[Vnbiz] The government must return properties confiscated from the Catholic church
Tran Dinh Hoanh
tdhoanh at gmail.com
Tue Jan 22 17:14:56 PST 2008
Dear CACC,
The Vietnamese domestic press (including my favorite site vnexpress.net) is
not saying anything about the conflicts between the catholic church and
local government nationwide, concerning the properties these governments
confiscated from the church. I am posting some info I have received here to
share with everyone.
The government must return these properties to the church because I can't
see any legal and moral basis for the original confiscation.
Some caveats:
1. The info is posted her for general information only. I can't vouch for
the accuracy. But I can say that the government took a lot of properties
from the church without its consent and without just compensation.
2. Some language in the documents may not be too polite and constructive
here and there. I am not cleaning it all up because I want to post the
original info as much as I can.
2. I post this here because of the legal and political issues involved, not
because the catholic church is a party. I don't care if that is the church
or John Doe down the street.
3. I will oppose the catholic church (or whoever) when I see that it
(he) acts unreasonably to the detriment of the country.
Have a good day!
Hoanh
__________________
VietCatholic News (Thứ Năm 17/01/2008 17:46 PM)
*THỦ TƯỚNG VÀ CHÍNH PHỦ CẦN CÓ MỘT QUYẾT ĐỊNH CHỦ ĐỘNG TRONG LÚC NÀY*
Trong thời gian vừa qua, quan sát tình hình từ đầu cho đến nay chúng ta thấy
rằng: về phía các tín hữu thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội nói riêng và sau đó là
ở khắp mọi nơi đã rất khát khao được nhận lại phần tài sản của mình. Ngoài
ra không hề có một ý định nào khác. Kế đến, những động thái từ phía Chính
Phủ, qua sự việc đến tận nơi và gặp gỡ đối thoại với Đức Cha Chủ Tịch HĐGMVN
và Đức Cha Tổng Giám Mục Hà Nội, cách nào đó cũng đã nói lên rằng: Thủ Tướng
và Chính Phủ thừa nhận quyền sở hữu của các phần đất đai và nhà cửa đang
tranh chấp hiện nay là thuộc về phía Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.
Vấn đề đang bế tắc là giải pháp nào và sẽ bắt đầu từ đâu?
Về trả lời phỏng vấn của ông Trưởng Ban Tôn Giáo Nhà Nước và văn thư của bà
Phó chủ tịch UBND. Thành phố Hà Nội, như phê bình của LS. Trần Lê Nguyên
cùng các độc giả khác đã là rất xác đáng. Đó thật là nỗi buồn cho dân tộc
Việt Nam vì có những người làm việc trong bộ máy chính quyền mà lại kém đức
kém tài. Kém tài thì sẽ có người giúp đỡ, còn kém đức thì không ai bù cho
được. Nhưng mọi người cũng nên thông cảm vì khả năng và sức lực của các vị
lãnh đạo Nhà Nước hiện nay cũng chỉ có chừng đó. Muốn hơn cũng không có
được. Trong chuyến viếng thăm của Bill Clinton đến Việt Nam, trước các sinh
viên thuộc trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội, ông đã phát
biểu: *Chúng tôi rất thông cảm với các bạn trên con đường tiến tới tự do và
dân chủ. Vì để có tự do như hôm nay thì nước Mỹ của chúng tôi cũng đã phải
trải qua 200 năm mới có được*. Ngày hôm sau, trong cuộc gặp gỡ giữa ông Bill
Clinton và Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, ông Lê Khả Phiêu đã nói: *Đất nước Việt
Nam chúng tôi có 4000 năm văn hiến, tại sao các ông ở xa lại đến cướp nước
chúng tôi? *- Bill Clinton chỉ đáp lại bằng nụ cười cảm thông đầy nhân hậu.
Như vậy đó! Đức và Tài của các Vị cũng chỉ có chừng, nên một lần nữa xin
thông cảm!
Về những yêu cầu của Thủ Tướng, theo như Đức Cha giáo phận Thái Bình đã chia
sẽ với chúng ta, thì tôi nhận thấy: Thủ Tướng đã quá lo xa, vì như đã nói ở
trên: Giáo Hội Việt Nam rất khát khao được nhận lại phần tài sản của mình.
Ngoài ra không hề có một ý định nào khác. Tất cả mọi sự xảy ra đều chủ động
do các cấp chính quyền địa phương đã gây nên. – Kế đến việc Thủ Tướng muốn
có sự cam kết của Đức Cha Chủ Tịch HĐGMVN và Đức Cha Tổng Giám Mục Hà Nội để
từ nay không còn việc người giáo dân cầu nguyện tại các nơi đang diễn ra
tranh chấp thì ai cũng thấy là bất khả. Vì thật tình mà nói, ngay Đức Thánh
Cha cũng không thể bảo người tín hữu ngừng cầu nguyện. Hơn nữa người tín hữu
cầu nguyện tại phần đất của họ thì đâu có gì sai trái.
*Vấn đề đang bế tắc. *
Câu trả lời phỏng vấn của ông Trưởng Ban Tôn Giáo Nhà Nước thì có thể theo
gió bay đi, nhưng còn văn thư của bà Phó chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội thì
tôi sợ rằng đó sẽ là bước khởi đầu cho ngày về hưu non của bà. Thật đáng
tiếc lắm thay!
Riêng Thủ Tướng và Chính Phủ cũng đã vào cuộc nhưng quyền hạn của các Ngài
cũng không phải là trên hết. Chính Phủ muốn vững bền thì cũng còn tùy thuộc
các cấp chính quyền địa phương, đó là chưa kể đến tiếng nói của Đảng lãnh
đạo hiện nay. Thật khó lắm thay!
Đức Cha giáo phận Thái Bình tuy tuổi cao nhưng cũng đã bắt đầu vào cuộc để
mong tìm một giải pháp thỏa đáng cho cả đôi bên. Vấn đề quả là phức tạp cho
cả đôi bên. Vậy cần làm gì đây?
Chắc chắn là chúng ta vẫn phải cầu nguyện và hy sinh hãm mình nhiều để xin
ơn Chúa soi sáng giúp tìm một giải pháp tốt đẹp. Trong khi chờ đợi, thiết
nghĩ về phía Thủ Tướng và Chính Phủ nên có sự chủ động tích cực bằng một văn
bản tạm ngưng mọi việc xây dựng và sữa chữa trên mọi phần đất đang tranh
chấp, cả của các Giáo Hội khác cũng như của nông dân đang khiếu kiện để chờ
thành lập ủy ban cấp trung ương cùng bàn thảo và giải quyết với các bên có
liên quan. Dĩ nhiên khi giải quyết có tình có lý thì phía người chủ sở hữu
có thiệt thòi phần nào cho bên di dời thì họ cũng vui vẻ tán thành. Vì chắc
chắn là không thể để bên di dời phải chịu thiệt hại toàn bộ. Nếu văn bản này
được ban hành thì chắc chắn mọi người sẽ cùng đón một Năm Mới tràn đầy niềm
vui và sự an bình, Thủ Tướng và Chính Phủ cũng không phải lo sợ về một cuộc
bạo loạn, như có những người đã thổi phồng lên để huy động đến công an và
quân đội. Nếu làm nhọc sức quân chính là gây hại đến sức Nước.
Dựa vào các cấp chính quyền địa phương là chuyện cần, nhưng cũng còn phải
biết dựa vào lòng dân đó mới là quan trọng và nền tảng của mọi quốc gia.
*(Một độc giả từ Hà Nội)*
Nguyễn Thái Bình
_______________
VietCatholic News (Thứ Hai 21/01/2008)
*ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM*
*Nhật ký của Đức Cha Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Sang*
Như tôi đã viết sau buổi gặp gỡ đầu tiên với vị cán bộ Trung ương, tôi cũng
hơi thất vọng nhưng vẫn còn tin tưởng mà nói rằng: "Mưu sự tại nhân, thành
sự tại Thiên".
Tôi trở về Thái Bình định viết thêm một bài hồi ức sâu rộng hơn về đất đai
của Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, nhan đề là: *Lại đất đai, biết rồi, khổ lắm
nói mãi. *Tôi đã xếp đặt khung sườn của bài này từ đầu đến cuối, song vì bận
công việc của giáo phận: phải đi làm lễ ở một giáo xứ đông người suốt buổi
sáng Chúa Nhật ngày 20/1/2008, buổi chiều phải tiếp đón gia đình từ Mỹ về
tết và thăm nhà thờ Chính Tòa Thái Bình, rồi lại đưa họ lên Hà Nội.
Ngay đầu giờ chiều hôm đó, tôi được Cha Văn phòng báo tin: Bộ Công an và Ban
Tôn giáo chính phủ muốn mời tôi tới chúc tết và bàn một số việc vào sáng thứ
hai ngày 21/1/2008. Tôi cho đây là một điềm lành, nên đã dành trọn buổi sáng
để đi tới các cơ quan nói trên mặc cho gió mùa đông bắc tràn về gây mưa phùn
và gió lạnh.
Trước hết, tôi được mời tới Bộ Công an, được đón tiếp trọng thể và thân tình
bởi ông Cục trưởng cục an ninh xã hội (chắc cũng giữ vai trò trách nhiệm
trong những vấn đề tôn giáo). Ông là người miền Bắc có cái tên rất mộc mạc,
đơn giản. Chúng tôi đã chúc mừng lẫn nhau nhân dịp tết cổ truyền Mậu Tý. Sau
đó, tự tôi đề cập trước đến tình hình tranh chấp đất đai ở Hà Nội nói riêng
và các nơi khác nói chung. Song đặc biệt nói tới vụ đất đai ở Tòa Khâm Sứ
cũ. Tôi đề nghị nên theo những giải pháp tôi đã đưa ra trong những bài viết
và có lẽ nhiều người trong cũng như ngoài nước đã đọc, với tư cách cá nhân
của một người quan tâm đến lợi ích Giáo Hội và đất nước.
Cụ thể, tôi nêu ra nguyên tắc: không nên đổ thêm dầu vào lửa như các công
văn của phía chính quyền đã ra, kể cả các bài viết ít tinh thần xây dựng;
trong những điểm nóng bỏng như vậy, cần rút củi lửa chứ không nên tiếp thêm.
Đặc biệt ở Tòa Khâm Sứ cũ, đầu mối hiện tại gây ra mất trật tự an ninh là do
một phía đóng cổng khóa chặt khu đất Khâm Sứ, giáo dân không được tới cầu
nguyện trước tượng Đức Mẹ, nên đã tụ tập đông đúc trước hàng rào sắt để cắm
hoa, cắm nến và đứng tràn xuống lòng đường gây ách tắc giao thông. Tôi đề
nghị: cứ mở cửa cho mọi người được ra vào, kể cả các tín hữu, cho họ được
đến trước tượng Đức Mẹ để cầu xin, dâng hoa mà không bị ai làm khó dễ, như
vậy sẽ bảo đảm được trật tự giao thông bên ngoài, khiến quang cảnh trở nên
bình thường êm đẹp.
Việc họ cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ diễn ra hàng 100 năm nay, như tôi đã
trình bày, không ai ngăn cản họ, sau này, bị cưỡng bách, Đức Hồng y Căn mới
đưa tượng ra khỏi khu vực, nay đặt lại, theo tôi nghĩ không có gì là quá
đáng, mà lại rất hợp tình hợp lý. Cũng có thể chỉ giới hạn trong việc cầu
nguyện riêng tư và vào những giờ nhất định như ở các nhà thờ nhà nguyện. Ví
dụ: trưa, chiều, tối v.v… không có những cuộc rước, cầu nguyện lớn lao,
hoành tráng làm cho các vị chính quyền địa phương bức xúc, lo lắng v.v… Nhất
là trong những ngày đầu xuân sắp tới, nhu cầu đọc kinh cầu nguyện của các
tín hữu cũng giống như anh chị em ở các tôn giáo bạn đi chùa, viếng đền, cầu
kinh trước các tượng Chúa, tượng Phật vv… là một việc bình thường và có văn
hóa trong dịp đầu xuân.
Nghe tôi trình bày, ông Cục trưởng thấy xiêu xiêu lòng, mặc dù ông còn lo
lắng về sự hiện diện của giáo dân trong khu vực Tòa Khâm Sứ cũ có thể dẫn
tới cuộc biểu tình rầm rộ, ăn vạ nằm lì; hoặc để tượng Đức Mẹ Sầu Bi nói lên
tính chất bi thảm, dính líu tới những tư tưởng phản động này khác. Tôi có
trấn an ông rằng: người tín hữu Công giáo rất là bình an và thoải mái như
ông đã từng chứng kiến. Họ bị cấm đoán xúc phạm hơn một tháng nay, nhưng vẫn
bình tĩnh an vui cầu nguyện sốt sắng cho mình và cho mọi người, kể cả anh
chị em đối kháng. Nên tôi bảo đảm: các người Công giáo sẽ đến cầu nguyện
trong an bình và trật tự, hết giờ họ trở về gia đình, xã hội, vì còn bổn
phận khác phải chu toàn giống như sau các giờ kinh lễ như lệ thường. Còn
tượng Đức Mẹ, tôi có thể điều đình với Đức Tổng cho đem bức tượng Đức Mẹ vốn
có để duy trì nguyên trạng, như bài trước tôi đã đề cập.
Còn ở nhà dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, tình hình có phức tạp hơn vì lý do kinh
tế dính líu vào đó. Đằng khác, do những chủ trương bất nhất, các văn bản mâu
thuẫn, rồi những hành động thách thức của các công ty khiến cho bà con giáo
hữu bức xúc. Lại nữa, do sự can thiệp có vẻ thiên lệch hoặc thô bạo của một
số anh em giữ trật tự an ninh ở khu đó, khiến cho dẫn tới sự phản đối an
bình của giáo dân, nhất là phải canh giữ để phía bên kia khỏi lấn át, tạo
nên những tình trạng mới. Bây giờ là lúc các công ty có trách nhiệm cam kết
ngưng các công việc để tình trạng được như cũ, như vậy, phía giáo dân mới an
tâm ra về và dùng những hình thức cầu nguyện êm đềm ở những nơi thích hợp.
Sau khi nghe tôi trình bày, ông Cục trưởng đã đồng ý can thiệp để tình trạng
nhà dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà được diễn ra với sự tự chế của hai bên, nhất
là phía các công ty dừng ngay việc xây dựng, thì chắc các tín hữu có thiện
chí đáp trả. Còn về đất đai Tòa Khâm Sứ cũ, ông hứa sẽ cố gắng làm việc với
chính quyền các cấp như: Thành phố, Quận, Phường vv… để được như lời đề
nghị. Song ông cũng lắc đầu mà nói: *không biết anh em ở địa phương họ có
đồng ý không, bởi vì … họ cũng khó lắm*.
Sau khi các biện pháp đó được thực hiện, tôi đề nghị đôi bên ngồi lại bàn
bạc trong tinh thần hòa giải kiên nhẫn. (Các Hiệp định đâu có giải quyết
xong trong một ngày, mà dần dần trong nhiều năm mới dần dần đạt được thành
công). Các cuộc họp đó sẽ đưa đến các giải pháp tương lai cho đất Tòa Khâm
Sứ cũ, dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, Hà Đông, số 11 Phố Nguyễn Du - Thành phố
Hồ Chí Minh v.v… là những điểm nóng cần giải quyết trước, còn những nơi lớn
lao như: Lavang, Viện Đại Học Pio Đà Lạt vv… có thể dần dần sẽ được giải
quyết. Sau cùng, tôi ra về vui vẻ và tin tưởng vào tương lai sẽ tốt đẹp.
Rời trụ sở Bộ Công an, tôi tới trụ sở Ban Tôn giáo chính phủ để gặp và làm
việc với ông Nguyễn Thế Doanh - Trưởng ban tôn giáo. Bắt đầu cũng những lời
chúc tụng nhân dịp đầu năm mới sắp tới. Rồi chúng tôi cũng đề cập ngay tới
việc đất đai đang bị tranh chấp. Tôi cũng đề nghị như nói trên với Bộ Công
an.
Các vị cán bộ tại Ban Tôn giáo cũng hưởng ứng việc làm cho tình hình được
dịu bớt và đi đến chỗ tốt đẹp hơn. Về tương lai mảnh đất đó, ông Trưởng ban
cho biết: ý Thủ tướng muốn dành mảnh đất đó cho công việc xã hội, để xây câu
lạc bộ cho những người cao tuổi, hay công viên vườn cây đất cảnh v.v.. Có
thể theo để nghị của tôi mấy năm trước: để thiết lập một bệnh viện nhi đồng
dành cho các gia đình có con em nghèo khó. Nhưng chúng tôi vừa nhận được văn
thư của Hội Đồng Giám Mục Việt nam xin cấp mảnh đất này xây dựng trụ sở cho
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Chúng tôi đang xem xét cân nhắc và bàn với Hội
Đồng Giám Mục cũng như Tòa Tổng Giám Mục xem giải pháp nào tốt đẹp hơn. Nhân
đây tôi tuyên bố với Bộ Công an và Ban Tôn giáo rằng: tôi không phải là
người trung gian chính thức giữa đôi bên, mà chỉ được cụ Tổng Giám Mục Hà
Nội Giuse Ngô Quang Kiệt ủy quyền miệng cho tôi đi thu xếp công việc này mà
thôi. Nên khi có giải pháp đề nghị nào xin các vị có thể trực tiếp giao
thiệp với Tòa Tổng Giám Mục, còn về phía tôi có thể giúp được gì tôi xin sẵn
lòng.
Tôi tranh thủ mấy phút sau cuộc họp ở Ban Tôn giáo, về Tòa Tổng Giám Mục gặp
Đức Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt. Ngài tiếp tôi ở tầng dưới và khen
ngợi các bài mới viết của tôi, nhất là tâm đắc với lý luận: đưa Đức Mẹ về
đất Tòa Khâm Sứ cũ để giữ nguyên trạng như chính các vị chính quyền đòi hỏi.
Ngài cũng tán thành đề nghị của tôi với chính quyền như mở cửa rào sắt cho
giáo dân vào cầu nguyện tự do tại hang đá Đức Mẹ nơi đất Tòa Khâm Sứ cũ,
không tổ chức các cuộc rước đoàn thể vào cầu nguyện như đã làm; riêng việc
thay tượng khác, ngài cho biết cũng có thể thực hiện được, nhưng để nghiên
cứu xem làm với hình thức nào.
Nói tóm lại, ngài rất vui mừng vì thấy vai trò của tôi "đóng" đã thành công…
và chờ đợi chính quyền đáp ứng. Tôi nói đùa với ngài: Bây giờ con xin rút
lui để chính quyền trực tiếp giao tiếp với ngài và quyết định mọi sự, nhưng
có đòi được số tiền nhà in Teresa, hiệu sách Maria và bệnh viện lao Quần
Ngựa thì phải chia cho kẻ hèn này một nửa vì có công phanh phui sự việc!!
Ngài gật đầu cười lớn tiếng và tiễn chân tôi ra về lúc trời đã xế trưa. Trời
còn mưa, gió còn lạnh. Chiếc xe chở tôi đi giữa dòng người đông đúc, nhưng
lòng tôi cảm thấy đôi chút thỏa mái và đã thấy hé chút ánh sáng dưới đường
hầm.
Tôi ước mong được bắt tay chúc mừng các vị cán bộ, nhân viên các cấp một năm
mới bình an, hạnh phúc cho mình và gia đình; và bắt tay thân thiết chào mừng
anh chị em Hà Thành được vui mừng thoải mái đến với Đức Mẹ trong dịp xuân
Mậu Tý để cầu nguyện cho Giáo Hội, quê hương đất nước, gia đình và bản thân:
*"Càng thêm tuổi càng thêm khôn ngoan và nhân đức trước mặt Thiên Chúa và
loài người" *, như năm thánh Hồng Đào giáo phận Thái Bình chúng tôi đang chủ
trương thực hiện.
Thái Bình 21/1/2008
*+ F.X. Nguyễn Văn Sang*
Giám Mục Thái Bình
+GM F.X. Nguyễn Văn Sang
________________
VietCatholic News (Thứ Bảy 12/01/2008 01:48 AM)
*Điểm Lại Tất Cả Những Vụ Đòi Lại Đất và Tài Sản của Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam từ Năm 2002 đến nay*
*A. Tại Phía Nam:*
+ *Ngày 10 Tháng 1 Năm 2008* của Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn về việc đòi lại
Khu Nhà Số 11 Nguyễn Du, Quận I.
+ *Ngày 4 Tháng 12 Năm 2007*, Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn với Bức Tâm Thư nhân
ngày Lễ Thánh Phanxicô Xavier, về việc khiếu nại với Chính Quyền Thành Phố
về đất đai của Đại Chủng Viện Thánh Giuse Sài Gòn, trong đó, Đức Hồng Y xác
định toàn bộ cơ sở nhà và đất tọa lạc tại Số 6 và 6Bis Tôn Đức Thắng, Quận
I, rộng 40.000m2, chính là tài sản của Tổng Giáo Phận Sài Gòn.
+ *Ngày 6 Tháng 8 Năm 2007*, Anh Phêrô Nguyễn Dương với việc báo cho Cha
Giám Đốc và Quý Vị trong Ban Biên Tập *VietCatholic* về việc chính quyền địa
phương tổ chức phá hủy cơ sở thuộc Nhà Thờ Bình Lộc, thuộc Giáo Phận Xuân
Lộc.
+ *Ngày 3 Tháng 8 Năm 2007*, Linh Mục Trần Công Nghị cho biết về việc Tòa
Tổng Giám Mục Sài Gòn gửi Văn Thư đến cho các Giáo Xứ và các Dòng Tu để minh
xác quyền sở hữu đất đai tôn giáo. Trong đó, Cha có nêu ra Giáo Hoàng Học
Viện cũ ở Đà Lạt.
+ *Ngày 10 Tháng 9 Năm 2006*, Đức Cha Lê Phong Thuận (Giám Mục của Cần Thơ)
và 124 Linh Mục Yêu Cầu Trả Lại Nhà Thờ Bạc Liêu cụ thể là Nhà Thờ Công Giáo
Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời tọa lạc tại số 22 đường Trần Phú, Phường 3, Thị xã
Bạc Liêu.
*B. Tại Khu Vực Các Tỉnh Miền Trung:*
+ *Ngày 31 Tháng 10 Năm 2007*, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan - Giám Mục
Giáo Phận Phan Thiết lên tiếng tố cáo sự bất công của chính quyền tỉnh Binh
Thuận khi ngang nhiên cho đập phá Nhà Thờ Sông Mao, tọa lạc tại xã Hải Ninh,
huyện Bắc Bình, điều này đã ngang nhiên khinh thường chủ quyền cố hữu của
tôn giáo.
+ *Ngày 3 Tháng 8 Năm 2007*, Linh Mục Trần Công Nghị cho biết về việc Tòa
Tổng Giám Mục Sài Gòn gửu văn thư đến cho các Giáo Xứ và các Dòng Tu để minh
xác quyền sở hữu đất đai tôn giáo. Trong đó, Cha có nêu ra Phần Đất thuộc
Trung Tâm Thánh Mẫu La Vang.
+ *Ngày 25 Tháng 11 Năm 2006*, Dòng Mến Thánh Giá Huế cương quyết đòi lại
đất và nhà, trong đó Nữ Tu Bùi Thị Lành, đại diện cho Chị Em Nữ Tu Dòng Mến
Thánh Giá Huế yêu cầu chính quyền Thừa Thiên Huế trao trả lại các tài sản
như sau:
(1) Trường Thiên Hữu tại số 27 Nguyễn Huệ, Khu Vĩnh Lợi
(2) Cư Xá Tu Hội Con Đức Bà Đi Viếng tại số 6A Nguyễn Tri Phương, Vĩnh Lợi
(3) Trường Jean d'Arc tại số 4 Trần Cao Vân, Vĩnh Lợi
(4) Trung Tâm Sinh Viên Xavie tại số 4 Lê Thánh Tôn, Vĩnh Lợi
(5) Trường Việt Hương tại số 31 Nguyễn Huệ, Khu Vĩnh Lợi
(6) Cư Xá Nguyễn Trường Tộ A tại số 6A Nguyễn Tri Phương, Vĩnh Lợi
(7) Cư Xá Nguyễn Trường Tộ B tại số 4 Trần Cao Vân, Vĩnh Lợi
(8) Thư Viện L' Accueil tại số 33 Nguyễn Huệ, Vĩnh Lợi
(9) Trường Mai Khôi An Cựu tại số 166 Phan Châu Trinh, Khu Vĩnh Lợi
(10) Trường Bình Linh tại số 1 Lê Lợi, Vĩnh Ninh
(11) Trụ Sở Các Linh Mục Thừa Sai Balê (MEP) tại số 51 Phan Đình Phùng, Vĩnh
Ninh
(12) Trường Mai Khôi Gia Hội tại số 40 Chi Lăng, Phú Cát
(13) Cô Nhi Viện Nước Ngọt tại số 237 Huỳnh Thúc Kháng, Huế
(14) Trường Tín Đức tại số 37 Lê Trung Định, Tây Linh
(15) Trường Hồ Đình Hy, Giáo Xứ Tây Linh
(16) Ký Nhi Viện Vinh Sơn, Giáo Xứ Tây Lộc
(17) Trường Trung Học Têrêsa, Phước Quả 2, Thủy Phước, Hương Thủy, Thừa
Thiên
(18) Ký Nhi Viện Vinh Sơn, Phước Quả 1, Thủy Phước, Hương Thủy, Thừa Thiên
(19) Trường Tiểu Học Têrêsa, Phước Quả 2, Thủy Phước, Hương Thủy, Thừa Thiên
(20) Trường Khiết Tâm, Nam Giao, Hương Thủy, Thừa Thiên
(21) Bệnh Xá Thiên An, Tu Hội Thiên An, Hương Thủy, Thừa Thiên
(22) Trường Tiểu Học và Ký Túc Xá Thiên An, Tu Hội Thiên An, Hương Thủy,
Thừa Thiên
(23) Trụ Sở Tu Hội Thánh Tâm, Trường An, Thủy Xuân, Hương Thủy, Thừa Thiên
(24) Trung Học La San, Phú Vang, Thừa Thiên
+ *Ngày 5 Tháng 11 Năm 2006*, Giáo Xứ Phường Tây vùng đứng lên, Đức Giám Mục
Phụ Tá Huế đến hiện trường vì Trường Mai Khôi của giáo xứ -một cơ sở Công
giáo đang trong vòng tranh chấp, khiếu kiện- bị triệt hạ tơi bời hôm
24-10-2006 vừa qua bởi bạo quyền cộng sản xã Vinh Hưng, Phú Lộc, Thừa
Thiên-Huế. Giáo xứ đang định khẩn báo Toà Giám mục thì bỗng nhiên, như có
linh tính, vào lúc 16g30 cùng ngày, Đức Giám mục Phụ tá Phanxicô Xavie Lê
Văn Hồng đã đến hiện trường. Trước cảnh tang thương, vị Chủ chăn Công giáo
liền mạnh mẽ yêu cầu những kẻ đang gỡ bỏ những thanh gỗ cuối cùng của mái
trường phải ngừng tay. Với khuôn mặt vừa đau xót vừa cương quyết, ngài
truyền lệnh giáo xứ phải bảo vệ, không cho cộng sản đập phá, vì cơ sở đang
trong vòng tranh chấp. Riêng ngài sẽ liên hệ với cấp chính quyền tỉnh để sớm
can thiệp giải quyết ổn thỏa. Khi từ giã về lại Toà tổng giám mục, Đức Giám
mục thốt lên: "*Quá sức là bất công!"*
+ *Ngày 12 Tháng 4 Năm 2006*, *VietCatholic *có cho đăng Những Tài Liệu về
Hiện Tình của việc Đòi Lại Đất Đai của Dòng Thánh Giuse tại Nha Trang, qua
đó Cha Lưu Minh Hoàng đã yêu cầu UBND Tỉnh Khánh Hòa trả gấp Tu Viện Dòng
Thánh Giuse do Xí Nghiệp Khai Thác và Dịch Vụ Thủy Sản Khánh Hòa chiếm giữ.
+ *Ngày 25 Tháng 10 Năm 2005*, Đài Á Châu Tự Do (RFA) thực hiện cuộc phỏng
vấn với Linh Mục Lưu Minh Hoàng về hiện tình đòi chính quyền trả lại cho
Dòng Tu Viện Thánh Giuse cũ tại số 10 Võ Thị Sáu, Nha Trang.
+ *Ngày 25 Tháng 3 Năm 2005*, Thanh niên Cộng Sản lột áo phụ nữ Công Giáo
trong vụ tranh chấp đất tại Giáo Xứ Kế Sung, Huế. Linh Mục Đặng Văn Nam,
Quản xứ Địa sở Cự Lại-Kế Sung và Hội đồng Giáo xứ đại diện toàn thể tín đồ
Công giáo của Họ giáo Kế Sung, thuộc xã Phú Diên, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa
Thiên - Huế đã gừi "Lời kêu cứu và bản tường trình về sự biến Kế Sung" đến
Thủ Tướng Phan Văn Khải và các cấp cán bộ trung ương và Huế, trong đó viết
rằng "khẩn thiết kính trình Quý lãnh đạo của Quý cấp một vụ việc như sau,
là: "cán bộ cướp đất giáo xứ để làm nhà."
+ *Ngày 12 Tháng 3 Năm 2004*, Một Đan Sĩ tại Đan Viện Thiên An đưa ra rằng
trong vòng 5 năm qua Đan Viện đã viết thư khiếu nại lên chính quyền nhưng
vẫn chưa được cứu xét. Các Đan Sĩ cho biết chính quyền đã tiếp thu 102 mẫu
đất để làm trung tâm du lịch và chỉ chừa lại cho các đan sĩ 5 mẫu đất. Thêm
vào đó, Linh Mục Phêrô Trần Văn Quý cũng đã yêu cầu chính quyền tỉnh Thừa
Thiên trả lại cơ sở Tiểu Chủng Viện Huế cho Tổng Giáo Phận.
+ *Ngày 24 Tháng 1 Năm 2004*, Linh Mục Đặng Văn Nam, Quản xứ Địa Sở Cự Lại,
kiêm Giáo xứ Kế Sung, vì Đất của Nhà Thờ Kế Sung bị xâm phạm một cách bất
hợp pháp vì Chính quyền làm đường qua sân nhà thờ Kẻ Sung, lại còn hành hung
Linh Mục và Giáo Dân!
+ *Ngày 2 Tháng 12 Năm 2003*, Đức Giám Mục Nicolas Huỳnh Văn Nghi tố cáo
chính quyền vô lý về chủ quyền đất đai của Giáo Hội, với hai sự kiện nổi bật
cần lưu ý đó là:
(1) Việc Tòa Án Nhân Dân Thành Phố Phan Thiết đã hai lần xét xử bất công
liên quan đến Tài Sản của Giáo Phận do Bà Maria Lê Thị Mẹo trao tặng cho
Giáo Phận.
(2) Việc ngang nhiên trưng dụng Khu Đất Phía Sau của Tòa Giám Mục Phan Thiết
+ *Ngày 15 Tháng 7 Năm 2003*, *VietCatholic* cho đăng Tài Liệu về Đất Đai
của Thánh Địa La Vang rộng tới hơn 4.7 mẫu, đòi các chính quyền của 3 tỉnh:
Quảng Nam, Quảng Trị và Quảng Ngãi trao trả lại.
+ *Ngày 15 Tháng 7 Năm 2002*, Linh Mục Văn Ngọc Anh, Quản Xứ Giáo Xứ Bàu Gốc
- Vĩnh Phú, thường trú tại Nhà thờ Vĩnh Phú, thị trấn Mộ Đức, và giáo dân xứ
Bầu Gốc tỉnh Quảng Ngãi đã can đảm chận xe ủi của chính quyền vì đã ngang
nhiên cướp đất, rồi sau đó chính quyền ngang nhiên đánh đập luôn cả Linh Mục
và giáo dân.
*C. Tại Phía Bắc:*
+ *Ngày 11 Tháng 1 Năm 2008*, Cả tuần ngày nào giáo dân xứ Hà Đông cũng đến
biểu tình và cầu nguyện trước UBND thị xã Hà Đông để yêu cầu nhà nước sớm
hoàn lại cho họ nhà xứ của giáo xứ Hà Đông mà nhà nước đã chiếm làm trụ sở
Uỷ Ban Nhân Dân thành phố.
+ *Ngày 7 Tháng 1 Năm 2008*, Cha Giuse Cao Đình Trị - Giám Tỉnh của Dòng
Chúa Cứu Thế lên tiếng về việc chiếm dụng trái phép đất của Giáo Xứ Thái Hà,
Hà Nội, do các Cha Dòng Chúa Cứu Thế coi sóc.
+ *Ngày 24 Tháng 12 Năm 2007*, Danh Sách những Nơi Thờ Tự mà Tổng Giáo Phận
Hà Nội đã làm đơn yêu cầu Nhà Nước trả lại như sau:
(1) Nhà Thờ Thánh Đa Minh (Quận Ba Đình, Hà Nội), hiện giờ nhà nưóc dùng làm
trạm canh gác Lăng Hồ Chí Minh.
(2) Nhà Nguyện Dòng Kín Ca-mê-lô (Đưòng Cát Linh, Hà Nội, gần khu Văn Miếu),
nơi mà Thánh Têrêsa Hài Đồng đã từng ao ước đến để tu trì, hiện nay bệnh
viện Saint Paul dùng làm nhà kho.
(3) Nhà Nguyện Fatima (Quân Hai Bà Trưng), hiện là công xưởng một nhà máy.
Tại đây giáo dân Xứ Hàm Long vẫn đến đúng bên ngoài đọc kinh mỗi buổi tối.
(4) Hành lang bên trái Nhà Thờ Sainte Marie của Tu Viện Thánh Phaolô (37 Phố
Hai Bà Trưng, Hà Nội) đã bị Bệnh Viện Việt Nam-Cu Ba chiếm đoạt và biến
thành nhà kho.
+ *Ngày 18 Tháng 12 Năm 2007*, giáo dân Hà Nội với việc đòi lại Tòa Khâm Sứ
cũ, qua việc đọc kinh, cầu nguyện và ca hát trước cổng Tòa Khâm Sứ cũ ở Hà
Nội.
+ *Ngày 8 Tháng 5 Năm 2007*, Giáo dân Giáo Xứ Mỹ Dụ, thuộc Vinh, đương đầu
với Cộng sản và xe ủi chiếm đất đai nhà thờ tại Giáo xứ Mỹ Dụ của giáo Phận
Vinh. Giáo Xứ Mỹ Dụ nằm bên bờ bắc sông Lam, thuộc xã Hưng Châu, huyện Hưng
Nguyên, tỉnh Nghệ An.
________________
--
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://<_sre.SRE_Match object at 0xb7aa77e0>/pipermail/vnbiz/attachments/20080122/4d92afe0/attachment.html
More information about the Vnbiz
mailing list