[Vnbiz] Staying to be a leader - how to change?
Dieu Nguyen
dieu.m.nguyen at gmail.com
Sat Apr 7 05:49:22 PDT 2007
Dear brother Hoanh et al.,
I have also asked myself the same questions that you gave us in section A.
My answer is a for the first question is a blog entry in Vietnamese that I
hope to share with everybody here. I hope you all don't mind reading
Vietnamese.
Một ngày nọ, người bạn thân nhất nhận xét rằng tôi càng ngày càng "giống
Mỹ." Tôi cảm thấy ý kiến của bạn ấy thật nực cười. Tôi mà bị Mỹ hóa á? Chẳng
phải tôi luôn luôn mơ về món ăn đất Bắc (trong những cơn ác mộng khủng khiếp
nhất), càng ngày càng yêu Hà Nội và muốn làm một điều gì đó cho Việt Nam hay
sao? Hóa ra, "Mỹ hóa" mà bạn ấy nói không phải là như vậy. Bản chất của tôi
không hề thay đổi, nhưng cách tôi sống, làm việc và giao tiếp càng ngày càng
đi theo hướng của những nhân vật trong các quyển sách về "Giấc Mơ Mỹ" mà
chúng tôi đã từng đọc.
Bắt đầu từ đó, tôi nhìn lại mình, điều gì ở trong tôi là Mỹ, là các nước tôi
đã đi qua, còn lại điều gì là của Việt Nam. Tôi thấy mình gần gũi với những
người ở Singapore, Brisbane, Boston, New York hơn là với đa số người dân
Việt Nam. Cuộc sống có điện, nước nóng, internet 24/24. Học tập, làm việc và
giao tiếp là những công việc hàng ngày. Không phải lo lắng về chuyện sống
còn, có thể suy nghĩ cao xa hơn về các vấn đề khái quát. Nhắm mắt lại, một
ngày bình thường của một người dân bình thường trong các thành phố đó có thể
hiện ra rõ ràng trong đầu tôi. Còn nếu bạn hỏi về một ngày của người dân ở
Bắc Bộ, Miền Trung hay miền Tây Nam Bộ? Đáng tiếc rằng bạn sẽ thất vọng bằng
trước vốn kiến thức ít ỏi và không hoàn chỉnh từ báo đài, sách vở và
...truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư.
Trong lớp "Nghèo đói và Tài Sản trên Thế Giới"* , những cuốn sách được giới
thiệu đều là của các tác giả rất nổi tiếng trong lĩnh vực xóa đói giảm
nghèo. Có 2 giải Nobel, Amartya Sen và Mohamed Yunus, Jeffrey Sachs và
Hernando de Soto là cố vấn cho chính phủ các nước từ Nga cho Ai Cập. Mỗi
người đưa ra một quan điểm khác nhau và đều có vẻ rất khả thi.
Tuy nhiên, điểm chung nhất giữa 4 tác giả là gì? Theo như sự nhất trí của
tất cả mọi người trong lớp đó chính là thái độ "Ta là người cứu vớt thế
giới," hiện rõ trong từng chương của các cuốn sách (trừ "Development as
Freedom" của Sen, chắc vì ông là một theorist chứ không phải là development
activist). Có thể điều này làm bạn hơi ngạc nhiên nhưng hãy thử đọc cả
chương về việc tác giả đi hết nước này đến nước khác đưa ra lời khuyên vàng
ngọc cho các chính phủ (Sach), hay cả một phần cuốn sách miêu tả mô hình của
tác giả phát triển lên thành một "đế chế" có thể thay thế cả chức năng của
chính phủ (Yunus). Để chuyện này sang một bên, bạn có thể nói rằng các tác
giả tự kiêu cũng không sao, miễn họ nghĩ ra giải pháp tốt là được. Thế
nhưng, nếu nhìn từ phương diện khác, sự tự kiêu của các tác giả dẫn đến việc
họ luôn tin tưởng kế hoạch của mình là đúng. Nhiều trường hợp sự tự tin dẫn
đến sự coi thường thực tế, không tìm hiểu kỹ tình hình, và kết cục là thảm
họa như Sach trong thời kỳ cải cách kinh tế của Nga năm 1990. Thứ hai, rất
nhiều lãnh đạo và nhà kinh tế nổi tiếng của các nước đang phát triển lại
được đào tạo ở các nước phát triển. Họ thực sự tin tưởng và muốn áp dụng
những lý thuyết đã được học cho đất nước của mình nhưng thường quên đi, hoặc
không nhận ra được tình hình thực tế của quê hương mình. Kết quả là các kế
hoạch mà họ đưa ra nếu không thất bại thì hiệu quả cũng rất hạn chế.
Tôi thường cười những nhà kinh tế đó cùng với các bạn học nhưng tôi cũng
lạnh cả sống lưng khi tưởng tưởng ra mình rất có thể là một người như họ
trong một tương lai không xa (*_*, mong là được như họ ấy chứ). Nếu không
hiểu người Việt Nam thực sự muốn gì và cần gì thì chuyện làm một điều gì đó
có ích cho họ là một điều không tưởng. Chính vì thế, tôi muốn ĐI khắp Việt
Nam.
Nếu chỉ đi thôi thì đâu có khó gì? Tôi cũng đã từng được đi nhiều nơi đấy
thôi. Để hiểu thì không chỉ đi mà còn phải sống và phải trải nghiệm. Khi du
lịch, bạn thường đến thành phố lớn hoặc khu tham quan nổi tiếng nhưng những
điểm thu hút khách không hề tiêu biểu cho cuộc sống và con người ở địa
phương đó. Sau khi đi du lịch xong, bạn biết thêm được những gì ngoài xem
qua cảnh quan đẹp và học được chút kiến thức về lịch sử. Cả hai thứ đều có
thể tìm thấy được một cách dễ dàng trên mạng**. Những điều thú vị nhất thực
ra lại đến từ những người dân gắn bó với mảnh đất quê hương của họ từ đời
này qua đời khác.* ĐI để HỌC là như thế. *
Vậy hãy chi tiết hơn nhé. Tôi muốn đi đến những vùng nông thôn, vùng sâu
vùng xa: đồng bằng Bắc Bộ, miền núi, cao nguyên, ven biển, sông nước Nam
Bộ...
Biết là cần đi, nhưng chỉ quăng ba-lô lên vai rồi rời nhà là chưa đủ. Bạn
hãy tưởng tượng mình đáp một chuyến xe đến một vùng đất xa lạ, không người
quen biết, không dịch vụ mà cũng không có kế hoạch. Kể cả bạn đến Hà Nội
thành phố Hồ Chí Minh tay trắng như thế, bạn sẽ học được những gì ngoài
những điều viết trong sách hướng dẫn. Khi tôi ngỏ ý muốn đi du lịch, mẹ hỏi:
*"Thế nguồn lực của con như thế nào? Tài chính, thời gian, sức khỏe, phương
tiện, quan hệ...?"*
Bạn có thể cười người lớn thật lo xa, cứ đi là đến thôi. Thế nhưng nếu bạn
có thể đi mà không lo lắng về chuyện tiền bạc, không phải vội vội vàng vàng
để theo lịch, có đủ sức khỏe để di chuyển khắp nơi, có người bản xứ để giới
thiệu cho những điều thú vị. Vậy chẳng phải bạn sẽ học được thêm biết bao
nhiêu thứ không? Quá trình chuẩn bị cho chuyến đi cũng đem lại cho bạn khả
năng tổ chức, rèn luyện sức khỏe và có thêm nhiều bạn bè.* HỌC để ĐI là như
thế. *
* Global Poverty and Properties, *_*, không biết dịch có đúng không, mong
chú Yadav không giận
** Tôi không nói đi du lịch để thư giãn là không tốt. Nhưng đi để học thì
cần phải khác.
Best,
Dieu
>
> On 4/4/07, Tran Dinh Hoanh <tdhoanh at gmail.com> wrote:
> >
> > [ Vietnam Business Forum ]
> >
> >
> > Dear CACC,
> >
> > Let me switch gear a little on this series, to inject a little fun into
> > the subject :-)
> >
> > A. These questions are for all the guys and the gals who have been
> > living in the city all their life.
> >
> > 1. About 80 percent of the Vietnamese population live in the
> > countryside and 70 percent of the population are farmers. You live in the
> > city all your life. How do you plan to understand the rural folks?
> >
> > 2. If you think you have some understanding about the rural folks, how
> > would you describe them generally (i.e., their typical behavior and
> > attitude, wishes and dreams, etc.)?
> >
> > B. These questions are for the guys and gals who are 30 and over.
> > More than 51 percent of the Vietnamese population is under 25 yrs old. A
> > very young population.
> >
> > Please describe what you understand as the typical behavior and attitude
> > of the generation of university students today?
> >
> > C. I am repeating question B above, but this time the question is for
> > the university students themselves. If you are a university student,
> > question B is now for you.
> >
> > When you are answer B or C, please indicate what group you are in
> > (university studens or folks over 30).
> >
> > Chip in for fun, gals and guys! Have a great day!
> >
> > Hoanh
> >
>
>
> _______________________________________________
> To subscribe/unsubscribe, please contact admins at
> vnbizadmin at vietlinks.net
> Info at http://mail.saigon.com/mailman/listinfo/vnbiz
> Archive at
> http://groups.yahoo.com/group/vnbiz/
> or http://groups-beta.google.com/group/VNBIZforum/
> or http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz
>
>
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz/attachments/20070407/13b208b8/attachment.html
More information about the Vnbiz
mailing list