[Vnbiz] How was the Vietnamese students before 1975?

huong dang thu hdangthu at gmail.com
Thu Jan 17 23:05:38 PST 2008


Dear anh Hoanh and CACC,

Your message about our student before 1975 is very meaningful. It's a very
new view that I have ever learned. You tell me a very different part of our
intellectual that nobody tells me before. It sounds like a countable part of
our intellectual that once worked hard on finding the way to bring the
country to a brighter site.

I have a strong passion to learn about our past because I just realized that
my older generation has a lot to help us the young generation to run the
country. And it's not only in 1975 but now many of us feel lost,
disoriented. And I am just looking for the way for the young people to
detect their goals, to achieve their dreams. I learn that my older
generation once did all these things. The part of people in my following
line had won the war to bring the independence to the country, but later on,
they lost their dreams, their desire to build a stronger Vietnam. Meanwhile,
I can learn a lot about our Vietnamese here in Vnbiz and many more
Vietnamese oversea wise and knowledgeable but failed in bringing their
talent to build the country. Why both people want to do the good job but
they all can not reach those wonderful jobs?



*Thời tuổi trẻ của thế hệ chúng tôi, cuộc sống chưa bao giờ là trò đùa,
ngược lại, là sự đấu tranh, giành giật tới mức sống chết giữa Đúng-Sai,
Thiện-Ác, Chính nghĩa-Phi nghĩa...Thái độ này chỉ có thể hình thành từ
lòngtin vào Lẽ Sống: là Người, thì không được sống xấu. Là Tuổi Trẻ, Trái
tim phải có lửa Hoài Bão. Là Công dân, phải có trách nhiệm trước cảnh nước
nhà bị xâm lăng (...)*

*Thế hệ chúng tôi ngày ấy đã tự nhận mình thuộc tầng lớp trí thức, những trí
thức trẻ. Chúng tôi đã "làm chính trị" với thái độ của những người trẻ đang
ngồi trên ghế nhà  trường chịu sự tác động của nhiều luồng tư tưởng-triết
học khác nhau (...)*

*Chúng tôi, mỗi người một hoàn cảnh, một tính cách riêng, có thể rất khác
nhau, nhưng lại có chung một khát vọng, một lý tưởng: đất nước độc lập, xã
hội bình đẳng, ấm no. Chúng tôi có chung một giấc mơ đổi đời. Thế hệ thanh
niên ngày ấy nghĩ rằng sự lựa chọn đó phù hợp với xu thế của thời đạo. Thế
hệ chúng tôi đã đi vào hành động, đã đồng hóa Cách mạng, cụ thể là những
người Cộng sản Việt Nam, với Đất Nước. Lối suy nghĩ như vậy là phổ biến
trong không ít thanh niên sinh viên học sinh miền Nam lúc bấy giờ. Điều đó
chứng minh lớp người trẻ chúng tôi ngày ấy giàu nhiệt huyết, giàu lòng tin,
không hề biết tính toán và cả non nớt về chính trị; dẫu vậy, có thể nói một
cách chủ quan rằng sự non nớt ấy là đáng yêu.*

*Sống trong một xã hội lệ thuộc, đổ vỡ, thế hệ thanh niên ngày ấy thấy mình
có trách nhiệm, có quyền đòi hỏi đất nước đổi thay  theo chiều hướng tốt
hơn. Giấc mơ về một ngày mai tươi sáng hơn luôn thúc đẩy chúng tôi đi tới
hành động. Có thể có  người cho rằng đó chỉ đơn thuần là tình cảm. nghĩ như
vậy cũng không sai, tuy chưa đủ. Dẫu là tình cảm thì đó cũng là những tình
cảm yêu nước đáng quý. Và thử hỏi, liệu có thời đại nào, xã hội nào lại
không mong đợi tình cảm và tinh thần yêu nước của thanh niên?!*

*(...)*

*Đất nước của hôm nay và của ngày mai sẽ phải cần những con người dám và
biết tự suy nghĩ, nghĩa là những con người thật sự tự do; vì nghĩ cho cùng,
tự do chính là thoát ra khoải những giáo điều, những định kiến và thiết chế
xã hội lỗi thời; thoát ra khỏi ràng buộc của bản năng và thoát ra khỏi chính
cái sức ì trong tư duy mỗi cá nhân. (...)*

*Đã nhiều năm tháng sau ngày ngưng tiếng súng, tiếng bom. Nhưng những tiếng
rạn vỡ vẫn còn, cũ và mới. Trong những năm tháng lịch sử nặng nề sau 1975,
như một tất yếu của lịch sử, kéo dài đến hơn 10 năm, đôi khi anh tự hỏi phải
chăng thế hệ thanh niên ngày đó qúa mơ mộng? Hình như thế. Mà hình như có
một nhà chính trị nào đó cũng đã từng nói, người cách mạng là người mơ mộng.
Mơ mộng thường đi liền đau khổ. Sau năm 1975, một số không ít trong lớp
người dấn thân ngày ấy rơi vào khủng hoảng và cũng có người đã chết vì chính
bi kịch của họ. Có người dựng cho mình một chỗ trúvà cố thủ trong đó, khép
chặt cánh cửa mở ra đời sống. Có người cố quên hoặc không buồn nhớ đến, tự
mở cho mình một lối đi khác bằng chuyên môn kỹ thuật hay học thuật... Đó là
sự thay đổi bình thường của con người, trong cuộc đời, không phải bận lòng.*



What's wrong? Both of people have not won to satisfy their desire to bring
the country to a brighter site?!

I want to listen to the old lesson. I want to learn the mistake here. Thus,
we the next generation could be wiser, more intelligent to achieve our
dream.



30 after 1975, I have read a generation looking back at their past.



*Ba mươi năm, khoảng thời gian ấy còn nhiều hơn cả thời gian dành cho một
thế hệ. Thời gian có thể là những cái đã mất đi, nhưng thời gian, trên cùng
một mặt phẳng, vẫn có thể là cái còn lại. Trong những giờ phút lắng lòng,
anh đã không ngừng ước mong sao có thể viết được một đôi điều về thế hệ
mình. Chỉ dăm ba điều thôi. Nhưng rồi trước sau anh vẫn ngập ngừng, vẫn có
những e ngại không đâu. Cái khó là hình như khi viết về qúa khứ, con người
thường chịu sự chi phối từ hai nguồn lực: hình bóng của chính
bản-thân-người-nhớ-lại và cái hệ thống mà người ấy thuộc về. Anh cũng không
là một biệt lệ. Duy chỉ có điều mà anh biết, là cái Tôi sẽ không có ý nghĩa
gì nếu nó chỉ là ảnh chiếu của một cá nhân đơn lẻ có tên gọi riêng, lí lịch
riêng. Và như thế anh đã sống trong sự giằng co của thời gian.*

*(...)*

*Và trong những đêm dài sống với những hồi ức không nguôi, anh cũng chưa bao
giờ để bị lôi kéo bởi cái tham vọng có thể khái qúat trong những ghi chép về
một giai đoạn lịch sử mà tuổi thanh xuân của anh đã trải nghiệm. Và lại càng
không thể có chuyện khách quan, vì làm sao có thể "khách quan" khi mỗi người
chỉ có thể nhìn từ một góc nhỏ nào đó của lịch sử vốn phong phú và rộng lớn
đến vô cùng. Bởi mỗi cá nhân rồi cũngchỉ là một cái bóng nhỏ mờ nhạt trong
hàng triệu cái bóng đi thoáng qua sân khấu lớn của đất nướcm của lịch sử
trong những năm tháng dữ dội, khốc liệt đã qua. Và trong chiều sâu vô tận
của Thời Gian, trước sau anh vẫn tin tưởng một cách tuyệt đối ở dân tộc
mình, tin tưởng vào nền văn hóa trường tồn (permanence) của dân tộc. Đó lại
là điều lớn lao và thiêng liêng đến mức anh không thể và không được phép làm
bất cứ điều gì nhuốm chút hơi hướm của sự nhân danh. (...)*



I have some questions:

1. Do you the older generation understands the other's passion and action?
Here, do you understand the feeling of the people like this author?

2. Now, I think the older generation also fought out that they have not
achieved as they once thought to follow the Communism theory. Do you think
that it's time for the both 2 sides sitting together to listen and to find
one best way to build the country?

3. Does the older generation still have enough energy to pursue their ideal,
their dream?



Wish my bro and sis health,

HeO
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://<_sre.SRE_Match object at 0xb7c19620>/pipermail/vnbiz/attachments/20080118/09f43979/attachment.html 


More information about the Vnbiz mailing list