[vn-families] Giả hình , giả dối

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Sep 3 10:48:11 PDT 2006


Lời chào thăm bình an,

Có  một nông dân chất phát  tên Jim đang sống  ở vùng  thôn  quê  hẻo lánh. 
Mỗi
ngày, sau những công việc ở đồng ruộng,  trên  đường về nhà,  ông  Jim  đều 
ghé
ngang qua nhà thờ để viếng thăm Chúa Giêsu Thánh thể.     Ở đó ông cầu 
nguyện,
tâm sự một vài phút rồi ra về trong an bình.      Nhiều  người  tò  mò, 
thắc  mắc  và
theo  dõi không biết ông có chuyện gì, mà lại đến nhà thờ mỗi ngày.    Một 
hôm, có
người bạn gặp ông ở cuối nhà thờ và hỏi xem ông đã  làm  gì  ở  đó.   Ông 
trả  lời
rằng ông muốn tham khảo với Chúa mỗi ngày.    Người bạn ngạc nhiên không 
biết
ông có chuyện gì, mà có thể  nói  chuyện  với Chúa  nhiều  như  vậy và  được 
ông
kể lại như sau:     " Mỗi ngày khi bước vào nhà  thờ,   tôi  làm  dấu thánh 
giá,  nhìn
lên  tượng Chúa trên cây Thập tự và nói:   "Dear Jesus,  I  am Jim".    Tôi 
ngồi  đó
trong  yên  lặng một vài phút rồi ra về,  và  cảm thấy  tâm  hồn  được  thư 
thái bình
an  hơn ".   Ông Jim  đã làm công  việc thăm viếng Chúa hằng ngày, tuy ngắn 
ngủi
nhưng nhiều ý nghiã này trong một thời gian rất dài.

Xin mời quý anh chị đọc lại bài Tin Mừng và Suy niệm để hiểu rõ hơn về Lời 
Chúa
hôm nay.      Câu chuyện cầu nguyện,  tâm sự với Chúa mỗi ngày của ông Jim 
thật
là  đơn sơ mộc mạc, nhưng rất thành thật và dễ thương.     Chắc chắn  trong 
cuộc
sống khó khăn hàng ngày của ông,  những  lúc  gặp  thử  thách,  cám dỗ;  khi 
sống
trong đau khổ, ưu tư lo lắng ,  hoặc vui sướng hạnh phúc,  Chúa  sẽ luôn 
hiện diện
với ông qua Thần Khí  và  nói  rằng:   "Dear Jim,  I am Jesus"    để  nhắc 
nhở Ngài
luôn ở bên cạnh ông,  yêu thương và  đồng  hành  với  ông  trong  cuộc  sống 
mỗi
ngày.       Khi cầu nguyện,  không  những chúng  ta  tâm sự,  nói với Chúa 
về cuộc
sống của chúng ta,   nhưng chúng ta cũng cần biết  lắng  nghe  tiếng Chúa 
nói với
chúng ta qua Thánh kinh,  qua những  biến cố  xảy  ra chung quanh ta và đặc 
biệt
qua tha nhân, những người mà chúng ta gặp gỡ hàng ngày.

Chúc các anh  chị có một ngày bình an.
Vi Truong

PHÚC ÂM:  Marcô 7,1-8a. 14-15. 21-23
"Các ngươi gác bỏ một bên các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục
  phàm nhân"

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy,  những  biệt  phái  và  mấy  luật  sĩ  từ  Giêrusalem  tụ  tập lại 
bên
Chúa Giêsu,  và họ thấy vài môn đệ Người  dùng  bữa với những bàn tay
không tinh sạch,  nghiã là không rửa trước.    Vì  theo  đúng  tập  tục  của
tiền nhân,  những người biệt phái và mọi người  Do thái không dùng bữa
mà không rửa tay trước,  và ở nơi công cộng về, họ không dùng bữa mà
không tắm rửa trước.   Họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa,  như rửa chén,
rửa bình, rửa các đồ đồng.   Vậy  những  người  biệt  phái   và  luật sĩ 
hỏi
Người:   "Sao  môn  đệ  ông không giữ tập tục của tiền nhân mà lại dùng
bữa với những bàn tay không tinh sạch ? "      Người đáp:  "Hỡi  bọn  giả
hình, Isaia thật đã nói tiên tri rất chí lý về các ngươi,  như  lời  chép 
rằng:
"Dân nầy kính Ta ngoài môi miệng,  nhưng lòng chúng ở xa Ta.  Nó sùng
kính Ta cách giả dối,  bởi  vì  nó  dạy  những giáo lý và những luật lệ loài
người ".    Và Người gọi dân chúng mà bảo rằng:   "Hết thảy hãy nghe và
hiểu rõ lời Ta.   Không có gì từ bên ngoài vào trong con người  mà có thể
làm cho họ ra ô uế.    Chỉ có những gì từ con người xuất ra, chíng những
cái đó mới làm cho họ ra ô uế.   Vì  từ bên trong,  từ tâm trí người ta xuất
phát những tư tưởng xấu,  ngoại tình,  dâm ô, giết nguời, trộm cắp, tham
lam,  độc ác,  xảo trá,    lăng loàn,  ganh tị,   vu khống,   kiêu căng, 
ngông
cuồng.    Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho người ta
ra ô uế ".

SUY NIÊ.M:    GIẢ HÌNH, GIẢ DỐI
T.s. Trần Quang Huy Khanh

Ngày Thánh Mẫu năm 2002 tại Carthage,  Missouri,  lúc  đang  đứng  ở một 
quán
nước, tôi bỗng thấy một nhóm bạn trẻ sà vào mua nước uống.   Thoạt  trông 
thấy,
nhiều người yếu bóng viá đã cảm thấy “nhột” vì cái lối ăn mặc không giống ai 
của
nhóm này.  Đặc biệt trong nhóm có một em mà đầu tóc trông giống như một vườn
hoa muôn mầu, muôn sắc.  Lại thêm đôi bông tai coi bộ rất “hải tặc”.

Cùng lúc đó,  một  nữ tu  vừa ở phía sau quán bước ra kêu gọi những ai đang 
có
mặt quanh quán giúp cho chương trình  bác  ái  mà  tu  hội  đang  thực hiện 
nhân
danh các trẻ em nghèo tại Việt Nam.   Mỗi người  kẻ ít người nhiều ai cũng 
vui vẻ
giúp đỡ.    Nhưng khi chiếc nón trên tay nữ tu đưa về phía “mấy đứa bụi đời” 
này,
thì tôi nhìn thấy những khuôn mặt  ái ngại  của những người chung quanh hiện 
ra
rõ ràng.   Dường như nữ tu ấy cũng ái ngại thì phải,  vì tôi thấy lời kêu 
gọi của bà
bỗng yếu đi và như nói cho có lệ: “Các em có gì cho không?”.

Bất chợt,  anh chàng đầu tóc loang lổ kia thò tay vào  túi  quần  và  rút 
ra  một tờ
giấy bạc được vò nát nằm trong đó chẳng biết từ bao giờ.   Em cẩn thận vuốt 
cho
gọn ghẽ đồng tiền, và kìa đó là một tờ giấy 50$ (năm mươi đôla).  Em vui vẻ 
đưa
cho vị nữ tu trước sự bỡ ngỡ của mọi người.

- Em có muốn thối lại không?  Cho cả sao?!

- Vâng, con cho cả.

Em nói xong và cùng với nhóm bạn ra khỏi quán.

Câu truyện trên lại khiến tôi nhớ lại một hình ảnh khác tương tự.   Hôm đó, 
anh
bạn tôi dẫn một nhóm bạn trẻ đi sinh hoạt.   Trên  đường  về,   đói bụng nên 
cả
đám ghé vào một quán ăn.   Ngồi đối diện với nhóm của  anh  là  một  nhóm 
trẻ
khác mà thoạt nhìn là biết ngay thuộc dân  “đầu đường xó chợ” thứ thiệt. 
Phản
ứng tự nhiên là cả nhóm đều thấy ngán.   Nhưng  một  chuyện còn bất ngờ hơn
những gì mà mọi người đang suy nghĩ,  đó  là  khi  món ăn được người bồi bàn
bưng lên,  thì người con gái coi như  “nữ chúa”  trong  nhóm lại tỏ ra rất 
nghiêm
chỉnh, cẩn thận làm dấu thánh giá, và dừng lại cầu nguyện ít giây trước khi 
ăn.

Không biết mấy ông Pharisiêu và luật sĩ mà Thánh Máccô nói đến trong  Thánh
Kinh nếu có dịp chứng kiến hai cảnh vừa kể sẽ nghĩ thế nào?   Các  ông  lấy 
gì
mà chê trách Chúa đây?  Và các ông sẽ có phản ứng gì khi thấy một thằng đầu
tóc không ra thể thống gì lại  dám  móc  túi  dâng  cúng  đến  50$,  và  một 
đứa
“bụi đời”  từ đỉnh đầu đến bàn chân kia  lại  biết  kính  cẩn làm dấu thánh 
giá và
cầu nguyện trước khi ăn ?   Có lẽ mấy ông sẽ khó xử lắm,  vì trong luật các 
ông
đâu có chép đến trường hợp làm dấu trước khi ăn, nhưng chỉ nói đến việc phải
rửa tay trước khi ăn thôi.   Hơn  nữa  trong  luật  cũng  không  cấm  một 
đứa trẻ
đầu tóc xanh đỏ dâng cúng cho quĩ trẻ em nghèo tại Việt Nam 50 Mỹ kim.

Mừng cho mấy ông Pharisiêu và luật sĩ ấy vì đã chết,  nhưng  buồn vì tinh 
thần
mấy ông vẫn còn.   Tinh thần ấy dường như vẫn đang sống trong tôi, trong 
anh,
trong chị,  trong em,  và  trong  chúng ta.   Người  Việt Nam  đã  chẳng  có 
câu:
“Trông mặt mà bắt hình dong.    Con lợn có béo thì lòng mới ngon”  là gì. 
Chả
thế mà làm gì thì làm,  chứ để bị mất mặt là không được.  Con gái mà lỡ có 
bầu
trước khi cưới thì phải phá thai.    Con trai ông bà làm cho con gái tôi có 
bầu thì
phải cưới.   Con dâu mà xấu xấu một tí thì phải bỏ.   Con  rể mà nghèo thì 
được
xếp vào loại rể cà chớn.    Nhà mình là nhà gia giáo,  vọng tộc,   bố làm 
chủ tịch,
và mẹ sinh hoạt trong nhiều đoàn thể. Làm gì thì làm, để mất mặt là không 
được.

Người Âu Mỹ  thì  văn  minh  hơn,   các ông bà luật sư đã áp dụng luật hấp 
dẫn
ngoại hình của tâm lý khuyên các thân chủ họ,   hoặc  đòi  hỏi  phải để các 
thân
chủ họ ăn mặc bảnh bao,  son phấn,  trang  sức  tề  chỉnh  khi  ra hầu toà. 
Mục
đích là để chiếm được niềm tin và cảm tình  của  bồi  thẩm đoàn,  các  cơ 
quan
ngôn luận,  truyền thanh và truyền hình.   Vì một người đẹp trai, đẹp gái ăn 
mặc
lịch sự,  hợp thời trang và nói năng lịch sự,  bình  tĩnh  như  thế  kia, 
thì  không
thể nào là một thằng ăn cướp, một đứa hiếp dâm, hoặc một mụ tú bà được.

Cũng vì sống và ảnh hưởng bởi tinh thần ấy,  nên hễ đã là cha, là thầy, là 
tu sĩ,
là chủ tịch,  là trưởng ban thì tất nhiên không có chuyện  lầm lẫn,  lẩm 
cẩm,  lôi
thôi thế này thế khác.   Những  cái  đó  chỉ  là hậu quả của mấy anh nhà 
nghèo,
khô khan, hoặc không tham gia các việc hội đoàn, giáo xứ, lười xin lễ.

Nhưng có những cái mà không cần phải xét nét,  không cần phải phê phán,  tự
nhiên nó cũng lòi ra mà không áo quần, trang sức,  hoặc chức tước nào có thể
che dấu được. Đó là đời sống và tư cách của một người.    Người ta chỉ có 
thể
che đậy được một vài giờ, và trong một vài hoàn cảnh, nhưng dứt khoát không
thể nào che đậy nổi mãi cái tâm ý tà vạy, cái thói kêu căng, phách lối, và 
những
ham muốn dục vọng, tham lam quá độ, hoặc ích kỷ hẹp hòi.  Chính Chúa Giêsu
đã nói điều này với những ông Pharisiêu và luật sĩ chuyên phê phán và xét 
nét
người khác:  “Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra,  và làm cho người ta
ra ô uế” (Mc 7: 23).    Nội tâm con người làm cho con người ra ô uế.   Áo 
quần
không làm cho con người ô uế.

Đừng đoán xét người khác theo cái vẻ bề ngoài của họ.  Cũng đừng câu nệ và
hình thức.   Chúa Giêsu qua bài học hôm nay đã muốn chúng ta phải biết sống
thật với chính mình, và sống thật với anh chị em mình. Nếu mình đã không 
thật
với lòng mình, thì việc đến với Chúa cũng chỉ là bôi bác:   “Dân này thờ 
kính ta
bằng môi bằng miệng còn lòng chúng thì xa ta” (Is 29:13).  Chắc vị nữ tu 
được
nhắc đến ở trên sẽ không bao giờ quên  được  hình  ảnh  anh  chàng  đầu  tóc
xanh đỏ, và tờ giấy bạc 50$ của em.     Tôi tin là trong dịp Thánh Mẫu năm 
ấy,
nữ tu này đã gặp nhiều người ăn mặc đẹp đẽ,  thái độ hòa nhã,  trí thức và 
lịch
sự hơn em trai này, nhưng tôi cũng tin là ít ai trong họ đã vui vẻ móc túi 
ủng hộ
50$ vào công tác bác ái của bà.   Mấy  ông,  mấy  bà Pharisiêu thời đại nếu 
có
nhìn  thấy  tụi  nhóc quần áo,  bông tai,  mặt  mày  không  giống  ai  kia 
mà  lại
nghiêm trang, kính cẩn làm dấu và cầu nguyện trước khi ăn,  thì  cầm  chắc 
là
hơn mấy ông, mấy bà rồi.    Nhiều người bề ngoài đạo mạo, nghiêm trang,  nói
năng đạo đức,  và hô hào đền tạ,  cầu nguyện,  nhưng  đã  không bao giờ làm
dấu thánh giá, và cầu nguyện mỗi khi ngồi vào bàn ăn tại một tiệm ăn.

Sống theo hình thức và giả hình.   Sống  với  tư  tưởng  phê phán và xét 
đoán.
Lối sống này dường như đã ăn sâu  vào máu huyết và tim óc của nhiều người.
Nhưng đây lại là lối suy nghĩ,  phê phán, và sống không phù hợp với tinh 
thần
Phúc Âm.    Lối  sống của những Pharisiêu và luật sĩ giả hình.   Những 
người
chỉ chú trọng vào việc rửa sạch chén điã hoặc bàn tay trước khi ăn,  nhưng 
lại
quên gạn lọc,  và tu tỉnh tâm tính của mình  đối  với việc nhìn và xử dụng 
chén
đĩa, cũng như việc xử dụng các của ăn.

Lạy Chúa,  xin  cho  con  biết  luôn  sống thật với lòng con,  và  sống 
thật  với
những người chung quanh con.   Và xin cho con thâm tín rằng:  “Tất cả những
sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho người ta ra ô uế” (Mc 7: 23). 
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20060903/5e377a2b/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list