[vn-families] Ð?c Tin và Lòng M?n

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Apr 15 12:47:21 PDT 2007


Lời chào thăm bình an,   
 
Tuần qua, sau mùa chay thương khó, chúng ta vui mừng kỷ niệm Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết và sống lại.   Trước khi về trời, Chúa đã nhiều lần hiện ra với các tông đồ, môn đệ để củng cố niềm tin cho họ.   Có môn đệ khi thấy được ngôi mộ trống và khăn liệm đã xếp, nhớ lại lời dạy trong những ngày Chúa xắp chịu tử nạn, thì ông nhận biết và tin ngay là Thầy mình đã sống lại, đó là thánh Gioan.   Còn môn đệ trưởng như thánh Phêrô cũng thấy như vậy, nhưng lại hoang mang nghi ngờ, cho đến khi Chúa sống lại hiện ra với ông thì ông tin.  Và khi đã tin, ông rất hăng say nhiệt thành rao giảng về Chúa Giêsu dù bị bách hại tù tội nhưng sẵn sàng chết cho niềm tin.    Có môn đệ chưa được thấy Thầy đã phục sinh, và khi được nghe các bạn bè thân kể lại, nhưng vẫn không tin và đòi chính tay của mình xỏ vào lỗ đinh ở cạnh sườn, tay và chân Chúa thì mới tin, như thánh Thomas trong bài tin mừng hôm nay.   Trải qua hơn 20 thế kỷ, đạo Công giáo vẫn tồn tại, phát triển vững mạnh vì được xây dựng trên Lời Chúa trong Kinh Thánh, đặc biệt niềm tin của các tín hữu và sức sống mãnh liệt của Hội Thánh.   Niềm tin của người tín hữu không phải tự nhiên mà có, nhưng được nuôi dưỡng và bồi đắp hàng ngày.   Thánh Giacôbê đã nói: "đức tin không có việc làm là đức tin chết" (Gc 2:26).    Chúng ta cố gắng áp dụng Lời Chúa vào cuộc sống hàng ngày, chắc chắn đức tin của chúng sẽ tăng triển tốt đẹp, hoàn mỹ hơn.
 
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay để hiểu rõ hơn về sự Phục sinh của Chúa Giêsu.   Tuy không được thấy Chúa sống lại và hiện ra, nhưng với con mắt đức tin, chúng ta tin tưởng Chúa đã phục sinh, đã về trời, nhưng thần khí của Ngài vẫn đồng hành và ở với chúng ta mỗi ngày cho đến tận thế.   Chúa vẫn hiện diện nơi phép Thánh Thể và là của ăn nuôi dưỡng chúng ta hàng ngày.   Ước mong mọi người luôn có lòng trông cậy phó thác và tin vào Chúa, để bình an của Thiên Chúa luôn tuôn đổ xuống cho mỗi người chúng ta.
 
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
 
PHÚC ÂM:  Gioan 20, 19-31
"Tám ngày sau Chúa Giêsu hiện đến" 
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
 
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần,  những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do Thái,  Chúa Giêsu hiện đến,  đứng giữa các ông và nói rằng:     "Bình an cho các con".   Khi  nói  điều  đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người.  Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa.   Chúa  Giêsu  lại  phán bảo các ông rằng:  "Bình an cho các con.   Như Cha đã sai Thầy,  Thầy cũng sai các con".   Nói thế rồi,  Người  thổi hơi và phán bảo các ông:   "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai,  thì tội người ấy được tha.  Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại".  
 
Bấy giờ trong Mười Hai  Tông đồ  có ông Tôma gọi là Điđymô,  không cùng ở với các ông,  khi Chúa Giêsu hiện đến.   Các  môn  đệ khác đã nói với ông rằng:   "Chúng tôi đã xem thấy Chúa".  Nhưng  ông đã nói với các ông kia rằng:   "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay  Người, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người,  thì  tôi  không  tin" .   Tám ngày sau,  các  môn  đệ  lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông.  Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán:   "Bình an cho các con".   Đoạn  Người  nói  với  Tôma:  "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy;   hãy đưa bàn tay con  ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy;    chớ  cứng  lòng  nhưng  hãy  tin".  Tôma thưa rằng:  "Lạy Chúa tôi, lạy Thiên Chúa của tôi".   Chúa Giêsu nói với ông:   "Tôma,  vì con đã xem thấy Thầy,  nên  con đã tin.  Phúc cho những ai đã không thấy mà tin".   
 
Chúa  Giêsu  còn  làm  nhiều  phép lạ khác trước mặt các môn đệ,  và không có ghi chép trong sách nầy.    Nhưng các điều nầy đã được ghi chép  để  anh  em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô,  Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người. 
 
SUY NIÊ.M:  ÐỨC TIN & LÒNG MẾN
Pt Giuse Trần Văn Nhật

Trong các bài Phúc Âm Mùa Phục Sinh, bài Phúc Âm hôm nay, nói về sự hồ nghi của Thánh Tôma mà chúng ta vừa nghe có lẽ dễ nhớ nhất, dễ đánh động chúng ta nhất. 


Chúa Nhật Phục Sinh tuần vừa qua, bài Phúc Âm tường thuật việc Chúa sống lại một cách âm thầm mà dấu tích chỉ là ngôi mộ trống cùng với các khăn liệm. Nhưng qua bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta được thỏa mãn sự tò mò của một con người bình thường, mà đại diện là Thánh Tôma, khi ngài muốn được sờ vào các thương tích của Chúa Giêsu Phục Sinh thì ngài mới tin là Chúa đã sống lại.


Sống trong thời đại khoa học ngày nay, với các phương tiện truyền thanh truyền hình, chúng ta được nghe, được thấy tận mắt những gì đang xảy ra ở khắp nơi trên thế giới.   Qua màn ảnh truyền hình ngay tại nhà, chúng ta được chiêm ngưỡng các vật thể lạ lùng ở thật sâu dưới lòng đại dương, hoặc các hình ảnh hùng vĩ của vũ trụ bao la trong không gian mà mắt thường không thể nhìn thấy được.  Quả thật, "nói có sách, mách có chứng,"  vì vậy, ngày nay chúng ta lại càng dễ hồ nghi những gì không được thấy rõ ràng.


Tuy nhiên, có nhiều điều chúng ta không nhìn thấy nhưng chúng ta vẫn tin.  Thí dụ, chẳng ai thấy được trái đất xoay chung quanh mặt trời, và mặt trăng xoay chung quanh trái đất, nhưng chúng ta vẫn tin là có sự vận chuyển như vậy.  Đó là nhờ vào sự lý luận của các nhà bác học, và lý luận ấy được chứng minh trên thực tế--đó là ngày đêm, năm tháng, bốn mùa xuân hạ thu đông; có được sự khác biệt này là nhờ sự vận chuyển của các hành tinh.


Ngoài sự lý luận, chúng ta còn tin nhờ vào các bằng chứng.  Có thể là nhân chứng như trường hợp bác sĩ xác nhận sự liên hệ mẹ con khi sinh nở. Chẳng ai nhìn thấy mình được sinh ra như thế nào, nhưng nhờ vào giấy khai sinh với chữ ký của bác sĩ hộ sinh mà chúng ta biết được mình là con của ai. 


Ngoài nhân chứng, chúng ta còn vật chứng, đó là những di tích còn sót lại, tỉ như các bộ xương của các con khủng long (dynasaur) sống cách đây hàng triệu năm mà chẳng có hình ảnh nào ghi lại được, nhưng chúng ta vẫn tin là có giống vật ấy sinh sống trên trái đất này.


Bộ Kinh Thánh Kitô Giáo cũng là một chứng tích có giá trị.  Ngày nay, ở bảo tàng viện "Shrine of the Book" (Điện Sách Thánh) bên Giêrusalem hiện còn lưu trữ những bản Kinh Thánh cổ xưa được viết trên lá cói papyrus mà người ta đã tìm được vào năm 1947 ở Qumran bên cạnh Biển Chết--được gọi là Dead Sea Scrolls--mà các khoa học gia cho rằng các bản Kinh Thánh này đã được thực hiện trong khoảng thời gian từ năm 300 trước Chúa Giáng Sinh cho đến thế kỷ đầu tiên.


Trong Kinh Thánh Kitô Giáo, chúng ta thấy có những nhân chứng, như trong bài đọc II, sách Khải Huyền, Thánh Gioan Tông Đồ viết rằng: "Tôi là Gioan, ... lúc thấy Người, tôi ngã vật xuống dưới chân Người, như chết vậy.  Người đặt tay hữu lên tôi và nói: 'Đừng sợ!  Ta là Đầu và là Cuối. Ta là Đấng Hằng Sống, Ta đã chết, và nay Ta sống đến muôn thuở muôn đời.'"


Rồi trong bài Phúc Âm hôm nay, Thánh Gioan làm chứng rằng:  "Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng không được ghi chép trong sách này.  Còn những điều đã được chép ở đây là để anh chị em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh chị em tin mà được sự sống nhờ danh Người."


Câu hỏi được đặt ra là chúng ta có cần phải xem thấy Chúa để tin Chúa hơn hay không?


Trước khi tin ai, chúng ta phải có cảm tình với người đó trước đã. Nói cách khác, một khi chúng ta có ác cảm với ai, thì bất cứ điều gì người ấy nói, chúng ta đều không tin, dù có đầy đủ bằng cớ.  Khi vợ chồng còn yêu nhau thì nói gì cũng tin.  Khi ghét nhau thì chẳng có gì tin được!


Trước khi tin, phải có lòng mến.  Điều này được thấy rõ nơi các trẻ em. Các em tin tưởng vào cha mẹ là vì nó cảm nhận được tình thương yêu của cha mẹ.  Giả như em bé ấy là con nuôi của một người nào đó, nó sẽ tin tưởng vào người mẹ nuôi của nó hơn là người mẹ ruột, vì cảm nhận được tình thương được cụ thể hóa của người mẹ nuôi hơn là mẹ ruột.  Tình thương là một bằng chứng có sức mạnh thuyết phục hơn cả.


Chúa biết điều đó nên Chúa đã chứng tỏ tình thương của Người bằng cái chết trên thập giá, để chúng ta tin vào lời Người, tin vào sự sống vĩnh cửu, tin vào hạnh phúc đời sau.  Chúa cũng biết rằng loài người hay quên, nên khi sau sống lại trong thân xác hoàn toàn mới mẻ, thân xác ấy vẫn còn mang các thương tích.  Để làm gì?  Để nhắc nhở cho chúng ta nhớ đến những đau khổ mà Người đã phải chịu vì yêu thương chúng ta.


Trước khi tin, phải có lòng mến.  Nếu chúng ta muốn tin Chúa, chúng ta phải mến Chúa trước đã.  Lòng mến càng nhiều thì đức tin càng mạnh. Chúng ta biết Thánh Gioan là người tông đồ duy nhất có can đảm đứng dưới thập giá với Mẹ Maria trong cuộc tử nạn của Chúa Giêsu, trong khi các tông đồ khác thì trốn hết.  Và cũng chính Thánh Gioan là người đầu tiên tin rằng Chúa Giêsu đã sống lại, khi thánh nhân nhìn thấy khăn liệm để lại trong ngôi mộ trống.  Lòng mến càng nhiều thì đức tin càng mạnh.  Nhưng làm thế nào để chúng ta yêu mến Chúa, nếu chúng ta không dành thời giờ để tìm hiểu tình thương của Chúa, qua Kinh Thánh, qua sách báo, qua các cuộc tĩnh tâm, qua những lần nhìn lại cuộc đời mình để nhận ra sự quan phòng của Thiên Chúa.  Làm thế nào để chúng ta thực sự tin Chúa, khi lòng mến của chúng ta chẳng qua chỉ là lời kinh ê a ngoài miệng, được làm cho có lệ?


Sau khi chúng ta biết Chúa, yêu mến Chúa, điều quan trọng kế tiếp là thể hiện lòng yêu mến đó qua hành động đối với tha nhân.  Mến Chúa thì phải tuân giữ lời Chúa, và điều răn quan trọng của Chúa là "anh chị em hãy yêu mến nhau, như Thầy yêu mến anh chị em".  Nhờ vào đời sống tốt lành của chúng ta mà người khác cảm được tình thương của Chúa.  Và ngày nay, sức mạnh của nhân chứng mới là điều đáng kể hơn cả.  Chúng ta thấy có nhiều người nói rất hay, đề cao các công việc bác ái to lớn, nhưng đời sống họ như thế nào, con người thật của họ ra sao?  Họ thực sự sống cho Chúa, cho Giáo Hội, cho tha nhân, hay cho chính bản thân của họ?  Chúng ta cần nhớ rằng một khi đã mang danh là Kitô Hữu, đã được nghe lời Chúa ít nhất là mỗi tuần một lần mà chúng ta không sống lời ấy thì không khác gì bôi nhọ lời Chúa, không khác gì chúng ta phản bội Chúa như Giuđa xưa.


Nhiều người ao ước được diễm phúc như các thánh tông đồ, là được sống cùng thời với Chúa Giêsu để được thấy tận mắt, được nghe tận tai những lời Chúa nói, nhưng qua bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta là những người có phúc hơn các tông đồ, vì Chúa đã nói, "Phúc cho những ai không thấy mà tin".  Để được hưởng phúc đó, điều cần nơi chúng ta là lòng yêu mến Chúa.

-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070415/bb2c8bb0/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list