[vn-families] Kitô H?u, S? Gi? C?a Tin M?ng
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Jun 15 12:08:47 PDT 2008
Lời chào thăm bình an,
Trong đoạn Kinh Thánh hôm nay, Chúa Giêsu đã sai các môn đệ của Ngài đi rao giảng Tin Mừng cho mọi người. Mời quý anh chị đọc về sứ vụ thiêng liêng của mỗi Kitô hữu chúng ta là làm chứng nhân cho Chúa Giêsu như sau:
[ Tên mười hai tông đồ được viết rất rõ ràng, danh chính ngôn thuận, không hề lầm lẫn người này với người nọ, bởi vì thánh Mát-thêu là một người thu thuế, thu thuế thì cần phải rõ ràng từng nét chữ, từng con số, bằng không sẽ gây thiệt hại cho mình và cho người khác. Chúa Giê-su gọi đích danh từng tông đồ và sai họ đi truyền giáo, tức là ra đi làm cho nhiều người cũng trở thành môn đệ của Chúa Giê-su như các ngài.
- Bạn và tôi cũng được Chúa Giê-su gọi đích danh qua Giáo Hội trong ngày lãnh bí tích Rửa Tội, khi linh mục hỏi cha mẹ: “Ông bà đặt tên cho em bé là gì ? ” và cha mẹ chúng ta đều trả lời: “Thưa, tên em bé là Giu-se” (là Maria, là Phê-rô.v.v...) và Chúa Giê-su đã chính thức trao sứ mạng truyền giáo cho chúng ta...
- Bạn và tôi cũng được Chúa Giê-su gọi đích danh để ban Chúa Thánh Thần trong bí tích Thêm Sức: “Phê-rô (Maria...), con hãy lãnh nhận ấn tín ơn Chúa Thánh Thần” và sai chúng ta ra đi làm chứng nhân cho Tin Mừng Nước Trời trong cuộc sống của mình...
- Bạn và tôi cũng được Chúa Giê-su gọi đích danh từ ngày lãnh nhận bí tích Truyền Chức Thánh qua giám mục và bề trên của mình: “Xin mời tiến chức X...tiến lên.” Và Chúa Giê-su đã trao cho chúng ta sứ mạng truyền giáo trong thiên chức linh mục của mình...
- Bạn và tôi cũng được Chúa Giê-su gọi đích danh trong ngày lãnh nhận bí tích Hôn Phối, qua Giáo Hội khi linh mục chủ tế tuyên bố: “Anh Giu-se Nguyễn Thanh V...và chị Maria Nguyễn Thi T...hôm nay đến trước bàn thờ...” và thế là Chúa Giê-su trao cho chúng ta sứ mạng truyền giáo trong đời sống hôn nhân gia đình...
Dù bạn sống đời linh mục hay sống đời sống hôn nhân, thì bạn cũng đều là môn đệ của Chúa Giê-su, chính Ngài đã kêu đích danh bạn và tôi trong bí tích Rửa Tội để trở thành môn đệ của Ngài; chính Ngài gọi đích danh bạn và tôi trong bí tích Thêm Sức để sai đi làm chứng nhân cho Tin Mừng; chính Ngài gọi đích danh bạn và tôi trong bí tích Truyền Chức Thánh để trao cho sứ mạng truyền giáo làm cho nhiều người được sinh ra ơn nghĩa Chúa nhờ bí tích Rửa Tội; chính Ngài cũng đã gọi đích danh bạn và tôi trong bí tích Hôn Phối, để chúng ta cũng rao truyền Lời Chúa trong gia đình của mình...
Bạn thân mến,
Sứ mạng truyền giáo của chúng ta được kèm theo những quyền hạn mà Chúa Giê-su ban cho không phải quyền trên các thần ô uế, cũng không phải quyền chữa trị các bệnh tật, nhưng là quyền làm cha làm mẹ (hôn phối), quyền giáo huấn, cai quản và thánh hóa (chức thánh), quyền làm con của Chúa (rửa tội), quyền làm chứng nhân cho Nước Trời (thêm sức). Do đó, chính bạn và tôi phải biết mình là ai và phải sống như thế nào để mọi người tin vào Chúa Giê-su qua cuộc sống của mình ?
Sống đúng bổn phận của mình chính là cách truyền giáo hữu hiệu nhất trong xã hội hiện nay, bởi vì con người thời nay quá ngán ngẫm trước những bất công và lừa dối, nên họ cần sự công bằng và chân thật; bởi vì con người thời nay mất niềm tin vào nhau, nên họ cần những con người có đức tin đem lại niềm tin yêu cho họ. Và chính bạn và tôi là những người mà con người thời nay rất cần đến, bởi vì chúng ta là những môn đệ của Chúa Giê-su, tức là những người luôn đem bình an và hạnh phúc của Chúa Giê-su đến cho mọi người, bằng chính đời sống yêu thương và hy vọng của mình.
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb ]
PHÚC ÂM: Matthew 9, 36 - 10, 8
"Sau khi triệu tập mười hai môn đệ, Người sai các ông đi"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthew.
Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ dân chúng, liền động lòng xót thương họ: vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn, Người liền bảo các môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa". Và Người liền triệu tập mười hai môn đệ, ban cho họ quyền năng trên các thần ô uế, để họ xua đuổi chúng, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Đây là tên của mười hai tông đồ: trước hết là Simon cũng gọi là Phêrô, rồi đến Anrê em ông; Giacôbê con của ông Giêbêđê và Gioan em ông; Philipphê và Bartôlômêô; Tôma và Matthêô người thu thuế; Giacôbê con ông Alphê và Tađêô; Simon người Cananêô và Giuđa Israriô, kẻ nộp Người.
Chúa Giêsu sai mười hai ông này đi và truyền lệnh cho các ông rằng: "Các con đừng đi về phía dân ngoại và đừng vào thành các người Samaritanô. Nhưng tốt hơn các con hãy đi đến cùng chiên lạc của nhà Israel trước đã, và rao giảng rằng: " Nước Trời đã đến gần". Hãy chữa lành người liệt, phục sinh kẻ chết, chữa lành người phung, và xua trừ ma quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không, thì hãy cho nhưng không".
SUY NIỆM: Kitô Hữu, Sứ Giả Của Tin Mừng
Lm Trần Thanh Sơn
Khi nói đến vấn đề truyền giáo, có lẽ theo thói quen, tôi và quý ông bà anh chị em thường nghĩ ngay đến các nhà thừa sai đang làm việc tại các nơi hẻo lánh, xa xôi. Cùng với suy nghĩ đó, một cách mặc nhiên, chúng ta coi công việc này là của các Linh mục, tu sĩ hay một số người nào đó, chẳng liên quan gì đến chúng ta. Thế nhưng, ngay từ đầu lịch sử của Giáo Hội thì không phải như thế, sách Công vụ Tông đồ thuật lại: “Còn những người bị phân tán, thì đi qua đâu, họ đã giảng Lời Tin mừng ở đó” (Cv 8, 4). Như thế, tất cả các Kitô hữu đầu tiên đã thực hiện việc loan báo Tin mừng, hay nói một cách khác, họ là sứ giả của Tin mừng cho tất cả những ai họ gặp gỡ, nhất là những người chưa tin. Nếu truyền giáo là như thế, thì ngay tại địa bàn của chúng ta đang rất cần thực hiện công việc loan báo Tin mừng này.
Theo cuốn Niên Giám 2004 của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam thì số tín hữu Công Giáo năm 2003 trên toàn quốc là 5.572.525 người trên tổng số dân Việt Nam là 80.175.578, chiếm tỉ lệ khoảng 6,95%. Một tỉ lệ thật khiêm tốn. Và cũng chẳng đâu xa, ngay tại địa bàn giáo xứ Hải Đăng của chúng ta đây với số giáo dân khoảng 1400 người (1322 người theo báo cáo 2004) so với khoảng 5000 người tạm trú (1100 nhà trọ), chiếm tỉ lệ khoảng 28%, nghĩa là cứ 100 người đang cùng sống với chúng ta, thì có 72 người chưa tin vào Thiên Chúa.
Như thế, còn rất nhiều người đang sống quanh ta chưa biết đến Tin mừng tình yêu của Nước Thiên Chúa và, tôi thiết nghĩ, nếu Chúa Giêsu sống ở thời đại chúng ta, chắc hẳn Ngài cũng “động lòng thương xót họ; vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn” (Mt 9, 36). Và rồi, Ngài cũng sẽ sai chúng ta lên đường như đã sai các môn đệ khi xưa.
1. Bổn phận truyền giáo của người Kitô hữu
Bài Tin mừng hôm nay, cho chúng ta thấy lòng thương xót của Đức Giêsu đối với đám đông dân Do thái theo Chúa khi xưa. Họ đang khao khát nghe lời Chúa dạy. Họ mong ước được Chúa giải thoát cho họ khỏi gánh nặng của lề luật mà các Luật sĩ, kinh sư chất trên vai họ. Đứng trước tình cảnh đó, Chúa đã chọn gọi các tông đồ và sai các ông cùng cộng tác với Ngài trong việc loan báo Tin mừng Nước Thiên Chúa. Chắc hẳn chúng ta còn nhớ lệnh truyền cuối cùng của Đấng Phục Sinh trước khi Ngài về Trời: “Các ngươi hãy đi thâu nạp môn đồ khắp muôn dân … dạy chúng giữ hết mọi điều Ta đã truyền cho các ngươi” (Mt 28, 19). “Cũng như Cha đã sai Ta, Ta cũng sai các ngươi” (Ga 20, 21).
Khi được rửa tội, chúng ta cũng được tuyển chọn làm môn đồ của Chúa, nhưng để thực sự là môn đồ của Chúa, chúng ta cần phải nghe và tuân giữ lời của Ngài như lời cảnh báo của Chúa trong bài sách Đệ Nhị Luật “nếu các ngươi nghe lời Ta và giữ giao ước Ta, thì các ngươi sẽ là sở hữu của Ta được tách biệt khỏi mọi dân,… Đối với Ta, các ngươi sẽ là một vương quốc tư tế, một dân tộc hiến thánh” (Đnl 19, 5-6). Và nếu là môn đồ của Ngài, tôi và quý vị cũng được Ngài chia sẻ sứ mạng và sai chúng ta đi làm sứ giả loan báo Tin mừng cứu độ của Ngài.
Như thế, sứ mạng loan báo Tin mừng Nước Thiên Chúa không phải là một việc làm tuỳ ý hay theo sở thích của chúng ta, nhưng là một sứ mạng của tất cả những ai mang danh là Kitô hữu vì chúng ta đã nhận được ân huệ nhưng không của Thiên Chúa, chúng ta cũng có bổn phận phải cho nhưng không (x. Mt 10, 8). Thế nhưng, chúng ta phải loan báo Tin mừng nào cho anh em chúng ta ?
2. Sự chết và sống lại của Đức Kitô: Tin mừng cần loan báo
Khi sai các môn đệ lên đường, Đức Giêsu trao cho các ông các sứ điệp cần rao giảng, đó là: “Nước Trời đã đến gần. Hãy chữa lành người liệt, phục sinh kẻ chết, chữa lành người phung, và xua trừ ma quỷ” (Mt 10, 7-8a).
- Trước hết, “Nước Trời đã đến gần”: mà ở đâu có Thiên Chúa, thì ở đó là Nước Trời, là Nước Thiên Chúa. Như thế, nhiệm vụ đầu tiên của người môn đệ là phải chứng tỏ sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa trần gian, hay nói một cách khác, nhiệm vụ đầu tiên của người môn đệ là loan báo cho mọi người biết về Đức Kitô, vì Ngài chính là sự hiện diện hữu hình của Thiên Chúa ở trần gian này (x. Ga 1, 18). Ý thức điều đó, trong lời rao giảng của mình, thánh Phaolô đã coi việc Đức Kitô chết cho chúng ta theo kỳ hẹn, ngay khi chúng ta còn là tội nhân là một biểu tỏ cụ thể của tình yêu Thiên Chúa đối với chúng ta (x. Rm 5, 6-8).
Kế đó, Đức Giêsu dặn dò chúng ta: “chữa lành người liệt, phục sinh kẻ chết, chữa lành người phung”, tức là Ngài muốn quý ông bà anh chị em và tôi hãy đem niềm vui và hy vọng đến cho những ai đang sầu khổ, thất vọng, giúp họ vượt qua những thử thách, gian truân trong cuộc sống; hãy nâng đỡ anh chị em, không phân biệt người đó là ai, vượt qua mọi thành kiến, giúp họ hoà nhập vào đời sống cộng đoàn trong tình yêu của Thiên Chúa.
Hay nói một cách khác, Ngài muốn các ông loan báo cho mọi người Tin mừng về sự bình an, và hoà bình; nói cho mọi người biết về Tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại, một tình yêu cứu độ, giao hoà chúng ta lại với Thiên Chúa nhờ cái chết của Đức Kitô. Và không chỉ cho những người xa lạ, mỗi người chúng ta cũng phải trở thành sứ giả loan báo Tin mừng cho những người trong gia đình chúng ta.
Trong thế giới hôm nay, để chu toàn nhiệm vụ là một sứ giả của Tin mừng, tôi thiết nghĩ, điều đầu tiên là cần có một đời sống cầu nguyện như lời căn dặn của Chúa Giêsu: “Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa”. Cầu nguyện, nghĩa là chúng ta ý thức mọi sự là do Chúa.
Kế đó, là hãy sống trước điều chúng ta rao giảng bởi vì: “lời nói thì lung lay, nhưng gương bày mới lôi kéo”. Do đó, một gia đình thuận hoà, vợ chồng biết yêu thương, nhường nhịn, chia sẻ gánh nặng cuộc sống cho nhau. Cha mẹ biết quan tâm hướng dẫn dạy dỗ con cái trở nên những thành viên tốt trong cộng đoàn giáo xứ, khu xóm để chúng không bị bơ vơ như đàn chiên không người chăn. Hay một cộng đoàn giáo xứ mà trong đó, các bạn trẻ, các thanh thiếu niên biết kính trên, nhường dưới, sẵn sàng thông cảm và cộng tác trong mọi công việc của gia đình, của giáo xứ với tinh thần trách nhiệm và vui vẻ. Và nếu toàn thể giáo xứ chúng ta cùng nhau sống một tinh thần liên đới thật sự “mình vì mọi người”, mỗi người không chỉ nghĩ đến quyền lợi của mình mà luôn đặt lợi ích và quyền lợi của tha nhân, của cộng đoàn lên trên, thì thiết nghĩ, đó là những lời loan báo hữu hiệu và thiết thực nhất.
Chớ gì, nhờ sức mạnh của Thánh Thể mà chúng ta sắp lãnh nhận đây, mỗi người chúng ta sẽ sống xứng đáng là một sứ giả của Tin mừng Nước Thiên Chúa. Nhờ đó, trong từng gia đình, khu xóm của chúng ta không còn những “con chiên bơ vơ, vất vưởng vì không có người chăn”. Amen.
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20080615/f7c16df0/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list