[Vnbiz] Vietnamese actors/attresses don't have good roles
Tran Dinh Hoanh
tdhoanh at gmail.com
Tue Mar 4 10:52:43 PST 2008
Dear CACC,
This is a very interesting article. It quotes a number of artists and
officials (including my good warrior friend, chi The Thanh) about the
problems in Vietnam's movie industry. A main problem explored here is the
fact that there are no good roles for Vietnamese actors and actresses,
because all the characters in the stories are so boring, because there are
too many limitations in story telling/writing.
That is the real issue, folks. Too many restrictions suffocate creativity.
Most Vietnamese stories, novels, plays, movies are boring. Nothing
new. Every character is within the traditional mode of thinking. Very few
characters are revolutionary in thought.
One cause is political ideology. The Party wants to impose its political
thinking, its interpretation of history on all the artworks. (But to be
fair to the Party, I have to say that all Vietnamese governments, north and
south, during my lifetime, have acted like a bunch of grumpy old masters,
not just the Party).
But the other cause, much deeper and much more important, is the Vietnamese
mentality of staying safe in our comfort zone, and avoiding controversy,
to a harmful degree. I think this cultural cause is the parent of the
political cause mentioned above.
The human mind cannot be imprisoned in arts but creative in science and
business. Each person has one mind for every thing, not 25 minds for 25
different things.
So we need to take a little risk, folks. We need to be out on a limb once
in awhile whenever our heart desires. We need to have the courage to step
into unknown territories and exploring new thoughts, new ideas, new steps,
new worlds. More importantly, when we see some of us venture out into
uncharted waters, we need to give them support, encouragement, and comfort.
We need to produce an environment of free thinkers, of courageous explorers,
of haphazard risktakers, who are willing to bet their head so that their
brothers and sisters will know what is out there.
Have a great day!
Hoanh
____________--
Thứ hai, 3/3/2008, 18:25 GMT+7
Diễn viên Việt thiệt thòi vì không có vai diễn hay
Tiếc cho diễn viên nước nhà khi không có vai diễn hay để khiến khán giả nhớ
lâu, đề tài chưa có tính đột phá, yếu tố lịch sử bị áp đặt... Đó là những ý
kiến được nêu ra trong buổi tọa đàm các vấn đề liên quan đến bộ môn điện
ảnh, tại TP HCM, sáng 3/3.
[image: PGS.TS Nguyễn Thị Minh Thái. Ảnh: K.H.] PGS-TS Nguyễn Thị Minh
Thái. Ảnh: *K.H.*
PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái nêu quan điểm của mình từ việc đặt ra câu hỏi:
"Bao giờ nhân vật phim truyện Việt thôi lưỡng lự nhị nguyên?". Bà nhận xét:
"Rất nhiều lần, khi xem phim Việt, tôi đã gặp cảm giác nhân vật không tới
bến, không đã đời về thẩm mỹ. Họ rất đáng ngờ, giả tạo và thường trôi tuột
khỏi trí nhớ người xem".
Nói về "tính nhất nguyên" trong vẻ đẹp một nhân vật, PGS-TS Nguyễn Thị Minh
Thái đưa ra vài trường hợp cụ thể mà khiến bà luôn ghi nhớ như: hai nhân vật
phụ tật nguyền trong phim *Đời cát* (đạo diễn Thanh Vân), nhân vật chính của
*Mùa ổi* (đạo diễn Đặng Nhật Minh), hay chàng trai trẻ đậm chất Nam bộ trong
*Mùa len trâu* (đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh)... Tuy nhiên, đó chỉ là một
số vai diễn ít ỏi ngoại lệ.
Cũng theo bà Thái, vẻ đẹp đó chỉ có được khi nó phải bắt đầu "đẹp lên từ
từng chữ của nhà biên kịch và phải 'nhất nguyên' trong toàn bộ phong cách
làm phim của đạo diễn".
Tính "nhất nguyên" đó được nhà văn Nguyễn Quang Sáng trình bày cụ thể hơn.
Theo ông, "việc làm phim có thể hiểu như một ước mơ. Chỉ cần ước mơ của biên
kịch và đạo diễn trùng nhau, thì bộ phim làm ra mới là sản phẩm hoàn hảo.
Khi đó, dù có thành công hay thất bại thì cũng trở thành một kinh nghiệm quý
báu để tiếp tục theo đuổi những ước mơ tiếp theo".
[image: Nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Ảnh: K.H.] Nhà văn Nguyễn Quang Sáng.
Ảnh: *K.H.*
Trên cơ sở đó, nhà văn rất ủng hộ việc một số gương mặt trẻ hiện nay tự viết
kịch bản và đạo diễn. Bởi theo ông, hình thức này sẽ giúp mơ ước của một cá
nhân với điện ảnh được trọn vẹn.
Còn nhà báo Tô Hoàng, nhiều lần có mặt trong Hội đồng giám khảo các liên
hoan phim trong nước, nhìn nhận việc khắc họa hình tượng nhân vật ở mức độ
cao hơn khi cho rằng: "Kịch bản hay phim không có nhân vật đáng gọi là nhân
vật thì hiển nhiên là không có vai diễn đáng ra vai diễn". Từ đó, ông cũng
đòi hỏi người đạo diễn phải "đủ hiểu biết và độ từng trải để khám phá cho
hết chiều sâu nội tâm và tính cách nhân vật của mình.
Bên cạnh vấn đề nhân vật, *đề tài trên phim ảnh trong xu hướng xã hội hóa
ngày nay cũng được đưa ra bàn thảo*. Đạo diễn Thanh Vân nhận xét, phim Việt
ngày càng có nhiều đề tài mới được khai thác, kể cả các vấn đề nhạy cảm như:
cave, đồng tính, kinh dị... Nhưng nhìn lại, những phim được coi là thành
công như *Dòng máu anh hùng, Áo lụa Hà Đông, Chuyện của Pao, Sống trong sợ
hãi, Mùa len trâu*... đều đề cập đến vấn đề mang tính lịch sử. "Phim có đề
tài mới chỉ dừng lại ở mức khám phá, dò dẫm những bước đi đầu tiên", đạo
diễn nói.
Theo đạo diễn phim *Đời cát*, đề tài thực sự thu hút khi nó chia sẻ được
những ẩn ức trong đời sống tinh thần của con người. "Nếu không có được những
rung cảm thực sự, thiếu bề dày của vốn sống, thì các đề tài trong phim Việt
dù mới, cũng chỉ dừng lại ở việc đáp ứng sự tò mò của khán giả mà không có
được giá trị sâu sắc", anh nói.
[image: Phó GĐ Sở VH-TT-DL TP HCM. Ảnh: K.H.] Bà Nguyễn Thế Thanh - Phó
giám đốc Sở VH-TT TP HCM. Ảnh: *K.H.*
Tính lịch sử trong việc khai thác đề tài cũng được nhìn nhận lại một cách
khách quan. Cùng một quan điểm, Phó giám đốc Sở Văn hóa Thông tin TP HCM
Nguyễn Thế Thanh và nhà sử học Dương Trung Quốc cho rằng không nên áp đặt
quá nhiều yếu tố lịch sử vào việc làm phim, vì như thế sẽ làm ảnh hưởng đến
tính sáng tạo vốn được chú trọng của điện ảnh.
"Việc tuân thủ nghiêm ngặt với việc áp dụng nguyên tắc lịch sử vào kịch bản
hoàn toàn khác nhau. Người làm phim có quyền cảm nhận lịch sử theo cách
riêng và diễn đạt làm sao để người xem đồng cảm mà không có ý xuyên tạc là
được", bà Thế Thanh nói.
Còn nhà sử học Dương Trung Quốc thì cho rằng "lịch sử chỉ diễn ra một lần
nhưng nhận thức về nó phải là một quá trình. Các lĩnh vực nghệ thuật, nhất
là điện ảnh với sự sáng tạo của mình, hoàn toàn có thể giúp các nhà nghiên
cứu lịch sử nhận thức sâu sắc hơn".
Nằm trong khuôn khổ các hoạt động của giải thưởng Cánh diều vàng
2007<http://vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2008/02/3B9FFB2E/>diễn ra
tại TP HCM, buổi tọa đàm là nơi để những người theo sát tình hình
điện ảnh Việt Nam suốt thời gian qua như nhà lý luận, đạo diễn, nhà báo...
bàn bạc một cách thẳng thắn các vấn đề liên quan đến thực trạng phim Việt.
"Có thể sẽ không đến được một giải pháp tối ưu nào, nhưng qua các nhận xét,
kinh nghiệm được chia sẻ, chúng ta sẽ có bước tiến cho hoạt động làm phim
sắp tới", đạo diễn Khải Hưng, chủ trì buổi họp, nói.
*Nhiêu Huy*
--
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz/attachments/20080304/bf254154/attachment.html
More information about the Vnbiz
mailing list