[Vnbiz] Fwd: English textbooks for Vietnamese
Romi
romibleue at gmail.com
Mon Jan 29 06:35:09 PST 2007
Dear CACC,
Actually, I don't idolize Lee Kuan Yew, but I must admit that he's a truly
great leader. Below is a good review written by director Dang Nhat Minh for
your information. To some extent, I agree with most of his points...
Enjoy reading!
Best,
Romi
----
http://docbao.dec.vn/declaiment/6/110/default.dec
*GIÁO DỤC VẪN LÀ QUỐC SÁCH HÀNG ĐẦU*
**
*Các báo trong nước mấy ngày qua đều nhất loạt đưa tin về chuyến thăm Việt
Nam của Bộ trưởng cao cấp Singapore Lý Quang Diệu. Ông đã được tất cả những
nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Nam tiếp đón hết sức trọng thị. Lý do
thật dễ hiểu: ông đã từng sang Việt Nam nhiều lần và đã từng góp cho công
cuộc đổi mới về Kinh tế của chúng ta nhiều ý kiến quý báu dựa trên kinh
nghiệm lãnh đạo thành công đất nước mình trong những thập kỷ qua.*
Ông là người luôn muốn chia sẻ với các nước bạn, nhất là các nước Châu Á
những bí quyết thành công của Singapore một cách chân thành không hề giấu
diếm. Những bí quyết đó được ông mô tả tỉ mỉ trong cuốn hồi ký đặc sắc của
mình mà tôi nghĩ bất cứ một người quản lý nhà nước nào ở Châu Á cũng nên đọc
(cuốn này đã được in và xuất bản tại Việt Nam).
Trong những cuộc trao đổi với các nhà lãnh đạo Việt Nam ông Lý Quang Diệu
đặc biệt nhấn mạnh đến vai trò của Giáo dục. Ông cho rằng: " Nếu ai thắng
cuộc trong cuộc đua Giáo dục, sẽ thắng trong Kinh tế". Đảng và Nhà nước ta
từ lâu đã coi Giáo dục là quốc sách hàng đầu. Những ý kiến đóng góp cụ thể
và hết sức chân thành của Ông Lý Quang Diệu trong lĩnh vực này càng củng cố
cho chúng ta lòng quyết tâm phải thực hiện bằng được quốc sách hàng đầu đó
bằng những việc làm cụ thể, không nói chung chung.
Đọc hồi ký của ông, tôi thấy ông là người luôn bắt đầu những dự định lớn lao
bằng những việc làm rất nhỏ. Để biến một làng chài lạc hậu thành một cường
quốc về Kinh tế hàng đầu như hiện nay ông bắt đầu bằng việc vận động người
dân từ bỏ một thói quen ngàn đời của mình là khạc nhổ ra đường. Ông phạt
thật nặng những ai vi phạm điều đó, hoặc làm mất vệ sinh công cộng dù chỉ là
vứt một cọng rác nhỏ ra đường. Trước khi trở thành một con rồng về Kinh tế
thì Singapore đã là một đảo quốc sạch nhất trên hành tinh này. Cũng với tác
phong cụ thể như vậy ông khuyên chúng ta trong giáo dục nên bắt đầu bằng hai
việc: Phổ cập Internet và phổ cập tiếng Anh cho sinh viên. Tôi nhớ năm 1999
khi sang Tokyo nhận giải Nikkei Asia Prize về Văn hóa cùng hai vị khác từ
Trung Quốc và Đài Loan nhận giải về Kinh tế và Nông nghiêp, chúng tôi được
mời tham dự Hội thảo Tương lai Châu Á với sự có mặt của hầu hết nguyên thủ
của các nước Châu Á. Ngay hồi đó ông Lý Quang Diệu đã nhấn mạnh đến vai trò
của Intrernet và công nghệ thông tin trong đời sống của nhân loại. Ông nói
đi đâu, đến đâu việc đầu tiên của ông là tìm chỗ cắm đường dây dẫn đường
truyền của Internet, và dù ngồi ở bất kỳ nơi nào trên trái đất ông cũng có
thể làm việc được với các thành viên trong nội các của mình ở Singapore.
Ngay hồi đó ông đã đề cập đến khái niệm chính phủ điện tử, quả là một người
luôn đi trước một bước.
Một điểm nữa mà ông luôn nhấn mạnh là sự cần thiết phải trang bị tiếng Anh
cho sinh viên. Ông thẳng thắn phê bình nước chủ nhà của hội thảo về trình
độ tiếng Anh kém của thanh niên sinh viên Nhật. Theo ông không có tiếng Anh
không thể nào tiếp cận được với Internet. Không tiếp cận được với Internet
có nghĩa là không tiếp cận được với thông tin và kho kiến thức của nhân
loại. Trong thế giới ngày nay lạc hậu về thông tin và kiến thức có nghĩa là
tụt hậu, bị loại ra ngoài cuộc chơi toàn cầu. Qua kinh nghiệm của Singapore
nơi sinh viên trực tiếp nghe giảng trên lớp bằng tiếng Anh, đọc sách giáo
khoa trực tiếp bằng tiếng Anh, viết luận án bằng tiếng Anh, cho thấy đó là
một lợi thế để Singapore nhanh chóng tiếp cận được với khoa học kỹ thuật
tiên tiến của thế giới. Tôi nghĩ đó là tấm gương mà nền giáo dục của chúng
ta cần noi theo.
Ở Việt Nam trước năm 1945 các sinh viên Y khoa đều nghe giảng bài bằng tiếng
Pháp, đọc thông viết thạo tiếng Pháp, viết luận văn tốt nghiệp các công
trình nghiên cứu bằng tiếng Pháp. Một thế hệ bác sỹ được đào tạo như vậy đã
có những đóng góp vô cùng to lớn cho hai cuộc Kháng chiến của dân tộc. Cũng
như vậy nhiều trí thức trong lĩnh vực khoa học được đào tạo trong môi trường
giáo dục của Pháp, đọc thông viết thạo ngoại ngữ đều là những giáo sư đầu
ngành. Trong thế giói ngày nay không thể nào hình dung được một nhà khoa học
lại không thể trình bầy những công trình nghiên cứu của mình trong các hội
thảo khoa học quốc tế trực tiếp bằng tiếng Anh. Không thể có một giáo sư đại
học nào giảng bài cho sinh viên nước ngoài mà phải qua phiên dịch. Không thể
có một tiến sỹ khoa học nào mà lại không có bài báo viết bằng tiếng Anh đăng
trên các tạp chí khoa học uy tín của thế giới. Những tiêu chí thông thường
đó của một người làm khoa học ở ta chắc rất ít người hội đủ.
Trong một bài viết trước khi qua đời vì tai nạn giao thông Giáo sư Viện sỹ
Nguyễn Văn Đạo đã báo động : "Đội ngũ giảng dạy đại học của chúng ta già nua
với những kiến thức khá cũ không theo kịp trình độ khoa học và công nghệ
hiện đại, ít có điều kiện giao lưu quốc tế". Tôi nghĩ một trong nhũng
nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên đây là trình độ ngoại ngữ kém mà cụ thể
là tiếng Anh. Có một thời sau khi giành được Độc lập chúng ta hãnh diện rằng
ở bậc đại học chúng ta đều dùng tiếng Việt, sách giáo khoa bằng tiếng Việt,
thay thế cho tiếng Anh hoặc tiếng Pháp, coi đó là một thành tựu to lớn của
nền giáo dục mới. Rồi trong các trường phổ thông chúng ta cho học sinh thôi
học những ngoại ngữ phổ biến trên thế giới để thay bằng những ngoại ngữ khác
kém thông dụng hơn. Kết quả là một thế hệ trí thức tuy có bằng cấp, danh
hiệu, tước vị đủ cả nhưng khép kín, không giao lưu được với bên ngoài (trừ
một vài người rất ít).
Ông Lý Quang Diệu còn góp ý cụ thể hơn mà không sợ mất lòng rằng Đại học
Việt Nam nên có sách giáo khoa bằng tiếng Anh ở các ngành quan trọng như kỹ
thuật, công nghệ... bởi chỉ dùng sách Việt Nam thì chắc chắn sẽ tụt hậu. Ông
cảnh báo nếu tất cả các sinh viên Việt Nam sau này " không thể nghe và nói
tiếng Anh trôi chẩy, mà chỉ có thể đọc được thôi thì cũng đã tụt hậu rồi". Ở
Singapore tất cả các trường học đều lấy tiếng Anh là ngôn ngữ bắt buộc (mặc
dầu họ đã giành được độc lập từ tay thực dân Anh từ 1963 và tách ra khỏi
Malaysia từ năm 1965). Ông cho rằng đó là lợi thế, là phần thưởng ngoài dự
đoán của Singapore. Cái lợi thế đó chúng ta cũng đã từng có, và có thể có từ
lâu rồi… nhưng chúng ta đã để tuột mất. Tôi không biết những nhà cải cách
Giáo dục của Việt Nam nghĩ gì khi nghe những lời góp ý chân thành này ?
Đạo diễn Đặng Nhật Minh
--
~ Romi ~
http://romibleue.wordpress.com/about/
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz/attachments/20070129/f0c1bf8a/attachment.html
More information about the Vnbiz
mailing list