[vn-families] Nh?ng th? gi?i khác nhau
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Sep 30 10:22:35 PDT 2007
Lời chào thăm bình an,
Một ngày mùa hè, một người đàn ông ngồi trong văn phòng có gắn máy điều hòa. Nhìn qua cửa sổ, ông thấy bên ngoài có một thanh niên đang lao động. Anh này làm việc một cách rất uể oải và chậm chạp, chốc chốc lại buông tay ngồi nghỉ. Ông thầm nghĩ: cái anh chàng này lười biếng quá. Ông mở cửa bước ra xem. Vừa ra ngoài ông đụng ngay cái nóng hừng hực của mùa hè. Sức nóng làm mồ hôi ông toát ra và khiến mọi năng lực của ông như tan biến đâu mất. Ông cảm thấy rất uể oải. Lúc đó ông mới hối hận vì đã vội nghĩ xấu cho người thanh niên nọ: nếu ông cũng phải lao động ngoài trời dưới cái nóng như thế, thì chắc chắn ông cũng không làm gì hơn người thanh niên đó được.
Bạn thân mến,
Người đàn ông và người thanh niên trên ở rất gần nhau, chỉ cách nhau một cánh cửa, thế nhưng họ thuộc hai thế giới khác hẳn nhau. Vì thuộc hai thế giới khác nhau nên người đàn ông không hiểu được và không thông cảm được với người thanh niên. Chỉ khi ông bước ra khỏi thế giới mình đề đi vào thế giới của người thanh niên, thì ông mới hiểu và mới cảm thông.
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay để hiểu rõ hơn về sự chia cách giữa hai thế giới giàu và nghèo, về cuộc sống của ông phú hộ và người ăn mày tên là Lagiarô. Một bên toàn là luạ là gấm vóc và bên kia thì rách rưới tả tơi. Một bên ngày ngày yến tiệc linh đình; bên kia thì một mụn bánh cũng không có. Một bên sống trong biệt thự; bên kia nằm trước cổng nhà. Một điều đáng buồn là tuy sống rất gần nhau nhưng hai người rất là xa cách, và người phú hộ đã cố tình làm ngơ trước sự đói khổ của người ăn xin. Đoạn Tin Mừng này cũng đã đánh động và làm thay đổi cuộc sống của nhiều người như bác sĩ Albert Schweitzer, người đã hy sinh cả cuộc đời của mình cho những người nghèo khổ, bệnh tật, phong cùi ở bên Phi Châu. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II cũng đã nhắc lại đoạn Tin Mừng này trong chuyến tông du Hoa Kỳ năm 1979 ở vận động trường Yankee Nữu Ước, người đã nhắn nhủ hàng trăm ngàn người Hoa Kỳ đang tham dự thánh lễ. Đức Thánh Cha nói: " Chúng ta không thể ngồi đó bất động, vui hưởng sự giầu sang và tự do, nếu ở chỗ nào đó vẫn còn một Lagiarô của thế kỷ 20 đứng trước cửa nhà chúng ta. Dưới ánh sáng của bài dụ ngôn của Đức Kitô, giầu sang và tự do có ý nghĩa một trách nhiệm đặc biệt. Giầu sang và tự do tạo nên một nhiệm vụ đặc biệt...." Ước mong mỗi người chúng ta, khi nghe được Lời Chúa hôm nay, như là một lời chân tình nhắc nhở cuộc sống hiện tại của chúng ta và suy niệm về cuộc sống vĩnh cửu mai sau, để chúng ta có thêm lòng kính mến Thiên Chúa, có một tâm hồn khiêm nhường, rộng mở, biết thông cảm, lòng thương xót đến với tha nhân, người nghèo khổ, đặc biệt đối với những người thân trong gia đình, những người chúng ta gặp gỡ hàng ngày, để chúng ta cũng biết chia xẻ thì giờ, sự quan tâm, chăm sóc, ủi an và nâng đỡ tinh thần.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Luca 16, 19-31
" Ngươi đã được sự lành, còn Lazarô gặp toàn sự khốn khó "
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người Biệt phái rằng: " Có một nhà phú hộ kia bận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Lazarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rơi xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các Thiên Thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hỏa ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đàng xa có Abraham và Lazarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng: " Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Lazarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa nầy " . Abraham nói lại: " Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Lazarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Lazarô được an ủi ở chốn nầy, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn từ đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ bên đó qua đây được " . Người đó lại nói: " Đã vậy, tôi nài xin cha sai Lazarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo cũng phải sa vào chốn cực hình nầy ". Abraham đáp rằng: " Chúng đã có Môisen và các tiên tri, chúng hãy nghe các ngài ". Người đó thưa: " Không đâu, lạy cha Abraham ! Nhưng nếu có ai trong cõi chết hiện về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải ". Nhưng Abraham bảo người ấy: " Nếu chúng không chịu nghe Môisen và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu ".
SUY NIỆM: SAN BẰNG CÁCH BIỆT
Cha Jude Siciliano, OP.
Phàm là người, nhất là tín hữu Chúa Kitô, ai cũng có bổn phận quan tâm đến đồng loại, nhất là những kẻ thân cận với mình. Nhưng ông nhà giàu trong dụ ngôn hôm nay hành động ngược lại. Phúc âm kể: “ Ông nhà giàu mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình … Còn Lazarô mụt nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no, nhưng chẳng ai cho ”. Hình như Luca mô tả hiện tình của thế giới ngày nay, khoảng cách giàu nghèo, sang hèn xem ra rộng lớn hơn bao giờ hết, kể cả trong tôn giáo, tu viện, tầng lớp xã hội. Đó là lý do chủ thuyết cộng sản một thời đã thành công vượt bậc. Người ta đổ xô đi mua “Tư bản luận” để tìm hướng dẫn cho lý tưởng đời mình. Chủ thuyết này rất có thể chiếm địa vị độc tôn nếu không có phân hoá ngay trong xã hội cộng sản.
Cho nên gần đây tôi quay sang đọc về phong trào Martin Luther King tranh đấu cho nhân quyền ngay trong xã hội nước Mỹ vào thập niên sáu mươi của thế kỷ trước. Những hình ảnh của thời gian ấy còn in đậm trong trí óc chúng ta và tiếp tục khơi dậy những khao khát đấu tranh cho công lý, hoà bình trên thế giới và trong từng xã hội nhân loại hôm nay. Giai đoạn 1960 quả là quan trọng, cần được suy nghĩ dưới ánh sáng phúc âm trong dụ ngôn người phú hộ và Lazarô.
Điều làm tôi cảm động là tính chất trần tục trong con người Martin Luther King Jr. Ông sợ hãi bạo lực đang dần dần vây quanh cá nhân và gia đình ông. Có nhiều lúc ông muốn rời bỏ thành phố và thôi đấu tranh. Ông còn sợ bị rơi vào cô đơn, loại trừ, cho nên cố gắng tách mình ra khỏi phong trào. Nhưng dầu vậy ông vẫn sẵn sàng đối mặt với đám đông thù nghịch và cảnh sát. Nhiều lần ông bị bắt và tống giam.
Năm 1963, Martin Luther King tham gia biểu tình ngồi lỳ ở Birmingham Alabama. Cảnh sát trưởng Bull O’Connon tuyên bố cùng thế giới rằng họ sẽ đối phó với các kẻ biểu tình bằng chó dữ và vòi nước, bất chấp đàn bà, con trẻ, thanh niên, cụ già. Ông King bị bắt ngày 12 tháng 4 năm 1963. Các đồng chí của ông hiểu rõ cái giá của cô đơn và tù tội, họ đã lén gửi cho ông giấy bút để ông ghi chép giết thời gian. Nhờ vậy chúng ta có tác phẩm “Lá Thư Từ Nhà Tù Birmingham”. Ông gởi thư cho cấp lãnh đạo Kitô và Do Thái giáo mà ông gọi là những kẻ thiện tâm. Những người này nói với ông rằng lúc này không phải là thời điểm biểu tình. Mọi sự đang được cải thiện. Xã hội đang nhiều công bằng và bình đẳng hơn.
Từ nhà tù, ông trả lời: “Thay mặt những người vô danh tôi viết cho những ai không chịu đau khổ vì bất cứ gì”. Ông ám chỉ ngôn sứ Amos trong Thánh Kinh: “Chúng rời bỏ làng mạc và bị đưa đi lưu đày, Đức Chúa phán như vậy, dẫn đầu những kẻ bị lưu đày xa quê hương xứ sở” (Bài đọc 1). Ông King viết tiếp: “Thời giờ không ngừng đọng. Sự việc không tự động trở nên tốt hơn chỉ bởi ngồi chờ đợi thay đổi. Trên thực tế, những người không bao giờ phải đau khổ thì lại có rất nhiều thời gian kiên nhẫn chờ đợi … Trong khi người đang chịu đau khổ thì không thể chịu như vậy. Bạn phải dùng thời gian để sáng tạo khi còn thời gian. Tôi viết vì những người không có thời gian cho những ai có vô số thời gian để chờ đợi”.
Lời văn thật cay đắng nhưng ý tưởng tuyệt vời. Ông cố gắng bắc chiếc cầu ngang qua hố sâu ngăn cách giữa giầu nghèo, sang hèn, được đặc quyền và bị áp bức. Ông đòi hỏi công bằng tự do cho tất cả mọi người. Ông bắc cầu, bởi vì xã hội luôn tạo những hố sâu. Giáo hội cũng đang cố gắng thực hiện chương trình ấy. Người ta thành lập các giáo xứ ngoại biên thành phố, trong đó giáo dân giúp đỡ lẫn nhau xây nhà thương, trường học, không chỉ bằng tiền dâng cúng, nhưng cả bằng lao động chân tay thực sự.
Nếu chúng ta muốn cho con cháu điều tốt nhất, thì không chi bằng dậy dỗ chúng từ thuở ấu thơ. Chúng ta có những chương trình quá dày đặc đến độ chẳng còn thời gian chăm sóc chúng. Vì vậy hố ngăn cách tuổi tác trong cuộc sống gia đình chẳng bao giờ được san bằng. Làm thế nào giáo dục chúng? Tốt nhất là về lòng nhân ái, thương cảm. Chúng ta gửi nó vào trường học, nhưng ở nhà trường, thầy cô giáo lại chú trọng đến kiến thức, đỗ đạt, chứ ít khi nói về cách sống đạo đức. Không trách chi chúng ích kỷ, tàn nhẫn và lẻ loi. Các hố ngăn cách về nhân bản trong xã hội ngày nay càng bị đào sâu. Thuyết đại đồng của cộng sản phần nào nhắm đến nhu cầu này, nhưng đã sụp đổ vì vận dụng sai mục tiêu. Bởi lẽ nói cho ngay, não trạng “tôi đâu phải là kẻ canh giữ em tôi” của Cain đã đâm rễ quá sâu vào bản chất con người, kể cả linh mục, tu sĩ với những “biện minh” nghe rất kêu: kỷ luật, giai cấp, sĩ diện. Có những vị thánh phá rào như Mẹ Têrêsa Calcutta, nhưng chỉ được người ta ca tụng rùm beng, trích dẫn rộng rãi, rồi quên đi, chứ ít khi noi gương. Người ta lập bàn thờ sùng kính để cho yên lương tâm, và tiếp tục sống phóng đãng, ngày ngày yến tiệc linh đình, ngoảnh mặt quay đi khi gặp người cùng khổ. Người nghèo chung quanh thiếu gì, cần chi phải bận tâm trước trường hợp cụ thể này? Hưởng tiện nghi cái đã. Cho nên điện thoại di động đắt tiền, ti vi hạng sang, vi tính nhiều chức năng, tốc độ nhanh khó mà cưỡng nổi!
Với những thái độ như vậy, còn khuya mới có thể san bằng hố ngăn cách. Vì phía bên kia luôn có con người. Hơn nữa, dụ ngôn hôm nay cho thấy luôn có hố sâu. Ông phú hộ chết đi và mọi sự đảo ngược nhưng ông không làm chi sai trái, không ăn trộm ăn cắp, không bóc lột, chẳng làm chi bất công, còn tốt hơn hàng vạn linh mục, tu sĩ “nhiệt thành”. Một vài người đọc dụ ngôn nói: “có lẽ ông ta đã làm điều xấu, nhưng người ta đã bôi xóa khỏi Phúc âm”. Đó là nhận xét của não trạng tân thời. Hai ngàn năm qua bản văn vẫn như vậy. Chẳng có chi bị lược bỏ cả.
Cho nên tôi ngạc nhiên tự hỏi có phải ông phú hộ là người đương thời? Và đám tang của ông ra sao trong các thánh đường lộng lẫy của các giáo xứ? Chắc là hoành tráng lắm vì ông ta có phạm tội ác nào đâu, lại lắm tiền nhiều của, ngày ngày đãi tiệc các Pharisêu linh đình? Đồng tế, bài giảng hùng hồn, cử tọa gật đầu tán thưởng! Người ta sẽ nhớ đến ông mãi mãi. Còn người nghèo khó, mà tên cụ thể là Lazarô, thì chắc việc chôn cất đơn giản lắm, bó chiếu đem vào nghĩa trang công cộng của những kẻ vô gia cư. Tuy nhiên, điều an ủi là: dụ ngôn không mô tả cuộc sống mai sau, không cho chúng ta biết thiên đàng trang trí ra sao, cờ xí, bàn ghế, tủ lạnh, máy điều hòa, máy sưởi, nhiệt độ… như những căn hộ của kẻ giàu có ở trần gian. Tôi chẳng mường tượng cảnh trớ trêu đó. Chỉ biết rằng các linh hồn ở đó và Thiên Chúa cũng có mặt. Đức Giêsu chỉ mặc khải rằng có thiên đàng và chúng ta sống trên ấy thế nào. Nghĩa là Người muốn thức tỉnh lương tâm nhân loại. Những gì chúng ta thi hành ở hiện tại đều mang một ý nghĩa và được cân nhắc ở đời sau, không có chi bị bỏ quên cả.
Đối với phú ông thì đã quá muộn, ông chết trước khi tỉnh ngộ. Nhưng trong tác phẩm “Christmas Carol” (Bài hát Giáng sinh) của Charles Dickens, tên James Marley đã từ cõi chết trở về nói cho Ebeneze Scrooge rằng sẽ có ba con ma sẽ thăm hắn. Sau đêm gặp gỡ, Scrooge tỉnh lại và thay đổi nếp sống. Đó là ý nghĩa dụ ngôn hôm nay. Nó là một lời cảnh cáo yêu thương cho những ai ưa thích nhung lụa, tiện nghi, nó kêu gọi tỉnh ngộ, một hồi chuông cảnh báo, khiến chúng ta thức giấc khỏi mộng mị đời này. Tương lai chưa xảy ra và giống như ông Martin Luther King viết từ nhà tù nhân danh "người vô danh" gửi cho "ai đó". Dụ ngôn cố gắng bắc những chiếc cầu thông cảm qua các thung lũng ích kỷ lạnh lùng mà thế giới thường gặp.
Chúng ta được nhắc nhở rằng Thiên Chúa đi bước trước trong việc xây cầu và tiếp tục làm như vậy nơi Bí tích Thánh Thể. Qua Đức Giêsu, Thiên Chúa sẽ bẻ gãy mọi rào cản tội lỗi, chia cách chúng ta khỏi thiên đàng và nhân loại. Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục phạm tội, tiếp tục đào hố ngăn cách. Tuy vậy, trước mặt Đức Chúa, chúng ta chỉ là Lazarô nghèo khó mang tên tuổi ông A anh B chị C bà D ngồi ở ngoài cổng thiên đàng, Đức Chúa xem thấy và tiếp tục xem thấy để trợ giúp chúng ta mỗi khi chúng ta giơ tay xin lương thực. Đúng như vậy, thời giáo hội sơ khai, các văn gia ngoại giáo ngạc nhiện khi thấy tín hữu hội họp để thờ phượng Chúa Giêsu. Già trẻ, lớn bé, giàu nghèo thuộc đủ mọi tầng lớp xã hội, ăn uống trên cùng một bàn tiệc, không hề có kỳ thị. Các hố sâu xã hội mà thời đó người ta rất quý trọng đều được san bằng. Cho nên dụ ngôn kêu gọi chúng ta ngày nay hãy thay đổi nếp suy nghĩ của mình.
Có một người kia kể lại câu chuyện của mình rằng: Tôi lái chiếc xe hơi cáu cạnh mà anh tôi vừa cho nhân dịp sinh nhật. Xe thuộc loại sang trọng từ trong ra ngoài, một chú nhóc bán vé số tới gần ngó nhìn, đôi mắt thèm thuồng. Tôi mời em lên xe chạy một vòng. Em không dám vì quần áo nhơ bẩn. Tôi nhắc lại và em mạnh dạn leo lên. Tôi chạy một vòng thành phố, em vui thích hỏi: " Ông mới mua? " Tôi trả lời: " Không, anh tôi vừa cho ". Em bé ngẫm nghĩ rồi nói: “Ước chi cháu cũng là một người anh như vậy”. Câu nói làm tôi ngạc nhiên. Lẽ ra em phải nói: “Cháu cũng muốn có một người anh như vậy”. Tôi hỏi: “Tại sao?”. Em không trả lời, chỉ xin tôi lái qua nhà em. Tôi đồng ý. Khi tới nhà, em nói tôi chờ em chút xíu, rồi mở cửa xuống xe. Sau khi biến mất trong khu chung cư, em xuất hiện với đứa bé tàn tật trên tay. Em xin tôi lái một vòng thành phố lần nữa cho đứa em của nó cũng được ngắm phong cảnh phố xá lần đầu tiên trong đời.
Chao ôi, nếu thiên hạ đều có những tấm lòng như em bé bán vé số thì hay biết mấy. Chẳng còn hận thù, chiến tranh, tiêu diệt lẫn nhau vì tranh giành ảnh hưởng, giàu sang, phú quý và ông phú hộ không còn tồn tại trên thế gian này nữa. Mong lắm thay. Amen.
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://<_sre.SRE_Match object at 0xb7c2df60>/pipermail/vn-families/attachments/20070930/24a6a2ed/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list