[vn-families] Ð?c Kitô là Vua

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Nov 26 19:49:56 PST 2006


Bạn thân mến,

Một câu truyện kể rằng:    Có  một  nhà  phú hộ kia,   lúc còn sống ông quá  lo lắng 
về tiền của.    Cuộc sống của ông đầy những lừa lọc, gian tham, chia rẽ và  ích  kỷ.  
Những ngày trước  khi  chết,   ông  nói  với  người  nhà   hãy  mang   những  vàng 
bạc châu báu đến gần để ông kiểm đếm lại.    Ông còn cẩn thận căn dặn gia nhân 
và người thân,   khi ông chết và lúc đi chôn ông,  hãy  bỏ  những của  cải  vất chất 
qúy báu đó vào chung hòm với ông,  để ông có thể xài được ở đời sau.  Ngày ông 
chết,  người  thân đã  làm đúng như lời ông dặn.   Sau khi chết, linh hồn ông đã đi 
đến một thành phố thật  là đông đúc và vui vẻ, đèn đuốc sáng trưng.    Ông rảo  bộ 
quan sát, thì  thấy  họ  bán rất nhiều đồ vật hiếm quý và cái nào cũng rất  rẻ,  trông 
rất tốt,  nhưng giá chỉ có 1 đồng.   Đi được một lúc lâu, cảm thấy đói, ông vào  một 
cao lâu để kiếm đồ ăn.   Ông gọi rất nhiều món vì thấy món nào trông cũng rất  hấp 
dẫn,  hương vị rất thơm ngon mà lại rẻ nữa.    Đến khi trả tiền, ông liền móc những 
đồng tiền mang  theo để trả.   Người chủ quán đã trả lời với ông rằng:   "Thưa ông,  
chúng tôi không xài những đồng tiền ông đang có đâu.   Ở đây chúng tôi chỉ  nhận 
những vật như công đức,  việc  lành  thánh  thiện,  tấm lòng  yêu thương,   hy  sinh 
quảng đại,  tha thứ cho  tha  nhân  mà  mỗi  người  đã  tích  trữ  được  khi  còn  ở 
dương thế…"

Chúng ta đang sống trong tháng 11,  tháng cầu cho các linh hồn.    Chúng  ta  tiếp 
tục cầu xin cho các linh hồn tiên nhân, ông bà cha mẹ và các người thân đã khuất, 
được sớm về Thiên đàng hưởng phúc đời đời.    Chúng  ta  cũng không quên các 
linh hồn mồ côi mà không còn ai là thân nhân để cầu nguyện cho họ.   Hôm nay là 
tuần lễ cuối cùng trong năm phụng vụ,     Giáo Hội  long  trọng  mừng kính lễ Chúa 
Giêsu Kitô là Vua.  

Nguyện xin Chúa Kitô luôn là Vua của  mỗi  người  chúng  ta,  Vua  của  tình  yêu.    
Trong vương quốc này,  chính  Chúa  Giêsu  đã  khẳng  định:    Thầy  truyền  cho 
chúng con một giới luật mới,  là  các  con  hãy  thương  yêu  nhau  (Gioan 13, 24).    
Chúng ta cầu xin Chúa cho chúng ta được sống trong vương quyền của Chúa Kitô 
ở đời này và cả ở đời sau.

Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong

PHÚC ÂM:  Gioan 18, 33b-37

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy,  Philatô hỏi Chúa Giêsu rằng:   “Ông có phải là vua dân Do thái 
không ? “   Chúa Giêsu đáp:   “Quan tự ý nói thế hay là có người khác 
nói với quan về tôi ? “      Philatô  đáp:   “Ta đâu phải là người Do Thái.  
Nhân dân ông cùng các thượng tế đã trao nộp ông cho Ta, ông đã làm 
gì ? “  Chúa Giêsu đáp:  “ Nước tôi không thuộc về thế gian này.   Nếu 
nước tôi thuộc về thế gian này thì những người của tôi  đã  chiến  đấu 
để tôi không bị nộp cho  người  Do Thái,  nhưng  mà  nước  tôi  không 
thuộc chốn nầy “.   Philatô hỏi lại:   “Vậy ông là vua ư ? “  Chúa Giêsu 
đáp:    “Quan nói đúng:   Tôi là Vua.   Tôi sinh ra và đến trong thế gian 
nầy là chỉ để làm chứng về  Chân lý.    Ai  thuộc  về  Chân  lý  thì  nghe 
tiếng tôi “.

SUY NIÊ.M:   CHÚA GIÊSU, VUA TÌNH YÊU
Lm.  Giuse Nguyễn Hữu An

Hôm nay Chúa nhật cuối cùng trong năm phụng vụ,  Giáo Hội mừng kính lễ Chúa 
Kitô Vua.  Năm phụng vụ mở đầu bằng mầu nhiệm Nhập thể,  khai triển qua cuộc 
tử nạn, Phục sinh để rồi kết thúc bằng vương quyền viên mãn của Đức Kitô. Như 
vậy,  năm phụng vụ tượng trưng cho chu kỳ thời gian bắt đầu từ Đức Kitô và cuối 
cùng trở về với Ngài.    Đức Kitô chính là khởi đầu và là cùng đích của vũ  trụ  và 
lịch sử nhân loại.

Đặt lễ Chúa Kitô Vua trong Chúa nhật cuối cùng năm  phụng  vụ,  Giáo  Hội  nhắc 
nhở chúng ta rằng, Đức Kitô chính là Vua của vũ trụ,  Ngài là Chủ của  thời  gian, 
của lịch sử nhân loại và Chủ của lịch sử mỗi người chúng ta.   

Chúng ta phải hiểu tước hiệu Vua Kitô như thế nào? Và việc tuyên xưng Đức Kitô 
là vua mang lại ý nghĩa gì cho cuộc sống người Kitô hữu?

Ông Vua Trong Lịch Sử Loài Người

Sau thế giới đại chiến lần thứ I, chế độ vua cai trị, thường gọi là chế độ quân chủ, 
không còn nữa.   Chỉ còn mấy ông vua bà hoàng để bày cho đẹp, như ở Thái Lan, 
Anh Quốc, Nhật v. v. nhưng thực quyền của họ không có gì cả.   Những người trẻ 
hôm nay, qua sách vở, khó hình dung rõ nét thế nào là một ông vua.

Trong lịch sử loài người có một số ông vua tài giỏi về đánh giặc cũng  như  về  cai 
trị, nhưng hầu hết các ông vua,  vì cha  truyển  con  nối,  nên  độc  tài  độc  đoán, 
không có khả năng trị quốc an dân,  chỉ biết  hưởng  thụ  cho  riêng  mình,  chẳng 
quan tâm đến sự lầm than đói khổ của bá tánh.  Lịch sử Trung Hoa,  các  ông  vua 
còn tự xưng mình là thiên tử, là con ông trời,  bắt ai chết  thì  người  đó  phải  chết, 
cho ai sống thì người đó được sống (Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung).  Các 
vua La mã thì xưng mình là thần, ngang với Thượng đế.

Nhìn chung,  các vua trần gian thì ích kỷ,  dâm ô.   Khi họ đã nắm được ngai vàng 
thì coi mọi người như bầy tôi,  giang sơn đất nước thì  cho  là  tài  sản  riêng  của 
mình.    Vua thường nói:  "Thần dân của trẫm. Giang sơn của trẫm".   Thế  rồi  khư 
khư giữ lấy.  Nghi ngờ kẻ nào có ý phản loạn thì giết ngay tức khắc, không chỉ giết 
một người đó, mà còn tru di cả tam tộc cửu tộc nữa.

Nếu muốn đổi triều đại, vua của dòng họ này sang triều đại dòng họ khác, thì phải
giành giật,  phải thoán ngôi.   Cứ đọc lịch sử Việt Nam thì thấy,  mỗi thay đổi triều 
vua từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, toàn là máu và nước mắt.   Đến đời Nguyễn Ánh  tự 
xưng là Gia Long hoàng đế, làm vua từ năm 1802,  cha truyền con nối kéo dài hơn 
100 năm, cho đến năm 1945,  vị vua cuối cùng của nhà Nguyễn là Bảo Đại.    Vua 
này vì sợ Việt Minh Cộng sản giết chết nên mới thoái vị.

Ông Vua Trong Kinh Thánh

Vào khoảng thế kỷ thứ 11 trước Chúa Giáng sinh,  dân  Israel  đòi  có  vua  cai  trị 
giống như các dân khác, Giavê Thiên Chúa  (qua ngôn sứ Samuel),  đã cảnh  cáo 
dân rằng:   Ba vị vua đầu tiên của Israel là Saul, Đavid, và Salomôn.

Về Saul thì Thiên Chúa nói: "Ta hối tiếc vì đã đặt Saul làm vua, nó đã quay lưng lại 
Ta. " (1S 15: 10). 

Về Đavid, Thiên Chúa nói: "Chính Ta đã xức dầu tấn phong ngươi làm vua Israel. . . 
Tại sao ngươi dám khinh màng lời Đức Giavê. . .  ngươi  đã  lấy  gươm đâm Uria, 
người xứ Hitit và đoạt lấy vợ nó làm vợ ngươi. " (2S 12: 9).

Còn Salômôn, vị vua có 700 vợ và 300 hầu thiếp (1V 11: 3). Ông đã bỏ Đức Chúa
Giavê để thờ tà thần của các vợ. Giavê phán với Salômôn:  "Bởi ngươi đã nên thể 
ấy nơi ngươi. . . Ta sẽ giựt lấy vương quyền của ngươi. " (1V 11: 11).

Trong Tân Ước cũng nhắc đến một ông vua rất tàn ác, đó là Hêrode.   Kinh thánh 
nói: "Bấy giờ Hêrode tức cuồng lên, sai quân giết hết cả trẻ em ở vùng Belem,  từ 
hai tuổi trở xuống. (Mt 12: 6).

Đức Giêsu Kitô Vua

Giáo Hội suy tôn Đức Giê-su là Vua,  không phải chỉ của  thế  giới  này,  mà  của 
toàn vũ trụ. Ngài không bao giờ làm vua theo kiểu các vua chúa ở trần gian,  cũng
không bao giờ làm chủ một lãnh vực kinh tế nào. Ngài là Vua theo một nghĩa hoàn 
toàn khác.

Vì thế, ngày lễ Chúa Kitô Vua không mang màu sắc vinh quang chiến thắng, Giáo 
Hội lại nêu cao biến cố đau thương Chúa chịu chết treo trên thập giá.

Các sách Tin Mừng đã đặt lễ đăng quang của Chúa Giêsu trong  chính  cuộc  tử 
nạn của Ngài.   Khởi đầu là cuộc khải hoàn tiến vào thành Giêrusalem,  trong  đó 
Chúa Giêsu đã ngồi trên lưng một con lừa con.   Qua cử chỉ này, Chúa Giêsu đã 
khẳng định rằng Ngài là Vua,  nhưng Ngài là Vua không theo các cung cách của 
vua chúa trần gian.   Tất cả bản án của Chúa Giêsu đều xoay  quanh  tước  hiệu 
Vua của Ngài.

Chúa đã trả lời với tổng trấn Philatô:  "Nước tôi không thuộc về thế gian này.  Tôi 
đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích: làm chứng cho sự thật.   Ai  đứng 
về phía sự thật thì nghe tiếng tôi". Câu trả lời ấy cho chúng ta biết:   Nước  Chúa 
không thuộc về thế gian,  có nghĩa là bất cứ nước nào,  bất cứ chế độ  nào,  với 
nền văn minh nào,  cũng không thể đồng hóa với  nước  Chúa.   Nước  Chúa  ở 
trong các tâm hồn,  những tâm hồn khao khát sự thật, tôn trọng sự thật,  và  nhất 
là đón nhận sự thật.  Sự thật đó là tình yêu cứu độ Chúa Giêsu đem đến.

Vậy, tất cả những ai đón nhận tình yêu cứu độ đó,  họ sẽ được nhận vào Nước 
Chúa.   Khi Chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập giá,  những người chứng kiến đã 
có những thái độ khác nhau:   có kẻ xót thương,  có người lãnh đạm vô tình,  có 
kẻ thách thức, nhục mạ,  nhưng cũng có người nhận ra Chúa và tin tưởng Chúa. 
Đó chính là người trộm lành.   Anh không dám thách thức Chúa như người  trộm 
khác cùng bị đóng đinh với anh hay như những người  vô  lễ  khác,  nhưng  anh 
biết tội mình và suy đoán rằng vương quyền mà  Chúa  liều  chết  vì  nó  phải  là 
một vương quyền tốt đẹp vô lường nên anh kêu xin Chúa cứu vớt để được  đưa 
vào vương quốc ấy.   Đúng vậy, giữa đám đông mù quáng,  ngược  ngạo,  ít  ra 
cũng còn một tâm hồn ngay tình.    Đó là người trộm lành trong  một  hoàn  cảnh 
thật bi đát bị treo trên thập giá,  anh đã biết nhận tội của mình và  nhìn  nhận  sự 
vô tội của Chúa Giêsu.    Giữa lúc mọi người  đều  bỏ  rơi  Chúa,  đã  quên  hết 
những phép lạ, những lần đi theo Chúa lúc Ngài được tôn vinh,  người  trộm đã 
nhận ra vương quyền của Chúa và tuyên xưng đức tin của  mình  bằng  một  lời 
van xin đầy hy vọng sâu xa:   "Ông Giêsu ơi,  khi ông  vào  Nước  của  ông,  xin 
nhớ đến tôi".   Lời cầu nguyện khiêm hạ của anh đã mở được cửa vương quốc 
đó cho anh.

Hiện nay trên thế giới, 34.86% nhân loại -   tức khoảng 2 tỷ trên 6 tỷ người -  là 
Ki-tô hữu thuộc nhiều giáo phái khác nhau (Công giáo, Tin Lành, Chính Thống…). 
Họ là những người theo Ngài, làm môn đệ Ngài,  đồng thời nhìn nhận Ngài là  lẽ 
sống, là gương mẫu hoàn hảo nhất cho cuộc đời mình,  và  coi  giáo huấn  của 
Ngài là kim chỉ nam cho mọi hành động của mình.  Họ theo Ngài chủ yếu không 
phải vì giáo huấn của Ngài cao siêu, vì nhân cách  của  Ngài  đáng  phục  nhất 
(mặc dù họ tin đích thực là như vậy).   Họ theo Ngài vì họ tin Ngài là Con Thiên 
Chúa,  là thần linh cao cả vô cùng,  lại là người yêu thương họ  hơn  bất  kỳ  ai 
khác trên đời,  yêu họ đến nỗi sẵn sàng đau khổ và chết cho họ.    Nhất là Ngài 
là người duy nhất có thể đem lại hạnh phúc đích thực và vĩnh cửu cho họ.

Thật vậy,  còn gì vương giả cho bằng khi Ngài cầu nguyện với Thiên Chúa Cha 
để xin ơn tha thứ cho những kẻ  đã  làm  hại  Ngài.   Chúa  Giêsu  là  Vua  của 
Tình Yêu,  chính tình yêu là sức mạnh của Ngài và cũng chính tình yêu  ấy  đã 
khiến cho Ngài tuyên bố:  "Khi nào Ta chịu treo trên thập  giá,  Ta  sẽ  kéo  mọi 
người đến với Ta".

Qua hơn 2000 năm,  lời ấy vẫn  mãi  được  ứng  nghiệm.  Ngoài  Đức  Kitô  ra 
không có một vị vua nào trên trần gian này được nhân loại chọn làm trọng  tâm 
của lịch sử.  Chấp nhận hay không chấp nhận, tin hay không tin,  ai  cũng phải 
lấy Đức Giêsu làm cái mốc để tính thời gian.   Có một thời gian trước Đức Kitô 
và có một thời gian sau Đức Kitô và dù có tránh tên của Ngài để nói trước  hay 
sau Công nguyên  thì  con  người  nói  như  Đức  Thánh  Cha  Gioan Phaolô II: 
"Con người sẽ không bao giờ loại bỏ Đức Kitô ra khỏi lịch sử của mình".   Đức 
Kitô đang lôi kéo mọi người về với Ngài, Ngài đang  đồng  hành  trong  lịch  sử 
nhân loại và trong cuộc đời của mỗi người.  Cuộc đời này có giá trị và ý nghĩa 
hay không là tùy thuộc ở thái độ tiếp nhận  của  mỗi  người  đối  với  Đức  Kitô.
Tiếp nhận Ngài và tuyên xưng Ngài là Vua chính là mặc lấy thái độ tín thác của 
kẻ trộm lành,  sẵn sàng trao phó tất cả cuộc đời trong tay Ngài và bước đi theo 
Ngài.   Tiếp nhận và tuyên xưng Ngài là Vua là đi theo con đường của phục  vụ 
và phục vụ cho đến cùng.    Tiếp nhận và tuyên xưng Ngài là Vua  là  cùng  với 
Ngài xây dựng vương quốc của Ngài ngay trên trần gian này,  vương quốc của 
huynh đệ,  vương quốc của yêu thương,  vương quốc của công lý và hòa bình. 
Và mỗi một lần chúng ta xây dựng vương quốc ấy bằng một cữ chỉ yêu thương 
thì chắc chắn chúng ta cũng sẽ nghe được lời hứa của Ngài  cho  người  trộm 
lành:  "Hôm nay đây con sẽ ở cùng Ta trong vương quốc của Ta".

Mỗi người tự xét mình xem Đức Giê-su đã thật sự là Vua  của  chính  bản  thân 
ta chưa,  nghĩa là Ngài đã chiếm trọn  vẹn  trái  tim  ta  chưa,  đã  thật  sự  ảnh 
hưởng mạnh mẽ đến mọi tư tưởng, lời nói và việc làm  của  ta  chưa, có  lẽ  rất 
nhiều người sẽ phải ngập ngừng,  hoặc phải trả lời «chưa!».  Ngài  là  vua  của 
tâm hồn ta, hay là tiền bạc, quyền lực, danh  vọng,  địa  vị, lạc  thú, hoặc chính 
bản thân ta?

Nếu Ngài chỉ là Vua của thế giới, của vũ trụ, mà không phải là Vua của tâm hồn 
ta, thì việc tuyên xưng Ngài là vua có ích lợi gì cho ta?  Tuyên  xưng  thật  mạnh 
mẽ trên lý thuyết,  mà thực tế đời sống của ta lại chứng tỏ trái ngược lại, thì sự 
tương phản ấy chỉ cho thấy sự giả dối hay giả hình của ta thôi!  

Trong ngày sau cùng, khi Đức Giêsu phán xét chúng ta như vị Vua của  vũ  trụ, 
Ngài chỉ xét chúng ta những điểm rất thực tế: ta đã thực hành ý muốn của Ngài 
như thế nào?  nhất là đã yêu thương và đối xử với Ngài như thế nào  qua  hiện 
thân của Ngài là những người chung quanh ta? Ngài có phải là Vua  đích  thực 
của chính bản thân ta không?

Thiết tưởng việc sống đạo của chúng ta cần phải xây dựng trên căn bản là thực 
tế của đời sống, chứ không phải trên lời nói,  lý thuyết,  sách vở.   Có  như  thế 
chúng ta mới là "người khôn ngoan xây nhà trên đá" (Mt 7, 24).


More information about the Vn-families mailing list