[vn-families] Hai đồng xu của bà goá
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Nov 12 12:27:12 PST 2006
Lời chào thăm bình an,
Nếu chúng ta có dịp theo dõi và quan sát, khi nhà tỷ phú danh tiếng và
giàu có
nhất thế giới là Bill Gates qua thăm Việt Nam, nhiều người đã háo hức chờ
đợi,
ngủ qua đêm tại chỗ, để mong có được một chỗ đứng, hầu có thể thấy
được
tận mắt, xem được con người thật, bằng xương bằng thịt, của nhà kinh
doanh
người Mỹ tài giỏi và nổi tiếng này. Qua những hình ảnh chúng ta thấy
được,
các đoàn thanh niên, sinh viên, các bạn trẻ, ùn ùn mong chờ, chào đón.
Nhiều
người còn leo lên nóc nhà, trèo lên cây cao hoặc đu trên cột đèn, để
có thể
thấy được tỏ tường nhà làm thương mại này, thì đủ biết Bill Gates đã
được
nhiều người Việt Nam trong nước ái mộ đến chừng nào. Nhưng sau đó
vài
tháng, khi về lại Hoa Kỳ, người tài danh giàu có này lại tuyên bố từ
bỏ công
việc của hãng Microsoft mà ông đã tạo dựng, cống hiến một số tài sản
lớn
của mình, và dành hết thì giờ để cùng hợp sức với vợ là Melinda, hiện
đang
hăng say hoạt động trong những công tác từ thiện. Hai ông bà sẽ chung
sức
nỗ lực, để giúp đỡ những người bệnh tật nghèo khổ, đặc biệt ở bên Phi
Châu
và Á Châu. Một thời gian sau đó, chúng ta lại được nghe một nhà đại tỷ
phú
thứ hai của nước Mỹ, đó là Warren Buffett, cũng đi đến một quyết
định táo
bạo. Ông đã dâng hiến gần hết số tài sản vĩ đại, với hàng chục tỷ đô
la của
ông cho quỹ từ thiện mà ông bà Bill Gates hiện đang hoạt động.
Thật là
những chuyện bất ngờ, nhưng đầy thú vị và ngưỡng mộ thay...
Mời quý anh chị đọc lại đoạn Tin Mừng và Suy niệm hôm nay, để hiểu rõ
hơn
về Lời Chúa. Từ ngàn xưa cho đến nay, rất có nhiều người đã nghe
được
tiếng mời gọi của Thiên Chúa, cố gắng sống theo tinh thần Phúc Âm, để
biết
đi tìm kiếm những sự hoàn hảo, trọn lành... Câu chuyện chàng thanh niên
giàu
có trong Tin Mừng đã đến hỏi Chúa Giêsu: " Lạy Thầy nhân lành, tôi phải
làm
gì để được sự sống đời đời " (Mc 10,17-30) chắc cũng đã làm cho nhiều người
luôn tìm hiểu và suy nghĩ về cách sống của mình. Chúng ta cầu xin
Thiên
Chúa cho mọi người chúng ta, biết lắng nghe và biết sống Lời Chúa,
theo
gương Chúa Giêsu, để có đuợc một cuộc sống an bình và nhiều ý nghiã hơn.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Marcô 12, 38 - 44
"Bà góa nghèo nầy đã bỏ nhiều hơn hết"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng trong khi giảng dạy rằng:
"Các ngươi hãy coi chừng bọn luật sĩ. Họ thích đi lại trong bộ áo
thụng, ưa được bái chào ngoài công trường, chiếm những ghế nhất
trong hội đường và trong đám tiệc. Họ giả bộ đọc những kinh dài để
nuốt hết tài sản của các bà goá: Họ sẽ bị kết án nghiêm ngặt hơn".
Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền
vào hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền. Chợt có một bà goá
nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. Người liền gọi các
môn đệ và bảo: "Thầy nói thật với các con: Trong những người
đã bỏ tiền vào hòm, bà goá nghèo nầy đã bỏ nhiều hơn hết. Vì
tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà nầy đang túng
thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống".
SUY NIÊ.M: Hình thức và Tâm Tình
Lm. Carolô Hồ Bạc Xái
Gợi ý sám hối:
o Chúng ta thường sống giả hình.
o Chúng ta thường ích kỷ, không sẵn sàng chia xẻ với người khác.
o Chúng ta ham nhận hơn là cho.
1. Hình thức và tâm tình
Trong bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy 2 mẫu người:
o Mẫu thứ nhất là các luật sĩ: bề ngoài họ rất đạo đức: họ giữ luật
chín chắn, họ
đọc kinh nhiều và đọc thật dài. Vì thế họ được người ta kính
trọng: ra ngoài
đường ai gặp họ cũng kính chào, khi họ dự một buổi hội họp
thì ai cũng
nhường cho họ những chỗ danh dự nhất. Nhưng thực ra bên trong họ
chẳng
đạo đức chút nào: họ chỉ làm ra bộ đạo đức như thế để được
người ta kính
trọng và dâng cúng tiền bạc.
o Mẫu người thứ hai là người đàn bà goá: bề ngoài bà rất nghèo nàn,
hèn hạ.
Không ai tôn trọng bà, thậm chí chẳng thèm để ý tới bà. Nhưng tâm
hồn bà rất
cao quý: mặc dù nghèo nàn, bà cũng không tiếc lấy ra phần
tiền tuy nhỏ
nhưng rất cần thiết để dâng cúng vào đền thờ.
Như thế, bài Tin Mừng này đặt ra vấn đề Hình thức và Tâm Tình. Đó là 2
mặt của
1 thái độ. Nhưng mặt nào trọng hơn? Theo cách đánh giá của Chúa Giêsu thì
mặt
Tâm tình trọng hơn mặt Hình Thức: Chúa đã gọi các môn đệ đến chỉ cho họ
thấy
thái độ của bà goá, và nhận xét: "Thầy nói thật với các con: trong những
người đã
bỏ tiền vào hòm, bà goá này đã bỏ nhiều hơn hết. Vì tất cả những người kia
bỏ của
mình dư thừa. Còn bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì
mình có để
nuôi sống".
Cách đánh giá của Chúa Giêsu thật là đúng: bởi vì nếu có hình thức mà
không có
tâm tình thì cũng giống như có một cái đèn mà không có dầu không có điện,
giống
như có một chiếc xe gắn máy mà không có xăng, giống như có một cái
xác mà
không có hồn... tất cả sẽ vô ích, vô dụng.
o Một người giáo dân đeo ảnh Thánh Giá thật đẹp, ngày nào cũng dự lễ rước
lễ...
nhưng trong lòng không mến Chúa không yêu người... thì cũng đáng xếp vào
loại
giả hình như bọn luật sĩ trong Tin Mừng mà thôi.
o Một công nhân viên giỏi nhất phát biểu hùng biện, giỏi viết những bản
báo cáo
thành tích nghe rất kêu... nhưng làm việc thì lờ đờ, biếng nhác... thì
chẳng ích lợi
gì cho việc phát triển xã hội.
Cho nên cái tâm tình, cái thực chất, cái bên trong thì quan trọng và quý
giá hơn cái
Hình Thức, cái dáng vẻ bề ngoài. Trong việc sống đạo cũng vậy: đọc kinh,
dự lễ...
không quý giá, không quan trọng bằng tâm tình mến Chúa yêu người.
Nhưng từ nhận định rất đúng đắn, rất căn bản trên, có nhiều người đi
đến chủ
trương bất cần hình thức. Họ bảo rằng: "Đạo Tại Tâm": sống đạo cốt
là ở tâm
hồn, chẳng cần đọc kinh, dự lễ, xưng tội gì hết.
o Một ông nọ, nhà ở sát bên nhà thờ nhưng không bao giờ đến nhà thờ. Ông
bảo
"Tôi thờ Chúa trong lòng".
o Một cặp vợ chồng kia tuy đều có đạo nhưng cưới nhau chẳng có phép hôn
phối
chi hết. Họ bảo "Chẳng cần đến hình thức bên ngoài".
Có lẽ đôi khi chúng ta cũng có những ý nghĩ tương tự. Bây giờ xin đặt ra
một số
trường hợp để chúng ta cùng suy nghĩ xem sao:
o Trường hợp thứ nhất là chuyện làm đẹp, chưng diện: quần áo cốt yếu chỉ
là để
che thân, mặt mày tóc tai cốt yếu chỉ là đủ sạch sẽ thôi. Nhưng chúng
ta đâu chỉ
muốn cái cốt yếu đó, mà còn muốn sao cho đẹp, cho đúng thời trang nữa.
Vì thế
chúng ta chọn lựa màu áo, kiểu quần, kiểu tóc.... đó là chưa kể đến
son phấn,
sơn móng tay móng chân nữa... Như thế có phải là chúng ta bất cần
hình thức
bên ngoài không?
o Trường hợp thứ hai là chuyện tình yêu: Nếu thực sự yêu nhau chỉ cốt yêu
trong
lòng là đủ thì cần gì người ta phải hẹn nhau đi chơi, cần gì phải
viết thư cho
nhau, cần gì phải tặng quà cho nhau, cần gì phải âu yếm nhau?
Hai trường hợp như thế đủ cho chúng ta thấy rằng tuy hình thức
không quan
trọng bằng tâm tình, nhưng nó cũng rất cần. Chính Hình Thức biểu lộ Tâm
Tình và
nuôi dưỡng tâm tình. Những lời nói, những nụ cười biểu lộ cho người ta
biết rằng
mình yêu thương người ta, và cũng những lời nói nụ cười đó làm cho
tình yêu
giữa 2 người ngày càng lớn lên, thắm thiết hơn. Không có hình thức thì
tâm tình
sẽ dần dần héo khô, chết dần mòn đi.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mặc dù coi trọng tâm tình hơn hình
thức
nhưng cũng không chủ trương bất cần Hình Thức. Vì thế, bà goá trong Tin
Mừng
này không phải chỉ có lòng đạo đức bên trong, bà còn biểu lộ lòng đạo đức
ấy qua
cử chỉ dâng cúng đồng tiền nhỏ mọn của bà trong hòm tiền.
Ngày nay không ít người chủ trương "Đạo Tại Tâm" và coi thường những hình
thức
đạo đức như đọc kinh cầu nguyện dự lễ, dự các Bí tích... Những suy
nghĩ của
chúng ta nãy giờ dựa vào bài Tin Mừng cho thấy đó chỉ là một thứ ngụy biện:
ngụy
biện của những kẻ ghét đạo và muốn phá đạo; ngụy biện của những người có đạo
nhưng lười biếng thi hành những bổn phận đạo đức. Chúng ta đừng để thứ
ngụy
biện ấy ám ảnh tâm trí chúng ta và làm hại cho lòng đạo đức của chúng ta.
2. Hai bà goá - Thương là cho
Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đề cao 2 bà goá: Một bà trong bài Tin Mừng một
bà
trong bài Sách Thánh, một bà Đức Giêsu gặp trong sân Đền Thờ Giêrusalem một
bà tiên tri Êlia gặp ở xứ Serepta, một bà đã dâng vào thùng tiền Đền thờ một
đồng
xu và một bà đã cho tiên tri Êlia một chiếc bánh nhỏ.
Do đâu mà 2 bà goá này được đề cao? Có phải vì cái mà 2 bà đã cho
không ?
Hiển nhiên là không, một đồng xu thì có đáng là bao, cũng như một chiếc
bánh
nhỏ thì có thấm tháp gì ! Nhưng đề cao là vì cái của cho ấy tuy nhỏ mọn
mà gói
ghép cả tấm lòng người cho: đồng xu của Bà goá bỏ vào thùng tiền Đền thờ
là
cả một tấm lòng của một bà già nghèo, là cả tài sản của bà; còn chiếc
bánh nhỏ
mà bà goá xứ Sarepte cho tiên tri Êlia, là cả một cuộc sống - đúng hơn là
cả hai
cuộc sống - của 2 mẹ con trong lúc chết đói đến nơi.
Đúng vậy, của cho không bằng tấm lòng người cho, bởi vậy tục ngữ ta có
câu
"của ít lòng nhiều". Và nếu chúng ta xem kỹ lại bài Sách Thánh thì chúng
ta còn
thấy tấm lòng của bà goá xứ Sarepta là một tấm lòng dằn co ray rứt vì tiếc
rẻ: khi
ấy cả xứ đang bị hạn hán, đồ ăn trở thành khan hiếm. Trong hoàn cảnh đó
người
giàu còn khổ nữa huống chi là người nghèo như bà goá này. Bà chỉ còn có
một
nhúm bột và chút dầu. Bà đi kiếm một mớ củi định về nhà làm một chiếc bánh
nhỏ
cho 2 mẹ con bà ăn lần chót rồi sau đó là nằm chờ thần chết dần dần tiến
tới. Khi
đó tiên tri Êlia đến và xin bà chiếc bánh ấy. Bà thành thật nói: "Đây là
chiếc bánh
cuối cùng". Nhưng sau đó vì biết Êlia là tiên tri của Chúa nên dù rất tiếc
Bà cũng
đem chiếc bánh cuối cùng ấy ra cho. Thật là một tấm lòng ray rứt dằn co
vì tiếc
rẻ. Sự tiếc rẻ ấy có làm giảm giá trị của tấm lòng không? Nếu tiếc
mà không
cho thì chẳng còn giá trị gì. Nhưng đàng này dù tiếc mà vẫn cho, cho
nên sự
tiếc rẻ ấy chẳng những không làm giảm giá trị, mà còn tăng thêm giá trị
của một
tấm lòng quảng đại. Cho của mình dư thừa thì chẳng quý gì; cho cái mình
đang
cần mới là quý; và cho cái mình vừa cần vừa tiếc thì là quý nhất.
Chúng ta có thể coi những bài đọc trong Chúa nhật hôm nay là nối tiếp bài
Tin
Mừng Chúa nhật vừa qua. Tin Mừng Chúa nhật vừa qua dạy rằng Đạo Chúa là
đạo yêu thương: thương Chúa trên hết mọi sự và thương người như
chính
mình. Còn Lời Chúa hôm nay giải thích rõ thêm Thương thì phải làm sao?
o Thương thì phải cho. Thương ít thì cho ít, thương nhiều thì cho nhiều.
Nhưng
nhất thiết thương là phải cho, nếu không cho là dấu không thương.
Hai bà
goá này đã thương nên đã cho, đã cho vì đã thương.
o Nhưng của cho không bằng tấm lòng người cho. Của nhiều mà lòng ít
thì
không quý cho bằng của ít mà lòng nhiều. Chính vì thế mà tuy bà
goá ở
Giêrusalem dù chỉ cho có một xu nhưng được Đức Giêsu coi là cho nhiều
hơn
tất cả những người khác đã bỏ tiền vào thùng hôm đó. Vì những người
kia
đã cho cái mà họ dư thừa, còn bà goá này cho tất cả tài sản của bà.
o Và của cho quý nhất là cho chính cái mình đang tha thiết, tiếc rẻ. Như
bà goá
xứ Sarepta rất tiếc chiếc bánh, vì đó là chiếc bánh cuối cùng của hai
mẹ con
bà, nhưng dù vậy bà cũng đem cho.
Đó là nội dung giáo huấn của những bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay.
Giáo
huấn gồm 3 điểm chính:
a. Thương thì phải cho.
b. Nhưng của cho không bằng tấm lòng người cho.
c. Và cho chính cái mình quý nhất mới là cái cho lớn nhất, giá trị nhất.
Chúng ta nói rằng mình thương Chúa. Nhưng có thương thật hay không ? Hãy
xét mình xem ta có cho Chúa gì không ? Mỗi ngày vài phút buổi tối trước khi
đi
ngủ mà có khi ta cũng không cho. Mỗi tuần chừng một tiếng đồng hồ
ngày
Chúa Nhật mà có khi ta cũng không cho, hay có cho thì cũng cắt đầu cắt
giữa
cắt đuôi, nghĩa là đi lễ trễ, chia trí lo ra, về sớm. Thỉnh thoảng Chúa
xin ta một
chút hy sinh, một chút cố gắng, chúng ta có cho Chúa hay không ? Hay
là
chúng ta cho Chúa thì ít nhưng xin Chúa thì nhiều, cầu nguyện thì chỉ toàn
là
xin, xin cho con... xin cho con... Có người xin ơn mà không được Chúa ban
thì
giận, họ kể lể nào là đã đọc kinh cầu nguyện, nào là đã hy sinh hãm mình
thế
này thế nọ, vậy mà Chúa không nhậm lời họ cầu xin. Như thế là dựa vào một
ít việc lành mình đã cho Chúa để làm áp lực với Chúa, bắt Chúa phải ban
ơn
trả lại cho mình. Như vậy cũng chưa phải là thương Chúa thật.
Chúng ta nghĩ rằng mình thương người. Nhưng có thương thật hay không ?
Thì cũng hãy xét mình xem ta có cho người cái gì không ? Đừng vội tự
biện
minh rằng tại vì tôi không có nhiều tiền. Một khi đã thương ai thật thì
người
ta không thiếu gì cái để cho và cũng không thiếu gì cách để cho. Đâu
nhất
thiết là phải cho tiền mới là thương. Thí dụ như cho cảm nghĩ tốt (thương
ai
ta sẽ không nghĩ xấu về người đó), thí dụ như cho sự quan tâm (thương ai
ta
không thể nào lơ là dửng dưng với người đó được), thí dụ như cho sự chăm
sóc, giúp đỡ, cho những lời an ủi khuyến khích chân thành, cho
lời cầu
nguyện v.v.
Người không thương thì chỉ biết nhận mà không biết cho. Còn người thương
thật thì vừa nhận mà cũng vừa cho, và coi cho là quý hơn nhận. Chúa
dạy
chúng ta yêu thương: thương Chúa và thương người, thương bằng cách cho.
3. Giá trị của cho
Giá trị của cho không phải ở nơi số lượng được cho, mà là sự mất mát
mà
người cho phải chịu.
Chúng ta phải cho cái mà chúng ta quý chuộng. Vì thế không phải chỉ cho
cái
mà chúng ta có thể sống mà không có nó, mà là cho cái mà chúng ta
không
thể sống nếu thiếu nó. Cách cho như thế này đòi phải hy sinh, nhưng đó
mới
thật là cho với cả tấm lòng.
Mẹ Têrexa kể rằng một hôm Mẹ đang đi trên đường phố thì gặp một người ăn
xin. Người này nói: "Thưa Mẹ Têrêxa, ai nấy cũng cho Mẹ hết. Hôm nay
tôi
cũng xin được cho mẹ. Trọn ngày hôm nay tôi chỉ xin được 30 xu. Tôi
muốn
cho mẹ hết". Mẹ Têrêxa suy nghĩ một lúc: " Nếu tôi lấy 30 xu này thì
người
ăn xin này sẽ không có gì để ăn đêm nay, nhưng nếu tôi không lấy thì ông
sẽ
đau lòng. Vì thế tôi đưa tay ra nhận số tiền. Quả thực, tôi chưa
từng thấy
một khuôn mặt nào rạng rỡ niềm vui như gương mặt người ăn xin này, khi ông
nghĩ rằng ông cũng có cái gì đó cho Mẹ Têrêxa".
Và Mẹ Têrêxa kể tiếp: "Thật là một hy sinh lớn đối với người nghèo
này.
Ông đã phải ngồi ngoài nắng suốt ngày mới kiếm được 30 xu. 30 xu chẳng
là bao và cũng chẳng làm được gì cho đáng. Nhưng khi ông đưa cho tôi và
tôi nhận lấy, thì nó trở thành hàng ngàn bởi vì nó được cho với biết bao
tình.
Thiên Chúa không nhìn đến tầm vóc lớn lao của việc ta làm, Ngài nhìn
tấm
lòng của ta khi làm việc đó."
4. Quà tặng dốc cạn túi
Báo New York Times vừa đưa tin bà Oseola Mc Carty: Biểu tượng "Lòng
Từ Thiện" của nước Mỹ, vừa qua đời ngày 3-10-1999 ở tuổi 91.
Vào một ngày của tháng 7-95, ông hiệu trưởng đại học phía Bắc
Missisippi
đã vô cùng ngạc nhiên, khi biết có một phụ nữ xa lạ tên Osenola Mc
Carty
xin được tặng 150,000 đôla làm quỹ học bỗng cho các sinh viên nghèo của
trường, mà không cần được ghi danh tưởng niệm hay tuyên bố công khai.
Nhà trường còn sửng sốt hơn khi biết người phụ nữ ấy làm nghề giặt ủi,
và
số tiền kia là tiền dành dụm cả một đời người.
Ngay khi biết câu chuyện bà Mc Carty tặng tất cả tiền bạc của mình có,
làm
quỹ học bổng cho trường, ông tỷ phú Ted Turner, trùm ngành kinh doanh
cáp truyền hình Mỹ, đã tuyên bố góp thêm một tỷ đôla cho quỹ. Ông
nói:
"Người phụ nữ nhỏ bé ấy đã dám ban tặng tất cả những gì bà có, thì
tôi
thấy mình cũng phải đóng góp phần của tôi là một tỷ đôla ".
Tin mừng hôm nay thuật lại chuyện bà góa nghèo đã bỏ vào thùng tiền đền
thờ "tất cả những gì mình có để nuôi sống" (Mc.12,44). "Của ít lòng
nhiều".
Bà góa này tuy dâng cúng ít tiền nhưng lại hy sinh rất nhiều, và hy sinh
quí
giá nhất là hy sinh chính mạng sống mình, vì bà đã dâng "tất cả những
gì
mình có để nuôi sống". Quà tặng đẹp nhất là quà tặng dốc cạn túi.
Quà
tặng quý giá không phải chỉ ở giá trị món quà, mà còn ở tấm lòng của
người
tặng quà nữa.
Đức Giêsu đã khen nghĩa cử cao đẹp ấy: "Thầy nói thật với các con: Trong
những người đã bỏ tiền vào hòm, bà góa nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết"
(Mc.12,43) Cũng vậy, bà Mc Carty chỉ dâng tặng 150,000 đôla không
thể
so với tỷ phú Ted Turner bỏ ra 1 tỷ đôla, nhưng đó là tất cả kết quả
chắt
chiu từng đồng suốt một kiếp người. Nghĩa cử cao đẹp ấy đã mở đầu cho
gần 300 nhà từ thiện khác tham gia đóng góp cho quỹ học bổng này.
Nếu bà góa nghèo được Chúa khen ngợi, thì bà Mc Carty cũng được chính
Tổng Thống Bill Clinton bắt tay thăm hỏi, được vinh dự cầm ngọn
đuốc
Olympic chạy trên đường băng qua khu vực Mississippi, được trao tặng
Huân chương người công dân danh dự Hoa Kỳ, và được cấp bằng tiến sĩ
danh dự của đại học Harvard.
Văn hào John Powell viết: "Thiên Chúa sai mỗi người đến thế gian với
một
sứ điệp đặc biệt để loan báo, với một bài ca đặc biệt để hát lên,
với một
nghĩa cử yêu thương để ban tặng".
Hôm nay, Đức Giêsu cũng mời gọi chúng ta tránh xa thói đạo đức giả của
người Biệt phái và Luật sĩ: Lạm dụng việc đạo đức để khoe khoang, mưu
cầu hư danh, ham hố chức quyền, trục lợi vật chất. Người muốn chúng ta
có ý hướng ngay lành khi làm bất cứ việc gì. Đức Giêsu dạy: "Còn
anh,
khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố
thí được
kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả
công
cho anh" (Mt. 6, 3-4).
Người ta chỉ cho đi cái mình có. Nhưng chính vì cho mà người ta mới có, và
người ta có chính vì những gì mà họ đã cho. Cha Mark Link viết:
"Những
điều duy nhất ta còn giữ lại được là những gì ta đã cho đi ". Bàn tay
tặng
hoa hồng vẫn còn vương lại hương thơm.
5. Cho mà không mất
Từ câu chuyện bà goá trong bài đọc I, chúng ta có thể rút ra được ý
tưởng
này: có những thứ có thể cho đi mà không bị mất, ngược lại còn
được
thêm. Người cho không bị nghèo đi, lại giàu thêm. Dĩ nhiên đó không
phải
là những thứ vật chất. Một thầy giáo cho đi những kiến thức của mình,
học
trò được giàu thêm kiến thức nhưng kiến thức của ông thầy không hề
vơi.
Một người mẹ cho con cái mình tình thương cũng vậy. Một người vui tính
mang niềm vui đến cho người khác cũng thế. Kiến thức, tình thương, niềm
vui, hoà thuận v.v. là những thứ có cho đi cũng không bị mất, trái lại cả
người
cho và người nhận đều được giàu hơn.
Chúng ta hãy cầu nguyện:
Lạy Chúa, Chúa thấu suốt tận đáy lòng mỗi người chân thực hay giả
dối.
Chúa khen ngợi bà góa nghèo dâng hiến tất cả những gì mình có.
Xin dạy chúng con biết âm thầm dâng hiến cho tha nhân, đang cần sự trợ
giúp quảng đại của chúng con. Amen. (Thiên Phúc, "Như Thầy đã yêu")
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20061112/5d0d094e/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list