Nhân tết Trung Thu nÄm Canh Ngá» (1990), Hòa thượng Thanh Từ nói pháp thoại nầy vá»i chư TÄng Ni tại Thiá»n viá»n Thưá»ng Chiếu.
Tết Trung Thu nÄm nay, tôi Äặt má»t câu há»i cho quà vá»: oOo
-- Quà vá» biết trên Äá»i nầy mình yêu ai nhất không?
Tôi xin ká» má»t câu chuyá»n xuất xứ từ kinh A Hà m:
"Má»t hôm vua Ba Tư Nặc há»i phu nhân Mạt Lợi:
-- Trên Äá»i nầy ái khanh yêu ai nhất?
Phu nhân Mạt Lợi Äáp:
-- DÄ© nhiên, ngưá»i thiếp yêu nhất chÃnh là bá» hạ.
Vua Ba Tư Nặc nói:
-- Trẫm cÅ©ng Äoán rằng khanh sẽ nói như thế.
Phu nhân Mạt Lợi má»m cưá»i:
-- Tâu bá» hạ, nếu thánh thượng cho phép, thần thiếp sẽ nói khác Äi má»t tÃ, nhưng xác thá»±c hÆ¡n.
Vua Ba Tư Nặc bảo:
-- Khanh cứ nói!
Phu nhân Mạt Lợi thưa:
-- Tâu bá» hạ, ngưá»i mà thần thiếp yêu quà nhất, chÃnh là thần thiếp.
Vua Ba Tư Nặc ngạc nhiên:
-- Sao? Mình lại yêu mình? Trẫm không hiá»u khanh muá»n nói gì?
Phu nhân Mạt Lợi thưa:
-- Tâu bá» hạ, vì có ái trá»ng tá»± ngã mình, nên thần thiếp má»i yêu thương bá» hạ, vì bá» hạ là ngưá»i Äem lại hạnh phúc cho cái tá»± ngã nầy.
Vua Ba Tư Nặc nói:
-- Trẫm biết Äiá»u Äó, nhưng vẫn chưa hiá»u rõ ý khanh.
Phu nhân Mạt Lợi dè dặt:
-- Tâu bá» hạ, thần thiếp mạn phép nêu ra má»t câu há»i: "Trên Äá»i nầy bá» hạ yêu thương ai nhất?"
Vua Ba Tư Nặc cưá»i:
-- Ãi khanh chứ còn ai!
Phu nhân Mạt Lợi há»i tiếp:
-- Giả sá» thần thiếp yêu thương má»t ngưá»i Äà n ông khác thì bá» hạ sẽ là m gì?
Vua Ba Tư Nặc lúng túng:
-- , trẫm sẽ..., trẫm sẽ...
Phu nhân Mạt Lợi tiếp lá»i:
-- Bá» hạ sẽ ná»i tráºn lôi Äình, chém Äầu thần thiếp ngay láºp tức phải không?
Vua Ba Tư Nặc giả lả:
-- Khanh há»i rắc rá»i quá! Rắc rá»i tháºt!
Phu nhân Mạt Lợi há»i:
-- Tâu bá» hạ, có Äúng thế không ạ?
Vua Ba Tư Nặc Äáp:
-- ... Ã ...
Phu nhân Mạt Lợi há»i dá»n:
-- Ãúng, phải không bá» hạ?
Vua Ba Tư Nặc im lặng giây lâu, nói:
-- Có lẽ khanh nói Äúng.
Phu nhân Mạt Lợi nói:
-- Thế là bá» hạ Äã Äáp câu há»i cá»§a thần thiếp rá»i!"
Yêu ngưá»i ta nhất Äá»i mà ngưá»i ta yêu kẻ khác thì chặt Äầu. Như váºy có yêu nhất Äá»i chưa? Nếu yêu nhất Äá»i tháºt, thì dù ngưá»i ta có yêu ai khác, mình cÅ©ng vẫn yêu há». Thế mà ngưá»i ta không thương mình thì mình chặt Äầu, váºy thương Äó là vì ai? Thương Äó là vì mình! Mình chá» thương mình thôi! Tất cả má»i Äá»i tượng mà mình thương mến Äá»u vì mình mà mình thương, thương ngưá»i qua tá»± ngã cá»§a mình Äó váºy.
Hôm sau vua Ba Tư Nặc xa giá Äến tinh xá Kỳ Viên thÄm Pháºt, và trình bà y câu chuyá»n Äá»i Äáp giữa vua và hoà ng háºu. Pháºt xác nháºn ý kiến cá»§a phu nhân Mạt Lợi qua bà i ká» như sau:
Tâm ta Äi cùng khắp
Tất cả má»i phương trá»i
CÅ©ng không tìm thấy ÄÆ°á»£c
Ai thân hơn tự ngã
Ãi tìm khắp phương trá»i
CÅ©ng không tìm Äâu thấy
Ai thân hơn tự ngã
Váºy ai yêu tá»± ngã
Chá» hại tá»± ngã ngưá»i.Ãó là lá»i xác nháºn cá»§a Pháºt: Chúng sanh yêu tá»± ngã mình hÆ¡n hết. Bây giá» nếu há»i mình yêu ai nhất, tôi nói má»t câu quà vá» nghe sẽ sá»ng sá»t, vì không bao giá» dÃnh dáng chuyá»n mà mình tưá»ng. Tôi cho rằng: "Mình yêu sáu trần nhất!". Yêu sáu trần - yêu sắc, thanh, hương, vá», xúc, pháp nhất - chứ không phải yêu tá»± ngã hay yêu ai hết. Tại sao váºy?
Ãứng vá» nghÄ©a thưá»ng, chúng ta yêu cái bản ngã nầy trên hết, phải không? Ãó là chân lý cá»§a thế gian. Ngưá»i Äá»i thương tá»± ngã mình hÆ¡n hết mà không biết, cứ nghÄ© thương ngưá»i nầy hết lòng, thương ngưá»i kia hết lòng. Hoặc giả có biết mình thương tá»± ngã mình cÅ©ng không can Äảm nói tháºt, nói gạt thiên hạ là mình thương chúng sanh, chá» ÄÃch thá»±c mình thương mình là gá»c. Thà dụ có má»t Pháºt tá» rất tá»t, tu hà nh rất tinh tấn, song Äá»i vá»i mình lúc nà o há» cÅ©ng chá» trÃch. Mình nói nhiá»u há» cÅ©ng chá» trÃch, nình Äi Äứng không nghiêm trang há» cÅ©ng chá» trÃch, mình lưá»i ngá»i thiá»n há» cÅ©ng chá» trÃch. Há» cứ chá» trÃch Äả phá mình hoà i, nên mình không chá»u ná»i, không thương há» ÄÆ°á»£c. Hầu hết chúng ta thương ai, mến ai là vì ngưá»i Äó thương mình, giúp mình, Äem sá»± lợi lạc, an á»n cho mình. Nếu không như váºy chắc mình không còn thương há». Như váºy, cái thương Äó là cái thương vì bản ngã.
Cái Äau khá» nhất cá»§a con ngưá»i là thấy mình tá»i thượng, lúc nà o cÅ©ng nghÄ© vá» mình, song lại tá»± Äánh mất mình mà không hay. Tất cả Äá»u qui hưá»ng vá» bản ngã, nhưng rá»t cuá»c lại bá» quên cái tháºt ngã chÃnh mình! Hằng ngà y chúng ta cứ Äuá»i theo cái giả ngã, vun bá»i cho nó ÄÆ°á»£c sung túc to lá»n, mai kia nó hư hoại mất Äi, chừng Äó chúng ta không biết là m sao Äây? Như váºy, nói thương mình lại vô tình Äánh mất mình mà không biết. Ãó là má»t sá»± tháºt Äáng thương mà Ãt ai thấy.
Tôi xin há»i: Thương mình là thương cái gì? Phải chÄng thương thân tứ Äại? Thân tứ Äại là do Äất, nưá»c, gió, lá»a hợp lại mà thà nh, chúng có Äặc tÃnh xung khắc chá»ng Äá»i nhau, thưá»ng bất hòa không an. Má»t lúc nà o Äó sẽ rã tan. Khi rã tan thì cái gì tháºt là mình mà mình thương yêu? Nói tứ Äại không tháºt là mình nên mình không thương, váºy mình thương cái gì? Có phải mình thương tâm mình? Tâm mình là cái nghÄ© suy tÃnh toán, má»t khi Äã nghÄ© Äiá»u gì thì cho Äiá»u mình nghÄ© là chân lý, nếu có ai cãi lại thì không chá»u, có thá» tranh luáºn hoặc Äấu Äá Äá» bảo vá» cái mình nghÄ©. Bảo vá» tức là yêu nó chứ gì? Nhưng cái suy nghÄ© Äó nó không tháºt, nó nghÄ© cái nầy nó nghÄ© cái kia, khi nhìn lại nó Äâu mất, tìm không ra. Nó chợt hiá»n chợt mất, nó không có hình dáng nà o cá» Äá»nh cả; không có hình dáng cá» Äá»nh là m sao tháºt ÄÆ°á»£c? Cái không tháºt mà cho là mình, có Äúng không? Lại nữa, cái suy nghÄ© Äó khi nghÄ© Äiá»u thiá»n, tá»t như Hiá»n Thánh, lúc nghÄ© Äiá»u ác, dữ như cá»p sói. Như váºy, mình là Hiá»n Thánh, hay mình là cá»p sói? Lại nữa, nó vừa nghÄ© Äiá»u thiá»n liá»n biết nó Äang nghÄ© thiá»n; nó vừa nghÄ© ác, liá»n biết nó Äang nghÄ© ác. Như váºy, nó là cái bá» biết thì nó là khách, Äâu phải là chá»§ là mình? Má»i ngưá»i dá»n hết tâm lá»±c Äá» lo cho mình, thế mà thân tứ Äại không phải là mình, cái nghÄ© suy thay Äá»i sanh diá»t cÅ©ng không phải là mình. Váºy chúng ta thương mình là thương cái gì? Quà vá» thá» nói xem? Thương Äất nưá»c gió lá»a không ÄÆ°á»£c, vì Äất, nưá»c, gió, lá»a vô tri, có gì mà thương! Thương cái nghÄ© suy cÅ©ng không ÄÆ°á»£c, vì cái nghÄ© suy chợt hiá»n chợt mất, là m sao thương? Váºy chúng ta thương cái gì Äây?
Má»i ngưá»i Äá»u lầm tưá»ng có "cái mình" tháºt, nhưng không ngá» Äó chá» là nhóm tứ Äại táºp hợp và những niá»m nghÄ© suy sinh diá»t, má»i ngưá»i bám và o Äó cho là mình. Trong kinh Viên Giác, Pháºt dạy: "Chấp thân tứ Äại là mình, chấp cái nghÄ© suy phân biá»t là mình, Äó là vô minh". Thế nên ai yêu thân tứ Äại, ai yêu cái nghÄ© suy phân biá»t Äá»u là vô minh. Cà ng yêu nó là cà ng chìm trong sinh tá», cà ng yêu nó là cà ng mất mình!
Ãây tuy nói là yêu mình nhất, chứ kỳ tháºt chúng ta yêu sáu trần hÆ¡n hết. Tại sao tôi nói khác lạ như thế? Vì giá» tá»a thiá»n, cá»t yếu là giữ cho thân tâm yên lặng thanh tá»nh, thế mà không bá» nó ÄÆ°á»£c, lát nhá» cảnh váºt nầy, lát nhỠâm thanh ná»..., cứ nhá» hoà i! Như váºy thì còn yêu ai hÆ¡n nó? Trong kinh Thá»§ LÄng Nghiêm, Pháºt có nói: "Chúng sanh quên mình theo váºt". Quên mình theo váºt là khi mắt thấy sắc thì chá» biết có cảnh váºt Äẹp xấu, khi tai nghe tiếng thì chá» biết có âm thanh hay dá», quên mình có "cái hay thấy hay nghe", chá» má»t bá» chạy theo âm thanh sắc tưá»ng bên ngoà i mà quên "cái mình chân tháºt". Hằng ngà y, hằng giá», hằng phút chúng ta quay vá» vá»i mình hay chúng ta Äuá»i theo sáu trần? -- Rõ rà ng Äang chạy theo sáu trần. Ngá»i thiá»n mắt nhìn xuá»ng, tuy không thấy cảnh váºt chung quanh, chá» tâm cÅ©ng chạy theo pháp trần. Xả thiá»n ra, thì mắt chạy theo cảnh, tai Äuá»i theo tiếng... không bao giá» dừng nghá». Chạy theo sáu trần không dừng nghá», không yêu nó thì yêu ai? Nếu không yêu nó thì chạy theo nó Äá» là m gì? Rõ rà ng là yêu sáu trần, và chạy theo nó nên quên mình, mất mình. Sá»ng như thế không phải quên mình theo váºt là gì?
Chúng ta là ngưá»i tháºt tu thì phải biết rõ chá»§ yếu cá»§a sá»± tu là gì? Tu là trá» vá» cái thá» chân tháºt cá»§a chÃnh mình. Có trá» vá» cái thá» chân tháºt cá»§a mình má»i tháºt là yêu mình. Ãang quên mình theo váºt thì là m sao gá»i là yêu mình ÄÆ°á»£c? Ãây tôi dẫn kinh Äiá»n Nguyên thá»§y và kinh Äiá»n Ãại thừa, cÅ©ng như lá»i khai thá» cá»§a Thiá»n sư, Äá» quà vá» thấy chúng ta là ngưá»i quên mình chá» không yêu mình.
Má»t hôm tôn giả Phú Lâu Na xin Pháºt dạy cho phương pháp tu ÄÆ¡n giản Äá» ngà i Äến nÆ¡i thanh vắng tu. Pháºt dạy: "Mắt thấy sắc không Äuá»i theo không dÃnh mắc là gần vá»i Niết bà n, tai nghe tiếng không Äuá»i theo không dÃnh mắc là gần vá»i Niết bà n, mÅ©i ngá»i mùi, lưỡi nếm vá», thân duyên xúc, ý duyên pháp không Äuá»i theo không dÃnh mắc là gần Niết bà n; ngược lại, nếu nhiá» m trưá»c, nếu dÃnh mắc là xa Niết bà n". Ãó là trá» vá» mình, trá» vá» cái thá» chân tháºt cá»§a chÃnh mình. Ngà i Phú Lâu Na tu chá» ba tháng chứng quả A La Hán. Như váºy, chÃnh khi sáu cÄn không dÃnh mắc vá»i sáu trần là mình trá» vá» vá»i mình, Äó là gần Niết bà n, ngược lại là xa Niết bà n.
Trong kinh Kim Cang, ngà i Tu Bá» Ãá» há»i Pháºt: "Ngưá»i phát tâm Vô thượng Chánh Äẳng Chánh giác là m sao hà ng phục tâm, là m sao an trụ tâm?". Pháºt dạy: "Bất ưng trụ sắc sinh tâm, bất ưng trụ thinh, hương, vá», xúc, pháp sinh tâm, ưng vô sá» trụ nhi sinh kỳ tâm". NghÄ©a là không nên khá»i tâm dÃnh mắc vá»i sắc, thinh, hương, vá», xúc, pháp, Äó là chá» an trụ cá»§a ngưá»i phát tâm Vô thượng Chánh Äẳng Chánh giác. Nghe tá»i Äây Lục Tá» liá»n ngá», không phải chá» ngá» cái lý "không trụ sắc, thinh, hương, vá», xúc, pháp, sinh tâm...", mà ngà i còn thấy xa hÆ¡n nữa. Ngà i thấy tánh mình xưa nay vá»n thanh tá»nh, tánh mình xưa nay vá»n không sanh diá»t, tánh mình xưa nay vá»n tá»± Äầy Äá»§. Xuyên qua lý "sáu cÄn không dÃnh vá»i sáu trần là chá» an trụ cá»§a ngưá»i phát tâm Vô thượng Chánh Äẳng Chánh giác", ngà i liá»n nháºn ra cái thá» chân tháºt cá»§a chÃnh mình mà nhà Thiá»n gá»i là "Bản lai diá»n mục". Sá» dÄ© chúng ta không nháºn ra bá» mặt tháºt xưa nay cá»§a chÃnh mình là vì chúng ta chạy theo sáu trần. Ngược lại, không Äuá»i theo sáu trần thì Bản lai diá»n mục hiá»n tiá»n. Sau Äây là câu chuyá»n Äá»i Äáp cá»§a Thiá»n sư Cảnh Thanh vá»i thá» giả.
Má»t hôm trá»i mưa, ngoà i vưá»n có tiếng nhái kêu vì bá» rắn bắt, ngà i há»i thá» giả:
-- Tiếng gì Äó?
Thá» giả thá»±c thà Äáp:
-- Tiếng nhái kêu.
Ngà i nói:
-- Chúng sanh khỠlại có khỠchúng sanh.
Tại sao "chúng sanh khá» lại có khá» chúng sanh"? - "Chúng sanh khá»" là con nhái bá» con rắn cắn gần chết nên kêu la. Còn "khá» chúng sanh" là thá» giả nghe tiếng nhái kêu chạy theo tiếng nhái, quên mình. Hiá»n tại chúng ta sá»ng có phải là "khá» chúng sanh" không? Ãa sá» Äá»u chạy theo sáu trần, mà quên mất mình, sá»ng mà cÅ©ng như chết, không khá» chúng sanh là gì?
Rá»i má»t hôm trá»i mưa, tiếng mưa rÆ¡i tà tách. Ngà i há»i thá» giả:
-- Tiếng gì Äó?
ThỠgiả thưa:
-- Tiếng mưa rơi.
Ngà i bảo:
-- Chúng sanh quên mình theo váºt.
Thá» giả nghe tiếng mưa rÆ¡i chá» má»t bá» chạy theo tiếng mưa rÆ¡i mà quên mình, nên bá» ngà i quá» "quên mình theo váºt". Nếu chúng ta ÄÆ°á»£c há»i như thế, chắc cÅ©ng trả lá»i như thá» giả á» Äây. Phải trả lá»i sao má»i không quên mình theo váºt? Nên nói rằng: "Con Äang nghe". Biết mình Äang nghe má»i không quên mình, không mất mình.
Chúng ta là ngưá»i tu, mục ÄÃch là tìm lại con ngưá»i chân tháºt cá»§a chÃnh mình. Như thế má»i là tháºt thương mình, chá» còn chạy theo sáu trần mà nói thương mình, cái Äó chá» là yêu tứ Äại, yêu sáu trần chá» không tháºt yêu mình. Thế nên phải buông xả sáu trần, xả sáu trần má»i trá» lại mình ÄÆ°á»£c, không thì Äánh mất mình. Quà vá» có dám buông xả sáu trần không? Sáu trần là tưá»ng sanh diá»t bên ngoà i, nếu theo Äuá»i dÃnh mắc nó thì cái chân tháºt sẽ bá» quên Äi. Lục Tá» khi ngá» ÄÆ°á»£c lý nầy rá»i, ngà i thưá»ng Äá» cáºp Äến "kiến tánh", tức là nháºn ÄÆ°á»£c thá» tánh chân tháºt cá»§a chÃnh mình, và muá»n nháºn ÄÆ°á»£c cái thá» chân tháºt ấy thì phải không dÃnh vá»i sáu trần.
Vua Trần Thái Tông Äá»i Trần, lúc viá»c nưá»c rảnh rang, ngà i Äá»c kinh Kim Cang, nghiá»n ngẫm câu "Ưng vô sá» trụ nhi sinh kỳ tâm". Sau ngá» ÄÆ°á»£c lý nầy, trong bản Thiá»n Tông Chá» Nam ngà i có soạn pháp sám há»i "Lục Thá»i Sám Há»i", trong Äó ngà i sám há»i mắt, sám há»i tai, sám há»i mÅ©i, sám há»i lưỡi, sám há»i thân, sám há»i ý. Má»i thá»i sám há»i má»t cÄn. Sám há»i như váºy cá»t Äá» gỡ cái dÃnh mắc sáu trần. Do ngá» mà ngà i chế ra nghi thức sám há»i ngay nÆ¡i sáu cÄn, Äó là Äiá»u Äặc biá»t cá»§a riêng ngà i, không bắt chưá»c các pháp sám há»i khác á» Trung Hoa. Và Äây là bà i ká» Tứ SÆ¡n (bá»n núi sanh, già , bá»nh, chết) trong Äó ngà i sám há»i sáu cÄn:
Tá»· trưá»c chư hương, thiá»t tham vá»
Nhãn manh chúng sắc, nhÄ© vÄn thinh
VÄ©nh vi lãng Äãng phong trần khách
Nháºt viá» n gia hương vạn lý trình.Dá»ch:
Lưỡi vưá»ng vá» ngon, tai vưá»ng tiếng
Mắt theo hình sắc, mũi theo hương
Lênh Äênh là m khách phong trần mãi
Ngà y cách quê hương muôn dặm trưá»ng.Là má»t ông vua báºn rá»n viá»c nưá»c mà ngá» ÄÆ°á»£c lý Äạo nhắc nhá» chúng ta tu như thế, tháºt là chuyá»n hiếm có. Chúng ta là ngưá»i Äá»§ duyên phưá»c xuất gia sá»ng trong cá»a thiá»n, duyên Äá»i ÄÆ°á»£c cắt bá» nhiá»u mà cứ dÃnh mắc vá»i sáu trần mãi thì biết bao giá» má»i thấy Äạo? Thá»i vua Trần Thái Tông là thá»i Äất nưá»c loạn ly, quân Nguyên xâm lÄng. Viá»c nưá»c nặng ná» báºn rá»n mà ngà i tu thấy Äạo, nói ÄÆ°á»£c những câu như váºy. Chúng ta là những ngưá»i á» trong chùa rảnh rang Ãt viá»c, không báºn bá»u gia Äình, không lo nghÄ© chuyá»n Äói no ấm lạnh, thế mà buông sáu trần không ná»i, thì chẳng biết nói sao! Tháºt Äáng xót thương cho mình! Ãó là "khá» chúng sanh". Muá»n tìm lại mình sá»ng vá»i chÃnh mình, mà cứ dÃnh vá»i sáu trần hoà i thì là m sao sá»ng vá»i mình Äây?
Lâu nay chúng ta Äang Äánh mất mình, không riêng gì chúng ta mà cả nhân loại cÅ©ng Äang mất mình. Như váºy ngưá»i tu có Ãch ká»· không? Vì tìm lại mình lo cho mình, theo quan niá»m ngưá»i Äá»i là Ãch ká»·. Chúng ta dá»n hết tâm lá»±c xoay lại tìm cho ra "cái chân thá»±c" cá»§a mình, nhà Thiá»n gá»i là "phản quan tá»± ká»·". Luôn luôn xem xét mình thấy như Ãch ká»·, chá» vì mình. Song Äó là viá»c là m lợi tha vô ká». Vì bao nhiêu tá»· ngưá»i Äang quên mình, Äang Äánh mất mình. Nếu mình tìm ÄÆ°á»£c "cái chân tháºt" cá»§a mình rá»i, mình chá» cho má»i ngưá»i nháºn ra "cái chân tháºt" cá»§a há» thì cứu giúp nhân loại biết bao!
Chúng ta Äang sá»ng mà không biết mình sá»ng, nói mình mà không biết cái gì là mình. Như váºy là sá»ng hay chết? Nói mình là cái nói rá»ng, không có ý nghÄ©a. Chúng ta tu là phải xoay lại tìm cho ra "cái chân tháºt" Äó, luôn luôn phải ná» lá»±c không thá» chần chá». Muá»n tìm ra cái chân tháºt Äó là phải Äừng thương sáu trần. Quà vá» có chấp nháºn không yêu sáu trần nữa không? Dám ly dá», dám lìa bá» chúng không? Quà vá» mà lìa bá» ÄÆ°á»£c sáu trần, quà vá» không muá»n là m thánh cÅ©ng là thánh. Còn nếu không lìa bá» ÄÆ°á»£c chúng, thì chúng dẫn quà vá» Äi mãi trong vòng luân há»i sanh tá». Tu cá»t Äá» giải thoát sanh tá», muá»n hết sanh tá» phải nháºn ra cái chân tháºt không sanh không diá»t. Cái chân tháºt ấy có sẵn nÆ¡i má»i chúng ta, chá» cần không dÃnh vá»i sáu trần thì nó hiá»n tiá»n, còn vưá»ng vá»i sáu trần thì nó ẩn mất.
Từ ngà y tôi hưá»ng dẫn quà vá» tu tá»i giá», lúc nà o tôi cÅ©ng khuyên quà vá» hãy lìa bá» sáu trần, Äến nay quà vá» có chá»u lìa bá» chưa? -- Chưa, chắc còn khắng khÃt lắm. Cái mà Pháºt rÄn, Tá» quá», Thầy rầy mà không chá»u bá», không yêu nó tá»t Äá»nh là gì? Chúng ta há»c Äạo, hiá»u Äạo rá»i, nhất Äá»nh phải tìm cho ra con ngưá»i tháºt cá»§a chÃnh mình. Muá»n tìm ra con ngưá»i tháºt Äó, chúng ta phải xây lưng vá»i sáu trần mà kinh LÄng Nghiêm gá»i là "bá»i trần hiá»p giác". Còn bây giá» chúng ta Äang là m gì Äây? Chúng ta Äang "bá»i giác hiá»p trần" là xây lưng vá»i cái chân tháºt nÆ¡i mình mà chạy theo sáu trần, nên gá»i là yêu sáu trần. Mong quà vá» can Äảm cắt Äứt nó, lìa bá» nó Äá» trá» thà nh những tÄng sÄ© xứng Äáng mai sau kế nghiá»p cho Äức Bá»n Sư.
Rằm tháng Tám nÄm Canh Ngá» (2026)
ThÃch Thanh Từ