[vn-families] Bình An cho các con

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun May 13 12:19:25 PDT 2007


Lời chào thăm bình an,
 
Trong một cuộc họp mặt gia đình (family reunion), vì có nhiều người thân đến từ xa nên cuộc hội ngộ rất náo nhộn và vui vẻ.   Các người thân trong họ hàng ở xa nên ít có dịp thấy nhau, do đó lúc gặp lại thì rất hân hoan vì có nhiều chuyện để kể cho nhau.   Trong khi ông bà chú bác cô dì đang hội họp tâm sự ăn uống, thì các bạn trẻ nhỏ, con cháu, cũng có cơ hội gặp gỡ quen biết, chia nhóm để chơi đùa.    Một nhóm nhỏ, sau khi đã ăn uống no nê, chúng bèn rủ nhau ra sân sau nhà để nô giỡn.   Đùa với nhau được một thời gian ngắn, những người trong nhà đã nghe các bạn trẻ cãi nhau đang đến hồi rất gay cấn, bất phân thắng bại và có thể đi đến chiến tranh.  Một em bé gái nước mắt chảy dài, đang cùng cố gắng phụ hoạ với anh trai của mình, để nói cho nhóm bên kia là ông ngoại của mình mạnh khỏe và vĩ đại nhất.   Trong khi đó nhóm hai anh em kia cũng đang cố cãi là ông nội của gia đình em, thì to lớn hùng dũng gồ ghề hơn nhiều.   Một bà cô đã chạy ra để can ngăn các cháu và hỏi chuyện thì mới biết rằng, một nhóm là thuộc con của ông anh cả và nhóm kia là con của chị ba.   Nhân vật mà hai nhóm đang cãi cho dù gọi là ông ngọai hay ông nội đều là một người, chính là cha của hai anh chị mình.   Đó là câu chuyện tức cười của đám trẻ nhỏ, của anh em họ hàng lâu ngày không gặp....
 
Tương tự, trong thế giới của người lớn, chúng ta thấy có rất nhiều cuộc tranh cãi gây hấn căm thù đi đến bạo động và chém giết.  Nhìn vào nhiều cuộc chiến trên thế giới hiện nay, đặc biệt là ở vùng Trung Đông, ba tôn giáo lớn phát xuất ở đây là Do thái giáo, Hồi giáo và Thiên Chúa giáo.  Cả ba tôn giáo đều cùng tôn thờ chung cùng một đấng mà mọi người quen gọi là vị Thần Minh Tối Cao, đấng Tạo Hóa, ông Trời, Thượng Đế, Thiên Chúa cao cả.   Người Do thái gọi đấng họ tôn thờ trong Cựu Ước là Thiên Chúa Giavê, người Hồi giáo gọi đấng đó là Thiên Chúa Allah, và người Kitô hữu gọi đấng trong Tân Ước là Thiên Chúa Ba Ngôi (Ngôi Cha, Ngôi Con và Ngôi Thánh Thần).   Chúa Giêsu ngôi Hai xuống thế làm người đã dạy chúng ta gọi đấng ấy là Cha, thì tất cả chúng ta đều được làm con, và mọi người đều là anh chị em với nhau để được chung sống hoà bình.   
 
Người Việt Nam hải ngoại của chúng ta may mắn ở những nơi có đông người Việt sinh sống đều có Hội Đồng Liên Tôn.   Đây là nơi quy tụ các vị lãnh đạo Tôn Giáo của người Việt hải ngoại để gặp gỡ, chia xẻ, đối thoại, cộng tác, chung sống hài hòa và nâng đỡ nhau.   Chúng ta cầu xin ơn Trên soi sáng và phù hộ cho các ngài luôn được minh mẫn sáng suốt, có tinh thần hăng say phục vụ để hướng dẫn những con chiên bổn đạo của tôn giáo mình.
 
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay để hiểu rõ thêm về Lời Chúa.    Chúa luôn mong mọi người được sống trong hoà bình và Chúa luôn muốn trao ban sự bình an của Ngài đến cho mọi người.    Chúa luôn mời gọi chúng ta yêu mến Chúa, biết lắng nghe và tuân giữ Lời Ngài.  Ước mong khi nghe được tiếng Chúa hôm nay, chúng ta biết trân quý và thực hành những điều Ngài đã dạy, để có sự bình an trong tâm hồn hầu lãnh nhận được sự sống đời đời.
 
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
 
PHÚC ÂM: Ga 14, 23-29
"Thầy sẽ xin Cha và Người sẽ ban cho các con một Đấng Phù Trợ khác".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu các con yêu mến Thầy, thì hãy giữ giới răn Thầy.  Vậy Thầy sẽ xin Cha, và Người sẽ ban cho các con một Đấng Phù Trợ khác, để Ngài ở với các con luôn mãi.   Người là Thần Chân Lý mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian chẳng biết được Ngài;  còn các con, các con biết Ngài, vì Ngài sẽ ở nơi các con và ở trong các con.   Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi:   Thầy sẽ đến với các con.   Một ít nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy.   Phần các con, các con thấy Thầy vì Thầy sống và các con cũng sẽ sống.   Trong ngày đó, các con sẽ hiểu biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, và các con ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con.   Ai nhận các luật Thầy truyền và giữ các luật đó, thì người ấy là kẻ mến Thầy, và ai mến Thầy sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy sẽ yêu nó, và sẽ tỏ mình ra cho nó". 
 
SUY NIÊ.M:   BÌNH AN CHO CÁC CON
Lm Giuse Nguyễn Hữu An 
 
Trên những chuyến xe khách, xe buýt, các bến xe… người ta thường thấy những hàng chữ “chúc quý khách thượng lộ bình an”.   Người tài xế Công giáo treo hình Đức Mẹ trên xe có kèm theo hàng chữ “Nữ Vương ban sự bình an”.   Người tài xế Phật giáo treo hình Đức Phật, dù có hay không có hàng chữ nào, trong lòng họ vẫn cầu mong Đức Phật ban bình an.

Theo Hán tự, chữ “bình” có nghĩa là bằng phẳng, đều hòa, hòa hợp, thoải mái, chữ “an”, theo cách viết là “người nữ ở trong nhà”, có nghĩa là được bảo vệ, an toàn.   Như vậy, bình an nói lên trạng thái tâm hồn, trạng thái nội tâm thư thái, an hòa, vui tươi, bình thản, vững chắc.   Do đó, bình an khác với hòa bình.   Hòa bình nói lên trạng thái bên ngoài: không còn cạnh tranh, không còn chinh chiến, xô xát, súng đạn, gươm đao.  Cho nên có khi có hòa bình nhưng không có bình an.  Nhân loại thì khao khát hòa bình, còn mỗi người thì khao khát bình an.

Chúa Giêsu sống lại từ ngày thứ nhất trong tuần đã hiện ra với các môn đệ và ban bình an cho các ông.  Lời đầu tiên của Chúa Phục Sinh là : “ Bình an cho anh em” (Ga 20,19-21).   Bình an là hồng ân của Chúa Phục Sinh ban cho các môn đệ (Ga 20,26; Lc 24,36).

Các sách Tin Mừng và Công vụ Tông đồ thuật lại:  mỗi lần Chúa Giêsu hiện đến đều thấy các môn đệ hội họp trong nhà, cửa đóng then cài vì sợ người Do thái.   Khi Chúa hiện diện, sự sợ hãi của các môn đệ tan biến và các ông có được niềm vui, bình an, can đảm.

“Thầy ban bình an của Thầy cho anh em… anh em đừng xao xuyến, đừng sợ hãi”(Ga14,27).   Có một sự khác biệt cơ bản giữa bình an “thế gian ban tặng” và “bình an Đức Giêsu ban tặng”. 

1. Bình an Chúa Giêsu là bình an trong tâm hồn.

Chúa Giêsu Phục sinh là niềm vui lớn lao nhất của các Tông Đồ và của các phụ nữ đạo đức.   Niềm vui nhân lên gấp bội khi Chúa trao quà tặng Bình an.

"Bình an cho các con".   Khi tâm hồn của các Tông Đồ hoang mang lo lắng buồn vui lẫn lộn về sự việc Chúa chết và sống lại, thì lời chúc lành của Chúa Giêsu rất đúng lúc để củng cố đức tin và đem lại an bình cho tâm hồn của các ông. 

"Bình an cho các con".   Sự bình an này không giống bình an của người đời ban tặng.   Sự bình an của người đời là tạm bợ và sẽ không tồn tại, bởi vì người đời chỉ dựa vào của cải vật chất để trấn an tâm hồn đầy bất an.   Người ta chúc nhau được bình an, nhưng không ai tìm được bình an trong cuộc sống.   Người giàu có thì cảm thấy bất an khi đêm về vì sợ kẻ trộm.   Người có địa vị thì sợ kẻ khác chiếm đoạt, lật đổ.   Người mạnh khoẻ thì sợ đau ốm.v.v... tất cả đều ở trong trạng thái mất bình an.

Có câu chuyện kể rằng: trong triều của một vua nọ có hai họa sĩ rất tài ba nhưng luôn ganh ghét đố kỵ nhau.   Một hôm nhà vua phán: “Ta muốn phán quyết một lần dứt khoát ai trong hai ngươi là người giỏi nhất.   Vậy hai ngươi hãy vẽ mỗi người một bức tranh theo cùng một đề tài, đó là bình an”.

Hai họa sĩ đồng ý.   Một tuần sau họ trở lại, mỗi người mang theo bức vẽ của mình.   Bức họa của người thứ nhất vẽ một khung cảnh thơ mộng: những ngọn đồi nhấp nhô bao quanh một cái hồ rộng với mặt nước phẳng lì không một gợn sóng.   Toàn cảnh gợi lên một cảm giác thanh thản, thoải mái.   Sau khi xem xong, nhà vua nói : “Bức họa này rất đẹp, nhưng trẫm chưa hài lòng”.   Bức họa của người thứ hai vẽ một thác nước.  Hình ảnh rất sinh động đến nỗi nhìn nó người ta như nghe được tiếng nước đổ ầm ầm xuống vực thẳm.   Nhà vua nói :  “Đây đâu phải là một cảnh bình an”.   Họa sĩ thứ hai bình tĩnh đáp :   “Xin bệ hạ nhìn kỹ hơn một chút nữa xem”.   Nhà vua nhìn kỹ và khám phá một chi tiết mà ông chưa chú ý:  Trong một nhành cây nép mình sau dòng thác lũ, có một tổ chim.   Trong tổ, chim mẹ đang ấp trứng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở.   Chim mẹ đang bình thản chờ các con mình nở ra.   Nhà vua nói : “Ta rất thích bức tranh này.   Nó đã chuyển tải được một ý tưởng độc đáo về bình an, đó là vẫn có thể sống bình an ngay giữa những xáo trộn của cuộc đời”.   Và nhà vua đã trao giải nhất cho tác giả bức hoạ này. 

Bình an không phải giống như yên ổn, vì yên ổn là ở bên ngoài còn bình an thì ở bên trong. 

Bình an là tình trạng của một tâm hồn đang có tương quan tốt với Thiên Chúa và với tha nhân.  Thành tố quan trọng của bình an là sự công chính. Bởi thế, không có bình an cho kẻ dữ.

Bình an là kết quả của lòng trông cậy vào Chúa và khi ước muốn làm đẹp lòng Chúa là điều quan trọng bậc nhất trong đời.   Đây là điều mà ta có thể có ngay giữa những xáo trộn, xung đột và những vấn đề rắc rối chưa giải quyết được. 

Chỉ có Bình An của Chúa mới làm cho chúng ta được hạnh phúc.   Bởi vì bình an là thông hiệp với Thiên Chúa.   Chúa Giêsu đang hiệp thông mật thiết với Thiên Chúa nên Ngài vẫn có thể nói về bình an ngay cả khi kẻ thù của Ngài đã đến gần và sắp giết chết Ngài.

"Bình an cho các con".   Thế giới như đang sống trên một lò lửa.   Chiến tranh, khủng bố, thiên tai, động đất…  Thế gian chưa có bình an.  Cho nên sự Bình An của Chúa Giêsu vẫn luôn có giá trị đích thực cho nhân loại, cho những tâm hồn khắc khoải tìm kiếm bình an trong cuộc sống.
 
2. Hoa quả của Bình An.

Có nhân thì có quả.  Có tranh chấp thì sinh ra hận thù, có ghét ghen thì sinh ra mưu mô thủ đoạn.   Đó chính là chuyện nhân quả mà hằng ngày chúng ta đều thấy và biết.   Việc lành cũng như việc xấu, mọi thứ đều có nhân quả của nó.

Hoa quả của Bình An là:  yêu thương, tha thứ, bao dung, quảng đại, khiêm tốn, nhẫn nại, nhịn nhục...

Khi trong tâm hồn có sự bình an của Chúa Giêsu Phục Sinh, thì chúng ta biết thông cảm với người làm ta bực mình, dễ dàng cảm thông với những người không yêu mến, sẽ khiêm tốn hơn trong lời nói trong cử chỉ thái độ của mình...  Hoa quả của bình an chính là tình yêu của Chúa Kitô thúc bách chúng ta làm việc thiện, thúc bách chúng ta vì anh em mà phục vụ như Chúa Kitô đã phục vụ, như các thánh Tông Đồ đã phục vụ Giáo Hội.

Hoa quả bình an thể hiện bằng tiếng cười, niềm vui, hạnh phúc trong gia đình, an hoà thư thái trong tâm hồn.

Hoa quả bình an cũng chính là sự thật.  Ta cảm thấy bình an khi mình sống ngay thẳng, sống theo sự thật. 

Con người ta ai cũng muốn có bình an trong tâm hồn, nên luôn cầu chúc cho nhau được bình an.  Nhưng sẽ không có bình an thật, nếu tâm hồn không có tinh thần Phục Sinh của Chúa Kitô, tinh thần đổi mới con người cũ trở nên con người mới sống theo hướng dẫn của Thánh Thần.

Con người ta ai cũng cần sự bình an, có khi còn cần hơn cả cơm ăn áo mặc nữa.  Chúa luôn muốn ban bình an cho chúng ta.  Giáo hội cũng mong muốn như vậy.  Cho nên mỗi khi tham dự thánh lễ, linh mục thay mặt Chúa và Giáo hội cầu chúc:  “Bình an của Chúa ở cùng anh chị em”, rồi linh mục nói với chúng ta:  “Anh chị em hãy chúc bình an cho nhau”.  Có bình an của Chúa ở nơi mình, chúng ta mới có bình an để chia sẻ cho nhau. 

Bình an là một hồng ân Chúa ban và cũng là một trách nhiệm.  Không phải chúng ta chỉ cầu khẩn và tìm kiếm bình an cho mình mà còn phải là “khí cụ bình an của Chúa”,  góp phần tạo nên bình an cho mọi người và cho toàn xã hội. 

Ước gì cuộc đời của tôi của bạn, trong mọi nơi mọi lúc, nhất là lúc cam go sợ hãi thử thách luôn nghe được lời chúc bình an của Chúa Phục Sinh: Bình an cho anh em. 
 
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070513/efd30404/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list