[vn-families] Niềm tin và phép lạ

Vi Truong vtruong84438 at sbcglobal.net
Sun Jul 2 11:23:46 PDT 2006


Lời chào thăm bình an,

Có một chàng thanh niên mới lớn và đang sống chung với gia đình.    Hàng 
ngày, mẹ
cậu luôn nhắc nhở cậu phải siêng năng đọc kinh, cầu nguyện,  cố gắng làm 
việc lành,
đi lễ ngày Chúa Nhật.....  Cậu nhiều lần đã tỏ ra khó chịu và than phiền với 
mẹ nhưng
cũng miễn cưỡng làm theo những điều mẹ dạy.   Cậu vẫn thường lý luận với mẹ 
rằng
Thiên Chúa ở khắp mọi nơi, thấu hiểu mọi sự, và nói rằng Chúa biết cậu vẫn 
luôn yêu
mến Chúa.    Cậu nói cậu chỉ cần  "giữ đạo tại tâm"  là đủ rồi,   không  cần 
đi nhà thờ,
cầu nguyện đọc kinh gì  cả..... Tuy nhiên việc liên lạc, điện thơ, điện 
thoại, thăm viếng
bạn gái  thì  cậu  tuân  giữ  rất  nghiêm  túc.     Một hôm,  người  mẹ  nói 
với cậu rằng:
"Con ạ, việc con liên hệ với bạn gái của con, trong thời buổi kinh tế khó 
khăn tốn kém
này,  mẹ nghĩ con nên ngồi ở nhà và  "yêu tại tâm"  mà  thôi,  chẳng cần 
phải liên lạc,
viếng thăm, đi chơi chi cho tốn thì giờ, công sức.   Yêu tại tâm là đủ rồi 
con ạ !!! "

Bạn thân mến,

Đó chính là hành trình đời sống đức tin của chúng ta.     Khi  nói  yêu 
Chúa,  chúng  ta
cũng  phải năng nói chuyện,  tâm sự  với  Chúa  và  cầu nguyện,   tham  dự 
Thánh  lễ,
rước Mình Thánh Chúa; vì như Thánh Giacôbê đã nói:   "Đức tin không có việc 
làm là
đức tin chết"  (Gc 2:26).  Một đức tin có việc làm là đức tin sống động, 
một đức tin tốt.

Mời quý anh chị đọc bài Tin Mừng và Suy niệm  hôm nay  để  biết  thêm về đức 
tin  và
phép lạ Chúa Giêsu đã làm.  Chúa luôn muốn làm phép lạ khi chúng ta có niềm 
tin vào
Chúa.    Nếu để ý,  chúng ta vẫn thấy nhiều phép lạ xảy ra hàng ngày.  Giữa 
xã hội vật
chất và xáo trộn hôm nay,  một  khi  gia đình chúng ta vẫn còn đoàn tụ, 
sinh hoạt  đầm
ấm, anh em thuận hòa, đó là một "phép lạ" mà  Thiên Chúa  luôn muốn  ban cho 
chúng
ta và chúng ta hãy nhớ cảm tạ Chúa mỗi ngày.    Những lúc gặp khó khăn, 
lương  tâm
cắn rứt, sống trong tội lỗi;  với lòng ăn  năn  xám  hối  chúng ta  biết 
chạy  đến Bí tích
Hòa  Giải  (The  Sacrament  of Reconciliation)  để nhận được  "phép lạ"  là 
ơn  tha thứ
và bình an  đến từ  Chúa Thánh Thần.   Khi tham dự Thánh lễ,  "phép lạ"  của 
bánh và
rượu được biến thành  Mình Máu Thánh Chúa (The Sacrament of Eucharist),  làm 
của
ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng  ta, và đặc biệt cho mọi người trong  gia đình 
của chúng
ta được hiệp nhất,  cùng  trở  nên một trong Chúa Giêsu Kitô.   Chúng  ta 
hãy  cầu xin
Thiên Chúa ban thêm đức tin  cho chúng ta,  để  rồi  cho  dù  có những  biến 
cố không
tốt xảy ra, những tin xấu loan  tải, nhưng với niềm tin vững vàng và mạnh 
mẽ, chúng ta
sẽ không bị lung lạc,  nản lòng và luôn tin tưởng vào Chúa Giêsu,  bởi vì 
Ngài chính là
Đường,  là Sự Thật và  là Lẽ Sống cho mọi nguời chúng ta.

Chúc các anh chị có một ngày bình an.
Vi Truong

PHÚC ÂM:  Mc 5, 21-43
"Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy"

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia,   có  đám  đông dân
chúng tụ họp quanh người, và lúc đó Người đang ở bờ biển.   Bỗng có một
ông trưởng hội đường tên là  Giairô  đến.   Trông thấy Người,  ông  sụp  lạy
và van xin rằng:   "Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó 
để
nó được khỏi và được sống".   Chúa Giêsu ra đi với ông ấy,  và  đám  đông
dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.   Vậy có một người đàn bà
bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm.    Bà đã chịu cực khổ,  tìm  thầy  chạy
thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm,  trái  lại  bệnh  càng  tệ 
hơn.
Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu,  bà  đi  lẫn  trong  đám  đông  đến  phía sau
Người, chạm đến áo Người,   vì bà tự nhủ:     "Miễn  sao  tôi  chạm  đến  áo
Người thì tôi sẽ được lành" .   Lập tức,  huyết cầm lại và bà cảm thấy trong
mình đã được khỏi bệnh.   Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh
đã xuất phát từ mình,  Người liền quay lại đám đông mà hỏi:    "Ai đã chạm
đến áo Ta ? "   Các môn đệ thưa Người rằng:    "Thầy  coi  đám  đông chen
lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi:  "Ai chạm đến Ta ? "  Nhưng Người
cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ,
vì biết rõ sự thể đã xẩy ra nơi mình,  liền  đến  xụp  lạy  Người  và thú 
nhận
với Người tất cả sự thật.    Người bảo bà:   " Hỡi con,  đức  tin  con đã 
chữa
con, hãy về bình an và được khỏi bệnh " .    Người còn đang nói,  thì người
nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng:   "Con  gái  ông  chết rồi,  còn
phiền Thầy làm chi nữa ? "  Nhưng Chúa Giêsu thoáng nghe lời họ vừa nói,
nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng:   "Ông  đừng sợ,  hãy  cứ  tin".
Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê.

Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường và Chúa Giêsu thấy người ta khóc
lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ:   "Sao ồn ào và khóc lóc thế ?
Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó ".  Họ liền chế diễu Người.  Nhưng
Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ
đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm.    Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng:
"Talitha, Koumi",  nghĩa là :   "Hỡi em bé,  Ta truyền cho em hãy chỗi dậy".
Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay,   vì  em  đã  được  mười hai tuổi.
Họ sửng sốt kinh ngạc.    Nhưng  Người  cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc
ấy và bảo họ cho em bé ăn.


SUY NIÊ.M:  SỐNG ĐỨC TIN
Lm. Giacôbê Phạm Văn Phượng, OP.

Khi chúng ta muốn  xin ai hay  thỉnh cầu ai điều gì,  thì hoặc là chúng ta 
ưa thích điều
đó, hoặc là chúng ta cảm thấy cần thiết điều đó,  và  chúng  ta tin tưởng 
người kia sẽ
đáp  ứng  được  nhu  cầu  của chúng ta.    Người  đàn bà  mắc  bệnh  băng 
huyết  và
người  cha  có  đứa  con  gái bị bệnh nặng gần chết đã làm như thế.   Cả 
hai  đã  tin
Chúa Giêsu nên đến xin Chúa cứu chữa.   Chính  vì  có  lòng  tin mạnh mẽ mà 
cả hai
đã được hưởng phép lạ của Chúa Giêsu.   Nhưng làm sao  chúng ta  thấy  được 
hay
biết được lòng tin của họ ?   Vì  nó  đã  được biểu lộ ra qua thái độ, cử 
chỉ,  lời nói và
hành động của họ.

Chúng ta thấy người đàn bà này không dám công khai trực tiếp xin Chúa chữa 
bệnh
cho  bà trước mặt mọi người.   Bà tự nhủ :   “Tôi  mà  sờ  được  vào  áo 
choàng  của
Người thôi, là sẽ được cứu chữa”.   Thế  là  bất  chấp tất cả những luật lệ 
cấm đoán
phiền phức và khắt khe,  bà  lén lút chen tới sau lưng Chúa,  để  thực hiện 
ý  định rút
ơn Chúa,  và kết quả bà đã được toại nguyện.   Đó,  chúng  ta thấy được, 
biết được
đức tin của bà qua việc làm đầy tin tưởng của bà.   Chính Chúa Giêsu  đã 
xác  nhận
và ban thưởng cho lòng tin ấy :  “Lòng tin của con đã cứu chữa con”.

Trường hợp của ông trưởng hội đường Gia-ia  cũng  thế.    Lòng  tin  của 
ông  được
biểu lộ qua tất cả con người của ông,  nghĩa  là  qua  cử chỉ,  thái  độ  và 
lời nói  của
ông :    Khi đến trước mặt Chúa Giêsu,  ông  đã  quì  sụp  xuống  dưới chân 
Chúa và
khẩn khoản van xin :   “Con bé nhà tôi gần chết rồi.    Xin Ngài  đến  đặt 
tay lên cháu,
để nó được cứu chữa và được sống”.    Phải tin Chúa Giêsu là ai,  phải tin 
Chúa  có
quyền phép thế nào ông ta mới có cử chỉ,   thái độ và lời kêu xin như thế. 
Nhận thấy
lòng tin mạnh mẽ của ông,  Chúa Giêsu  đã nhận lời đến nhà ông và làm phép 
lạ  cho
con gái ông sống lại.

Chúng ta hôm nay đã có đức tin,  chúng  ta đã tin Chúa Giêsu.   Chúng  ta 
phải  làm
gì ?    Chúng ta phải sống niềm tin đó.    Sống  niềm tin có nghĩa là chúng 
ta phải thể
hiện niềm tin ấy trong đời sống hằng ngày.    Đó là cách thẩm định đức tin 
của chúng
ta.    Niềm tin ấy, như Mẹ Têrêxa Calcutta đã nói : “Phải được biểu lộ và 
nuôi dưỡng,
dù chỉ bằng một nụ cười hay một ánh mắt cảm thông”.

Một lần kia, trong cuộc phỏng vấn trên truyền hình,  Mẹ Têrêxa phải đối diện 
với một
phóng viên không mấy thiện cảm đối với Giáo Hội.  Mẹ Têrêxa nói với ông: 
“Tôi nghĩ
rằng ông nên có đức tin”.   Người phóng viên hỏi :   “Tôi phải làm gì để có 
đức tin ?”.
Mẹ Têrêxa đáp:   “Ông hãy cầu nguyện”.  Ông chống chế :  “Tôi không biết và 
không
thể cầu nguyện”.   Mẹ Têrêxa dịu dàng nói :  “Tôi sẽ cầu nguyện cho ông. 
Nhưng về
phần ông,  ông hãy  cố gắng mỉm cười với những người chung quanh ông.    Một 
nụ
cười có thể đánh động được tâm hồn người khác.   Một nụ cười có thể cho 
chúng  ta
cảm nghiệm được Thiên Chúa hiện diện trong cuộc sống chúng ta”.

Đúng thế,  những hành động cụ thể thường hùng hồn hơn,  có khả năng thuyết 
phục
hơn những lời nói suông.   Những  thực  hiện  trước  mắt có giá trị  hơn 
những dự  án
viển vông.  Đó là cách thẩm định thông thường trong cuộc sống của chúng ta. 
Những
người chung quanh có lẽ cũng đánh giá niềm tin của chúng ta khi nhìn vào 
cách sống
đạo của chúng ta,   nghĩa là  niềm tin của  chúng ta chỉ đáng tin cậy khi 
được thể hiện
bằng những việc làm cụ thể.

Vì thế,  chúng ta tin vào tình yêu Chúa Kitô,  tin vào bản thân Ngài.  Niềm 
tin ấy không
chỉ là một hạt giống gieo trong lòng chúng ta rồi nằm yên đấy.    Một  niềm 
tin như  thế
có lẽ chẳng ích lợi gì cho chính mình hay cho bất cứ ai.    Đức tin  của 
chúng  ta  phải
trổ sinh hoa trái bằng việc làm,  để mọi người có thể, nhận ra khuôn mặt của 
Đấng mà
chúng ta suy phục, tôn thờ. 
-------------- next part --------------
An HTML attachment was scrubbed...
URL: http://mail.saigon.com/pipermail/vn-families/attachments/20060702/296a7e4d/attachment-0001.html 


More information about the Vn-families mailing list