[vn-families] B? dá xanh t? t?i

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Jun 17 13:59:54 PDT 2007


    
      ¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯
 
                                  BỜ ĐÁ XANH TẠ TỘI
 
                     1.    Như viên đá xanh ngủ yên giấc mộng lành, 
                            con xay tiếng ca quên tình người bao la !
                            Trong nỗi ước mơ bờ môi khẽ tạ tội.
                            Vâng vâng Chúa ơi dương trần này chơi vơi.
 
                     2.   Như cơn lốc xoay làm nên kiếp đọa đầy,
                           con như ngất ngây trên đường trần vui say !
                           Tay ôm khói hương Người đâu vắng đêm trường ?
                           Không mang nhớ thương cho lòng đầy tơ vương.
 
                     3.   Như muôn bóng chim đợi mong cảnh dịu hiền,
                           con nay đã quên không màng tình vô biên !
                           Con tay chắp tay quỳ đây dáng hao gầy.
                           Mong xin Chúa thương cho về bờ yêu đương.
 
                 ĐK.   Con giơ cao tay xin tạ lỗi những ngày đã qua,
                           theo chân loài người lên án Cha hiền hoà.
                           Con giơ cao tay xin lần nữa những lần thứ tha,
                           cho ân tình đầy ngọt môi say đàn ca.
 
                                                                               Đỗ Vy Hạ  
                                                                    
 
                                                                     
                                                      *****  HAPPY FATHER'S DAY *****
 
 
PHÚC ÂM:  Luca  7: 36 - 50 
"Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều"
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
 
Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình;  Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn.  Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái;  liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm.   Bấy giờ bà đứng phía chân người khóc nức nở, nước mắt ướt đẵm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm.   Thấy thế, người biệt phái đã mời Người tự nghĩ rằng:   "Nếu ông nầy là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai và thuộc hạng người nào: là một người tội lỗi ".   Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng:  "Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông".   Simon thưa:   "Xin Thầy cứ nói".  ---  "Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi.  Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai.   Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn ? "   Simon đáp:  "Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn" .   Chúa Giêsu bảo ông:  "Ông đã xét đoán đúng".   Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon:  "Ông thấy người đàn bà này chứ ?   Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi;   còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.   Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi.   Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi,  còn bà nầy đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi.    Vì vậy, Tôi bảo ông,  tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi,  vì bà đã yêu mến nhiều.  Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít " .     Rồi Người bảo người đàn bà:   "Tội con đã được tha rồi" .    Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng:   Ông nầy là ai mà lại tha tội được ? "   Và Người nói với người đàn bà:   "Đức tin con đã cứu con, con hãy về bình an ".   Sau đó Người rảo qua các thành thị và xóm làng, giảng dạy và loan báo nước Thiên Chúa.   Có nhóm Mười Hai cùng đi với Người, cũng có cả mấy người phụ nữ đã được chữa khỏi tà thần và bệnh tật:   Maria gọi là Madalêna đã được chữa khỏi bảy quỷ ám,  Gioanna vợ của Cusa viên quản lý của Hêrôđê,  Susanna và nhiều bà khác:   họ đã lấy của cải mình mà giúp Người. 
 
 
SUY NIÊ.M:    "Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi"
Soeur Thanh Thủy, LHC
 
Cách đây không lâu, một người bạn gởi cho tôi một câu chuyện qua điện thư.   Một câu chuyện đơn sơ và dễ thương:   Có một bé trai 9 tuổi đang băn khoăn và xấu hổ khi ngồi trong lớp, nhìn xuống dưới nền nhà và thấy một vũng nước đọng lại ngay giữa hai bàn chân của mình.   Băn khoăn vì không biết xử thế ra sao để che dấu tình trạng này.   Xấu hổ vì biết chắc rằng,  khi mà đám bạn khám phá ra sự thật này,  thì chúng sẽ chế diễu, không biết dấu mặt đi đâu.   Đang suy nghĩ như vậy thì cậu bé thấy cô giáo từ từ tiến về phía mình.   Cậu đang lúng túng lại càng lúng túng hơn.   Cùng lúc đó thì cô bạn gái gần bên,  tên là Susie,  cũng bước ra khỏi ghế và tiến về hướng của cậu,  trên tay cầm một bình nước,  trong đó có con cá vàng đang bơi lội.   Chỉ trong giây lát, khi đi ngang cậu bé, thì Susie đã vụng về làm đổ bình nước ngay vào lòng của cậu.   Bề ngoài cậu tỏ ra bực dọc vì đã bị ướt áo quần, nhưng trong lòng thì thầm nhủ:   "Cám ơn Chúa vô cùng !   Cám ơn Chúa đã cứu con khỏi sự hổ thẹn này...  Thế là từ một tội nhân, cậu bé bỗng dưng trở thành một nạn nhân đón nhận sự thương xót của cô giáo và đám bạn đang xúm vào để giúp cậu...   Sau khi tan học, cậu bé do dự đến bên Susie và hỏi :  "Bạn cố tình đánh đổ bình nước phải không ? "   Susie từ tốn trả lời:  " Trước đây cũng đã có lần tôi bị ướt quần trong lớp ".
 
Bài Phúc Âm Chúa Nhật 11 Thường Niên năm C kể cho chúng ta nghe câu chuyện về người phụ nữ đã dùng tóc để lau chân, dùng nước hoa để xức chân cho Chúa Kitô khi Ngài đến dùng cơm tại nhà người Pharisiêu tên Simon.    Người phụ nữ này không được sự bao bọc che chở như trường hợp của cậu bé trong câu chuyện kể trên.   Ngược lại, người ta bất chấp thái độ thống hối và ăn năn của bà.    Người ta vẫn nhớ rất kỹ những lỗi lầm của bà trong quá khứ.   Đối với họ,  một khi bà đã là một tôi nhân,  thì mãi mãi bà vẫn là một tội nhân.   Đức Kitô thì không nghĩ như vậy.   Người cho bà cơ hội xám hối, Người đã nhìn vào thẳm cung lòng của bà để thấy được sự thống hối ăn năn.   Người cảm thông và không lên án.   Người tha tội, ban bình an và ghi nhận lòng thành của bà.   Bài Phúc Âm tuần này dậy tôi phải tập nhận ra thiện chí của tha nhân và đón nhận mọi người với lòng thương cảm, thay vì xét đoán và lên án.
 
Chúng ta sống trong một xã hội nơi mà con người thường xuyên lên án và bắt bẻ nhau.   Có thể chúng ta ít lên án bằng lời nói hay hành động, nhưng thử hỏi mấy ai trong chúng ta không phạm cái tội lên án tha nhân trong tư tưởng.    Mỗi người đều có một nội tâm sâu xa , mà chỉ mình họ và Thiên Chúa biết mà thôi.   Thiên Chúa nhìn thấu tận tấm lòng của chúng ta (Lc 14:16).   Phần con người, chúng ta chỉ nhìn thấy bề ngoài rồi chúng ta bắt đầu xét đoán.   Chính Đức Kitô mời gọi chúng ta:   "Anh em đừng đoán xét để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, vì anh em xét đoán như thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy" (Mt 7:1-2).   Khi xét đoán, chúng ta có khuynh hướng nghiêng về những đìều tiêu cực, thay vì nghĩ đến những tích cực của kẻ khác.   Mỗi khi nghĩ về hành động xấu của kẻ khác,  chúng ta gián tiếp nghĩ rằng mình đỡ hơn,  nếu không phải là mình tốt hơn.   Khi nghĩ xấu về một người, thì cái "tôi" của chúng ta tự hào rằng "nó" không tệ như người khác.   Là con người,  ai cũng muốn mình đẹp, mình tốt, mình giỏi, mình là nhất.   Để mình được đứng hạng nhất thì kẻ khác phải hạng nhì, hạng ba.
 
Thiên Chúa không những không xét đoán mà Ngài còn rộng lượng, nhân từ và tha thứ.    Trước sự kiện Vua David phạm tội ngoại tình và tội giết người,  nhưng một khi ông xám hối và thú tội:   "Tôi đắc tội với Đức Chúa" (2 Sam 12:13).   Thì Thiên Chúa không thể không tỏ lòng khoan dung tha thứ.
 
Hãy để việc xét xử cho Thiên Chúa.  Phần chúng ta, hãy nhớ rằng con người được tạo dựng giống hình ảnh của Thiên Chúa.   Thiên Chúa là chân thiện mỹ và ai trong chúng ta cũng đều có khả năng bắt chước sự tốt lành của Người.
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070617/a4a45342/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list