[vn-families] C?M NGHI?M Ð?C TIN
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Apr 8 12:20:06 PDT 2007
Lời chào thăm bình an,
Hôm nay, toàn thể người Kitô giáo trên khắp thế giới đều hân hoan vui mừng kỷ nìệm ngày Chúa sống lại. Sống qua 40 ngày mùa chay, chắc mọi người chúng ta đã cảm nhận được ý nghiã của sự Phục Sinh. Nhiều bạn trẻ nhỏ đã cương quyết không ăn kẹo trong suốt mùa chay. Chắc chắn trong thời gian đó có rất nhiều cám dỗ, và các em đã phải chiến đấu trong nội tâm về sự kiêng cử này. Không biết các em đã được lời khen hoặc khuyến khích của bạn bè, thày cô, cha mẹ, anh chị, nhưng tối thiểu các em cũng ít bị sâu răng trong những ngày này vì đã không ăn kẹo. Một điều quan trọng nữa, nếu các em tiếp tục luyện tập dần những đức tính tốt này mỗi năm, kiêng làm việc xấu, kiêng nói dối, kiêng ăn xài phung phí, thêm làm việc thiện... chắc chắn ý chí và nghị lực sẽ tiến triển rất nhiều. Để rồi khi lớn lên, lúc phải đương đầu với những điều xấu, nghịch cảnh, nhờ ý chí và niềm tin đã được luyện tập, nó sẽ giúp các em vượt qua dễ hơn. Có nhiều người lớn, họ thường phải tiêu thụ gần cả két beer sau mỗi lần cắt cỏ. Tuy nhiên trong mùa chay, họ đã hứa chỉ uống nửa két, dành tiền nửa kia để cho người nghèo. Và mỗi năm, lời hứa cố tăng lên và số lượng beer ráng giảm dần của những lần cắt cỏ. Vâng, đó là ý nghiã của mùa chay, mùa Phục Sinh. Con người cũ của chúng ta phải chết đi và con người mới được sống lại, biến đổi tốt đẹp hơn.
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm để hiểu rõ hơn về ý nghiã của ngày Phục Sinh. Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết và Ngài đã sống lại vinh hiển. Ước mong khi đọc được Lời Chúa hôm nay, chúng ta tin chắc khi cùng chịu đau khổ với Ngài, có niềm tin nơi Chúa, chúng ta cũng sẽ được sống lại với Chúa Giêsu trong ngày sau hết.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Gioan 20, 1- 9
"Người phải sống lại từ cõi chết".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ kia được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: "Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu". Phêrô và môn đệ kia ra đi đến mồ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong. Vậy Simon-Phêrô theo sau cũng tới nơi, ông vào trong mồ và thấy những dây băng nhỏ để đó, và khăn liệm che đầu Người trước đây, khăn này không để lẫn với dây băng, nhưng cuộn lại để riêng một chỗ. Bấy giờ môn đệ kia mới vào, dù ông đã tới mồ trước. Ông thấy và ông tin, vì chưng các ông còn chưa hiểu rằng, theo Kinh Thánh, thì Người phải sống lại từ cõi chết.
SUY NIÊ.M: CẢM NGHIỆM ĐỨC TIN
Pt Giuse Trần Văn Nhật
Trong đầu tháng Ba vừa qua (2007), giới truyền thông tung ra một tin "giật gân" có liên hệ đến cuộc đời Đức Giêsu đã làm chấn động khá nhiều tín hữu Kitô. Tin tức cho biết, hai ông James Cameron và Simcha Jacobovici cộng tác với nhau để thực hiện một cuốn phim mới mà họ cho rằng có thể "tiêu diệt Kitô Giáo" vì họ dựa trên việc tìm thấy một hầm mộ--trong đó có các bình đựng hài cốt với danh tính rõ ràng--để cho rằng đây là nơi chôn cất của "gia đình" Đức Giêsu Kitô.
Ngôi mộ này ở Talpiot, vùng phụ cận của Giêrusalem, được tìm thấy vào năm 1980, trong đó có 10 cỗ quan tài bằng đá (hoặc bình đựng hài cốt) có từ thế kỷ thứ nhất, trên đó có khắc các tên như: "Giêsu, con của Giuse", "Maria", "Matia" (hay Mátthêu), "Giôsê" (hay Giuse), "Giuđa, con của Giêsu," v.v. Dựa trên việc khám phá này, hai ông Cameron và Jacobovici đã thực hiện một cuốn phim lấy tên là "Lost Tomb of Jesus" (Ngôi Mộ Thất Thoát của Giêsu) để thêu dệt thêm các chi tiết về cuộc đời của Đức Giêsu Kitô, tỉ như họ cho rằng Đức Giêsu đã lập gia đình và có con. Cuốn phim này đã được dự định chiếu trên hệ thống truyền hình Discovery Channel vào tháng Ba, nhưng bị đình hoãn vì ý kiến của các nhà khảo cổ và sự chống đối của một số nhà lãnh đạo tôn giáo.
Ý kiến của các nhà khảo cổ là gì? Tại sao họ đã tìm thấy ngôi mộ này từ 1980 nhưng không coi đó là một khám phá quan trọng, và mãi cho đến bây giờ thì hai ông Cameron và Jacobovici mới coi đó là "vấn đề"?
Ông James Cameron là một đạo diễn được giải Oscar qua cuốn phim Titanic (1997, kiếm được 1.2 tỉ đôla), ông Simcha Jacobovici là một nhà làm phim được giải Emmy Award. Có lẽ khi người ta ở trên đài danh vọng thì họ khó chấp nhận sự thật mà các nhà khảo cổ cũng như nghiên cứu Kinh Thánh đã nhìn thấy. Ngoài động lực danh tiếng, có lẽ động lực tài chánh cũng là một yếu tố không nhỏ
Sở dĩ các nhà khảo cổ không coi đây là một khám phá quan trọng vì tối thiểu hai lý do. Thứ nhất, về danh xưng Giêsu. Tên "Giêsu [Iesus]" là tiếng Hy Lạp dịch từ chữ cổ Do Thái "Yeshua" (Giô-sua) mà Yeshua là tên rất phổ thông vào thời bấy giờ. Khi tìm thấy ngôi mộ này, cơ quan có thẩm quyền về di tích cổ của Do Thái (Israel Antiquitites Authority) đã mời một nhóm khảo cổ đến nghiên cứu, và sau đó nhà khảo cổ nổi tiếng hiện nay là Amos Kloner đã tóm lược những điều mà nhóm khảo cổ ấy tìm thấy. Ông cho biết, "Đó là một hầm chôn cất của một gia đình trung lưu ở Giêrusalem. Tên khắc trên các bình hài cốt là các tên phổ thông của người Do Thái thời bấy giờ." Ông nhấn mạnh rằng, tên Giêsu (Yeshua) được tìm thấy khoảng 71 lần trên các đồ vật trong khoảng 900 ngôi mộ được khai quật cũng ở trong vùng ấy.
Lý do thứ hai, theo tiến sĩ Jodi Magness, bà thuộc hội Biblical Archeological Society (Hội Khảo Cổ Kinh Thánh), đã từng khai quật trên 20 ngôi mộ ở Do Thái và Hy Lạp, bà nói rằng một gia đình nghèo ở Galilê như Đức Giêsu thì không thể nào mua được một ngôi mộ đục trong hầm đá ở vùng Giêrusalem.
Biến cố Phục Sinh quả thật là một biến cố độc nhất vô nhị đến độ khó có thể tin được. Thật vậy, cuốn phim "Lost Tomb of Jesus" không phải là chứng cớ độc nhất nói lên sự hồ nghi của loài người về sự phục sinh của Chúa Giêsu, mà vào thập niên 1880, ông Nicholas Notovitch, một người Nga thường chu du khắp thế giới, đã viết một cuốn sách cho rằng ông tìm thấy nơi an nghỉ cuối cùng của Đức Giêsu ở bên Ấn Độ! Rồi một câu chuyện khác nữa trong những năm gần đệ II Thế Chiến, một người Nhật, Kiyomaro Takeuchi, cho rằng ông đã tìm thấy những bằng chứng không thể chối cãi là Đức Giêsu đã được chôn cất ở Nhật, sau khi thoát khỏi cái chết trên thập giá và đã du hành đến Nhật Bản, đã lập gia đình vào khoảng 50 tuổi và có ba người con!
Biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu quả thật là một biến cố độc nhất vô nhị, khó tin nhưng có thật, chính vì vậy Thánh Phêrô đã nói trong sách Công Vụ Tông Đồ: "Chúng tôi là những nhân chứng về tất cả những gì Người [Đức Giêsu] đã làm trong quê hương người Do Thái và cả Giêrusalem. Họ đã giết Người bằng cách treo lên một cái cây. Thiên Chúa đã cho Người sống lại vào ngày thứ ba và cho Người được thấy, không phải bởi tất cả mọi người, nhưng bởi chúng tôi, là các nhân chứng được Thiên Chúa chọn trước, chúng tôi được ăn uống với Người sau khi sống lại từ cõi chết" (CVTĐ 10:39-41).
Thánh Phaolô còn mạnh mẽ hơn nữa, trong thư gửi tín hữu Côrintô, ngài quả quyết: "Nếu Đức Kitô không sống lại thì lời rao giảng của chúng tôi vô nghĩa, và cả đức tin của anh chị em cũng hão huyền" (1 Cor. 15:14).
Nếu được nhìn thấy Chúa Giêsu vinh hiển trong thân xác phục sinh, được trò chuyện ăn uống với Người như các thánh tông đồ thì có lẽ không khó để tin, nhưng nếu không được nhìn thấy Chúa Giêsu Phục Sinh thì sao? Nói cách khác, những điều rao giảng của Chúa Giêsu có sức thuyết phục nào không?
Để trả lời câu hỏi này, chúng ta hãy nhìn qua cuộc đời Thánh Justin.
Tất cả những gì chúng ta biết về Thánh Justin là do chính các văn bản của ngài viết và còn lưu lại cho đến ngày nay. Thánh Justin sinh vào khoảng năm 100 ở Sichem, Samaria, trong một gia đình ngoại giáo giầu có. Khi là thanh niên, ngài không ngừng tìm kiếm chân lý và trở thành một triết gia. Trong cuốn Apologies, ngài hé mở cho thấy động lực đã thúc đẩy ngài trở lại Kitô Giáo. Ngài viết, "Khi tôi là một môn đệ của Plato, khi nghe các lời buộc tội người tín hữu Kitô và thấy họ thật gan dạ khi đối diện với cái chết và những gì mọi người khác sợ hãi, tôi tự nhủ rằng thật không thể nào họ sống trong sự dữ và sự khoái lạc" (II Apol., xviii, 1). Thánh Justin bị xúc động bởi đời sống luân lý của người Kitô Giáo, từ đó ngài tìm hiểu về Kitô Giáo và trở lại đạo vào khoảng 30 tuổi, sau đó ngài mở trường ở Rôma để giảng dậy và đưa người ta đến "tôn giáo mới" mà ngài coi là "triết lý đích thật". Vào năm 165, ngài bị tố cáo là một tín hữu Kitô và bị chém đầu vì không chịu dâng hương thờ cúng tà thần của nhà cầm quyền La Mã. Câu nói nổi tiếng của ngài là "Người suy nghĩ đúng thì không bỏ đạo để phản nghịch Thiên Chúa."
Lịch sử đạo Công Giáo tại Việt Nam cũng được viết bằng máu của các thánh tử đạo. Họ cũng không được nhìn thấy Chúa Giêsu Phục Sinh một cách tỏ tường như các thánh tông đồ, họ cũng không phải là các triết gia như Thánh Justin để có thể lý luận và tìm ra chân lý trong Phúc Âm, nhưng điều gì đã giúp các thánh tử đạo Việt Nam dám tin và dám hy sinh tính mạng của mình vì đức tin đó?
Trước hết, chắc chắn phải có ơn Chúa. Nhưng ơn Chúa có sinh hoa kết quả hay không thì tùy thuộc vào một yếu tố quan trọng mà chúng ta được biết qua bài phúc âm hôm nay, đó là lòng yêu mến Thiên Chúa, qua hai nhân vật tiêu biểu là bà Maria Mađalêna và ông Gioan.
Ngay từ tảng sáng, trời còn tối, có lẽ vì thương mến Đức Giêsu Kitô nên bà Maria Mađalêna đã trằn trọc không ngủ được và bà đã ra mộ từ sớm với dầu và thuốc thơm để ướp xác Thầy mình. Nhưng bà đã không ngờ những gì nhìn thấy: một ngôi mộ trống! Nhờ tình yêu thôi thúc, bà đã được gặp Đức Giêsu Phục Sinh!
Ông Gioan là một môn đệ trẻ nhất trong các tông đồ và rất yêu mến Thầy mình. Sau cái chết của Đức Giêsu, ông khắc khoải suy nghĩ tất cả những gì Người đã giảng dậy, bởi đó, khi nhìn thấy các khăn liệm trong ngôi mộ trống, ông hiểu ngay rằng Đức Giêsu đã sống lại! (Gioan 20:1-9)
Tình yêu làm nền tảng cho đức tin và dẫn đến đức tin. Nói cách khác, nếu không yêu thì không tin. Điều này được thấy rõ trong đời sống vợ chồng. Khi hai vợ chồng yêu nhau thì họ tin nhau mà không cần kiểm chứng. Vì yêu nhau, họ tin tưởng lẫn nhau, họ tự do hành động, tự do sống thật con người của mình mà không sợ hãi. Nếu như hai vợ chồng không yêu nhau, tất cả hành động đều đáng nghi và lo sợ, cuối cùng thay vì sống trong hạnh phúc họ sống trong hỏa ngục trần gian!
Tình yêu làm nền tảng cho đức tin và tình yêu lại là một cảm nhận cá nhân rất độc đáo, bởi vậy đức tin của mỗi người cũng rất khác nhau. Điều quan trọng là tình yêu đó phải có thật, phải được biểu lộ bằng hành động thì mới đưa đến đức tin.
Có lẽ tất cả chúng ta ngày nay không ai được diễm phúc nhìn thấy Chúa Giêsu, nhưng tất cả chúng ta, không ít thì nhiều đã cảm nhận được sự hiện diện của Chúa trong đời sống chúng ta qua các biến cố đặc biệt, bất thường: có thể là thoát khỏi một tai nạn hiểm nghèo, hay được chữa lành một cách kỳ lạ, v.v. Cảm nhận đó là điều quan trọng trong đời sống Kitô Hữu. Chính cảm nhận đó đã giúp cho các vị tử đạo Việt Nam cũng như biết bao Kitô Hữu ngày nay trong các quốc gia bắt bớ Kitô Giáo, vẫn can đảm rao giảng Tin Mừng, can đảm tuyên xưng đức tin và can đảm tử vì đạo.
Đức Cha Oscar Romero là đức tổng giám mục thứ tư của giáo phận San Salvador, trong cuộc nội chiến của El Salvador, giữa phe chính phủ và dân quân trong thập niên 1980, ngài đã chứng kiến biết bao vụ vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền, nhất là đối với người nghèo. Mỗi tháng có đến 3,000 người tử nạn, xác chết làm ứ đọng các giòng suối, và hàng tuần người ta tìm thấy những người chết vì bị tra tấn trong các thùng rác hay nằm vất vưởng ngay trên đường phố của thủ đô. Đức tổng Romero đã kêu gọi thế giới can thiệp. Chính ngài viết thư yêu cầu Tổng Thống Carter ngưng viện trợ quân sự cho nhà cầm quyền cho đến khi chấm dứt bạo động trên toàn quốc. Nhưng ngài cô đơn, nhiều giám mục El Salvador nghiêng về phe chính phủ nên không ủng hộ ngài, họ cho rằng Đức tổng Romero thích "làm chính trị" và chỉ muốn nổi tiếng. Vũ khí duy nhất của ngài là các bài giảng trên đài phát thanh.
Vào ngày 24 tháng Ba, 1980, khi cử hành Thánh Lễ tại nhà nguyện nhỏ, Đức TGM Romero đã bị bắn chết trong khi đang giảng. Đức TGM Romero đã tử vì đạo dù ngài không nghiêng về phía chính phủ cũng không thiên vị phe dân quân. Ngài muốn duy trì vị thế đúng đắn của Giáo Hội và yêu cầu mọi phần tử hãy quên đi võ lực và hận thù, hãy tìm kiếm một giải pháp hợp lý và hoà giải với nhau. Nhưng cũng như Thầy Giêsu, Đức TGM Romero đã chết vì điều người rao giảng.
Trong quê hương Việt Nam chúng ta hiện nay cũng có những linh mục can đảm bênh vực cho nhân quyền và tự do tôn giáo, điển hình là Cha Nguyễn Văn Lý, 60 tuổi. Từ đầu thập niên 1980 cho tới nay, ngài tích cực hoạt động để đòi hỏi tự do cho người dân, và vì những hoạt động ấy, ngài bị cầm tù. Vào hôm thứ Sáu 30-3-2007 vừa qua, ngài đã bị toà án Thừa Thiên Huế kết án tám năm tù về tội mà họ gọi là "tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam".
Biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu là điều khó tin nhưng có thật, và đó là nền tảng của Kitô Giáo. Vì thử hỏi Đức Kitô không sống lại thì loài người còn hy vọng gì? Chúng ta sống thọ lắm là 100 tuổi, rồi chết đi, thân xác vùi sâu trong lòng đất, trở về với cát bụi. Thế là hết!
Nếu cái chết là chấm dứt tất cả thì tại sao chúng ta lại phải lưu tâm đến đời sống luân lý? Tại sao chúng ta phải để ý đến nhu cầu của tha nhân nếu không có lợi gì cho mình? Tại sao chúng ta lại phải sống bác ái?
Nếu chết là hết thì tất cả những hy sinh của biết bao nhà truyền giáo và của các vị tử đạo trong 20 thế kỷ đều là vô nghĩa, và tất cả Kitô Hữu trên thế giới này (trong đó có chúng ta) là những người khờ khạo, đáng thương hại nhất, vì trong khi chúng ta cố gắng chế ngự các dục vọng yếu hèn của mình thì những người không có đức tin đang vui hưởng!
Tuy nhiên, các tông đồ và rất nhiều người trong thế kỷ I đã được nhìn thấy, được trò chuyện với Chúa Giêsu Phục Sinh, và cũng chính các vị này đã đổ máu để làm chứng cho đức tin nơi Chúa Kitô. Nghĩ cho cùng, chẳng ai dại gì hy sinh tính mạng cho một điều không có thật. Hơn nữa, nếu Đức Kitô không sống lại, có lẽ Kitô Giáo đã chìm sâu trong dòng lịch sử như nhiều nền văn minh khác.
Lễ Phục Sinh là một dịp để giúp chúng ta thêm tin tưởng vào sự sống đời sau, và cũng là một nhắc nhở về đời sống đức tin của chúng ta. Ai yêu nhiều thì người ấy tin nhiều. Ai sống bác ái với tha nhân nhiều thì sẽ cảm nghiệm được sự hiện diện của Chúa nhiều. Cảm nghiệm ấy sẽ giúp chúng ta can đảm vượt qua những thử thách cam go trong đời sống và chắc chắn một ngày nào đó, chúng ta cũng sẽ được sống lại như Chúa Giêsu Phục Sinh.
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20070408/a44f7846/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list