[vn-families] Ngu?i Samaritanô nhân h?u
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Thu Jul 19 17:46:10 PDT 2007
Lời chào thăm bình an,
Vào đầu tháng 6, 2007 vừa qua, tin tức khắp nơi và đặc biệt tờ báo địa phương ở Houston, Texas có đăng hình một thanh niên đang bồng đứa con trai hơn 2 tuổi. Tuy miệng anh hơi mỉm cười nhưng nhìn kỹ vào cặp mắt đăm chiêu, thì người ta có cảm tưởng hình như anh vẫn còn đang đứng trông chờ một ai đó. Vâng, chàng thanh niên đó tên Jeff Blessing. Anh vừa trải qua một tai nạn, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Số là mỗi ngày anh vẫn lái xe gắn máy (motor-cycle) để đi làm. Buổi sáng hôm ấy, khi xe hai bánh của anh đang chạy nhanh trên xa lộ, bỗng nhiên chiếc xe hơi bên cạnh chao đảo, vì cái bánh xe của một chiếc xe khác, không biết vì lý do gì đã tuột ra khỏi xe, và đang lao nhanh vào chiếc xe kế bên chiếc xe của anh. Bất thình lình, chiếc xe đó lách qua bên trái và đụng vào xe của anh, hất tung anh khỏi xe, văng lên cao và rơi xuống nằm bất tỉnh ngay giữa xa lộ.... Trong cơn hỗn loạn và nguy cấp đó, một người tài xế xe 18 bánh cũng đang chạy trên xa lộ và từ xa, đã trông thấy cảnh tượng hãi hùng trên. Không ngần ngại, ông đã dùng chiếc xe truck to lớn của mình, để ngăn cản luôn 2 lanes gần chỗ anh Jeff đang nằm, hy vọng cản trở đó không cho các xe khác đang lao nhanh tới. Vì đang ở trên xa lộ nên mọi xe đều chạy rất nhanh, có thể sẽ không thấy anh Jeff Blessing đang nằm hôn mê bất tỉnh, ngay giữa freeway và vô tình sẽ bị cán chết. Một thời gian ngắn sau, xe cảnh sát, xe cứu thương và máy bay trực thăng, đã cấp tốc đến để đưa anh vào nhà thương cấp cứu. May mắn thay, khi chạy xe motor-cycle, anh Jeff có đội mũ che mặt và mặc áo da, nên thương tích cũng được giảm đi rất nhiều. Người cảnh sát viên tại hiện trường hôm đó là Mark Rawls, sau này có kể cho các phóng viên báo chí: "Tôi có nói chuyện một vài câu với người tài xế xe truck đó và quả quyết, ông ta đã làm một việc thật khôn ngoan và tốt lành. Bởi vì chắc chắn sở cảnh sát chúng tôi sẽ phải ghi chép và tường thuật, một án mạng chết người ngay trên xa lộ ngày hôm nay, nếu ông ta không làm những gì ông đã làm vào buổi sáng này ". Vị cảnh sát thêm vào: "Tôi tin tưởng tài xế xe truck đó đã cứu mạng người thanh niên thoát chết bằng một nghiã cử thật sáng suốt và cao đẹp ". Và ông kể tiếp: "Vì người tài xế xe truck không dính dáng trực tiếp trong tai nạn này, và ông ta không phải là người làm chứng (witness to the accident) nên sau khi xe cảnh sát và xe cứu thương đến, để đưa người bị nạn vào nhà thương, ông ta được tự do để bỏ đi ngay. Tôi đã quên không lấy tên của ông, trước khi ông rời khỏi hiện trường..."
Một thời gian sau khi đã được bình phục và trở về nhà, chàng thanh niên Blessing, 24 tuổi này muốn tìm tông tích của người tài xế xe truck hôm ấy. Anh muốn bày tỏ với vị ân nhân của mình là anh đã được chúc lành. Anh muốn chân thành nói lên lời cảm tạ, vì nhờ nghĩa cử tốt lành hôm đó mà giờ đây, anh lại có thể trở về nhà, để được xum họp hạnh phúc với vợ và con trai của mình....
Gần hai tuần sau đó, nhờ lời nhắn tin của báo chí, truyền thanh và truyền hình khắp nơi trên nước Mỹ, để mong tìm được người Samaritanô nhân hậu; chành thanh niên Jeff Blessing đã gặp lại người mà anh gọi là "Thiên Thần hộ mệnh" (Guardian Angel) của anh tại Clear Lake Park, Houston, Texas. Ông ta tên là Roberto Guana khoảng 40 tuổi có vợ và 5 con. Khi gặp lại Jeff và sau cái ôm chào thăm bình an, ông Roberto trong niềm xúc động đã kể lại: "Hôm đó, sau khi đã đậu chiếc xe truck để chắn đường, tôi chỉ biết đứng nhìn người thanh niên đang nằm hôn mê bất tỉnh như xắp chết trên xa lộ. Trong thinh lặng, tôi khẩn cầu nguyện xin Thiên Chúa cho anh được sống lại, và Ngài đã nhậm lời" .
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay để hiểu rõ hơn về những việc làm của chúng ta hầu được sự sống đời đời. Chúa Giêsu đã kể cho chúng ta nghe câu chuyện của người Samaritanô nhân hậu tốt lành. Thiên Chúa là Đấng Tốt Lành và Nhân Hậu và Người cũng khuyến khích mọi người chúng ta năng làm việc thiện, để có được cuộc sống vĩnh cửu. Ước mong mỗi người chúng ta luôn biết lắng nghe và thi hành điều Chúa Giêsu đã dạy, để những việc chúng ta làm sẽ được chúc lành, sẽ cho chúng ta có được cuộc sống an bình hạnh phúc ở đời này và cuộc sống vĩnh hằng ở đời sau.
Chúc qúy anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Luca 10, 25 - 37
"Ai là anh em tôi"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, có một người thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời ". Người nói với ông: "trong Lề luật đã chép như thế nào ? Ông đọc thấy gì trong đó ? " Ông trả lời: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình ". Chúa Giêsu nói: "Ông đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống ". Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Nhưng ai là anh em của tôi ? " Chúa Giêsu nói tiếp: "Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai qua tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo rằng: " Ông hãy săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả lại ông ". Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp ? " Người thông luật trả lời: " Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy ". Và Chúa Giêsu bảo ông: " Ông cũng hãy đi và làm như vậy ".
SUY NIÊ.M: TÔI ĐÃ ĐỂ ĐI QUA
Cha Mark Link, S.J.
Chủ đề: " Không phải mất công nhiều để đến với anh chị em đang đau khổ với lòng trắc ẩn, như Đức Giêsu đã làm."
Một bà đứng bên lề đường đang chờ đèn báo để sang đường. Đối diện với bà bên kia đường là một thiếu nữ khoảng 17 tuổi. Cô ta cũng đợi để sang đường.
Bà không thể nào không thấy là thiếu nữ này đang khóc. Thật vậy, nỗi buồn của cô quá lớn đến nỗi cô không thèm giấu nó.
Trong khoảng khắc ánh mắt hai người gặp nhau. Dù chỉ là khoảng khắc nhưng cũng đủ để bà thấy được sự đau khổ lớn lao ngập đầy đôi mắt người thiếu nữ. Cô gái xoay mặt nhìn chỗ khác.
Khi đèn báo bật sáng. Mỗi người bước khỏi lề và khởi sự bước sang đường.
Khi thiếu nữ gần đến, người đàn bà có thể thấy cô thật xinh xắn, ngoại trừ nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt.
Ngay khi hai người sắp sửa gặp nhau, bản năng làm mẹ của bà bỗng nhiên nổi dậy. Mọi thứ trong người bà như muốn đến với cô ta để an ủi cô.
Ao ước đó lại càng gia tăng vì người thiếu nữ này cũng trạc tuổi cô con gái của bà.
Nhưng bà đã để cô đi qua. Ngay cả một lời thăm hỏi cũng không. Bà chỉ để cô đi qua mà không nói một lời.
Nhiều giờ sau, đôi mắt ngập tràn đau khổ của cô gái vẫn tiếp tục ám ảnh bà. Bà luôn luôn tự hỏi, "Tại sao mình không quay lại hỏi thăm, 'Cưng ơi, tôi có thể giúp gì cho cô không? ' Nhưng mình đã không làm vậy. Mình bước đi. Chắc chắc là cô ta có thể khước từ mình và nghĩ mình là người tò mò. Nhưng có sao đâu!
"Chỉ mất có vài giây đồng hồ, nhưng vài giây đó cũng đủ cho cô ấy biết được là có ai đó quan tâm đến cô. Nhưng mình đã bỏ đi. Mình đã làm như thể cô ấy không hiện diện."
Câu chuyện có thật đó là một trong các câu chuyện cho thấy điều Đức Giêsu muốn nói trong dụ ngôn thật hay của bài phúc âm hôm nay. Đó là: Không phải mất công nhiều để đến với anh chị em đang đau khổ với lòng trắc ẩn.
Để hiểu rõ hơn dụ ngôn của Đức Giêsu, chúng ta cần biết chút đỉnh về hoàn cảnh thời bấy giờ.
Con đường trong dụ ngôn của Đức Giêsu không phải trong tưởng tượng. Thật vậy, đó là một con đường rất nổi tiếng. Đó là con đường duy nhất thời xưa đi từ Giêrusalem đến Giêrikhô.
Lúc ấy con đường ngoằn ngoèo vì các tảng đá lớn. Hậu quả là con đường trở thành sào huyệt nổi tiếng của bọn cướp.
Một lá thư viết từ năm 171 AD than phiền với nhà chức trách về tội ác xảy ra trên con đường này. Có những hồ sơ lịch sử ghi nhận việc người đi đường phải nộp tiền mãi lộ cho bọn cướp để được yên ổn băng qua.
Chính con đường nổi tiếng này đã làm khung cảnh thực tế cho dụ ngôn của Đức Giêsu về người Samari nhân hậu.
Trong dụ ngôn, Đức Giêsu vẽ ra ba loại người khác nhau: một người tư tế, một thầy Lêvi, và một người Samari.
Trước hết, người tư tế. Có lẽ ông đang trên đường đến Giêrusalem để tế lễ trong Đền Thờ. Có lẽ ông nghĩ nạn nhân nằm bên vệ đường đã chết nên ông đi qua.
Nếu một tư tế chạm đến xác người chết, ông bị nhiễm uế và tạm thời bị cấm không được vào Đền Thờ. Do đó, người tư tế không muốn dính dáng đến.
Kế đó là người Lêvi. Ông ta cũng giống như thầy phó tế ngày nay. Không rõ lý do tại sao ông lại bỏ qua.
Có lẽ lý do của ông cũng giống như của người tư tế. Hoặc có lẽ ông sợ nạn nhân này chỉ giả vờ và sẽ tấn công ông nếu ông đến giúp. Do đó, thầy Lêvi cũng không muốn dính líu tới.
Sau cùng, đó là người Samari. Khi đề cao người Samari thành anh hùng trong dụ ngôn, Đức Giêsu chắc đã làm thính giả phải bàng hoàng sửng sốt, vì họ thường tránh xa người Samari như quân phản loạn không đạo đức đàng hoàng.
Người Samari bị cấm không được vào Đền Thờ. Tiến lễ của họ bị từ chối, và lời chứng của họ không được chấp nhận ở tòa án.
Nhưng Đức Giêsu biết việc Người làm khi đưa người Samari thành anh hùng trong câu chuyện. Người muốn dạy cho lớp thính giả Do Thái thấy rằng tình yêu thì không có biên giới. Tình yêu đến với mọi người đang có nhu cầu. Nó không bỏ qua. Nó dừng lại để giúp đỡ; nó muốn dính líu, bất kể người đó là ai.
Và điều đó đưa chúng ta trở lại câu chuyện của người phụ nữ và cô gái phiền muộn. Đến với cô ta và giúp đỡ cô ta thì thật dễ. Như chính bà đã nói:
"Chỉ mất có vài giây đồng hồ, nhưng vài giây đó cũng đủ để cô ta biết là có ai đó lưu tâm đến cô."
Và, nhiều khi, đó là điều mà tất cả những gì một người đau buồn muốn được biết.
Thường những gì họ cần thì không phải tốn nhiều sức lực của chúng ta, không phải mất nhiều thời giờ của chúng ta, không phải tốn kém nhiều tiền bạc của chúng ta. Thường tất cả những gì họ cần thì đơn giản là được thấy chúng ta lưu tâm đến họ.
Và dụ ngôn hôm nay mời gọi chúng ta hãy nhìn đến sự tương giao của chúng ta với người khác.
Nó mời gọi chúng ta hãy tự hỏi chính mình: Chúng ta đáp ứng thế nào với nhu cầu của người khác ? Chúng ta có dừng bước và sẵn sàng giúp đỡ họ không ? Hay chúng ta bỏ đi, làm như họ không hiện diện ?
Đặc biệt, chúng ta có thi hành điều này đối với các phần tử trong gia đình chúng ta hay không ? Một dữ kiện buồn thảm của đời sống là đôi khi chúng ta đối xử với người lạ còn tốt hơn với người thân, như vợ chồng, cha mẹ, hay con cái.
Dụ ngôn hôm nay không mời gọi chúng ta đi ra xa, nguy hiểm đến tính mạng và trở thành anh hùng. Nó mời gọi chúng ta đến với người khác, liều mất sự tự cao tự đại của mình và trở nên nhân bản hơn. Nó mời gọi chúng ta lên tiếng hỏi, "Tôi có thể giúp gì không ?"
Và nếu lời ngỏ ý của chúng ta bị từ chối thì sao ? Như người phụ nữ trong câu chuyện nó, " Thì có sao đâu ! " Tối thiểu ai đó biết rằng chúng ta lưu tâm đến họ. Tối thiểu ai đó biết rằng chúng ta đã ngỏ lời, " Tôi có thể giúp gì không ? "
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con cặp mắt để nhìn thấy sự đau khổ trong ánh mắt của người khác, nhất là những người trong chính gia đình chúng con.
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con đôi tai để nghe tiếng than khóc của người khác, nhất là những người cùng dòng máu với chúng con.
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con lòng trắc ẩn để dám dính dáng đến nhu cầu của người khác, nhất là nhu cầu của những người thân yêu của chúng con.
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con sự khiêm tốn đừng bao giờ bỏ qua vì sợ bị khước từ. Nhưng xin ban cho chúng con sự can đảm để đến với họ và hỏi họ, " Tôi có thể giúp gì không ? "
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070719/bc9a0209/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list