[Vnbiz] How was the Vietnamese students before 1975?
Tran Dinh Hoanh
tdhoanh at gmail.com
Mon Jan 7 08:56:53 PST 2008
Dear Thu Huong & CACC,
This is very good research and superb question, Thu Huong. I am so
impressed with your ability to go deep into an issue and your love for our
past, sister.
The quote you have here is fairly accurate. The Southern intellectual scene
(in universities) were collapsing. Most students felt lost, disoriented and
desperate. Many took their feelings to the streets. I was desperate and
angry constantly.
But I guess I was a little different from the common picture here (and I
imagine there were many like me, but I can only talk for myself here).
Instead of being totally passive or taking the frustration to the streets, I
tried to search for "the way" out for the country. That was why I studied
"public law," which at Saigon University Law School meant law, economics and
political science together, and I studied philosophies covering both western
and eastern philosophers.
At 19 or 20, I knew very clearly that the South was so corrupt, unthetical,
abusive and collapsing. I knew very clearly that it was impossible for a
society like the South to win the war. By default, I knew the North would
eventually win. By "by default" I meant that the South was collapsing on
its own (from lacking a solid ethical and political foundation); the North,
being the South's competitor, would eventually win by default. (At that
age, I couldn't predict "how" and "when" but I was so sure that the North
would win).
But I also knew that after the North won the war, the country would be
plunged into the dark age, simple because Communism is beautiful and naive
in theory, ruthless, inhumane and dumb in practice. By studying philosophy
and history, I just knew all that in advance. (It turned out I was right.
Just so you know, at 22, I did predict the coruption of a newly united
Vietnam and an eventual doi moi, even though I couldn't think of the term
doi moi then).
So I was constantly searching for the way out for the country. I was always
asking myself: Why are we so corrupt? Why do the adults are so unethical?
Why do we have a very advanced constitution and laws based on the US model
but they didn't work (while they worked in the US)? Why is the North so
naive in believing in such a naive theory and ruthless practice as
Communism? Why do we either follow the American model or the Communist
model (from Germany and Russia) to kill each other, but couldn't come up
with our own Vietnamese model that can keep all the brothers and sisters
together? Why are we so gungho in killing each other in the name of some
dumb ideology? Why do families kill each other for just a thought? Are we
a nation of insane people? What does God have to do with our nation, with
each of us? How do we get out of this mess and build a happy, prosperous
and united country?
I started to ask these question when I was about 17, in university (and the
search for the answers took me to many areas of studies and many areas of
experience for several decades). So that was how I was in university in
Saigon.
About romance, well, you can be romantic even when you are in the middle of
a battle field. Romance is a feeling, not a place. The best thing that
happened to me in highschool and college was that I loved music and spent a
lot of time with my guitar. Music kept me sane, a little more relaxed, and
sensitive to human feelings and pains. Music keeps me gentle.
All those things during university time formed a solid foundation for me to
grow many years later, until today.
Hope I have answered your incredible question, Huong. Thanks for asking,
sister.
Have a great day!
Hoanh
____________
On 1/6/08, huong dang thu <hdangthu at gmail.com> wrote:
>
> [ Vietnam Business Forum ]
>
>
>
> Dear anh Hoanh, anh Anh and bro and sis,
>
> The story about the Dai Hoc Van Khoa sounds very strange to my mind. Even
> now, our Dai Hoc are not so nice and romantic as anh Hoanh describes once in
> the time. And the song is very romantic. Plz sing the song for us!
>
> The story makes me quite curious about the Vietnamese student's living
> before 1975. I try to read some different articles and books. The book I
> find in the book store here is "Phac hoa chan dung mot the he" by Tan Hoai
> Da Vu and Nguyen Dong Nhat. And I find many things about Dai hoc Van Khoa
> and students' living in this book.
>
> But the memory of this author sounds different from bro Hoanh's story.
> According to this author, the student's living was not romantic and pleased.
>
>
> "...SVHS này [SVHS miền Nam VN những năm 1963] hướng tới một nhu cầu tự
> nhiên là cần thiết phải có bạn, phải tìm người thích hợp để kết bạn...Và
> những nhu cầu ấy, nghĩ cho cùng, thanh niên thời nào cũng có, nhưng trong
> một xã hội ngột ngạt và bế tắc, nhu cầu ấy hình như trở nên lớn hơn, trở
> thành một khát vọng. Cách dễ nhất để giải tỏa tinh thần của lớp thanh niên
> này là tham gia vào các tổ chức, đoàn thể xã hội, như phong trào HƯớng Đạo,
> các tổ chức Thanh sinh công (Thiên chúc giáo), học sinh sinh viên Phật tử
> (Phật giáo), Hưng đoàn đạo (Cao Đài)...Thậm chí có khi đó chỉ là việc tụ họp
> để cùng nhau mở một quán café. Trường hợp này khá tiêu biểu có qúan Văn Khoa
> ở Sài Gòn và qúan Bạn ở Húê vào những năm 1960-1965; và đến năm 1974, ở Sài
> Gòn còn có qúan Mù U, tạo nên cả một vụ án văn nghệ nổi tiếng".
>
> "Trước giảng đường Văn Khoa Sài Gòn năm 1971, Nguyễn Trọng Văn đã phát
> biểu: "Song song với nền văn nghệ thoát ly, ru ngủ, là sự lớn mạnh của nền
> băn nghệ đấu tranh. Những sáng tác của thanh niên, sinh viên, học sinh tranh
> đấu đã thực sự ra đời trong khung cảnh sôi động, cụ thể, gắn liền với hoàn
> cảnh dân tộc.Một bên là văn nghệ xế chiều, một bên là văn nghệ rạng đông".
>
> "...28.10.1968, các anh Nguyễn Thanh Tùng, Nguyễn Túân Kiệt cũng bị xử tù
> vì đã tổ chức họp báo chống luật Tổng động viên tại Đại học Văn khoa Sài
> Gòn"
>
> "Tháng 3.1072, chính quyền Sài Gòn mở Toà án Quân sự Mặt trận, đưa ra xét
> xử 10 lãnh tụ SVHS; trong số đó có các anh chị Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi,
> Nguyễn Xuân Thượng, Võ Thị Bạch Tuyết...Phong trào SVHS chống đàn áp lại nổ
> ra (...). Ngày 18.3.1972, ngay khi phiên tòa chưa bắt đầu, hàng ngàn sinh
> viên, xuất phát từ đại học Văn Khoa Sài Gòn, đã rầm rộ xuống đường (...)"
>
> "Những người trẻ tuổi hoặc là âm thầm phẫn nộ, hoặc là thu mình vào trong
> cái vỏ bọc của những ảo tưởng mong manh: cố học giỏi, thi đậu để khỏi đi
> lính, chết ngoài mặt trận, chết vô ích, chết chẳng cho ai, để kiếm tìm một
> công việc, một vị trí có thể có thu nhập cao nhằm lo cho cuộc sống gia đình
> và bản thân, dẫu bíêt rằng cuộc sống ấy cũng sẽ nhàm chán, đáng buồn.
>
> (...) Trong lứa tuổi 20, có những người bàng hoàng, cảm thấy hụt hẫng; có
> những người tìm đến tôn giáo như là một chỗ dựa tinh thần; có những
> người chúi đầu vào những trang sách triết học, mong tìm thấy ở đó sự lí giải
> cho ý nghĩa cuộc đời, hay chí ít cũng tìm thấy một sự trấn an, rằng trong
> cuộc đời này, phải vượt lên bằng con đường trí tuệ để đạt tới sự minh triết,
> hầu giải thích được ý nghĩa của cuộc tồn sinh. Nhưng cũng có không ít những
> người cố bình tâm để âm thầm chiêm nghiệm, muốn rút ra khỏi những ồn ào,
> những hiện tượng chính trị nhất thời để mong tìm thấy hướng đi đích thực,
> một lí tưởng sống chân chính. (...)
>
> Lớp người trẻ đang ở độ tuổi 20 vào lúc này tự thấy mình có quyền lên
> tiếng nói. Đó là một thứ ý thức trách nhiệm, và từ ý thức trách nhiệm này,
> những con người nhiệt huyết ấy cảm thấy có khả năng và có cả nghị lực để
> dấn thân vào những vấn đề lớn của đất nước, làm thay đổi cuộc đời của chính
> mình và của những ngừơi thân yêu, của đồng bào mình theo một chiều hướng tốt
> hơn"
>
> "cứ thế, xã hội miền Nam tan rã theo từng mảnh, và thế hệ chúng tôi phân
> hóa đến cùng cực, cùng trở thành những mảnh vỡ, những cánh bèo trôi dạt dật
> dờ theo dòng lũ chiến tranh
>
> (...) Đại học sừng sững như ngọn hải đăng giữa cơn bão tố, chẳng có gì để
> nói vời họ [SVHS] ngoài những bài học chuyên môn không một chút liên hệ với
> những ưu tư của họ.
>
> (...) Và không chỉ với những người trẻ may mắn được bước vào Đại học, mà
> cả với những người chưa vào Đại học hay không thể vào Đại học, thì giờ đây
> tất cả cũng chỉ còn lại sự đổ vỡ tâm hồn, nỗi bơ vơ lạc lõng vì không biết
> bám víu vào đâu, không biết phải tin theo cái gì? Chiến tranh như một con
> quái vật khổng lồ há miệng nuốt chửng thế hệ chúng tôi. Chiến tranh như một
> con đường hầm tối đen vô tận không đưa chúng tôi về với bất cứ hi vọng nào,
> ngoài nỗi chết không rời"
>
> I just don't know what really happened at that time? Did you feel, think
> and act as the author writes here? Did you envolve in the students' movement
> like the author writes here? What did you belive at that time?
>
> How was you at that time in our society?
>
> HeO
>
>
> --
> Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
> Washington DC
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://<_sre.SRE_Match object at 0xb7aa7920>/pipermail/vnbiz/attachments/20080107/93b5d9b7/attachment-0001.html
More information about the Vnbiz
mailing list