[vn-families] Tin M?ng c?u s?ng

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Mar 9 14:45:22 PDT 2008


Lời chào thăm bình an,
 
Có một người lương giáo kia được mời tham dự thánh lễ an táng tiễn đưa người bạn của ông vừa qua đời.   Ông quan sát trong thánh lễ, tuy đượm vẻ tang tóc đau buồn của thân nhân người quá cố, nhưng ông cũng thấy cả nhà thờ hôm đó hầu như cùng chung sức chia xẻ nỗi đau niềm khổ với gia đình tang chế.    Ông thấy rằng tuy không khí đượm vẻ u buồn, nhưng mọi người đều ca hát và cầu nguyện sốt sắng cho linh hồn người vừa mới qua đời, đã an ủi và làm ấm lòng rất nhiều cho gia đình những người đang có tang.   Thời gian trước đây, vì gia đình ông có quen biết một vài gia đình Công giáo và ông cũng nhận thấy rằng các gia đình đó đã đuợc Giáo hội của họ chăm sóc rất nhiều.   Khi sinh ra, con cái họ được đưa đến Thánh đường để rửa tội.   Khi khôn lớn, các em nhỏ được dạy dỗ học giáo lý tốt lành, yêu thương bác ái của Chúa Giêsu.   Đến khi lập gia đình, con em của họ cũng được hướng dẫn trong giáo lý hôn nhân Công giáo về cuộc sống chung thủy của vợ chồng,  trách nhiệm làm cha mẹ,  cách giáo dục con cái...    Ông đã thấy Giáo hội của người bạn ông lo lắng và giúp đỡ cho ngườì đang "sống" rất ư là chu đáo.    Hôm nay khi tham dự thánh lễ tiễn đưa lần cuối của người bạn, một lần nữa, ông lại thấy Giáo hội đó rất kính trọng và chăm sóc tận tình của sự "chết" cho người bạn ông.  Ông cảm thấy trong u buồn và thương tiếc đó, mọi người hầu như đều có chung một "lòng tin" và niềm "hy vọng".   Họ tin tưởng Thiên Chúa là Đấng cao cả và tốt lành, sẽ tha thứ mọi lỗi lầm mà họ đã phạm khi biết ăn năn thống hối, và họ hy vọng khi bước qua cái chết của đời này, họ sẽ có được một cuộc sống vĩnh cửu của đời sau.   Đặc biệt, ông còn nhận thấy rằng tôn giáo này rất gần gũi với người chết.   Mỗi tuần, khi tham dự thánh lễ, ngoài việc cầu nguyện xin an bình cho những người thân trong gia đình, ông thấy họ luôn cầu nguyện và nhắc nhớ đến linh hồn người đã qua đời, và cầu xin cho linh hồn đó sớm được lên Thiên đàng.    
 
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay, đã nói lên hai bản tính của Chúa Giêsu:  Bản tính "con người" của Chúa khi biết đau buồn và thương khóc người bạn thân vừa mới chết và bản tính Thiên Chúa của Ngài khi thực hiện một phép lạ cả thể là cho Lagiarô sống lại.   Đoạn Tin Mừng kể về cuộc đời đang còn xuân xanh với sức sống dồi dào của Lagiarô, nhưng đã vội vã từ giã cuộc đời, để lại những cảm xúc vô cùng đau thương và tiếc nuối cho thân nhân cũng như bạn bè.   Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta biết bí quyết về sự sống mà Ngài đã tỏ cho hai chị em Martha và Maria khi Chúa nói:   "Ta là sự sống lại và là sự sống.  Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống".   Ước mong khi đọc Lời Chúa hôm nay, cầu xin cho Thần Khí Chúa tuôn đổ xuống cho mỗi người chúng ta, để chúng ta có được sự can đảm bước ra khỏi ngôi mộ của cuộc sống đầy bóng tối, tội lỗi, quyết từ bỏ những tư tưởng xấu xa, hành động bất chính.   Đặc biệt,  xin cho chúng ta luôn biết tin tưởng và sống kết hợp với Chúa,  như một cành nho muốn trổ sinh hoa trái thì phải nhập vào thân nho, muốn có cuộc sống dồi dào và vĩnh cửu thì phải biết nối kết với Nguồn ban sự sống chính là Chúa Giêsu, hầu sẽ được Phục Sinh với Chúa an hưởng cuộc sống muôn đời. 
 
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
 
PHÚC ÂM:  Gioan 11, 1-45
"Ta là sự sống lại và là sự sống"
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
 
Khi ấy, có một người đau liệt tên là Lagiarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha.  Maria nầy chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người.   Em trai bà là Lagiarô lâm bệnh.  Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng:  "Lậy Thầy, người Thầy yêu đau liệt".   Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo:  "Bệnh nầy không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển".   Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Lagiarô.   Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày.   Rồi Người bảo môn đệ:  "Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa".   Môn đệ thưa:  "Thưa Thầy, mới đây người Do Thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư " ?   Chúa Giêsu đáp:  "Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao ?    Nếu ai đi ban ngày thi không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời;  nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng".    Người nói thế rồi lại bảo họ:  "Lagiarô bạn chúng ta đang ngủ,  dầu vậy Ta đi đánh thức ông".    Môn đệ thưa:  "Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khỏe lại".   Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Lagiarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ.    Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ:   "Lagiarô đã chết.   Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin.   Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông".   Lúc đó Tôma cũng có tên là Điđimô nói với đồng bạn:   "Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người".  
 
Đến nơi, Chúa Giêsu thấy đã được an táng bốn ngày rồi.    (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm).    Nhiều người Do Thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết.    Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà.   Martha thưa Chúa Giêsu:  "Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết.   Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy".    Chúa Giêsu nói:  "Em con sẽ sống lại".    Martha thưa:  "Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại".    Chúa Giêsu nói:  "Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin ta, dầu có chết cũng sẽ được sống.   Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ.   Con có tin điều đó không ? "   Bà thưa:  "Thưa Thầy:  vâng con tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian".    Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng:   "Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em".    Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa.   Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người.   
 
Những người Do Thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ.    Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói:   "Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây,  thì em con không chết".   Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do Thái theo bà cũng khóc,  Chúa Giêsu thổn thức và xúc động.    Người hỏi:  "Đã an táng Lagiarô ở đâu ?"   Họ thưa:  "Thưa Thầy, xin đến mà xem".   Chúa Giêsu rơi lệ.   Người Do Thái liền nói:   "Kià, xem Ngài thương ông ấy biết bao".    Nhưng có mấy kẻ trong đám nói:   "Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người nầy khỏi chết ư ?"   Chúa Giêsu lại xúc động;   Người đi đến mộ.   Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên.   Chúa Giêsu bảo:   "Hãy đẩy tảng đá ra".   Martha là chị người chết, thưa:   "Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày".    Chúa Giêsu lại nói:  "Ta đã chẳng bảo con rằng:   Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?"    Thế là người ta cất tảng đá ra.    Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói:   "Lạy Cha, con cảm tạ Cha đã nhậm lời con.   Con biết:  Cha hằng nghe lời con.   Nhưng con nói lên vì những người đứng xung quanh đây,  để họ tin rằng Cha đã sai con".    Nói rồi, Người kêu lớn tiếng :  "Lagiarô !  Hãy ra đây !"   Người đã chết đi ra,  chân tay còn quấn những mảnh vải,  trên mặt quấn khăn liệm.    Chúa Giêsu bảo:   "Hãy cởi ra cho anh ấy đi".   Mỗt số người Do Thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.
 
SUY NIỆM:   TIN MỪNG CỨU SỐNG
LM Giuse Nguyễn Hữu An 

Trong chuyến hành hương Đất Thánh cuối tháng 2 vừa rồi, tôi có đến thăm ngôi mộ Ladarô, mộ đục sâu vào đá, mấy chục bước tam cấp đi xuống, ánh sáng mờ ảo hắt lên những phiến đá lạnh lẽo nhập nhòa lung linh nơi Ladarô đã an nghĩ 4 ngày;  thăm căn nhà 3 chị em Matta,  Maria và Ladarô ở,  viếng nhà thờ dâng kính cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và Matta trước khi Chúa làm phép lạ cho Ladarô sống lại.   Bêtania ngày nay là vùng đất tự do, chẳng thuộc quản lý của Israel hay của Palestine.  Từ Giêrusalem về Bêtania xe hơi chạy khoảng 1 giờ vì phải rẽ nhiều ngã quanh thành phố.

Đứng trước mộ Ladarô, tôi nhớ đến đoạn Tin Mừng Gioan 11, 1-45:

  <http://www.vietcatholic.net/pics/80226ChaAnLazaro.jpg> 	
Trước ngôi mộ Ladarô	
Matta và Maria sai người đến báo tin cho Chúa Giêsu hay:  -  Ladarô, người Thầy thương mến đang đau nặng.   Chúa bảo:  Bệnh này không đến nổi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang Thiên Chúa.

Cho dù Ladarô đã chết nhưng Chúa Giêsu vẫn nói với các môn đệ:  -  Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó để anh em tin.   Chúa Giêsu và các môn đệ lên đường tới Bêtania.   Matta đón Ngài và biểu lộ niềm tin tưởng tuyệt đối của mình:  -  Lạy Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết.   Nhưng bây giờ con biết: bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.   Ladarô đã chết nhưng Matta tin tưởng chắc chắn Ngài có thể làm cho em trai mình được sống bởi vì Ngài là Đấng quyền năng.   Chúa Giêsu đã trả lời cho Matta:  -   Ta là sự sống lại và là sự sống.   Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ sống, và bất kỳ ai sống và tin Ta thì sẽ không phải chết bao giờ.   Với lời xác quyết vừa trang trọng, lại vừa lạ lùng này,  Chúa Giêsu đòi hỏi Matta phải xác tín:  - Con có tin điều đó không ?   Và Matta đã tuyên xưng: -  Lạy Thầy con tin, Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa, là Đấng phải đến trong thế gian.    Matta biết Chúa Giêsu là Đấng quyền năng, Ngài có thể truyền lệnh cho sự chết cũng như Ngài đã truyền lệnh cho sóng gió phải im lặng.   Và Chúa Giêsu đã thực hiện phép lạ, Ngài truyền cho Ladarô sống lại bước ra khỏi mồ, sau khi đã cầu nguyện và cảm tạ Chúa Cha.

Trước sự thật hiển nhiên này, một số người đã tin theo Chúa, thế nhưng một số người khác, nhất là các Biệt phái và các Thượng tế lại chống đối Ngài một cách quyết liệt hơn nữa.   Họ hội họp với nhau và nhất trí kết án tử hình cho Chúa. 

“Ta là sự sống lại và sự sống”,  lời tuyên bố của Chúa Giêsu trước khi làm cho Ladarô sống lại, là một trong những lời “lạ tai” nhất đối với người thời đại cũng như bao người ngoài Kitô Giáo và những người vô thần ngày nay.   Nhưng đối với chúng ta, lời tuyên bố đó là chính nền tảng, và là hy vọng của cuộc đời.

Là Kitô hữu, chúng ta tin có tội lỗi,  tin vào thánh giá,  tin có sự đau khổ và sự chết,  tin vào ơn tha thứ,  tin vào niềm vui,  vào sự giải thoát,  tin vào sự sống và sự sống lại.

Chính vì thế mà tất cả những lời chứa đựng trong Kinh thánh Tân ước được gọi là Tin Mừng,  Evangélion.   Đó là Tin Mừng cứu sống mà Chúa Kitô chính là nội dung; nói khác đi, chính Ngài là Tin Mừng cứu sống (x.Mc 1,1).   Thánh Phaolô thường gọi những lời thuyết giáo của Chúa là  “Tin Mừng Chúa Kitô” (x.1Tx 3,2; 1Cr 2,12; 4,4; 8,13; 10,14; Pl 1,27; Rm 15,19).   Và chúng ta có thể tìm thấy trong thư gởi giáo dân thành Côrintô một toát yếu về Tin Mừng ấy như sau:  “Thưa anh em, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhận cũng như đang nắm vững. Nhờ Tin Mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi đã loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích.

Trước hết, tôi đã trình bày lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là:   Đức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, rồi Người đã được mai táng, và ngày thứ 3 đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh thánh.   Người đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với nhóm 12.   Sau đó, Người đã hiện ra với hơn 500 anh em một lượt, trong số ấy phần đông hiện nay còn sống, nhưng một số đã an nghỉ.    Tiếp đến, Người hiện ra với ông Giacôbê, rồi với tất cả các tông đồ.   Sau hết, Người cũng đã hiện ra với tôi, là kẻ chẳng khác nào một đứa trẻ sinh non.” (1Cr 15,1-8)

Chúng ta còn có thể tìm được những câu toát lược hơn nữa về Tin Mừng Chúa Kitô, nhưng trong đó bao giờ cũng nêu lên hai điểm chính yếu:  Chúa Kitô đã chết và Ngài đã sống lại (x.1Tx 4,14; 2 Cr 13,4; Rm 4,24-25; 8,34; 14,9).

Tin Mừng Cứu Sống chính là Chúa Kitô đã chết và đã sống lại.   Chết và sống lại đó là hai sự kiện căn bản không thể tách rời.   Không thể có sống lại nếu không chết, trái lại, nếu Chúa Kitô chết mà không sống lại thì nói như Thánh Phaolô  “đức tin của chúng ta chỉ là trống rỗng”  (1Cr 15,14), nghĩa là vô giá trị, giả dối.

Hai sự kiện trên vì bất khả phân như thế nên thánh Gioan đã liên kết lại trong cái mà Van den BUSSCHE gọi là  “biến cố bất khả phân”,  biến cố đó là biến cố cuộc khổ nạn của Chúa Kitô trên thánh giá mà thánh Gioan coi như là chính sự “Thăng Thượng” (Elevatio) của Chúa Kitô (Ga 8,28; 12,32); nói khác đi là chính giờ phút vinh quang của Ngài (Ga 13,31).

  <http://www.vietcatholic.net/pics/80306Ladaro2.jpg> 	
Bên trong nhà thờ Mộ Lazarô	
Hai sự kiện, chết và sống lại đều cùng một mầu nhiệm Chúa Kitô.   Lễ Vượt qua mới, hay là biến cố giải thoát, là môt biến cố bất khả phân.   Tuy nhiên trong thực tế, biến cố này, tuy là một biến cố duy nhất nhưng rõ rệt phân làm hai đoạn chính:  đó là chiều Thứ Sáu thụ khổ và sáng Chúa nhật Phục sinh.   Vì thế, sự chết và sống lại của Chúa Giêsu là hai giai đoạn của cùng môt biến cố Cứu độ duy nhất.

Những bài Tin Mừng các Chúa Nhật Mùa Chay muốn chứng tỏ Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa vừa là con người,  Ngài là Đấng Thiên Sai mà các ngôn sứ đã loan báo, người Do Thái trông chờ hàng mấy trăm năm.   Chúa Giêsu chính là Con Thiên Chúa, là Đấng Mêsia, và cũng là con người như chúng ta.

Việc Chúa Giêsu chịu cám dỗ (Chúa Nhật thứ 1 mùa Chay) cho thấy Ngài là người đích thực, Ngài thông cảm với sự yếu đuối của con người.   Việc Đức Giêsu hiển dung (CN 2 mùa Chay) cho thấy thần tính của Ngài, cho thấy Ngài là Con Thiên Chúa, được chính Chúa Cha giới thiệu.   Câu chuyện về nước hằng sống với người phụ nữ Samari (CN 3 mùa Chay) cho thấy Ngài có khả năng đem lại sự sống vĩnh cửu cho con người, và Ngài tự xác nhận mình là Đấng Mêsia mà mọi người trông đợi.   Việc làm sáng mắt người mù từ khi mới sinh (CN 4 mùa Chay) cho thấy quyền năng đặc biệt của Ngài và cách Ngài hành xử theo tình yêu hơn là theo lề luật.   Quyền năng ấy lại còn đặc biệt hơn nữa với bài tường thuật Ngài làm cho Ladarô chết đã 4 ngày sống lại trong bài Tin Mừng CN 5 mùa Chay.   Chúa Giêsu xác nhận Ngài  “chính là sự sống lại và là sự sống, ai tin vào Ngài thì sẽ được sự sống đời đời”.   Cuối cùng, Chúa Nhật kế tiếp (CN Phục Sinh) thuật lại việc sống lại của chính Ngài sau khi chịu tử nạn làm hy tế đền tội cho nhân loại.   Sự sống lại này là dấu chứng vĩ đại và chắc chắn nhất chứng tỏ Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng Mêsia. 

Bài Tin Mừng Chúa nhật V Mùa Chay chứng minh một cách tổng hợp Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa vừa là con người, một con người đầy yêu thương.   Ngài là Thiên Chúa, vì có khả năng làm cho kẻ chết sống lại.   Là con người, vì khi đến thăm gia đình quý mến có người yêu thương đã chết,  Chúa cũng “thổn thức trong lòng và xao xuyến”,  Chúa đã khóc khi đứng trước mộ Ladarô.   Chắc hẳn Chúa đã tỏ ra xúc động rất nhiều đến nỗi những người có mặt ở đó đã phải thốt lên:  “Kìa xem!  Ông ta thương anh Ladarô biết mấy!”.   Như vậy, Ngài không chỉ yêu thương chúng ta bằng thứ tình yêu đầy tính thần linh của một vị Thiên Chúa, mà còn yêu bằng chính tình cảm đầy tính người của con người.   Và dù mang tính con người, tình yêu ấy vẫn rất bao la, rộng rãi, và triệt để:  “Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1b).  “Đến cùng” ở đây là tới mức tận cùng của tình yêu con người, không ai có thể yêu hơn được nữa:   “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). 

Sự chết và sống lại của Chúa Kitô không những đã chuộc lại những gì con người đã mất do tội lỗi nhưng còn là một cuộc sáng tạo.   Nhờ sự chết và sống lại mà Ngài đã nối nhịp cầu hiệp thông liên kết giữa Thiên Chúa và con người, thiết lập một tương quan mới Cha con.   Nhân loại từ đây không những được ơn tha thứ,  được rột rửa sạch tội lỗi để khỏi án chết đời đời,  nhưng còn được trở nên con cái Thiên Chúa,  được gọi Người là Abba, Cha (Rm 8,15).

Sự sống mà Thiên Chúa ban cho con người khi sáng tạo là sự sống trong tương quan giữa Hoá Công và thọ tạo.   Sự sống mà Chúa Kitô đem lại cho con người là sự sống trong tương quan giữa Thiên Chúa là Cha và loài người được nâng lên địa vị làm con.   Sự sống “tự nhiên” là một thực tại khách quan.   Sự sống mới hay sự sống”siêu nhiên” là một trạng thái ân tình mà con người phải đi vào để được thực sự thông hiệp với Thiên Chúa.

Tin và sống trong ân tình Chúa Kitô chính là chiến thắng sự chết, chính là đã mang trong mình mầm mống của sự sống đời đời.   “Ai sống và tin vào Thầy thì sẽ không bao giờ chết” (Ga 11,26;1Ga,14).   Không bao giờ chết là không bao giờ mất hiện hữu trong tương quan với Ba Ngôi Thiên Chúa, không bao giờ mất sự sống trong tương quan ân tình với Người. 
 
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20080309/5b2bc0eb/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list