[vn-families] Epphata, Hãy Mở Ra
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Sep 10 13:31:13 PDT 2006
¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯¯
Epphata, Hãy Mở Ra
1. Lạy Chúa, xin mở mắt con, biết nhìn kỳ công của Ngài.
Trời xanh, tinh tú long lanh, hoa ngàn, cùng muôn muông thú.
Đồi kia, ai đắp nên non, sông dài trùng dương mênh mông.
Biết rằng Ngài đã thương con, thế mà con đâu có hay.
2. Lạy Chúa, xin mở tay con, nối liền vòng tay kẻ nghèo,
Tình thương, dâng hiến nơi nơi, cho người đời vương tăm tối.
Bạn ơi, xin mở đôi tay, đón về người thân cô thế.
Chính Ngài, Ngài đến thăm anh, thế mà anh đâu có hay.
3. Lạy Chúa, xin mở môi con, ca ngợi tình thương của Ngài.
Ngài ơi, xin mở tai con, nghe lời hằng ban sự sống.
Lạy Chúa, xin hướng dẫn con, lên đồi ngày xưa Cal - vê.
Nẻo đường Ngài đã đi qua, có Ngài con đâu lẻ loi.
ĐK. Ep - pha - ta; Hãy mở , mở ra !
Ep - pha - ta; Hãy mở ra !
Ep - pha - ta ! Ep - pha - ta !
Thành Tâm
PHÚC ÂM: Marcô 7, 31- 37
"Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon, đến gần biển Galilêa giữa
miền thập tỉnh. Người ta đem một kẻ câm điếc đến cùng Người và xin
Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông , đặt ngón
tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh ta. Đoạn ngước mắt lên
trời, Người thở dài và bảo: Epphata, nghĩa là "hãy mở ra", tức thì
tai
anh ta mở ra, và lưỡi anh ta được tháo gỡ và anh nói được rõ
ràng.
Chúa Giêsu liền cấm họ đừng nói điều đó với ai. Nhưng Người càng
cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục mà rằng:
"Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người
câm nói được" .
SUY NIÊ.M: Epphata, Hãy Mở Ra
Lm. Nguyễn Khảm
Có nhiều khi tôi tự hỏi : Nếu một ngày nào đó tự nhiên mình bị câm và
điếc lúc
ấy cuộc đời mình sẽ ra sao ? Tôi lại nghĩ : Lúc ấy chắc sẽ buồn, sẽ thất
vọng lắm.
Kinh Thánh Kitô Giáo trình bày con người của mình là một sinh vật
được tạo
dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa. Chúa Giêsu không phải là một Thiên
Chúa
đơn độc, cô đơn. Nhưng mà là một Thiên Chúa Ba Ngôi, là một cộng đồng
hiệp
thông trong yêu thương. Chúng ta là hình ảnh Thiên Chúa. Mình phải
làm thế
nào để cuộc sống của mình sẽ vươn tới chỗ hiệp thông, hiệp thông với
nhau,
hiệp thông với cả vũ trụ. Ðến lúc ấy cuộc sống chúng ta sẽ phong phú
lắm.
Ðể tiến tới sự hiệp thông chúng ta phải dùng ngôn ngữ để chia sẻ với nhau.
Nhờ
lời nói chúng ta có thể diễn tả được suy tư, cảm xúc tâm tư trong lòng.
Ðồng thời
chúng ta có thể nghe được tâm sự của người khác. Từ đó nó sẽ hình thành
một
cuộc đối thoại, kiến tạo một sự hiệp thông giữa hai người và làm cuộc
sống của
chúng ta phong phú hơn.
Như vậy, nếu chúng ta không thấy, không nghe, rõ ràng chúng ta sẽ bị
cắt đứt
khỏi thế giới bình thường của con người. Vì thế trong các trường khuyết
tật bây
giờ, người ta cố gắng giúp cho các em tập nghe và tập nói, để các em có
thể hội
nhập vào thế giới bình thường của con người. Biết được nỗi đau của
những
người câm điếc ta sẽ thấy quý cái tai và cái miệng của mình. Lúc ấy
chúng ta sẽ
nhận được đấy chính là ân huệ và là một quà tặng lớn lao Thiên Chúa ban
cho
ta mà ta không biết tạ ơn.
Chúng ta có miệng và tai tốt lắm. Nhưng có khi nào chúng ta nghĩ mình
bị câm
điếc theo nghĩa toàn diện không ? Chúa Giêsu đã có lần mắng các tông đồ :
"Các
anh có mắt mà như mù, có tai mà như điếc". Thực sự vậy, nếu chúng ta quay
lại
định nghĩa của Kitô Giáo về mục đích của con người là sự hiệp thông. Và
ngôn là
phương thế để dẫn chúng ta đến sự hiệp thông. Lúc ấy chúng ta sẽ khám phá
ra
rằng: Rất nhiều khi tai và miệng thay vì dẫn đến sự hiệp thông thì nó lại
ngăn cản
và có thể sẽ huỷ diệt sự hiệp thông. Chúng ta trở thành câm điếc theo
nghĩa đó.
Một hôm, đọc sách báo tình cờ tôi có đọc được một câu chuyện kể về một
người
Phụ Nữ đã có chồng 5 con. Chị được đưa vào bệnh viện để giải phẩu mắt.
Suốt
ngày đêm chị than thân trách phận. Chị sợ hãi, lo âu đủ chuyện. Chị chả hề
quan
tâm đến ai, kể cả những bệnh nhân nằm chung phòng. Tuần sau có một Phụ Nữ
khác nhập viện nằm gần Chị. Người Phụ Nữ mới vào ngày nào cũng thăm hỏi an
ủi khuyến khích nâng đỡ Chị suốt mấy tuần lễ như vậy. Một hôm, sau khi
chồng
và các con đến thăm chị, người Phụ Nữ mới vào sau nói với Chị "Này Chị ơi,
chị
phải biết là chị may mắn và hạnh phúc nhiều lắm, vì có biết bao nhiêu người
quan
tâm và chăm sóc Chị". Câu ấy làm cho Chị suy nghĩ và phải nhận đúng như
vậy.
Biết bao nhiêu người quan tâm đến Chị mà chị chả biết quan tâm đến ai, ngay
cả
những người trong gia đình. Chị nhận ra người bạn nằm cùng với mình chả
có
ai thăm nuôi. Vậy mà Chị ta không hề than vãn một lời lại còn động viên
an ủi
mình. Chị cảm thấy hối hận định sáng hôm sau sẽ an ủi xin lỗi Chị ấy.
Nhưng
đã muộn. Chị ấy đã được Chúa gọi. Vài hôm, sau khi tháo băng Chị đọc được
lá
thư người bạn gởi cho mình. Nội dung bức thư:
"Bạn thân mến, cảm ơn bạn về những ngày rất đặc biệt này. Tôi cảm nhận niềm
hạnh phúc trong tình bạn của chúng ta. Tôi biết rằng bạn cũng chăm sóc cho
tôi
dù bạn không nhìn thấy tôi. Ðôi khi để lôi kéo sự chú ý của chúng ta, Thiên
Chúa
đã đánh gục chúng ta, hay ít ra Chúa làm cho ta mù loà. Với hơi thở cuối
cùng
này, tôi cầu xin Chúa cho Chị đựơc nhìn thấy trở lại. Nhưng không
phải thấy
như Chị thường thấy. Nếu biết tập nhìn bằng con tim, cuộc đời của
Chị sẽ
phong phú hơn."
Chúng ta có đôi tai rất thính, đôi mắt rất sáng, miệng rất đẹp. Vấn đề ở
đây là
chúng ta không nhìn bằng cặp mắt bình thường, nghe và nói bình thường. Nhưng
phải nói và nghe bằng con tim.
Chúng ta câm điếc khi chúng ta không nghe được những nỗi niềm ray rứt
của
người khác. Câm điếc khi chúng ta dửng dưng trước những đau khổ của những
người bệnh hoạn, tật nguyền, trẻ thơ bơ vơ. Chúng ta câm điếc khi
chúng ta
không nghe Chúa Giêsu nói lời sự thật, nói lời yêu thương, nói lời hoà
giải. Có
khi trong một ngày chúng ta nói biết bao là lời hằn học, hận thù,
độc ác, gây
đau khổ, gây oán thù, gây chia rẽ. Muốn tránh đựơc những câm điếc này
chúng
ta phải cầu nguyện : "Lạy Chúa xin cho con được nói, xin cho con được
nghe.
Xin Chúa hãy phán một lời hãy mở ra ".
Không phải chúng ta chỉ nghe nói một mình. Chúng ta hãy cùng nhau suy
nghĩ
và bước xa hơn nữa. Chúa Giêsu đã chữa lành cho người câm điếc và Ngài mời
gọi chúng ta thi hành tác vụ chữa lành cho những người câm điếc.
Chúng ta
không thể chữa được như Chúa. Nhưng chúng ta có thể trở nên đôi tai
cho
người điếc, trở nên cái miệng cho người câm.
Ở bên Mỹ, muốn đoạt được giải thưởng nổi tiếng thì tác phẩm của mình phải
làm
tác động đến trái tim người đọc và có thể vượt qua mọi biên giới của các
quốc gia.
Có một nhà văn cũng là một nhà báo mơ ước như vậy. Nhưng một ngày kia,
tình
cờ ông ta đến một nhà dưỡng lão, gặp một cụ già ngồi ghế đá. Ông cụ kể về
gia
đình, con cái của cụ. Ông có nhiều con nhưng chúng đi xa hết, đứa con gái
út ở
tận bên Ðức, ít khi liên lạc được bằng điện thoại. Tay ông bị liệt nên
không viết
thư được cho con. Nghe vậy ông nhà báo liền lấy giấy viết ra, viết dùm ông
cụ một
lá thư. Viết xong anh cầm tay cho ông cụ ký tên. Và hai hàng nước mắt
của cụ
lăn trên má. Ông cụ cảm thấy hạnh phúc vô cùng, anh nhà báo trở về nhà và
hai
hàng nước mắt cũng tuôn chảy. Anh cảm thấy ngày hôm ấy anh đã đoạt
được
giải thưởng rồi. Anh chỉ viết một lá thư thôi. Nhưng những dòng chữ ấy đã
chạm
đến trái tim con người, anh đã cho cụ mượn đôi tay, mượn cái miệng để
diễn tả
nỗi lòng của ông Cụ đối với đứa con gái thân yêu và xa cách nghìn trùng.
Trong cuộc sống hàng ngày có biết bao nhiêu công việc, biết bao dịp để chúng
ta
có thể giúp đỡ người khác. Chúng ta phải biết làm tác vụ chữa lành câm điếc
của
Chúa Giêsu, chúng ta cho người không biết nói, mượn miệng lưỡi của chúng
ta,
cho người khác nghe đựơc lời sự thật, lời an ủi, lời khuyến khích.
Hôm nay tôi chỉ mời anh chị em chiêm ngắm hình ảnh của người câm điếc, để
từ
lòng chúng ta thốt lên một lời tạ ơn, về quà tặng và ân huệ mà Thiên
Chúa đã
ban cho chúng ta. Ðồng thời chúng ta ý thức được chính mình, cũng ở
trong
tình trạng câm điếc theo nghĩa toàn diện, để xin Chúa chữa lành.
Xin Thiên
Chúa đưa chúng ta vào trong tác vụ chữa lành, mà Chúa đã sống suốt cuộc đời
của Ngài.
Tôi xin anh chị em hãy nhớ lại một cử chỉ rất quen thuộc, mà mỗi lần
tham dự
thánh lễ chúng ta đều thực hiện. Ðấy là lúc nghe đọc Tin Mừng, chúng ta
đọc:
"Lạy Chúa, Vinh danh Chúa" và ta làm dấu thánh giá trên trán, trên
môi, trên
ngực. Ðấy chính là dấu chỉ bề ngoài, để nói lên ý nghĩa bên trong. Hãy
mở ra:
ý muốn nói : Lạy Chúa xin hãy mở trí khôn con, xin mở miệng con, xin mở
trái
tim con, để con được hiểu, để con cảm nhận, để con có thể nói lời của
Chúa.
Một cử chỉ rất quen thuộc, và vì quá quen nên chúng ta xem thường. Ước
gì
mỗi lần làm dấu thánh giá, chúng ta ý thức được: Phải mở trí, mở
lòng, mở
miệng ra, để chúng ta thoát khỏi cảnh câm điếc.
Lạy Chúa, xin hãy dùng con theo ý Chúa, làm chân tay cho những người què
cụt, làm đôi mắt cho những ai phải đui mù, làm lỗ tai cho những người bị
điếc,
làm miệng lưỡi cho những người không nói được, làm tiếng kêu cho những
người bị bất công.
Lạy Chúa xin cứ gởi con ra đồng lúa, để đem cơm cho những người đói đang
chờ, đem nước cho những người bị khát, đem thuốc thang cho những người
đau ốm, đem áo quần cho những người trần trụi, đem mềm đắp cho người rét
đang run.
Lạy Chúa, xin cứ gửi con ra đường, thắp đèn soi cho ai bước trong đêm,
đốt
lửa ấm cho những ai giá lạnh. Truyền cảm thông cho lữ khách đơn côi, nâng
đỡ dậy cho những kẻ bị chà đạp, đem tự do cho những kiếp đoạ đày. Amen.
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20060910/615b8e5b/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list