[vn-families] XIN NGÀI THUONG CON
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Nov 19 20:03:16 PST 2006
To all,
I found some problems to read the document below myself. Please try the following action:
1. View/Encoding/Unicode(UTF-8)
If it still has problem to read, you could forward the e-mail (but do not send) and see the full reading. Sorry for the inconvenient.
Thanks,
Vi
==============================================================
==============================================================
Lời chào thăm bình an,
Chúng ta đang ở trong tháng 11 là tháng cầu cho các linh hồn nơi luyện ngục,
trong đó có các linh hồn tiên nhân, ông bà, cha mẹ và những người thân đã khuất.
Cầu xin cho các linh hồn ấy được giảm bớt hình phạt nơi lửa luyện ngục, để được
sớm đưa về Thiên đàng. Chúng ta cũng không quên các linh hồn mồ côi mà
không còn ai là thân thiết nơi trần thế này để cầu nguyện, làm việc lành giúp họ.
Tuần này cũng là tuần áp cuối trong năm phụng vụ trước lễ Chúa Kitô Vua, làm mọi
người liên tưởng đến sự tận cùng, ngày phán xét. Chúng ta cầu xin Chúa cho
chúng ta luôn sống trung thành với Chúa, biết trông cậy vào lòng thương xót, nhân
hậu và tha thứ của Ngài. Với tâm tình khiêm nhường, biết ơn và cảm tạ, chúng ta
cùng nhau hát bản Thánh ca:
XIN NGÀI THƯƠNG CON
1. Từ vực sâu tối tăm con kêu cầu Người thương trông đến. Chúa ơi!
lắng nghe lời con, con tìm nhan Chúa thiết tha nài van. Nhưng vì
đời con lắm phen đã không tròn lời cam kết xưa. Chúa ơi chớ ghi
trong lòng phút giây lỗi lầm con phụ lòng Người thương.
2. Người Người ơi thấu chăng đã bao lần hồn con cay đắng. Cố vươn
lên thoát cảnh bùn nhơ, mây mù che lối lưới giây tình oan. Nhưng
rồi đời đâu dễ chi thêm một lần hồn con oán than. Chúa ơi chớ ghi
trong lòng phút giây lỗi lầm con phụ lòng Người thương.
3. Thà làm thân cỏ cây, đóa hoa rừng ngả nghiêng trước gió. Kiếp
chim xanh cánh tung trời mây nơi miền xa tắp sóng vỗ ngoài khơi.
Nhưng vì đời con lắm phen đã không tròn lời cam kết xưa. Chúa ơi
chớ ghi trong lòng phút giây lỗi lầm con phụ lòng Người thương.
ĐK. Nhưng con tin nơi Chúa, Chúa thương con nhiều tình không biên
giới. Con trông mong nơi Chúa sẽ quên tháng ngày tuổi xuân
trót dại. Đây con tim rướm máu, tấm thân gầy héo tình con hững
hờ. Con xin dâng lên Chúa, khúc ân tình này, Người thương
con đi.
PHÚC ÂM: Marcô 13: 24-32
Tin Mừng Chúa Giêsu theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Trong những ngày ấy,
sau cảnh khốn cực, thì mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu
sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống, và các quyền lực trên trời bị lay
chuyển. Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người đầy quyền năng và vinh quang
ngự trong đám mây mà đến. Lúc đó, Người sẽ sai các thiên sứ đi, và
Người sẽ tập họp những kẻ được Người tuyển chọn từ bốn phương về, từ
đầu mặt đất cho đến cuối chân trời.
"Anh em cứ lấy thí dụ cây vả mà học hỏi. Khi cành nó xanh tươi và đâm
chồi nảy lộc, thì anh em biết là mùa hè đã đến gần. Cũng vậy, khi thấy
những điều đó xảy ra, anh em hãy biết là Con Người đã đến gần, ở ngay
ngoài cửa rồi. Thầy bảo thật anh em: thế hệ này sẽ chẳng qua đi, trước
khi mọi điều ấy xảy ra. Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ
chẳng qua đâu.
"Còn về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ
trên trời hay người Con cũng không, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi.
SUY NI Ê.M: Ngày Chúa đến
Lm. Hồ Bặc Xái
1. Ngày cuối cùng - Ngày Chúa đến
Bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay là một trong những đoạn Thánh Kinh khó hiểu nhất.
Nó thuộc văn thể Khải Huyền, là một loại văn thể bóng gió, nghĩa là không nói thẳng ý
tưởng ra, nhưng diễn tả ý tưởng một cách gián tiếp qua trung gian những hình ảnh.
Những hình ảnh này không quan trọng vì chỉ là phương tiện diễn tả, cái quan trọng
chính là ý tưởng mà những hình ảnh ấy muốn diễn tả.
Vậy ý tưởng chính của bài Tin Mừng này là gì? Thưa là nói về ngày cùng tận.
Ngày cùng tận ấy sẽ đến vào lúc nào? Có nhiều người không biết đã học giáo lý
kiểu nào, hoặc đã đọc ở những sách nào mà dám quả quyết rằng ngày ấy sẽ đến
vào năm 2000. Quyết đoán như vậy là hoàn toàn không có cơ sở. Bởi vì trong bài
Tin Mừng này, chính Chúa Giêsu đã nói "Còn về ngày hay giờ đó thì dù các thiên sứ
trên trời, hay cả Chúa Con đi nữa cũng không ai biết được, trừ một mình Chúa
Cha mà thôi".
Ngày cùng tận ấy sẽ xảy ra như thế nào? Bài Tin Mừng hôm nay mô tả "Khi ấy mặt
trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống. và
các tinh tú bầu trời bị lay chuyển". Những hình ảnh ấy khiến cho nhiều người cho
rằng ngày ấy sẽ là một ngày khủng khiếp.
Có người còn tô vẽ thêm rằng ngày đó sẽ có nắng lửa mưa dầu. Có người khác lại
giải nghĩa rõ hơn nữa, rằng mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao rung chuyển và nắng
lửa mưa dầu ấy là hậu quả của một cuộc chiến tranh nguyên tử; rằng thế giới này
sẽ tận diệt bằng một cuộc chiến tranh nguyên tử. Thế nhưng, như tôi đã lưu ý ngay
từ đầu: đây là văn thể Khải Huyền, trong đó những hình ảnh không quan trọng vì
chúng chỉ là phương tiện để diễn tả một ý tưởng. Thực ra ngay cả những hình ảnh
được dùng trong bài Tin Mừng này cũng không phải là do chính Chúa Giêsu đưa ra,
mà Chúa chỉ lấy lại những hình ảnh mà các tiên tri quen dùng để nói về ngày cùng
tận. Mà theo các tiên tri thì những hình ảnh trên mang một ý nghĩa rõ ràng. Ý nghĩa
đó là gì? Ðây ta hãy nghe một đoạn trong sách tiên tri Isaia: Ngày ấy sẽ không
cần mặt trời soi sáng ban ngày, cũng không cần mặt trăng soi sáng ban đêm, cũng
không cần ánh sáng của các ngôi sao hoặc ánh sáng của đèn đuốc, vì chính Chúa
Cứu Thế sẽ là Ánh Sáng soi chiếu khắp nơi. Nghĩa là các tiên tri và cả Ðức Giêsu
đều không quan tâm ngày cùng tận ấy sẽ xảy ra như thế nào, chỉ quan tâm đến sự
kiện quan trọng nhất trong ngày ấy, đó là Chúa sẽ đến. Tới ngày cùng tận thì Chúa
sẽ đến. Ngày Chúa đến có thể là một ngày khủng khiếp đối với những kẻ tội lỗi, mà
cũng là một ngày hân hoan vui mừng cho những người công chính.
Tại sao Phụng vụ lại chọn bài Tin Mừng này để đọc trong ngày hôm nay? Hôm nay
là Chúa nhật áp chót của năm Phụng vụ. Tuần tới sẽ là Chúa nhật cuối cùng. Sau đó
là qua Mùa Vọng bắt đầu một năm Phụng vụ khác. Vậy trong ngày chúa nhật áp
chót, Phụng vụ chọn đọc bài Tin Mừng nói về ngày cùng tận thì cũng là hợp lý.
Thời giờ thắm thoát thoi đưa, nói đi đi mãi có chờ chờ ai!
Thế giới này không phải là vô tận, thế nào rồi cũng có ngày tận cùng.
Cuộc đời con người cũng không phải là vĩnh cửu, thế nào rồi cũng có ngày chấm
dứt. Một năm trôi qua là thế giới càng tiến gần đến ngày tận cùng của nó. Một năm
trôi qua, đời người cũng càng tiến gần đến ngày cuối cùng của mình. Ngày cùng tận
ấy sẽ đến lúc nào? Không ai biết. Nó sẽ diễn ra như thế nào? cũng chẳng ai biết
trước được. Chỉ biết chắc là ngày đó Chúa sẽ đến. Chúa sẽ đến với mọi người để
kiểm điểm đời sống mỗi người, để đánh giá xem mỗi người đã sử dụng thời gian
Chúa ban như thế nào.
Người ta thường ví cuộc đời như một chuyến đi, thời gian như một con đường, và
con người như một kẻ lữ hành. Người lữ hành thực hiện chuyến đi cuộc đời trên
con đường thời gian. Và cũng như con đường phải dẫn đến một đích điểm, thì
người lữ hành phải biết tận dụng thời gian để nhanh chân tiến bước đến đích điểm
ấy. Không thể là một người lữ khách lang thang, cứ vô tình bước những bước vô
địch, không biết đã đi qua đâu mà cũng chẳng biết sẽ đi về đâu.
Hết một năm là hết một đoạn đường. Giáo Hội muốn chúng ta hôm nay tạm dừng
chân lại để kiểm điểm cuộc hành trình của mình. Một năm qua, thế giới đã có những
bước tiến tốt đẹp: Nhiều nước thù nghịch nhau đã tiến gần tới nhau để hoà giải hoà
hợp với nhau. Một năm qua, đất nước chúng ta cũng có nhiều bước tiến, có đổi
mới nhiều mặt để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Còn cuộc đời mỗi người
chúng ta, một năm qua có tiến bước gì không?
o Ðối với bản thân: con người chúng ta có trở nên tốt hơn không.
o Ðối với tha nhân: liên hệ giữa chúng ta có công bình hơn, bác ái hơn?
o Ðối với Chúa: sau một năm chúng ta có đến gần Chúa hơn không? Có thuộc
về Chúa, gắn bó với Chúa nhiều hơn không? Ðức tin của chúng ta có vững
vàng hơn không? Ðức cậy chúng ta có chắc chắn hơn không? và đức mến
của chúng ta có nồng nàn hơn không?
Hôm nay Giáo hội muốn chúng ta tạm dừng chân để suy nghĩ về những điểm trên, để
nếu cần thì điểu chỉnh lại cho cuộc hành trình của mình được vững bước hơn. Có
như vậy chúng ta mới có thể sẵn sàng và vui mừng hân hoan đón Chúa khi Ngài đến.
2. Ngày tận thế
Khi Ađam bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng, ông phải khổ cực vất vả tìm kiếm miếng cơm
manh áo. Một lần kia, trên đường lao dịch, Ađam vấp phải cái xác bất động của Abel.
Ông nâng con dậy, vác trên vai, đem về đặt trong lòng Eva. Ông bà lay gọi, nhưng
Abel không đáp lại. Trước đây, Abel đâu có trầm lặng như vậy! Eva nâng tay đứa
con yêu quý lên, bàn tay lại rơi xuống vô hồn.
Trước đây không hề thấy như thế bao giờ! Ông bà nhìn vào đôi mắt trắng đã vô tư
một cách bí mật. Trước đây đôi mắt của Abel có vô tình như thế đâu? Ông bà rất đỗi
kinh ngạc. Nỗi kinh ngạc càng tăng dần cho đến lúc ông bà chợt nhớ lại lời Ðức Chúa
Trời: "Ngày nào ngươi ăn trái cây này, ngươi sẽ chết". Ðó là cái chết đầu tiên trên
thế giới.
Cái chết của Abel là cái chết đầu tiên trên trái đất. Còn cái chết cuối cùng của nhân
loại sẽ là ai? Ở đâu? Vào lúc nào? Ðiều đó không ai được biết, và cũng không cần
biết. Sách Tông đồ Công Vụ có viết: "Anh em không cần phải biết thời gian và kỳ hạn
Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt" (Cv.1,7). Tin mừng hôm nay, Ðức Giêsu cũng quả
quyết: "Còn về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các Thiên sứ trên trời
hay người Con cũng không hề biết, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi" (Mc.13,32). Khi
được hỏi bao giờ đến ngày tận thế? Thánh Augustinô đã trả lời dứt khoát: "Việc này
hoàn toàn nằm trong quyền năng của Chúa Cha". Nói khác, ngài còn nói: "Ðức Giêsu
không cho biết ngày cuối cùng của ta, để ta luôn cảnh giác chờ đợi Người".
Ðứng trước các tin đồn về ngày tận thế, thái độ sống thích hợp nhất của chúng ta là:
Vì thân phận con người mỏng dòn và yếu đuối, chúng ta hãy sống trong "tỉnh thức và
cầu nguyện", trong niềm mong chờ "ngày Chúa đến sẽ xảy ra bất cứ lúc nào".
Chúng ta không biết ngày tận cùng của thế giới nhưng chúng ta biết chắc ngày ấy
phải đến. Ðó không phải là tai nạn trong chương trình của Thiên Chúa, nhưng đó là
một ngày mà Thiên Chúa dọn sẵn chỗ ở mới, một thế giới mới cho nhân loại. Nơi đó,
công bằng sẽ ngự trị, hạnh phúc sẽ ngập tràn, và niềm vui sẽ trọn vẹn cho những ai
"bền đỗ đến cùng". Với cái nhìn đầy tin tưởng, Seneca đã nói "Ngày mà bạn cho là
cùng tận của mọi sự, lại là ngày khởi đầu của vĩnh cửu".
Chúng ta không biết ngày nào Chúa sẽ đến trong vinh quang, nhưng chúng ta biết
chắc: để được vào vương quốc ấy, con người phải nhìn lại chính mình, sắp xếp lại
cuộc sống, và tích cực xây dựng một gia đình nhân loại đầy yêu thương, công lý và
hòa bình. Cha Mark Link viết: "Khi Chúa đến, Người không cân đo trí khôn chúng ta
thông minh thế nào. Nhưng Người sẽ cân đo trái tim chúng ta yêu thương ra sao".
Vì tình yêu là ngôn ngữ của Thiên đàng, nên chỉ những ai biết yêu thương mới được
bước vào. Chính lòng nhân ái là tấm thẻ căn cước không thể thiếu của những công
dân Nước Trời.
3. Ngày tận thế
Một bà kia vừa kết thúc một ngày làm việc chạy vội về nhà. Ðêm nay bà sẽ đi đánh
bài. Nhưng vừa chạy tới cửa nhà, bà gặp một thanh niên cầm một tấm bảng ghi
dòng chữ "Ngày tận thế gần đến rồi". Bà hỏi:
- Cậu nói là ngày tận thế gần đến rồi hả?
- Thưa bà đúng vậy.
- Nhưng cậu có chắc không?
- Thưa bà chắc chắn.
- Cậu nói nó gần đến?
- Ðúng vậy.
- Gần như thế nào?
- Rất gần.
- Cậu có thể nói rõ hơn không?
- Thưa bà, ngay đêm nay.
Người đàn bà dừng lại suy nghĩ một lúc. Rồi với giọng lo lắng, bà hỏi tiếp: "Nó đến
trước hay sau ván bài vậy?". Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới không ổn
định. Hết cơn khủng hoảng này đến cơn khủng hoảng khác. Tình trạng không ổn
định như thế khiến người ta sợ hãi lo âu. Và giữa cái thế giới không ổn định đầy lo
âu sợ hãi như thế, người ta cần có một cái gì đó vững chắc để dựa vào.
Ðối với Kitô hữu, chỗ vững chắc nhất có thể dựa vào là Thiên Chúa. Bài đáp ca trong
Thánh lễ hôm nay có câu: "Con luôn nhớ có Ngài trước mặt, được Ngài ở bên, chẳng
nao núng bao giờ". Còn trong bài Tin Mừng, Ðức Giêsu nói: "Trời đất sẽ qua đi,
nhưng Lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu".
Tất cả những gì vững chắc mà chúng ta có, và tất cả những gì chúng ta cần là bấy
nhiêu đó: ta an tâm vì biết rằng mọi sự đều nằm trong bàn tay Chúa, biết rằng
chương trình Chúa vạch sẵn cho cuộc đời chúng ta và cho thế giới sẽ được hoàn
thành. Ðức Kitô sẽ thống trị. Thiên Chúa sẽ thống trị. Chúng ta sẽ cùng ngự trị với
Thiên Chúa mãi mãi. (Viết theo Flor McCarthy)
Chúng ta hãy cầu nguyện:
Lạy Chúa,
Xin hãy đến, cho những người được tuyển chọn tập họp chung quanh Người. Xin
hãy đến, để trong mọi biến cố kinh hoàng, chúng con vẫn một niềm cậy tin: Chúa là
Ðấng cứu độ chúng con. Trong giây phút định mệnh của mỗi người, xin cho chúng
con nghe được tiếng Chúa: "Con sắp trở về cùng Cha". Amen. (Thiên Phúc, "Như
Thầy đã yêu")
More information about the Vn-families
mailing list