[vn-families] Bánh và Cá
Vi Truong
vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Jul 30 20:36:40 PDT 2006
Lời chào thăm bình an,
Nếu chúng ta có dịp tham dự thánh lễ Giáng Sinh nửa đêm,do cộng đồng Công
Giáo
Việt Nam tổ chức ở Houston, Texas, với con số giáo dân tham dự hàng năm có
trên
5000 người. Đến khi lên nhận Mình Thánh Chúa, nhiều người cũng đã
tự hỏi,
không biết bao giờ việc rước lễ cho số người đông như vậy mới hoàn tất.
Nhìn xa
hơn nữa, hàng năm trong kỳ đại hội Thánh Mẫu ở Missouri vào tháng Tám,
những
lúc cao điểm, giáo dân Việt Nam chúng ta đã đổ về lên đến hơn 60,000 người.
Trên
sân cỏ rộng lớn của nhà dòng, trong thánh lễ, nhiều người đã nghĩ không
thể nào
mọi người có thể lãnh nhận được Mình Thánh Chúa. Nhưng mọi việc
cũng đã
hoàn tất trong trang nghiêm, trật tự, đầy yêu thương và thánh thiện. Tương
tự, nếu
có dịp xem trên TV ngày lễ an táng Đức Giáo Hoàng Gioan Phaulô II vào
tháng Tư
năm ngoái ở Vatican City, Rome, với sự tham dự của trên 2 triệu tín hữu
và quan
khách, việc trao Mình Thánh Chúa cho mọi người đang tham dự thánh lễ hôm
đó
thật ngoài sức tưởng tượng của con người, là một phép lạ.... Hôm ấy, trong
không
khí sốt sắng, trang nghiêm, trật tự và hài hòa của buổi lễ, những người
Công giáo
đã được lãnh nhận Mình Thánh Chúa một cách tôn kính, yên ủi. Khi ra
về, tuy
thương tiếc sự ra đi của vị Cha chung, nhưng tâm hồn mọi người được
tràn đầy
bình an, phó thác.
Mời qúy anh chị đọc bài Tin Mừng và Suy niệm hôm nay, để hiểu rõ hơn về phép
lạ
mà Chúa Giêsu đã làm. Những dân chúng đã theo Chúa để nghe lời giảng dạy,
tuy
ở những nơi thanh vắng, điều kiện thiếu thốn, nhưng ra về trong no đầy và
hoan lạc.
Ước mong mỗi khi tham dự Thánh lễ, không những được đón nghe lời Chúa
cho
no thỏa tâm trí, chúng ta lại được lãnh nhận của ăn nuôi dưỡng linh hồn,
để khi ra
về, tinh thần chúng ta được vững mạnh và thân xác cũng được phát triển
hơn, để
nhờ đó cuộc sống thêm tốt đẹp và an lành luôn ở mãi với chúng ta.
Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong
PHÚC ÂM: Gioan 6, 1-15
"Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có
đám dông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người
làm cho những kẻ bệnh tật, Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn
đệ. Lễ Vượt qua là đại lễ của người Do thái đã gần tới. Chúa Giêsu
ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người
hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn ? ".
Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp
làm. Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người
được một chút ". Một trong những môn đệ, tên là Anrê, em ông
Simon Phêrô thưa cùng Người rằng: "Ở đây có một bé trai có năm
chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu
cho từng ấy người" . Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống".
Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn.
Bấy giờ Chúa cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các
kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu
tùy thích. Khi họ đã ăn no nê, Người bảo các môn đệ : "Hãy thu lấy
những miếng còn lại, kẻo phí đi ". Họ thu lại được mười hai thúng
đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.
Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: " Thật ông
này là Đấng tiên tri phải đến trong thế gian" . Vì Chúa Giêsu
biết
rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn
lên núi một mình.
SUY NIÊ.M: BÁNH VÀ CÁ
LM. Mark Link, S.J.
Chủ đề: "Chỉ cần chúng ta trao phó cho Chúa Giêsu phần ít ỏi của mình,
Ngài sẽ
biến phần ít ỏi ấy thành bội phần, vượt quá những kỳ vọng
lớn lao nhất
của chúng ta"
Jay Keler có viết một quyển sách nhan đề Growing Places (Những vùng
đang
phát triển), trong đó ông kể: Một đêm nọ, ông từ máy bay bước xuống
một phi
trường ở Ấn Độ. Ngay khi máy bay vừa chạm đất, ông nhận thấy những
bóng
người đang nằm ngủ xếp lớp hai bên lề đường bay. Jay liền hỏi người ngồi
bên
cạnh thì anh ta trả lời: Đấy là những kẻ sống vô gia cư. Suốt ngày
đường bay
hấp thụ sức nóng để về đêm trở thành máy sưởi ấm cho đám người ấy đỡ
lạnh.
Rời khỏi máy bay, Jay đi nhận hành lý và lên xe buýt về một thành phố
lân cận.
Sau nửa đêm xe buýt mới đến nơi. Khi bước xuống con phố hoang vắng
dẫn
đến khách sạnh, ông nhận thấy chung quanh ông toàn là lũ dân nghèo khổ.
Thế
rồi thình lình ông nghe có tiếng động kỳ lạ vang lên: Lịch kịch, lịch
kịch, lịch kịch,
ông liền quay lại và thấy một thằng bé có cặp giò bị cưa hầu như lên
tận háng.
Thằng bé đang cố trườn mình đi tới trên hai chiếc nạng bé tí. Khi đến
gần Jay,
thằng bé chìa tay ra xin: Jay liền cho nó tất cả số tiền lẻ trong người
rồi tiếp tục
đi về khách sạn. Vừa đi được một quãng mười bước, ông lại nghe âm
thanh
kỳ lạ khác. Ông quay đầu lại nhìn thì nhận ra một thằng ăn xin khác đang
đánh
thằng bé hồi nãy bằng chính đôi nạng của nó. Chúng đang cưỡng bức
thằng
bé nọ giao cho chúng những đồng tiền xu mới xin được. Jay nói rằng suốt
đêm
ấy ông không hề chợp mắt ngủ được.
Ngày nọ, có một phụ nữ trung niên đến với lũ người nghèo khó, hung dữ
này.
Nhìn thấy tình trạng bi đát trước mắt, bà tự nhủ lòng: "Ta phải làm một
điều gì
mới được", thế rồi bà dồn tất cả tiền bạc của mình thuê một căn nhà cũ với
chiếc
sàn nhà dơ dáy bẩn thỉu. Tuy căn nhà không khang trang lắm nhưng có thể dùng
được. Ngày hôm sau, bà đi khắp vùng lân cận tìm lũ con nít đem về để dạy
dỗ
chúng. Bà dùng căn nhà cũ kỹ làm phòng học, dù không có lấy một chiếc
bàn
giấy, một chiếc ghế hoặc một cái bàn. Bà dùng sàn nhà làm bảng viết
phấn, bà
dùng một tấm vải rách nát cũ kỹ lau sạch nền rồi viết lên trên đó cho
lũ trẻ học.
Đấy là phương cách bà dùng để chiến đấu sự nghèo dốt và hung dữ
chung
quanh bà. Nó là câu trả lời gây cảm động nhất mà bà có thể thực hiện.
Thế rồi điều gì đã xảy ra cho người phụ nữ và công việc bảo trợ của bà ấy?
Ngày
hôm nay bà đã có 80 trường học trang bị đầy đủ, 300 nhà phát chẩn lưu
động
hiện đại. 70 bệnh viện cho người cùi, 30 viện chăm sóc người hấp hối, 30
viện
chăm sóc trẻ em bị bỏ rơi và 40,000 tình nguyện viên khắp thế giới
sẵn lòng
giúp đỡ bà. Người phụ nữ đó không ai khác chính là Mẹ Têrêsa.
Tôi cho rằng không có câu chuyện nào hay hơn để làm sáng tỏ chủ điểm của
bài
đọc thứ nhất và bài Phúc Âm hôm nay. Ta hãy suy gẫm bài Tin Mừng hôm
nay;
cậu bé nọ có 5 ổ bánh và 2 con cá, Chúa Giêsu đã yêu cầu cậu mang đến,
để
Ngài thiết đãi đám đông dân chúng. Cậu bé liền giao bánh và cá cho Chúa
Giêsu
để Ngài thực hiện điều kế tiếp. Cuối cùng Ngài đã thết đãi hơn 5000
người no
nê. Đấy cũng chính là điều Mẹ Têrêsa đã làm. Bà giao cho Chúa "Bánh và
Cá'
của bà để Ngài thực hiện điều kế tiếp. Thế là Ngài đã nhân chúng lên
gấp bội
vượt mọi điều mơ ước của bà. Câu chuyện Mẹ Têrêsa, câu chuyện người đàn
ông trong bài đọc thứ nhất hôm nay, cũng như câu chuyện Phúc Âm hôm nay đều
nêu lên cùng một chủ điểm giống nhau. Đó cũng là chủ điểm bài phát biểu
của
Ðức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II với các thanh niên tại Edinburg trong lần
Ngài
đến thăm Scotland vào năm 1982. Đức Giáo Hoàng nói với họ: "Giờ đây tôi
xin
nhấn mạnh chủ điểm này: cậu bé trong Phúc Âm đã trao cho Chúa tất cả
khả
năng cậu có, để rồi Chúa Giêsu thết đãi đám dân 5000 người no nê một
cách
thật lạ lùng, và đồ ăn vẫn còn dư. Đời sống của các bạn cũng y hệt như thế.
Nếu
phải một mình đối đầu với những thách đố khó khăn của cuộc sống, các
bạn
sẽ cảm thấy mình không đủ khả năng, và lo sợ trước viễn cảnh tương lai.
Nhưng
tôi xin nói với các bạn điều này: 'Hãy đặt cuộc đời các bạn trong
tay Chúa
Giêsu. Ngài sẽ chấp nhận và sẽ chúc lành cho các bạn, và sẽ biến đổi
cuộc
đời các bạn một cách tốt đẹp hơn, vượt mọi kỳ vọng lớn lao nhất của các
bạn'."
Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại tâm hồn mình và tự vấn
xem,
chúng ta đang đặt trong tay Chúa Giêsu bao nhiêu phần trăm cuộc sống, và
khả
năng chúng ta để Ngài sử dụng theo ý Ngài muốn? Nói rộng hơn, chúng ta
có
dâng hiến chính mình và mọi khả năng của mình như Mẹ Têrêsa, như người
đàn ông trong bài đọc thứ nhất, và như cậu bé trong bài Phúc Âm hôm nay
đã
làm chưa? Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu ngỏ lời với chúng
ta,
"Tôi cần tài năng các anh, tôi cần lòng quảng đại của các anh, tóm lại
tôi cần
các anh, cần đôi chân, đôi tay, môi miệng các anh. Vì hôm nay tôi chỉ
biết nhờ
đôi chân các anh, để mang tôi đến các khu xóm tồi tàn, các xưởng thợ và
phòng
làm việc ở các phố thị của các anh. Tôi chỉ biết nhờ đôi tay các anh,
để vươn
tới những người yếu đuối bơ vơ, những người vô gia cư và lâm vào tình
trạng
tuyệt vọng. Tôi chỉ biết nhờ miệng lưỡi các anh, để nói cho các anh chị
em tôi
lý do tôi đã đến trên trái đất này, đã chịu đau khổ và chịu chết cho họ".
Tóm lại trong sứ điệp Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hợp tác
với Ngài, thực hiện những phép lạ y hệt những phép lạ Ngài đã làm trong
Kinh
Thánh. Bất cứ chúng ta trao tặng cho Ngài điều gì: chẳng hạn thời
gian, tài
năng, lời cầu nguyện, sự hy sinh và nguồn lực của chúng ta - Ngài sẽ sử
dụng
nó để đem lại kết quả, vượt mọi kỳ vọng vĩ đại nhất của chúng ta. Ngài
sẽ bội
nhân chúng lên, vượt khỏi bất cứ niềm mơ ước nào của chúng ta, giống
như
Ngài đã biến đổi những ổ bánh và 2 con cá, trong bài Phúc Âm hôm nay
vậy.
Đấy chính là lời mời gọi Chúa Giêsu ngỏ với chúng ta, trong những
bài đọc
hôm nay.
Để kết thúc, chúng ta hãy dâng lời Kinh nguyện rất được Thánh
Ignatiô de
Loyola yêu chuộng. Xin mời yên lặng hiệp ý cùng tôi:
"Lay Chúa, xin hãy nhận lấy tự do, trí nhớ, sự hiểu biết và toàn bộ ý
chí của
con. Xin hãy nhận lấy toàn thân con và tất cả sở hữu của con. Ngài đã
ban
tặng cho con, giờ đây con xin hiến tặng hết cho Ngài để Ngài tùy nghi sử
dụng.
Chỉ xin ban cho con tình yêu và ân sủng như thế là đủ cho con rồi
và con
không còn mong muốn điều chi khác nữa."
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20060730/2265d6b9/attachment-0001.html
More information about the Vn-families
mailing list