[Vnbiz] Rural Development Strategy
Tran Dinh Hoanh
tdhoanh at gmail.com
Sat Jul 19 12:56:23 PDT 2008
Dear anh Thien & CACC,
I have just changed the subject title of this thread to Rural Development
Strategy, because the Vietnamese subject line appears to be so messed up.
I agree with anh Thien's assessment. We all know the problems of rural
development up to this point. Now let's try to look toward to the future
and do some practical exercise for fun, and hope that we may come up with
something useful in the process.
Let's assume that we have 2 geographic locations in mind: First location,
the entire countryside of Vietnam. Second location, huyen Duong Minh Chau
of Tay Ninh. I pick Duong Minh Chau because of 2 reasons: (1) Anh Shane is
living in the rural part of Tay Ninh and is doing something for the
community there. (2) My wife's family is in rural Tay Ninh and I am
relatively familiar with Tay Ninh (But you can pick any location for
yourself). The reason I mention both the entire national scene and one local
area is that we need to think in term of both national strategy and
application in specific localities.
Now, if we have to come up with a specific plan for rural development, what
would we write in a 2-page memo? (Maximum two pages because today few
people have time to read a lot, and because when we have to condense our
thinking, we will have better focus).
OK, let's try to look toward the future and give it a shot, will ya? I hope
everyone till take up the challenge. Coming up with an action plan is
always a challenge. Let's try to have some fun.
Have a great day!
Hoanh
___________
2008/7/19 Tran Ba Thien <tranbathien at gmail.com>:
> [ Vietnam Business Forum ]
>
>
> Chào CACC và anh Hoành,
>
> Thực ra lúc đầu, khi nhận ra quá trình hiện đại hóa là đô thị hóa nông
thôn, tôi đã cảm thấy rất bất mãn với cách hoạch định chính sách. Nhưng về
sau, càng tìm hiểu tôi lờ mờ nhận ra rằng có lẽ đã có một "bàn tay vô hình"
đã đẩy hướng phát triển nông thôn thành thu hẹp nông thôn, làm nghèo nông
nghiệp và mở rộng đô thị.
>
> Tôi xin phép viết cái thư này để chia sẻ một suy nghĩ của mình và không
dám chắc điều ấy là chính xác. Nếu có gì chưa rõ rất mong được các bạn trao
đổi thêm. Trước hết tôi chia quá trình phát triển nông thôn thành các giai
đoạn này:
>
> 1. giai đoạn đầu tư cho nông nghiệp:
>
> -làm đường giao thông, cầu cống v.v..: các nước phát triển đa số đều khởi
đầu việc phát triển nông thôn bằng việc xây dựng hạ tầng cơ sở kinh tế cho
vùng nông thôn. Rõ ràng chính sách này có hiệu quả tốt như mục tiêu đã đề ra
vào lúc đầu. Tôi nhớ giá quả vải tại Sài gòn năm 1996, 1997 là 20.000 đến
22.000 VND/kg trong khi ấy giá mua tại vườn ở vùng sâu khoảng 700, 800 VND
mà thôi. Năm nay vải giá 12.000 VND/kg ta tưởng rằng sau 10 năm mọi thứ đều
tăng giá gần như gấp đôi mà sao giá quả vải hạ thế thì nông dân làm sao chịu
nổi. Tuy nhiên giá vải tại vườn theo tôi biết đã lên đến hơn 2000 VND. Trước
đây đường xá giao thông bất tiện nên người ta phải gồng gánh mang vải từ
vườn ra đến đường lộ nên chi phí cao, việc vận chuyển thô sơ cần nhiều thời
gian khiến một số nông sản bị hỏng làm tăng chi phí. Giá vải hạ tại chợ
nhưng vẫn tăng tại đồng là dấu hiệu tốt cho nông dân. Đường xá giúp tăng giá
nông sản cho nông dân và cũng giúp hạ giá thành sản xuất. Trong thời gian
qua ở nước ta nông sản đã tăng đáng kể một phần nhờ xóa các hợp tác xã và
cũng có sự đóng góp tích cực của việc phát triển đường giao thông.
>
> Khi có nông sản dồi dào thì đời sống sung túc hơn và người ta xây trường
xây bệnh viện v.v.. Khi có nông sản nhiều thì tất yếu phải có công nghiệp
chế biến nông sản.
>
> -Đầu tư vào chế biến nông sản ở các hộ gia đình và các xí nghiệp nhỏ rộ
lên ở các tỉnh miền Đông Nam bộ. Hơn 10 năm trước ta tìm được dễ dàng các tổ
hợp sản xuất nhân hạt điều, chế biến khoai mì, bắp v.v.. Và các xí nghiệp
nhỏ này sử dụng một lượng lao động đáng kể là nông dân địa phương. Công việc
giản đơn không cần tay nghề cao, không cần huấn luyện nhiều. Như thế lúc đầu
cuộc sống đã sung túc lên rất rõ. Một số thành phần ưu tú ở nông thôn có cơ
hội về các thành phố để học đại học, hay đi làm tại các xí nghiệp đòi hỏi
tay nghề cao v.v.
>
> Khi kinh tế nông nghiệp phát triển đến một mức nào đó thì mô hình sản xuất
công nghiệp nhỏ trở nên không phù hợp và người ta mở cửa đón các công ty
quốc tế vào làm ăn.
>
> 2. giai đoạn đại công nghiệp: KHoảng cuối 1999 các công ty quốc tế vào
khai thác chế biến nông sản. Những nhà máy này đòi hỏi tay nghề khá cao và
họ không thể tuyển dụng nông dân địa phương. Nhóm công nhân lành nghề từ các
thành phố đã di dân về các nơi này làm việc. Môi trường bị ô nhiễm một cách
có hệ thống hơn. Những vụ kiện của nông dân chống các nhà máy lớn có thời
gian đã trở nên hết sức ầm ĩ vào cuối 1999 đầu 2000. Các nhà máy lớn cuối
cùng cũng giải quyết được vấn đề bằng cách xoa dịu nông dân. Môi trường thì
vẫn tiếp tục bị hủy hoại.
>
> Khi người ta xây dựng các vùng đồi trọc thành những nhà máy, khu đô thị
mới, khu công nghiệp mới thì nước mưa không thấm xuống đất được. Hậu quả là
túi nước ngầm bị cạn kiêt và mực nước thủy bình đến các vùng nông nghiệp lân
cận không còn đủ nữa. Muốn duy trì sản xuất phải tăng chi phí để mua máy bơm
và dự trữ nước. Như lần trước tôi có nói, khi các khu công nghiệp thành lập,
sự di dân đã xảy ra. Tại các vùng nửa nông thôn nửa thành thị xuất hiện
những người nhập cư mới. Người nhập cư đem theo cả bao nhiêu biến động trong
xã hội nông thôn như trộm cắp, rượu chè, nghiện ma túy v.v.. Người nông dân
phải tăng thêm một chi phí khác là chi phí phòng trộm cắp hoa màu, nông sản.
>
> Trong khi bao nhiêu thứ chi phí phải tăng lên thì phương cách sản xuất
chẳng có gì thay đổi. Nửa thế kỷ trước ở Long Khánh người ta cạo mủ cao su
bằng tay, bây giờ cũng vậy. Nếu không thay đổi thì làm sao có nhiều tiền hơn
cho nông dân.
>
> Bên cạnh khó khăn ấy là sự cám dỗ của đời sống đô thị. Khi đường xá giao
thông thuận tiện, cở sở hạ tầng như trường học bệnh viện, điện, internet,
điện thoại chẳng khác gì ở trung tâm thành phố lớn, thế nên nhiều người bắt
đầu nghĩ đến việc về sống ở các vùng nửa tỉnh nửa quê này. Giá nhà đất tăng
lên và người ta lại có thêm tiền để xây đường, lắp trụ diện v.v..
>
> Ở trong hoàn cảnh ấy thì ai dại gì mà làm nông nữa đây? bán đất và đổi
nghề là điều tất nhiên. Các công trình đầu tư nhằm phát triển nông thôn ngày
trước như đường, điện, bệnh viện, nhà máy chế biến nông sản giờ đây biến
thành công trình phát triển đô thị một cách hết sức tự nhiên. Tôi nghĩ rằng
chẳng ai có thể cản được xu hướng đô thị hóa nông thôn cả.
>
> Nhìn lại vấn đề đô thị hóa nông thôn, tôi bỗng nghĩ nếu trước đây người ta
đầu tư vào nông nghiệp song song với đầu tư vào nông thôn thì có lẽ tình
hình sẽ khác. Làm sao để có thể hái chôm chôm, vải, nhản v.v.. bằng máy thay
vì làm bằng tay như hiện nay. Làm sao để 1 lao động có thể chăm sóc được
hàng chục hecta vườn hay ruộng gì đó.. Khi những điều ấy chưa xảy ra thì sản
xuất nông nghiệp vẫn phải dùng vào sức cơ bắp và điều ấy cũng có nghĩa là
vẫn nghèo. Nếu nông dân nghèo thì hiện đại hóa nông thôn tất nhiên phải là
đô thị hóa nông thôn và thu hẹp nông nghiệp. Bàn tay vô hình đã tác động vào
và đã đẩy lệch hướng mà chúng ta mong muốn.
>
> Mến
> Tran Ba Thien
> tranbathien at gmail.com
--
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz/attachments/20080719/5d78fbd9/attachment.html
More information about the Vnbiz
mailing list