[Vnbiz] Vietkieu return home to work
Tran Dinh Hoanh
tdhoanh at gmail.com
Sat Apr 26 08:36:39 PDT 2008
Dear CACC,
Below is an article about Vietkieu returning to Vietnam to contribute to the
development of the motherland, which is something we have been encouraging
and pushing for. I would like to take this opportunity to share with
you brothers and sisters a concern that I have over the years. This has
nothing to do with this Vnexpress article or anyone in the article. It is
just a thing related to the Vietlkieu policy in general.
Of course, when a Vietkieu comes back to work inside Vietnam, there is
always a political concern and any manager with just a bit of experience
will immediate see that. What if the guy is working to overthrow the
system? Or if he is building an underground network? Or if he simply rocks
the boat once in awhile? Fine, that is a legitimate concern. Such
concern will keep some folks employed. But such concern should not
overshadow other equally ligitimate concerns and should not be used to make
Vietkieus blind and mute to the nation's problems.
Let's me give you an example. A number of years ago, during the Tet
celebration between Vietkieu and the VN leadership in Hanoi, a Vietkieu from
France was selected by the Chairman of the Committee on Overseas\ Vietnamese
to do a speech. After the ceremony, I talked to the Chairman privately: "My
God, where do you find that French Vietkieu to do the speech? He is more
conservative than the most conservative Communist I know!" He laughed and
said, "Hey, you and I understand each other. But for ca'c cu., we need to
have a very conservative guy to keep ca'c cu. happy. Just a ritual, you
know."
What does this really mean? Intentionally or inadverently, the writing on
the wall is clear that all Vietkieu, in order to stay and work in Vietnam,
should be wise enough not to rock any boat. However, that would severely
limit their contribution, because the only way you don't really touch
anything annoying is to stick with your technical works and ignore
everything else. But even technical works will require you to rock the road
at times too. I remember around 1992 or so, I got a scholarship for a
seminar on "electronic mail" at Berkeley for 2 Vietnamese IT engineers to
attend (who are now leading IT epxerts in Vietnam) and talked and talked to
everyone I know in Vietnam about the need to develop electronic mail for
Vietnam. My God, if you know the internal discussions in the Vietnamese
circles at that time! "This new monster called 'electronic mail' (the term
email didn't even exist then) looks like the perfect weapon for the phan
dong to subvert our nation, blah blah blah" and I was immediately the
number-one target of suspicion.
Of course, every citizen (including Vietkieu) may contribute in a different
way. Someone may prefer to stay with the less headaching technical stuffs,
someone else may have talents in social, economic, administrative,
governance issues, which are much more complex than technical issues and may
lead to much more arguing. These complex issues are usually the issues that
make or break. A nation cannot go well if it has the best engineers of the
world but a lousy governance system. Those bright engineers will simply
migrate to a more advanced nation where they can make more money and can
utilize their talents much bettter.
So that is the key issue in bringing Vietkieu home. Are we expecting them
to be blind and mute on social and governance issues? Or are we expecting
them to bring in fresh air that will invigorate our nation's
intellectual discussions on complex issues on all fronts?
I am not advocating the "anything goes" policy. I have built and
nurtured many entities from ground zero, including this VNBIZ family. So I
understand very well the art of balancing between stability for good
development and the need for vigorous discussion and debate. This VNBIZ is
a very public example of that balancing art for all to see. So I
advocate such balance. But we need the balance, not just one-way attitude,
which is very harmful--anything that is at one extreme is bad.
Balancing is always difficult and requires skillful practice--imagine the
ropewalker walking in the air. But anyone who has any bit of experenece in
life knows that living is the art of balancing.
Have a great day!
Hoanh
http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2007/02/3B9F34B4/
Thứ sáu, 16/2/2007, 19:57 GMT+7
Việt kiều trở về quê hương làm việc
Mong muốn đóng góp phần nào công sức vào quá trình phát triển của đất nước,
nhiều Việt kiều đã trở về quê hương làm việc. Trao đổi với VnExpress, một số
Việt kiều đã bày tỏ sự hài lòng, những bức xúc cùng kế hoạch sắp tới để giúp
Việt Nam phát triển hơn nữa.
"Nỗi bức xúc nhất chính là sự nhiêu khê, nhũng nhiễu của hành chính. Ảnh:
*T.D.*
GS TSKH Nguyễn Đăng Hưng, 66 tuổi, Việt kiều Bỉ, Chủ nhiệm chương trình Cao
học Việt - Bỉ tại ĐH Bách khoa TP HCM và Hà Nội, đào tạo cho Việt Nam gần
400 thạc sĩ. Ông là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực cơ học chất rắn,
giảng dạy tại ĐH Liège, Bỉ và nhiều đại học danh tiếng trên thế giới. Năm
1999, ông được vinh danh là một trong 12 người nước ngoài làm cho nước Bỉ
đổi thay.
Điều làm tôi hài lòng nhất khi về nước năm nay là tinh thần lạc quan hiện ra
trên từng gương mặt người dân Việt Nam nói chung và của thanh niên nói
riêng. Thế hệ trẻ đã nắm bắt được tầm quan trọng của việc hội nhập và chắc
chắn cơ hội sẽ đến với họ. Bên cạnh đó, chính sách chung, nhất là tư duy
chung của nhà cầm quyền đã có sự biến đổi tích cực. Thủ tướng trả lời trực
tuyến với nhân dân, Chủ tịch nước bắt đầu phát biểu không cần cầm giấy. Đây
là những nét mới cần được phát huy thường xuyên.
Tuy nhiên, điều chưa hài lòng cũng không phải là ít, và nỗi bức xúc nhất,
theo tôi, chính là sự nhiêu khê, nhũng nhiễu của hành chính, đặc biệt là ở
cấp địa phương. Ví như, vừa rồi, tôi thành lập công ty Hưng Việt tại quận 9
và làm đơn xin chuyển hộ khẩu từ quận 3 về đây. Nhưng công an địa phương lại
bác đơn với lý do: "Sao logo của công ty Hưng Việt lại lớn hơn dòng chữ Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam?"
Dù từng sống ở nhiều nước nhưng đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến kiểu cách
nhiêu khê, bác đơn như vậy. Logo là sự chọn lựa của tôi, còn dòng chữ, tuy
nhỏ hơn một chút, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không tôn trọng đất
nước. Do vậy, tư duy và hạn chế của kiến thức của người cầm quyền địa phương
gây khá nhiều nhiêu khê cho người dân. Từ đó về sau, tôi thuê một người
chuyên đi giải quyết các thủ tục hành chính.
Do cơ chế, chính sách chưa được khai thông nên số Việt kiều đóng góp, giúp
đỡ đất nước trong lĩnh vực khoa học, công nghệ còn khiêm tốn. Nhà ở cho Việt
kiều vẫn còn ách tắc. Cần đặt câu hỏi tại sao chúng ta có khoảng gần 3 triệu
người Việt Nam ở nước ngoài, nhưng mới chỉ có chưa đến 100 người về TP HCM
mua nhà?.
Trong quá trình hội nhập, nếu chúng ta không thu hút được người tài để nắm
giữ những cương vị xứng đáng thì ta không thể nào tiến lên được. Chúng ta
đang có cơ hội, nhưng thách thức khai thông những khó khăn vẫn rất lớn.
Tôi đặt nhiệm vụ đem lại cho đất nước 1 tỷ USD qua công nghệ Nano. Ảnh: *
T.D.*
*TSKH Nguyễn Chánh Khê, 55 tuổi, được các tập đoàn lớn trên thế giới coi là
"Con gà đẻ trứng vàng". 20 năm ở nước ngoài ông đã có trên 50 phát minh,
sáng chế khoa học và ứng dụng trong lĩnh vực máy tính và máy in... Ông đã về
Việt Nam làm việc được 4 năm và hiện là Giám đốc khoa học Trung tâm nghiên
cứu phát triển khu Công nghệ cao TP HCM. *
Năm 1971 tôi sang Nhật học ĐH tại Tokyo và lấy bằng Tiến sĩ năm 1982. Sau 20
năm làm việc cho các công ty, tập đoàn lớn như Dai Nippon Ink, Kodak, HP,
tôi suy nghĩ, tại sao không đem năng lực của mình về xây dựng đất nước.
Người Mỹ và người Nhật quá giàu. Làm dự án cho họ rất thích và thú vị. Những
dự án của người Mỹ đưa ra đều là những cái mới, thành ra khi tham gia vào đó
tức là tham gia vào những dự án mới nhất thế giới. Tuy nhiên, khi về Việt
Nam, tôi thấy cần phải làm cái gì đó để đất nước hội nhập về kinh tế và công
nghệ.
Thu nhập ở Việt Nam rất ít, chênh chừng 25-30 lần so với thu nhập ở nước Mỹ,
Nhật, nhưng tôi không đòi hỏi. Trước khi về Việt Nam, tôi đã chuẩn bị cho
bản thân một khoản ngân sách để... về hưu. Do đó, dù được nhận lương thấp,
nhưng tôi vẫn không sống trong chuỗi ngày lo âu để trách Nhà nước thế này,
thế kia. Cha mẹ nghèo mà.
Cũng giống như những nhà cách mạng, chúng tôi, những nhà khoa học đầu ngành
luôn lãng mạn và nuôi những ước mơ rất lớn cho đất nước. Năm nay, tôi đặt
cho mình một nhiệm vụ làm sao đem lại cho đất nước 1 tỷ USD qua công nghệ
Nano. Nếu không làm được điều đó, chắc tôi sẽ rất xấu hổ. Cần có những suy
nghĩ táo bạo, đừng nên quá khiêm tốn bởi điều đó khiến chúng ta không có
hướng vươn lên.
Đây là năm thứ 4 liên tiếp tôi có những thành quả được quốc tế công nhận.
Tháng 5 năm nay, tôi sẽ đi báo cáo tại hội nghị Nano Tech 2007 tại
California (Mỹ) về kết quả của than Nano Việt Nam làm hoàn toàn bằng vật
liệu trong nước.
Nhưng điều bức xúc nhất hiện nay vẫn chính là phức tạp trong quản lý hành
chính. Chẳng hạn, khi cần ngân sách để mua sắm thiết bị, đều phải qua kho
bạc Nhà nước và một số cơ quan khác, khiến thủ tục hơi lâu. Quản lý hành
chính rườm rà vì phải qua nhiều cửa ải.
Cuộc sống ở đây đơn giản, vui vẻ, khi rảnh có thể rủ bạn bè đi hát
karaoke, uống cafe. Ảnh: *T.D.*
*Sinh ra trong một gia đình có mẹ là người Việt Nam, bố là người Trung Quốc,
cô gái 26 tuổi mang quốc tịch Pháp này lại có cái tên rất Việt Nam: Nguyễn
Thị Thùy Linh. Dù nói tiếng Việt chưa sõi song Thùy Linh vẫn xung phong làm
giáo viên dạy tiếng Anh cho học sinh làng chài Cửa Vạn (Quảng Ninh). Cô còn
là khách mời của chương trình "Chào xuân 2007" trên VTV.*
Tháng 6/2006, khi về Việt Nam thực tập tốt nghiệp môn tiếng Việt, em đã tình
nguyện dạy tiếng Anh cho các hướng dẫn viên của Trung tâm văn hóa nổi Cửa
Vạn. Đa phần trong số này đều từ 18-24 tuổi. Trừ những lúc có khách tới tham
quan, kể cả buổi tối em đều tranh thủ dạy học sinh của mình. Từ chỗ chưa
biết cách phát âm, chưa biết viết, thì nay các bạn ấy đã có thể hướng dẫn du
khách nước ngoài một cách trôi chảy.
Dù đây không phải lần đầu tiên về quê nhưng khi bước vào phi trường trở lại
Việt Nam, em lại có cảm giác bồi hồi như đang trở về đúng với quê hương của
mình, nơi có những người giống mình về màu da, ngôn ngữ và dòng máu. Ấn
tượng ở Việt Nam? Cuộc sống ở đây đơn giản, vui vẻ, khi rảnh có thể rủ bạn
bè đi hát karaoke, uống cafe.
Nửa năm ở đây đã giúp em học được thêm nhiều tập quán và đời sống sinh hoạt.
Em thấy, ở Việt Nam vẫn còn có nhiều người nghèo mà một mình em thì cũng
chưa giúp được nhiều. Thế nên em mong muốn được ở Việt Nam lâu dài để làm
thêm được nhiều việc có ích.
Em thấy để có thể giúp được người khác thì trước hết mình phải tự giúp được
bản thân. Do vậy, trong năm mới này, mong là em sẽ tìm được công việc ổn
định rồi sau đó sẽ tiếp tục làm tình nguyện. Bên cạnh đó, em sẽ phải đọc báo
và giao tiếp bằng tiếng Việt nhiều hơn để nâng cao khả năng ngôn ngữ (cười).
Mẹ em theo đạo Phật nên em cũng đã trở thành phật tử từ năm 14 tuổi. Chính
tư tưởng cao đẹp của đạo Phật là động lực giúp em luôn mong muốn được làm
việc thiện, được giúp đỡ người khác.
*Tiến Dũng*
--
Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
Washington DC
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz/attachments/20080426/98ec8ad0/attachment-0001.html
More information about the Vnbiz
mailing list