[vn-families] Bí tích Mình Máu Chúa Kitô

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Jun 10 11:27:31 PDT 2007


Lời chào thăm bình an,  
 
Gần mười năm về trước, nếu chúng ta có dịp theo dõi trên TV về thánh lễ an táng Mẹ Têrêsa thành Calcutta vừa qua đời tại Ấn Độ.   Chính phủ của quốc gia này và dân chúng vì quá ngưỡng mộ, yêu mến và biết ơn Mẹ Têrêsa nên đã làm nghi lễ "quốc táng" cho Mẹ, một con người bé nhỏ tầm thường nhưng đầy lòng nhân ái.  Người dân Ấn Độ nhìn Mẹ như một vị thánh sống và họ đã thắc mắc tự hỏi không biết Mẹ đã đầu thai từ đâu đến !!!   Mẹ không truyền giáo, không giảng đạo hoặc triết lý cao xa, nhưng đi đến đâu, người nguời đều đứng xếp hàng, đặc biệt những người nghèo khổ, cùng đinh của xã hội,  đều mong chờ nơi sự chúc lành, cùng được chiêm ngưỡng và cảm nghiệm sự dịu hiền và an bình đến từ Thiên Chúa qua con người của Mẹ.   Hôm đó, trong thánh lễ an táng, đã có hơn 40 vị quốc khách, đại diện cho nhiều quốc gia, đến để đưa tiễn Mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng.  Đức Hồng Y Angelo Sodano, người đứng hàng thứ hai trong Hội thánh Công giáo La Mã đã đến để cùng đồng tế trong thánh lễ an táng Mẹ.  Dù rằng các bậc chức sắc của chính phủ Ấn Độ đã được thông báo trước là buổi lễ tiễn đưa đó sẽ kéo dài gần 3 giờ đồng hồ, nhưng mọi người không cảm thấy mệt mỏi và chán nản vì lòng yêu mến rất cao.  Mọi người đã chứng kiến gần 30 vị lãnh đạo quốc gia và các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo bạn, hầu hết là các tôn giáo trong nước Ấn Độ và Đông Phương, đứng trước thi hài của Mẹ để nói lên những lời yêu mến và tri ân cảm tạ,  thì đủ hiểu biết Mẹ Têrêsa đã được nhiều người mến mộ từ tận đáy con tim.   Đặc biệt trong thánh lễ, khi đến lúc rước Mình Thánh Chúa Kitô, và phần này chỉ dành riêng cho người Công giáo, nhưng các quan chức Ấn Độ đã thắc mắc hỏi nhau rằng không biết những người Công giáo đã lãnh nhận ăn tấm bánh trắng tròn nhỏ đó là ý nghĩa gì.   Lúc ấy, chắc chắn hơn một tỷ người Ấn Độ, khi theo dõi hình ảnh rước lễ này trên TV cũng đã tự hỏi như vậy.   Người Kitô hữu tin rằng trong thánh lễ, khi linh mục chủ tế đọc lời truyền phép thánh, thì của lễ hiến dâng trên bàn thờ là "bánh trắng" và "rượu nho" đã biến thành "Mình" và "Máu" Chúa Giêsu Kitô (Body and Blood of Jesus Christ in Spirit).   Mẹ Têrêsa rất yêu mến và trân quý bí tích Thánh Thể này.   Mỗi buổi sáng, trước khi đi làm công tác phục vụ, giúp đỡ người nghèo,  Mẹ và tất cả các soeur trong nhà dòng đều tham dự Thánh lễ hầu nhận lấy ơn lành từ Mình Máu Thánh Chúa Kitô.   Đó chính là nguồn năng lực, sức mạnh và niềm tin để nâng đỡ an ủi mọi người trong nhà dòng, hầu có thể vượt qua được những khó khăn thử thách.   Mẹ luôn tin rằng mọi việc Mẹ và các soeur làm đều có Chúa Kitô đồng hành, nâng đỡ, che chở và ủi an.
 
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay để hiểu rõ hơn về Mình Máu Thánh Chúa Kitô.  Giáo hội dành nguyên tháng Sáu trong năm để đặc biệt tôn kính bí tích Thánh Thể.   Một lần nữa, đây là một mầu nhiệm mà con người chúng ta chỉ có thể cảm nhận và nhìn thấy được, qua con mắt của đức tin.   Vì yêu thương nhân loại, Chúa Giêsu đã thiết lập bí tích này trong bữa tiệc ly cuối cùng trước khi Chúa chịu chết trên cây Thánh giá, và căn dặn các môn đệ hãy cử hành bí tích này để tưởng nhớ đến Ngài và Chúa đã hứa ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế.  Ước mong mọi người Kitô hữu mỗi khi tham dự thánh lễ, chúng ta có tâm tình biết ơn, tấm lòng cảm tạ và ước ao được lãnh nhận Mình Máu Chúa Kitô, để biết rằng đó chính là của ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng ta, và nhờ đó chúng ta sẽ được cứu rỗi hầu tận hưởng hạnh phúc trường sinh.
 
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
 
PHÚC ÂM:  Luca 8, 11b-17
"Tất cả đều ăn no nê"
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
 
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân chúng về nước Thiên Chúa và chữa lành những kẻ cần được cứu chữa.   Vậy khi đã xế chiều, nhóm mười hai đến thưa Người rằng:   "Xin Thầy giải tán dân chúng, để họ đi vào trong các làng mạc và trại quanh đây mà trú ngụ và kiếm thức ăn, vì chúng ta đang ở trong hoang địa".   Nhưng người nói với các ông:  "Các con hãy cho họ ăn đi".   Các ông trả lời:   "Chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá, trừ phi chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám đông nầy.   Số đàn ông độ năm ngàn".   Người nói với các môn đệ rằng:   "Hãy cho họ ngồi xuống từng nhóm độ năm mươi người ".    Các ông đã làm như thế, và bảo tất cả ngồi xuống.   Chúa Giêsu cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, nhìn lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và phân phát cho các môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng.   Tất cả đều ăn no nê, và người ta thu lượm được mười hai thúng miếng vụn còn dư lại.
 
SUY NIÊ.M:   Mình và Máu Chúa Giêsu là lương thực cho loài người 
Lm. Carolô Hồ Bạc Xái
 
Theo nguyên ngữ, Eucharistia, Thánh lễ là một lễ Tạ ơn.  Ý nghĩa này rất rõ trong các bài đọc hôm nay:
 
1.  Lễ Tạ Ơn

*	Abraham nộp cho vị Tư Tế của Thiên Chúa một phần mười tất cả các chiến phẩm cũng là để bày tỏ tâm tình tạ ơn (bài đọc I). 

*	Tư tế Melkisêđê hay tin Abraham chiến thắng thì đã "chúc tụng Thiên Chúa" (bài đọc I). Chúc tụng là một cách tạ ơn. 

*	Khi Chúa Giêsu lập Bí tích Thánh Thể, Ngài cũng "cầm lấy bánh và tạ ơn" (bài đọc II) 

*	Khi Ngài làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, hình ảnh tiên báo Bí tích Thánh Thể, Ngài cũng "cầm lấy, ngước mắt nhìn lên trời và chúc tụng" (chúc tụng là tạ ơn) (bài Tin Mừng).

Nhưng ngày nay khi chúng ta dự Thánh lễ, hầu như chúng ta chỉ biết xin ơn mà quên tạ ơn.


Có biết bao điều ta có thể tạ ơn Chúa mỗi khi tham dự Thánh Lễ.

2.  Những điều tầm thường trở thành phi thường 

Trong các bài đọc hôm nay, chúng ta thấy nhiều điều rất tầm thường trong cuộc sống bình thường: bánh, rượu, ăn, uống, cầm, bẻ ra, chia...


Như Melkisêđê đã dùng bánh và rượu ấy để làm lễ tế; Chúa Giêsu cũng dùng bánh và rượu để biến thành Mình và Máu Ngài.  Và Chúa Giêsu đã làm việc đó bằng những cử chỉ bình thường như cầm lấy, bẻ ra, trao...


Trong Thánh lễ, tất cả những điều bình thường và thậm chí tầm thường đều có thể trở thành phi thường, cao cả, thánh thiện.


Vậy mỗi khi tham dự Thánh lễ, chúng ta hãy đến với những sự tầm thường và thánh hóa chúng thành những điều phi thường.  Thí dụ: mồ hôi, nước mắt, việc làm, tâm tư, nguyện ước...

3.  Lương thực thần linh

Một số anh chị em dự tòng sau khi được học hỏi về sự cao quý, về tầm quan trọng và về sự cần thiết của thánh lễ cũng như của bí tích Thánh Thể đã đưa ra câu hỏi:   Nếu thánh lễ và mầu nhiệm Thánh Thể cao quí và cần thiết cho đời sống thiêng liêng như vậy, thì tại sao nhiều người công giáo lại không đi dâng lễ, hay nếu có đi thì lại ngồi ở ngoài hút thuốc, nói chuyện, chơi giỡn và hầu như không bao giờ rước Mình Thánh Chúa?


Một câu hỏi quả là gây nhức nhối và rất đáng để những người mang danh là Kitô hữu phải suy nghĩ.   Có lẽ ta khó có thể tìm được một lý do nào chính đáng để trả lời cho thắc mắc này ngoài việc nhận thực rằng:  tại do yếu kém về giáo lý, do thiếu hiểu biết về Chúa, về những gì Người đã dạy và đã làm, do thiếu ý thức về những sự thánh thiêng, do thiếu trưởng thành trong đời sống đạo nên mới xảy ra những trường hợp như vậy.   Vì thiếu hiểu biết nên không thấy được sự cao quí và tầm quan trọng của việc dâng lễ và việc rước Thánh Thể.   Những người này coi việc đi dâng lễ ngày Chúa Nhật chỉ là một khoản luật phải giữ để khỏi có tội, để khỏi bị phạt mà thôi.   Họ không ý thức rằng: thánh lễ và Thánh Thể là những điểm hẹn để họ gặp gỡ Thiên Chúa là Cha của mình.   Họ cũng không biết rằng đây là cơ hội rất quý báu để có thể kín múc lấy nguồn sự sống, nguồn ân sủng cần thiết cho cuộc đời.


Thánh lễ và bí tích Thánh Thể không do Hội Thánh, không do bất cứ ai bịa đặt ra, nhưng là do chính Chúa Kitô thiết lập.  Thánh lễ ngày nay tái diễn và làm sống lại thánh lễ Chúa Kitô đã dâng khi xưa trên thánh giá để tiếp tục chuyển thông ơn cứu rỗi cho mọi người, mọi thời và mọi nơi.  Và thánh Thể chính là lương thực nuôi sống linh hồn ta trong hành trình làm người, cũng là hành trình đi về quê hương trên trời.   Chúa Giêsu đã nói đi nói lại nhiều lần:  "Thịt tôi thật là của ăn, máu tôi thật là của uống.   Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi thì sẽ được sống đời đời" (Ga 6,54-55).   Ngay cả khi Người biết rõ ràng rằng:  Khi Người nói ra những điều ấy, người ta sẽ không tin, sẽ nhạo cười và sẽ bỏ đi, Người vẫn cứ nói.   Điều đó cho thấy vấn đề Chúa Giêsu nói ra quan trọng và cần thiết như thế nào.


Con người không chỉ có thân xác nhưng còn có linh hồn.  Và mục đích của đời sống làm người không chỉ là sự no đủ cơm áo phần xác mà còn là sự no đủ của đời sống tâm linh nữa:  "Người ta sống không chỉ bởi bánh" (Lc 4,4).


Thiết tưởng mỗi người chúng ta đang hiện diện nơi đây đều có dư khả năng để nhận thức điều này.   Vấn đề còn lại là thái độ của chúng ta đối với thánh lễ và Thánh Thể như thế nào mà thôi. 

4. Bí Tích Thánh Thể - Dấu chỉ hữu hình của Tình Yêu siêu việt 

Bí Tích Thánh Thể lại một lần nữa làm cho tôi kinh ngạc và cúi đầu thán phục trước sáng kiến vĩ đại của mầu nhiệm Nhập Thể, một sáng kiến chỉ có thể là sáng kiến của Tình Yêu.  Chính để cứu chuộc con người mà Thiên Chúa đã nên một Con Người như ta.   Chính để trao ban Sự Sống Đích Thực cho ta, mà Ngài đã trở nên của ăn thật sự, cụ thể cho ta.   Điều kỳ diệu là sức sống thiêng liêng lại có thể ban cho ta qua Bàn Tiệc rất hữu hình và cụ thể.   Ta không chỉ ăn Đức Giêsu cách biểu tượng và mầu nhiệm, mà còn một cách thực sự hữu hình và vật chất.   Đó chính là sự kỳ diệu của Bí Tích vậy.   Hội Thánh của Đức Giêsu được nuôi dưỡng bởi chính những dấu chỉ hữu hình đó.  Thán phục trước sự kỳ diệu đó, tôi thấy mình được mời gọi yêu mến Hội Thánh, Thân Thể Mầu Nhiệm của Đức Giêsu hơn, với những phương tiện hữu hình, giới hạn nhưng đem lại sức sống dồi dào của Mẹ Thánh.

Đức Giêsu ban sự sống cho ta không với tư cách một người ban phát từ bên ngoài, nhưng Ngài tự nguyện trở thành của ăn cho ta.  Đó là một hành vi tự nguyện tiêu tan đi, để cho kẻ khác nhờ đó mà được sống, tựa như hạt giống kia mục nát đi để đem lại sự sống cho vô số hạt khác.  Một hành vi phục vụ đúng nghĩa.  Tôi tự hỏi mình đã có một ước muốn phục vụ đích thực theo nghĩa là dám tự nguyện quên mình để nghĩ đến lợi ích người khác hay chưa. 
 
Bí Tích Thánh Thể là Bí Tích của sự hiệp thông.  Thánh Thể hiện diện nơi Nhà Tạm là trung tâm của cộng đoàn tụ họp lại trong tình huynh đệ, dâng lên Cha hiến lễ chính Người Con.  Vì Hội Thánh là Nhiệm Thể của Đức Kitô, nên khi dâng lên Cha Người Con, cộng đoàn tụ họp cũng dâng lên Cha chính mình với tư cách là Hội Thánh, Thân Mình của Đức Kitô vậy.   Và khi cử hành Bàn Tiệc Thánh, cộng đoàn cũng cử hành mầu nhiệm hiệp thông vậy.   Làm cho tôi được kết hợp với Đức Giêsu Phục Sinh, Bí Tích Thánh Thể còn liên kết tôi với anh chị em khác vốn cũng đang mang Đức Giêsu trong mình: bởi vì họ cũng được Ngài yêu mến, hiến thân cho.   Liệu tôi có thể yêu mến Đức Giêsu đích thực không khi tôi chẳng yêu thương những người mà chính Ngài yêu thương đến nỗi hiến mạng vì họ?   Nếu tôi yêu mến Thánh Thể của Đức Giêsu, thì liệu tôi có sẵn sàng quan tâm, săn sóc những thành phần đau yếu nghèo đói, bị bỏ rơi của Nhiệm Thể Ngài là Hội Thánh chăng?   Còn biết bao anh chị em trong cùng Thân Thể với tôi đang rên xiết dưới sức nặng của đau khổ và cần tôi giúp đỡ và yêu mến.   Chính Bí Tích Thánh Thể là nguồn sức mạnh khiến tôi có khả năng yêu mến và thể hiện Tình Yêu đó cho anh chị em tôi. (Lm Augustine, sj.)
 
5. "Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy"


Đôi khi chúng ta bị coi thường.  Điều này thật đau buồn.  Chúng ta thấy việc mình làm chẳng ai biết tới, và ngay chính bản thân chúng ta cũng bị đối xử như chẳng có gì đáng chú ý.


Nhưng tệ hơn nữa là chúng ta bị quên lãng.  Điều này còn đau buồn hơn.  Người ta quên chúng ta có nghĩa là không chỉ người ta không coi trọng chúng ta mà còn coi như chúng ta không có.


Bởi vậy ai cũng cố gắng làm cho người ta nhớ tới mình.  Có câu nói rằng điều đáng sợ nhất không phải là chết mà là bị bỏ quên.


Chúa Giêsu cũng thế.   Ngài muốn chúng ta nhớ tới Ngài.   Vì thế trong đêm trước khi chịu chết, Ngài đã ngồi xuống cùng ăn với các môn đệ, rồi cầm lấy bánh và nói:  "Này là Mình Thầy được ban cho các con".  Rồi Ngài cầm lấy chén rượu và nói:  "Này là chén Máu Thầy... Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy".


Dĩ nhiên Chúa muốn các môn đệ nhớ đến Ngài không phải chỉ vì ích lợi cho Ngài mà vì ích lợi cho chính họ.   Họ cũng cần nhớ đến Ngài nữa.  Vì yêu thương họ nên Ngài đã để lại một cách đặc biệt để nhớ đến Ngài, đó là Bí tích Thánh Thể.


Mỗi lần chúng ta cử hành Bí tích Thánh Thể là chúng ta nhớ lại một số lời Ngài nói và một số việc Ngài làm.   Chúng ta suy gẫm những điều đó và cố gắng thực hành trong đời sống.


Mỗi lần chúng ta nhớ đến Ngài bằng cách đó thì Ngài trở nên hiện diện gần gũi với chúng ta, tuy không hiện diện hữu hình nhưng là hiện diện thực sự.


Nhờ cử hành bí tích Thánh Thể, một mối dây yêu thương nối kết chúng ta lại với Ngài, kết quả là chúng ta có khả năng đi vào sự thân mật sâu đậm với Ngài, sâu đậm hơn cả khi Ngài hiện diện hữu hình.   Chúng ta không chỉ thông giao với Ngài, mà còn hiệp thông với Ngài nữa, một sự hiệp thông thánh thiện.


Nhớ là một khả năng quý giá.   Nó nối kết chúng ta lại với những người và những sự việc không còn nữa.   Khi chúng ta nhớ đến những người thân yêu thì họ trở thành hiện diện với chúng ta.   Họ không chỉ là một ký ức mà là một sự hiện diện thực sự.   Khi nhớ tới họ là chúng ta tiếp tục gặt hái những hoa trái mà họ đã gieo khi còn sống với chúng ta.


Huống chi là khi chúng ta nhớ đến Chúa Giêsu, hoa trái chúng ta gặt hái còn nhiều hơn đến mức nào nữa.  Nhất là nhớ đến Ngài bằng cách thức Ngài chỉ dạy, đó là cử hành Bí tích Thánh Thể.  Amen.

-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070610/f43701f5/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list