BuddhaSasanaHome Page
This document is written in Vietnamese, with Unicode Times font
Khi má»t vá» Tá»·-kheo nghe và ngá» lý Tứ Äế thì vỠấy chứng ÄÆ°á»£c cái gì? Há» ÄÆ°á»£c "vÄ©nh ly trần cấu, Äắc pháp nhãn tá»nh, dÄ© kiến Äạo tÃch".
DÄ© kiến Äạo tÃch tức là thấy ÄÆ°á»£c dấu Äạo, như thấy ÄÆ°á»£c cái dấu cá»§a con trâu, từ cái dấu ấy mà lần tìm thì sẽ thấy con trâu. á» Äây, ngá» lý Tứ Äế cÅ©ng như má»i tìm thấy dấu chân trâu, chứ chưa phải là trâu tháºt. Nhưng nhá» thấy Äúng cái dấu chân Äó thì nó má»i hưá»ng dẫn chúng ta tìm ra con trâu tháºt. Nếu không nhá» dấu chân cá»§a nó, thì dù có Äi loanh quanh hoà i chúng ta cÅ©ng không biết trâu Äi hưá»ng nà o.
Ãắc kiến Äạo tÃch cÅ©ng y như váºy. Ãó má»i chá» là chứng quả Tu-Äà -hoà n mà thôi.
Trong bà i kinh NÄm Vá» (*) nà y, chúng ta thấy Pháºt gá»i: "Nà y các Tá»·-kheo!". Váºy các Tá»·-kheo ấy là ai? Ãó chÃnh là nÄm anh em Kiá»u-trần-như. Khi nghe Ngà i nói lý Tứ Äế rá»i thì cả nÄm vá» Äá»u Äắc kiến Ãạo tÃch. Khi Äắc kiến Ãạo tÃch rá»i cả nÄm Äá»ng xin: "Bạch Äức Thế Tôn, xin Ngà i cho nÄm anh em chúng con xuất gia". [ á» Äây cần chú ý, khi Äắc kiến Ãạo tÃch chưa phải trá» thà nh má»t vá» Tá»·-kheo ] Bấy giá» Pháºt nói: "ÃÆ°á»£c". Ngà i gá»i: "Thiá»n lai Tá»·-kheo, tu phát tá»± lạc, Ca-sa trưá»c thân, tức thà nh Sa-môn". Câu nà y là má»t câu nếp.
Ngà y xưa, khi má»t Äá» tá» tá»i xin xuất gia vá»i Äức Pháºt, Ngà i không có má» Ãại giá»i Äà n, là m phép Yết-ma, thá»nh tam sư thất chứng như bây giá» truyá»n thá» Tá»·-kheo giá»i. Ãá»i vá»i Pháºt lúc ấy chưa có Tá»·-kheo tÄng Äá» là m yết-ma, thứ Äến chÃnh ngay Äức Pháºt, ngà i là Pháp chá»§, Ngà i là Giáo chá»§, cho nên Ngà i cho phép ai xuất gia thì ngưá»i Äó trá» thà nh má»t Tá»·-kheo, trá» thà nh ngưá»i xuất gia. Sau nà y các hà ng Äá» tá» Pháºt không ÄÆ°á»£c phép là m như váºy. Nếu các hà ng Äá» tá» Pháºt ai cÅ©ng nói "Thiá»n lai Tá»·-kheo", bắt chưá»c như Pháºt thì lá»n xá»n vô cùng! Khi nÄm vá» Tá»·-kheo nà y nghe pháp Tứ Äế thì Äắc Pháp nhãn tá»nh (ÄÆ°á»£c con mắt Pháp thanh tá»nh), liá»n xin Pháºt xuất gia là m Sa-môn và Ngà i dạy: "Thiá»n lai Tỳ kheo! Tu phát tá»± lạc, Ca-sa trưá»c thân, tức thà nh Sa-môn". NghÄ©a là : "Là nh thay Tá»·-kheo! Khi ấy râu tóc tá»± rụng, Ca-sa mặc và o thân, tức thà nh Sa-môn".
Thá»i Äức Pháºt lúc Äầu, ai tá»i xin tu vá»i Ngà i thì Ngà i chá» nói "Thiá»n lai Tá»·-kheo" là Äầy Äá»§ giá»i pháp, trá» thà nh Tá»·-kheo. Bây giá» chúng ta không thá» bắt chưá»c và cÅ©ng không ai có quyá»n bắt chưá»c Ngà i mà gá»i "Thiá»n lai Tá»·-kheo" ÄÆ°á»£c, tất cả phải qua Yết-ma truyá»n giá»i, Äá»§ tam sư thất chứng má»i thà nh má»t Tá»·-kheo. Cho nên Tá»·-kheo sau nà y là Yết-ma Tá»·-kheo chứ không phải là Thiá»n lai Tá»·-kheo ÄÆ°á»£c.
"Thiá»n lai Tá»·-kheo" chữ Pà li viết: "Ehi Bhikkhu". Ehi là thiá»n lai, Bhikkhu là Tá»·-kheo, chữ Sanskrit là Bhishu.
Váºy Bhikkhu có nghÄ©a gì? Trong Luáºt, Sa-di dá»ch là Tức từ, còn Tá»·-kheo có ba nghÄ©a: 1. Khất sÄ©, 2. Bá» Ma, 3. Phá ác.
1. Khất sÄ©: Là ngưá»i mang bình bát Äi xin Än. Thá»i Äức Pháºt là thá»i Ngà i vá»i bình bát Äi khất thá»±c Äá» nuôi sá»ng thân mạng. Cho nên ngưá»i nà o Äến vá»i Ngà i Äá» xin xuất gia, khi ÄÆ°á»£c Ngà i chấp thuáºn, Ngà i liá»n há»i há» Äã có bình bát chưa, nếu chưa thì vá» sắm cho Äá»§ Äã. ChÃnh Äức Pháºt, Ngà i cÅ©ng phải dùng bình bát Äá» khất thá»±c, vì váºy mà Äá»i sá»ng cá»§a Ngà i và các Äá» tá» rất an lạc. ỠẤn Ãá» ngà y xưa, hạng ngưá»i khất sÄ© ÄÆ°á»£c dân chúng trá»ng vá»ng, Äó là má»t hạng ngưá»i cao quý. Khất sÄ© là ý nghÄ©a như váºy.
2. Bá» Ma: Là Ma thấy sợ lắm. Ma thấy má»t ngưá»i Äi tu theo Pháºt nó nghÄ© rằng quân cá»§a nó sẽ bá» hao mòn, sẽ bá» giảm thiá»n nên Äâm ra lo sợ, gá»i là là m ma sợ.
3. Phá ác: Là phá giặc phiá»n não.
Chữ Tá»·-kheo nguyên là dá»ch âm chữ Bhikkhu mà thôi. Ngưá»i Trung Hoa còn dá»ch âm ra chữ Hán là BÃ-sô, Sa-môn, Tá»·-kheo. BÃ-sô theo sách Phiên Dá»ch Danh NghÄ©a ghi BÃ-sô là má»t thứ cá» thÆ¡m trên núi Tuyết. Loại cá» nà y có nÄm Äặc tÃnh :
- ThỠtánh nhu nhuyến.
- Dẫn mạn bà ng bá».
- Hinh hương viá» n vÄn.
- NÄng liá»u Äông thá»ng.
- Bất bá»i nháºt quang.Ãó là nÄm Äặc tÃnh cá»§a chữ BÃ-sô. Pháºt giáo lấy ý nà y Äá» chá» cho má»t vá» Tá»·-kheo cÅ©ng có Äá»§ các Äức tÃnh ấy. Bây giá» chúng ta tìm hiá»u nÄm Äặc tÃnh trên là gì?
- Thá» tánh nhu nhuyến: Vì nó và dụ cho thá» tánh cá»§a vá» Tá»·-kheo Äã có má»t sá»± tu táºp chÃn chắn rá»i thì thân, khẩu, ý, tất cả Äá»u nhu nhuyến, má»m mại, dá»u dà ng, không thô tháo, không hung bạo, không dữ dằn.
- Dẫn mạn bà ng bá»: Mạn là cây cá» má»c trà n ra, má»c dà i ra, bò lan ra. Chữ bà ng là trà n lan ra. á» Äây và dụ cho vá» Tá»·-kheo vá»i má»t chiếc y, má»t bình bát, Äi khắp thế gian Äá» mà truyá»n bá chánh pháp, lợi lạc quần sinh.
- Hinh hương viá» n vÄn: Vì mùi thÆ¡m cá»§a nó bay xa lắm. á» Äây và dụ cho giá»i Äức cá»§a vá» Tá»·-kheo. Giá»i Äức nà y ai nghe cÅ©ng thÃch, ai tiếp xúc cÅ©ng ưa.
- NÄng liá»u Äông thá»ng: Ãó là vá» thuá»c chữa ÄÆ°á»£c sá»± Äau nhức. á» Äây và dụ cho vá» Tá»·-kheo có khả nÄng chữa ÄÆ°á»£c phiá»n não Äau nhức cho chúng sinh.
- Bất bá»i nháºt quang: Là không ngược vá»i ánh sáng mặt trá»i (mặt trá»i hưá»ng vá» ngả nà o thì nó hưá»ng theo ngả Äó). á» Äây và dụ cho vá» Tá»·-kheo không Äi ngược lại vá»i ánh sáng Pháºt pháp, luôn luôn có Chánh tri kiến, Chánh tư duy, Äi Äúng vá»i giáo pháp cá»§a Pháºt, không Äi ngược lại, không quay lưng lại vá»i Kinh, Luáºt, Luáºn cá»§a Pháºt.
Muá»n nắm ÄÆ°á»£c tinh yếu cá»§a giáo lý Pháºt dạy thì phải há»c, phải tìm hiá»u, Nếu không hiá»u gì Pháºt pháp cả thì khi có ngưá»i khác há» xuyên tạc, há» nói tôi Äá»c câu Äó từ trong kinh Kim-cang, mình không biết cÅ©ng tán Äá»ng theo, thì mình coi như "tức Äá»ng mà thuyết". Thà nh thá» nếu chúng ta không há»c, thì ngưá»i khác có thá» xuyên tạc, léo lắt, quanh co, Äá» cho Pháºt nói Äá» chê bai, mà mình không cải chánh lại còn tán thà nh theo câu há» nói, tức là Äi ngược lại vá»i ánh sáng Pháºt pháp.
Ngà y trưá»c á» Äây, có má»t ngưá»i dá»ch kinh, ông ta nói Cấp-cô-Äá»c là má»t Äại thương gia á» Hoa Kỳ mà cÅ©ng có ngưá»i Äi quyên tiá»n ÄỠấn tá»ng! Câu "Kỳ thá» Cấp-cô-Äá»c viên", Cấp-cô-Äá»c là má»t Äại thà chá»§ cúng dưá»ng tá»nh xá Kỳ Hoà n cho Pháºt, thế mà có ngưá»i dá»ch là má»t Äại thương gia á» Hoa Kỳ (Kỳ thá»). Há» dá»ch chữ Kỳ là nưá»c Hoa Kỳ! Thế cho nên muá»n không Äi ngược lại ánh sáng thì phải biết Pháºt pháp. Nếu không biết Pháºt pháp thì không biết Äâu mà mò, không biết Äi ngược hay không Äi ngược. Há» Äi ngược mình cÅ©ng không biết, mà Äi xuôi mình cÅ©ng chẳng hay. Có há»c má»i biết, còn không há»c thì là m sao mà biết ÄÆ°á»£c!
Tóm lại, muá»n không Äi ngược vá»i Pháºt pháp thì phải hiá»u Pháºt pháp, biết cái tinh hoa cá»§a Pháºt pháp Äá» nắm cho vững. Ãạo lý vô ngã, vô thưá»ng, nhân quả, luân há»i... phải nắm cho tháºt vững, nếu không thì sẽ Äi ngược lại ánh sáng cá»§a Pháºt.
Cá» BÃ-sô có nÄm Äặc tÃnh như váºy, cho nên dùng cá» BÃ-sô Äá» chá» cho má»t vá» Tá»·-kheo. Thà nh thá» chữ Tá»·-kheo á» Äây là má»t chữ Äặc biá»t, chá» á» trong Pháºt giáo má»i dùng, còn các tôn giáo khác thì không xưng Tá»·-kheo, mà há» chá» xưng Sa-môn thôi.
Như váºy ỠẤn Ãá» khi nói Tá»·-kheo,Tá»·-kheo-ni là thuần túy chá» cho ngưá»i xuất gia á» trong nhà Pháºt; trái lại, khi nói Sa-môn có ý nói chung cho những ngưá»i thoát ly gia Äình Äi xuất gia bất cứ á» trong giáo phái nà o, cÅ©ng Äá»u gá»i là Sa-môn hết. Vì váºy cho nên ngưá»i xuất gia trong Äạo Pháºt cÅ©ng gá»i là Sa-môn, á» ngoại Äạo cÅ©ng gá»i là Sa-môn.
Những ai thoát ly gia Äình, Äi xuất gia Äá»u gá»i là Sa-môn. Riêng Bà -la-môn thì chá» có giai cấp Bà -la-môn má»i gá»i là Bà -la-môn, còn các giai cấp khác không gá»i là Bà -la-môn.
Sau khi nÄm vá» Tá»·-kheo trong nhóm Kiá»u-trần-như nghe pháp Tứ Äế, kiến Ãạo tÃch rá»i, xin Pháºt Äi xuất gia thì Ngà i nói: "Thiá»n lai Tá»·-kheo", tu phát tá»± lạc, Ca-sa trưá»c thân, tức thà nh Sa-môn. á» Äây, tôi sẽ giải thÃch má»t sá» từ chuyên môn mà chúng ta Äã nhắc á» trên :
- Tu phát tá»± lạc (râu tóc tá»± rụng): Tá»± rụng là thế nà o? Ngà i nói váºy, nó rụng liá»n hay sao? á» Äây Ngà i cho phép cạo bá» râu tóc chứ không phải nó tá»± rụng liá»n Äâu!
- Ca-sa trưá»c thân: Ãó là Ngà i cho phép sắm y Ca-sa mà mặc. Thà nh thá» khi nói Thiá»n lai Tá»·-kheo tức là Pháºt Äã phú Pháp, phú Giá»i cho rá»i. Ãó là phần tinh thần, nhưng còn hình thức thì sao? Tức là phải cạo bá» râu tóc, phải mặc áo Ca-sa, chứ ÄỠáo thế gian coi sao ÄÆ°á»£c. Như váºy vá» mặt tinh thần là Pháºt Äã phu cho Giá»i pháp bằng cách gá»i Thiá»n lai Tá»·-kheo là Äã Äầy Äá»§ 250 giá»i. Vá» hình thức, râu tóc phải cạo, Ca-sa mặc và o thân, bấy giá» má»i trá» thà nh má»t vá» Tá»·-kheo vá»i Äầy Äá»§ ý nghÄ©a cá»§a nó.
- Khi Äã thà nh Tá»·-kheo như váºy rá»i, Pháºt má»i giảng bà i kinh Vô ngã nà y. Pháºt gá»i:
"Nà y các Tá»·-kheo, Sắc nà y là vô ngã. Nếu Sắc là ngã, thá»i Sắc không thá» dẫn Äến khá» não và có thá» mong rằng Sắc cá»§a tôi là như thế nà y, Sắc cá»§a tôi không thá» như thế nà y. Nà y các Tá»·-kheo, vì Sắc là vô ngã, nên Sắc dẫn Äến khá» não và không thá» mong rằng Sắc cá»§a tôi là như thế nà y, mong rằng Sắc cá»§a tôi không thá» như thế nà y".
Trong Äoạn kinh nà y, Äầu tiên Pháºt nêu Sắc là vô ngã. Xưa nay, ai cÅ©ng nói Sắc là ngã, bây giá» Pháºt nói Sắc là vô ngã, Ngà i nói như váºy có ý gì? Trưá»c tiên Ngà i nêu lên má»t tiêu Äá» Äá» khẳng Äá»nh: Sắc là vô ngã(Nhân minh gá»i là Láºp tôn). Nhưng vì sao Sắc là vô ngã? Vì nếu Sắc là ngã thá»i Sắc không dẫn Äến Äau khá» và có thá» mong rằng Sắc cá»§a tôi là thế nà y, Sắc cá»§a tôi không thá» như thế nà y (Nhân).
Váºy Sắc là gì mà dẫn Äến Äau khá»? Ãây là nói cái thân xác cá»§a chúng ta. Thân xác cá»§a chúng ta nói Sắc là ngã là vì quan niá»m chấp thá»§ cái mÅ©i nà y là cá»§a tôi, cái tay nà y là cá»§a tôi... Nếu như cái mÅ©i là tôi tháºt, thì nó không dẫn tá»i Äau khá». Vì chấp thá»§ là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi nên có thá» mong rằng hắn luôn luôn mưá»t, trÆ¡n, Äẹp; mong rằng cái mÅ©i nà y, cái sắc nà y như thế nà y, chứ Äừng như thế kia; nghÄ©a là nó phải Äẹp, phải tá»t, ai thấy cÅ©ng thÃch chứ Äừng méo, Äừng xẹo, Äừng sứt, Äừng có như thế kia; nếu Sắc là ngã thì phải y như váºy. Lý do cá»§a Pháºt ÄÆ°a ra á» Äây là : Sắc là ngã, thì cái mÅ©i nà y tất nhiên không dẫn Äến Äau khá». Vì Sắc không phải là ngã cho nên má»i dẫn Äến Äau khá». Vì váºy má»i không mong rằng Sắc cá»§a ta như thế nà y, Sắc cá»§a ta không như thế nà y. Vì cái mặt nà y không phải là ngã cho nên cái mặt nà y má»i dẫn Äến sá»± nhÄn nheo, Äau nhức, khá» não. Chứ cái mặt nà y là ngã thì tức nhiên cái mặt nà y ta muá»n nó phải trÆ¡n, phải láng, phải Äẹp, ai thấy cÅ©ng ưa, chứ Äừng có cái méo mó, thì nó là m theo, phải như váºy má»i nói là ngã. Nếu Sắc là ngã thì tạo sao ta muá»n nó Äừng nhÄn mà nó vẫn nhÄn? Ta muá»n tai Äừng Äiếc, nó vẫn cứ Äiếc; mÅ©i Äừng trá»t, nó cứ trá»t... như váºy nó cứ dẫn tá»i Äau khá». Ãiá»u Äó chứng tá» Sắc là vô ngã nên ta không có má»t sá»± tá»± tại gì Äá»i vá»i Sắc hết. Nó muá»n sao thì muá»n, ta cÅ©ng Äà nh chá»u thôi. Như váºy, Sắc là vô ngã. Từ Äó kết luáºn: MÅ©i nà y, mắt nà y, lưỡi nà y, thân nà y... tất cả Äá»u là vô ngã. Sắc như váºy, thá», tưá»ng, hà nh, thức cÅ©ng Äá»u vô ngã như váºy.
"Nà y các Tá»·-kheo, Thá» là Ngã. Nếu Thá» là ngã, thá»i Thá» không thá» dẫn Äến khá» não, và có thá» mong rằng, Thá» cá»§a tôi là như thế nà y, mong rằng Thá» cá»§a tôi không phải như thế nà y. Vì Thá» là vô ngã, nên Thá» dẫn Äến khá» não và không thá» mong rằng: Thá» cá»§a tôi như thế nà y, và mong rằng Thá» cá»§a Tôi không thá» như thế nà y".
Như váºy Thá» là gì? Là cảm giác vui buá»n, không vui không buá»n, mừng, lo... Cảm giác Äó hằng ngà y chúng ta thưá»ng gặp. Ngưá»i ta chấp ngã là chấp cái gì? Là chấp cái sắc thân nà y là m ta, nếu không có sắc thân nà y thì có ai chấp cái không không Äá» là m ta Äâu, chấp cái hư không, cái trá»ng không là m ta Äâu. Mà ngưá»i ta chấp ngã là chấp sắc thân nà y là m ngã. Sắc thân là gì? Là tai, mắt, mÅ©i, lưỡi, thân. Chấp tai là ngã, mÅ©i là ngã... tức chấp Sắc là ngã, ngoà i ra còn chấp sá»± cảm giác, cảm xúc như vui buá»n, không vui không buá»n cho Äó là ngã nên má»i sinh Äau khá».
"Nà y các Tá»·-kheo, Tưá»ng là vô ngã, nếu Tưá»ng là ngã, thá»i Tưá»ng không thá» dẫn Äến khá» não và có thá» mong rằng, Tưá»ng cá»§a tôi như thế nà y, mong rằng Tưá»ng cá»§a tôi không thá» như thế nà y. Nà y các Tá»·-kheo, vì Tưá»ng là vô ngã, nên Tưá»ng dẫn Äến khá» não, và không thá» mong rằng, Tưá»ng cá»§a tôi như thế nà y, mong rằng Tưá»ng cá»§a tôi không phải như thế nà y".
Chấp Tưá»ng là gì? Tưá»ng là tưá»ng tượng, ý tưá»ng, nhìn thấy sá»± váºt gì, bây giá» Äây Äem cái tâm so Äo tưá»ng cái nà y qua cái khác, kéo quá khứ xuá»ng hiá»n tại, kéo vá» lai lên quá khứ... Äó gá»i là Tưá»ng. Nếu ngưá»i ta chấp ngã, bá» ngoà i cái Äò ra, thì chấp cái gì là m ngã? Há» chấp Tưá»ng là m ngã nên sinh Äau khá».
"Nà y các Tá»·-kheo, Hà nh là vô ngã. Nếu Hà nh là ngã thá»i Hà nh không thá» dẫn Äến khá» não và có thá» mong rằng Hà nh cá»§a tôi như thế nà y, mong rằng Hà nh cá»§a tôi không phải như thế nà y. Nà y các Tá»·-kheo, vì Hà nh là vô ngã, nên Hà nh dẫn Äến khá» não và không thá» mong rằng Hà nh cá»§a tôi như tôi như thế nà y, và không thá» mong rằng Hà nh cá»§a tôi không phải như thế nà y".
Chấp Hà nh là gì? Chấp Hà nh là ngã, là chấp ý chà tác Äá»ng, ý chà hà nh Äá»ng.
Nếu không chấp ý chà hà nh Äá»ng, thì chấp cái gì là m ngã? Là chấp sá»± nháºn biết hằng ngà y cá»§a mình tiếp xúc vá»i sá»± váºt: Nháºn biết cái ná», nháºn biết cái kia nói nó là ngã. Nếu bá» cái nháºn biết Äó ra thì chấp cái gì là m ngã. Cho nên nói chấp ngã không ngoà i chấp nÄm thứ Sắc, Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức Äó là m ngã. Do Äó cho nên Pháºt nhắm và o nÆ¡i chá» chúng sinh chấp Sắc, Thá», Tưá»ng, Hà nh và Thức Äó Äá» phá trừ cái ngã chấp Äó Äi. Ngà i phá bằng cách nêu lên cái Sắc là vô ngã. Vì Sắc là ngã cho nên nó má»i dẫn tá»i Äau khá». Và dụ RÄng rụng, MÅ©i sứt, Tai Äiếc sẽ dẫn tá»i Äau khá». Và ngưá»i ta không thá» mong nó ÄÆ°á»£c theo ý muá»n cá»§a mình; mong nó Äừng như thế nà y, chứ Äừng như thế kia, không thá» ÄÆ°á»£c. Sắc như váºy, thì Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức cÅ©ng như váºy.
"Nà y các Tá»·-kheo, Thức là vô ngã. Nếu Thức là ngã, thá»i Thức không thá» dẫn Äến khá» não và có thá» mong rằng Thức cá»§a tôi như thế nà y, mong rằng Thức cá»§a tôi không phải như thế nà y. Nà y các Tá»·-kheo, vì Thức là vô ngã, nên Thức dẫn Äến khá» não và không thá» mong rằng, Thức cá»§a tôi như thế nà y, mong rằng Thức cá»§a tôi không phải như thế nà y.
- Nà y các Tá»·-kheo, các Thầy nghÄ© thế nà o, Sắc là thưá»ng hay vô thưá»ng?
- Bạch Thế Tôn, là vô thưá»ng.
- Cái gì vô thưá»ng là khá» hay vui?
- Bạch Thế Tôn, là khá».
- Cái gì vô thưá»ng, khá», chá»u sá»± biến hoại, có hợp lý chÄng khi quán cái ấy là : "Cái nà y là cá»§a tôi, cái nà y là tôi, cái nà y là tá»± ngã cá»§a tôi?"
- Bạch Thế Tôn, không.
- Thá», tưá»ng, hà nh, thức là thưá»ng hay vô thưá»ng?
- Bạch Thế Tôn, là vô thưá»ng.
- Cái gì vô thưá»ng là khá» hay vui?
- Bạch Thế Tôn, là khá».
- Cái gì vô thưá»ng, khá», chá»u sá»± biến hoại, có hợp lý chÄng khi quán cái ấy là : "Cái nà y là cá»§a tôi, cái nà y là tôi, cái nà y là tá»± ngã cá»§a tôi?"
- Bạch Thế Tôn, không.
- Do váºy, nà y các Tá»·-kheo, phà m Sắc gì quá khứ, vá» lai, hiá»n tại, hoặc trong hay ngoà i, thô hay tế, liá»t hay thắng, xa hay gần, cần phải ÄÆ°á»£c như tháºt quán vá»i chánh trà như sau: "Cái nà y không phải là cá»§a tôi, cái nà y không phải là tôi, cái nà y không phải là tá»± ngã cá»§a tôi".
- Phà m thá» gì, tưá»ng gì, hà nh gì, thức gì... quá khứ, hiá»n tại, vá» lai, hoặc trong hay ngoà i, thô hay tế, thắng hay liá»t, xa hay gần, cần phải ÄÆ°á»£c như tháºt quán vá»i chánh trà như sau: "Cái nà y không phải là cá»§a tôi, cái nà y không phải là tôi, cái nà y không phải là tá»± ngã cá»§a tôi".
Bây giá» Pháºt tiến thêm má»t bưá»c nữa, Ngà i há»i các Tá»·-kheo: "Sắc là thưá»ng hay vô thưá»ng?". Các Tá»·-kheo nói: "Vô thưá»ng". Ngà i chứng minh: Và dụ như vừa nói cái thân nà y là tôi thì nó biến Äi rá»i, thà nh thân khác rá»i. Có ngưá»i nói tóc là cá»§a tôi, vừa sá» lên Äầu thấy còn mưá»t, nhưng khi sá» lại thì nó Äã khác Äi rá»i, nó Äã có những sợi bạc. Nó bạc trong từng giây, từng phút, từng sát na, trong khi anh vừa nói tóc tôi xanh thì nó bạc rá»i. Như váºy có nói ngã ÄÆ°á»£c không? Nên nói nó là vô thưá»ng. Thá» vô thưá»ng, Tưá»ng vô thưá»ng, Hà nh vô thưá»ng, Thức vô thưá»ng. Có ai trong khi thá» vui mà muá»n cho cái vui ấy tiêu Äi không? Chắc không. Nhưng mà nó cứ tiêu mất, cứ trôi qua, không theo ý muá»n cá»§a ngưá»i ta. Con ngưá»i muá»n má»t cách, nó biến Äá»i má»t cách, nó không theo ý muá»n cá»§a con ngưá»i, vì thế cho nên sinh ra Äau khá». Khá» có ba thứ: Khá» khá», hà nh khá» và hoại khá». Khá» khá» tức là cái khá» cá»§a khá» thá». Hà nh khá» là cái khá» cá»§a bất khá» bất lạc thá». Hoại khá» là cái khá» cá»§a lạc thá». Ba cái thá» Äó không có cái nà o là cái vui hoà n toà n mà chÃnh ba cái thá» Äó là ba cái khá». Như váºy Sắc vô thưá»ng, Thá» vô thưá»ng, Tưá»ng vô thưá»ng, Hà nh vô thưá»ng, Thức vô thưá»ng. Vì vô thưá»ng cho nên vô ngã.
Kế tiếp Pháºt lại há»i: "Váºy cái gì vô thưá»ng, cái Äó khá» hay vui? Các Tá»·-kheo trả lá»i: "Cái gì vô thưá»ng, cái Äó ÄÆ°a Äến Äau khá»". Nên nhá» rằng chữ nà y cắt nghÄ©a như thế má»i Äúng. Mặc dầu Pháºt há»i cái gì vô thưá»ng, cái Äó khá» hay vui, thì nên hiá»u: Cái gì vô thưá»ng, cái Äó ÄÆ°a Äến khá» hay vui, vì chÃnh cái vô thưá»ng nó không khá» không vui gì hết. Và dụ cái hoa sáng ná» ra, chiá»u tá»i rụng Äi. Sáng ná» chiá»u tà n, Äó là vô thöá»ng. ChÃnh từ bản chất cái hoa nó không khá» không vui gì hết nhưng nó ÄÆ°a tá»i cái khá» cái vui cho ngưá»i ta, váºy nên nói vô thưá»ng ÄÆ°a Äến khá» hay vui? Cái vô thưá»ng ÄÆ°a Äến khá».
Pháºt lại há»i tiếp: "Váºy cái vô thưá»ng ÄÆ°a Äến khá» như váºy nên chÄng, có hợp lý chÄng khi nói cái nà y là ta, cái nà y là cá»§a ta, cái nà y là tá»± ngã cá»§a ta. Cái gì vô thưá»ng, Äã khá» như váºy có nên chÄng, có hợp lý chÄng cho rằng cà i nà y là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi. Sắc, Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức vô thưá»ng, khá», không tá»± tại thì có nên chÄng, có hợp lý chÄng cho cái Sắc nà y là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi".
Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức cÅ©ng Äá»u như váºy.
Vì sao Pháºt nêu tiêu Äá» Sắc là vô ngã? Vì nó không tá»± tại, nó muá»n Äau thì Äau, nó muá»n là nh thì là nh, nó muá»n béo thì béo, nó muá»n gầy thì gầy, ta không có quyá»n gì Äá»i vá»i nó cả. Vì váºy cho nên nói nó là vô ngã, vô thưá»ng, ÄÆ°a Äến Äau khá». Ba lý do Ngà i nêu lên là không tá»± tại, là vô thưá»ng, dẫn Äến khá» Äau, cho nên không phải là ngã. Khi Sắc là vô thưá»ng, ÄÆ°a Äến Äau khá», váºy có hợp lý chÄng khi nói Sắc nà y là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi? Ngà i há»i có hợp lý chÄng có nghÄ©a là không hợp lý. Nếu ai bám và o cái không hợp lý mà chấp tức gá»i là vô minh. Không hợp lý mà chấp là phi lý, phi lý là vô minh. Ba luáºn Äá»: "Cái nà y là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi" là má»t cái chấp vô minh. Cái nà y là cá»§a tôi là có tâm ngã ái, ưa Äắm cái Äó, nên chấp cái nà y là cá»§a tôi. Khi Äã ưa cá»§a tôi rá»i thì tá»± kiêu cÄng, tá»± cho mình là lá»n, là cao, là hÆ¡n á» trong cái ngã chấp cá»§a mình. Vì ngã mạn nên chấp cái nà y là tôi, rá»i vì cái ngã kiến nên chấp cái nà y là tá»± ngã cá»§a tôi.
Pháºt dạy cho chúng ta biết rằng, Sắc nó không tá»± tại, nó vô thưá»ng, nó ÄÆ°a Äến Äau khá», vì thế Sắc là vô ngã. Sắc vô ngã rõ rà ng như váºy rá»i, bây giá» Äây có hợp lý chÄng khi chấp Sắc nà y là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi. Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức có hợp lý chÄng... khi chấp cái nà y là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi. Ãây là má»t lá»i dạy hết sức ÄÆ¡n giản mà rất cụ thá», sâu sắc, chá» Äúng cái nguá»n gá»c Äau khá» cá»§a chúng sinh. Ngà i há»i thế cá»t Äá» cho ngưá»i Äá»i diá»n tá»± trả trả lá»i lấy. Lẽ tất nhiên ngưá»i có trà khi nghe như váºy thì biết không hợp lý tà nà o khi chấp Sắc... là ngã.
Bây giá» Ngà i má»i kết luáºn: "Do váºy nà y các Tá»·-kheo, phà m Sắc gì quá khứ, hiá»n tại, vá» lai, hoặc trong hay ngoà i, thô hay tế, liá»t hay thắng, xa hay gần, cần phải ÄÆ°á»£c quán sát như tháºt vá»i chánh trà như sau: Cái nà y không phải là tôi, cái nà y không phải là cá»§a tôi, cái nà y không phải là tá»± ngã cá»§a tôi".
á» trên Ngà i má»i nói Sắc theo nghÄ©a hẹp là Sắc thân, bây giá» Ngà i má»i nói Sắc theo nghÄ©a rá»ng hÆ¡n. Là bất cứ cái Sắc gì quá khứ, hiá»n tại, vá» lai, trong ngoà i, thô tế, liá»t thắng, xa gần cần phải quán sát như tháºt (Chữ như tháºt nà y là Äúng như sá»± tháºt, sá»± tháºt cá»§a nó như thế nà o, quán sát Äúng như nó, chứ Äừng quán sát khác Äi). Ngưá»i ta thưá»ng thưá»ng vì tá»± ngã, vì tham vá»ng cho nên quán sát không Äúng như sá»± tháºt. Và dụ, có cái hoa má»c nÆ¡i bìa rừng. Hai ngưá»i Äi ngang qua, má»t ngưá»i nhìn qua bá» Äi, má»t ngưá»i lại khen cái hoa Äẹp và muá»n hái cái hoa nà y cho mình. Chúng ta thá» há»i, thế thì ngưá»i ấy có quán Äúng như tháºt không? Chắc không. Nó không quán Äúng như tháºt vá»i chánh trÃ. Có chánh trà má»i quán như tháºt. Nó như thế nà o thì quáng Äúng như thế. Nó là vô thưá»ng thì phải quán nó là vô thưá»ng; nó là vô ngã thì phải quán nó là vô ngã; nó ÄÆ°a Äến Äau khá» thì phải quán nó ÄÆ°a Äến Äau khá», chứ Äừng quán khác Äi. Nhưng thưá»ng thưá»ng ngưá»i ta hay quán khác Äi, hay quán theo lòng tham muá»n chứ không quán theo chánh trÃ. Ãá»i vá»i chúng ta, cái gì cÅ©ng thưá»ng hết, cho nên cái gì cÅ©ng ưa giữ chứ không ưa bá». Vì quán không Äúng như tháºt, Äi ngược lại sá»± tháºt nên gây Äau khá». Lâu nay chúng ta cứ nghÄ© cái thân là phải thưá»ng thôi, nhưng bất chợt có má»t bá» pháºn nà o hư há»ng thì Äau khá» vô cùng, tại sao? Vì mình Äi ngược sá»± tháºt như thế, không quán vá»i chánh trà như váºy, nên gây Äau khá». Bây giá» phải quán sát như tháºt vá»i chánh trÃ, sá»± váºt như thế nà o, phải quán Äúng nó như thế ấy, gá»i là quán như tháºt vá»i chánh trÃ. Như là cá»§a tôi, Sắc nà y không phải là tá»± ngã cá»§a tôi. Ãây là má»t công án nếu nói theo ngôn ngữ Thiá»n.
Trên kia, có ngưá»i chưa hiá»u Sắc vô ngã, vô thưá»ng là gì, nên má»i suy nghÄ© bất hợp lý rằng, Sắc nà y là tôi, là cá»§a tôi, là tá»± ngã cá»§a tôi. Bây giá» há» Äã hiá»u, biết rõ rà ng rá»i, nên há» quán Äúng như tháºt vá»i chánh trÃ: Cái nà y không phải là tôi, cái nà y không phải là cá»§a tôi, cái nà y không phải là tá»± ngã cá»§a tôi. Cho Äến Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức cÅ©ng quán như váºy.
"Nà y các Tá»·-kheo, tháºt váºy, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nhà m chán Äá»i vá»i Sắc, Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức. Do nhà m chán, vỠấy ly tham; do ly tham, vỠấy giải thoát; khi giải thoát, biết rằng Äã giải thoát. Trong sá»± giải thoát, trà khá»i lên, ta Äã ÄÆ°á»£c giải thoát. VỠấy biết rõ: Sinh Äã táºn, phạm hạnh Äã thà nh, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn trá» lui trạng thái nà y nữa".
Khi má»t ngưá»i, má»t Thánh Äá» tá» Äa vÄn biết rõ lá»i dạy trên cá»§a Pháºt: Sắc, Thá», Tưá»ng, Hà nh, Thức là vô ngã như váºy, bây giá» há» nhà m chán Äá»i vá»i Sắc, vá»i Thá», vá»i Tưá»ng, vá»i Hà nh, vá»i Thức. Do nhà m chán, vỠấy ly tham, do ly tham, vỠấy giải thoát. Khi giải thoát vỠấy biết mình giải thoát. Trong sá»± giải thoát Äó khá»i lên trà biết rằng: Sinh Äã táºn, phạm hạnh Äã thà nh, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn trá» lại thân nà y nữa. Ãó là giải thoát hoà n toà n, chứng ÄÆ°á»£c quả A-la-hán. Như váºy muá»n chứng quả A-la-hán, phải trải bá»n giai Äoạn: VÄn, Yá»m, Ly, Thoát.
- Thế nà o là Äa vÄn Thánh Äá» tá»? Ãa vÄn Thánh Äá» tá» là ngưá»i nghe hiá»u ÄÆ°á»£c lý vô ngã cá»§a Pháºt. Trái lại, không nghe hiá»u ÄÆ°á»£c lý vô ngã cá»§a Pháºt thì gá»i là "vô vÄn phà m phu". Nghe hiá»u ÄÆ°á»£c lý Tứ Äế cá»§a Pháºt gá»i là Äa vÄn Thánh Äá» tá», gá»i là VÄn. Vì vÄn ÄÆ°á»£c cái lý vô ngã cá»§a Pháºt nên má»i Yá»m.
- Thế nà o là Yá»m? Yá»m là chán nó, nhà m nó, không Äắm say nó, gá»i là Yá»m. Do Yá»m cho nên Ly (ly tham, lìa tham), do ly tham nên ÄÆ°á»£c giải thoát. Váºy kết quả cá»§a sá»± giải thoát Äó như thế nà o? ChÃnh là : "Thá» sinh dÄ© táºn, phạm hạnh dÄ© táºp, sá» tác dÄ© biá»n, bất thá» háºu hữu".
Trên con ÄÆ°á»ng giải thoát, chúng ta thấy có bá»n giai Äoạn VÄn, Yá»m, Ly, Thoát là váºy. Khi Äã không nghe thì cứ khư khư cho rằng Sắc là ngã, Thá» là ngã, Tưá»ng là ngã, Hà nh là ngã, Thức là ngã. Hoặc cái nà y là ta, cái nà y là cá»§a ta, cái nà y là tá»± ngã cá»§a ta. Do không nghe nên chấp như váºy. Bây giá» Äây nghe rõ lý vô ngã cá»§a Pháºt rá»i thì hiá»u khác Äi. Vì hiá»u khác Äi cho nên má»i chán Sắc, chán Thá», chán Tưá»ng, chán Hà nh, chán Thức. Do chán nên ly tham Äá»i vá»i Sắc, ly tham Äá»i vá»i Thá», ly tham Äá»i vá»i Tưá»ng, ly tham Äá»i vá»i Hà nh, ly tham Äá»i vá»i Thức. Do ly tham nên má»i ÄÆ°á»£c giải thoát. Ãó là má»t bà i kinh mà Äức Pháºt Äã dạy, nên khi phân tÃch, chúng ta thấy nó thấm thÃa vô cùng.
Ãây là má»t phép tu tuần tá»±, có nghe má»i chán, có chán má»i lìa, có lìa má»i giải thoát. Khi Äã thoát rá»i biết rõ rằng ta Äã ÄÆ°á»£c giải thoát, biết rõ rằng thá» sinh dÄ© táºn, phạm hạnh dÄ© táºp, sá» tác dÄ© biá»n, bất thá» háºu hữu. Thà nh thá» trong kinh Nikaya, bất cứ lúc nà o, khi má»t vá» Äã chứng quả A-la-hán cÅ©ng Äá»u có câu: Sinh Äã táºn, phạm hạnh Äã thà nh, viá»c nên là m Äã là m xong, không còn trá» lại trạng thái nà y nữa. Còn câu Viá» n ly trần cấu, Äắc pháp nhãn tá»nh, dÄ© kiến Äạo tÃch là câu Äá» nói khi kiến Äạo tức Äã chứng Tu-Äà -hoà n. Bá»n câu trên là câu kết. Còn ba câu dưá»i má»i bắt Äầu tu Ãạo, má»i thấy Ãạo. Bá»n câu trên kia là tu Äã có kết quả, Äã Äạt Ãạo. Thá» sinh dÄ© táºn tức sinh thân nà y Äến Äây rá»i thì thôi (chấm dứt) chứ không còn tiếp tục nữa. Cho nên khi giáng sinh Ngà i cÅ©ng Äã nói: "Ngã thá» thai sinh, thá» sinh dÄ© táºn".
- Phạm hạnh dÄ© táºp là gì? Tức là tu hạnh thanh tá»nh, ÄÆ°á»£c vững và ng, ÄÆ°á»£c láºp rá»i.
- Sá» tác dÄ© biá»n là gì? Viá»c cần là m Äã là m xong, Äến Äây là vô há»c rá»i. Trái lại Äá»a vá» hữu há»c là chưa chứng quả A-la-hán, từ quả A-na-hà m trá» xuá»ng, vỠấy viá»c cần là m chưa là m xong, phạm hạnh chưa láºp, còn là m, còn há»c nữa, chưa gá»i là sá» tác dÄ© biá»n ÄÆ°á»£c. Ãến A-la-hán thì viá»c cần là m Äã là m xong, sá» tác dÄ© biá»n, bất thá» háºu hữu (không còn thá» thân sau nữa). Bá»n câu nà y nói lên khi chứng ÄÆ°á»£c quả A-la-hán, cÅ©ng như nói viá» n ly trần cấu... dÄ© kiến Äạo tÃch Äá» nói Äã chứng quả Tu-Äà -hoà n mà thôi. Má»t bên kiến Ãạo, má»t bên chứng Ãạo, còn tu Ãạo là giai Äoạn giữa.
Bá»n câu Thá» sinh dÄ© táºn, phạm hạnh dÄ© láºp, sá» tác dÄ© biá»n, bất thá» háºu hữu là Äá»i chiếu vá»i Äạo lý Tứ Äế :
- Thá» sinh dÄ© táºn: Là Äá»i vá»i Khá» Äế. Tức là cuá»c Äá»i khá» Äến Äây Äã táºn rá»i, Äá»i vá»i khá» Äã hết rá»i, chấm dứt rá»i.
- Phạm hạnh dÄ© láºp: Là Äá»i vá»i Ãạo Äế. Tức là hạnh thanh tá»nh tu táºp giá» Äây Äã láºp ÄÆ°á»£c rá»i, Äã thà nh tá»±u rá»i.
- Sá» tác dÄ© biá»n: Là Äá»i vá»i Diá»t Äế. Tức viá»c là m Äã là m xong, hết là m rá»i.
- Bất thá» háºu hữu: Là Äá»i vá»i Táºp Äế. Tức không còn trá» lại trạng thái nà y nữa, không còn trá» lại thân sau nữa. Vì Táºp Äế là nguyên nhân sinh ra khá», giá» Äây Táºp Äế dứt cho nên không có thá» cái thân sau nữa. Chữ Bất thá» háºu hữu nà y là dá»ch: Không còn trá» lại trạng thái nà y nữa má»i sát. Còn dá»ch không còn trá» lại thế gian nà y nữa là chưa sát, vì không phải thoát ly thế gian, trá»n thế gian, mà chÃnh á» thế gian nà y, nhưng không còn á» trong trạng thái thế gian như các chúng sinh khác; cho nên phải dá»ch không còn trá» lại trạng thái nà y nữa (bất thá» háºu hữu).
Tóm lại, Äây là má»t bà i kinh hết sức súc tÃch. Từ Äây vá» sau, bất cứ lý vô ngã nà o cÅ©ng bắt Äầu từ Äây mà diá» n dá»ch ra hết, không có gì khác./.
Hòa Thượng ThÃch Thiá»n Siêu
(TrÃch "NgÅ© Uẩn Vô Ngã", Sà i Gòn, 2026)(*) Kinh nầy còn có tên là Kinh Vô Ngã Tưá»ng, Tương Ưng Bá» III-66
(Chân thà nh cám Æ¡n chá» Hải Hạnh Äã có thiá»n tâm giúp Äánh máy vi tÃnh -- B. Anson, tháng 3-2000)