[vn-families] M?t d?c tin - M?t c?a trái tim

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Feb 17 12:15:07 PST 2008


Lời chào thăm bình an,
 
Có một linh mục Việt Nam đang coi sóc một giáo xứ ở Hoa Kỳ đã kể rằng, vào buổi lễ kỷ niệm Ngân khánh 25 năm làm linh mục của ngài trong vui mừng và hoan lạc, sau thánh lễ có rất nhiều người đến để chúc mừng.   Đặc biệt, có một giáo dân người Mỹ đến gặp ngài để hỏi thăm và chia vui với ngài của ngày lễ trọng đại này.    Trong yêu thương và rất chân thành, bà cám ơn vị linh mục về những điều ngài đã diễn giảng Lời Chúa trong các buổi lễ trong nhiều năm qua.   Bà nhắc đến một bài giảng của cha và đã làm thay  đổi cả cuộc đời bà và gia đình.   Vị linh mục rất ngạc nhiên vì đã hơn 25 năm qua, cha đi giảng tĩnh tâm, dâng thánh lễ,  giúp nhiều cộng đoàn, giáo dân, cha cũng không nhớ cha đã giảng biết bao nhiêu lần.    Hơi tò mò và thắc mắc, vị linh mục nói với người tín hữu Hoa Kỳ rằng:   "Thưa bà, xin lỗi bà và cũng xin thú thật rằng tôi cũng không nhớ đã giảng điều gì, câu chuyện nào ngoài Lời Chúa trong Thánh Kinh".   Trong tâm tình biết ơn, bà đã kể lại cho vị linh mục nghe rằng:  Hơn 10 năm về trước, gia đình của bà đã ở thời kỳ khủng hoảng và đang đi đến bên bờ vực thẳm của sự tan vỡ.   Trong nỗi niềm tuyệt vọng và đau buồn đó, bà đến tham dự thánh lễ.   Tình cờ hôm đó, bà lại nghe được bài giảng của cha nói về câu chuyện của "hai con nhái".     Bà kể tiếp:  Hôm đó, sau khi đọc đoạn Tin Mừng nói về một niềm tin sắt son vào Thiên Chúa, cha đã kể câu chuyện của hai con nhái, bị rơi vào một hố đầy bùn trong một đêm mưa gió.    Theo bản tính tự nhiên của sự sống còn, cả hai đều cố gắng ráng nhảy lên bờ.   Tuy nhiên, vũng bùn hơi sâu, trơn trượt và có nhiều nước, cứ mỗi lần nhảy lên, hai con nhái đều bị trượt và té xuống hố lại.   Sau một thời gian dài cố gắng để vượt khỏi hố sâu nhưng không được, con thứ nhất đã "đầu hàng" và nằm chờ chết.   Tuy nhiên, con thứ hai đã không nản chí.   Nó cứ nằm nghỉ một lát để lấy sức và lại tiếp tục nhảy lên.   Trong một thời gian rất dài, nó vẫn kiên trì và cố gắng.   Sau những ngày mưa gió,  trời lại sáng và ánh nắng mặt trời cũng làm cho hố bùn khô lại.   Với sự kiên nhẫn vững bền, con nhái thứ hai đã thoát được cửa tử thần trong khi người đồng bạn của nó đã chết khô từ lâu.    Hôm ấy, khi nghe được câu chuyện trên, người giáo dân này đã nhìn lại hoàn cảnh của mình.    Bà thấy gia đình của mình đang sống trong sự cay đắng và đau buồn của vợ chồng, của con cái.   Những đau khổ và tuyệt vọng, những chán chường, thất bại ê chề của hôn nhân mà gia đình bà đang trải qua.   Bà đã mất tất cả.   Bà nghĩ chỉ có một điều duy nhất còn sót lại đó là "đức tin" tuy đang rất mờ nhạt trong lòng bà.   Trong tha thiết nguyện cầu, bà cương quyết bám vào Lời Chúa,  tham dự Thánh lễ hàng tuần, siêng năng lãnh nhận bí tích Thánh Thể...  Với một thời gian rất ư lâu dài, niềm tin và sức mạnh từ từ trở lại.   Gia đình bà đã hồi phục và đang trên đường trở lại tình trạng tốt lành như xưa.    Riêng câu chuyện về "hai con nhái" mà cha đã kể,  bà không bao giờ quên và vẫn cố gắng suy niệm mỗi ngày.
 
Bạn thân mến,
 
Với niềm tin cậy và phó thác, tuy cuộc sống đầy thử thách và đau khổ, nhờ ơn Chúa mà trong thất vọng chúng ta tìm thấy được hy vọng.   Nhờ ơn Chúa mà khi ngã quỵ chúng ta biết đứng lên.   Nhờ ơn Chúa mà trong lo âu buồn phiền, chúng ta biết lạc quan vui tươi.   Nhờ ơn Chúa mà khi bị những áp bức bất công đè nặng,  chúng ta không gục ngã...   Đó chính là cuộc đổi mới của người Ki-tô hữu trong cuộc sống hằng ngày,  cuộc đổi mới này sẽ là động lực làm cho đời sống chúng ta phát sáng hình ảnh của Chúa Giê-su nơi bản thân mình. (NT)
 
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Kinh Thánh và Suy niệm hôm nay, hầu biết thêm về con đường khổ nạn tiến lên Giêrusalem của Chúa Giêsu.   Trước giờ chịu nạn khổ hình, Chúa đã hé mở vinh quang của Ngài cho những người theo Chúa.   Các môn đệ của Chúa khi xưa đã thấy được vinh quang của Chúa Giêsu và các ông đã cương quyết đi theo Ngài.    Người Kitô hữu chúng ta hôm nay,  tuy chúng ta không nhìn thấy được vinh quang của Chúa bằng con mắt thường,  nhưng với con mắt "đức tin",  chúng ta tin Chúa Giêsu chính là Con Thiên Chúa.    Ngài đã xuống thế làm người cứu chuộc nhân loại và những ai tin vào Ngài chắc chắn sẽ nhận được ơn cứu độ và được hưởng hạnh phúc muôn đời.
 
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
 
PHÚC ÂM:   Matthew 17, 1- 9
"Mặt Người chiếu sáng như mặt trời"
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthew.
 
Khi ấy, Chúa Giêsu đã gọi Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông nầy, và Người đưa các ông tới chỗ riêng biệt trên núi cao.   Người biến hình trước mặt các ông:   mặt Người chiếu sáng như mặt trời, áo Người trở nên trắng như tuyết.   Và đây Môisen và Êlia hiện ra, và đàm đạo với Người.   Bấy giờ ông Phêrô lên tiếng, thưa Chúa Giêsu rằng:  "Lậy Thầy, chúng tôi được ở đây thì tốt lắm, nếu Chúa ưng, chúng tôi xin làm  ba lều, một cho Thầy, một cho Môisen, và một cho Êlia".   Lúc ông còn đang nói, thì có một đám mây sáng bao phủ các ngài, và có tiếng từ trong đám mây phán rằng:   "Đây là Con Ta yêu dấu rất đẹp lòng Ta, và các ngươi hãy nghe lời Người".    Nghe thấy vậy, các môn đệ ngã sấp xuống, và hết sức sợ hãi.    Bấy giờ Chúa Giêsu đến gần, động đến các ông và bảo:   "Các con hãy đứng dậy, đừng sợ".   Ngước mắt lên, các ông thấy chẳng còn ai, trừ ra một mình Chúa Giêsu.   Và trong lúc từ trên núi đi xuống,  Chúa Giêsu đã ra lệnh cho các ông rằng:    " Các con không được nói với ai về việc đã thấy, cho tới khi Con Người từ cõi chết sống lại " .
 
SUY NIỆM:  MẮT ĐỨC TIN  -  MẮT CỦA TRÁI TIM   
+ TGM Giuse Ngô Quang Kiệt 
 
I. TẤM BÁNH LỜI CHÚA (Mt 17, 1- 9)
 
II. TẤM BÁNH CHIA SẺ  

Có nhiều điều ta nhìn mà không thấy.   Ví dụ: tình yêu, tình bạn, tình mẫu tử.   Ta chỉ thấy những dấu hiệu của tình yêu như:  sự âu yếm,  quà tặng, sự quên mình.   Còn chính tình yêu thì ta không thấy.   Điều chính yếu thì vô hình.   Ta chỉ thấy được bằng trái tim.

Có nhiều điều ta chỉ thấy bề mặt mà không thấy bề sâu.   Ví dụ như con người.   Khi nhìn một người, ta chỉ thấy diện mạo, hình dáng bên ngoài.   Ít khi ta thấy được tâm tư tình cảm của người khác, kể cả những người thân yêu sống kề cận bên ta.   Linh hồn người ta không ai thấy bao giờ.   Vì linh hồn thiêng liêng.   Ta chỉ thấy được bằng đức tin.

Chúa Giêsu xuống thế làm người đã trở nên giống như một người phàm.   Người che giấu thần tính vinh quang sáng láng trong một thân xác nghèo hèn, bình thường.   Không ai nhận ra thần tính của Người.   Ngay cả các môn đệ luôn luôn kề cận bên Người.

Hôm nay, khi Chúa tỏ mình ra, các ông chới với ngỡ ngàng.   Lòng các ông tràn ngập niềm vui khi nhìn thấy vinh quang của Chúa Giêsu.   Thần tính vinh quang phát lộ rực sáng.   Và nhân tính được tôn vinh.   "Diện mạo Chúa Giêsu chói lọi như mặt trời và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng".

Thần tính Chúa Giêsu biểu lộ chứng thực Người là Thiên Chúa ẩn mình.   Thì ra manh áo đơn sơ của bác thợ mộc che giấu cả một nguồn ánh sáng chói lọi.   Tấm thân dân dã nghèo hèn lại là chiếc bình chứa đựng Ngôi Hai Thiên Chúa cao sang.

Ánh sáng thần tính rọi vào nhân tính đem lại cho ta bao niềm hi vọng.   Vì nhân tính của Chúa Giêsu gánh lấy cả nhân loại trên mình, nên ánh sáng thần linh cũng soi rọi cả vào chúng ta, vào thế giới tăm tối của tội lỗi, yếu hèn, vào thân xác rã rời mệt mỏi của ta.

Ánh sáng ấy cho tôi hiểu rằng, Thiên Chúa đang ẩn tàng trong vạn vật.   Người ở nơi thâm sâu nhất của hữu thể tôi như thánh Augustinô đã cảm nghiệm:  "Người ở bên trong,  còn tôi ở bên ngoài".

Người ẩn tàng trong mọi quan hệ, trong mọi niềm vui, trong mọi tình bạn, trong mọi tình yêu.   Bởi vì hạnh phúc là gì nếu không phải đi tìm cái cốt lõi, là nguồn mạch của hạnh phúc, là chính Thiên Chúa hằng sống.

Ánh sáng ấy ngầm nói với tôi rằng:  Vinh quang Thiên Chúa như hạt giống đang vùi chôn trong lòng tất cả mọi anh em sống quanh tôi.   Vinh quang ấy đang bị che khuất đàng sau những mái tranh thô sơ, những thân thể gầy guộc, những ánh mắt mệt mỏi lờ đờ.

Nhận thức ấy thôi thúc tôi trở về tìm Chúa trong đáy lòng mình.   Càng bóc đi lớp vỏ tội lỗi, dung nhan Thiên Chúa càng hiện rõ.   Càng chìm sâu vào nội tâm thinh lặng, tôi càng tới gần Chúa.

Nhận thức ấy giúp tôi kính trọng anh em vì anh em là những cung thánh đền thờ nơi Thiên Chúa ngự trị, là những vườn ươm hạt mầm thần linh, là những bình sành chứa đựng kho tàng cao quý.

Như thế, sống Mùa Chay là thực hiện một hành trình nội tâm:  trở về đáy lòng mình để gặp được Chúa. 

Ăn chay là đến với anh em bằng thái độ kính trọng, là bảo vệ hạt mầm thần linh đang đâm chồi nảy lộc trong các tâm hồn.

Chương trình hành động trong Mùa Chay là tiếp tay đem ánh sáng thần linh của Chúa Kitô soi chiếu vào những mảnh đời tăm tối, những thân phận hẩm hiu.   Sao cho dung nhan nhân loại chói ngời ánh sáng nhân phẩm, ánh sáng văn hoá, ánh sáng lương tâm và ánh sáng thần linh.

Như thế ta đang cộng tác vào việc biến hình thế giới.   Như thế ta đang bước theo chân Chúa Kitô, đưa nhân loại vào hành trình phục sinh.

Lạy Chúa Kitô, xin ban cho con đức tin mạnh mẽ để con nhìn thấy Chúa trong anh em.   Xin ban cho con trái tim bén nhạy để con nhìn thấy những thực tại vô hình.  Amen.

III.  TẤM BÁNH HÓA NHIỀU

1- Việc Chúa biến hình có khiến bạn thêm tin tưởng vào vinh quang Phục sinh để sẵn sàng chịu những đau khổ đời này không ?

2- Bạn sẽ làm gì để tâm hồn bạn chiếu toả ánh sáng Thiên Chúa ?

3- Bạn sẽ làm gì để khuôn mặt anh em, nhất là những người kém may mắn rạng ngời ánh sáng Thiên Chúa ? 
 
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20080217/5d0d4e6e/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list