[Vnbiz] Interesting article by former PM
Vu Truong Giang
giangvt at gmail.com
Sun Apr 13 21:29:34 PDT 2008
Dear CACC,
I saw the statistic from Ministry of Education here:
http://edu.net.vn/thongke/kcq.htm . There are many numbers.
But I can not see any statistic on quality?
Giang.
2008/4/14 Vu Truong Giang <giangvt at gmail.com>:
> Dear anh Hoanh,
>
> I like your question: "If there is only ONE thing I can do for the rural
> areas, what would I do?". I often use this way to find core thing in complex
> situations. This kind of question seem to make us more peace in mind.
>
> I love education. If I must answer your question above, my answer is the
> same with you.
>
> Simple question need for our mind, and it's good for starting point. But
> other questions should be raised up in the practical view?
>
> I worry that the core problem here is not number of colleges. The problem
> is quality of them. So, should Goverment try to create more college, or they
> should improve their quality?
>
> Giang.
>
> http://www.vietnamnet.vn/60nam/ctdod/2006/04/558201/
>
> Nguồn lực cho miền núi phía Bắc: Nâng cao… "quan trí"! 17:35' 07/04/2006
> (GMT+7)
>
> *Lâu nay, chúng ta thường than phiền về đội ngũ cán bộ công chức (CBCC)
> cấp cơ sở: "Thiếu trách nhiệm, không biết làm, nhũng nhiễu dân"… mà không
> nghĩ rằng, đó là hệ quả của quá trình đào tạo chắp vá theo kiểu… phong trào.
> Điều này thể hiện rõ nhất tại các tỉnh miền núi phía Bắc, vùng Tây Thanh Hoá
> - Nghệ An và đang cản trở quá trình phát triển kinh tế - xã hội của toàn khu
> vực này.*
> [image: Soạn: AM 745513 gửi đến 996 để nhận ảnh này] Chỉ có cách nâng
> cao chất lượng cán bộ quản lý thì đời sống người dân vùng cao mới tăng lên
> (Ảnh: *Lê Anh Dũng)*
>
> *"Mù tiếng dạy… mù chữ"!*
>
> Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An Nguyễn Thế Trung đã từng kết luận như vậy tại một
> cuộc họp cấp Chính phủ khi đánh giá về việc dạy học, tạo nguồn lực cán bộ
> cho khu vực miền núi. Đây là một thực tế mà mọi cán bộ lãnh đạo địa phương
> miền núi đều biết, đều "đau đầu", nhưng không dám nói, bởi… "ảnh hưởng đến
> thành tích xoá mù chữ". Thường thì, mấy năm gần đây, giáo viên miền núi tốt
> nghiệp các trường sư phạm địa phương và chuyển thẳng lên "cắm xã, cắm bản"
> để dạy chữ cho đồng bào dân tộc thiểu số. Chưa quen thung thổ, không biết
> tiếng dân tộc, nhưng họ vẫn phải thực hiện đúng "quy lát bài bản" của Bộ
> Giáo dục và Đào tạo theo "chuẩn quốc gia". "Giáo viên miền núi do đào tạo
> chắp vá, nên chất lượng không cao, phải đem đào tạo, bồi dưỡng lại!", Bí thư
> Tỉnh ủy Nghệ An khẳng định và đề xuất: "Với dạng học sinh cử tuyển, kiên
> quyết không chiếu cố, hạ điểm, bởi như vậy toàn 'cho ra lò' cán bộ chất
> lượng rất kém!".
> Ban Dân tộc miền núi đã công bố những con số đánh giá CBCC tại khu vực
> này và cho rằng, chất lượng CBCC ảnh hưởng lớn đến sự phát triển toàn khu
> vực. Đơn cử như CBCC dân tộc thiểu số cấp tỉnh: 88,3% tốt nghiệp THPT (chưa
> qua đào tạo chiếm 8%); 60,2% đạt trình độ lý luận chính trị từ sơ cấp đến
> cao cấp, cử nhân (chưa qua đào tạo chiếm 39,8%); 61,5% đạt trình độ quản lý
> nhà nước từ sơ cấp đến trên đại học. Đối với cấp huyện: 89,1% CBCC tốt
> nghiệp THPT (10,4% qua THCS, 0,5% đạt trình độ tiểu học); 23,6% cán bộ chưa
> qua đào tạo chuyên môn nghiệp vụ (5,6% số được đi học chỉ dừng ở sơ cấp);
> 38,8% chưa đào tạo trình độ lý luận chính trị; đặc biệt, về kiến thức quản
> lý nhà nước, chỉ 16,9% CBCC đạt trình độ sơ cấp...Yếu và thiếu nhất là cán
> bộ cấp xã. Thống kê mới đây cho thấy: 16,1% cán bộ xã học hết tiểu học,
> 80,2% chưa đào tạo chuyên môn nghiệp vụ, 50,1% thiếu kiến thức lý luận chính
> trị và 69,5% chưa đào tạo quản lý nhà nước…
>
> Đánh giá của ông Nguyễn Thế Trung hoàn toàn có cơ sở. Đánh giá nguyên nhân
> dẫn đến tình trạng cán bộ yếu, một quan chức Ủy ban Dân tộc cho rằng, chính
> sách đào tạo chưa sát với đối tượng, điều kiện. Chế độ phụ cấp cho cán bộ đi
> học và điều kiện đảm bảo cho học tập chưa phù hợp, nên cán bộ… ngại đi học,
> hoặc đang học phải bỏ dở; chưa kết hợp tốt giữa đào tạo và bố trí sử dụng,
> nên dẫu thiếu và yếu, nhưng nhiều sinh viên tốt nghiệp, ra trường vẫn chưa
> được sử dụng…
>
> "Đào tạo và tuyển dụng hàng chục năm, tới nay, tỉnh Yên Bái chỉ có 100/159
> xã đủ cán bộ khuyến nông. Tỉnh có khoảng 17.000 cán bộ, nhưng chỉ 25% số cán
> bộ xã qua đào tạo chuyên môn, số còn lại làm việc theo kiểu… tự học", Chủ
> tịch UBND tỉnh Yên Bái Hoàng Xuân Lộc than phiền và đưa ra ý kiến: "Cần ưu
> tiên chuyên ngành đào tạo cho miền núi. Nên bắt buộc sinh viên ra trường
> phải về miền núi công tác 3-5 năm".
>
> *Không thể khá vì "quan trí" thấp?*
>
> Ông Lô Ích Giang, Chủ tịch UBND tỉnh Cao Bằng kể: Tại Cao Bằng, nhiều xã
> không có cán bộ tốt nghiệp THCS... Không ít xóm, 100% người dân, cán bộ
> không biết chữ, nên văn bản của xã gửi xuống, cả cán bộ đến nhân dân đều xem
> như giấy lộn và mang ra… dán tường cho đẹp. Ông Giang bức xúc: "Dân trí đã
> thấp, quan trí cũng thấp theo thì khá thế nào được?".
>
> Vậy làm thế nào để nâng cao "quan trí", Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo
> Nguyễn Văn Vọng cho biết, hàng năm, tỷ lệ thí sinh ở các tỉnh miền núi phía
> Bắc trúng tuyển vào các trường đại học, cao đẳng chỉ đạt 9-10% số thí sinh
> dự thi, có tỉnh chỉ đạt 4-5%. Các tỉnh kỳ vọng vào sinh viên cử tuyển, nhưng
> chất lượng của loại hình đào tạo này rất thấp. Nhiều sinh viên cử tuyển sau
> khi tốt nghiệp đã "trốn" không về công tác tại địa phương, hoặc chuyển học
> ngành nghề khác, không đúng yêu cầu… Đặc biệt, Thứ trưởng Vọng nhấn mạnh:
> "Chủ yếu là do trẻ em người dân tộc thiểu số không biết, hoặc ít biết tiếng
> Việt. Yếu và thiếu về giáo viên, cán bộ quản lý, cơ sở vật chất trường
> học...".
>
> Tuy nhiên, Bí thư Tỉnh ủy Sơn La Thào Xuân Sùng lại cho rằng, chủ yếu là
> do việc hoạch định chính sách và nhấn mạnh: "Phải cương quyết tạo nguồn nhân
> lực cho miền núi". Không nên ưu tiên điểm tuyển, mà tập trung vào điều kiện
> học tập và nhất là hạn chế cử tuyển.
>
> Vấn đề đặt ra là giải quyết bài toán nguồn nhân lực hiện tại thế nào? Ông
> Mai Văn Ninh, Phó chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hoá chia sẻ kinh nghiệm "chống
> cháy" ở địa phương mình là, dạy văn hoá trước khi dạy chuyên môn kỹ thuật.
> Đào tạo ngay tại xã, không cần đưa cán bộ xuống huyện, tỉnh!...
>
> Đứng ở "tầm cao", Thứ trưởng Vọng đưa ra phương án, huy động lực lượng vũ
> trang trên địa bàn tham gia thực hiện chương trình xoá mù chữ, phổ cập giáo
> dục tiểu học, chống tái mù chữ; đầu tư nâng cao năng lực các trường nội trú
> theo hướng vừa dạy chương trình giáo dục phổ thông, vừa dạy nghề…
>
> Tương tự, đại diện Ủy ban Dân tộc đề ra giải pháp, như xác định tiêu chuẩn
> chức danh, nghiệp vụ của CBCC ở từng cấp, từng ngành; đổi mới công tác quy
> hoạch và nội dung, chương trình, phương thức đào tạo, bồi dưỡng; luân
> chuyển, tăng cường cán bộ và cơ chế, chính sách quản lý, sử dụng…
>
> Tuy nhiên, dù đưa ra giải pháp "đao to búa lớn" gì chăng nữa, nhưng trước
> mắt, các CBCC miền núi cũng chưa "thoát" cảnh "cơm nắm, muối vừng" xuống
> Trung ương, tỉnh, huyện để tham gia nhiều khoá đào tạo, ở nhiều trường khác
> nhau nhằm có đủ chứng chỉ về lý luận chính trị, quản lý hành chính… Ngược
> lại, họ phải học và biết tiếng dân tộc nơi mình công tác. Nếu những giải
> pháp "xa và gần" này được thực hiện, chẳng mấy năm nữa nguồn lực cán bộ ở
> miền núi phía Bắc sẽ tạm ổn và ông Vũ Tiến Chiến, Trưởng ban Chỉ đạo Tây Bắc
> hết phải lo ngay ngáy: "Nếu không tạo nguồn hôm nay, mai sau sẽ hết… cán bộ
> và việc tăng cường cán bộ chỉ là biện pháp tình thế!".
>
> *(Theo Đầu tư)*
>
>
> 2008/4/13 Tran Dinh Hoanh <tdhoanh at gmail.com>:
>
> > [ Vietnam Business Forum ]
> >
> >
> > Dear CACC,
> >
> > Thanks, brother Binh, for posting former Prime Minster Vo Van Kiet's
> > article. He is one of the persons I admire.
> >
> > The ex-PM is talking about the poor and the need to do more for the
> > poor. Obviously he has rural farmers in mind. He mentions generally more
> > investments in public services in the rural area and the need to develop
> > civil society. Of course, probably you guys have noticed I think bout rural
> > farmers constantly, most of my relatives being farmers still in the
> > countryside. It is very obvious for anyone who cares to look, stellar
> > economic achievements in many cities for the last 15 years have little to do
> > with the rural folks. To be sure, compared with the old days, we can see
> > some signs of prosperity in the countryside. But the rural Vietnam is still
> > very far from being advanced. And if you are a kid in the countryside you
> > have huge disadvantage compared with a kid in Saigon or Hanoi.
> >
> > So how do solve this problem of rural development?
> >
> > Let me spell out my thinking and if you guys think the same way, let's
> > see if we can push for something to happen.
> >
> > If we talk about rural development, we may talk about all kinds of plans
> > and investments: infrastructures, health care, education, private
> > investments inn agriculture-related industries, etc. It means we talk about
> > all kinds of works and all kinds of money that no one seems to have. And
> > the plan to solicit foreign and domestic private investments in rural areas
> > has not gone so well. So where do we start?
> >
> > I force myself to think by posing this question to myself: If there is
> > only ONE thing I can do for the rural areas, what would I do? After much
> > soul searching, my answer is: If there is only one thing I can do for the
> > rural folks, I will choose education. And since education may mean many
> > things, if I have to focus on only one thing in education in the rural area,
> > I will focus on building 2-year community colleges, to gradually cover the
> > entire country, so that no rural child has to leave his area to attend
> > college in another city.
> >
> > The presence of a community college in a rural area gives children in
> > that area an education opportunity relatively equal to city children's. And
> > children with education will be smart enough to make their community better
> > in many ways. When people have good brain power they will do what they can
> > for themselves and for their community. In sum, I would use education as
> > the locomotive that pushes and pulls other things along, like infrastructure
> > investment, more businesses, more industries, more health care.
> >
> >
> > Last week I had pho+? with anh Ngoc Anh (from California State
> > University System) and we talked about 2-yr community college. Anh Ngoc Anh
> > is thinking in that direction too. I think Vietnam must have a community
> > college network covering the entire country from head to toes. Of course,
> > it will take a while to cover the entire country. But shouldn't we figure
> > out a way to start now?
> >
> > Anyone with the same heart and mind?
> >
> > Have a great day!
> >
> > Hoanh
> >
> > 2008/4/12 Vu The Binh <binh at netnam.vn>:
> >
> > > [ Vietnam Business Forum ]
> > >
> > > FYI.
> > >
> > >
> > > http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=252302&ChannelID=3
> > >
> > > --
> > >
> > > Đừng để người nghèo bị gạt ra bên lề
> > >
> > > Nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt
> > > TT - " Người nghèo - những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn
> > > từng bữa - trên thực tế chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng
> > > trưởng, trong khi chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm
> > > phát đang diễn ra. Muốn đất nước có được sự phát triển bền vững, tôi
> > > cho
> > > rằng chúng ta không thể thiếu những chính sách cốt lõi để giải quyết
> > > căn cơ vấn đề dân nghèo"
> > >
> > > Nghe đọc nội dung toàn bài:
> > >
> > > Kinh tế mấy năm qua vẫn tăng trưởng khá, nhưng sau những bão lụt -
> > > thiên
> > > tai, cuộc sống của người dân lại đang phải trải qua những đợt giá cả
> > > thiết yếu bất ổn liên tục. Người nghèo - những hộ thu nhập thấp, những
> > > người phải chạy ăn từng bữa - trên thực tế chỉ được thụ hưởng rất ít
> > > các
> > > kết quả tăng trưởng, trong khi chính họ phải gần như lãnh trọn những
> > > hậu
> > > quả do lạm phát đang diễn ra. Muốn đất nước có được sự phát triển bền
> > > vững, tôi cho rằng chúng ta không thể thiếu những chính sách cốt lõi
> > > để
> > > giải quyết căn cơ vấn đề dân nghèo.
> > >
> > > Cam kết lịch sử
> > >
> > > Người nông dân chịu thiệt một cách trực tiếp trong quá trình công
> > > nghiệp
> > > hóa. Mỗi khi có những nhà máy, những khu công nghiệp, đô thị mọc lên,
> > > những phúc lợi xã hội mà sự phát triển mang lại cho nông dân chỉ chiếm
> > > một giá trị rất nhỏ so với lợi nhuận mà đất đai của nông dân đem lại
> > > cho
> > > những tầng lớp khác.
> > >
> > > "Công nghiệp hóa" theo kiểu tiếp nhận những đầu tư, chủ yếu khai thác
> > > lao động giá rẻ, tuy có giải quyết được công ăn việc làm có tính nhất
> > > thời cho một số lao động thiếu việc làm, về lâu dài không thể nào thay
> > > đổi địa vị nghèo khó của nông dân.
> > >
> > > Trong khi đó, sự trả giá về mặt tinh thần là rất lớn vì đa số những
> > > nông
> > > dân này đang phải ly hương, ly gia để có việc làm. Công nghiệp hóa, đô
> > > thị hóa của chế độ ta mà không nhất quán quan điểm, không xuất phát từ
> > > người nghèo (số đông người nghèo) thì chúng ta không tránh khỏi càng
> > > làm
> > > sâu sắc thêm khoảng cách giữa hai tầng lớp giàu, nghèo.
> > >
> > > Trong suốt hai thập niên đổi mới, Đảng và Nhà nước đã có nhiều nỗ lực
> > > để
> > > xóa đói giảm nghèo. Tỉ lệ người nghèo, tính theo chuẩn mực quốc tế (có
> > > mức sống dưới 1 USD/ngày), đã giảm từ 58% năm 1993 xuống 14,7% năm
> > > 2007.
> > > Một số viên chức quốc tế đã đánh giá cao những nỗ lực của VN. Nhưng
> > > những đánh giá ấy chủ yếu dựa trên các báo cáo trong nước và chúng ta
> > > hiểu khoảng cách giữa thực tế và báo cáo là còn đáng kể.
> > >
> > > Tôi nhớ cách đây không lâu, báo chí phát hiện thêm rất nhiều nhà tranh
> > > vách đất ở một số địa phương mà theo báo cáo trước đó đã "100% ngói
> > > hóa". Mặt khác, dù phần lớn dân chúng đã "thoát nghèo" nhưng chỉ cần
> > > sau
> > > một mùa bão lụt, sau một đợt rét hại, những thành quả kinh tế mà những
> > > người dân này tần tảo để có lại gần như bị xóa sạch. Tôi vừa đến một
> > > số
> > > vùng như vậy và không khó lắm để thấy người nghèo đang chiếm một tỉ lệ
> > > lớn thế nào, đang phải sống vất vả ra sao.
> > >
> > > Chăm lo cho người nghèo hiện nay không đơn giản chỉ là thực hiện một
> > > cam
> > > kết có tính lịch sử, mà còn là bảo vệ tôn chỉ mục đích của một đảng
> > > cách
> > > mạng luôn nhận mình đứng về phía nhân dân. Thực hiện cam kết đó không
> > > chỉ căn cứ vào những chính sách trực tiếp, mà trước khi ban hành những
> > > chính sách lớn cần phải phân tích, đánh giá sâu sắc những tác động của
> > > chúng lên các tầng lớp dân nghèo.
> > >
> > > Chúng ta chưa có những đánh giá đầy đủ về tiến trình công nghiệp hóa
> > > xảy
> > > ra ở các vùng nông thôn và đặc biệt là nông thôn miền núi. Tiến trình
> > > này đúng là đã góp phần làm tăng trưởng kinh tế, đưa được một số nông
> > > dân vào lao động trong các công xưởng sử dụng lao động đơn giản. Nhưng
> > > mức tiền công quá thấp mà những nông dân này được trả không đủ tạo lập
> > > vị trí kinh tế cho họ, nói chi đến địa vị chính trị vinh dự mà chúng
> > > ta
> > > thường đề cập của giai cấp công nhân.
> > >
> > > Công nghiệp hóa, đô thị hóa là một hướng đi cần thiết nhưng phải cân
> > > nhắc lợi ích lâu dài. Khi trở lại một số địa phương, thăm một số công
> > > trình, trong đó có những công trình được bắt đầu từ khi tôi còn công
> > > tác
> > > ở Chính phủ, tôi rút ra bài học rằng: nếu đô thị hóa hay công nghiệp
> > > hóa
> > > mà không cân nhắc đầy đủ sẽ dễ dẫn đến tình trạng các ngôi nhà, làng
> > > bản, thị trấn đặc trưng của các vùng cao dần được thay thế bằng những
> > > ngôi nhà, phố xá chen chúc, hình ảnh vẫn thường thấy ở vùng xuôi. Khi
> > > đó
> > > chúng ta không chỉ gây ra những tổn thất về văn hóa mà còn đánh mất cả
> > > lợi ích kinh tế lâu dài.
> > >
> > > Đầu tư phát triển, một mặt không thể thiếu những giải pháp bảo tồn tài
> > > nguyên thiên nhiên, gìn giữ bản sắc văn hóa; mặt khác phải có chính
> > > sách
> > > để người nghèo, đặc biệt là nông dân, bà con các vùng nông thôn, vùng
> > > dân tộc... không bị gạt ra bên lề tiến trình phát triển, nhất là tiến
> > > trình xây dựng các khu đô thị, nhà máy trên làng bản, ruộng đất lâu
> > > đời
> > > của họ.
> > >
> > > Từ thiện không thể thay chính sách
> > >
> > > Anh Đức (quê Thanh Hóa) đã có thâm niên 10 năm làm cửu vạn ở Hà Nội.
> > > Sau
> > > 10 năm, anh vẫn bán sức lao động với chiếc xe thồ - Ảnh: CÙ ZAP
> > >
> > > Chúng ta nghiên cứu và giảng dạy khá đầy đủ về sự dã man của tư bản
> > > trong giai đoạn "tích lũy tư bản hoang dã". Nhưng chúng ta đã chưa cập
> > > nhật để thấy khả năng tự điều chỉnh ở các quốc gia này. Phúc lợi cho
> > > người lao động, người nghèo ở nhiều nước tư bản hiện cao đến mức mà
> > > tôi
> > > nghĩ các nhà lý luận rất cần tham khảo. Kinh nghiệm sau hơn hai thập
> > > niên đổi mới cho thấy không thể có "công bằng" đúng nghĩa trong một xã
> > > hội mà tất cả đều nghèo (như chúng ta thời bao cấp).
> > >
> > > Cũng không thể cào bằng bằng cách điều tiết hết lợi ích của người giàu
> > > để chia cho người nghèo. Xã hội sẽ không phát triển nếu không có chính
> > > sách kích thích một bộ phận dân chúng vươn lên làm giàu chính đáng.
> > > Nhưng, nếu không có chính sách hợp lý và không chống được tham nhũng
> > > để
> > > quá trình "tích lũy tư bản" diễn ra như thời "hoang dã" (nhờ hối mại
> > > quyền lực và có được đặc quyền khai thác tài nguyên, đặc biệt là tài
> > > nguyên đất đai), thì không bao giờ tạo ra được công bằng và sự phát
> > > triển bền vững.
> > >
> > > Có lẽ chưa có một quốc gia nào bày tỏ sự quan tâm đến người nghèo một
> > > cách thường xuyên như ta. Thậm chí với nhiều người, nó đã dần trở
> > > thành
> > > một thứ khẩu hiệu. Sự quan tâm đến người nghèo bằng các phương tiện
> > > truyền thông, qua các bài phát biểu, cuộc nói chuyện hay bài viết, tôi
> > > nghĩ là đã quá đủ. Nhưng chúng ta hãy nhìn vào các số liệu điều tra
> > > sau
> > > đây của UNDP để thấy chúng ta đã thật sự làm được những gì: nhóm 20%
> > > những người giàu nhất ở VN hiện đang hưởng tới 40% lợi ích từ các
> > > chính
> > > sách an sinh xã hội của Nhà nước; trong khi nhóm 20% những người nghèo
> > > nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn này.
> > >
> > > Gần như thường xuyên chúng ta chứng kiến những hoạt động quyên góp,
> > > đấu
> > > giá... được tổ chức rầm rộ trên truyền hình, phần lớn những hoạt động
> > > ấy
> > > do Ủy ban T.Ư MTTQ VN tổ chức. Tôi không phản đối cách làm đó, nhưng
> > > tôi
> > > nghĩ công việc ấy để các nhà hoạt động từ thiện chuyên nghiệp hoặc bán
> > > chuyên nghiệp, các nhà hảo tâm làm thay thì tốt hơn rất nhiều.
> > >
> > > Theo kinh nghiệm của tôi, những người có nguyện vọng từ thiện đúng
> > > nghĩa
> > > thường chọn cách làm từ thiện trực tiếp hoặc thông qua các tổ chức từ
> > > thiện chuyên nghiệp, vì họ tin đồng tiền đi qua các tổ chức như thế sẽ
> > > không bị xà xẻo trên đường đến với người nghèo. Những người muốn giúp
> > > đỡ
> > > người nghèo thay vì dùng tiền bạc để mua danh và khoa trương, thường
> > > không chọn cách làm từ thiện theo kiểu "đấu giá" ồn ào trên các phương
> > > tiện thông tin đại chúng. Có tạo được những nền tảng pháp lý cho xã
> > > hội
> > > dân sự phát triển, để những tổ chức từ thiện đúng nghĩa có thể xuất
> > > hiện
> > > thì tình cảm cộng đồng mới thức dậy một cách chân thành, người nghèo
> > > từ
> > > đó mới được phần nào chia sẻ.
> > >
> > > Tuy nhiên, các hoạt động từ thiện chỉ có thể khơi gợi một nguồn lực
> > > khác
> > > của xã hội chứ không thể thay thế các chính sách của Nhà nước. Sứ mệnh
> > > chính trị của những tổ chức như Mặt trận, vì vậy lớn hơn là việc quyên
> > > góp, xin - cho rất nhiều. Mặt trận có thể tham gia xóa đói giảm nghèo
> > > một cách hiệu quả hơn, thông qua việc đề xuất và phân tích chính sách,
> > > sao cho: lợi ích từ các nguồn tài nguyên quốc gia được phân phối hợp
> > > lý
> > > cho các chủ nhân của nó; người nghèo được hỗ trợ để có thể tiếp cận
> > > được
> > > với những quyền lợi căn bản nhất.
> > >
> > > Đầu tư của Nhà nước vào các công trình phúc lợi y tế, giáo dục, văn
> > > hóa... không nên tập trung ở các đô thị, nơi mà các nguồn lực khác của
> > > xã hội có thể tham gia. Nhà nước cũng cần sớm hoàn thiện các thiết chế
> > > như: bảo hiểm y tế, quĩ trợ cấp, tín dụng giáo dục... cho người nghèo
> > > ở
> > > cả đô thị và nông thôn.
> > >
> > > Tạo điều kiện cho người có năng lực, có khát vọng có thể làm giàu tối
> > > đa
> > > nhưng cũng không bỏ mặc những người không có khả năng tự bươn chải.
> > > Chấp
> > > nhận một khoảng cách không thể tránh khỏi giữa tầng lớp những người
> > > giàu
> > > và nghèo, nhưng phải nâng được mặt bằng mức sống của người nghèo lên
> > > để
> > > họ có thể tiếp cận được những phúc lợi tối thiểu về nhà ở, y tế, giáo
> > > dục; để không có người dân nào không được chữa bệnh, không được đi học
> > > chỉ bởi họ nghèo.
> > >
> > > VÕ VĂN KIỆT
> > >
> > > --
> > > Tran Dinh Hoanh, Esq., LLB, JD
> > > Washington DC
> >
> >
> > _______________________________________________
> > To subscribe/unsubscribe, please contact admins at
> > vnbizadmin at vietlinks.net
> > Info at http://mail.saigon.com/mailman/listinfo/vnbiz
> > Archive at http://groups.yahoo.com/group/vnbiz/
> > or http://groups-beta.google.com/group/VNBIZforum/
> > or http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz
> >
>
>
>
> --
> Vu Truong Giang
> Tinh Van Group,
> Director of Tinh Van incubator
>
> Tel: (04) 2852503 - 23
> Mobile: 098 646 1092
> Website: http://tvi.tinhvan.com
> http://www.tinhvan.com
--
Vu Truong Giang
Tinh Van Group,
Director of Tinh Van incubator
Tel: (04) 2852503 - 23
Mobile: 098 646 1092
Website: http://tvi.tinhvan.com
http://www.tinhvan.com
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz/attachments/20080414/d5484470/attachment.html
More information about the Vnbiz
mailing list