[Vnbiz] A heart-touching article, about ban of street sale-person in Hanoi [SEC=UNCLASSIFIED]
QuangAnh.Nguyen at dfat.gov.au
QuangAnh.Nguyen at dfat.gov.au
Thu Jan 31 18:57:58 PST 2008
Dear CACC
It appearsthat the comments on this policy had some impacts. It is said
that Hanoi planned to delay the effective date of this policy about 3
months.
http://www.vnmedia.vn/print.asp?newsid=118169
Have a good day
----------------------------------------------
Nguyen Quang ANH
QuangAnh.Nguyen at dfat.gov.au
Sent by: vnbiz-bounces at mail.saigon.com
31/01/2008 09:51 AM
Please respond to
vnbiz at vietlinks.net
To
vnbiz at vietlinks.net
cc
vnbiz at vietlinks.net, vnbiz-bounces at mail.saigon.com
Subject
Re: [Vnbiz] A heart-touching article, about ban of street sale-person in
Hanoi [SEC=UNCLASSIFIED]
[ Vietnam Business Forum ]
Dear anh Hoanh and CACC
Your view is exactly right! Addig to this talk, I would like to attach
here two notable comments, one from the legal view and one from the social
impact perspective. Both have some in-depth analysis and good foods for
thought.
Tet is coming and with many changes happened like this, people said that
it appears to be more and more a stress to the poor.
Have a good day
----------------------------------------------
Nguyen Quang ANH
Activity Manager
Economic Governance
AusAID Hanoi
8 Dao Tan, Ba Dinh, Hanoi, Vietnam
Web: http://www.ausaid.gov.au/vietnam/
Tel: +84 4 8317755 ext. 129
Mobile: +849032 88813
Email: QuangAnh.Nguyen at dfat.gov.au
----------------------------------------------
Khía cạnh pháp lý của vấn ðề
Thứ tư, 23/1/2008, 07:00 GMT+7
Để làm rõ hơn về Quyết định số 02/2008/QĐ-UBND của UBND thành phố
Hà Nội trên khía cạnh pháp lý, Vietimes đã có cuộc trò chuyện với
Luật sư Trần Minh Tân thuộc Văn phòng Luật sư Đông A và Nhóm tinh
hoa.
>> "Cấm hàng rong": Phải lắng nghe tiếng nói của Cộng đồng
>> "Cấm hàng rong": Cần hỏi ý kiến người dân!
>> Nhà văn Tô Hoài: Phải có một cách khác!
>> Một nhà thơ Mỹ tiếc hàng rong Hà Nội
>> "Cấm hàng rong" và bài học nhân bản "ăn xin Đà Nẵng"
>> Vẻ đẹp hàng rong trong ký ức một Trưởng lão
Phóng viên (PV): Việc UBND thành phố Hà Nội ban hành Quyết định số
02/2008/QĐ-UBND đã tạo ra nhiều dư luận... Theo ông, chúng ta cần
phải nhìn nhận khía cách pháp lý của vân đề này như thế nào?
Luật sư Trần Minh Tân
Luật sư Trần Minh Tân (LS TMT): Quyết định số 02/2008/QĐ-UBND ngày
09.01.2008 của Uỷ ban nhân dân thành phố Hà Nội là một văn bản pháp
quy hướng dẫn thi hành Nghị định số 39/2007/NĐ-CP ngày 16.03.2007
của Chính Phủ trên địa bàn thành phố. Nhìn chung, Quyết định này có
nhiều thiếu sót về mặt ban hành văn bản quy phạm pháp luật, cụ
thể:
Thứ nhất, về thời điểm ban hành: Thời gian từ khi Nghị định
39/2007/NĐ-CP có hiệu lực thi hành tới thời điểm UBND TP Hà Nội ban
hành Quyết định 02/2008/QĐ-UBND là hơn 9 tháng. Đúng ra thì ngay khi
Nghị định 39/2007/NĐ-CP có hiệu lực, UBND TP Hà Nội đã phải ban hành
văn bản này nhằm chỉ đạo, hướng dẫn, đôn đốc các cơ quan quản lý
nhà nước của Hà Nội thi hành theo quy định tại Điều 8 và từ Khoản
3 tới Khoản 5 Nghị định 39/2007/NĐ-CP và có lộ trình cụ thể để
nội dung Nghị định này đi vào đời sống xã hội. Tuy nhiên, không rõ
vì lý do gì mà UBND thành phố đã chậm trễ trong việc này.
Thứ hai, về nội dung ban hành: Quyết định số 02/2008/QĐ-UBND thực
chất là một quyết định được ban hành để thi hành pháp luật (Luật
thương mại năm 2005 và Nghị định 39/2007/NĐ-CP) trên địa bàn thành
phố. Tuy nhiên, thay vì quy định các công việc và lộ trình cụ thể
cho các cơ quan quản lý nhà nước của thành phố như Sở Thương
mại, Sở Giao thông Công chính, Công an thành phố, Sở Văn hoá Thông
tin, Sở Lao động Thương binh và Xã hội, chính quyền các quận,
huyện, xã phường, thị trấn và tuyên truyền, phổ biến nội dung văn
bản tới những đối tượng chịu sự tác động của quy định mới, thì
UBND thành phố Hà Nội lại ban hành kèm theo một bản quy định có
chứa quy phạm pháp luật đáng nói là nội dung chỉ nhắc lại có điều
chỉnh một cách sai lệch Nghị định 39/2007/NĐ-CP về khái niệm
“người bán hàng rong”. Với việc biến đặc điểm “không có địa điểm
(kinh doanh) cố định” thành “không có địa điểm bán hàng thường xuyên
được xây cố định”, “người bán hàng rong” của Hà Nội đã có thể bao
trùm tất cả các loại “người buôn bán vặt”, “người bán quà vặt”,
“người buôn chuyến” và “người làm dịch vụ vỉa hè khác” được xác
định trong Nghị định 39/2007/NĐ-CP. Phạm vi điều chỉnh quá rộng
phát sinh từ nội hàm “người bán hàng rong” trên đã làm tăng số
lượng người dân trực tiếp hứng chịu tác động của quy định mới
và thực sự gây khó khăn cho các cấp thi hành.
Thứ ba, về trách nhiệm tổ chức lấy ý kiến của đối tượng chịu
tác động: Theo quy định tại Khoản 3 Điều 4 Luật Ban hành các văn
bản quy phạm pháp luật của HĐND và UBND năm 2004, trách nhiệm của
UBND TP Hà Nội là “phải tổ chức lấy ý kiến của các đối tượng
chịu sự tác động trực tiếp của văn bản trong phạm vi và với hình
thức thích hợp”. Việc UBND TP Hà Nội và các cơ quan tham mưu có lấy
ý kiến của những đối tượng trong diện điều chỉnh của Quyết
định trong quy trình soạn thảo và ban hành văn bản hay không thì nhân
dân Thủ đô nói chung và những người bán hàng rong Hà Nội nói riêng
không được biết, không được rõ. Trong các văn bản tuyên truyền cho
Quyết định này và trên các phương tiện truyền thông Thủ đô gần đây
không hề thấy đề cập tới hoạt động và kết quả lấy ý kiến này.
Thứ tư, về thời điểm có hiệu lực của văn bản: Thời điểm ban
hành và có hiệu lực của Quyết định số 02/2008/QĐ-UBND diễn ra trong
10 ngày. Với một văn bản có chứa quy phạm pháp luật tác động mạnh
tới công cuộc mưu sinh của một tầng lớp đông đảo nhân dân mà thời
điểm có hiệu lực từ khi ban hành quá ngắn như vậy sẽ gây ảnh
hưởng tiêu cực nếu không nói là tác hại tới đời sống nhiều hộ
gia đình thu nhập thấp của Thủ đô. Xét về mặt pháp lý, thời điểm
có hiệu lực thi hành là 10 ngày kể từ ngày ký của Quyết định số
02/2008/QĐ-UBND của UBND TP Hà Nội là chưa phù hợp với quy định tại
Điểm d Khoản 1 Điều 3 Nghị định số 91/2006/NĐ-CP quy định chi tiết
thi hành một số điều của Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật
của HĐND, UBND.
Thứ năm, về trách nhiệm thông báo việc ban hành và nội dung Quyết
định: 03 ngày sau thời điểm Quyết định có hiệu lực thi hành, trừ
trang tin điện tử của Sở Thương mại thành phố Hà Nội, các kênh
thông tin chính thức khác của thành phố Hà Nội như Công báo điện
tử, Trang tin điện tử của UBND thành phố (www.thudo.gov.vn), Trang
văn bản pháp luật của thành phố (www.vnlaws.hanoi.gov.vn), báo Hà Nội
Mới điện tử (www.hanoimoi.com.vn), trang tin điện tử báo Kinh tế &
Đô thị (www.ktdt.com.vn) đã không cung cấp được các thông tin hữu ích
về nội dung của Quyết định số 02/2008/QĐ-UBND cho người dân và các
đối tượng chịu điều chỉnh của quyết định này. Việc UBND TP Hà
Nội không thực hiện được việc thông báo rộng rãi nội dung Quyết
định số 02/2008/QĐ-UBND tới nhân dân và các đối tượng chịu tác
động là không phù hợp với Điều 7 Nghị định 91/2006/NĐ-CP.
PV: Thực ra vào ngày đầu tiên của hiệu lực, ngày 19/1/2998, rất
nhiều người bán hàng rong mới chỉ “phong phanh” nghe tin, thậm chí
nhiều người còn không biết QĐ này.
LS TMT: Pháp luật đã có quy định rất rõ ràng về trình tự xây dựng và
ban hành một văn bản quy phạm pháp luật tương tự như Quyết định
số 02/2008/QĐ-UBND của UBND TP Hà Nội. Với những thiếu sót như
được phân tích ở trên, đương nhiên là Quyết định số
02/2008/QĐ-UBND của UBND TP Hà Nội đã không mang đúng tinh thần luật
pháp bất luận mục đích ban hành văn bản đó là đúng hay sai.
PV: Theo ông, dưới con mắt một luật sư, để ra một QĐ ảnh hưởng
tới rất nhiều người dân nghèo, cần phải có một lộ trình ra sao?
LS TMT:Hãy tuân thủ và thực thi tối đa những gì pháp luật hiện hành
đã quy định trong quy trình ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Bên
cạnh đó, những nhà lập quy và lãnh đạo thành phố cần có tư duy và
thái độ tôn trọng nhân dân và mong muốn xây dựng một chính quyền
phục vụ thay vì chính quyền cai trị nhân dân.
PV: Nếu Quy định của UBND Thành phố Hà Nội chưa hợp lý thì người
dân có thể đưa ra ý kiến của mình không?
LS TMT: Rất tiếc là cho dù Quyết định số 02/2008/QĐ-UBND của UBND TP
Hà Nội có sai về quy trình ban hành gây thiệt hại cho các đối tượng
chịu tác động thì người dân cũng không khởi kiện được. Theo quy
định pháp luật hiện hành, Quyết định số 02/2008/QĐ-UBND của UBND TP
Hà Nội là văn bản quy phạm pháp luật, không phải là quyết định hành
chính cá biệt. Do vậy, người dân không thể vận dụng việc khởi
kiện hành chính để yêu cầu huỷ bỏ hay bồi thường thiệt hại phát
sinh từ Quyết định này. Trong khi đó, vấn đề bồi thường nhà nước
do hành vi của công chức và cơ quan nhà nước gây ra đối với người
dân mới chỉ đang được đưa ra thảo luận trong Dự thảo Luật Bồi
thường nhà nước và cũng không đề cập tới trách nhiệm bồi thường
nhà nước trong lĩnh vực lập pháp, lập quy.
Để giải quyết những vấn đề phát sinh từ Quyết định số
02/2008/QĐ-UBND, người dân và những “người bán hàng rong” trên địa
bàn Hà Nội có thể gửi kiến nghị tới những địa chỉ sau: trực
tiếp cơ quan ban hành văn bản là UBND TP Hà Nội; các cơ quan giám
sát, kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật của UBND TP Hà Nội như Uỷ
ban thường vụ Quốc Hội, Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố Hà
Nội, Chính phủ, Bộ Tư pháp, Hội đồng nhân dân TP Hà Nội hoặc qua
các đại biểu nhân dân khu vực bầu cử của mình.
Xin cám ơn ông!
Xuân Nam (Vietimes) thực hiện
Cần hỏi ý kiến ngýời dân!
Thứ ba, 22/1/2008, 07:00 GMT+7
Phóng viên Vietimes đã có buổi trò chuyện với GS.TS Trịnh Duy Luân -
Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam về quyết định cấm bán hàng
rong trong khu vực nội thành Hà Nội, dưới góc độ của một nhà xã
hội học. Ông dự đoán: “Theo dự đoán của chúng tôi, không dưới hai,
ba chục năm nữa, mô hình kinh tế khu vực không chính thức của Hà
Nội sẽ vẫn còn được bảo tồn, và như thế vẫn cần đến những
người buôn bán hàng rong…”.
>> Một nhà thơ Mỹ tiếc hàng rong Hà Nội
>> "Cấm hàng rong" và bài học nhân bản "ăn xin Đà Nẵng"
>> Vẻ đẹp hàng rong trong ký ức một Trưởng lão
Phóng viên (PV): Thưa ông, dưới góc độ xã hội học có thể đánh giá
chính sách cấm bán hàng rong của UBND Tp HN vừa ban hành như thế nào?
Tiến sĩ Trịnh Duy Luân (TDL):Thực ra, theo tôi những chính sách như
thế này ở Hà Nội không phải lần đầu tiên. Cũng đã nhiều lần có ý
định với mục tiêu chỉnh trang đô thị, cảnh quan đô thị cả về mặt
hình thể lẫn khung xã hội. Tôi nghĩ như thế cũng đúng thôi. Xã hội
phát triển hơn, đô thị cần phải tiện lợi, bề thế, phải thanh
lịch theo hướng xanh, sạch đẹp… Nhiều thành phố đã làm như thế,
ví dụ như tiêu chí “5 không” của thành phố Đà Nẵng.
Tuy nhiên, nhìn dưới góc độ của nhà quản lý, một thành phố đẹp,
mỹ quan không thể duy trì những hình ảnh gây mất mỹ quan như thế…
Nhưng cần nhìn nhận ở bản chất vấn đề là quyết định đó, chính
sách đó ảnh hưởng đến những nhóm người nào? Tôi còn nhớ thời
điểm những năm 90, 91 về việc tinh giảm biên chế đưa những cán
bộ, công nhân viên chức trong các cơ quan xí nghiệp ra, nhận lương
theo kiểu “một cục”. Những nhóm người này, giải thoát của họ lúc
đấy là gì? Không là gì khác chính là hè phố. Đồng thời lúc đó lại có
chính sách dẹp bỏ hè phố… Không thể sử dụng biện pháp hành chính
một sớm một chiều được, phải đặt trong mối tương quan về các
mặt lợi ích của các nhóm xã hội…
Đứng ở mặt Xã hội học, chúng tôi phân tích như thế này. Trong một
nền kinh tế đô thị, đặc biệt những nước đang phát triển như ở
VN, trong một đô thị bao giờ cũng tồn tại một khu vực kinhtế, gọi
là khu vực kinh tế không chính thức. Nó tồn tại vì nó có chức năng
của nó. Trong cấu trúc xã hội, các nhóm XH được phân tầng, từ nhóm
giàu có, khá giả, trung lưu đến nghèo. Chúng tôi ước tính khoảng 50%
số người thuộc nhóm trung lưu và nghèo. Nền kinh tế hè phố chính
là phục vụ cho nhóm người này, mà tỷ lệ của nó không phải là nhỏ.
Mức cầu tiêu dùng của họ là cần đến những dịch vụ rẻ tiền, hàng
hóa rẻ tiền, thực phẩm rẻ tiền… trong khi đó các dịch vụ, siêu
thị chưa thể đáp ứng được họ. Bên cạnh đó, lại có một mức
“cung” rất lớn, đó là một bộ phận lớn các lao động từ ngoại ô,
ven đô, ngoại tỉnh cũng như các loại hàng hoá, dịch vụ đưa vào…
Cung và cầu gặp nhau và đó là một sự tất yếu.
Việt Nam là một đất nước đang phát triển, đặc thù của đô thị VN
nó là quá tải, là sự quản lý ở cấp vĩ mô và vi mô đều chưa chuẩn.
Truyền thống lịch sử của HN là gì? Hơn 1000 năm bây giờ nói lại,
lịch sử của Hà Nội về mặt không gian vẫn gồm các yếu tố: chợ,
bến, phố, phường. Khởi thuỷ của HN là phải có bến sông, giao lưu
bên bờ sông, các bến cảng hai bên bờ sông. Chợ phải có. Phố phải
có. Phố phường chứ không phải đường phố. Tức là cuộc sống phố
phường của nó phải có.
Các nước phát triển, đời sống đô thị là gì: siêu thị và các xa lộ.
Mô hình là như vậy. Một tuần đi ô tô đến siêu thị sắm đồ về nhà
ăn một tuần. Nhiều gia đình khá giả ở VN đã bắt đầu đi ô tô đến
Metro, BigC để mua sắm… Nhưng tỷ lệ bao nhiêu? Có đến 10% không? Từ
mô hình chợ - bến - phố - phường đến mô hình các xa lộ, siêu thị,
các nước phát triển phải mất hàng trăm năm, hàng vài trăm năm, hàng
mấy thế kỷ. Chúng ta mới đổi mới được vài chục năm, đợi chờ để
HN trở thành siêu thị, xa lộ với mức sống cao, xe hơi là chủ đạo
thì còn khá lâu. Theo dự đoán của chúng tôi, không dưới hai, ba chục
năm nữa, cái mô hình kinh tế khu vực không chính thức của Hà Nội sẽ
vẫn còn được bảo tồn, và như thế vẫn cần đến những người buôn
bán hàng rong…
PV: Tại sao vậy thưa ông?
TDL:Như tôi đã nói, khu vực kinh tế không chính thức ấy sẽ vẫn
được bảo tồn, dù có bất kỳ biện pháp hành chính nào đi nữa, vì ng
ười ta vẫn có nhu cầu tự nhiên. Nếu anh bịt chỗ này người ta sẽ
tràn ra chỗ khác. Nhưng nói như thế không phải là không làm gì. Nh
ưng mà làm thì phải có lộ trình. Lộ trình không ngắn đâu. Phải chục
năm. Phải từng bước. Phải sắp xếp. Cũng người bán hàng rong, ở
Tp HCM, dù họ chưa được đến mức được bố trí chỗ ngồi, quy
hoạch chỗ ngồi…, nhưng họ có những trang bị trông dễ chịu hơn.
Ví dụ như cái xe bán nước mía, bán hoa quả, họ có tủ kính… trông
khác hoàn toàn với cảnh gồng gánh ở ngoài Bắc. Có thể thực hiện
theo từng bước tiến như vậy chăng?
Chúng ta cần cho người bán hàng rong thời gian để họ có điều kiện
chuẩn bị. Nhiều khi chúng ta phải thông báo trước hàng năm trời:
để cho người bán hàng họ biết khuôn khổ là như thế này, tiêu
chuẩn như thế này: sạch sẽ hay không? Nếu chúng ta tham quan các Tp
ở các nước xung quanh chúng ta, lấy ngay Thái Lan làm ví dụ: họ đầy
hàng rong trên hè phố, nhưng họ vẫn phát triển du lịch tốt…
Mô hình chợ - bến - phố - phường là một nét riêng độc đáo của đô
thịHà Nội. Chúng ta phải duy trì, phải biến thể nó đi chứ đừng phá
bỏ, không chỉ ảnh hưởng đến văn hoá xã hội, mà còn phá bỏ cả một
phần cảnh quan Hà Nội. Văn chương một tý, với người HN, mùa đông
được ngồi xì xụp trong quán cóc ăn một bát bánh trôi tàu nóng, uống
cốc nước trà xuýt xoa bên cạnh quán phở… Đó là một thứ văn hoá ẩm
thực… Nhưng mà làm sao giữ gìn nó mà kết hợp được với cảnh quan,
cái giỏi của nhà quản lý là như thế. Chứ không phải là không quản
lý được thì cấm. Không phải như thế!
Hè phố dành cho ô tô, hè phố dành cho xe máy và những người khá giả.
Cớ sao lại không có chỗ dành cho những người buôn bán nhỏ? Ở đây
có sự bất bình đẳng xã hội: anh có chỗ để ô tô, xe máy chật hết hè
phố, nhưng không có chỗ cho người buôn bán, như thế anh chỉ quan
tâm đến người giàu có, có thu nhập cao trong xã hội. Về mặt bình
đẳng xã hội, công bằng xã hội là không ổn.
Nói tóm lại, chủ trương là một điều cực kỳ tốt, nhưng cần phải
có lộ trình. Ngay như chính sách bắt buộc đội mũ bảo hiểm, để bắt
buộc phải mất hai ba năm, thì vấn đề này phải hai ba chục năm là
chuyện bình thường, vì nó kèm theo vấn đề đồng tiền.
PV: Viện XHH đã có công trình nghiên cứu nào về vấn đề này hay chưa?
TDL: Chủ đề, vấn đề này chưa có nghiên cứu chuyên sâu nhưng chúng
tôi đã có rất nhiều ý kiến liên quan đến vấn đề này. Ở phương
Tây, đã có nhiều bài báo nghiên cứu, bình luận về những người hát
rong trên đường phố, trên các quảng trường, làm đủ các trò, với
chiếc mũ để bên cạnh ai đi qua cho đồng tiền vào đó. Người ta không
dẹp đâu. Nó là một nét văn hoá, là một cảnh quan của phố phường
khiến đời sống sinh hoạt văn hoá sôi động hơn.
Trong nghiên cứu gần đây nhất của tôi, tôi có kiến nghị với Đà
Nẵng về những quyết định quản lý đô thị. Đà Nẵng rất tích cực
chỉnh trang đô thị, nâng cấp cảnh quan đường phố lòng lề hè
đường… các thứ. Nhưng chúng tôi cũng cảnh báo, nếu làm thái quá sẽ
ảnh hưởng ngay đến khu vực kinh tế không chính thức. Đây là một
sinh kế quan trọng của một nhóm người không nhỏ trong xã hội.
PV: Nếu UBND Tp thực hiện triệt để vấn đề này, sẽ có thể dẫn
đến những vấn đề XH nào?
TDL: Trước hết tôi cho rằng nó không khả thi, và Tp không đủ lực
lượng để làm được điều đó, bắt cóc bỏ đĩa, đuổi chỗ này họ
chạy chỗ kia, họ phải sống mà. Chúng ta đã chứng kiến cảnh công an
đuổi bắt bà con bán hàng rau rồi, bắt lên xe rồi, chạy theo khóc
lóc… Sau bao năm vẫn như thế, có làm được gì đâu? Thỉnh thoảng cho
ô tô cua một vòng, bà con chạy dạt đi rồi đâu vẫn vào đấy, giống
như hòn đá ném xuống biển thôi. Mà cái gì đã làm nửa vời, không khả
thi thì phải làm lại từ đầu, làm từ gốc, có tình toán, có điều tra.
Tôi không hiểu những chính sách như thế này Tp không cớ gì mà không
bỏ ra một ít tiền để khảo sát, điều tra. Chúng tôi không làm thì có
Viện của Hà Nội sẽ làm xem khả thi đến đâu, người dân sẽ nói
ngay. Hãy hỏi người mua hàng, người có nhu cầu dịch vụ này chứ
đừng hỏi những người đứng quan sát. Quan sát chỉ là một phần
thôi…
PV: Một trong nhữngvấn đề nóng bỏng của đô thị Việt Nam nói chung
và đô thị Hà Nội nói riêng, đấy là việc quy hoạch, xây dựng cơ sở
vật chất, kiến trúc thượng tầng không thể theo kịp tốc độ đô
thị hoá quá nhanh. Nhiều vấn đề xã hội nảy sinh đã trở thành lực
cản đối với phát triển đô thị…
TDL: Hầu hết những người bán hàng là người ngoại thành, không có
việc làm - cái mà chúng tôi gọi là “dòng di cư con lắc”. Có thể họ
sáng đi chiều về, hay đi trong tuần. Rõ ràng, nếu ngăn cấm họ sẽ
phải tìm việc làm khác, nhưng hầu hết họ đều là những người
không có nghề, không có tay nghề… Lúc ấy, áp lực việc làm sẽ lại
trở lại với khu vực nông thôn, bởi vì thành thị là cái van xả cho
cái dư thừa ở nông thôn, nếu bịt cái van này thì nó lại phình về
khu vực nông thôn. Rõ ràng, đời sống nông thôn lúc đó lại càng khó
khăn hơn. Bản chất của vấn đề nguồn nhân lực VN là không được
đào tạo. Con đường duy nhất ấy là phải mở nhiều cơ hội hơn nữa
về đào tạo lao động. Nhiều doanh nghiệp bây giờ thiếu lao động
trầm trọng.
PV: Thời gian qua, chúng ta được chứng kiến nhiều quyết định quản
lý Nhà nước ban hành nhưng ngay sau đó đã bị xã hội phản ứng mạnh
mẽ vì thiếu sự hợp lý hay không có tính khả thi. Có thể đưa ra một
cái nhìn tổng kết về công tác ban hành chính sách của các nhà quản lý
như thế nào?
TDL: Đây có lẽ chỉ liên quan đến các chính sách quản lý đô thị. Cho
đến nay, chúng ta vẫn là một quốc gia còn thiếu kinh nghiệm, thiếu
kỹ năng trong quản lý đô thị, bởi đô thị của chúng ta mang tính
chất làng xã từ rất lâu rồi, trong khi đó, bất cập ở chỗ tốc độ
phát triển của đô thị hoá quá nhanh, quá tải về mặt đô thị và quá
tải về mặt tri thức.
Trong bối cảnh như vậy, cảm nhận của tôi về các chính sách đưa ra
để quản lý đô thị vẫn còn nặng về duy ý chí, mình muốn là làm, và
làm theo cách nghĩ của người quản lý, thậm chí nhà quản lý ấy vẫn
còn quản lý theo kiểu cũ, không còn thích hợp với bây giờ. Bây giờ,
các bộ luật của chúng ta đều ban hành quy định, những chính sách ban
hành liên quan đến quyền lợi của cộng đồng phải lấy ý kiến tham
gia soạn thảo của người dân, của giới trách, của chuyên gia…
Nhưng mà bài học đó đang được học dần.
PV: Dưới góc độ tâm lý, một chính sách ban hành không thông qua ý
kiến của người dân, như thế có phải là sự thiếu tôn trọng cộng
đồng?
TDL: Trong một nghĩa nào đấy, nó là chưa thực sự dân chủ trong quản
lý, và hiệu quả nhãn tiền ngay thôi, người ta sẽ không thực hiện.
Trong xu thế dân chủ hoá xã hội như hiện nay, mọi quyết định của
nhà hoạch định, chính sách ban hành đều thay mặt cho lợi ích của
người dân, và như thế không có lý do gì mà lại không tham vấn ý
kiến của người dân. Ở những nước phát triển, ý thức công dân
của họ rất cao. Họ hiểu rằng những người làm việc trong xã hội
đều có chức năng rõ ràng, mỗi công dân bình thường đều có quyền nói
với các nhà chức trách, rằng anh đang sống bằng tiền chúng tôi đóng
thuế, và anh cần phải làm cho cẩn thận!
PV: Trong thời điểm hiện tại, mô hình đô thị nào là hợp lý với trì
nh độ phát triển kinh tế xã hội của chúng ta hiện nay?
TDL: Đó là một câu hỏi khó. Các nhà quy hoạch đô thị muốn giãn mật
độ dân số quá tập trung, bởi đó là vấn đề tác động đến một loạt
những yếu tố khác về kinh tế, xã hội. Thế nhưng, các biện pháp gi
ãn dân của chúng ta đều không mấy hiệu quả. Lấy ví dụ như khu vực
phố cổ đã tồn tại hàng mấy chục năm nay, mà đâu có dễ dàng giải
quyết được!
PV: Quay trở lại vấn đề cấm bán hàng rong, nếu thực hiện triệt
để, có thể nhận đến những hiệu ứng nào sẽ xảy ra?
TDL: Hiệu ứng của nó sẽ dài dài chứ không phải ngay lập tức.
Trước hết, số người trông cậy vào khu vực này để kiếm sống sẽ
bị ảnh hưởng trực tiếp. Họ phải tăng chi phí, phải mất một
thời đoạn để tìm công việc mới… Đáng ra, nhóm người này đang cần
phải được hỗ trợ để giảm nghèo thì cuối cùng họ lại bị chững
lại, nghèo thêm… Trong khi địa phương cũng chưa có phương án giúp
đỡ họ. Hà Nội thì không nói làm gì, vì họ là những người nhập cư,
không thuộc trách nhiệm quản lý của Hà Nội.
PV: Để chính sách này ban hành và đi vào cuộc sống một cách hợp lý và
khả thi, cần phải chuẩn bị những gì và vào thời điểm nào?
TDL:Theo tôi, cần sự chuẩn bị khá lâu dài. Cần tiến hành điều tra
phân loại lực lượng cơ động này, có thể điều tra, phân loại theo
mẫu: trên hè phố có bao nhiêu người bán, bán loại gì? Tính chất gây
ô nhiễm của nó như thế nào? Gây mất cảnh quan đô thị như thế nào?
điều tra xem họ đến từ địa phương nào? Xếp loại ra, hoạch định
cho phép xem nên ưu tiên loại nào, cho phép loại nào được hoạt động
trong vòng thời gian nào? Tôi nghĩ phải làm hàng năm trời, sau đó mới
có được chiến lược dài hơi: trong vòng 5 năm đầu, sẽ hạn chế
nhóm hàng này…, nói chung nên thực hiện một cách có lộ trình cho từng
nhóm loại hàng!
Xin cảm ơn ông!
Di Linh (Vietimes) thực hiện
"Tran Dinh Hoanh" <tdhoanh at gmail.com>
Sent by: vnbiz-bounces at mail.saigon.com
31/01/2008 04:47 AM
Please respond to
vnbiz at vietlinks.net
To
vnbiz at vietlinks.net
cc
Subject
Re: [Vnbiz] A heart-touching article, about ban of street sale-person in
Hanoi [SEC=UNCLASSIFIED]
[ Vietnam Business Forum ]
Dear CACC,
FYI, here is a follow-up article on Hanoi's decision to prohibit
peddlers. The peddlers, prohibited on the main streets, are moving into
the side streets and alleys, geneting other issues in these small streets.
What really stands out on this issue is that:
1. The affected citizens (i.e., the victims, the peddlers) were neither
invited nor allowed to voice their opinion on the issue at all. What does
"democratic" really mean?
2. The decision is done without any planning whatsoever: After the
prohibition, where would the peddlers go? What would they do? Are there
other ways to help them make a living? etc.
The mode of operation is this simple: If we don't like something, we
simply issue a regulation to prohibit it. Vivre la loi! This is truly
"instant governance," faster than instant noodles.
Have a great day!
Hoanh
____________--
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2008/01/3B9FEE9A/
Thứ tư, 30/1/2008, 18:02 GMT+7
Quận, huyện 'tố khổ' khi đưa hàng rong vào ngõ
Hôm nay, kế hoạch đưa hàng rong vào ngõ của UBND thành phố Hà Nội đã
vấp phải sự phản đối của chính các cơ quan thực thi. Lý do đưa ra
là các ngõ có nguy cơ bị ùn tắc và trở thành chợ cóc, chợ tạm.
> Đề xuất cấm hàng rong trên 62 tuyến phố/ Khoanh 'vùng cấm' với
người bán hàng rong/ Ảnh hàng rong trên phố
Theo Quyết định 02 về quản lý hàng rong, UBND các quận, huyện có
trách nhiệm lập quy hoạch khu vực, tuyến đường, vỉa hè đường
bộ, ngõ hẻm cho phép sử dụng tạm thời để tổ chức bán hàng rong;
xử lý các vi phạm; có sổ theo dõi người bán hàng rong trên địa bàn
quản lý...
Tại cuộc họp triển khai thực hiện Quyết định 02 sáng nay, bà
Nguyễn Thị Như Mai, Phó giám đốc Sở Thương mại Hà Nội, đưa ra
lộ trình yêu cầu các quận huyện hoàn tất quy hoạch khu vực cho hàng
rong trước 20/2, ngành giao thông sẽ cắm biển cấm. Từ 1/4, toàn
thành phố bắt đầu thực hiện quyết định này.
Hàng rong sẽ không được hoạt động tại các tuyến phố chính. Ảnh:
Hoàng Hà.
Ngay lập tức, lãnh đạo các sở ngành và địa phương đã kêu khó khi
thực thi quyết định này. Ông Lâm Anh Tuấn, Phó chủ tịch UBND quận
Hai Bà Trưng, bức xúc: "Hiện quy hoạch các quận huyện đều không có
đất cho chợ tạm. Khoanh hàng rong thì sẽ thành chợ cóc trong các ngõ
phố. Ngoài ra, đặt chợ ở đâu thì dân ở đó sẽ phản đối vì không ai
muốn trước nhà mình có một chợ cóc, gây mất vệ sinh".
Ông Tuấn cũng cho rằng, việc xử lý vi phạm hàng rong cần giao cho
công an bởi các phường thiếu lực lượng. Lộ trình thực hiện cũng
cần kéo dài để các quận huyện có thời gian chuẩn bị.
"Văn bản ra vội vàng, làm khổ cho cấp dưới. Quyết định 02 có thể
tái lập chợ cóc. Tư tưởng của các ngành, quận huyện chưa thống
nhất thì việc triển khai khó", một vị lãnh đạo quận nói. Ông này
cho rằng, không nên lập sổ sách để quản lý hàng rong vì họ di
chuyển thường xuyên.
Theo đại diện Vụ Thị trường trong nước, Bộ Công thương, nếu
khoanh hàng rong thì sẽ quay trở lại chợ cóc, chợ tạm, trái với
chủ trương của thành phố trước đó. Do vậy thành phố cần xem xét
tính khả thi của kế hoạch.
Ông Nguyễn Quốc Hùng, Giám đốc Sở GTCC Hà Nội, cho rằng, đất nội
thành dùng cho giao thông còn chưa đủ thì khó có thể bố trí cho hàng
rong, nhất là khu vực quận Hoàn Kiếm. Do vậy, trước mắt nên cấm
hoạt động tại 62 tuyến phố và các điểm tham quan, đại sứ quán...
như tờ trình của liên ngành giao thông - thương mại. Tại đây không
cho phép các hoạt động dịch vụ và để xe trên vỉa hè. Các tuyến
đường còn lại sẽ được phép bán hàng rong.
Tuy nhiên, đại diện Công an thành phố không đồng ý đề xuất chỉ cấm
hàng rong tại 62 tuyến phố mà phải cấm triệt để. Nhiều tuyến
đường như Đội Cấn, Hoàng Hoa Thám dễ bị ùn tắc giao thông nếu có
hàng rong hoạt động, các phố khác như Nguyễn Cao, Đoàn Thị Điểm sẽ
lại có chợ cóc sau nhiều lần giải tỏa.
"Chỉ cần 5 xe thồ là thành chợ cóc, nếu cho phép thì rất nhiều
tuyến đường sẽ thành chợ cóc. Do vậy, chỉ nên dồn hàng rong vào
các chợ tạm trong khu tập thể, còn các tuyến giao thông thì cấm
triệt để", ông này nói.
Theo ông Nguyễn Mạnh Hoàng, Giám đốc Sở Thương mại - cơ quan soạn
thảo Quyết định 02 - vì hàng rong hoạt động không cố định nên không
thể thành chợ tạm, cho dù lập chợ thì đối tượng này cũng không
vào. Sở Thương mại tiếp tục yêu cầu các quận huyện bố trí các
tuyến phố đủ điều kiện để hàng rong vào hoạt động. Thành phố sẽ
chỉ cắm biển những địa điểm không được bán hàng rong, còn lại sẽ
cho phép bán.
Đoàn Loan
2008/1/23 Tran Dinh Hoanh <tdhoanh at gmail.com>:
Dear Brother Quang Anh & CACC,
Thanks, Quang Anh, for posting such a sweet article. I wholeheartedly
agree with anh Bui Kien Thanh. I still don't understanbd why the Hanoi
authorities are so gungho on eliminating peddlers. These poor and
courageous people are working hard every day to eek out a living, to feed
and clothe their children, and some well-off politicians simply decide
that they should just starve themselves.
If there are problems, each problem should has its own solution, from
disorderly conduct to impeding traffic, to food hygiene, to zoning.
Simply trying to wipe them out is, to say the least, heartless. In
addition, when you try to take out the living of the poor, you will
increase your crime rate and other social issues that you can't handle.
I think the peddlers give Hanoi and Saigon their characters. They make
these cities look more friendly and gentle. If Hanoi has no peddlers like
Washington DC, then its attraction to the Americans will be reduced
somewhat. I think that peddlers make a city more attractive to tourists.
Please, give your poor brothers/sisters a chance to live.
Have a great day!
Hoanh
2008/1/22 <QuangAnh.Nguyen at dfat.gov.au>:
[ Vietnam Business Forum ]
Dear CACC
A heart-touching article, indeed.
Is this a so-called impact of the integration?
Have a good day!
----------------------------------------------
Nguyen Quang ANH
Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành:
Sao nỡ lòng đá bát cơm của người nghèo như thế! Thứ ba, 22/1/2008,
07:00
GMT+7
"...Tôi ước tính Hà Nội có khoảng vài trăm ngàn người bán hàng rong,
nhân
con số đó với 64 tỉnh thành thì ước tính cả nước có khoảng gần 1
triệu lao
động kiểu này. Mỗi gánh hàng rong bán khoảng 200 nghìn tiền hàng/1
ngày.
Lấy con số 200 nghìn nhân khoảng 1 triệu lao động thì sẽ được gần
200 tỷ/1
ngày, và vài chục nghìn tỷ/1 năm... Họ là một thành phần kinh thế
lớn trong
hệ thống kinh tế quốc gia...", ông Bùi Kiến Thành, chuyên gia kinh
tế khẳng
định.
--
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
--
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
_______________________________________________
To subscribe/unsubscribe, please contact admins at
vnbizadmin at vietlinks.net
Info at http://mail.saigon.com/mailman/listinfo/vnbiz
Archive at
http://groups.yahoo.com/group/vnbiz/
or http://groups-beta.google.com/group/VNBIZforum/
or http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz
_______________________________________________
To subscribe/unsubscribe, please contact admins at
vnbizadmin at vietlinks.net
Info at http://mail.saigon.com/mailman/listinfo/vnbiz
Archive at
http://groups.yahoo.com/group/vnbiz/
or http://groups-beta.google.com/group/VNBIZforum/
or http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://<_sre.SRE_Match object at 0xb7abdc20>/pipermail/vnbiz/attachments/20080201/d3dc3add/attachment-0001.html
More information about the Vnbiz
mailing list