[vn-families] Mến Chúa Yêu Người
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Nov 5 12:25:19 PST 2006
Lời chào thăm bình an,
Một lần nữa, tháng 11 lại trở về với chúng ta. Mỗi năm, Giáo hội Công
Giáo
dành riêng tháng 11 để đặc biệt nhớ đến các linh hồn tổ tiên, ông bà, cha
mẹ và
các người thân đã ra đi trước chúng ta. Rất nhiều linh hồn hiện vẫn còn
đang
bị giam giữ trong lửa luyện tội. Các linh hồn đó không thể làm được gì
và chỉ
còn biết trông nhờ vào lời cầu nguyện, hy sinh, hãm mình, thăm viếng
nghĩa
trang, dâng thánh lễ, kinh mân côi, việc làm tốt lành, bố thí, công đức của
chúng
ta dành cho các Ngài. Chúng ta cũng luôn trông cậy vào lòng thương xót
của
Thiên Chúa, cầu xin Chúa giảm hình phạt của lửa luyện tội, để các linh hồn
tiên
nhân ấy được sớm đưa về Thiên đàng hưởng hạnh phúc đời đời. Chúng ta
cũng không quên các linh hồn mồ côi, mà không còn ai ở trần gian này để
cầu
nguyện cho họ.
Tháng 11 cũng là tháng mà Giáo hội dành riêng kính nhớ, tôn vinh các
thánh
Nam Nữ, mà khi còn ở trần thế, đã sống một cuộc sống tốt lành, thánh thiện
và
luôn là tấm gương sáng để mọi người noi theo. Một vài vị thánh mà chúng ta
có
thể cảm nhận được trong cuộc đời của chúng ta: Đó là cuộc sống yêu
thương,
nhân hậu của Mẹ Têrêsa thành Calculta. Sự hy sinh cao cả của cha
Damien
đã chung sống và giúp đỡ những người phong cùi ở đảo Molokai, Hawaii. Cha
Maximilianô Kolbê đã sống trong tình yêu và Tin Mừng của Chúa Giêsu,
Ngài
đã hy sinh mạng sống của chính mình để chịu chết thay cho người bạn tù
thời
Đức quốc xã ở thế chiến thứ hai. Và gần đây nhất, chúng ta đã chứng
kiến
cuộc tiễn biệt với nhiều yêu mến và thương tiếc trên toàn thế giới, về
sự ra đi
của Đức Thánh Cha Gioan Phaolo II. Các thánh chắc chắn đã được lên Thiên
đàng hưởng phúc trường sinh. Đó cũng chính là niềm tin và hy vọng cho
mỗi
người chúng ta, vì cuối đời, chúng ta cũng sẽ được phần thưởng Thiên
đàng,
nếu chúng ta tiếp tục bước đi theo Chúa đến cùng.
Sau cùng chúng ta cũng cầu xin cho mỗi người chúng ta, luôn sống
trung
thành với Tin Mừng, bám chặt lấy Chúa Giêsu, biết sống theo luật yêu
thương
là mến Chúa và Yêu người, như trong bài Tin Mừng hôm nay, để sẽ có được
cuộc sống an bình ở đời này và hưởng hạnh phúc vĩnh cửu đời sau.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Marcô 12, 28b-34
"Đó là giới răn thứ nhất, còn giới răn thứ hai cũng giống như giới răn thứ
nhất"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi
Người rằng: "Trong các giới răn, điều nào trọng nhất " ? Chúa
Giêsu đáp: "Giới răn trọng nhất chính là : Hỡi Israel, hãy nghe
đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta là Chúa duy nhất, và ngươi hãy
yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn
và hết sức ngươi. Còn đây là giới răn thứ hai: Ngươi hãy yêu
mến tha nhân như chính mình ngươi. Không có giới răn nào
trọng hơn hai giới răn đó". Luật sĩ thưa Ngài: "Thưa Thầy, đúng
lắm ! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất và
ngoài Người chẳng có Chúa nào khác nữa. Mến Chúa hết lòng,
hết trí khôn, hết sức mình và yêu tha nhân như chính mình thì
hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh". Thấy người ấy
tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: Ông không còn xa Nước
Thiên Chúa bao nhiêu". Và không ai dám hỏi Người thêm điều
gì nữa.
SUY NIÊ.M: Mến Chúa Yêu Người
Lm. Carolô Hồ Bạc Xái
1. Giới luật yêu thương, điểm độc đáo
Có một giáo lý viên kia đang dạy đạo cho một người dự tòng. Một hôm, người
dự tòng hỏi "Ðiểm đặc biệt nhất của Ðạo Công Giáo là gì?". Giáo lý viên
đáp:
"là Yêu Thương". Người dự tòng là một thanh niên, nghĩa là đang ở tuổi
yêu
đương, nên gật gù tỏ ra rất thấm thía với câu trả lời của giáo lý viên.
Nhưng
sau một lúc suy nghĩ, anh lại đặt vấn đề: "Yêu thương thì tôi đã nghe
nói rất
nhiều, và rất nhiều người nói: Những cặp tình nhân luôn miệng nói yêu
nhau;
những đạo khác, đạo nào cũng dạy người ta sống yêu thương; và ngay cả
những tổ chức không có đạo cũng dạy người ta yêu thương nhau". Rồi anh
này đưa ra 2 kết luận hết sức bất ngờ: 1) Ðạo Công giáo chẳng có gì
hơn
những đạo khác, mà cũng không hơn không có đạo. 2) Chẳng cần vào đạo
Công giáo mới biết yêu thương". Và giáo lý viên bí !
Chúng ta phải công nhận rằng người dự tòng trên đã nhận xét rất đúng.
Yêu
thương là tình cảm cao đẹp nhất trong con tim mọi người. Yêu thương là nhân
đức cao trọng nhất trong mọi nhân đức. Vì thế không cần đạo công giáo
dạy,
không cần Ðức Giêsu dạy, mọi người cũng đều biết trân trọng tình cảm
và
nhân đức yêu thương. Nhưng chẳng lẽ đạo Công giáo của chúng ta không có
gì đặc biệt, cũng không có gì hơn các nền luân lý không có đạo sao?
Chẳng
lẽ Ðức Giêsu từ trời xuống thế làm người, mà chẳng dạy gì hay hơn điều
mà
mọi người đã biết hết rồi sao? Chúng ta phải tìm hiểu kỹ lại bài Tin Mừng
hôm
nay mới được.
1. Ðoạn Tin Mừng mà chúng ta nghe trong Thánh Lễ hôm nay là do thánh
Marcô chép. Marcô thì quen chép ngắn gọn, nên đôi khi không đủ ý.
Muốn
đầy đủ hơn, chúng ta phải đọc thêm đoạn Tin Mừng của Thánh Mathêu, cũng
chép về câu chuyện này, nhưng đầy đủ hơn. Theo bản chép của
thánh
Matthêu, để trả lời cho câu hỏi của một người luật sĩ xem điều luật nào
trọng
nhất, thì Chúa Giêsu sau khi đưa ra luật mến Chúa, đã nói "Còn điều thứ
hai
cũng giống như điều trước" và Chúa Giêsu đưa ra luật yêu người. Nghĩa
là
Ðức Giêsu đã xếp luật Yêu thương người nặng với luật mến Chúa. Nói cách
khác, Chúa Giêsu đã nâng luật yêu người lên cao bằng luật mến Chúa.
Phía trên đã nói rằng mọi người, không phân biệt là có đạo hay không có
đạo,
đều trân trọng tình cảm yêu thương. Tuy nhiên tình thương của người ta
có
nhiều cấp bực khác nhau: thương một người bạn thì không bằng thương anh
em ruột, thương anh em cũng không bằng thương cha mẹ, và thương ai cũng
không thể nào bằng thương người tình của mình. Ðối với một người có
đạo,
thì họ nghĩ phải thương yêu Chúa trên hết, kế đó mới là tình thương đối
với
những người khác. Còn Chúa Giêsu thì dạy phải đặt tình thương người
và
tình thương Chúa ngang nhau. Nghĩa là ta thương Chúa bao nhiêu thì
cũng
phải thương người bấy nhiêu. Nói cách khác, ta phải coi người ta như
Chúa
vậy, và phải thương người ta như thương Chúa vậy. Ðó chính là điểm độc đáo
thứ nhất của Tình Thương Công Giáo.
2. Nhưng thương người là thương ai? Về điểm này, chúng ta lại đọc
thêm
đoạn Tin Mừng của Thánh Luca để bổ túc cho đoạn của thánh Marcô quá ngắn
gọn. Thánh Luca chép thêm rằng người luật sĩ ấy sau khi nghe Chúa
Giêsu
nói về luật thương người, thì hỏi một câu tương tự như câu hỏi tôi vừa
đặt ra:
Nhưng thương người là thương ai ? Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn về người xứ
Samaria tốt bụng đã tốn công tốn tiến cứu giúp một người Do thái, tức
là một
kẻ thù của dân Samaria. Ý nghĩa dụ ngôn ấy là: ta phải coi mọi người là
người
thân, do đó phải biết thương tất cả mọi người, cho dù đó là một người chưa
hề
quen biết, cho dù đó là một kẻ thù của chúng ta.
Thiết tưởng cũng cần giải thích về bối cảnh của đoạn Tin Mừng này. Người
Do
thái cũng có luật thương người, luật ghi rõ phải thương người thân cận.
Theo
lối hiểu của người Do thái, thì người thân cận tức là người cùng dân
tộc, cùng
tín ngưỡng với mình. Còn những kẻ thuộc dân khác, thuộc đạo khác thì
không
phải là người thân cận nên không buộc phải thương. Bấy giờ Chúa Giêsu
qua
dụ ngôn về người Samaria đã thương yêu giúp đỡ một người Do thái
khác
dân tộc và khác tín ngưỡng, đã phá bỏ hàng rào ấy. Theo Chúa Giêsu, tình
yêu
thương không có biên giới. Ta phải thương yêu mọi người, phải coi mọi
người
đều là kẻ thân cận. Nói cách khác đi, ta không chỉ thương người
đồng bào,
đồng đạo, đồng chí mà phải thương bất cứ ai ta gặp trên đường đời, bất
cứ ai
đứng bên cạnh ta trong cuộc đời, ta đều phải thương hết. Người ta
thường
vẽ ranh giới cho tình thương, người ta thường đặt hàng rào cho tình thương:
ai
ở trong ranh giới và trong hàng rào đó thì thương hết là thương, còn ai ở
ngoài
thì là người dưng, người lạ khỏi thèm thương. Ðức Giêsu khi phá bỏ mọi
hàng
rào, mọi biên giới, tức là thêm một điểm độc đáo nữa cho Tình Yêu
thương
Công giáo.
3. Và điểm độc đáo thứ ba, chúng ta thấy ngay trong đoạn văn của
Thánh
Marcô. "Yêu thương người thân cận như chính mình thì hơn là dâng mọi
lễ
toàn thiêu và hy lễ". Chúng ta hãy chú ý đến hai chữ Hơn Là. Cho người
nghèo
một lon gạo, và dâng cho Chúa một bó bông huệ. Việc nào quý hơn.
Nếu
chưa đọc câu Tin Mừng này, chắc hẳn ai cũng bảo dâng bông huệ cho Chúa
là quý hơn. Nhưng câu Tin Mừng này đánh giá ngược lại: cho người
nghèo
một lon gạo quý hơn. Ðó là điểm độc đáo thứ 3 của Tình thương Công
giáo.
Xin trở lại với câu chuyện ban đầu. Người Giáo lý viên đã bí không trả lời
được
khi người dự tòng cho rằng Tình yêu Thương của Ðạo Công giáo chẳng có gì
khác hơn tình yêu thương của các đạo khác, kể cả của người không có
đạo.
Lý do có lẽ là vì Giáo lý viên ấy không thấy 3 điểm độc đáo của Tình
yêu Tin
Mừng, mà nhất là đã không thực hiện 3 điểm ấy. Chắc chúng ta cũng vậy
thôi.
Nếu chúng ta không thực hiện 3 điểm ấy thì danh nghĩa công giáo của chúng
ta
cũng là vô ích, dù là công giáo nhưng chúng ta chẳng hơn gì một người
ngoại
đạo. Xin nói rõ hơn để tóm lại và cũng là để kết thúc:
a.. Chúng ta yêu mến Chúa nhiều lắm. Nhưng nếu chúng ta không yêu
thương
người bằng Chúa thì chúng ta không hơn gì người ngoại đạo.
a.. Chúng ta cũng rất yêu thương những người thân của chúng ta, như vợ
chồng,
cha mẹ, anh chị em, con cái... Nhưng nếu chúng ta không coi tất cả mọi
người
cũng là người thân và không yêu thương họ như yêu thương người thân,
thì
chúng ta cũng không hơn gì những người ngoại đạo.
a.. Chúng ta thường dâng lễ vật cho Chúa như dâng hoa, xin lễ, dâng
việc hy
sinh hãm mình, những việc lành phúc đức v.v... Nhưng có một thứ lễ
vật mà
Tin Mừng nói còn quý hơn những lễ vật kể trên, mà Chúa rất thích
chúng ta
dâng, đó là lễ vật tình thương mà ta đối xử với mọi người. Mỗi lần
đến Nhà
thờ dự lễ, chúng ta đừng quên mang theo những lễ vật tình thương ấy.
2. Hai giới răn đi đôi
Các tín đồ Hồi giáo rất coi trọng luật buộc hành hương thánh địa Mecca vì
đây là
nơi sinh của đức giáo chủ Mahomet.
Ngày xưa vua các loài mèo cũng đi hành hương thánh địa Mecca. Khi vua mèo
trở về, vị vua các loài chuột nghĩ rằng mình có bổn phận phải đến chúc
mừng.
Tuy nhiên các bề tôi chuột ái ngại cho tính mạng của vua mình. Họ tâu: "Mèo
là
kẻ thù của chúng ta. Không thể tin cậy được". Nhưng vua chuột đáp: "Ông
ta
đã đi hành hương thánh địa, cho nên chắc là tâm tính của ông đã thay đổi".
Thế là vua chuột tìm đến hoàng cung của vua mèo. Mới tới cửa thì vua
chuột
đã thấy vua mèo đang nằm mọp cầu kinh rất là sốt sắng. Vua chuột thấy an
tâm,
tiến vào gần hơn chút nữa. Ðột nhiên vua mèo chồm lên định vồ lấy vua
chuột.
Rất may là nhờ nhanh hơn nên vua chuột kịp phóng ra ngoài thoát thân.
Khi vua chuột trở về nhà, các bề tôi hỏi: "Phải chăng là sau khi hành
hương
thánh địa trở về, vua mèo đã thay tâm đổi tính ?" Nhưng vua chuột đáp:
"Các
ngươi đã đoán đúng, còn ta thì sai".
Câu chuyện tưởng tượng trên muốn giúp ta thấy rằng thật là nguy hiểm nếu
tách
riêng hai giới răn mến Chúa và yêu người.
Thiên Chúa là tình yêu và là nguồn của mọi tình yêu. Vì thế nếu yêu Chúa
thật
thì cũng phải yêu người. Một tôn giáo chỉ lo yêu Chúa mà không biết yêu
người
là một tôn giáo không hợp ý Chúa và cần phải được xét lại.
Nơi nào không có tình yêu, ta hãy gieo tình yêu và ta sẽ gặt được tình yêu
Nơi nào không có tình yêu, ta hãy đặt tình yêu vào đấy và ta sẽ tìm thấy
tình yêu
Tôi đi tìm Chúa nhưng tôi không gặp được Ngài
Tôi đi tìm linh hồn tôi nhưng linh hồn trốn né tôi
Tôi đi tìm người láng giềng, và tôi gặp được cả ba.
(Viết theo Flor McCarthy)
3. Mến Chúa yêu người
Trong báo Los Angeles ngày 13-13-1997 có đăng lá thư của một độc giả ở Sun
City, California gởi cho nữ ký giả Ann Landers - người phụ trách mục "Giải
đáp
thắc mắc" như sau:
Bà Ann thân mến,
"Ba tôi đi làm sáu ngày một tuần, còn mẹ tôi lúc nào cũng bận rộn với việc
lau
chùi nhà cửa, giặt giũ, nấu ăn. Cả hai người đều lớn lên trong những gia
đình
không bộc lộ tình cảm. Ông bà tôi không bao giờ bộc lộ tình cảm dành cho cha
mẹ tôi và chẳng bao giờ nói với họ rằng họ được yêu thương. Vì vậy, cũng
dễ
hiểu là tại sao ba mẹ tôi đã không bộc lộ tình cảm hay nói những lời
thương
mến với chúng tôi.
Cuộc đời tôi đã thay đổi khi tôi lên chín tuổi. Hôm ấy có dịp ở lại qua
đêm ở
nhà một cô bạn. Mẹ cô hôn cả hai chúng tôi khi cho chúng tôi lên giường
ngủ.
Cử chỉ ấy đã biến đổi đời tôi. Tôi quá cảm động vì hành vi yêu thương ấy,
đến
nỗi tôi không thể ngủ được. Tôi nghĩ: "Ðây mới thực là cách lẽ ra ba mẹ
phải
làm cho mình". Khi về nhà, tôi đã giận ba mẹ một thời gian. Nhưng vì
không
thể giận ba mẹ hoài vì tính tình sẵn có của họ.
Ðây là điều tôi đã làm để thay đổi tình hình: Tôi bắt đầu hôn mẹ tôi
thường
xuyên đến nỗi mẹ tôi phải bật cười. Tôi đã kết hôn khi lên 17 tuổi và đã có
hai
con khi chưa đầy 20. Tôi thường hôn chúng đến khi má chúng ửng hồng. Khi
nói chuyện với mẹ tôi trên điện thoại, tôi nói: "Mẹ ơi! Con thương Mẹ!"
Sau
một thời gian, cuối cùng mẹ tôi cũng đã nói được với tôi: "Mẹ cũng rất
thương
con". Tôi chưa được nghe như thế bao giờ. Sau lần ấy vài tuần khi tôi
đến
thăm mẹ, bà hỏi tôi: "Những cái hôn của mẹ đâu?" Khi tôi sắp về mẹ tôi
bảo:
"Mẹ thương con. Con biết mà phải không?"
Ðạo Do thái dựa trên 10 điều răn. Nhưng qua các thế hệ, họ chú giải thêm
thành
613 luật. Trong đó có 248 luật khuyên làm và 365 luật cấm làm. Họ không
đồng
ý với nhau về điều luật nào trọng nhất, nên hôm nay một luật sĩ đã đến hỏi
Ðức
Giêsu: "Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?" Người đáp: "Hãy yêu
mến
Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức
ngươi. Còn
giới răn thứ hai: Hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi"
(Mc.12,30-31).
Giới răn thứ nhất trích trong sách Ðệ Nhị luật đoạn 6, câu 5. Giới răn thứ
hai rút
trong sách Thứ luật đoạn 19, câu 18. Vậy Ðức Giêsu đã nâng luật mến
Chúa
ngang với luật yêu người. Người đã kết hợp thành một luật
duy nhất:
"Mến Chúa yêu người". Nó như hai mặt của một đồng tiền, không thể tách
rời
nhau được. Thánh Gioan quả quyết: "Nếu ai nói: "Tôi yêu mến Chúa" mà
lại
ghét anh em mình, người ấy là một kẻ nói dối; vì ai không yêu thương
người
anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa, Ðấng mà
họ
không thấy" (1Ga. 4,20).
Vậy bắt đầu yêu thương từ đâu? - Trước tiên, hãy yêu thương những
người
trong gia đình mình, những người gần gũi thân thiết nhất trong trái tim ta.
Không
yêu được các thành viên trong gia đình, chúng ta không thể yêu thương
người
khác. Không yêu thương người khác, chúng ta cũng không thể yêu
mến
Thiên Chúa.
Người đàn bà ở Sun City bằng những lời nói yêu thương, những cử chỉ âu yếm,
những đón tiếp chân thành đã mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho
những
người thân yêu trong gia đình. Từ đó, như vết dấu loang tình yêu lan tỏa
ra bên
ngoài. Ngạn ngữ Trung Hoa có câu: " Hãy tử tế khi còn gần nhau để sau
này
khỏi hối hận khi đã xa nhau ".
Cũng thế với những lời nói yêu thương, những nghĩa cử chân thành, chúng
ta
sẽ làm tươi mát biết bao cuộc đời. Lúc đó, chúng ta sẽ ra khỏi sự hạn hẹp
của
tình yêu con người, để vươn cao tới tình yêu Thiên Chúa. Bởi vì,
thước đo
tình yêu của chúng ta đối với Thiên Chúa là tình yêu của chúng ta đối với
nhau.
Thánh Augustinô mô tả: "Tình yêu có đôi chân đến với người nghèo. Tình
yêu
có đôi mắt để thấy nỗi bất hạnh và thiếu thốn. Tình yêu có đôi tai để nghe
được
tiếng than thở và nỗi buồn phiền của tha nhân ". Thomas Merton nói:
"Không
yêu thương và nhân từ với kẻ khác, thì tình yêu chúng ta dành cho Ðức Kitô
chỉ
là tưởng tượng". Rosalie còn khẳng định: "Nước Thiên đàng không dành cho
những người cằn cỗi yêu thương".
4. Thứ tội phạm nhiều nhất
Thứ tội mà chúng ta phạm nhiều nhất là tội không yêu thương. Tuy
nhiên
chúng ta lại không coi đó là tội, vì chúng ta vẫn nghĩ cái gì làm hại đến
người
khác mới là tội.
Một người kia bán một chiếc xe "dỏm" cho một người khách lạ. Một hôm
anh
vừa đi nhà thờ xưng tội ra thì gặp một người bạn. Người bạn nói: "Chắc là
anh
có kể cho Cha giải tội nghe chuyện anh bán chiếc xe dỏm?" Anh đáp lại:
"Tôi
chỉ xưng các tội thôi. Còn chuyện buôn bán thì có ăn thua gì tới ông cha
đó"
Một nguy hiểm lớn cho những tín hữu thường đi nhà thờ là không thấy sự
liên
hệ giữa điều họ làm ở nhà thờ ngày Chúa nhật với điều họ làm trong
tương
quan với người khác vào những ngày trong tuần.
Nhiều người xét mình theo đủ mọi điều răn nhưng không hề xét tới những
tội
thiếu sót; thiếu tinh thần trách nhiệm, thiếu ngay thẳng trong việc làm
ăn, thiếu
tôn trọng những người cùng sống chung với mình v.v. Ðối với những người
đó,
đạo và đời hoàn toàn tách biệt nhau.
Ðức Giêsu nói với người kinh sư "Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao
nhiêu". Ông đã biết liên kết hai giới răn mến Chúa và yêu người thành một,
đó
là một bước. Ông chỉ cần bước thêm bước thứ hai nữa là vào được
Nước
Thiên Chúa, bước đó là thực hành điều ông biết. (Viết theo Flor McCarthy)
5. Các bậc thang yêu thương
Maimonides là một thầy giáo người Do Thái rất nổi tiếng ở Tây ban nha
trong
thế kỷ 20. Ông đã liệt kê 8 bậc thang yêu thương như sau:
o Bậc thứ nhất và cũng thấp nhất là cho, nhưng cho một cách miễn
cưỡng.
o Bậc thứ hai là cho cách vui vẻ, nhưng không tương xứng với nhu cầu
của
người nhận.
o Bậc thứ ba là cho vui vẻ và tương xứng với nhu cầu người nhận,
nhưng
đợi người ta xin mới cho.
o Bậc thứ tư cho vui vẻ, tương xứng và không chờ người ta xin.
o Bậc thứ năm là cho một cách nào đó khiến người-nhận nhận được của cho
đồng thời biết được người-cho, nhưng người-cho không biết
người-nhận.
o Bậc thứ sáu là người-cho biết người-nhận nhưng người-nhận không
biết
người-cho.
o Bậc thứ bảy là cho, nhưng cả người-cho và người-nhận đều không
biết
nhau.
o Bậc thứ tám cao nhất, là thấy trước nhu cầu người-nhận nên cho
để
người-nhận khỏi rơi vào cảnh nghèo khổ.
Chúng ta hãy cầu nguyện:
Lạy Chúa, để gặp gỡ tha nhân chúng con phải mở to đôi mắt, để đón tiếp tha
nhân chúng con phải dọn dẹp cho trống trải lòng mình, để yêu thương anh em
chúng con phải biết quên mình.
Xin cho chúng con luôn xác tín: Chúng con chỉ kính mến Chúa khi thực
sự
yêu thương anh em. Amen. (Thiên Phúc, "Như Thầy đã yêu")
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20061105/12780747/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list