[vn-families] Câu h?i c?a ngu?i hu?n luy?n viên
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Jul 27 16:01:12 PDT 2008
Lời chào thăm bình an,
Có một người Do Thái kia đi đến gặp vị thầy lãnh đạo tinh thần của mình (Rabbi), để nói với thầy là ông muốn ly dị người vợ của mình sau mười năm chung sống. Tuy sống chung đã lâu nhưng hai người vẫn chưa có con nên khi trình bày, ông hy vọng vị linh đạo tinh thần này sẽ chấp thuận dễ dàng, vì sự ràng buộc và trách nhiệm của hai người cũng không đến nỗi phức tạp cho lắm. Vị lãnh đạo tinh thần sau khi nghe ông kể chuyện thì suy nghĩ và có lời khuyên như sau: " Ngày trước, khi lấy nhau hai vợ chồng đã làm một đám cưới thật linh đình, có sự tham dự đầy đủ dòng họ hai bên, bạn bè thân thuộc khách khứa đến chung vui, thì nay nếu muốn chia tay, cũng phải làm một bữa tiệc thịnh soạn và mời lại tất cả các khách khứa dòng họ bạn bè ngày xưa đến, để loan báo cái tin ly dị cho mọi người cùng biết ". Người Do Thái đó vâng lời và mở một bữa tiệc thật lớn, mời tất cả mọi người cùng đến tham dự. Trong bữa tiệc, người vợ tiếp đãi khách khứa mọi người rất niềm nở ân cần, như không có chuyện gì xảy ra, đã làm cho người chồng rất hài lòng và vui thích. Trong một giây phút cảm động, trước mặt nhiều quan khách bạn bè, ông đã nói với người vợ như sau : " Em này, hôm nay là ngày xum họp cuối cùng của vợ chồng ta, anh cám ơn em đã đối xử với anh rất rộng lượng và ôn hoà, thôi thì em hãy xem trong nhà nầy có vật gì quý giá nhất, thì em hãy lấy và mang về cho gia đình của em". Tuyên bố xong và trong hoan lạc, ông ta lại tiếp tục chén chú chén anh với bạn bè. Sau đó ông say bí tỉ và được đưa vào giường ngủ vì chẳng còn biết trời trăng mây gió gì hết. Tan tiệc, sau khi đã thu dọn bữa tiệc thật sạch sẽ để ra đi, người vợ bèn truyền cho gia nhân bưng nguyên chiếc giường có chồng bà đương ngủ say về thẳng ngay nhà cha mẹ của mình. Sáng hôm sau, khi thức dậy anh chồng rất ngạc nhiên vì tuy mình vẫn còn đang ngủ trên giường, nhưng nhìn chung quanh thì cảnh vật rất xa lạ, ông cũng không biết mình đang ở đâu ? Khi lên tiếng gọi thì thấy người vợ chạy vào. Lấy làm lạ ông hỏi tại sao ông đang ở đây và thắc mắc vì hai người đã bằng lòng ly dị sau bữa tiệc hôm qua rồi ? Vợ ông ôn tồn nhẹ nhàng trả lời: " Nhà nầy là nhà của cha mẹ em. Em đã làm những điều mà hôm qua anh đã hứa là cho phép em mang về nhà em bất cứ vật gì quý báu nhất ". Nàng lại tiếp: "Dạ thưa anh, kho tàng quý báu nhất của đời em chính là anh ! " Quá cảm động và đầy hối hận vì tấm lòng yêu thương bao la của vợ mình, người chồng vội vàng xin lỗi mong nàng hãy tha thứ cho những hành động xấu xa của mình đã gây ra và xin được cùng nàng vui sống suốt đời.
Bạn thân mến,
Nếu có dịp theo dõi các lực sĩ hoặc những người đang tập luyện để đi tranh tài thế vận hội Olympic tại Bắc Kinh trong tháng Tám xắp tới, chúng ta sẽ thấy rằng họ đã bỏ ra biết bao công sức, thời giờ và tiền bạc để hy vọng đoạt được huy chương vàng trong các cuộc tranh tài. Và cũng để sửa soạn cho những cuộc thi này, rất nhiều người đã phải luyện tập từ thuở bé nhỏ cho đến khi khôn lớn trưởng thành hầu đạt được sự dẻo dai, uốn nắn, kỷ luật, ăn uống điều độ, điều chỉnh thích hợp. Nhiều người còn phải trải qua những kỳ thi hạch, khảo sát, tranh tài lớn nhỏ, để được đủ điều kiện cho cuộc thi vĩ đại hầu đoạt được những huy chương giá trị và cao quý cho cá nhân, gia đình và quốc gia. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu giới thiệu với chúng ta về Nước Trời với dụ ngôn của kho tàng chôn dấu trong thửa ruộng, và về viên ngọc cao quý mà người đi buôn cương quyết phải đoạt cho bằng được. Chúa Giêsu muốn nhắn gởi mọi người chúng ta rằng Nước Trời quả là một kho tàng vô giá, một viên ngọc quý báu mà bất cứ người khôn ngoan nào cũng đều nhất quyết chiếm cho bằng được. Nhìn những sự gắng công cố sức tập luyện trao dồi thân xác của các ứng viên đi thi Thế Vận Hội hầu đoạt được huy chương, thì tương tự, mỗi người chúng ta cũng phải cố gắng ra công nỗ lực hết mình để đạt được nước Trời. Ước mong khi đọc bài Tin Mừng hôm nay, xin cho Thần Khí Chúa tuôn đổ xuống mỗi người chúng ta, để ban cho chúng ta có đủ sức mạnh, vượt qua những cơn cám dỗ thử thách và giúp cho chúng ta có đầy nghị lực, được ơn khôn ngoan, phân biệt phải trái, tốt xấu, biết chấp nhận hy sinh gian khổ để đạt được kho tàng vĩnh cửu chính là nước Thiên Đàng.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Matthew 13, 44 - 52
"Anh bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng đó"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthew.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước Trời giống như kho tàng chôn giấu trong ruộng, người kia tìm được, vội chôn vùi xuống, vui mừng trở về bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy. Nước trời cũng giống như người buôn nọ, đi tìm ngọc quý. Tìm được một viên ngọc quý, anh về bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy.
Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Trong ngày tận thế cũng vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không ? Họ thưa rằng: "Có". Người liền bảo họ: "Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước Trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái mới cũ trong kho mình".
SUY NIỆM: Câu hỏi của người huấn luyện viên
Cha Mark Link, S.J.
Chủ đề: "Ðiều đáng giá trong cuộc đời không phải là chúng ta có được cái gì, mà là chúng ta đã trở nên người thế nào."
Cách đây ít lâu có tạp chí nọ đăng một câu chuyện kể về những thiếu niên thuộc câu lạc bộ bơi lội Santa Clara. Mỗi buổi sáng họ đều dậy lúc 5 giờ 30 và vội vã băng qua bầu không khí lạnh lẽo chạy đến chiếc hồ phía bên ngoài. Ở đó chúng bơi suốt hai giờ đồng hồ. Sau đó chúng tắm lại ở vòi sen, ăn sơ sài chút ít rồi vội vã đến trường.
Sau khi ở trường ra, chúng quay lại hồ bơi thêm hai tiếng nữa. Tới 5 giờ, chúng lẹ làng trở về nhà, vùi đầu vào sách vở, ăn bữa tối trễ và mệt lả leo lên giường. Sáng hôm sau chuông báo thức lại vang lên vào 5 giờ 30 và chúng lại bắt đầu toàn bộ công việc như thế. Khi được hỏi tại sao họ lại chấp nhận tuân theo một thời biểu kỷ luật đến như thế, một cô gái đã trả lời: " Mục đích của tôi là gia nhập đội thi Olympics. Nếu như đi dự tiệc mà phương hại đến mục đích ấy thì đi dự tiệc làm gì ? Chẳng có gì là quá đáng trong việc tập luyện ấy cả. Tôi càng bơi được nhiều dặm thì tôi càng bơi khá hơn. Sự hy sinh là điều dĩ nhiên ".
Giả sử Chúa Giêsu sống vào thời đại này chứ không sống vào 30 năm đầu công nguyên, thì bài phúc âm hôm nay có lẽ đã rất khác. Thay vì nói về tay buôn ngọc hy sinh tất cả để mua cho được viên ngọc cực kỳ quí giá, hoặc một bác nông gia bán đi tất cả để mua miếng đất có ẩn giấu kho tàng, có lẽ Chúa Giêsu đã nói về một vận động viên bơi lội ở câu lạc bộ Santa Clara, sẵn sàng hy sinh tất cả để được gia nhập đội thi Olympics.
Tại sao tôi lại nói điều này ? Có gì tương quan giữa tay buôn ngọc, gã tìm kho báu và một vận động viên bơi lội ở Santa Clara ? Ba người này có điểm gì chung ?
Có một điểm chung là cả ba đều dấn thân trọn vẹn cho một giấc mơ. Cả ba đều sẵn sàng hy sinh tất cả mọi sự cho mục đích mà họ đã đặt ra. Trường hợp người buôn ngọc là mua cho bằng được một viên ngọc hoàn hảo. Trường hợp người đi kiếm kho báu là mua cho được một kho báu hiếm. Còn trường hợp vận động viên bơi lội ở Santa Clara là làm sao để được gia nhập đội thi đấu Olympics.
Ðiều này dẫn chúng ta đến chủ điểm mà Chúa Giêsu muốn nêu ra cho chúng ta trong bài phúc âm hôm nay. Chủ điểm đó là: Muốn làm công dân nước trời, chúng ta phải dấn thân triệt để. Chúng ta không thể theo đuổi việc ấy như khi làm một công việc ngoài giờ. Chúng ta không thể làm việc ấy như khi làm một công việc tiêu khiển. Chúng ta phải dấn thân vào đó trăm phần trăm, phải xem nó là ưu tiên số một của cuộc đời chúng ta.
Người Kitô hữu cũng giống như một tay buôn ngọc, một kẻ tìm kho báu, hay như một vận động viên bơi lội ở Santa Clara. Nó đòi hỏi sự dâng hiến và dấn thân trọn vẹn. Tuy nhiên, có một điểm khác biệt lớn lao giữa một Kitô hữu và ba người kia. Thánh Phaolô đã nêu sự khác biệt này trong thư gởi tín hữu Côrintô: " Mọi vận động viên trong thời kỳ tập luyện đều phải tuân theo một kỷ luật nghiêm khắc chỉ để được khoác lên đầu vòng hoa vinh quang chóng lụi tàn, còn chúng ta chịu gian khổ là để đoạt được vòng hoa vinh quang tồn tại vĩnh viễn " (1 Cr 9: 25).
Ðó chính là điểm khác biệt. Phần thưởng của tay buôn ngọc, kho báu của gã nông gia, huy chương của vận động viên đều có thể tàn lụi. Khi tay buôn ngọc chết đi, viên ngọc chả còn giá trị gì đối với anh ta nữa. Khi người nông gia chết đi, của báu của anh cũng sẽ thành vô dụng đối với anh cũng như chiếc chum đựng của báu ấy thôi. Và khi người vận động viên chết đi, thì tấm huân chương của cô cũng chỉ còn là một vật lưu niệm của cô đối với gia đình và bà con cô thôi. Nhưng khi các Kitô hữu chết, thì nước trời sẽ toả sáng hơn, sáng hơn, sáng hơn mãi. Vào lúc chết thì chỉ có một điều là đáng kể. Ðó không phải là viên ngọc quí, kho báu hiếm hay chiếc huy chương vàng mà chúng ta đã có được lúc còn sống. Ðiều đáng kể chỉ là chúng ta đã trở thành cái gì trong tiến trình cố gắng tìm viên ngọc, tậu của báu hoặc tranh giành huy chương.
Một đội bóng rổ thuộc một trường trung học ở Chicago vừa mới tổ chức thánh lễ trước khi đi dự cuộc tranh giả thể thao của tiểu bang. Trong bài giảng lễ, vị linh mục nói là trong 10 năm tới, điều quan trọng đối với mùa bóng rổ của họ sẽ không hệ tại việc họ là quán quân hay không. Sự quan trọng là điều mà họ sẽ trở thành trong tiến trình cố gắng đoạt tước hiệu ấy.
Họ có trở thành người tốt hơn không ?
Họ có yêu thương nhiều hơn không ?
Họ có trung tín với nhau hơn không ?
Họ có tận tâm hơn không ?
Họ phát triển thành một đội bóng đoàn kết hay như những cá nhân ích kỷ ?
Sau thánh lễ, vị linh mục vào phòng thánh thay áo lễ. Chợt ngài nghe huấn luyện viên nói với các vận động viên:
" Hãy ngồi xuống đây một phút. Vị linh mục đã nói mấy điều khiến tôi bối rối. Tôi tự hỏi không hiểu tôi đã giúp các bạn trở nên người như thế nào trong quá trình luyện tập để tranh giải trong kỳ đại hội thể thao này.
"Quí bạn có trở nên người tốt hơn không ?
Quí bạn có yêu thương nhiều hơn không ?
Quí bạn có trung tín với nhau hơn không ?
Quí bạn có tận tâm hơn không ?
Quí bạn sẽ phát triển thành một đội bóng đoàn kết hay chỉ thành những cá nhân rời rạc ?
Nếu làm được như thế, thì dù kết quả cuộc tranh đua thế nào, chúng ta cũng vẫn là thành công. Còn nếu không làm được như thế thì chúng ta đã làm cho Chúa thất vọng. Làm cho trường chúng ta thất bại, đồng thời cũng làm cho nhau thất bại nữa. Tôi hy vọng Chúa không để chúng ta thất bại. Tôi cầu xin Chúa để chúng ta khỏi bị thất bại.
Bài phúc âm hôm nay đưa ra chủ điểm rất quan trọng sau: Không gì trên thế gian có thể chiếm vai trò ưu tiên hơn nước Chúa và sự đeo đuổi của chúng ta để đạt cho được nước ấy. Bài phúc âm hôm nay bảo cho chúng ta biết điều đáng kể, khi chúng ta chết, không phải là chúng ta sắm được gì lúc còn sống, mà là chúng ta đã trở nên như thế nào. Nghĩa là:
Chúng ta đã yêu thương nhau chưa ?
Chúng ta đã tha thứ cho nhau chưa ?
Chúng ta đã giúp đỡ kẻ túng thiếu chưa ?
Chúng ta đã an ủi kẻ đau khổ chưa ?
Chúng ta đã biết đi thêm dặm nữa chưa ?
Chúng ta đã biết chìa thêm má kia ra chưa ?
Chúng ta đã dấn thân và trung tín với Chúa và với nhau hơn chưa ?
Tôi hy vọng nhờ Chúa chúng ta sẽ làm được và tôi cầu xin Chúa giúp chúng ta làm được. Bởi vì nếu chúng ta không làm được như thế, chúng ta sẽ làm Chúa thất vọng, làm gia đình và bạn bè chúng ta thất vọng, còn chính chúng ta thì kể như đã thất bại rồi.
Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện:
Lạy Chúa xin ban cho chúng con biết dấn thân, như vận động viên bơi lội Santa Clara kia là người đã làm việc không mệt mỏi, để đoạt cho được một vị trí trong đội bơi thi Olympics. Xin ban cho chúng con biết dấn thân như kẻ tìm kho báu, là người đã bán tất cả mọi sự để mua miếng đất. Xin ban cho chúng con biết dấn thân như người buôn ngọc nọ, đã dành trọn vẹn cuộc đời để tìm cho được viên ngọc hoàn hảo.
Nếu những người đó đã sẵn sàng hy sinh rất nhiều cho một phần thưởng hư nát, thì chúng con phải sẵn lòng hy sinh hơn cho phần thưởng mãi mãi trường tồn kia biết chừng nào
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20080727/a7e90360/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list