triá»u. Sứ Äến, Äang nằm trên giưá»ng Ngà i ngá»i dáºy, không nói gì Äến Sứ, lại bên Äá»ng lá»a bươi kiếm cá»§ khoai mà i lá»t Än, khoai Äang nóng nên nưá»c mÅ©i chảy ròng. Sứ giả thưa: Thá»nh Sư vì con chùi mÅ©i. Ngà i nói: Ta Äâu có rảnh vì ông mà chùi mÅ©i. Thế thì Ngà i không nhá» Äá» Än, không rảnh Äá» lau mÅ©i, váºy Ngà i Äang là m gì, vì sao gá»i Ngà i là lưá»i biếng? Nằm cả ngà y lo phản chiếu há»i quang, có rảnh Äâu Äá» nhá» chuyá»n Äói, chuyá»n Än. Ãến khi bá» gá»i dáºy giá»±t mình, nghe Äói bụng Ngà i kiếm khoai Än, Sứ thì mặc Sứ. Còn chúng ta nghe Sứ nhà vua Äến thì khúm núm Äứng dáºy chà o há»i. Như váºy chúng ta thấy ngưá»i dá»n hết tâm lá»±c Äá» phản chiếu há»i quang không rảnh nhá» chuyá»n bên ngoà i. Chúng ta tu là phải quan sát lại xem tâm niá»m mình trong sạch hay không, cái gì chân, cái gì ngụy, luôn luôn thấy rõ mình mà không mà ng chuyá»n bên ngoà i. Ngưá»i nà o thưá»ng phản chiếu há»i quang như váºy sẽ kiến tánh thà nh Pháºt không nghi. Tóm lại, Ngà i Trần Thái Tông muá»n nói rằng tất cả má»i ngưá»i ai cÅ©ng có thá» tu ÄÆ°á»£c, nhưng phải luôn luôn phản chiếu há»i quang thì sẽ thấy tánh thà nh Pháºt.
"Huá»ng là thân ngưá»i khó ÄÆ°á»£c, Pháºt pháp khó nghe. Nếu muá»n vượt khá»i vòng quanh lục Äạo, chá» có con ÄÆ°á»ng tắt Nhất thừa. Cần tìm chánh kiến, chá» tin tà sư. Ngá» rá»i má»i là và o cá»a, hà nh ÄÆ°á»£c má»i hay thoát tục. Bưá»c bưá»c Äạp Äến Äất tháºt; Äầu Äầu Äá»u Äá»i hư không. Khi dùng thì muôn cảnh toà n bà y, buông Äi thì mảy bụi chẳng láºp. Vượt Äến chá» không còn tương quan sanh tá», cÆ¡ liá» u ngá» quá» thần nhìn chẳng ra".
"Huá»ng là thân ngưá»i khó ÄÆ°á»£c, Pháºt pháp khó nghe. Nếu muá»n vượt khá»i vòng quanh lục Äạo, chá» có con ÄÆ°á»ng tắt Nhất thừa". Thân ngưá»i khó ÄÆ°á»£c, mà chúng ta ngà y nay Äã ÄÆ°á»£c thân ngưá»i, Äó là Äiá»u hết sức quÃ. Pháºt pháp khó nghe, mà ngay chúng ta ÄÆ°á»£c nghe pháp Pháºt, Äó là Äiá»u quà thứ hai. Váºy chúng ta phải là m gì? Nếu muá»n ra khá»i vòng quanh cá»§a lục Äạo luân há»i, chá» có con ÄÆ°á»ng tắt Nhất thừa. Trong Kinh Pháp Hoa dạy Nhất thừa tức là Pháºt thừa. Nhất thừa là chá» Tri Kiến Pháºt má»i chúng ta sẵn có, váºy ai cÅ©ng có Tri Kiến Pháºt, hay nói theo nhà Thiá»n là có tánh giác, hay là Bản lai diá»n mục, nếu xoay lại liá»n thấy liá»n ÄÆ°á»£c, nên gá»i là con ÄÆ°á»ng tắt. Không phải tu Äá» Äá»i nà y có phưá»c sanh lên cõi trá»i, rá»i tu nữa cho Äến trÄm ngà n muôn kiếp sau má»i thà nh Pháºt, Äó là con ÄÆ°á»ng quanh. Váºy phải trá» lại mình tìm cho ra tánh giác hay Tri Kiến Pháºt cá»§a mình, Äó là con ÄÆ°á»ng tắt nhất.
"Cần tìm chánh kiến, chá» tin tà sư". Ngà i khuyên ngưá»i Pháºt tá» cÅ©ng như TÄng Ni, khi tu cần phải tìm những báºc thầy có chánh kiến, chá» tin những thầy tà . Thầy chánh kiến có hai: Chánh kiến Äá»i vá»i Pháºt pháp và chánh kiến Äá»i vá»i Thiá»n tông. Có chánh kiến Äá»i vá»i Pháºt pháp tức là ngưá»i thâm hiá»u Pháºt pháp Äúng như tháºt, không dạy thiên lá»ch má»t bên. Tá» dụ như không dạy chúng ta chấp vá» hình thức sá»± tưá»ng, cÅ©ng không dạy chấp vá» lý tánh, không nghiêng bên nà o gá»i là chánh kiến. Ãạo Pháºt là Äạo dạy chúng ta Äi Äúng trung Äạo, nghÄ©a là không mắc kẹt bên nà y bên kia. Nếu kẹt má»t bên là thiên kiến, không phải chánh kiến. Còn chánh kiến nhà Thiá»n là chá» những ngưá»i Äã giải ngá» hoặc Äại ngá», thấy ÄÆ°á»£c nÆ¡i mình có tánh Pháºt, hoặc nháºn ÄÆ°á»£c bản lai diá»n mục cá»§a mình không còn nghi ngá». ÃÆ°á»£c những báºc ngá» Äạo chá» dạy, mình má»i tiến Äến giác ngá», Äó là chánh kiến. Tà sư là những ngưá»i dạy lá»ch, không Äúng chánh pháp, như trong kinh Pháºt dạy thế nà y, ngưá»i á» chùa lại dạy thế khác. Thà dụ trong chánh pháp, những bá» kinh dạy ngưá»i sÆ¡ cÆ¡ như Kinh Tứ Tháºp Nhá» Chương, Kinh Di Giáo, Pháºt cấm TÄng không ÄÆ°á»£c coi tưá»ng bói sá» v.v... Nhưng hiá»n nay có Pháºt tá» và o chùa, thầy lại xem tưá»ng bói sá» cho, Äó là tà , trái lá»i Pháºt dạy. Thế nên chúng ta tu phải biết chá»n lá»±a, nếu không rất dá» lạc ÄÆ°á»ng tà , lạc ÄÆ°á»ng rá»i chúng ta nói tu mà rá»t cuá»c lại Äi trong chá» má» má»t tá»i tÄm.
"Ngá» rá»i má»i là và o cá»a, hà nh ÄÆ°á»£c má»i hay thoát tục". Ãây nói cao siêu hÆ¡n. Ngưá»i tu Thiá»n ngá» Äạo rá»i gá»i là và o cá»a. Như Lục Tá» nhân nghe má»t câu trong Kinh Kim Cang, liá»n ngá» Äạo. Ngá» rá»i Ngà i Äến chá» NgÅ© Tá» trình ká», Tá» cho và o cá»a. Từ Äó vá» sau Ngà i cá» gắng tu hà nh và ngá» má»t lần nữa má»i là ngưá»i thoát tục. Vì thế nếu có duyên tá»t chúng ta ngá» ÄÆ°á»£c tâm thá» trong sáng hằng há»u nÆ¡i mình lÃ ÄÆ°á»£c và o cá»a cá»§a ngưá»i tu Thiá»n. Nhưng phải "hà nh ÄÆ°á»£c má»i hay thoát tục", tức là từ Äó vá» sau chúng ta không còn bá» những tưá»ng giả dá»i bên ngoà i chi phá»i, lại hằng sá»ng vá»i cái chân tháºt, Äó là hà nh ÄÆ°á»£c, ngay Äó là thoát tục. Hà nh ÄÆ°á»£c như thế thì:
"Bưá»c bưá»c Äạp Äến Äất tháºt; Äầu Äầu Äá»u Äá»i hư không". Ngưá»i sá»ng ÄÆ°á»£c vá»i thá» chân tháºt thì má»i bưá»c Äi không rá»i bản tâm thanh tá»nh, Äến nÆ¡i nà o Äầu không bao giá» rá»i hư không, nghÄ©a là chân và Äầu không rá»i thá» chân tháºt. Nói cách khác Äến Äâu lúc nà o cÅ©ng không rá»i thá» tháºt, má»i gá»i là thoát tục. Ngưá»i ÄÆ°á»£c như váºy thì có diá»u dụng:
"Khi dùng thì muôn cảnh toà n bà y, buông Äi thì mảy bụi chẳng láºp". NghÄ©a là khi ứng dụng thì muôn cảnh toà n bà y, bá» Äi thì không dÃnh má»t mảy bụi. Khi xưa các Ngà i ngá» Äạo rá»i, sá»ng ÄÆ°á»£c vá»i thá» chân tháºt thì trà tuá» rất nhạy bén, cần dùng phương tiá»n gì Äá» tiếp Äá» chúng sanh, các Ngà i dùng không thiếu, nên nói: Khi dùng thì muôn cảnh toà n bà y. Khi không cần thì buông Äi, không dÃnh má»t mảy bụi, trong lòng hoà n toà n thanh tá»nh. Ãó là diá»u dụng cá»§a ngưá»i Äã sá»ng ÄÆ°á»£c vá»i Äạo.
"Vượt Äến chá» không còn tương quan sanh tá», cÆ¡ liá» u ngá» quá» thần nhìn chẳng ra". Ngưá»i ngá» Äạo như váºy má»i vươn lên, vượt ra Äến chá» không còn vưá»ng mắc sanh tá». Tháºt ra sanh tá» là má»t lẽ ÄÆ°Æ¡ng nhiên, như chúng ta có thân chắc chắn phải có tá». Nếu ngá» Äạo rá»i không còn tương quan sanh tá», nghÄ©a là sao? Vì ngưá»i ngá» Äạo thấy rõ sanh tá» do Äâu mà có, nên nhân tạo sanh tá» không còn chi phá»i ÄÆ°á»£c nữa, Äó gá»i là không tương quan sanh tá». (Không phải ngá» Äạo rá»i thà nh tiên sá»ng hoà i như thế gian tưá»ng). Tuy có tá» nhưng không bá» nhân lôi kéo phải sanh trá» lại, nên ngang Äó là m chá»§ ÄÆ°á»£c sanh tá». Sá»ng ÄÆ°á»£c như váºy thì thần cÅ©ng không thấy ÄÆ°á»£c tâm. Cho nên nói:
"CÆ¡ liá» u ngá» quá» thần nhìn chẳng ra". Tại sao? Quá» thần thấy tâm mình là khi tâm chúng ta có vá»ng tưá»ng. Tôi nói Äá» quà vá» kinh nghiá»m, khi Äi tá»i nÆ¡i nà o gá»i là linh thiêng, quà vá» tưá»ng cái gì thì nó biết, còn hết tưá»ng thì nó không biết. Thà dụ như chuyá»n cầu cÆ¡, chúng ta khá»i nghÄ© cầu má»t ngưá»i mất trá» vá», tưá»ng Äến ngưá»i nà o thì quá» thần thấy tâm mình nên nó gạt. Tháºt ra ngưá»i mất Äã Äi thá» sanh nÆ¡i khác rá»i, Äâu còn lẩn quẩn á» Äây Äá» chúng ta cầu vá». Như váºy quá» thần thấy ÄÆ°á»£c tâm là khi chúng ta khá»i tưá»ng, vá»ng tưá»ng là mầm dẫn chúng ta Äi trong sanh tá» Äá»i sau. Trong kinh thưá»ng dạy khi gần nhắm mắt chúng ta phải nhiếp tâm niá»m Pháºt, hoặc nhất tâm hưá»ng vá» kinh Äiá»n, hoặc là m chá»§ ÄÆ°á»£c mình như tu Thiá»n, không khá»i niá»m. Thế là thoát ÄÆ°á»£c sanh tá» hay là tá»± do Äi trong sanh tá», váºy niá»m là tưá»ng quá» thần nhìn thấy ÄÆ°á»£c.
"Là phà m là thánh Äá»ng và o ÄÆ°á»ng nà y, hoặc oán hoặc thân cùng chung má»t lá» mÅ©i. Tháºt ngá» như thế, còn kẹt giữa ÄÆ°á»ng. Thôi nói tam huyá»n hưá»ng thượng, cá»t rõ má»t câu rá»t sau. Hãy nói hiá»n nay cái gì là "Má»t câu rá»t sau?"
Non xanh chá»n ấy nhìn trá»i rá»ng,
Sen Äá» ná» rá»i nghe mùi thÆ¡m.
Ãến Äây Ngà i Trần Thái Tông nhắc lại chúng ta, ngưá»i ngá» rá»i luôn luôn sá»ng vá»i Äạo, tâm không bá» ngoại cảnh chi phá»i, Äá»i vá»i ngưá»i ấy là phà m là thánh cÅ©ng Äá»ng má»t ÄÆ°á»ng, ÄÆ°á»ng nà y không phải ÄÆ°á»ng tá» mà lÃ ÄÆ°á»ng không sinh tá». NghÄ©a là thánh cÅ©ng tâm thá» Äó, phà m cÅ©ng tâm thá» Äó. Nháºn ra tâm thá» gá»i là thánh, chưa nháºn ra gá»i là phà m. Thánh hay phà m Äá»u có tâm thá», cho nên Äá»ng má»t ÄÆ°á»ng.
"Hoặc oán hoặc thân cùng chung má»t lá» mÅ©i". Má»i ngưá»i có lá» mÅ©i riêng, tại sao nói: Oán thân cùng má»t lá» mÅ©i? Vì nhà Thiá»n thưá»ng dùng lá» mÅ©i Äá» biá»u trưng cho cái chân tháºt hiá»n hữu tá»i quan trá»ng cá»§a con ngưá»i, á» ngay trưá»c mắt mà không thấy. Chúng ta thấy mặt, thấy mÅ©i cá»§a ngưá»i khác mà không thấy rõ mặt mÅ©i mình, nhìn kỹ chá» thấy má»t chút á» Äầu mÅ©i thôi, nếu nhìn và o gương thì thấy bóng chá» Äâu thấy lá» mÅ©i tháºt. Thế nên mÅ©i á» trên mặt mà chúng ta không thấy, nó luôn luôn hiá»n hữu nhưng dưá»ng như Ãt khi thấy nó. Ãá»i vá»i thân nà y, mÅ©i là mạch sá»ng tá»i thượng, miá»ng ngừng Än ngừng uá»ng ÄÆ°á»£c Äôi ngà y, nhưng mÅ©i ngừng thá» ÄÆ°á»£c bao lâu? Ngừng thá» là tắt thá» chết ngay. CÅ©ng như váºy, tâm thá» là cái chân tháºt hiá»n hữu, là thá» tá»i thượng cá»§a con ngưá»i, song chúng ta chưa bao giá» thấy biết. Ãừng nghÄ© rằng cái không thấy biết là không có, nó luôn luôn hiá»n hữu, nhưng vì chúng ta không chá»u há»i quang phản chiếu thì là m sao thấy ÄÆ°á»£c! Thế nên ngưá»i tu muá»n thấy cái chân tháºt cá»§a mình, tất phải há»i quang phản chiếu. Cái chân tháºt ÄÆ°á»£c tượng trưng như lá» mÅ©i, phải chá»u khó nhìn xuá»ng má»i thấy, nếu ngó ra ngoà i chẳng thấy nó Äâu. Chúng ta phải hiá»u cho tháºt kỹ những lá»i nhắc nhá» nà y, bất cứ hạng ngưá»i nà o, dù kẻ thân hay ngưá»i oán cÅ©ng Äá»u có lá» mÅ©i, cÅ©ng Äá»u có mạng sá»ng chân tháºt như nhau, không phải ngưá»i nà y có ngưá»i kia không. Cho nên nói "cùng chung má»t lá» mÅ©i", tức là ai cÅ©ng có mạng sá»ng như nhau, mạng sá»ng Äó là tâm thá» thanh tá»nh hay tánh giác cá»§a mình.
"Tháºt ngá» như thế, còn kẹt giữa ÄÆ°á»ng". Ngá» Äúng như váºy vẫn còn kẹt giữa ÄÆ°á»ng, vì sao? Vì ngưá»i ngá» Äạo giá»ng như ngưá»i Äứng xa thấy má»t ngá»n núi, thấy tháºt rõ, biết ngá»n núi cao thấp, có những tảng Äá lá»n nhá» v.v... Thấy ngá»n núi nhưng chưa phải là ngưá»i Äến núi. Ngưá»i ngá» chưa phải là ngưá»i Äến nÆ¡i, nên nói "còn kẹt giữa ÄÆ°á»ng", thấy ÄÆ°á»£c mà chưa Äến ÄÆ°á»£c. Ngà i Trần Thái Tông nói những câu không phải con ngưá»i thưá»ng nói ÄÆ°á»£c!
"Thôi nói tam huyá»n hưá»ng thượng, cá»t rõ má»t câu rá»t sau". Tam huyá»n, tam yếu là chá»§ ÄÃch cá»§a Tông Lâm Tế, những Äiá»u nà y rất cao siêu. Giá» Äây cá»t rõ "má»t cây rá»t sau".
"Hãy nói hiá»n nay cái gì là "Má»t câu rá»t sau?" Ngà i liá»n là m hai câu thÆ¡ rất tà i tình:
Thanh sÆ¡n Äê xứ kiến thiên hoạt,
Há»ng ngẫu khai thá»i vÄn thá»§y hương.Dá»ch:
Non xanh chá»n ấy nhìn trá»i rá»ng,
Sen Äá» ná» rá»i nghe mùi thÆ¡m.Nếu ngưá»i Äứng dưá»i giếng nhìn lên, trá»i chá» lá»n bằng miá»ng giếng, Äứng trên Äất bằng nhìn trá»i rá»ng hÆ¡n, nhưng khi Äến ngá»n núi, tức là vượt hết má»i ngÄn che thì chúng ta nhìn trá»i cà ng rá»ng hÆ¡n nữa, nên nói: "Non xanh chá»n ấy nhìn trá»i rá»ng".
"Sen Äá» ná» rá»i nghe mùi thÆ¡m": Khi hoa sen chưa ná», tuy nhìn thấy hoa, nhưng chưa có mùi thÆ¡m. Khi hoa ná» tròn Äầy, hương má»i cùng khắp.
CÅ©ng như váºy, câu rá»t sau là câu vượt lên trên tất cả những chưá»ng ngại, như ngá»n núi xanh cao ngất. Khi ấy chúng ta má»i thấy tâm thá» thênh thang rá»ng lá»n. Thấy như váºy chá» là má»i ngá» thôi, nhưng chưa thưá»ng thức ÄÆ°á»£c cái cao siêu quà báu cá»§a nó. Giá»ng như hoa sen từ dưá»i bùn trá»i lên khá»i mặt nưá»c, có hình dáng nụ hoa, nhưng chưa có mùi thÆ¡m. Phải Äợi hoa ná» má»i có mùi hương thÆ¡m ngát. Ngưá»i tu cÅ©ng váºy, dù có tá»nh ngá» vượt ra khá»i vòng tầm thưá»ng, tưá»ng như mình Äã tá»nh giác, nhưng còn phải tu hà nh má»t thá»i gian cho công phu viên mãn má»i ÄÆ°á»£c quả xuất thế. Ãừng nghÄ© mình ngá» lÃ ÄÆ°á»£c quả ngay, Äó là không Äúng.
Váºy câu rá»t sau có nghÄ©a là Äạt Äến chá» cứu cánh viên mãn. Nếu má»i ngá» Äạo là còn kẹt giữa ÄÆ°á»ng, chá» nên mừng phân nữa thôi. Bao giá» Äi Äến táºn nÆ¡i cuá»i cùng, má»i mừng trá»n vẹn, hiá»u như váºy má»i khá»i lầm lẫn. Nhưng hiá»n nay có má»t sá» ngưá»i hiá»u lầm, khi có tá»nh ngá» thì nói hay quá, cái thấy cá»§a mình so vá»i kinh Äiá»n Äá»u trúng hết không sai chút nà o, tưá»ng như mình là thánh cứ lo nói hoà i, rá»t cuá»c thà nh thánh nói chá» không phải thánh tháºt, Äó là bá»nh cá»§a những ngưá»i tu sau nà y hay mắc phải. Thế nên khi tu thấy Äạo rá»i, chúng ta cần phải hà nh cho Äến chá» cứu cánh viên mãn.
Qua bà i "Rá»ng khuyên phát tâm Bá» Ãá»", chúng ta thấy Ngà i Trần Thái Tông quả là má»t ông vua kỳ Äặc, Äang ngá»i trên ngai và ng trá» vì muôn dân mà tu ÄÆ°á»£c, ngá» ÄÆ°á»£c và cá» gắng tu Äá» giải thoát, tháºt quá hy hữu. Nhá» lại chúng ta là má»t thầy tu, má»t cô ni, có báºn rá»n chÄng là chút viá»c là m vưá»n là m rẫy, có thấm và o Äâu, chá» lo chuyên tu mà thôi. Thế mà chúng ta tu không ra gì, nghÄ© có há» thẹn vá»i nhà vua hay không? Các cư sÄ© Pháºt tá» cÅ©ng váºy, nếu có báºn rá»n lo cho gia Äình má»t vợ và i ba con, so vá»i nhà vua lo cho muôn dân, ngưá»i cư sÄ© tại gia báºn rá»n bao nhiêu mà nói tu không ÄÆ°á»£c. Lá»i tại mình không quyết tu, nếu chúng ta quyết chà tu hà nh thì chắc chắn sẽ tu ÄÆ°á»£c.
Nói tóm lại trong bà i "Rá»ng khuyên phát tâm Bá» Äá»", Ngà i Trần Thái Tông muá»n khuyên má»i ngưá»i phát tâm cầu giác ngá», nên tuần tá»± giải bà y hưá»ng dẫn chúng ta:
1. Trưá»c tiên Ngà i so sánh và ng bạc cá»§a báu vá»i thân mạng con ngưá»i, chÃnh thân ngưá»i má»i tháºt là quÃ. Nhưng thế gian có nhiá»u ngưá»i mê muá»i, quên thân Äá» tìm và ng bạc. Tháºt ra và ng bạc chá» là váºt bên ngoà i, chÃnh thân nà y má»i là gá»c cá»§a sá»± sá»ng, cho nên thân quà hÆ¡n và ng bạc.
2. Kế Äến, thân mạng tuy quà song so vá»i Äạo thì Äạo còn quà hÆ¡n. Vì thân nà y có rá»i phải hoại, Äạo là bất hoại nên cao cả hÆ¡n. Như Äức Pháºt ThÃch Ca khi xưa quên thân Äá» cầu Äạo. Bên Nho giáo có Ngà i Nhan Há»i, bên Lão giáo có ông Tá» CÆ¡, cÅ©ng vì cầu Äạo mà quên thân. Ngưá»i xưa coi nhẹ thân mà quà trá»ng Äạo.
3. Sau Äó Ngà i dẫn chứng là m sao biết Äạo là quÃ? Như những ngưá»i là m vua, là m quan, là m tưá»ng vẫn Äi há»i Äạo vá»i các Thiá»n sư. Như váºy nếu Äạo không quà là m sao ngưá»i Äi cầu há»c.
4. Cho Äến các loà i váºt nghe Äạo còn ngá» còn tu, huá»ng là con ngưá»i không ham tu, không má» Äạo sao? Ãây là Ngà i nhắc nhá» Äánh thức chúng ta, Äã ÄÆ°á»£c là m ngưá»i lại ÄÆ°á»£c há»c Äạo, phải ná» lá»±c cá» gắng tu hà nh, chá» Äá» thiá»t thòi.
5. Cuá»i cùng Ngà i chá» cho ngưá»i tu muá»n Äạt ÄÆ°á»£c kết quả viên mãn, là phải Äi con ÄÆ°á»ng tắt nhất, tức là phải há»i quang phản chiếu, chÃnh mình là gá»c Äá» tìm ra Äạo, không chạy ra bên ngoà i. Biết há»i quang phản chiếu thì ai cÅ©ng có tánh giác như nhau, ai cÅ©ng có thá» tu ÄÆ°á»£c, vì Äạo là bình Äẳng không có riêng tư. Nếu tu ÄÆ°á»£c, có ngá» chút Ãt cÅ©ng Äừng tá»± mãn, vì Äó má»i là nữa ÄÆ°á»ng, còn phải rán Äi cho Äến chá» cuá»i cùng. Như hoa sen từ dưá»i bùn ngoi lên khá»i bùn, trá»i lên khá»i nưá»c, có nụ hoa và phải ná» tròn tá»a mùi thÆ¡m ngát má»i Äầy Äá»§ giá trá». Chúng ta cÅ©ng phải tu tiến như váºy cho Äến chá» cứu cánh viên mãn.
Tóm lại bà i nà y nhắc nhá» chúng ta, cả tÄng và tục, ai cÅ©ng có thá» tu ÄÆ°á»£c và ai cÅ©ng phải cá» gắng hà nh ÄÆ°á»£c cho Äến ngà y Äạo quả viên thà nh.
ThÃch Thanh Từ
(trÃch trong "Khoá Hư Lục Giảng Giải",
Thiá»n Viá»n Thưá»ng Chiếu ấn hà nh, 2026)