[vn-families] Ngu?i không nhìn l?i
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Jul 1 16:56:05 PDT 2007
Lời chào thăm bình an,
Có một đôi vợ chồng kia đã lớn tuổi nhưng luôn cố gắng bảo tồn sức khoẻ, bằng cách đi bộ quanh xóm, vận động tay chân gân cốt mỗi ngày. Vì vùng họ ở vẫn còn đang phát triển, nên có nhiều nhà cửa, chung cư đang trong thời kỳ xây cất. Thỉnh thoảng, khi đi bộ, hai vợ chồng cũng ghé vào xem một vài căn nhà mới dựng lên. Một hôm, sau khi quan sát chung quanh ngôi nhà mới xây rất đẹp và sang trọng, người chồng nghĩ rằng, nhà này chắc hơi khó cho người Việt Nam mình vào mua, vì sân đằng trước nở rộng nhưng vườn đằng sau thì teo lại. Căn nhà nằm ngay góc đường, nên một vài phòng trong nhà xây không được vuông vắn, ít hoà hợp với phong thủy.... Người vợ bèn nhắc đến một gia đình người bạn, xây nhà sai hướng, thiếu cân xứng, và quả quyết rằng vì đã không đi coi bói và phong thủy trước khi dọn vào, nên bây giờ gia đình họ đã bị ly tán. Tuy chưa phản đối ý kiến của vợ, người chồng nghĩ rằng không phải vì phong thủy hay tại ngôi nhà kém may mắn, nên gia đình bạn mình mới chia tay, tan vỡ, sui sẻo, nhưng có thể còn nhiều lý do khác phức tạp và rắc rối hơn...
Bạn thân mến,
Là Kitô hữu, khi đã nhất định bước đi theo Chúa Kitô, chúng ta phải tin tưởng tuyệt đối vào Ngài. Thiên Chúa là một vị Thần Linh Uy Quyền, Cao Cả, Chân Thật và Tốt Lành luôn luôn che chở bảo vệ chúng ta, và chúng ta sẽ không còn sợ một điều gì khác. Những giáo lý và lời dạy của Chúa Giêsu sẽ nâng đỡ và đồng hành với chúng ta, trên những bước đường đời đầy gian truân và thử thách. Nếu chúng ta biết tuân giữ những giới răn của Thiên Chúa, đặc biệt điều răn thứ Nhất đó là: "Thờ phượng một Đức Chúa Trời và kính mến Người trên hết mọi sự", thì sẽ bao gồm được tất cả mọi điều khác. Nếu chỉ yêu mến và tôn thờ một Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ không chịu ảnh hưởng và tùy thuộc trước một vị thần nào khác, sẽ không còn sợ hãi và chịu chi phối trước bất cứ một ma lực huyền bí nào nữa, kể cả tiền bạc, quyền lực, sắc dục, vật chất vì chúng ta luôn biết phó thác cậy trông vào uy danh và sức mạnh của Thiên Chúa. Vì yêu mến Chúa nên chúng ta sẽ không lợi dụng danh thánh Ngài để làm điều xấu, nhưng biết hân hoan vui mừng kính viếng và thờ lạy Ngài vào mỗi ngày Chúa nhật. Vì yêu mến Chúa nên chúng ta luôn biết hiếu thảo với cha mẹ là đấng đã sinh ra chúng ta. Và vì yêu mến Ngài, chúng ta quyết tâm cố gắng không làm thiệt hại, không làm chứng gian, không xúc phạm thân xác, không cướp đoạt những tài sản, đồ vật của tha nhân....
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay để nhất quyết chọn Chúa làm cơ nghiệp của mình. Trong cơn hoạn nạn thử thách cũng như trong những lúc an bình hạnh phúc, chúng ta luôn biết bày tỏ sự tín thác trọn vẹn đời mình trong tay Chúa, vì Ngài chính là Đường là Sự Thật và là Sự Sống.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Luca 9, 51-62
"Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem. Dù Thầy đi đâu, tôi cũng sẽ theo Thầy"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Vì gần tới thời gian Chúa Giêsu phải cất khỏi đời nầy, Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem, và sai những người đưa tin đi trước Người. Những người nầy lên đường vào một làng Samaria để chuẩn bị mọi sự cho Người. Nhưng ở đó người ta không đón tiếp Người, bởi Người đi lên Giêrusalem. Thấy vậy, hai môn đệ Giacôbê và Gioan thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu hủy chúng không ? " Nhưng Người quay lại, quở trách các ông rằng: "Các con không biết thần trí nào xúi dục mình, Con Người đến không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta". Và các ngài đi tới một làng khác. Đang khi đi đường có kẻ thưa Người rằng: "Dù Thầy đi đâu tôi cũng sẽ theo Thầy". Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có nơi gối đầu". Người bảo một kẻ khác rằng: "Hãy theo Ta". Người ấy thưa: "Xin cho phép tôi đi chôn cha tôi trước đã". Nhưng Người đáp: "Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết ; phần con, hãy đi rao giảng nước Thiên Chúa". Một người khác thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã". Nhưng Chúa Giêsu đáp: "Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với nước Thiên Chúa".
SUY NIÊ.M: Người không nhìn lại
Cha Mark Link, S.J.
Chủ Đề: "Bí quyết để không nhìn lại là hướng về Đức Giêsu"
Vào năm 1924, ông Eric Liddell là lực sĩ chạy bộ 100 thước nhanh nhất nước Anh. Ai ai cũng tin rằng ông sẽ giựt huy chương vàng Thế Vận Hội ở Balê vào năm đó. Nhưng đột nhiên có vấn đề làm xôn xao dư luận.
Khi chương trình Thế Vận Hội được quảng bá, cuộc chạy đua 100 thước lại xảy ra vào ngày Chúa Nhật. Với ông Eric, giới răn "giữ ngày Chúa Nhật thánh thiện" có nghĩa ông không được chạy đua vào ngày Chúa Nhật. Ông thật buồn.
Khi tin đồn khắp nơi là ông Eric sẽ không dự cuộc đua 100 thước, bao nhiêu áp lực đổ lên ông. Ngay cả Hoàng Tử xứ Wales cũng cố can thiệp vào lương tâm của ông. Khi ông quyết định từ chối tham dự cuộc đua, báo chí Anh quốc gọi ông là kẻ phản quốc. Nhưng ông Eric vẫn từ chối không muốn đi ngược với điều ông tin tưởng.
Ông gặp các huấn luyện viên và đề nghị một toán lực sĩ sẽ thay ông chạy đua 100 thước. Còn ông sẽ tham dự cuộc đua 400 thước, dù rằng chưa bao giờ trong đời ông tham dự loại này.
Để rút ngắn câu chuyện, không những ông Eric đã đoạt huy chương vàng cuộc đua 400 thước mà toàn đội của ông cũng đoạt huy chương vàng cuộc đua 100 thước. Thay vì chỉ được một huy chương vàng, các lực sĩ chạy đua của nước Anh đã đoạt được hai huy chương vàng.
Một vài năm sau Thế Vận Hội, ông Erich làm thế giới ngạc nhiên khi ông tình nguyện sang Trung Quốc truyền giáo. Sau đó, người yêu của ông cùng tham gia với ông. Họ kết hôn và có được ba người con xinh đẹp.
Sau đó Thế Chiến II xảy ra, khi nước Nhật tham dự cuộc chiến, ông Eric đưa gia đình sang Gia Nã Đại. Sau đó không lâu, Nhật xâm lăng Trung Quốc. Ông Eric bị bắt và bị đưa vào trại tập trung của Nhật. Ở đây ông tiếp tục sứ vụ, làm việc với các tù binh khác.
Một vài năm sau, ông từ trần một cách anh hùng trong trại tù.
Sau cái chết của ông, vợ ông nhận được rất nhiều lá thư nói về cử chỉ anh hùng của ông Eric khi ở trong trại. Trong các thư khác, có hai người viết là nhờ ông Eric mà họ đã không tự tử.
Vào năm 1980 có người muốn thực hiện cuốn phim về ông Eric và Thế Vận Hội 1924. Khi vợ ông nghe được, lúc ấy bà đang sống ở Toronto, bà nói, "Có ai để ý đến một biến cố xảy ra đã quá lâu về một người không muốn chạy đua vào ngày Chúa Nhật chỉ vì đức tin Kitô Giáo?"
Kết quả không ngờ là cả hàng triệu người muốn lưu ý. Cuốn phim, được gọi là Chariots of Fire, không chỉ phá kỷ lục số vé bán mà còn chiếm Giải Academy năm 1982.
Câu chuyện của ông Eric Liddell cho thấy khía cạnh tích cực của lời Chúa Giêsu trong bài phúc âm hôm nay. Chúa Giêsu nói:
"Ai bắt đầu cầy cấy mà còn nhìn lại thì không phục vụ cho Nước Trời."
Ông Eric Liddel không bao giờ nhìn lại. Một khi ông đã quyết định theo Chúa Giêsu, ông luôn nhìn tới trước. Ông không bao giờ nhìn lại, ngay cả khi phải đương đầu với áp lực của quần chúng. Ông không bao giờ nhìn lại ngay cả khi bị gọi là kẻ phản quốc.
Bí quyết nào giúp ông Eric can đảm không bao giờ nhìn lại?
Bí quyết nào giúp ông trung thành với Chúa Giêsu, ngay cả khi phải đương đầu với sự chống đối trùm lấp?
Bí quyết này nằm trong sự nhận xét của bà quả phụ Eric khi được tờ Toronto Star phỏng vấn. Nói về ông Erich, bà cho biết, "Ông ta luôn luôn dùng giờ phút đầu tiên, thật sớm của một ngày để đọc Kinh Thánh, cầu nguyện và hoạch định chương trình trong ngày."
Đó, chúng ta đã có bí quyết đằng sau sự can đảm của ông Eric. Đó, chúng ta đã có bí quyết đằng sau sự trung thành của ông đối với Chúa Giêsu. Ông Erich Liddell là một người siêng cầu nguyện. Ông đã có thể luôn cầm lấy cái cầy và không nhìn lại đằng sau vì mỗi sáng ông đều gặp Chúa Giêsu trong sự cầu nguyện.
Vào năm 1982, cùng năm cuốn phim Chariots of Fire được Giải Academy, có một bài báo đăng trong tờ Reader's Digest. Bài này nói về một giám đốc quảng cáo người Công Giáo, dù rất thành công, bà vẫn cảm thấy cuộc đời trống rỗng.
Một sáng kia, trong cuộc họp với ông cố vấn về tiếp thị, bà đề cập đến sự trống rỗng này.
Ông cố vấn hỏi, "Bà có muốn lấp đầy nó không?" "Dĩ nhiên là có," bà trả lời. Ông nhìn thẳng vào mắt bà và nói, "Hãy bắt đầu mỗi ngày với một giờ cầu nguyện."
Bà nhìn ông và nói, "Này ông Don, ông không đùa đấy chứ. Nếu tôi làm như vậy thì còn thời giờ đâu để nghỉ ngơi." Ông mỉm cười và nói, "Đó cũng là điều mà tôi đã nói cách đây 20 năm." Sau đó ông nói thêm vài điều khiến bà phải suy nghĩ. Ông nói, "Bà chỉ muốn Thiên Chúa phải phù hợp với chương trình của bà. Thật ra, bà phải thay đổi cuộc đời bà theo chương trình của Thiên Chúa."
Bà rời cuộc họp trong sự bối rối. Mỗi sáng bắt đầu bằng sự cầu nguyện sao? Mỗi sáng bắt đầu bằng một giờ đồng hồ cầu nguyện sao? Tuyệt đối không thắc mắc!
Dù vậy, vào sáng hôm sau bà đã thi hành đúng như vậy. Và kể từ đó trở đi bà luôn luôn cầu nguyện vào sáng sớm.
Bà thú nhận là lúc đầu điều đó không dễ. Có những sáng bà cảm thấy bình an và vui sướng. Nhưng cũng có những sáng bà chẳng thấy gì ngoài sự buồn chán. Và chính những sáng mệt mỏi này bà nhớ lại những điều mà ông cố vấn tiếp thị đã nói: "Có những lần khi tâm trí bà không muốn đi vào cung thánh của Thiên Chúa. Đó là khi bà phí một giờ đồng hồ trong phòng chờ đợi Thiên Chúa. Tuy nhiên, bà vẫn cố ở đó, và Thiên Chúa quý trọng sự cố gắng của bà. Điều quan trọng là lời hứa."
Câu chuyện của ông Eric Liddell và bà giám đốc quảng cáo đã thách đố chúng ta. Chúng ta không thể chỉ nghe qua những câu chuyện này và không cảm thấy một tiếng nói bên trong mời gọi chúng ta thi hành điều gì đó tương tự trong đời sống chúng ta.
Nếu chúng ta có khó khăn khi phải để ý đến Chúa Giêsu, nếu chúng ta có khó khăn nắm chặt cái cầy và đừng nhìn lại đằng sau, nếu chúng ta cảm thấy cuộc đời trống rỗng, có lẽ chúng ta phải nghĩ đến lời hứa hằng ngày với Chúa Giêsu.
Lời hứa đó phải là gì? Không ai có thể trả lời câu hỏi đó cho chúng ta. Chúng ta phải tự trả lời. Nhưng chúng ta phải thi hành điều gì đó. Như ông cố vấn tiếp thị đã nói, "Điều quan trọng là lời hứa."
Hãy kết thúc bằng lời cầu nguyện:
"Lạy Chúa, xin dạy con biết quảng đại.
Xin dạy con biết phục vụ Chúa cách xứng đáng;
biết cho đi mà không quan tâm đến giá cả;
biết tranh đấu mà không để ý đến thương tích;
biết cần cù mà không tìm sự an nhàn;
biết lao nhọc và không tìm phần thưởng,
ngoại trừ được biết là con đang thi hành thánh ý Chúa."
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070701/46a30f10/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list