[vn-families] Cám d?
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Feb 25 11:31:01 PST 2007
Lời chào thăm bình an,
Chúng ta đang sống trong mùa chay Thánh bao gồm 40 ngày, bắt đầu từ thứ Tư lễ Tro cho đến lễ Phục Sinh. Theo luật của Giáo hội Công giáo, mọi tín hữu trưởng thành buộc ăn chay kiêng thịt một năm 2 ngày. Đó là thứ Tư lễ Tro (Ash Wednesday) và thứ Sáu tuần Thánh (Good Friday). Thêm vào đó, mỗi thứ Sáu trong mùa chay đều phải kiêng thịt. Những việc ăn chay kiêng thịt trên là những biểu tượng, nói lên tấm lòng hy sinh bé nhỏ của mỗi người, để hiệp nhất với Giáo hội, hầu tham gia, tưởng nhớ và suy niệm con đường khổ nạn vác Thánh giá, chịu chết của Chúa Giêsu trong mùa Phục sinh.
Tuy một năm chỉ có 2 ngày ăn chay và 6 ngày thứ Sáu kiêng thịt, nhưng lại là một thách đố và cám dỗ lớn lao cho rất nhiều người. Những vùng ăn nhậu vui đùa, vào ngày thứ Ba trước lễ Tro, họ làm tiệc thật lớn, ăn uống nô giỡn cho no thỏa trước khi bước vào mùa chay, và họ gọi đó là thứ Ba Béo (Fat Tuesday !!!) Những ngày thứ Sáu kiêng thịt trong mùa chay, khi lái xe ngang qua các quán ăn, tiệm hamburger, hình như mùi phở, mùi thịt nướng, khói barbecue bốc lên thơm ngon hấp dẫn, quyến rũ làm nhiều người dễ sa ngã, thua cuộc. Nhiều bạn còn sửa soạn bữa ăn, thức uống linh đình, ngay trong ngày chay thứ Tư lễ Tro hoặc thứ Sáu tuần Thánh nhưng không ăn. Họ ngồi chờ cho đến nửa đêm, khi đồng hồ vừa gõ đúng 12:00 AM, thì bắt đầu nhập tiệc. Nhiều vị còn muốn chứng tỏ sự hy sinh, hãm mình, bằng cách khuyên mọi người nên cố gắng chờ thêm 5 hoặc 7 phút nữa sau nửa đêm để qua ngày mới cho chắc ăn. Liền theo đó mọi người bắt đầu nhập tiệc, ăn uống thả dàn, mừng ngày chay tịnh vừa mới đi qua !!! Ngược lại, cũng có rất nhiều người đã biết lợi dụng mùa chay để bớt ăn, bớt làm điều xấu, bớt có ý tưởng xấu, làm thêm việc thiện, thêm lời cầu nguyện và kết quả được giảm cân, tinh thần vững chắc hơn xưa rất nhiều.
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và bài Suy niệm hôm nay, để hiểu rõ hơn về các cơn cám dỗ, mà Chúa Giêsu đã chịu trong những ngày ở sa mạc. Khi xưa, ma quỷ đã tìm đủ mọi cách để cám dỗ, thử thách, hứa hẹn, nhưng Chúa đã chiến thắng, để nêu gương cho chúng ta. Ước mong khi nghe được Lời Chúa hôm nay, chúng ta luôn biết tỉnh thức và cầu nguyện. Cầu xin Chúa ban thêm sức mạnh, khôn ngoan và can đảm để chúng ta có đủ nghị lực, vượt qua các chước cám dỗ. Đặc biệt, chúng ta cũng xin Chúa cho chúng ta đừng thất vọng sau mỗi lần vấp ngã, đừng bỏ cuộc sau những lần thất bại, nhưng biết trở về, trông cậy và phó thác vào lòng thương xót của Chúa, cương quyết bước đi theo Chúa đến cùng.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Luca 4, 1-13
"Thánh Thần thúc đẩy Chúa vào hoang địa, và chịu cám dỗ"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu được đầy Thánh Thần, liền rời bỏ vùng sông Gio-đan và được Thánh Thần đưa vào hoang địa ở đó suốt bốn mươi ngày, và chịu ma quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì và sau thời gian đó, Người đói. Vì thế, ma quỷ đến thưa Người: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì hãy truyền cho đá nầy biến thành bánh đi". Chúa Giêsu đáp: "Có lời chép rằng: Người ta không phải chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng lời Chúa nữa".
Rồi ma quỷ lại đem Người lên cao hơn, cho xem ngay một lúc tất cả các nước thiên hạ và nói với Người rằng: "Tôi sẽ cho ông hết thảy quyền hành và vinh quang của các nước nầy, vì tất cả đó là của tôi và tôi muốn cho ai tùy ý. Vậy nếu ông sấp mình thờ lạy tôi, thì mọi sự ấy sẽ thuộc về ông ! " Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: "Có lời chép rằng: Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa ngươi và chỉ phụng thờ một mình Người thôi ".
Rồi ma quỷ lại đưa Người lên Giêrusalem, để Người trên góc tường cao đền thờ và bảo rằng: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì hãy gieo mình xuống, vì có lời chép rằng: "Chúa sẽ truyền cho Thiên Thần gìn giữ ông ! " Và còn thêm rằng: "Các vị đó sẽ giơ tay nâng đỡ ông khỏi vấp phải đá ". Chúa Giêsu đáp lại: "Có lời chép rằng: Ngươi đừng thử thách Chúa là Thiên Chúa ngươi ! ".
Sau khi làm đủ cách cám dỗ, ma quỷ rút lui để chờ dịp khác.
SUY NIÊ.M: HÀNH TRÌNH CUỘC ĐỜI
Lm. Bùi Quang Tuấn, CSsR.
Khởi đầu sứ vụ rao giảng công khai, Chúa Giêsu được Thánh Thần đưa vào hoang địa để ở lại nơi đó bốn mươi ngày. Thế ra, để một hoạt động mang lại hiệu quả, hoạt động đó phải được xây dựng trên nền tảng tĩnh lặng. Chính trong tĩnh lặng mà con người có thể xác định đường đi nước bước và tiến tới việc chọn lựa chính xác mục tiêu.
Trước đây, mỗi lần đọc bài Phúc âm "Chúa Giêsu vào hoang địa chịu ma quỉ cám dỗ", tôi đều nghĩ đến nỗi cảm thông sâu xa mà Đức Giêsu đã chia sẻ với nhân loại trong thân phận con người. Đời là một cuộc chiến đấu và chọn lựa. Trong kiếp người, Đức Giêsu cũng không ra khỏi thông lệ đó. Chắc hẳn Ngài không chỉ đơn thuần hiểu thấu nỗi đau khổ nơi thân xác lẫn tinh thần của kiếp nhân sinh, nhưng Ngài còn cảm được những khó khăn, yếu đuối, và gian nan trước bao cuộc chiến của con người với ma quỉ, xác thịt, và thế gian.
Đức Giêsu cũng trải qua cuộc chiến như ai. Ngài cũng chịu thử thách giống Ađam ngày xưa trong vườn Địa đàng. Ngài cũng đón chịu cám dỗ như Dân Do thái trong hoang địa. Nhưng Ađam thì sa ngã, chạy theo những lôi cuốn của giác quan và quyền lực. Dân Do thái thì bất trung, dám thử thách và chống lại Thiên Chúa khi tôn thờ "cái bụng" và thần ngoại.
Riêng Đức Giêsu, Ngài đã chiến thắng và mang lại cho con người một niềm hy vọng tươi sáng và hướng đi huy hoàng: Chọn lựa và tin tưởng Thiên Chúa, con người sẽ chiến thắng Satan.
Để có thể làm nên cuộc chọn lựa chính xác và tin tưởng vững vàng những gì mình lựa chọn, tôi cần có sự tĩnh lặng tâm hồn. Nếu đời là một cuộc chiến và chọn lựa liên lỉ, tôi lại phải không ngừng tìm vào "hoang địa", để nơi đó luôn xác định cho lối đi, đích tới và phương tiện tiến bước của đời mình.
Lần này, khi đọc lại bài Phúc âm "Chúa Giêsu chịu cám dỗ" qua lăng kính "đi vào tĩnh lặng để xác định một sự chọn lựa", tôi đón nhận được từ Lời Chúa một nguồn sinh lực mới, làm phong phú cho hành trang đức tin, trên con đường hy vọng.
Chúa Giêsu đi vào hoang địa, nơi đó trong thinh lặng và nguyện cầu, Ngài xác định con đường mình sẽ đi: con đường cứu độ nhân loại. Đích tới của việc cứu độ đó không phải là mang lại cơm bánh cho con người. Đối với Đức Giêsu, cứu độ hay giải phóng không phải là việc cung cấp cho người ta phúc lợi vật chất: "Người ta sống không chỉ nhờ bánh" (Lc 4:4). Đây chính là lầm lẫn của thần học gia Leonard Boff, khi quá chú tâm đến việc giải phóng con người khỏi cái nghèo thân xác mà quên mất nỗi tiều tụy bần cùng của tâm linh, một sự bần cùng mà chỉ có Chân Lý Yêu Thương mới giải phóng được mà thôi. "Chân Lý sẽ giải phóng con người."
Nhưng chân lý đó ở đâu nếu không phải là từ Lời Chúa. Thế nên yếu tố mà Đức Giêsu chọn lựa để cứu độ con người chính là Lời: "Người ta sống không chỉ nhờ bánh, nhưng là nhờ vào mọi lời xuất từ miệng Thiên Chúa" (Mt 4:4). Mà Đức Giêsu chính là Lời của Thiên Chúa. Như thế, Ngài tự khẳng định: không ai khác, không một điều gì khác, ngoại trừ Ngài, chính là con đường cứu thoát duy nhất cho nhân loại.
Sau khi đã nhìn ra con đường giải thoát chân chính và duy nhất, chỉ được tìm thấy nơi Ngôi Lời Thiên Chúa, Đức Giêsu đã làm một cuộc chọn lựa khác: chọn lựa phương tiện. Đối với Ngài, phương tiện cứu độ không phải là phép lạ.
Nhảy từ trên đỉnh cao của đền thờ xuống mà không hề hấn gì thì quả là một phép lạ cả thể đấy chứ. Không chừng nhờ phép lạ như vậy mà nhiều người sẽ phục sát đất và tin nhận mình là Đấng Thiên Sai. Nhưng Chúa Giêsu không chọn phép lạ.
Trong hoang địa, Chúa Giêsu đã xác định phép lạ không phải là phương thế tuyệt hảo để cứu độ con người. Ngài thấy trước rằng khi thiếu niềm tin, khi mất chân lý, thì phép lạ hay bất cứ một sự thần thông biến hoá nào cũng không mang lại ơn cứu độ. Trái lại, chỉ gây ra tình trạng hủy diệt nhân phẩm và làm tàn lụi sự sống con người.
Thế nên, phương thế cứu độ không phải là phép lạ, nhưng là niềm tin. Một niềm tin vững vàng vào Thiên Chúa chính là phương thế mang ơn cứu độ. Biết bao lần Chúa Giêsu chữa lành què quặt, đui mù, đau yếu, phung hủi... và Ngài chẳng bao giờ tuyên bố: "Phép lạ của Ta đã cứu chữa con" nhưng luôn là: "Lòng tin của con đã cứu chữa con." Như thế niềm tin vào Chúa Giêsu chính là phương thế cứu độ bảo đảm nhất.
Đã có con đường và phương tiện di chuyển, nhưng đâu là cùng đích cho cuộc hành trình? Xin thưa: Thiên Chúa. Đức Giêsu chỉ rõ: "Ngươi phải bái lạy Thiên Chúa, và chỉ thờ phượng một mình Người" (Lc 4:8).
Trong thinh lặng và cầu nguyện của mùa Chay Thánh, người tín hữu được mời gọi nhìn lại hành trình cuộc đời. Thử hỏi, nẻo đường tôi đi có được soi sáng bởi Chân lý Tin mừng, hay chỉ là gian dối lọc lừa? Niềm tin trong tôi đang dẫm chân tại chỗ hay vững vàng tiến bước? Đích cùng của đời tôi chính là Thiên Chúa Tình Yêu, hay miếng cơm, xác thịt, đồng tiền, uy quyền, danh dự.
Có quyết tâm đi vào sa mạc lòng mình, với những hy sinh, cầu nguyện, bố thí, giúp đỡ đồng loại,
Có chân thành nhìn lại và trả lời với chính mình về con đường, phương tiện, và đích tới trong đời,
Có chọn lựa, tin tưởng, và phó thác hoàn toàn nơi Thiên Chúa,
Tôi mới mong có được một mùa Chay ý nghĩa và tràn đầy sức sống nội tâm, hứa hẹn một ngày Phục sinh vinh quang.
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070225/2d359a7c/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list