[vn-families] Chua ch?c lùn dã th?p

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Nov 4 17:53:32 PST 2007


Lời chào thăm bình an,
 
Trong kho tàng văn học thiền ghi lại câu chuyện sau đây:   Có nhiều đệ tử đang theo học Thiền định dưới sự hướng dẫn của thiền sư Sengai.    Trong đám đệ tử đó, có một người trong bọn họ thường hay thức dậy ban đêm, vượt tường ra phố để dạo mát cho thoả thích.   Một đêm kia, Sengai đi giám thị phòng ngủ, thấy một đệ tử vắng mặt và cũng khám phá ra được chiếc ghế đẩu cao mà anh ta thường dùng để leo qua tường.   Sengai dời chiếc ghế đi chỗ khác và đứng thay vào chỗ đó.   Khi anh chàng rong chơi trở về, không biết rằng Sengai là chiếc ghế, anh ta đặt chân lên đầu thầy và nhảy xuống đất.    Lúc khám phá ra việc mình đã làm, anh ta hoảng sợ, nhưng Sengai nhẹ nhàng bảo:

- Sáng sớm hôm nay trời lạnh lắm.   Con hãy cẩn thận kẻo bị cảm đấy ?

Từ đó, người đệ tử ấy không bao giờ bỏ ra ngoài ban đêm nữa.   Anh chuyên tâm học tập và trở thành người đệ tử gương mẫu của thầy Sengai.

Bạn thân mến,

Thiên Chúa không những tế nhị, dịu dàng, và nhân từ như thầy Sengai mà Người còn khoan dung, tha thứ và yêu thương những con người tội lỗi. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Giakêu vì lòng tò mò nhưng sốt sắng đi tìm để được thấy Chúa Giêsu.   Tưởng tượng hình ảnh Giakêu, một người "xếp sòng" của các thày thu thuế, quyền cao chức trọng nhưng lại cố gắng leo lên cây cao để được nhìn thấy Chúa Giêsu.   Giakêu cũng biết những người thu thuế thời bấy giờ đều bị dân chúng ghét bỏ và xa lánh, vì họ hay bóp chẹt, thâu tiền của dân chúng Do Thái, lại còn sống trong gian tham, dối trá.   Ngoài ra, những người thu thuế còn phục vụ hết mình cho đế quốc Roma đang cai trị dân Do Thái thời bấy giờ.   Tuy nhiên, hôm nay Giakêu đã có cơ hội gặp được Chúa Giêsu.   Ngài lại còn ngỏ ý đến thăm và trọ tại nhà của ông.    Giakêu đã tìm được một niềm vui lớn là Chúa sẽ đến viếng thăm ông, một con chiên đi lạc nhưng nay đã được tìm thấy.   

Đặc biệt, chúng ta đang sống trong tháng 11.   Giáo Hội đã dành riêng tháng này để cầu nguyện, tưởng nhớ đến các linh hồn tiên nhân, ông bà cha mẹ và các người thân đã qua đời.   Hội Thánh cũng khuyến khích mọi người hãy cố sống hy sinh, hãm mình, làm việc thiện, đọc kinh, siêng năng tham dự thánh lễ, thăm viếng nghĩa trang... để cầu xin ơn lành cho linh hồn của những người thân vẫn đang còn bị giam cầm ở lửa đền tội.   Chúng ta cũng không quên các linh hồn mồ côi vì không còn ai trên thế gian này để cầu nguyện cho họ.    Nhờ lời cầu bầu của các Thánh Nam Nữ trên trời, nguyện xin Thiên Chúa thương xót, giảm bớt hình phạt để các linh hồn người thân của chúng ta được sớm về hưởng phúc trường sinh.

Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
 
PHÚC ÂM:   Luca 19, 1-10
"Con Người đến tìm kiếm và cứu chữa điều gì đã hư mất"
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
 
Khi ấy, Chúa Giêsu vào Giêricô và đi ngang qua thành, thi kìa, có một người tên là Giakêu, ông thủ lãnh những người thu thuế và là người giàu có.  Ông tìm cách để nhìn xem Chúa Giêsu là người thế nào, nhưng không thể được, vì người ta đông quá, mà ông lại thấp bé.   Vậy ông chạy lên trước,  trèo lên một cây sung để nhìn xem Người, vì Người xắp đi ngang qua đó.    Khi vừa đến nơi,  Chúa Giêsu nhìn lên và trông thấy ông ấy, nên Người bảo ông rằng:  " Hỡi Giakêu hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải lưu lại ở nhà ngươi " .     Ông vôi vàng trụt xuống và vui vẻ đón tiếp Người.    Mọi người thấy vậy, liền lẩm bẩm rằng:   " Ông nầy lại đến trọ nhà một người tội lỗi ".   Ông Giakêu đứng lên thưa cùng Chúa rằng:   " Lạy Ngài, tôi xin bố thí nửa phần của cải tôi cho kẻ khó, và nếu tôi có làm thiệt hại cho ai điều gì, tôi xin đền gấp bốn " .    Chúa Giêsu bảo ông ấy rằng:  " Hôm nay nhà này được ơn cứu độ, bởi người này cũng là con cái Abraham.    Vì chưng,  Con Người đến tìm kiếm và cứu chữa điều gì đã hư mất " .
 
SUY NIỆM:   Chưa chắc lùn đã thấp
LM  Đỗ-Văn-Thiêm 
Kim-Long, Long Xuyên.
 
Không là người Việt-Nam, nên không chắc Chúa Giêsu đã biết câu tục ngữ:  “Đừng chơi nhà thằng lé,  đừng ghé nhà thằng lùn”.   Nghiêm chỉnh lại mà nói:   Về bản tính Thiên Chúa,  thì Chúa thừa biết câu ấy.   Nhưng về bản tính con người,  thì có lẽ Chúa không biết câu ấy.    Nhưng một sự thật xảy ra :   Hôm nay, Chúa không những đã ghé, mà còn ở lại ăn cơm,  ở nhà một người rất lùn,  tên là Giakêu.

I.   DUYÊN TÌNH GẶP GỠ.

Sao Ngài lại gặp Giakêu,  sao Giakêu lại gặp được Ngài.   Giakêu gặp được Chúa,  bởi ông đã ước mơ đi tìm. Ông ta tìm cách để xem cho biết Chúa Giêsu là ai ?  Ông đã nghe nhiều người nói với ông về Chúa Giêsu, nhưng ông không chịu vậy.   Ông muốn đích thân ông phải đi tìm, đi gặp Ngài.   Bởi đây là việc vô cùng hệ trọng, không thể là phong phanh được.   Hành trình đi tìm Chúa,  phải khởi đi,  từ nỗi khát vọng trong trái tim,  được nối kết bằng sự kiên trì để vượt qua được những khó khăn thử thách trên đường đi.

Giakêu ước mong tìm xem Chúa, nhưng biết mình thấp bé, nên ông phải tìm giải pháp.   Phải có một quyết tâm cao. Ông leo lên một cây sung.   Thế đấy, để gặp được Chúa người ta phải biết vượt cao hơn cái trần tục của mình,  leo cao,  bao giờ cũng đòi hỏi phải cố gắng.   Ông leo cao để tìm Chúa.   Vừa lúc ấy, Chúa đến nơi, và Người nhìn lên, bốn mắt gặp nhau.   Chúa đọc được cái khát vọng trong lòng Giekêu.   Chúa thương thiện chí của ông.   Chúa cảm động trước cố gắng của ông.   Và rồi Chúa gọi ông xuống.   Chúa chưa vào nhà ông, nhưng Chúa đã cho ông vào lòng Chúa rồi.   Ông vẫn còn đứng trên cây, nhưng Chúa đã đưa ông vào trong trái tim Chúa rồi.

“ Này Giakêu,  xuống mau đi,  vì hôm nay,  tôi phải ở lại trong nhà ông ” .

Cái gì thế này ?   Mình tỉnh hay mình mơ ?   Chúa đã gọi đúng tên mình.   Thân thương quá.   Chúa gọi ông xuống với Chúa.   Xuống mau đi.   Hạnh phúc quá !   Mình là người tội lỗi, sao Chúa lại gọi mình.   Sao Chúa không đuổi mà lại gọi ?

Thế là ông vội vã tụt xuống, để đến với Chúa.   Khó có ngôn từ nào,  để có thể diễn tả được khuôn mặt ngỡ ngàng,  pha lẫn với sung sướng của ông lúc này.   Ông nhìn Chúa, và Chúa nhìn ông.   Ông thấy Chúa thật lạ lùng.   Không xa cách ông như những người quanh ông đã làm.   Chúa nhân từ quá,  không kết án,  mà lại muốn gần gũi với ông.

Còn với Chúa, Giakêu không thấp.   Thân xác thì lùn thôi, nhưng tâm hồn ông không thấp.   Mà giá trị một người, nằm ở tâm hồn, chứ không phải ở thân xác bên ngoài.   Cũng vậy,   gía trị của một việc làm,  là làm vì lòng mến,  chứ không chỉ vì những công trình xây dựng đồ sộ bề ngoài,  làm để phô trương, mua chuộc lòng người.   Và ông mừng rỡ ra đón rước Ngài.   Ông lùn thật, nhưng ý thức chiều sâu còn cao hơn khối người.   Đầy người,  không hề bao giờ,  biết hân hoan đón Chúa vào nhà mình 
 
II.   VÀ RỒI : TRONG LÒNG BỪNG NẮNG HẠ.

Và rồi, bữa tiệc được mở ra.   Được chung mâm, chung bàn với Chúa.   Hồn Giakêu chao đi vì hạnh phúc.   Nhìn thấy Chúa, ngồi bên Chúa, ngồi gần ánh sáng, tự nhiên Giakêu lại nhìn rõ khuôn mặt nhơ nhớp của lòng mình.

Tôi xin lấy nửa gia tài của tôi mà cho người nghèo.

Ô hay, sao lạ thế ?   Việc đầu tiên lại là nghĩ đến người nghèo ?    Phải chăng dưới ánh sáng của Chúa,  ông đã chợt nhận ra rằng:   Suốt những tháng năm qua,  ông đã là kẻ ích kỷ,  đóng khung.   Ông đã không hề biết đến  “tình người”.    Sống mà không biết đến người khác, là tự hủy cái tính đồng loại của mình.   Ông chỉ là một kẻ ích kỷ.   Kẻ ích kỷ là kẻ cô đơn nhất trong cuộc đời.   Bởi không bao giờ, có một chỗ đứng trong con tim của người khác.

Bây giờ, ông muốn trở lại, hội nhập lại với cộng đồng, ông muốn san sẻ, ông muốn mình thành kẻ hữu ích cho cuộc đời.

Và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn.

Trước đây, hẳn với nghề nghiệp thu thuế của mình, nhiều lúc ông đã là kẻ gian tham, nhưng sao những lúc ấy, ông vẫn thấy cứ tỉnh bơ.   Giờ này gặp được Chúa, ông đã thấy những bất công ấy là tội ác.   Ông nghiệm ra rằng:   Sự gian dối luôn là một gánh nặng, đè trĩu linh hồn con người.   Chỉ có sự công bằng mới làm hồn con người thanh thản và bình an.
 
III.   MỘT CON NGƯỜI MỚI HIỆN RA.

Trước mặt Chúa vẫn còn là Giakêu thấp bé.   Nhưng trong con mắt Chúa, Giakêu, giờ này, đã là cao cả.
Vì cái gánh nặng của tội lỗi, đã được cất bỏ.   Chúa Giêsu đã cứu độ ông.
Ông trở thành cao cả, bởi ông đã biết sống có tình người.
Ông trở thành cao cả,  bởi tâm hồn ông giờ thênh thang,  trong trắng,  không bận vướng.
Chiều cao thân xác ông vẫn thấp,  nhưng chiều cao tâm hồn ông giờ ngất cao.
Bởi vậy, lùn chưa chắc đã là thấp.
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://<_sre.SRE_Match object at 0xb7aedae0>/pipermail/vn-families/attachments/20071104/169949d8/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list