[Vnbiz] Introduction to Vietnam
Viet Tran
tranbangviet at gmail.com
Sun Jul 16 05:15:17 PDT 2006
Dear CACC,
Sorry since I send this email in Vietnamese. I hope I could have time to
make it English, but look like Vietnamese is better in some cases...
All of first initiate will be at my blog:
http://360.yahoo.com/tranbangviet<http://blog.360.yahoo.com/blog-zalhZjslaadGagKvWs5yoiGE88M-?cq=1&p=444>
Regards,
Viet
Nếu phải giới thiệu về Việt Nam, …
Các bạn mến, khi mình lần đầu tiên chập chững bước chân đến Bắc Mỹ lần đầu
tiên năm 2000, mình hỏi những người bạn Canada: tụi mày biết gì về Việt Nam?
Tụi đồng nghiệp nhìn nhau, trao một nụ cười ý nhị, và lịch sự trả lời mình:
Việt Nam đã từng đánh thắng Mỹ. Vài tháng sau, có một người bạn họa sĩ có
thể trả lời thêm được một chút: Việt Nam có Hồ Chí Minh. Thế nhưng, khi hỏi
xem Việt Nam nằm ở đâu, hoặc nếu có dịp mày có muốn đi du lịch Việt Nam hay
không, hay có muốn làm ăn với Việt Nam hay không, thì câu trả lời luôn là
không đáng phấn khởi lắm. Tại sao vậy nhỉ?
Khi hỏi một vài bạn trẻ tự nhận là yêu nước và có tinh thần dân tộc rằng nếu
bạn cần phải giới thiệu về Việt Nam với nước ngoài trong vòng 5' hay 30' bạn
ấy sẽ giới thiệu điều gì thì các bạn ấy ngúc ngoắc một hồi rồi nói vu vơ
lãng xẹt. Tại sao vậy nhỉ?
Năm 2003-2004, khi nằm co mình buồn rầu trong một khách sạn nhỏ ở
Bostongiữa những ngày sang làm việc với Nortel, bật truyền hình lên,
mình thấy ra
rả những hình ảnh quảng cáo về một đất nước Malaysia tươi đẹp "Truly Asia",
Hàn Quốc đậm bản sắc văn hóa, Singapore đa văn hóa và cởi mở, Thái Lan ấn
tượng … trên các kênh truyền hình CNN/Fox/ABC. Mình chợt tự hỏi: sao họ lại
làm được những chuyện ấy nhỉ? Vào công ty, lại hỏi đám bạn về VN, vẫn chỉ
nghe được có 3 chuyện: (1) Vietnam war, (2) Birdflu, (3) SAR. (Thậm chí mấy
chuyện như catfish – cá da trơn hay chuyện WTO của Việt Nam thì dân Mỹ chẳng
quan tâm hơn chuyện một con mèo cưng của một ca sĩ nào đó đi lạc). Tại sao
vậy nhỉ? Đâu có công ty nào bỏ tiền ra làm cái chuyện PR cho cả một quốc gia
như vậy?
Tại sao người ta làm được, còn chúng ta thì không?
Quay về Việt Nam, cũng tích cực tìm hiểu, nhưng rồi càng thêm chán ngán.
Chúng ta vẫn đang quá quan tâm đến những cái "cơm áo gạo tiền ăn" "xổi ở thì
trước mắt" mà không thèm (hay chưa kịp) quan tâm đến đầu tư đến những cái
lâu dài và mang lại cái lợi vô hình hay không trực tiếp. Đến lúc này, những
người PR tốt nhất cho Việt Nam vẫn là những du học sinh và những người làm
việc xa nhà. Thế nhưng, đâu phải ai trong số đó cũng có thể là một good
sample tiêu biểu cho một dân tộc, một đất nước. Thậm chí, đôi khi một vài cá
nhân lại mang lại hình ảnh xấu hơn cho dân tộc. Tổng cục Du lịch của người
có "nụ cười bất khuất" một thời Võ Thị Thắng cũng chỉ biết tiếp tục biết
cười trừ hoặc đưa ra vài cái khẩu hiệu đại ngôn chẳng thực tế và cũng chẳng
đi vào nỗi lòng người (thậm chí một người khá cuồng như mình) "Vietnam - A
new milenium destination". Các bộ hay tỉnh thành thì vẫn chỉ lo việc "của
mình". Không ai có trách nhiệm cả. Hoặc tất cả đều "có" trách nhiệm cả.
Giọt nước rồi cũng tràn ly. Khi một anh bạn hỏi mình tỏ vẻ quan tâm đến Việt
Nam, chừng nào Nga trao trả Việt Nam lại cho Trung Quốc như Anh hay Bồ Đào
Nha đã trả Hồng Kông và Ma Cao trước đây, mình đã thực sự không kiềm chế
được. Hỏi ra mới biết, với sự thiếu thông tin, nhiều người đã có những nhầm
tưởng hết sức tệ bạc. Và những sự nhầm tưởng đó xúc phạm một cách nặng nề
lòng tự hào dân tộc của những con người còn có một chút hơi ấm Việt Nam
trong trái tim.
Mình tự hỏi mình, bây giờ mình nên đợi nữa hay không? Hay tự bản thân mình
và những người bạn sẽ đứng ra góp phần làm một cái gì đó để xóa đi những
khoảng cách ấy. Nếu đợi, thì sẽ đợi đến bao giờ. Và có khi nào lại thêm một
sự án nâng thêm 2cm chiều cao của người Việt Nam hay nâng cao trình độ tiếng
Anh của học sinh để bòn tiền nhân dân?
Ở bất kỳ quốc gia và thời đại nào, sức mạnh của cộng đồng cũng luôn là sức
mạnh lớn nhất. Và nếu cộng đồng chúng ta cùng góp tay vào xây góp cho một
cái gì đó ý nghĩa, thì mình tin rằng đất nước của chúng ta sẽ rạng rỡ hơn
nhiều. Các bạn nghĩ sao?
Mình đề nghị với các bạn rằng chúng ta sẽ làm 2 chuyện:
- Xây dựng một presentation để giới thiệu về đất nước, dân tộc và
những giá trị Việt Nam với thế giới. Mọi người sẽ đóng góp những material
hoặc những ý kiến mà mình có để cùng xây dựng slide. Mình sẽ làm việc với
công ty để đề nghị hỗ trợ người thiết kế hình ảnh, hoặc dịch slide sang
tiếng Anh/Pháp/Nhật (nếu cần). Sau đó chúng ta sẽ chuyển giao cho các báo
đài, các cơ quan/công ty có làm việc với người nước ngoài, các forum/diễn
đàn khác để họ broadcast giùm chúng ta.
- Sau đó, xây dựng một Website giới thiệu về Việt Nam. Có lẽ sẽ là
phi lợi nhuận. Chúng ta sẽ bàn thêm về điều này sau khi đã hoàn tất bước
trên.
Ai sẽ được lợi từ những việc ấy?
- Đất nước của chúng ta có lợi. Vì khi mà người ta biết nhiều hơn về
mình, có cảm tình hơn với mình, thì điều đó cũng có nghĩa là mình có nhiều
cơ hội hơn trong làm ăn, trong thu hút đầu tư và du lịch. Và tiếng nói của
chúng ta cũng có trọng lượng hơn một chút.
- Các doanh nghiệp của chúng ta có lợi. Từ các công ty du lịch đến
thương mại, từ nông nghiệp đến tin học…
- Các bạn trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường. Vì các bạn ấy sẽ được
lợi nhiều hơn từ việc có cơ hội cao hơn để có được học bổng tốt hơn, có
nhiều quỹ đầu tư giáo dục hơn, và có một niềm tự hào được cụ thể hóa/hệ
thống hóa bằng văn bản.
- Từng người riêng biệt trong chúng ta và tất cả chúng ta. Vì chúng
ta đã làm được một việc có ý nghĩa.Giúp một bà cụ qua đường hay bỏ ra một
hai ngày đến với trẻ đường phố hoặc một hai tháng dạy chữ xóa mù cho trẻ em
các vùng quê không làm cho túi tiền của chúng ta đầy hơn, không làm cho sức
khỏe của chúng ta tốt hơn, không làm cho danh tiếng của chúng ta bóng bẩy
hơn, nhưng nó làm cho tâm hồn của chúng ta thanh thản hơn, làm cho con người
của chúng ta người hơn.
Các bạn của tôi, các bạn có thể bên cạnh mình không? Các bạn có thể bỏ ra
1-2h để đóng góp vào cho sản phẩm chung của chúng ta không? Hơi ấm và dấu ấn
của các bạn sẽ còn đọng mãi trên sản phẩm ý nghĩa cuối cùng…
Mình gửi cho các bạn xem tham khảo một presentation của tụi Ấn
Độ<http://rapidshare.de/files/25985311/india.ppt.html>.
Các bạn hãy xem và cùng bàn thảo về những gì nên có ở trong slide của Việt
Nam chúng ta nhé.
Cá nhân mình sẽ dùng thời gian nghỉ phép từ giờ đến hết ngày Thứ Năm này để
cùng với các bạn khởi thảo những bước đầu tiên của bản thảo.
Mong rằng con cái chúng ta sẽ không còn phải nghe những câu trả lời về Việt
Nam như vậy nữa. Chưa chắc chúng ta sẽ thành công, nhưng chắc chắn chúng ta
sẽ đánh động được nhiều người, để mọi người sẽ cùng quan tâm đến hai chữ
Việt Nam hơn. Đã từ quá lâu rồi người ta quen vỗ ngực tự hào về một cái mà
người ta chưa bao giờ đóng góp một chút gì cho nó. Người ta quên rằng cũng
như tình yêu, danh tiếng và niềm tự hào của một người hay của một dân tộc
không phải mãi trường tồn… Người ta phải thường xuyên đầu tư cho nó… Và phải
thực sự xứng đáng với nó…
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vnbiz/attachments/20060716/7dc34ef3/attachment.html
More information about the Vnbiz
mailing list