[vn-families] L?i tran tr?i
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun May 6 11:34:56 PDT 2007
Lời chào thăm bình an,
Chắc mọi người chúng ta vẫn còn nhớ rất rõ về ngày Mười Một tháng Chín năm 2001 ở nước Mỹ. Hôm đó, có tất cả 4 chiếc máy bay bị không tặc cướp. Hai chiếc máy bay đầu đã bay thẳng vào hai tòa nhà trọc trời là Trung tâm thương mại quốc tế ở New York. Chiếc thứ ba lao ngay vào Ngũ giác đài. Chiếc thứ tư đang bị cướp nhưng không ai biết nó đang ở đâu. Đó là chuyến bay 93. Một thời gian sau, người ta được tin chiếc máy bay này đã bị rớt ở một cánh đồng trống thuộc bang Pennsylvania. Câu chuyện được kể lại là trên chuyến máy bay đó, đang khi bị cướp, một số hành khách đã dùng điện thoại cầm tay để gọi xuống cho người thân. Họ đã biết được tin tức về số phận của ba chuyến bay bị cướp, và chiếc máy bay của họ chắc cũng sẽ cùng chịu chung số phận. Sau này, nhiều người nghĩ rằng, một số hành khách trên chuyến bay 93 đã dũng cảm vùng lên, chống chọi với bọn không tặc để dành lại quyền sống, nhưng chẳng may chiếc máy bay đã rơi xuống nổ tan tành.
Bạn thân mến,
Nếu tưởng tượng chúng ta là một trong những hành khách ngồi trên chuyến bay 93. Khi máy bay đã bị cướp và chúng ta biết chắc xắp chết trong một thời gian ngắn. Trong khoảng 30 phút ngắn ngủi đó, nếu chúng ta may mắn gọi được điện thoại cho người thân ở dưới đất để nói lời từ giã, chắc chắn những lời nói đó sẽ tràn đầy yêu thương, tha thứ. Những lời tạ từ đó, sẽ được nói lên rất chân thật từ tận đáy lòng, bởi vì đó là những lời nói sau cùng của người xắp ra đi. Một điều đáng buồn hơn nữa, trước giây phút nguy tử và ngắn ngủi đó khi chúng ta cố gắng gọi điện thoại cho người thân, nói lên lời hoà giải, ăn năn và xin tha lỗi hầu mong được ra đi bình an, tiếng chuông điện thoại vẫn reng nhưng không có ai trả lời, ngoài những lời nhắn tin từ máy điện thoại....
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm để hiểu rõ thêm về điều răn mới của Chúa. Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay cũng có những lời từ giã với các môn đệ, khi biết trước Ngài xắp từ giã cõi đời. Những lời trăn trối tạ từ của Chúa Giêsu là những lời khuyên, là một điều răn mới cho các môn đệ, đó là: " Anh em hãy thương yêu nhau, như Thầy đã yêu thương anh em". Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận trong sách tu đức "Đường Hy Vọng" của ngài cũng đã khuyên mọi người như sau: Hãy cho rằng ngày hôm nay, chính là ngày cuối cùng của đời mình. Nếu được bình an ngày hôm nay, cảm tạ ơn Chúa và hãy đối xử ngày kế tiếp cũng sẽ là ngày sau hết của cuộc đời. Bởi vì nếu biết áp dụng mỗi ngày là ngày cuối cùng, chắc chắn chúng ta sẽ nói chuyện, liên hệ và đối xử với những người thân cận, những người chúng ta gặp gỡ hàng ngày rất hoà nhã chân thành, sẽ không còn ghen ghét giận hờn, nhưng chỉ là yêu thương và tha thứ, vì đó là ngày sau cùng của chính cuộc đời mình.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Gioan 13, 31-33a, 34-35
"Thầy ban cho các con điều răn mới là các con hãy yêu thương nhau"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi Giuđa ra khỏi phòng tiệc, Chúa Giêsu liền phán: "Bây giờ Con Người được vinh hiển và Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa đuợc vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển. Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa thôi. Thầy ban cho các con điều răn mới là các con hãy yêu thương nhau. Như Thầy đã yêu thương các con, thì các con cũng hãy yêu thương nhau. Căn cứ vào điều nầy mà mọi người nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là nếu các con yêu thương nhau".
SUY NIÊ.M: LỜI TRĂN TRỐI
Pt Giuse Trần Văn Nhật
Trước khi một người từ giã cõi đời, thường họ có những lời trăn trối. Nội dung lời trăn trối có thể là những điều họ ấp ủ nhưng chưa thực hiện được, hoặc một gia tài quý báu ở đâu đó, hay một bí quyết gia truyền của dòng họ. Hầu hết các dân tộc đều quý trọng lời trăn trối của một người sắp từ trần. Ngày nay, người ta thường làm tờ di chúc, trong đó có ghi đầy đủ các ước nguyện của người từ trần, nhất là về phần tài sản được phân chia như thế nào. Lời trăn trối thường được cha mẹ trao lại cho người con hiếu thảo, vì lý do dễ hiểu là chỉ có người con hiếu thảo mới thi hành di chúc của cha mẹ. Chẳng ai nói lời trăn trối với một người con bất hiếu.
Đoạn Phúc Âm chúng ta vừa nghe hôm nay, là một trong những lời trăn trối của Chúa Giêsu trong bữa Tiệc Ly, trước khi Người bị bắt, chịu khổ hình thập giá. Và lời trăn trối này được Chúa Giêsu nói khi Giuđa, là người phản bội Thầy mình, đi khỏi bàn tiệc. Có nghĩa, Giuđa không xứng đáng được nghe lời trăn trối của Chúa.
Chúng ta đang trong mùa Phục Sinh, và trong 3 chúa nhật đầu tiên, các bài Phúc Âm đều đề cập đến chứng tích của việc Chúa sống lại, Chúa Nhật I là ngôi mộ trống, Chúa Nhật II là ông Tôma muốn được sờ vào thương tích của Chúa, Chúa Nhật III Chúa hiện ra khi các ông đánh cá và Người ăn điểm tâm với các ông. Nhưng từ Chúa Nhật tuần qua, Giáo Hội lại đưa đoạn Phúc Âm khi Chúa còn đi rao giảng và Chúa nói, "Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi". Và trong Chúa Nhật tuần này, lại là đoạn Phúc Âm trong bữa tiệc ly, trước khi Người bị bắt, và đây là đoạn đầu tiên trong các lời trăn trối thật dài của Chúa Giêsu mà Thánh Gioan đã ghi lại.
Giáo Hội đang chuẩn bị cho chúng ta từ giã Chúa Giêsu khi Người về trời, khi Người không còn ở với chúng ta ở trần gian này nữa. Nói cách khác, Chúa Giêsu không còn hiện diện với chúng ta trong thân xác con người nữa và Người muốn dặn dò chúng ta những điều thật quan trọng. Lời trăn trối đầu tiên của Chúa Giêsu là gì?
"Hỡi các con, Thầy chỉ còn ở với các con một ít lâu nữa thôi. Thầy ban cho các con một điều răn mới là hãy yêu thương nhau; như Thầy đã yêu thương các con, thì các con cũng phải yêu thương nhau như vậy."
Nói về vấn đề yêu thương, vấn đề tình cảm con người thì có lẽ nó xưa như trái đất. Vì lý do dễ hiểu là nếu con người không yêu nhau thì làm sao sinh con đẻ cái, làm sao có loài người sinh sản đầy mặt đất được. Chuyện yêu đương thì xưa như trái đất, nhưng trong Phúc Âm chúng ta vừa nghe, Chúa lại bảo, "Thầy ban cho các con một điều răn mới là hãy yêu thương nhau." Chúa đã nói thì chắc chắn không sai, như vậy phải có sự khác biệt trong kiểu cách yêu thương của loài người. Và kiểu cách yêu thương như Chúa muốn là kiểu cách mới. Và Chúa đã nói lời trăn trối ấy cách đây 2,000 năm rồi, như vậy kiểu cách yêu thương ấy có còn "mới" hay không?
Bản tính tự nhiên của con người là yêu người làm ơn cho mình, đối xử đẹp với ai tốt với mình, và thù ghét ai làm hại, đối xử tệ bạc với mình. Đó là lối sống mà chúng ta có thể nói, ngay cả loài vật cũng sống như vậy. Đó là các quy luật "Ăn miếng trả miếng", "Mạnh được yếu thua", "Mắt đền mắt, răng đền răng," v.v
Nhưng Chúa Giêsu đã xuống thế làm người, thực sự là một con người, để sống theo một đường lối cao hơn của loài vật, một đường lối có thể nói đích thực của con người--là một tạo vật có phẩm giá vì được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa.
Và Chúa Giêsu đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, điều đó có thể thực hiện được. Sống theo một đường lối thực sự nhân bản, thực sự yêu thương tha nhân là điều có thể thực hiện được.
Sau thời cách mạng Pháp, trước cửa một nhà thờ ở Balê, người ta thường thấy một người hành khất với dáng vẻ lạ thường. Vì qua lớp áo rách rưới của ông, ai cũng có thể nhìn thấy trên cổ của ông ta có đeo một cây thánh giá nhỏ bằng vàng. Và ông ta chỉ có một người quen thuộc nhất đó là một linh mục trẻ, thường đến dâng lễ tại nhà thờ này và mỗi lần ra về, ngài không quên hỏi han và giúp đỡ người hành khất ấy.
Một ngày kia, vị linh mục không thấy người ăn xin lảng vảng trước cửa nhà thờ nữa nên ngài lần mò hỏi thăm, và ngài đã tìm đến nơi ở của người hành khất khi ông đang trong cơn hấp hối vì bệnh tật và đói ăn.
Vì cảm động trước nghĩa cử của vị linh mục, ông ta kể lại cuộc đời của mình như sau: "Khi cách mạng vừa bùng nổ, tôi làm quản gia cho một gia đình giàu có. Hai vợ chồmg chủ tôi là người đạo đức, giàu lòng thương người. Thế nhưng tôi đã phản bội họ, tố cáo với quân cách mạng để bắt họ. Hai vợ chồng và hai đứa con của họ đã bị bắt và kết án tử hình. Chỉ còn người con trai duy nhất là thoát khỏi".
Nghe đến đây, vị linh mục thật bàng hoàng chấn động, nhưng ngài cố giữ bình tĩnh để nghe tiếp câu chuyện của người hành khất:
"Tôi nhìn họ leo lên đoạn đầu đài và thản nhiên theo dõi cảnh người ta chém đầu họ. Tôi quả thực là một quái vật khát máu... Từ đó, tôi không thể nào có sự bình an trong tâm hồn. Tôi bắt đầu đi lang thang khắp các ngả đường để quên đi tội ác của mình. Tôi vẫn còn giữ tấm ảnh của gia đình họ trong túi áo đây. Cây thánh giá tôi đang treo ở đầu giường là của người chồng, còn chiếc thánh giá bằng vàng tôi đeo trên cổ đây là của người vợ... Xin Chúa tha thứ cho tôi".
Vừa nghe xong những dòng tâm sự và cũng là lời tự thú của người hành khất, vị linh mục trẻ đã quỳ xuống bên cạnh giường của người hấp hối, và thay vì đọc công thức xá giải, ngài đã nói như sau: "Tôi chính là người con trai còn sống sót trong gia đình ấy. Đại diện cho gia đình và với tư cách là một linh mục, tôi tha thứ cho ông, nhân danh Cha và Con và Thánh Thần".
Kiểu cách yêu thương của Thiên Chúa, lúc nào cũng "mới" đối với chúng ta, dù đã 2000 năm. Ngay trên thập giá, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Chúa Giêsu đã xin với Chúa Cha là tha tội cho những người đã kết án mình, "vì họ không biết việc họ làm." Sự tha thứ là dấu chỉ của một tình yêu đích thực. Sự tha thứ là dấu chỉ của một nền văn minh thực sự nhân bản.
Thế giới ngày nay tràn ngập hận thù. Từ các cuộc chiến nhỏ giữa những người khác tôn giáo, khác chủng tộc tại Nam Dương, Ấn Độ, Phi Châu đến các cuộc chiến lớn đang xảy ra ở Iraq.
Ngay cả trong đời sống gia đình, cũng có nhiều cuộc chiến, giữa vợ chồng với nhau, hay giữa cha mẹ và con cái, giữa anh chị em. Hoặc nơi sở làm, giữa chủ nhân và công nhân hay giữa công nhân với công nhân.
Tại sao con người không thể thương yêu nhau?
Có phải chúng ta quá ích kỷ, có phải chúng ta quá bám víu vào vật chất, vào danh vọng, vào quyền thế, là những gì mà không thể đi theo với chúng ta sang bên kia thế giới?
Nhân một ngày quốc tế lao động, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II có nói, người bóc lột, người lạm dụng sức lao động của người khác lại là người bị thiệt hại hơn người bị bóc lột. Kẻ gây nên tội lại là người bị thiệt hại hơn là nạn nhân!
Tại sao vậy? Tại vì càng phạm tội chúng ta càng mất đi bản tính đích thực của mình, càng làm hao mòn phẩm giá của mình, và trước mặt Thiên Chúa, chỉ có phẩm giá con người mới là điều đáng kể.
Nếu chúng ta là những người tin và đi theo Chúa Kitô, chúng ta là chiên của Chúa thì chúng ta phải nghe theo tiếng của Người. Nếu chúng ta không phải là những người phản bội Chúa, như Giuđa, thì chúng ta đều được diễm phúc nghe lời trăn trối của Chúa. Và hãy nhớ rằng, chỉ khi nào chúng ta thực hiện lời trăn trối ấy, thì chúng ta mới thực sự là những người con hiếu thảo của Chúa, vì "mọi người sẽ nhận biết các con là môn đệ của Thầy: là các con có lòng yêu thương nhau."
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070506/5d9f629d/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list