[vn-families] Ngu?i Cha nhân h?u
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Mar 18 12:03:14 PDT 2007
Lời chào thăm bình an,
Có một Đức Giám Mục Việt Nam, trên đường đi tham dự hội nghị Công giáo ở Rome, đã ghé qua nước Mỹ để thăm hỏi một số giáo dân cũ của ngài ngày xưa thời trước 75. Khi được hỏi chuyện về những thay đổi bên quê nhà, việc mở cửa đón nhận đầu tư ngoại quốc, thì Đức Cha có một nhận xét về "tình người" như sau: Khi mở rộng thị trường kinh tế, thì có rất nhiều người ngoại quốc vào Việt Nam đầu tư và du lịch. Đặc biệt ngành du lịch rất thịnh hành và phát triển vì du lịch Việt Nam tương đối ít tốn kém hơn so với các nước lân cận. Các giáo dân của Đức Cha bên quê nhà thường quan sát và thấy rằng, có rất nhiều nhà tư bản Á đông, những du khách giàu có đến từ Đài Loan, Đại Hàn, Nhật Bản... để làm ăn, du ngoạn, tham quan Việt Nam. Những người này có đi thăm nhiều nơi, gặp gỡ nói chuyện với nhiều người. Đặc biệt, khi họ gặp những người nghèo khổ, làng xóm thấp hèn; trông họ rất dửng dưng, ơ thờ, nhiều lúc tỏ vẻ kiêu kỳ, lạnh nhạt và xa lánh.... Tương tự, cũng có nhiều người Âu Mỹ đến thăm Việt Nam, những anh "Tây ba lô" nhìn dáng bề ngoài trông cũng rất từ tốn; đi thăm những thôn làng xa xôi hẻo lánh, vẫn còn nhiều thiếu thốn, lạc hậu. Khi có dịp tiếp xúc và thăm hỏi những người nghèo khổ, tuy chưa chắc các người Âu Mỹ đó có thể giúp đỡ gì cho những kẻ nghèo khó này, nhưng đa số họ tỏ vẻ quan tâm, ân cần thăm hỏi, có lòng thông cảm và xót thương cho một kiếp người, với nhiều đói khổ xót xa. Đức Cha và các giáo dân của ngài nghĩ rằng, những người đã lớn lên và sinh trưởng ở các nơi có Tin Mừng rao giảng, hấp thụ giáo lý, tinh thần Phúc Âm của "mến Chúa và yêu người", đức bác ái được khuyến khích, thể hiện và cổ võ để giúp đỡ người nghèo khổ, hoạn nạn, thì họ hay có lòng thông cảm, dễ trắc ẩn, thương xót, tình người lại được thể hiện nhiều hơn, đặc biệt đối với những người nghèo khó, thấp hèn. Đức Cha nói ngài cũng rất vui mừng và hãnh diện về lòng nhân từ, bác ái của những cộng đồng người Việt hải ngoại. Họ đã lớn lên và trưởng thành rất nhiều, khi bắt đầu tham gia vào các cuộc cứu trợ những người hoạn nạn, đói khổ do thiên tai bão lụt ở bên quê nhà. Người Việt ở đây cũng đã lạc quyên đóng góp, hầu giúp đỡ các nạn nhân của trung tâm thương mại quốc tế ở New York. Họ cũng biết nâng đỡ và an ủi người điạ phương, khi lánh chạy tỵ nạn hai cơn bão lụt Katrina và Rita vừa qua.
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay đề hiểu rõ hơn về người cha nhân từ. Đây là một câu chuyện thật hay, đẹp tuyệt vời của Thánh Kinh. Chúa Giêsu cũng muốn giới thiệu với chúng ta về hình ảnh của Thiên Chúa như là một người cha nhân hậu, đầy lòng nhẫn nại, thương xót và tha thứ. Ước mong khi đọc được Lời Chúa hôm nay, trong mùa Chay Thánh này, chúng ta có được nghị lực, can đảm đứng dậy, xa lánh mọi tội lỗi và biết quay trở về cùng Thiên Chúa vì Người là một vị Cha nhân từ, luôn vui mừng và khao khát đón chờ sự ăn năn thống hối và sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm của chúng ta.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Luca 15, 1-3, 11-32
"Em con đã chết nay sống lại"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, những người thu thuế và những kẻ tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng ; thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: "Ông nầy đón tiếp những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng". Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: "Người kia có hai con trai. Đứa em thưa với cha rằng: Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con". Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả của mình, trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó, và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ cặn bã heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó hồi tâm lại và tự nhủ: Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn uống dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói. Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương ; ông chạy ra ôm choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu... Người con trai lúc đó thưa rằng: Thưa Cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa. Nhưng người cha bảo các đầy tớ : Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo, làm thịt để chúng ta ăn mừng: vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất, nay lại tìm thấy. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.
Người con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: Đó là em cậu đã trở về và cha cậu đã giết bê béo, vì thấy cậu ấy về mạnh khỏe. Anh liền nổi giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh trả lời: Cha coi, đã bao năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn. Còn thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn đàng điếm, nay trở về thì cha lại sai làm thịt bê béo ăn mừng nó. Nhưng người cha bảo: "Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc và vui mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy ".
SUY NIÊ.M: Học đòi yêu thương như Cha trên trời
Lm. Phạm Văn Lợi
Tin Mừng chẳng phải là một cánh đồng bằng phẳng, nó có nhiều đỉnh nhô cao. Chúng ta đang đứng trước một trong những đỉnh cao nhất: Lc 15,11-32. Đại văn hào Charles Dickens người Anh gọi đây là câu chuyện hay nhất, hạt ngọc đẹp nhất của Tin Mừng. Người ta thường bảo đó là dụ ngôn đứa con hoang đàng (hay đứa con phung phá), nhưng Đức Giêsu muốn làm nổi lên cả 3 nhân vật: một ông cha già với hai đứa con trai. Mà đặc biệt là nhân vật người cha! Đối với cậu trẻ hơn, các cuộc phiêu lưu của nó không quan trọng, có biết bao cách để lãng phí món quà lớn là cuộc sống khi trẩy đi xa cha mình. Điều cần phải khám phá chính là ông cha, theo cách trình bày của Đức Giêsu. Mọi nhà chú giải đều nói tới điểm đó, các nhà tu đức cũng vậy. Đức Giêsu đã mạc khải Thiên Chúa Cha chính trong trang này, qua hình ảnh ông già này.
1. Tình yêu đón nhận
"Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy" Người cha đã luôn rình chờ. Ông đã không tự hỏi mình sẽ làm hay sẽ nói gì, một chỉ nghĩ: "Ước gì nó xuất hiện!". Ngay khi nhìn thấy nó, ông đã chạnh lòng thương. Ông chạy ra (không một cụ già đông phương bệ vệ nào lại làm điều này!) và hôn lấy hôn để (ta có thể diễn tả rõ hơn lòng tha thứ nữa chăng?). Ông không nghe những lời xin lỗi ( dù thật hay giả. Mà có lẽ là giả, vì câu nói lâm ly đó không lập tức trào ra tận đáy lòng khi tên vô lại gặp lại cha mình, song đã được nó chuẩn bị sẵn từ trước lúc còn ở giữa bầy heo !). Ông không cho nó nói hết câu nó định nói (xin đối chiếu Lc 15,18-19 với 15,21) Ông quá vội vã làm bùng vỡ niềm vui và lễ hội. Áo đẹp nhanh lên! Nhẫn quý nhanh lên! Bê béo nhanh lên! Con ta đã mất nay lại tìm thấy.
Nó đã đi hoang nhưng nay đã trở về! Động tác của người cha trước hết là yêu thương, chứ không phải là chất vấn về những thái độ trái hay phải. Sau đó, người ta sẽ thấy phải làm sao sống trong trật tự, nhưng việc cấp thiết nhất vẫn là yêu thương. "Yêu thương để giúp bạn biến đổi là cho bạn phương tiện. Bắt bạn biến đổi mới yêu thương là cất hết phương tiện. Phương tiện độc nhất để biến đổi tâm hồn bạn mình là chấp nhận bạn như thuở ban đầu, vì được yêu là điều kiện cần thiết để biến đổi". Lời Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận nhắn nhủ các đôi bạn trong Đường Hy Vọng (số 469-470) cũng đúng trong trường hợp này. Và đó chính là mạc khải lạ lùng mà Đức Giêsu muốn ban cho ta: chúng ta được yêu thương biết là chừng nào! Những ngu dại và thậm chí các tội ác của chúng ta có là gì trước nhiệt tình ấy: "Nó đã được tìm thấy lại". Loài người có thể đánh mất tư cách làm con, nhưng Thiên Chúa chẳng thôi làm cha bao giờ cả. Nếu chúng ta dám tin điều đó, quan hệ tình yêu giữa chúng ta với Chúa Cha sẽ thế nào! Nhưng tại sao ta khó thấy mình được Thiên Chúa yêu như vậy? Phải chăng chính vì khó khăn ấy mà Đức Giêsu đã dài dòng trình bày cho ta hình ảnh đứa con cả? Người hẳn đã tưởng tượng ra dụ ngôn này sau khi đã nghe các lời đả kích của những kẻ công chính trước thái độ Người: "Ông này tiếp đón phường tội lỗi và ăn uống với chúng!" . Đó chính là lời càu nhàu của đứa con cả! Thay vì vui mừng, anh ta lại phản đối, công phẫn. Kẻ khó chịu làm sao!
2. Tình yêu hoán cải
Than ôi, chúng ta biết bao lần cũng ngoan bướng, cũng khép kín, cũng công phẫn trước tình yêu như thế, nhất là tình yêu của Thiên Chúa đối với kẻ tội lỗi, với kẻ ăn năn trở lại trong giờ phút cuối cùng. Chúng ta phê phán thay vì mở rộng vòng tay. Chúng ta lý luận: nếu dung túng tất cả, thì luân lý đạo đức dùng để làm gì? Ra công trung tín với Thiên Chúa thì được lợi gì? Và Thiên Chúa là ai nếu Người chấp nhận tất cả?
Lý luận thế là vì chúng ta đã được huấn luyện cho biết ghê tởm tội lỗi, kết án vô trật tự, chúng ta không muốn trở nên những kẻ chiều ý cách đáng nghi ngờ! Chúng ta nghĩ rằng mình bảo vệ chính Thiên Chúa khi bảo vệ các lề luật Người và khi tỏ ra kiên quyết trong chuyện ấy! Nhưng như thế thì làm sao mở rộng vòng tay? Làm sao bắt chước người cha của dụ ngôn trong cách ông hoàn toàn điên rồ đón thằng con vô lại trở về chỉ vì đói? Là những người công chính, những người muốn nên công chính, chúng ta trước hết nghĩ tới việc phê phán, đưa ra những nhận xét cần thiết, khoanh vùng sự dữ, xem cái gì có thể chấp nhận nổi. Khi tất cả đã được sáng tỏ, sửa sai đầy đủ, ta mới có thể mến yêu.
Nhưng làm thế, chín trên mười lần đều hỏng cả. Đức Giêsu đã nhận xét như vậy khi quan sát các nỗ lực của những kẻ công chính thời Người, Biệt phái và kinh sư: khởi từ sự công chính, họ chẳng đi đến tình yêu. Họ từng cố gắng yêu mến, nhưng vẫn ở trong nhiều giới hạn chật hẹp và tất nhiên cũng nhốt Thiên Chúa trong những giới hạn như vậy: "Dầu sao ông ta cũng không thể yêu mến các kẻ tội lỗi ! " họ nghĩ thế. Phần chúng ta, vì Đức Giêsu đã nói, chúng ta chấp nhận chung chung là Thiên Chúa yêu thương các tội nhân, điều đó thậm chí tiện lợi cho chúng ta hay cho một ai đó khi cần. Nhưng không phải với "tên" này! Tên này, những tên này, Thiên Chúa không thể thương chúng được!
Thương chứ! Đức Giêsu bảo ta: chẳng ai bị loại trừ, và rằng Thiên Chúa đúng là ông cha trong dụ ngôn. Và chúng ta là con của Người khi chúng ta trước hết đặt mình trong lòng thương mến.
Chúng ta không được dung túng tất cả, chúng ta phải chiến đấu chống tội lỗi và cho công lý. Nhưng là trong tình yêu. Tất cả nằm ở đó. Chính bằng cách yêu thương ta mà Thiên Chúa kéo ta khỏi tội, chống lại tội lỗi trong ta, chứ không phải bằng cách nghiến nát hay loại trừ ta.
Xin Chúa giúp chúng ta thực hiện cuộc hoán cải này để thủ đắc được phản ứng tin mừng thuần túy duy nhất và số một: luôn đặt mình trong tình thương mến. Khi tự phán xét chính mình, hãy nghĩ rằng Chúa Cha yêu thương tôi. Khi phải phán xét những kẻ khác, trước hết nghĩ đến việc yêu thương họ như Thiên Chúa yêu thương họ. Vị Thiên Chúa đích thực được Đức Giêsu mạc khải là thế!
Trong ánh sáng tình yêu ấy, tất cả có thể trở về với sự sống. "Con ta đây đã chết mà nay lại sống ! Em con đây đã chết mà nay sống lại ! " Người cha sống lại, thằng con thứ đi hoang sống lại. Chỉ duy người con cả rất gương mẫu vẫn ở trong nếp cũ: chết ! vì đã khép lòng trước tình yêu !
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070318/b2c379cc/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list