This page is written in Vietnamese using Unicode Times font,
prepared by Nguyen Anh Trang
Buá»i nói chuyá»n hôm nay tôi nhắm và o Quý Pháºt tá» Phưá»c Thái nhiá»u hÆ¡n là Quý Pháºt tá» á» các nÆ¡i. Váºy Quý vá» hãy lắng nghe cho kỹ. á» Äây tôi không giảng những Äá» tà i cao siêu, mà Äặt những câu há»i rất thá»±c tế, rất thấp, quý vá» hãy trả lá»i Äúng như chá» mình biết, Äá» rá»i tôi hưá»ng dẫn cho quý vá» tu hà nh.
- Quý vá» Äi chùa há»c Äạo, có phải tu theo Äạo Pháºt không?
- Thưa Phải.
- Váºy ngưá»i tu là hiá»n hay dữ?
- Dạ hiá»n.
- Ngưá»i Äi chùa, láºy Pháºt, Än chay, tụng kinh, nếu có ngưá»i xúc phạm Äến thì nóng nảy la lá»i. như váºy có hiá»n không?
- Dạ chưa hiá»n.
- , chưa hiá»n tức là chưa tu. Váºy Äi chùa tụng kinh mà chưa hiá»n chưa gá»i là ngưá»i tu. Ngưá»i tá»± nháºn mình tu theo Äạo Pháºt mà chưa hiá»n thì sao?. Phải tu thế nà o má»i gá»i là tu theo Äạo Pháºt. Và là m thế nà o Äá» ÄÆ°á»£c hiá»n, quý vá» biết không?
- Dạ chưa biết.
- Ãây tôi hưá»ng dẫn cho quý vá» Äá» thà nh ngưá»i hiá»n rất thá»±c tế và dá» dà ng. Theo tinh thần Äạo Pháºt, tu là tu á» ba nghiá»p: Thân nghiá»p, khẩu nghiá»p, và ý nghiá»p.
Khi chưa biết tu, Thân có khi là m là nh có lúc là m dữ, miá»ng có khi nói lá»i thiá»n có lúc nói lá»i ác, ý có khi nghÄ© tá»t có lúc nghÄ© xấu.
Khi biết tu thì viá»c là nh nên là m, viá»c dữ nên tránh. Lá»i thiá»n thì nói, lá»i ác thì chừa. Ãiá»u tá»t thì nghÄ©, Äiá»u xấu thì dừng. Ngưá»i biết tu thân không là m ác, miá»ng không nói ác, ý không nghÄ© ác, Äó là ngưá»i hiá»n.
Tu chá»§ yếu không phải Än chay nhiá»u, váºy mà Pháºt tá» cứ Äua nhau Än chay, cho Än chay nhiá»u là tu, chứ không biết tu là chừa ba nghiá»p ác. Nhân gian có câu ca dao Äá» nhạo báng ngưá»i Än chay mà không hiá»n.
Sân si nghiá»p chưá»ng không chừa
Bo bo mà giữ tương dưa là m gì?Tham sân si là nghiá»p chưá»ng cá»§a thân miá»ng và ý thì không chá»u chừa bá», mà cứ Äua nhau Än chay, rá»i cho Äó là tu, tu như váºy không Äúng vá»i chá»§ trương cá»§a Äạo Pháºt. Tu là thân không là m ác, miá»ng không nói ác, ý không nghÄ© ác.
Trong gia Äình, nếu má»i ngưá»i không biết tu thì cứ cãi và chá»i bá»i gây phiá»n não cho nhau. Tháºm chà gây cãi không nguôi còn giáºn thì Äánh Äáºp, Äánh Äáºp không thá»a mãn cÆ¡n giáºn thì tình nghÄ©a không còn, mà tình nghÄ©a Äã hết thì ly dá» chia tay, gia Äình Äá» nát.
Nếu má»i ngưá»i biết tu thì ý vừa khá»i nghÄ© ác, liá»n biết xấu chế ngá»± không dám nói lá»i nặng, không nói nặng thì Äâu có cãi, không cãi thì là m gì có Äánh Äáºp, không Äánh Äáºp thì Äâu có ly dá», gia Äình thưá»ng an vui hạnh phúc.
Như váºy, nếu ngưá»i biết tu thì ý không bao giá» nghÄ© xấu cho ai, tâm không bá»±c bá»i phiá»n não, lúc nà o cÅ©ng vui vẻ an á»n. Nếu ý không nghÄ© xấu thì miá»ng thân Äâu có nói, là m hung ác khiến cho ngưá»i Äau khá». Mà không là m khá» ngưá»i thì ÄÆ°á»£c ngưá»i thương mến, ngưá»i thương mến thì không hại, nếu có chuyá»n bất trắc thì ÄÆ°á»£c ngưá»i giúp Äỡ.
Khi Äã biết tu thì thân miá»ng ý lúc nà o cÅ©ng thiá»n, ba nghiá»p mà thiá»n thì tá»± thân ÄÆ°á»£c an vui, trong gia Äình trên thuáºn dưá»i hòa, ngoà i xã há»i không gây xáo trá»n sẽ ÄÆ°á»£c tráºt tá»± an bình. Như váºy ngưá»i biết tu, chẳng những chÃnh bản thân mình ÄÆ°á»£c lợi Ãch, mà gia Äình và xã há»i cÅ©ng ÄÆ°á»£c lợi Ãch. Ãó là ngưá»i tu Äúng theo lá»i Pháºt dạy.
Nếu chá» biết Än chay, tay lần trà ng hạt, má»i khi có ai xúc phạm Äến thì la lá»i chá»i rá»§a không thua ai; Ngưá»i như thế không hiá»n, chưa phải là ngưá»i tu. Do váºy, nên bá» kiêu ngạo: "Ngoà i miá»ng thì nam mô, trong bụng thì chứa má»t bá» dao gÄm".
Ngoà i miá»ng thì niá»m Pháºt lâm râm, nhưng trong tâm thì quá hung dữ. Thế nên, cho Än chay nhiá»u, niá»m Pháºt nhiá»u là tu mà không chá»u chuyá»n thân, miá»ng, ý cho thiá»n thì là m trò cưá»i cho thiên hạ. Vì váºy, khi nói lá»i tu, ngưá»i Pháºt tá» phải nhá» thân miá»ng ý phải thiá»n.
Pháºt dạy, tu má»t giá», lÃ ÄÆ°á»£c an vui hạnh phúc má»t giá», tu má»t ngà y lÃ ÄÆ°á»£c an vui hạnh phúc má»t ngà y, tu má»t nÄm lÃ ÄÆ°á»£c an vui hạnh phúc má»t nÄm. Nhưng gần Äây có má»t sá» Pháºt tá» nghÄ© rằng Än chay, Äi chùa, là m công quả có phưá»c nên ham Äua nhau là m.
Và dụ, trong gia Äình trung bình Än chay má»t tháng bá»n ngà y, vì nghe nói Än chay có phưá»c nhiá»u ÄÆ°á»£c khen, nên ngưá»i vợ tÄng thêm sáu ngà y, rá»i mưá»i ngà y... chá»ng con Än theo không ná»i nên có chuyá»n xà o xáo trong gia Äình. Rá»i than trách rằng mình muá»n tu muá»n tiến, mà bá» quá» nó phá nó ngÄn không cho tu tiến, Ngưá»i nghÄ© nói như váºy có tu không? Tu mà ý khá»i nghÄ© ác, miá»ng chá»i chá»ng con là quá». Như váºy, chưa phải là ngưá»i Pháºt tá» chân chÃnh.
Ngưá»i Pháºt tá» chân chÃnh không Äặt nặng viá»c Äi chùa thưá»ng, tụng kinh giá»i, Än chay nhiá»u, mà phải biết tu ba nghiá»p thân khẩu ý cho thiá»n. Tức là chuyá»n ba nghiá»p ác thà nh ba nghiá»p thiá»n, Äi chùa niá»m Pháºt Än chay là phải nhá» từng hà nh Äá»ng, từng lá»i nói, từng ý nghÄ© luôn luôn phải thiá»n. Như váºy, có lúc nà o là không tu. Chẳng hạn thân cuá»c cá», xưa thấy rắn thì lấy cuá»c Äáºp chết, nay thấy rắn tránh không Äáºp, Äó là chuyá»n nghiá»p thân ác thà nh thiá»n. Xưa khi tiếp xúc vá»i bạn bè há» nói lá»i hung dữ là m mình tức giáºn bèn nói nặng lá»i cho bõ ghét, nhưng nay nhá» mình là ngưá»i tu không ÄÆ°á»£c lá»n tiếng gây cãi nên im lặng mà nhẫn nhá»n. Ãó là chuyá»n nghiá»p khẩu ác thà nh thiá»n.
Lúc ngá»i má»t mình vừa khá»i nghÄ© xấu vá» ngưá»i liá»n há» thẹn dừng không nghÄ© nữa. Ãó là chuyá»n nghiá»p ý ác thà nh thiá»n. Tu như váºy, Äâu có Äợi vô chùa tụng kinh lạy Pháºt má»i tu, mà giá» nà o á» Äâu tu cÅ©ng ÄÆ°á»£c, thế má»i Äúng ý nghÄ©a tu cá»§a Äạo Pháºt. Nếu hiá»u và tu như váºy, thì lo gì mai kia không ÄÆ°á»£c vá» cõi Pháºt. Trong kinh có câu:
"Tam nghiá»p hằng thanh tá»nh
Ãá»ng Pháºt vãng Tây phương"Ba nghiá»p mà hằng trong sạch thì Äá»ng vá»i Pháºt vá» cõi Pháºt. Nếu không bá» ba nghiá»p ác mà cá» niá»m Pháºt nhiá»u câu Pháºt A-Di-Dà rưá»c vá» Cá»±c Lạc, cÅ©ng không ÄÆ°á»£c rưá»c vá», vì ba nghiá»p còn ác thì vá» Äó cứ gây cãi Äánh Äáºp hoà i biến cõi Cá»±c Lạc thà nh cõi Ta Bà khá» hay sao ?
Váºy, tu cá»t là chuyá»n ba nghiá»p ác thà nh ba nghiá»p thiá»n là bưá»c Äầu, tụng kinh niá»m Pháºt là bưá»c kế tiếp. Bưá»c Äầu là ná»n tảng mà không thá»±c hiá»n trưá»c, lại Äi bưá»c thứ hai, giá»ng như cất nhà lầu mà không xây ná»n móng, quyết Äá»nh cái nhà sẽ Äá» không thà nh.
Lại cÅ©ng có nhiá»u Pháºt tá» Äi chùa lâu nÄm, Än chay, niá»m Pháºt, Nếu con cháu có là m gì pháºt ý thì mắng chá»i không tiếc lá»i, khiến cho con cháu buá»n không thương mến. Rá»i viá»n cá» là chá» hiá»n vá»i ngưá»i ngoà i thôi, Äá»i vá»i con cháu trong nhà phải khó phải dữ nó má»i sợ. Ngưá»i Pháºt tá» nói váºy là không Äúng. Tu là phải hiá»n, hiá»n vá»i tất cả má»i ngưá»i, từ trong nhà cho Äến ngoà i xã há»i. Giả sá» con cháu có là m báºy, là m sai, thì nên ôn tá»n nhá» nhẹ khuyên dạy con cháu. Ãừng nên chá»i bá»i la rầy, vì lúc nóng giáºn không kiá»m soát ÄÆ°á»£c ý nghÄ© lá»i nói, sẽ nói báºy, mà nói báºy thì mất uy tÃn vá»i con cháu.
Kinh Pháºt và dụ má»t Trưá»ng giả có tất cả bá»n bà vợ. Ngưá»i thứ nhất rất trung thà nh vá»i ông, thế mà suá»t ngà y ông không nghÄ© tá»i. Ngưá»i vợ thứ hai ÄÆ°á»£c ông lưu ý chút Ãt. Ngưá»i vợ thứ ba ÄÆ°á»£c ông nhắc nhá» liá»n miá»ng. Ngưá»i vợ thứ tư thì ông á» Äâu bà có mặt á» nÆ¡i Äó, Không rá»i má»t gang tấc. Má»t hôm ông Äau nặng sắp chết, há»i cả bá»n ngưá»i vợ:
- Tôi sắp chết, trong bá»n bà có ai nguyá»n chết theo tôi không ?
Vợ thứ tư lên tiếng trưá»c:
- Bình thưá»ng ông á» Äâu thì có mặt tôi á» Äó, bây giỠông chết tôi xin ÄÆ°a ông tá»i cá»a.
Vợ thứ ba lên tiếng tiếp:
- Bình thưá»ng tôi ÄÆ°á»£c ông lưu ý nhắc nhá» liá»n miá»ng, bây giỠông chết tôi xin ÄÆ°a ông tá»i cá»ng.
Vợ thứ hai nói:
- Bình thưá»ng tôi cÅ©ng ÄÆ°á»£c ông nhắc nhá», bây giỠông chết tôi xin ÄÆ°a ông tá»i má».
Vợ thứ nhất nói:
- Bình thưá»ng tuy ông không nghÄ© tá»i, nhưng bây giỠông chết, tôi nguyá»n chết theo ông.
Qúy vá» thấy ông Trưá»ng giả quá bất công và bá»i bạc, ngưá»i thương mình, trung thà nh vá»i mình thì lÆ¡ là không nghÄ© Äến, ngưá»i thương Ãt thì luôn luôn theo dõi không rá»i... ông Trưá»ng giả bất công bá»i bạc nà y Pháºt dụ cho má»i ngưá»i chúng ta.
Ngưá»i vợ thứ tư Pháºt dụ cho tiá»n bạc, chúng ta á» nhà , hay Äi Äâu Äá»u có tiá»n trong túi không thá» thiếu nó. Nhưng khi chúng ta chết thì nó nằm trong tá»§ hoặc á» nÆ¡i rương thuá»c phạm vi trong nhà , vì váºy mà nói ÄÆ°a tá»i cá»a.
Ngưá»i vợ thứ ba dụ cho cá»§a cải sá»± nghiá»p nhà cá»a, nó nằm á» trong phạm vi vòng rà o nhà , nên nói ÄÆ°a tá»i cá»ng.
Ngưá»i vợ thứ hai dụ cho công danh chức tưá»c khi ÄÆ°a quan tà i ngưá»i chết tá»i huyá»t thì Äá»c bà i vÄn ká» công trạng rá»i má»i hạ huyá»t chôn cất, nên nói ÄÆ°a tá»i má».
Ngưá»i vợ thứ nhất dụ cho nghiá»p là nh hay nghiá»p dữ theo mình như hình vá»i bóng, có mình á» Äâu thì có nó á» Äó không rá»i nhau, nên má»i tình nguyá»n chết theo.
Tác Äá»ng cá»§a thân khẩu ý lặp tá»i lặp lui nhiá»u lần gá»i là nghiá»p. Ngưá»i dáºy há»c hằng ngà y thì gá»i là nghá» giáo hay nghiá»p giáo. Ngưá»i cùng là m má»t viá»c thì gá»i là bạn Äá»ng nghiá»p. Có ngưá»i là có nghiá»p. Ngưá»i nghiá»p không rá»i nhau.
Giả sá» như ông thầy giáo Äi ÄÆ°á»ng có mang theo má»t sá» tiá»n cá»§a, bất thần ông bá» tai nạn, bao nhiêu tiá»n ông mang theo bá» mất hết. Nhưng nghiá»p dạy há»c vẫn còn không mất, vá» nhà vẫn Äến trưá»ng dạy há»c trò. Như váºy, tiá»n cá»§a và sá»± sản là cái ngoà i mình nên bá» mất dá» dà ng không thá» giữ ÄÆ°á»£c mãi mãi. Còn nghiá»p là cái không ngoà i mình nên chẳng bao giá» mất. Thế mà trong cuá»c sá»ng hằng ngà y má»i ngưá»i Äá»u nghÄ© là m sao cho có tiá»n, là m sao cho có cá»§a, nếu có tiá»n có cá»§a rá»i thì muá»n có Äá»a vá» danh vá»ng. Trong ba thứ Äó nghÄ© tá»i tiá»n nhiá»u nhất, rá»i tá»i cá»§a cải danh vá»ng. Khi chết, thì tiá»n cá»§a từ giã mình trưá»c nhất, tức là khi chết nó á» lại chứ không theo mình.
Trong Äá»i nà y không ai là (ngưá»i) không chết, hoặc chết sá»m hoặc chết muá»n, khi chết thì không ai Äem ÄÆ°á»£c tiá»n cá»§a theo, chá» có nghiá»p là nh hay nghiá»p dữ theo mà thôi. Thế nên, nếu là ngưá»i Pháºt tá» khôn ngoan sáng suá»t, dù có là m ra nhiá»u tiá»n cá»§a mà là m ác thì nhất Äá»nh không là m, vì khi chết không cứu ÄÆ°á»£c tá»i khá» mà phải Äá» lại tất cả, chá» có má»t mình mình chá»u quả báo khá» Äau. NghÄ© và nói ác mà Äem lại lợi lá»c cho mình thì cÅ©ng không nói.
Như thế không bá» tiá»n tà i sai sá» tạo nghiá»p ác. Ngà y nay không gây tạo tá»i lá»i, không bá» ngưá»i chê trách, mai kia chết Äi cÅ©ng nhẹ nhà ng thảnh thÆ¡i. Ca dao có câu:
Bá»i chừng kiếp trưá»c khéo tu
Ngà y nay con cái võng dù nghênh ngangDo kiếp trưá»c khéo tu nên ngà y nay con cháu má»i sang trá»ng, Nếu hiá»n tại không chá»u tu thì con cháu vá» sau khá». Ãá» thấy chúng ta tu là tạo cho cuá»c sá»ng hiá»n tại an vui, ngà y mai lại cà ng an vui tá»t Äẹp hÆ¡n. Váºy, biết tu là thưá»ng nhá» tá»i nghiá»p, Äá» tránh nghiá»p ác là m nghiá»p là nh, hÆ¡n là nhá» tá»i tiá»n cá»§a váºt chất. Tuy trong cuá»c sá»ng, chúng ta phải là m ra tiá»n má»i sá»ng ÄÆ°á»£c, nhưng phải là m cho công bằng lương thiá»n, mình an vui, ngưá»i không khá», hiá»n tại mình hạnh phúc, mai sau cÅ©ng an là nh. Váºy, tu không phải là mong cầu cái gì cao siêu huyá»n bÃ, mà ngay trong thá»±c tế thưá»ng là m lợi mình lợi ngưá»i má»t cách cụ thá», không mÆ¡ há» viá» n vông.
Ãạo Pháºt chá»§ trương tu là Äá» giải thoát, song nói giải thoát có vẻ xa vá»i quá! Nhưng nếu thá»±c tế thân chúng ta không là m ác là giải thoát ÄÆ°á»£c cái khá» nghiá»p ác cá»§a thân. Vì nếu cưá»p cá»§a giết ngưá»i thì bá» cái khá» Äánh Äáºp tù tá»i, bây giá» không tạo nghiá»p ác ấy thì thân ÄÆ°á»£c là nh mạnh tá»± do, Äó là giải thoát nghiá»p ác cá»§a thân.
Nếu miá»ng không nói lá»i hung dữ ác Äá»c thì giải thoát ÄÆ°á»£c nghiá»p ác cá»§a miá»ng, ý không nghÄ© ác thì giải thoát ÄÆ°á»£c tâm niá»m xấu xa buá»n ghét ngưá»i khác. Tuy không hoà n toà n giải thoát nhưng có giải thoát từng phần; tu Ãt thì giải thoát Ãt, tu nhiá»u thì giải thoát nhiá»u, có tu là có bá»t khá». Chẳng những bá»t khá» trong Äá»i nà y mà trong Äá»i sau còn ÄÆ°á»£c an vui nữa. Nên ngưá»i biết tu không sợ chết. Vì ai cÅ©ng phải chết, và biết rằng mình không tạo nghiá»p ác thưá»ng tạo nghiá»p là nh, sau khi chết sẽ an vui chá» không khá». Tuy nhiên, Äừng vì muá»n giải thoát mà liá»u chết sá»m Äá» ÄÆ°á»£c khá»e ÄÆ°á»£c sưá»ng thì không Äúng vá»i tinh thần giải thoát cá»§a Äạo Pháºt.
Thông thưá»ng thì ngưá»i Äá»i tham sá»ng sợ chết, nên nghe nói chết thì rất sợ. Nhưng ngưá»i biết tu thì ngay cuá»c sá»ng hiá»n tại lúc nà o cÅ©ng an vui, khi chết Äến thì bình thản không loạn Äá»ng, nên không muá»n chết sá»m mà cÅ©ng không sợ chết. Vì váºy mà Pháºt tá» má»i dạy chúng ta tu, tu là nguá»n cá»i hạnh phúc, hết phiá»n não hết khá» Äau.
Ká» từ ngà y nay quý Pháºt tá» á» gần thiá»n viá»n, má»i tháng hai lần và o ngà y rằm và ba mươi nên Äi chùa sám há»i và nghe quý thà y giảng Äá» biết phương hưá»ng mà tu táºp. Nghe má»t lần tuy biết Äó, nhưng vì cái bá»nh chúng sanh hay quên, nên má»i tháng phải Äi hai lần, nhá» các thà y nhắc nhá», luôn ghi nhá» má»i tinh tấn mà tu hà nh.
ThÃch Thanh Từ