[vn-families] Tinh thần phục vụ

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Oct 22 17:45:22 PDT 2006


Lời chào thăm bình an,

Thông thường, trong những thánh lễ Chúa Nhật của thiếu nhi, các bạn trẻ nhỏ,
sau khi cha chủ tế đọc Lời Chúa cho mọi người,  Ngài thường có bài giải 
thích,
để các em hiểu rõ thêm về đoạn Thánh Kinh trong tuần.    Bài  nói  chuyện 
của
vị chủ tế với các em nhỏ  thường  là  những  phần  đối  thoại,  góp ý,  phát 
biểu
cảm tưởng,  để cho thêm phần linh  động  và  để  các  em  khỏi  buồn  ngủ 
sau
những giờ học quá dài.     Đề tài thảo luận trong tuần này là:    "Trong gia 
đình
của các em,  ai là người lớn nhất ?  "     Phần  lớn các em đã trả lời là 
mẹ  của
các em,  vì mẹ các em đã thương yêu và chăm  sóc cho các em nhiều  hơn  tất
cả mọi người trong nhà.    Một số em cũng cho  ý kiến là người cha,   vì ba 
của
các em là người đã thức khuya, dậy sớm, khó nhọc đi  làm để nuôi cả gia 
đình.
Sau cùng có một em cho ý kiến hơi khác,  đó là bà  nội  của  em  là  người 
lớn
nhất.      Em đã giải thích,  không phải  bà  nội  lớn  tuổi  nhất  trong 
nhà  và  là
người  lớn  nhất,  nhưng vì cha mẹ em phải bán hàng suốt ngày ở tiệm,  chỉ 
có
bà nội là người ở nhà chăm sóc,  nâng đỡ,  nói chuyện,  an ủi và  che  chở 
em
và em cũng yêu bà nội nhiều.    Qua những nhận xét và ý kiến trên của các 
em,
cha  chủ  tế đã  kết  luận là người  "lớn nhất"  trong gia đình của các em, 
chính
là người đã thương  yêu và phục vụ nhiều nhất.

Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay  để  hiểu  rõ  hơn
về sự phục vụ.    Chúa Giêsu xuống thế gian để phục vụ nhân  loại  chứ 
không
phải để được phục vụ.    Chúa đã đi rao giảng Tin Mừng  khắp  nơi  cho 
người
nghèo khổ,  công bố năm hồng ân thánh,  chữa lành  bệnh  tật,   cho kẻ đói 
ăn
và cho kẻ khát uống.    Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta có đủ nghị 
lực,
luôn học theo tinh thần khiêm nhường,  phục  vụ  của Chúa Kitô,  để trong 
gia
đình chúng ta có được cuộc sống an bình và hạnh phúc hơn.

Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong

PHÚC ÂM:  Marcô 10, 35-45
"Con Người đến để ban mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người"

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Giacôbê và Gioan con ông Giêbêđê đến gần Chúa Giêsu và thưa
Người rằng:  "Lạy Thầy, chúng con muốn Thầy ban cho chúng con điều
chúng con xắp xin Thầy".   Người đáp:  "Các con muốn Thầy làm gì cho
các con ? "     Các ông thưa:    "Xin cho chúng con một người  ngồi  bên
hữu,  một người ngồi bên tả Thầy  trong vinh quang của Thầy " .    Chúa
Giêsu  bảo:   "Các con không biết các con xin gì.     Các con có thể uống
chén Thầy sắp uống và chịu cùng một phép rửa Thầy xắp chịu không ? "
Các ông đáp:  "Thưa được".     Chúa Giêsu bảo:   "Chén Thầy uống, các
con cũng sẽ uống,  và phép rửa Thầy xắp chịu,  các  con  cũng  sẽ  chịu.
Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy,  thì  không  thuộc  quyền  Thầy
ban,   nhưng là dành cho những ai đã được chỉ định ".     Mười  môn  đệ
khác nghe chuyện đó liền bực tức với Giacôbê và Gioan.     Chúa Giêsu
gọi các ông lại gần mà bảo:     "Các con  biết  rằng  những  người  được
coi là lãnh tụ các nước,  thì sai khiến dân chúng như ông chủ, và những
người làm lớn thì lấy uy quyền mà trị dân.   Còn các con không như thế.
Trái lại,  ai trong các con muốn làm lớn,  thì hãy tự làm đầy  tớ  anh  em.
Và ai muốn thành người cầm đầu trong các con,  thì  hãy  tự  làm  nô  lệ
cho mọi người.    Vì chính Con Người cũng  không  đến  để  được  phục
vụ,  nhưng để phục vụ  và  ban  mạng  sống  mình  làm  gía  cứu  chuộc
cho nhiều người" .

SUY NIÊ.M:   “Ai trong các con muốn làm lớn, thì hãy hầu hạ anh em,  và
                        ai muốn cầm đầu thì hãy làm tôi tớ mọi người.” (Mc 
10:43-45)
Lm Bùi Quang Tuấn

Từ xa xưa, nhiều nhà tư tưởng đã có cùng một nhận định: niềm vui và hạnh 
phúc
là một khát vọng được chôn sâu trong cuộc đời con người,  để rồi từ lúc chào 
đời
cho đến khi lìa đời sẽ cứ là một cuộc kiếm tìm hạnh phúc và  niềm vui  liên 
lỉ.   Dù
làm bất cứ việc gì thì mục tiêu duy nhất,  vẫn là để thỏa một nhu cầu nào 
đó  của
tiến trình đi tìm hạnh phúc.   Nhưng nói  đến  hạnh  phúc  và  niềm  vui 
không  có
nghĩa là hạnh phúc hay niềm vui nào cũng như nhau.   Có những  niềm  vui 
chật
hẹp,  ích kỷ,  bị đóng khung trong khuôn  khổ  cá  nhân,  nhưng  cũng  có 
những
niềm vui thanh thoát,  mở ra với tất cả mọi người.   Phương thức  tìm  kiếm 
niềm
vui rộng mở đó được Đức Giêsu mạc khải:    “Ai muốn làm lớn thì hãy tự làm 
đầy
tớ phục vụ anh em” (Mc 10:43).   Phục vụ là trao ban  niềm  vui  Nước  Trời 
cho
người khác.

Vấn đề cấp thiết là tôi có niềm vui của trời cao,  để trao ban cho tha nhân 
không?
Bởi vì không có thì biết cho đi cái  gì.     Người  ta  thuật  lại  cứ  mỗi 
buổi  sáng.
Mẹ Têrêsa Calcutta có thói quen chúc lành,  và  gởi  các  sơ  đi  phục  vụ 
người
nghèo trong các hang cùng ngõ hẻm.   Một hôm, Mẹ đã giữ một sơ nọ lại, không
cho đi vì  thấy  nét  mặt  sơ  không  được  tươi  tắn.   Người  ta  hỏi  tại 
sao  Mẹ
không cho sơ đó đi.   Mẹ trả lời,   “Người nghèo đã đau  khổ,  buồn  tủi 
lắm  rồi,
bây giờ đến với họ với gương mặt như thế,   thì có khác nào chất thêm  khổ 
sở,
u sầu cho họ.”

Thế ra,  nếu chưa có bình an,  sức sống,  và niềm vui tâm hồn,  tôi sẽ lấy 
gì trao
ban hay phục vụ người khác đây?  Hay là tôi cứ phục vụ để tìm  được  niềm 
vui
trong khi dấn thân?   Cũng không ít người đến với hội này đoàn kia để tìm 
niềm
vui.    Nhưng thực tế,  cũng cho thấy có nhiều người đã bỏ đoàn bỏ hội vì 
không
tìm được niềm vui mình muốn.

Thế nên cần phải xác định lại tinh thần phục vụ của  chính  mình.   Vui  để 
phục
vụ, quan trọng lắm.   Phục vụ để có niềm vui,  ý nghĩa lắm. Thế nhưng nếu 
phục
vụ hoài mà không có “niềm vui” nào hết,  ngoại trừ  bị  chỉ  trích,  ngoài 
việc  tốn
kém thì giờ,  sức lực,  có khi cả tiền bạc,  nếu chẳng  còn  chút  hứng  thú 
gì  cả
thì tôi có nên tiếp tục việc chia sẻ trao ban không?   Câu  hỏi  nầy  khiến 
tôi phải
tự vấn:   tôi phục vụ,   nhưng phục vụ ai?   Tôi  trao  ban  Tin  Mừng  Nước 
Trời,
nhưng thực chất là để theo gương Đức Kitô hay để tìm tư lợi?

Khi nói về một tinh thần phục vụ đúng nghĩa,  một vị linh mục đã  kể  lại 
dụ  ngôn
“Nén Bạc”  với hình ảnh mới lạ:

Nước Trời thì cũng giống như hai anh em nhà  kia,  được  Chúa  mời  gọi  từ 
bỏ
tất cả để hiến thân phục vụ  nhân  loại.    Người  anh  đã  đáp  trả  tiếng 
gọi  một
cách quảng đại,   mặc dầu anh ta đau đớn khổ sở lắm khi  phải  từ  giã  gia 
đình
và cả người yêu.   Anh đi đến một phương rất xa,  gia nhập  một  dòng  tu, 
và  ở
đó anh lao mình vào các công việc phục vụ cho những người cùng khốn.

Khi cơn bách hại nổi lên,  anh bị bắt,  bị hành hạ,  và bị thiêu sống.  Sau 
khi chết,
ra trước tòa Chúa, anh đã được nghe những lời ngọt ngào:  “Tốt lắm, hỡi đầy 
tớ
thiện hảo và trung tín.   Con đã dâng tất cả tài năng sức lực để phục vụ. 
Nay ta
thưởng cho con 10 thành.    Hãy vào mà hưởng hoan lạc với chủ con.”

Riêng người em,  anh ta quên mất tiếng gọi,  và đi cưới một người  con  gái 
anh
yêu.    Anh ta hưởng được một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.   Công việc phát
đạt, anh trở nên giàu có và nổi tiếng.    Đôi khi anh ta cũng bố thí giúp đỡ 
người
nghèo.   Đến lúc chết,  trước tòa Chúa,  Ngài đã nói với  anh  rằng:   “Hỡi 
người
đầy tớ tốt lành,  người đã dâng cho ta một phần tài năng  sức  lực  và 
những  gì
ngươi có.    Nhưng ta cũng thưởng cho người 10  thành.    Hãy  vào  mà 
hưởng
phúc lộc với chủ ngươi.”

Trước những lời phán quyết đó, người anh cả ngạc nhiên quá sức.   Anh  ta 
vui
mừng khi thấy người em cũng được thưởng giống y như mình.    Thế rồi anh  đã
đến thưa với Chúa:   “Lạy Chúa,   thật là hạnh phúc!   Xin Chúa hãy biết cho 
rằng
nếu như con được trở lại thế gian để bắt đầu lại một cuộc đời khác, thì  con 
cũng
sẽ làm tất cả những gì con đã từng làm cho Chúa.”

Nếu vì ghen tị,  ích kỷ,  nếu chỉ biết nghĩ đến tư lợi  hay  tranh  giành 
quyền  này
chức kia,  chắc hẳn người anh đã không nếm được niềm vui và hạnh phúc  thiên
đàng.   Nhưng đây,  đời phục vụ và mục tiêu dấn thân của anh chính là với 
Chúa
và vì Chúa trong tha nhân.  Niềm vui của anh là niềm vui của kẻ khác,  khi 
mà họ
cũng được chung hưởng phần thưởng của mình.    Nếu  không  phải vì Đức Kitô
hay vì Tin Mừng Nước Trời chắc hẳn anh đã chẳng theo Chúa đến đời thứ hai.

Chỉ với yêu thương, và là thứ yêu thương trên căn bản vị tha,  người  ta 
mới tìm
thấy hạnh phúc đích thực.    Chỉ những ai chân thành phục  vụ  Đức Kitô, 
“uống
chén Ngài đã uống,  và chịu phép rửa Ngài đã chịu,”   người  đó  mới  cảm 
nếm
được hạnh phúc và bình an.    Mẹ Têrêsa Calcutta đã từng nói:    “Hoa  trái 
của
phục vụ là bình an.    Tất cả chúng ta phải ra công làm việc cho bình an, 
cho  an
bình trên khắp thế giới và nơi mọi tâm hồn.” 
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20061022/945fee56/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list